GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Bị nỗi sợ hãi kiếp trước chiếm cứ tâm lý, An Tử Mặc chưa kịp hiểu rõ tình hình đã luốn cuống tay chân trốn trong đống cỏ khô, dùng cỏ khô đậy kín mình lại.
Răng rắc!
Cuối cùng cửa gỗ không chịu nổi sự tàn phá nữa, từ từ vỡ ra.
"Tử Mặc, chúng ta đi thôi."
An Tưởng cầm rìu phá cửa vào.
Trước đó nàng sử dụng không ít sức lực, hấp dồn dập, tay chân dại.
Phòng này chất đầy củi tràn ngập mùi ẩm mốc trong không khí.

An Tưởng bị mùi này làm sặc ho khan hai tiếng, nhìn xung quanh phát hiện đống cỏ khô phồng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong một góc.
An Tưởng tùy ý ném rìu vứt trên mặt đất, tiến lên vài bước ngồi xổm xuống, chớp mắt nhìn xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quanh, bỗng va phải ánh mắt nguy hiểm của đứa trẻ.
"Ra đây đi nào, chúng ta về nhà thôi con."
An Tưởng vươn tay nhưng chưa kịp bắt lấy An Tử Mặc, nó hung hăng hất tay nàng ra.
Sắc mặt không tốt, nghiến răng nghiến lợi, hung ác nhả ra một chữ từ kẽ răng: "Lăn."
An Tưởng sửng sốt, yên lặng giấu tay ra sau lưng.
[Chắc con trai sợ người lạ.]
[Thật đáng thương nha, nhất địnhbị những người bên ngoài bắt nạt.]
[Mình nhất định phải đối xử tốt với nó.]
Làm bộ làm tịch.
Đáy lòng An Tử Mặc cười lạnh, ánh mắt càng thêm khinh thường.
Từngthời điểm mẹ cậu tốt với cậu, bất quá đó lúc cậu kiếm tiền về cho bà.

ta giả vờ ôn nhu lương thiện chỉ để cậu kiếm thêm thật nhiều tiền.

Đáng thương?
Đối xử tốt với cậu?
Đùa cáivậy!
Nếu cùng ta trở về, một khi ta biết hiện tại cậu siêu năng lực, khẳng định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta sẽ bóc lột cậu!
"Tử Mặc ngoan nào, đi ra với mẹ được không?" An Tưởng không nghe được nội tâm của An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ nghĩđang sợ hãi, ngữ khí càng thêm mềm nhẹ.
An Tử Mặc gắt gao co rúm lại bên trong, hận không thể đem cả người khảm lên vách tường lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽophía sau.
Cậu không dao động, hai tay nhỏ vòng quanh đầu gối gắt gao nắm chặt, do dùng quá nhiều sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơi hơi đỏ lên.
Người bên ngoài đang xem náo nhiệt bắt đầu cười: "Thằng ngốc đó mẹ tới còn không ra xem."
Âm thanh trêu đùa đó làm An Tưởng nhớ tới ký ức khi còn nhỏ của mình, nàng nhấp môi, quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu lại nói to: "Đừng nói chuyện lung tung! Tử Mặc không ngốc, về sau sẽ thật giỏi, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người thì biết cái gì!"
Hệ thống đi rồi, cũng không gặp được kẻ thần kia nữa.
Nhưng An Tưởng cũng không lo lắng, nàng tin tưởng An Tử Mặc nhất định sẽ không vĩnh viễn như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này.

Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển tốt như vậy nhất định thể chữa được bệnh cho bé.

Một ngày nào đó sẽ giống như người bình thường.
"Tử Mặc, chúng ta đi thôi.

Chúng ta không đây nữa." An Tưởng lười không muốn tranh chấp cùng những con người ngu xuẩn phía sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nàng xụ mặt muốn nắm lấy tay An Tử Mặc.

Nhưng thời điểm năm ngón tay chuẩn bị chạm đến cánh tay An Tử Mặc lại bị nhanh nhẹn trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoát.
Thân ảnh nhỏ nhắn ấy vượt qua nàng, tay chân vội vàng, động tác hoảng loạn như hận không thể lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức biến mất trước mắt nàng.
Tứ chi của tiểu hài tử còn không quá phối hợp, lại luống cuống nên va đập linh tinh.

Mắt thấy chồng đồ vật bên cạnh sắp rơi vào người nó, An Tưởng không quan tâmlấy tay đẩy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẩy ngã An Tử Mặc đang mất trọng tâm ngã trên mặt đất, gáy đập thật mạnh vào vách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tường.
Thân thể An Tử Mặc không dây thần kinh cảm nhận cảm giác đau, tự nhiên không cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đau đớn.
Nhưng cậu oán khí, số oán khí quấn quanh trái tim cậu.

Những hình ảnh tàn khốc của kiếp trước như kết hợp lại cùng với hình ảnh trước mắt cậu.
An Tử Mặc nằm trên mặt đất không nhúc nhích, nhìn An Tưởng không kịp thu tay trào phúng nhếch môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười.
Xem đi, căn bản chưa được bao lâu đã hoàn toàn bại lộ bản tính rồi.
ta vốn người ích kỷ, hung ác và tàn nhẫn.
Ôn nhu, tươi cười toàn bộ đều giả dối.
Thể lực An Tử Mặc không chịu đựng được nữa, suy yếu thở dài, nhắm mắt lại chậm rãi rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hôn mê.
Vẫn là chết sẽ tốt hơn.
Không bằng chọn ngày tốt chết lại một lần, sao...!Cậu cũng không đau.
Ý thức dần mất đi, An Tử Mặc lại rơi vào một vòng ôm cực kỳ ôn nhu.

An Tử Mặc cố mở mắt để nhìn nhưng cuối cùng chỉphí công, ngay sau đó nghe được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng không ràng lắm.
[Xong đời, mình giết con mình rồi!]
An Tưởng ôm đứa trẻ đã ngất xỉu, muốn khóc quá.
Nàng run run rẩy rẩy đem đầu ngón tay đặt mũi nó, cảm nhận được hơi thở đều đều của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nó, thần kinh luôn căng thẳng mới được lơi lỏng một chút.
Còn tốt còn tốt, vẫn còn thở.
Con trai chưa chết.

An Tưởng sờ sờ cái gáy của An Tử Mặc, không cảm giác được dính nhớp nhưng lại thấy một cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ sưng lên, nhìn dáng vẻ có lẽ vừa bị đập rồi sưng lên.
Hẳn không sao.
An Tưởng bế con mình lên.

so với những bạn cùng tuổi gầy hơn rất nhiều, ôm vào trong ngực cảm thấy rất nhẹ.
Nàng cái cũng không nói đi qua đám thân thích đang xem náo nhiệt.

Đi đến trước cửa nàng dừng bước, nhàn nhạt ngoái đầu lại: "Trong thôn bác không?"
An Tưởng quyết định vẫn nên đi tìm bác để kiểm tra chomột chút.
"Lão đại phu phía Tây, bất quá hắn xuống núi nhập hàng, buổi sáng vừa mới đi chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về."
Nói đại phu thôi chứ kỳ thật đó thầy lang hành nghề khônggiấy phép, chỉ xem được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 các bệnh nhẹ.

Chứ nếu thật sự bệnh tình chuyển biến nặng thì thôn dân sẽ mang lên trấn trên để khám.
"Nhân lúc trời chưa tối lên trên trấn trên khám đi, hiện tại tới nơi vẫn còn kịp."
An Tưởng cảm ơn họ rồi thuê chiếc xe bò, đưa con lên trên trấn.
Từ thôn Thủy Liên lên thị trấn hết khoảng 30 phút, đi xe lung lay, cùng xóc nảy.

Mặt trời dần dần đi xuống.
An Tử Mặc không có dấu hiệu chuyển tỉnh, cả hành trình đều yên tĩnh nằm trong ngực nàng.
Lúc này An Tưởng mới thời gian ngắm thật bộ dáng của nó.
Trẻ con loài người yếu ớt nhỏ xinh, da thịt mềm mại bao quanh xương cốt mảnh khảnh.

Tóc đen nhánh lại rậm rạp, đuôi tóc hơi cuốn cuốn, bồng bềnh phủ lên trán.
An Tưởng lông mi, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vén sợi tóc giữa trán bé.

Lông mày của thằngcũng thật đẹp, mắt hai ràng, lông mi congdày, đuôi mắt hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhếch lên không giống con mắt đào hoa của An Tưởng, hẳn giống ba nó.
Ba nó...
Nghĩ đến nam nhân đêm đó cùng nàng cộng hưởng, An Tưởng thở dài nhụt chí.
Sớm biết như vậy đã không cho hệ thống đánh mosaic.
Kết quảnhiệm vụ không những thất bại còn không biết đứa nhỏ con của ai.
Bất quá con nàng thật thơm.
Ô, đói, muốn ăn.
Lọc cọc.
Bụng nàng phối hợp kêu vang hai tiếng.
"Cô nương, đã đến phòng khám."
Trời đã tối, xe dừng trước cửa phòng khám trên trấn.

An Tưởng trả tiền, cảm tạ rồi ôm An Tử Mặc vào trong.
Dân trên trấn không quá đông đúc, trong phòng bệnh chỉ lác đác vài người.

Rất nhanh liền tới lượt An Tử Mặc được khám.
Nhìn giường bệnh xung quanh cùng bác mặc áo blouse trắng, An Tưởng bất giác khẩn trương lên, hấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thả chậm, giọng nói căng thẳng: "Bác sĩ, con tôi không cẩn thận đập đầu vào tường, sao không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ạ?"
Bác nói: "Khôngviệc gì, trở về bôi thuốc cho nó, chờ hết sưngổn."
An Tưởng vẫn không yên tâm, trộm ngắm An Tử Mặctri giác nằm trên giường, "Vậy tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn chưa tỉnh ạ?"
Bácthu ống nghe, nói: "Đứa không được ăn đầy đủ dinh dưỡng, hơn nữa còn bị cảm.

Tôi đã tiêm cho nó rồi, ngủ một giấc dậy tốt."
An Tưởng kinh ngạc trừng lớn mắt: "Dạ?bị cảm ạ?"
"Đúng vậy, hơi sốt một chút." Bác đánh giá An Tưởng, "Cô người từ ngoài tới."
An Tưởng gật đầu, lo lắng, sốt ruột nhìm chằm chằm khuôn mặt nhỏ đang nằm trên giường.
"Phòng khám chúng tôi 9 giờ sẽ đóng cửa, trước tiêncứ đi tìm chỗ nào nghỉ tạm đã, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó quay lại đây chờ đứatỉnh lại." Bác sĩ sợ An Tưởng không yên tâm, lại nói thêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 "Đứa bé thật ra cũng không đáng ngại, chỉ nên bổ sung cho thêm dinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dưỡng cùng vitamin đúng chỗ, hệ miễn dịch của nó sẽ tốt hơn, như vậy sẽ không dễ dàng sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh nữa."
An Tưởng thu hồi tầm mắt: "Tôi đã biết, cảm ơn bác sĩ."
"Vậy xem..."
"Nếu không có việc gì tôi đưa cháu đi trước." An Tưởng bế An Tử Mặc lên, quả nhiên sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt hơn vừa nãy rất nhiều, hấp vững vàng, hiển nhiên đã tiến vào mộng đẹp.
Nhìn khuôn mặt nhỏ ấy, trái tim luôn treo cao của An Tưởng cuối cùng cũng thả lỏng lại.
Nghe nói vùng đất hoang trong núi sâu sẽbọn buôn người đi qua, kể cả nơi này phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khám, An Tưởng cũng không muốn để lại một mình ở đây.
"Bác sĩ, nơi này chỗ nào trọ không ạ?" Từ đây lên thành thị phải đi bằng ô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tô,ô chỉ vào buổi sáng cùng giữa trưa nên bây giờ chỉthể tìm chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghỉ ngơi tạm thời.

Huống chi thân thể hiện tại của An Tử Mặc cũng không thích hợp để đi đường xa.
"Đằng sau phố kia một khách sạn, bất quá hoàn cảnh cũng không quá tốt." Bác thấy nàng da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thịt trắng trẻo, một thân kiều quý, lo lắng nàng không được nơi hoàn cảnh như vậy.
An Tưởng cũng không quá để ý, bây giờ chỗ để được rồi.
Nàng rời khỏi phòng khám, dựa theo lộ tuyến bác chỉtìm được khách sạn.
Khách sạn tuy hơi nhỏ nhưng sạch sẽ.

Thủ tục nhận phòng làm xong rất nhanh, An Tưởng lấy phòng rồi ôm An Tử Mặc vào lầu hai, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng của mình.
Trong phòng chỉ một cái giường đôi, không gian cực nhỏ, đối diện TV, bên cạnh một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 toilet.
Cả ngày An Tưởng đều đi trên con đường xóc nảy, hơn nữa còn ôm An Tử Mặc đi một đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường, hiện tại eo đau chân đau, đã sớm cùng mệt mỏi.

Nhưng hiện tại nàng chưa thể nghỉ ngơi, nhìn đến An Tử Mặc bẩn bẩn trên giường, An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi vào toilet giặt cái khăn bông sạch sẽ rồi ngồi mép giường bắt đầu lau chùi cho thằng bé. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Bộ quần áo đang mặc không thể tiếp tục dùng được nữa, hôi hôi bẩn bẩn, quần còn rách tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tóe.
An Tưởng không chút do dự cởi quần áo trên người ra ném vào thùng rác, nghiêm túc lau chùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân thể cho nó.
An Tử Mặc còn gầy yếu hơn so với tưởng tượng của An Tưởng.

Cánh tay, chân, sau lưng chi chít vết thương chưa khép lại, thoạt nhìn hơi dọa người.
Nàng cẩn thận tránh đi miệng vết thương, lại một lần nữa tự trách bản thân bất cẩn quên chưa mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thêm thuốc bôi da từ chỗ bác bên kia.
Lọc cọc.
Đầu ngón tay An Tưởng dừng lại, sờ sờ bụng mình.
Ục ục.
Thanh âm này dường như không phải từ bụng nàng truyền đến?
An Tưởng chớp chớp mắt, nhìn về cái bụng bẹp của con nàng.
Một cái gõ đầu bừng tỉnh đại ngộ: Con trai đói bụng!!!.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App