GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 50

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Kỹ thuật ru ngủ của An Tưởng phải gọi cùng cao siêu, An Tử Mặc luôn miệng nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ nhưng nằm cạnh một lát lại ngủ thật.

Cậu ngủ rất sâu, thấy mình đang du lịch ở một vùng đại dương mênh mông, cảm nhận được sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự do chưa từng có. Đột nhiên một trận sóng lớn đánh úp lại vào người cậu. An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc cảm thấy người mình hơi ươn ướt, dính dính rất khó chịu.

Cậu nhăn mày lại, màng màng mở mắt ra.

Cậu vẫn còn rất buồn ngủ, chưa phân biệt được đâu mơ đâu là thật. Một chút tỉnh táo còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sót lại giúp An Tử Mặc duỗi tay sờ sờ dưới mông mình một chút. Không sờ còn tốt, sờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong thì cậu tỉnh hẳn.

Ướt!!

An Tử Mặc mở bừng mắt, giật mình nhảy choi choi trong quan tài.

Chỗ cậu nằm đã sớm ướt đẫm, một vệt nước lớn lan khắp nơi. An Tử Mặc cúi đầu nhìn đũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quần mình, cả quần đều ướt.

Giờ phút này, An Tử Mặc cảm thấy cùng xấu hổ.

Người mẹ kiếp trước của cậu từng nói, cậu mới sinh được mấy tháng thôi mà đã vô cùng hiểu chuyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn đi tiểu sẽ đều gào lên, không đái dầm lần nào.

Nếu dùng kiến thức y học để nói thì đái dầm hiện tượng bình thường trẻ em. phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn ban ngày trẻ con đều nghịch ngợm, chơi bời như điên, sau đó sẽ mệt, khi đi ngủ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đái dầm. Nhưng vấn đề là cậu không phải đứa trẻ bình thường, cậu là thiên tàichỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 số thông minh 150 đó!

Ánh mắt An Tử Mặc trộm nhìn qua An Tưởng đang ngủ say.

Không cần nghi ngờ hết, chờ sau khi An Tưởng tỉnh lại thấy cậu đái dầm nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười cậu, nói không chừng An Tưởng còn trộm nói với Bùi Chu cùng Bùi Thần rồi mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ cùng nhau hùa vào cười cậu.

An Tử Mặc càng nghĩ càng thấy mất mặt, rón rén ra khỏi quan tài, nhanh chóng tìm một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quần mới để thay, sau đó nhét cái quần kia vào một góc. Sau khi chắc chắn An Tưởng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phát hiện thì cậu mới cẩn thận đi lấy một cốc nước ấm.

An Tử Mặc đặt chân lên bậc thang, rót cốc nước vào quần An Tưởng.

Làm xong hết mọi việc thì An Tử Mặc cất ly nước về chỗ cũ, hơn nữa cậu còn cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cẩn thận lau sạch vân tay trên cốc đi.

Cậu hít sâu thả lỏng lấy lại bình tĩnh, coi như chưa chuyệnxảy ra bò lại vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan tài.

An Tử Mặc cũng không ngủ nữa, cậu nhắm mắt lại chú ý tới động tĩnh bên cạnh.

Ai nằm chỗ ướt như vậy cũng không ngủ nổi. An Tưởng ầm một tiếng sau đó chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mở mắt ra, hốc mồm nhìn đũng quần bị ướt của mình.

Tốc độ phản ứng của An Tử Mặc còn nhanh hơn cô, lập tức chỉ vào vệt nước trên đệm nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Mẹ đái dầm.”

An Tưởng: “……?”

An Tưởng: “……???”

“Mẹ, mẹ?” còn chưa tỉnh hẳn, vẫn hơi mơ màng.

“Ừ, nước tiểu của mẹ.” để che giấu việc mình đái dầm, An Tử Mặc cố ý rót thêm ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước gần người An Tưởng, làm cho khăn trải giường ướt gần hai phần ba.

An Tưởng sờ sờ quần, ướt.

lại sờ sờ khăn trải giường, vẫn ướt.

An Tưởng kinh ngạc: “Người, người lớn cũng đái dầm hả??”

An Tử Mặc trời sinh một người giỏi che dấu, mặt không đổi sắc, không chút hốt hoảng nói dối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Cũng không phải chỉ trẻ con mới thể đái dầm. Khi quá mệt mỏi thì người lớn cũng đái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dầm. Hơn nữa chân cẳng mẹ đang bị thương, đại não cũng sẽ làm ra phản xạ điều kiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự tưởng tượng ra mình đang WC. thế mẹ đái dầm cũng chuyện bình thường.”

An Tử Mặc nghiêm trang nói linh ta linh tinh, An Tưởng gãi gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác.

Cậu lại nói: “Không sao đâu, con sẽ không cười mẹ.”

An Tưởng chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm đũng quần không biết phải làm sao.

Đồng hồ đã chỉ 8 giờ, thế mà hai người lại ngủ tới ba giờ. An Tưởng dần tỉnh hơn, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiên lấy khăn trải giường đi giặt, sau đó lại vào trong phòng thay một cái quần mới. Chờ thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quần xong mới để ý ——

Bộ quần áo Mặc Mặc đang mặc không phải bộ cậu nhóc mặc trước khi đi ngủ.

Đó chính là……

An Tưởng hiểu ra vấn đề.

Biết được sự thật, An Tưởng mím môi nhịn cười, ôm chỗ quần áo bẩn mặt không cảm xúc đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng khách, sau đó đi vào trong WC trong phòng An Tử Mặc, cẩn thận tìm cái quần ướt An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc giấu đi.

Cái quần vừa nhăn vừa ướt.

An Tưởng giấu quần vào trong chăn, xoay người định mang đi giặt.

“Mẹ vào phòng con làm gì?”

Vẻ mặt An Tưởng tự nhiên: “Đi giặt áo ngủ cho con.”

An Tử Mặc nhìn vào mắt cô, nghe được ràng tiếng lòng của người đối diện.

[Thằng nhóc này diện, mình đái dầm thì cứ đái dầm đi.]

[Nhưng thằng nhóc còn nhỏ như vậy đã biết che giấu như thế rồi, thông minh thật nha!]

An Tử Mặc: “……”

Nếu đây không phải lời nói trong lòng, nhất định cậu sẽ cho rằng An Tưởng đang cười nhạo mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đột nhiên An Tử Mặc cảm thấy cùng ngượng ngùng, cậu chắp tay sau lưng, không kêu một tiếng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng rời khỏi phòng. Nghĩ nghĩ cậu lại đi theo phía sau cô.

Vết thương của An Tưởng cũng chưa khỏi hẳn, đi vẫn còn hơi tập tễnh. Tâm trạng của rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt, cười cười bỏ quần áo vào trong máy giặt. còn sợ An Tử Mặc nhìn thấy cái quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia nên cố ý giấu vào bên trong nữa.

An Tử Mặc đứng cửa nhìn cô, cánh môi hơi giật, vẻ mặt khó nói nên lời, “Cái đó……”

“Hả?” An Tưởng quay đầu, cười tủm tỉm nhìn cậu, “Mặc Mặc không được nói chuyện này với người khác nha. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếu không mẹ sẽ bị người ta cười đó.”

“Con, con không nói.” An Tử Mặc hung dữ nhéo cái tai đỏ bừng của mình, sau đó lại không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời nào tiếp tục nhìn chằm chằm An Tưởng.

“Được rồi, chờ giặt xong phơi ra được.” An Tưởng tùy ý cầm khăn bông lên lau khô tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cúi đầu nhìn An Tử Mặc, “Mặc Mặc con đói bụng rồi hả? Bây giờchút muộn rồi, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gọi cơm hộp cho con nhé!”

An Tử Mặc đang mồm định trả lời thì bị tiếng chuông cửa vang lên đột ngột đánh gãy.

Cậu liếc mắt nhìn An Tưởng một cái rồi chạy đi mở cửa ra.

“Ông!”

cửa ba anh em Bùi Thần, Bùi Thần không nói chuyện còn Bùi Nặc nhảy nhót vui sướng.

“Nặc Nặc, em không cần gọi ông đâu, An Tưởng còn chưa kết hôn cùng cụ của chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên chưa phải ông chúng ta.”

Bùi Nặc làm như không nghe thấy, khóe mắt cong cong, “Anh Bùi Thần muốn đưa chúng cháu đi ăn BBQ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nướng, ông có muốn đi cùng không?”

An Tử Mặc cau mày.

“Vừa lúc Tử Mặc chưa ăn cơm. Nếu Bùi Thần mời thì con đi đi.”

Mày An Tử Mặc càng nhăn chặt hơn.

Cái gì ông, cái gì anh, cái bối phận rối loạn đây?

Bùi Nặc chú ý tới mắt cá chân còn chưa tháo gạc của An Tưởng, cùng qua tâm hỏi: “Chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ơi, chân chân của chị khỏi chưa?”

“……”

Thấy chưa, càng loạn hơn!

An Tưởng cười xoa xoa đầu nhỏ của Bùi Nặc, “Đỡ hơn nhiều rồi.”

“Chị muốn đi cùng chúng em không?”

An Tưởng lắc đầu: “Không được không được, chân cẳng không tiện, đi theo lại tạo thêm phiền phức cho mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa.” Nói rồi nhìn xuống mắt chân đang bị thương của mình.

Khuôn mặt nhỏ của Bùi Nặc cúi xuống, thoạt nhìn rất buồn.

Bùi Thần cũng cảm thấy để An Tưởng một mình nhà ăn thì không hay, vừa định bảo gọi cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hộp đến nhà thì Bùi Nặc lại nói to: “Có rồi! Em sẽ bảo cụ tới giúp chị!”

“Ai cơ??”

Cả An Tưởng cùng Bùi Thần đều sửng sốt.

“Quyết định như vậy đi, em sẽ bảo cụ tới ăn cơm cùng chúng ta! Chúng ta đi ra ngoài ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi!” sung sướng, bàn tính trong lòng gảy tạch tạch.

Nặc Nặc rất thích An Tưởng, nếu không làm mẹ thì làm cụcũng khá tốt.

không thể kiềm chế nổi sự vui sướng của mình, lấy tay che miệng, cười khanh khách.

Khóe miệng của An Tử Mặc động động, lạnh mặt từ chối: “Tôi không đi.”

“Đi đi đi đi mà.” Bùi Nặc kéo cánh tay An Tử Mặc, cưỡng ép kéo cậu ra ngoài cửa.

“Tôi không đi! Tôi không muốn đi! Buông ra!!”

“Ông không được như vậy!” Bùi Nặc không buông tay, mạnh mẽ kéo người ra khỏi cửa.

được di truyền gen của quỷ hút máu thuần chủng, sức lực không nhỏ như những đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác.

An Tử Mặc chỉ một cậu con lai của quỷ hút máu còn chưa mọc xong răng, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể là đối thủ của được?

Hai người lôi kéo nhau suốt cả đường, rất nhanh đã tới thang máy. Bùi Thần sợ hai người bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự mình xuống dưới nên vội vàng dắt Bùi Ngôn đuổi theo hai bạn nhỏ.

An Tử Mặc mang vẻ mặt vừa đen vừa thúi đứng giữa ba anh em.

Cô bé thực hiện được âm mưu của mình, dùng tay nhỏ tin nhắn gửi cho Bùi Chu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ Bùi Thần biết mình đang làm nên cười tủm tỉm, cố gắng chữ.

Viết được một nửa, Bùi Nặc dừng lại, buồn rầu nhìn về phía An Tử Mặc xin giúp đỡ, “Ông ơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chữ nắm chắc viết như nào vậy?”

An Tử Mặc liếc mắt nhìn qua, thấy dòng tin nhắn đang dở.

[Nặc Nặc: Cụ ơi, An Tưởng chị một mình nhà, cụ cơ hội mau đi……]

Cái mẹđây?

Huyệt Thái Dương của An Tử Mặc nhảy dựng lên, nửa ngày mới hiểu Bùi Nặc định viết cái gì.

Cậu xòe tay ra: “Đưa tôi.”

Bùi Nặc ngoan ngoãn đưa điện thoại qua, đi đến gần xem An Tử Mặc chữ.

Lông mi của An Tử Mặc xuống, nhanh chóng trên bàn phím.

[Nặc Nặc: Cụ ơi, chị An Tưởng ngủnhà một mình, cụ đừng đến làm phiền chị nhé!]

xong, gửi đi, cùng dứt khoát.

“Được rồi.” An Tử Mặc ném điện thoại qua cho Bùi Nặc.

Bùi Nặc chỉ hiểu được vài chữ nghiêng nghiêng đầu nhỏ, gặm đầu ngón tay, chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc: “Cụ ơi…… Ông viết cái thế?”

An Tử Mặc đút tay vào túi, vẻ mặt cùng tự nhiên, nói: “Cụ ơi, chị An Tưởng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà một mình, cụ nắm chắc hội nhé!”

Đây đúng ý Bùi Nặc muốn nói.

hiểu ra vấn đề, nhưng vẫn vô cùng cẩn thận, đếm xem Mặc Mặc xót chữ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không. Bùi Nặc nhìn chăm chú màn hình đếm từng chữ, “1, 2, 3,……, đây cũng1, 2, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 3,……”

Ừ, đúng rồi!

Bùi Nặc yên tâm cất điện thoại đi, cười ngốc nghếch hại: “Ông ơi, ông tốt quá! Ông thông minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật nha, thuộc nhiều chữ thật á ~”

Bùi Ngôn đứng phía sau khinh thường hừ lạnh, cố ý nhắc nhở Bùi Nặc: “Đồ ngốc, làm sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giúp em được, khẳng địnhđang lừa em đó.”

Bùi Nặc làm mặt quỷ nhìn về phía người anh sinh đôi đáng yêu của mình, “Anh ghen ghét ông thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 minh hơn anh chứ gì?”

“Em……” Bùi Ngôn tức đến đỏ mặt, “Em không tin thì hỏi Bùi Thần thử xem! Tuy rằng Bùi Thần thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 toàn đứng cuối khối, nhưng mấy cái này anh ấy vẫn biết!”

“Ê ê ê, cái thi toàn đứng cuối khối? Bùi Ngôn, anh cảnh cáo em, nói chuyện cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đấy!” Nói xong, Bùi Thần nhìn về phía Bùi Nặc, vươn tay, “Nào, đưa đây anh xem An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa gửi cái gì.”

“Không cho anh xem đâu!”

Bùi Nặc bảo vệ cặp sách hình con thỏ như bảo bối, lạnh lùng quay đầu đi.

biết Bùi Thần một số ý nghĩ không an phận với An Tưởng, “tình địch” của cụ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu gái ngoan của An Tử Mặc nên sẽ đứng vào đội của Bùi Chu. mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ngốc nghếch đưa tin mật cho kẻ địch xem đâu!

Lời này làm Bùi Thần tức phải hít sâu một hơi để bình tĩnh, cậu khẽ cắn môi nắm tay Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngôn đi lên phía trước, quyết định không thèm để ý nhãi ranh hướng về người ngoài này nữa!

“Nặc Nặc không thèm đi cùng hai người! Em sẽ nắm tay tay ông!” Bùi Nặc không thèm để bụng, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ mũm mĩm móc ngón tay An Tử Mặc, trên mặt hiện lên hai lúm đồng tiền xinh đẹp, “Cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ơn ông đã gửi tin nhắn giúp cháu. Mai đi nhà trẻ, cháu sẽ chia cho ông một nửa bánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kem của cháu. Ngày mai bánh kem của cháu vị máu gấu trúc đó, ăn rất ngon.”

Mí mắt An Tử Mặc dựng lên, lười trả lời.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 50 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App