GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 109

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tử Mặc là một người sống không thể hiện quá nhiều cảm xúc, vì thế cậu giấu đi cảm xúc của mình rất nhanh. Khi ngẩng đầu, gương mặt cậu lại mang nụ cười tươi như cũ, “Không sao, con sẽ không trách mẹ vì chuyện đó đâu. Con tin một ngày nào đó mẹ sẽ nhớ lại con.”

Với An Tử Mặc nói, việc mẹ thể trở về bên cạnh cậu đã một chuyện cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 may mắn rồi. Cậu sẽ trân trọng những giây phút được bên mẹ, cậu không cầu mong quá nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ không oán giậnmẹ mình mất trí nhớ. Từ tiếng lòng của An Tưởng, An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết được không phải An Tưởng không để ý tới cậu. Với cậu thì vậyđủ rồi.

Sự hiểu chuyện của cậu làm An Tưởng cảm thấy ấm áp. Cô giơ tay, xoa xoa cái đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cậu, sau đó ôm cậu vào trong lòng. cảm thấy làm vậy thì cô có thể gần cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn một chút.

An Tử Mặc yên lặng nằm trong lòng ngực An Tưởng một lát, sau đó nói: “Ba nói cho mẹ chưa?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cái gì?”

“Hai ngày nữa nhà trẻ của con con sẽ tổ chức đi cắm trại ngoại. Cả nhà chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể cùng đi với nhau.”

Gần đây An Tưởng bận chuẩn bị cho kỳ thi đại học của mình, cũng chưa từng nghe Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu nhắc đến chuyện này. thế thật thà lắc đầu.

Ánh mắt An Tử Mặc lấp lóe, “Nếu mẹ không muốn đi…”

“Mẹ muốn đi!” Không chờ An Tử Mặc nói xong, An Tưởng đã bừng bừng hứng thú ngắt ngang lời cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hai mắt không giấu nổi sự chờ mong.

An Tử Mặc mím môi nhịn cười.

Cậu biết với tính cách cái cũng muốn thử của An Tưởng, nhất định cô sẽ không từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội này. Nhìn gương mặt chờ mong của An Tưởng, An Tử Mặc không nhịn được cũng cảm thấy chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mong lần đi ngoại này.

Trời đã tối. Kim đồng hồ cũng chỉ 10 giờ.

An Tưởng dịu dàng nhìn chăm chú gương mặt non nớt đẹp đẽ nhưng trưởng thành trước mặt mình, đề nghị: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Tối nay ba con công ty tăng ca, con muốn ngủ với mẹ không?”

nói vậy làm An Tử Mặc không khỏi thèm thuồng. Nhưng An Tử Mặc cảm thấy hơi ngượng ngùng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồng ý ngay lập tức, thế một lúc lâu sau cậu vẫn chưa gật đầu.

Sự im lặng này của cậu làm An Tưởng hiểu sai ý.

Năm nay Mặc Mặc còn chưa được năm tuổi. Tuy cậu còn nhỏ tuổi nhưng thông minh hơn các bạn đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trang lứa mình rất nhiều. Để cậu nhóc ngủ cùng mẹ mình trong một cái quan tài đúng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hay lắm. An Tưởng thở dài trong lòng, còn đang muốn gần gũi với con mình hơn chút mà… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc vốn đang định băn khoăn thêm vài giây, nghe được những lời trong lòng An Tưởng, sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lập tức thay đổi, vội đồng ý: “Được ạ.”

An Tưởng đang tự hỏi không biết nên tự “chữa cháy” cho bản thân như nào thì nghe được lời An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc. không ngờ đột nhiên Mặc Mặc lại đồng ý. không khỏi ngơ ngác, trên mặt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giấu nổi sự kinh ngạc.

Ánh mắt làm An Tử Mặc cảm thấy mặt mình như bị bỏng. Cậu vội quay đầu đi để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thấy được sự ngượng ngùng của mình. Cậu mím môi, nhỏ giọng nói: “Con, không phải con rất muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ với mẹ. do con sợ mẹ ngủ một mình sẽ sợ.” Nói rồi cậu bổ sung thêm, “Chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chồng mẹ về thì con sẽ ra ngoài.”

“Ha ha.”

An Tưởng phì cười. Cô không nhịn được nâng cái tay đang ngứa ngáy của mình lên nhéo gương mặt tròn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trịa của cậu nhóc hai cái, cười bảo: “Thế cảm ơn con đã chăm sóc mẹ nha, kỵ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mẹ.”

Lỗ tai An Tử Mặc càng đỏ hơn. Cậu đứng dậy ôm mấy quyển sách trong quan tài nhỏ của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên, ngẩng đầu giục: “Đi thôi mẹ, chúng ta đi ngủ.”

An Tưởng nhìn chăm chú hai quyển sách dày trong tay cậu nhóc, không nói thêm lời nào, đi theo cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào trong phòng ngủ của mình.

Trong phòng ngủ của An Tưởng, ngoài một chiếc quan tài còn một cái pha. Bình thường An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ ngủ trưa trên chiếc ghế sô pha này, nếu Bùi Chu về muộn, sợ làm phiền đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ ngủ đó. An Tử Mặc cùng An Tưởng không quen ngủ trên giường, chờ sau khi cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc vào trong quan tài, An Tưởng mới từ từ bò vào.

Trong đầu không ức về việc dỗ bạn nhỏ này ngủ. Nhưng xem trên TV thì người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta thường dỗ trẻ ngủ qua việc kể chuyện. Nhưng mà… chưa từng kể chuyện cho ai nghe bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ, dung lượng não quá nhỏ, không đủ chỗ chứa cho mấy câu truyện cổ tích đó. Nghĩ vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng cảm thấy cuộc đời mình quá nhàm chán.

An Tử Mặc bình tĩnh liếc nhìn cô một cái, tựa đầu vào gối mở hai quyển sách trước mắt ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Mẹ muốn nghe quyển nào?”

“Hả?”

Đầu ngón tay An Tử Mặc di chuyển trên quyển sách, giọng mềm như bông: “Đâycổ tích Grimm, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây cổ tích Andersen. Mẹ muốn nghe quyển nào?”

Hai quyển này đều bản tiếng Anh, trên quyển sách dày đều vẽ đầy những hình vẽ cổ. An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dựa theo linh cảm của mình chọn bừa một quyển, cười bảo: “Mặc Mặc muốn kể chuyện cho mẹ nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước khi đi ngủ sao?”

Nhìn dáng vẻ này của cô, An Tử Mặc hoảng hốt, trí nhớ cậu như quay trở lại ngày xưa. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó An Tưởng cùng yêu cậu, mỗi buổi tối, cho cậumuốn nghe hay không, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều cố chấp tìm truyện cho trẻ con tới kể cho cậu nghe. không được ai dạy nên khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặp những từ phức tạp không biết đọc, sau đó cô sẽ dùng ánh mắt cầu cứu nhìn cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

ràngmớimẹ, nhưng cô chẳng để ý tới việc thể hiện sự yếu đuối của mình trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt cậu.

Khi đó cậu bị sự thù hận đày đọa, cứ sống trong quá khứ, không muốn bước ra khỏi vùng tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó. Nhưng cẩn thận nghĩ lại thì cậu đã sớm được đưa ra khỏi những ký ức đen tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó rồi.

“Mặc Mặc?” An Tưởng nhích người lại gần, “Con nghĩ cái đó?”

An Tử Mặc nhanh chóng giấu đi cảm xúc trong mắt mình, mở sách ra, “Con đang nghĩ làm thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới thể đối xử tốt với mẹ.”

An Tưởng ngẩn ra sau đó khẽ cười.

“Nhưng giờ con nghĩ, vẫn nên kể truyện cổ tích cho mẹ nghe đi.” An Tử Mặc không cẩn thận nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra suy nghĩ trong lòng nên cậu cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cậu chuyển chủ đề đi một cách khéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 léo.

“Thật ra Mặc Mặc đã rất tốt với mẹ rồi.” Từ trước đến nay, An Tưởng chưa từng nghĩ vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày nào đó, mình sẽ một gia đình hoàn chỉnh, một đứa con đáng yêu thông minh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này. Đặc biệt Mặc Mặc của cô còn rất dịu dàng và săn sóc, với cô, như vậy là đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.

“Mặc Mặc phải đọc bằng tiếng Trung nha, mẹ không biết tiếng Anh đâu.”

“Con biết rồi.” An Tử Mặc ngoan ngoãn đáp lời, dùng giọng nói mềm mại non nớt của mình đọc truyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cổ tích. Tốc độ đọc của cậu không nhanh cũng chẳng chậm, đèn ngủ bên cạnh phát ra những tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sáng ấm áp, khung cảnh vừa hạnh phúc vừa yên bình.

An Tưởng ngáp một cái, mắt cô cũng nặng dần. Cuối cùng cô không chống nổi con sâu ngủ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người mình nữa, nhắm mắt lại từ từ ngủ. Trong mơ, như đi vào một màn sương dày. Phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuối màn sương đó bóng dáng của một người nào đó, An Tưởng thấy người đó đang dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vuốt cái bụng tròn của mình, thỉnh thoảng thì cúi đầu xuống nói cái đó.

An Tưởng từ từ tới gần, cuối cùng cũng nghe được âm thanh kia…

“Mặc Mặc, con của mẹ…”

“Con phải sống thật hạnh phúc.”

“Bây giờ mẹ không thể ở cạnh con được nữa. Nhưng sẽ một ngày, chúng ta sẽ lại bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau.”

Người đó nói rất nhiều, rất nhiều, âm thanh nhỏ dần, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

An Tưởng cố gắng muốn nhìn thấy nhiều hơn, nhưng lại ý rơi từ trên cao xuống. Cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này làm tim đập nhanh hơn, bỗng nhiên cô bừng tỉnh, đập vào mắt trần nhà quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thuộc.

Đó là mơ.

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm, sau đó chống người ngồi dậy.

Ánh sáng chói chang chiếu từ bên ngoài rèm cửa vào trong phòng. Bên cạnh trống không, không biết An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc đã rời giường từ bao giờ. An Tưởng nhìn đồng hồ, không khỏi cảm thấy xấu hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình đã ngủ nướng quá lâu.

An Tưởng nhanh chóng rời giường thay quần áo, vệ sinh nhân. Lúc đi ra ngoài thì thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khung cảnh vui vẻ và hòa thuận.

Hôm nay Bùi Chu không phải đi làm, anh mặc một bộ quần áo bình thường giữa mấy bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ. Bên cạnh một đống đồ đạc, dụng cụ linh tinh. Anh Bùi Thần đang cùng nhau nghiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứu về cách dựng lều, cặp anh em sinh đôiAn Tử Mặc ngoan ngoãn ngồi bên cạnh xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Mọi người đang làm thế?”

“Em dậy rồi à?” Bùi Chu bớt chút thời gian liếc nhìn một cái, sau đó lại tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bận phần mình, “Mai chúng ta phải đi ngoại cắm trại bên ngoài, nhà trẻ để cho mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự dựng lều nên anh thử trước để cho quen tay.”

“Ồ, thế như nào rồi?”

Bùi Dĩ Chu im lặng.

Kết quả chẳng ra làm sao hết, tay với não của anh chẳng hợp tác với nhau để dựng lều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút nào cả.

Đầu Bùi Thần rốicả lên, cậu không nhịn được nhìn về phía An Tử Mặc cầu cứu, “Ông Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc biết làm cái này không?”

An Tử Mặc trợn trắng mắt.

Cậu đã biết trước hai người kia chỉ biết ăn chứ chẳng biết làm. Cuối cùng làm tốn nhiều thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy rồi lại nhờ cậu giúp?

“Đưa bản vẽ đây.”

Bùi Thần cung kính dâng bản vẽ lên cho An Tử Mặc.

Lần này tất cả mọi người trong nhà đều đi, vậy cần phải dựng hai cái lều lớn. An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc nhìn qua hướng dẫn sau đó chỉ huy Bùi Chu Bùi Thần làm việc. Cuối cùng, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự chỉ đạo của cậu, không lâu sau, chiếc lều đã được dựng lên.

Chiếc lều màu xanh nước biển nằm ngay giữa phòng khách. Bùi Nặc chưa từng trong lều bao giờ, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắtnhóc sáng bừng lên, gấp gáp chui vào trong. Bùi Ngôn cũng vào theo rất nhanh, hai bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ chui vào bên trong chơi đùa với nhau.

Lúc này Bùi Dĩ Chu mới thở phào nhẹ nhõm, giữ vẻ bình tĩnh như bình thường, “Ừm, ổn rồi!”

An Tử Mặc: “Ba chẳng làm một chút gì, ổn cái gì ổn.”

Bùi Chu: “……”

**

Hôm sau, một nhà sáu người ngồi lên xe buýt của nhà trẻ đi tới chỗ cắm trại ngoại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Trong đó Bùi Thần dẫn hai đứa em mình, An Tưởng Bùi Chu đi cùng An Tử Mặc. Nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bọn họ quá thu hút sự chú ý, vừa mới lên xe đã trở thành tiêu điểm của mọi người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trong này rất nhiều gia đình quỷ hút máu không thuần chủng, họ có sự sợ hãi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu thuần chủng một cách bẩm sinh, thế mấy vị phụ huynh còn vừa nhỏ giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện với nhau, sau khi thấy sáu người xuất hiện thì lập tức im bặt lại. Ngay cả những bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ bình thường ầm ĩ cũng không nói câu gì. Bầu không khí trở nên yên lặng ngay lập tức. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu không để ý tới chuyện đó. Chờ sau khi xe bắt đầu nổ máy, anh tiến đến bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tai An Tử Mặc nói nhỏ: “Không phải con bảo muốn biểu diễn tiết mục sao? Con chuẩn bị chưa?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc lấy một cái kèn harmonica từ trong túi ra: “Con thổi cho mẹ nghe cái này.”

An Tưởng vừa nghe đã cảm thấy mò: “Thổi cho mẹ?”

“Vâng, mẹ muốn nghe cái gfi?”

An Tưởng suy nghĩ một lúc lâu nhưng chẳng nghĩ ra cái gì. lắc đầu: “Mẹ không nghĩ ra. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc thổi mẹ nghe nấy.” Có rất nhiều bài hát nghe nhưng không nhớ tên, nhưng mấy bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhớ tên được chưa chắc An Tử Mặc đã thổi được. Vì thế muốn để cậu nhóc tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do thể hiện.

An Tử Mặc vuốt v e cây kèn harmonica trong lòng bàn tay. Cậu đã dự tính trong lòng.

“Chào mừng các vị phụ huynh đã bớt chút thời gian bận rộn của mình tới tham gia hoạt động lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này. Chúng ta sẽ đến hồ Vân Lam trải nghiệm cắm trại ngoại một ngày một đêm. Thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 di chuyển của chúng ta sẽ là một tiếng rưỡi. Trong khoảng thời gian này, chúng ta thể chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một số trò chơi nhỏ, hoặc biểu diễn một số tiết mục. bạn nào muốn giơ tay xung phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên không?”

trong này cũng không quá nhiều người, vài người phụ huynh liếc nhìn về hướng Bùi Chu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy bạn nhỏ ngại ngùng nên cũng không giơ tay.

Đang lúc im lặng thì một âm thanh vang lên.

“Cô ơi, để em, để em!”

giáo cười tủm tỉm nhìn về phía sau: “Đầu tiên bạn Phù Trạch nha!”

Phù Trạch cố gắng lách người ra khỏi chỗ mẹ mình, cong mông nhỏ đi lên phía trước, lớn giọng: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ hát cho mọi người nghe bài “Vịt con”.”

Dứt lời, cậu nhóc bắt đầu hát.

Âm điệu của cậu nhóc không chuẩn hoàn toàn, nói đúng hơnchẳng đúng nhạc tí nào.

Nhưng cậu nhóc lại hát rất nghiêm túc, chẳng cuống chút nào cả. Cuối cùng, tất cả phụ huynh cùng các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn học sinh ngồi trên ghế đều bị Phù Trạch chọc cười. Tiếng cười vang lên trong xe, đánh tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bầu không khí gượng gạo vừa rồi.

“Cô ơi, con hát xong rồi!” Phù Trạch lễ phép khom lưng chào, đột nhiên mở miệng, “Vừa rồi con thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc Mặc bảo cậu ấy muốn thổi kèn. ơi, tiếp theo thể để Mặc Mặc lên biểu diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được không ạ?”

Phù Trạchcùng nhiệt tình, giáo không tiện từ chối. thế dịu dàng nhìn về chỗ An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc: “Mặc Mặc, con muốn lên biểu diễn tiết mục không?”

“Đồng ý đồng ý! Mặc Mặc đồng ý!”

“Cô ơi, để Mặc Mặc lên đi!”

Bùi Ngôn ồn ào, cậu nhóc nói to lên. Các bạn nhỏ khác cũng ồn ào theo, người thì vỗ tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người thì thét chói tai, nói chung rất hỗn loạn.

An Tử Mặc không nhịn được tiếp tục trợn trắng mắt, đến tận khi cậu cầm kèn harmonica đứng dậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy người xung quanh mới yên tĩnh trở lại.

giáo khom lưng đặt microphone bên cạnh miệng cậu, liếc mắt một cái đã chú ý tới kèn harmonica © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong tay cậu: “Có phải Mặc Mặc định biểu diễn tiết mục ăn harmonica không?”

“Không phải.” An Tử Mặc chẳng cho giáo chút mặt mũi nào, cảm nói, “Con biểu diễn cho mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con nghe, tiện thể để cho mọi người nghemột chút.”

Cô giáo không giấu nổi sự xấu hổ: “……” Hóa ra họ chỉ được nghe ké thôi sao?

An Tưởng cũng che mặt lại, con cô… đúng biết ăn nói thật đấy!!

“Thế, thế Mặc Mặc muốn biểu diễn cho mẹ mình nghe bài gì?”

“Bài “Lettre a Ma Mere” của Richard Clayderman.” An Tử Mặc nắm chặt lấy cây kèn harmonica trong tay, nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt An Tưởng, nói, “Bây giờ con sẽ biểu diễn cho mẹ con nghe.”

Cậu nhóc kiêu ngạo nâng cằm mình lên,cùng tự tin. Dáng vẻ cậu lạnh lùng, không quan tâm tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mọi thứ xung quanh, lúc nào cũng kiêu ngạo nhưng ánh mắt của cậu nhìn An Tưởng lại không giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nổi sự thẹn thùng. Dáng vẻ cậu giống y như khi các bạn nhỏ khi chuẩn bị biểu diễn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt mẹ mình, vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng.

Tác giả có lời muốn nói: Nếu không có gì thay đổi thì vài chương nữa là hết rồi, tiếp đó chính là ngoại truyện nha ~

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 109 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App