GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 13

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Nhưng rất nhanh, An Tử Mặc hoàn toàn buông đi ý định này.

Bởi muốn hoàn toàn thoát ly cũng đâu dễ dàng như vậy.
Đầu tiên cậu vẫn còn một đứa nhỏ.

Tiếp theo muốn kiếm tiền thì yêu cầu giấy chứng nhận thân phận cùng thẻ ngân hàng.

Đương nhiên nếu máy tính cùng tài chính thì giấy chứng nhận thân phận thể làm ra được.

Như vậy bước đầu tiên cậu cần phải kiếm tiền, kiếm tiền sau đó mới giấy chứng nhận.
Đứng hình hoàn toàn.
An Tử Mặc đột nhiên cảm thấy con đường phía trước thật xa vời.

Cậu ai oán thở dài, nhắm mắt quyết định sau này lại tính toán sau.
Hôm sau.
Tiệm trà sữa không bán trà sữa của An Tưởng chính thức mở cửa.

Nàng không thể để một mình đúa nhỏ ở nhà, vậy nàng cũng đưa tới tiệm.
Vừa mới khai trương, vị trí lại cao, cũng chưa tuyên truyền nên cửa hàng tự nhiên không khách đến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Trong tiệm trà sữa trống không, An Tưởng cầm bút ngồi vẽ vẽ danh thiếp.

Cứ một tờ lại một tờ một đứa nhỏ khác nhau.
Nàng kỳ thật cũng không có vô dụng như mẹ nàng đã từng nói.
số ngày đêm bị cầm tù, tự nhiên An Tưởng cũng sẽ tự học được một ít việc giết thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gian để đỡ nhàm chán.

Vẽ tranh cũnghọc được khi đó, không sở, đương nhiên cũng không quá chuyên nghiệp.

Nhưng nàng vẽ cũng không phải quá xấu, trên mạng cũng người khen đáng yêu, lâu dần cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nộp bản thảo.
An Tưởng vẽ mấy chục tờ sau đó thấy mệt, buông bút ra xoay xoay eo.

Sau đó ánh mắt phóng tới bên người An Tử Mặc.

Cậuđang xem TV, kênh tài chính.
An Tưởng im miệng không nói một lúc lâu.

Đột nhiên nàng tự hỏi nếu đứa nhỏ mỗi ngày cùng mình chỗ này lẽ cũng sẽ quá nhàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chán.

Chờ việc làm ăn của tiệm trà sữa ngày càng tốt chỉ sợ mình cũng sẽ trở nên bận rộn, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc đó không thể thời thời khắc khắc để mắt đến đứa nhỏ.
Cho nên...!Có nên đưa thằng đi nhà trẻ không nhỉ?
An Tưởng ý nghĩ như vậy, nhưng lại sợ hãi.

Với trí thông minh đó của thằng khả năng sẽ bị bắt nạt.
mẹ ngốc nghếch sầu nữa ngày, cầm giấy đến ngồi trên sô pha, "Con trai."
Ánh mắt An Tử Mặc liếc qua, cùng lãnh đạm.
"Mẹ dạy con viết chữ nha?" Nàng cầm bút, sau đó bắt đầu viết một chữ "An" trên trang giấy, "Đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây chữ "An", họ của hai mẹ con mình."
"Chữ "Tử" rất đơn giản, còn "Mặc" chút phức tạp.

viết như này..." An Tưởng vừa viết xuống một chữ "hắc", kế tiếp đột nhiên mắc kẹt.

Ngòi bút dừng nửa ngày trên tờ giấy chưa viết được bộ thủ*.
*Mình không hiểu cách viết tiếng Trung lắm, nàng nào biết thì chỉ mình với nha!
"Xì." An Tử Mặc khoanh tay trước ngực, không cho nàng mặt mũi trào phúng ra tiếng.
Khuôn mặt An Tưởng nháy mắt đỏ bừng, "Mẹ, mẹ biết viết!" Sau đó cô còn vô cùng chính trực nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp, "Chỉ không thường xuyên viết chữ nên tạm thời quên thôi, kỳ thật mẹ biết viết!!"
Nàng thật sự biết viết, nhưng ánh mắt kia của thằng ràng không tin.
Đang lúc nói chuyện thì chuông cửa vang lên.
An Tưởng ngó cổ qua, chẳng lẽ là khách?!!
Nghĩ như vậy, An Tưởng phấn khởi nhảy từ pha xuống, nhanh chóng chạy ra mở cửa.
"Chào các cậu! Hoan nghênh ghé thăm!"
Ngoài cửa hai thiếu niên chừng 15 16 tuổi, mặc đồng phục.

Người cầm đầu vóc dáng rất cao, phỏng chừng 1 mét 8.

Thiếu niên đằng sau lớn lên cũng đẹp, làn da trắng sáng, ngũ quan tinh xảo, ánh mắtvẻ ngây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngô đặc trưng của tuổi mới lớn.
Một tay thiếu niên đứng trước cầm quai đeo cặp sách, như đang ngây người, mắt phượng không chớp nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm An Tưởng.
"Chào chị.

Chúng tôi muốn hỏi một chút về quán phê Miêu*..."
*Đoạn này mình cũng để tên quán giống trong convert nha! Nếu các nàng thích quán phê Mèo hơn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình sẽ sửa lại sau nha~
Thiếu niên đằng sau còn chưa nói xong đã bị cậu thiếu niên đứng trước chắn ngang mặt không cho nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa.

Thiếu niên tiến lên hai bước, cúi đầu nhìn chăm chú mặt An Tưởng.

Hai bên tai vệt màu hồng quỷ dị nổi lên.
"Ở, đây bán trà sữa sao?"
An Tưởng thành thật lắc đầu: "Chúng tôi không bán trà sữa."
"Nhưng ngoài cửa có viết..."
"Làm trà sữa phiền toái lắm, tôi bán nước trái cây thôi." An Tưởng chỉ chỉ dưới chân, "Ra khỏi chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147này rẽ trái, đó có bán trà sữa."
"A, Bùi Thần, chúng ta đã nói sẽ đi quán phê Miêu..."
Thiếu niên đứng sau lại bắt đầu thúc giục, thiếu niên tên Bùi Thần mày nhíu lại, thần sắc thở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không kiên nhẫn, quay đầu lại hung hăng trừng: "Miêu con mẹ mày." Dọa bạn mình xong cậu lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về phía An Tưởng, không còn vẻ táo bạo vừa rồilại ôn hòa thẹn thùng hỏi, "Cái đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy chị bán những cái gì?"
An Tưởng cảm thấy đứa nhỏ này quá kỳ quái, sửng sốt nói: "Nước trái cây."
"Được, vậy chúng em muốn mua nước trái cây." Nói xong cậu vòng qua An Tưởng đi vào trong, "Có cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đổi giày không ạ?"
"Không cần không cần, đến đây chọn đồ uống được rồi."
An Tưởng vội vội vàng vàng chạy đến quầy bar.

Bởi tiệm khai trương đột ngột nên còn rất nhiều đồ chưa kịp chuẩn bị, thực đơn cũng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng tấm card để làm, mặt trên chỉ ghi hai món.
Nhi tử: Giá bán 18.
Nước lọc: Giá bán 2.
Bùi Thần quét mắt nhìn thực đơn, mặt không đổi sắc nói: "Cho em một ly "Nhi tử", ít đường nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đá." Ngay sau đó nhìn về phía bên cạnh, "Doãn Đôngmày muốn ăn gì?"
Vẻ mặt Doãn Đông rối rắm giống như bị táo bón, cuối cùng ỉu xìu nói: ".....!Tao vẫn muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quán cà phê Miêu."
"Miêu mẹ mày." Bùi Thần chửi nhỏ, một đập hướng về ót của bạn mình.

Sau đó cậu nói với An Tưởng, "Chị cũng cho nó một ly "Nhi tử" đi ạ."
Hai bạn nhỏ này tuy rằng khá kỳ quái, nhưng thể nhận được sinh ý An Tưởng cảm thấy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 may mắn.
An Tưởng đưa hai người về chỗ, chuyên tâm đi làm nướ trái cây.
Bọn họ buông cặp sách xuống.

Bùi Thần tùy ý duỗi cái chân dài, khuỷu tay đặt lên bàn, tầm mắt thường thường bay về phía An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.
Tuyệt đối thể dùng từ "tốt đẹp" để hình dung gái đang bận rộn quầy bar.
Ánh mặt trời ôn nhu mềm mại đậu trên sợi tóc của nàng, làn da trắng đẹp, mặt mày điềm tĩnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thanh thuần đáng yêu đến cùng tốt đẹp.
Quan trọng hơn ấy cùng thơm.
Khi Bùi Thần vừa mới vào cửa đã bị mùi hương của gái này hấp dẫn.

Không phải hương nước hoa bình thường mùi hương thơm ngọt tản ra từ máu của ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Vị cam!
Răng nanh cậu nhóc muốn lộ ra.
Bùi Thần sốt ruột rồi gắt gao che miệng, thấp giọng mệnh lệnh: "Thu về đi...!Thu về đi..."
"Bùi Thần, mày làm sao thế?"
"Không làm sao." Bùi Thần ho nhẹ rồi buông tay, tùy ý đánh giá cảnh vật xung quanh sau đó chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý tới An Tử Mặc đang ngồi cách đó không xa.
Bạn nhỏ ngồi ngay ngắn thẳng tắp, giống như một con rối gỗ nhìn chằm chằm TV không nhúc nhích.
Bùi Thần lại đem lực chú ý dừng trên khuôn mặt cậu bé.

Mắt to mày rậm rất đáng yêu, chỉ là...
"Làm sao vậy?"
"Không việc gì." Bùi Thần thu hồi ánh mắt, không tự giác che ngực lại.

Chỗ này hơn nghèn nghẹn.
Doãn Đông bừng tỉnh đại ngộ: "Ngực mày đau?"
"Lăn, ngực mày mới đau!"
Cách bàn tròn, hai người ầm ĩ nói chyện với nhau.
"Chào hai cậu, hai ly "Nhi tử" hai anh gọi đây.

Chúc ngon miệng!" An Tưởng đem nước trái cây đã làm xong đặt trước mặt hai người, đang định bưng mâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ ăn muốn rời đi đột nhiên bị Bùi Thần gọi lại.
"Cửa hàng này chị mới khai trương sao?"
An Tưởng gật đầu: "Hôm nay vừa mới bắt đầu buôn bán.

Các cậu nhóm khách đầu tiên của tôi đấy." Vốn dĩ nàng còn cho rằng cả tháng sẽ chẳng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai qua đây, không nghĩ tới nhanh như vậy đã khách hàng rồi.
Nghĩ như vậy, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười.
Nàng cười lêncùng ngọt ngào, trên mặt còn có cái lúm đồng tiền.

Thiếu chút nữa Bùi Thần bịchoáng, lỗ tai còn hồng hơn sau khi mới tiến vào.
"Vậy các cậu cứ từ từ dùng, yêu cầu thì lại gọi tôi nhé." An Tưởng một lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở về quầy bar, bắt đầu thu dọn mặt bàn.
Bùi Thần hút hút ngụm nước trái cây, hồ nói: "Nàng liếc mắt đưa tình với tao, phải nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có ý với tao không?"
Không đợi Doãn Đông trả lời cậu đã nghe được thanh âm trào phúng nho nhỏ không ràng lắm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 "Ngốc nghếch."
Bùi Thần cẩn thận lắng tai nghe xác định vừa rồi không có nghe lầm.
Chính đứa nhỏ kia đang mắng cậu!
Cậu vừa muốn bật lại thì lại đối mặt với ánh mắt bình tĩnh đến thâm trầm của An Tử Mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ánh mắt đó cùng ánh mắt của người nào đó trong đầu từ từ dung hợp lại với nhau, tức khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm cậu lạnh cả người, chậm rãi rụt cổ, cúi đầu chậm rì rì hút nước trái cây.
"Doãn Đông Vũ, sao mày không uống?"
Doãn Đông lấy đề ra bắt đầu xoát đề, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Tao không uống "Nhi tử"." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Tên của nước trái cây quá mức quỷ dị, phàm người bình thường sẽ không nghĩ muốn uống.
Bùi Thần bĩu môi, nhìn đống sách bài tập trên bàn.
Cậu đem nước trái cây để sang một bên, mở cặp lấy ra quyển sách bài tập trắng trơn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chữ nào, ánh mắt di chuyển theo thân ảnh của An Tưởng.
Thiếu niên viết hết tâm cùng mưu kế của mình trên mặt, An Tử Mặc nhàm chán dời màn hình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng thanh âm chỉ ba người nghe được nói: "Đừng nghĩ, cô ấy sẽ không."
"Gì?"
An Tử Mặc nhàn nhã dựa vào ghếpha mềm mại, hai cẳng chân đung đưa trong không khí.

Âm thanh non nớt chậm rãi vang lên: "Cô ấy không làm được bài tập Toán trung học."
Bùi Thần: "....." Ý định tan thành mây khói ngay từ trong trứng nước.
Bùi Thần vẫn chưa từ bỏ ý định, lại lấy ra bài thi Ngữ văn.
An Tử Mặc lại cười, nhưng cười lạnh: "Nếu là 300 bài thơ Đường, nói không chừng ấy còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể dạy anh hai câu thơ cổ."
A!
Bùi Thần hung hăng đập một cái vào cái bàn, hận đến đấm ngực dậm chân.

Đứa nhỏ này miệng thật độc nha!!
Quả thậtgiống như đúc thái gia gia* của cậu!
*thái gia gia: cụ ông.
Hai người uống xong nước trái cây vẫn chưaý muốn rời đi, an an tĩnh tĩnh ngồi trên ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm bài tập.
Đồng hồ trên vách tường bất giác chỉ đến 7 giờ, An Tưởngchút sốt ruột lại có chút khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xử.

Bởi đây cách nhà quá xa, hơn nữa còn Tử Mặc.

dự tính 5 giờ rưỡi từ cửa tiệm trở về nhà.

Nhưng thật vất vả mới khách hàng, nếu trực tiếp đuổi khách vẻ không tốt lắm.
An Tưởng rối rắm nửa ngày, cuối cùng vẫn đi đến gần, hơi hơi khom lưng ghé sát vào Bùi Thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thanh âm cố ý chỉnh sao cho thật mềm nhẹ: "Bạn học, chúng tôi chuẩn bị đóng cửa hàng."
Hai tai Bùi Thần động, vội vàng khép lại quyển bài tập, đá qua Doãn Đông Vũ: "Đông Tử đứng dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nhà." Cậu xách cặp sách lên, cố gắng trấn định đối mặt với An Tưởng.

Nhưng do quá thẹn thùng nên cái cổ hồng hồng đã bán đứng cậu.
Cậu nhìn đôi mắt nàng, lắp bắp nói: "Chị, "Nhi tử" nhà chị uống rất ngon."
An Tử Mặc vẫn luôn quan sát ngẩng đầu, sau đó lại cúi thấp xuống, làm như không nghe thấy.
"Chị gái danh thiếp không? Em thể giới thiệu bạn đến đây."
"Có." An Tưởng vội vàng đưa danh thiếp qua, "Nếu uống ngon lần sau lại đến nhé!"
Bùi Thần cúi đầu nhìn tấm danh thiếp.

Trên đó có vẽ con thỏ động tác ngây ngô, trông rất manh.

Biểu tình đáng yêu.

Bên cạnh viết hai chữ đẹp đẽ - An Tưởng.
"Đây tên chị sao?"
"Ừ."
"Chị, tên chị thật dễ nghe..." Trên mặt Bùi Thần ửng đỏ, đột nhiên ngượng ngùng, "Chờ, chờ tới cuối tuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em mang theo bạn tới."
An Tưởng sửng sốt, cười nói: "Được."
Bùi Thần thu dọn cặp sách, cùng cẩn thận cất tấm danh thiếp để vào trong túi, cùng đồng bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lưu luyến đi ra khỏi chung cư.
giao lộ hai người đường ai nấy đi.

Bùi Thần đứng dựa vào tường, lẳng lặng chờ xe tới đón.
Lúc này điện thoại của cậu nhận được tin nhắn.

Tin nhắn hiện lên...!Là của thái gia gia của cậu Bùi Chu.
[Ở đâu?]
Bùi Thần hồi phục: [Đối diện công ty cụ ạ.]
Ông không trả lời, nhưng lại phù hợp với tính tình của người.
Bùi Thần vừa nhét điện thoại trở lại cặp sách thì chiếc xe Maybach màu đen chậm rãi đi sát lề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường, cuối cùng dừng lại bên người cậu.
Cửa sổ xe trượt xuống, lộ ra non nửa gương mặt của nam nhân.

Từ ánh mắt của người đó lộ ra tâm tình đang không quá tốt.
"Lên xe."
Bùi Thần có chút lúng túng, chui vào trong ngồi.
Bùi Dĩ Chu vắt chéo đôi chân dài, ít nói cười.

Chỉ khí thế vô cùng rét lạnh ép Bùi Thần không nói nên lời.
"Trường học hôm nay gọi điện thoại cho cụ."
"Đầu, đầu tiên đừng nói đến trường học." Bùi Thần không sợ chết đánh gãy lời hắn, duỗi dài cổ nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 "Thất thái gia, người tin tưởng nhất kiến chung tình không?"
"....."
Bầu không khí trong xe bỗng quỷ dị.
Ánh mắt BùiChu thật sâu, chăm chú nhìn cậu vài giây sau đó cười: "Cháu tin hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình sẽ chết đúng không?"
Bùi Thần không nói lời nào, vẻ mặt đưa đám cúi đầu xuống.
Sau khi xe đi thì hai thân ảnh một lớn một nhỏ từ chung đi ra.

Bọn họ lại bỏ lỡ một cuộc gặp gỡ hoàn mỹ..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 13 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App