GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Giang thành về đêm đèn sáng lấp lánh, ánh đèn trên cao ốc chiếu rọi rực rỡ lung linh.
An Tưởng không nghĩ hôm nay sẽ trở về muộn như vậy, bây giờ làm bữa tối thì khẳng định không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kịp.

Nàng sợ thằng bé bị đói, thế tùy tiện chọn một nhà hàng đưa An Tử Mặc vào ăn.
Hoàn cảnh của nhà ăn khá tốt, trang hoàng lịch sự tao nhã, chỉgiá cả thực sự làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta phải nhíu lưỡi.

Nếu trước kia, khẳng định An Tưởng sẽ không nói hai lời đứng dậy chạy lấy người, chỉ hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tại....
Nàng đưa mắt nhìn về phía An Tử Mặc, chịu đau chọn vài món đồ ăn.

Sau khi gọi món xong thì phục vụ mang chén trà lên, nàng nhấc chén trà chậm rãi thưởng thức hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị của nó.
lẽthời điểm ăn cơm nên nhà hàng dần dần nhiều người lên.
Bàn bên cạnh một nhà ba người, đứa nhỏ cũng tầm tuổi An Tử Mặc.

tươi cười ngọt ngào nằm trong ngực mẹ làm nũng, hình ảnh tốt đẹp lại hòa thuận.
An Tưởng nhịn không được cực kỳ hâm mộ.

Từ khi nàng An Tử Mặc chung với nhau đều chưa nói chuyện với nhau lần nào.

Đa số đều nàng lầm bầm lầu bầu.

Thằng vốn không thích nói chuyện lại chán ghét người mẹ này, lẽ cả đời nàng cũng không đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được thằng làm nũng với mình.
"Mặc Mặc, con muốn đến nhà trẻ không?" An Tưởng quên đi mất mát, ánh mắt ôn hòa nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc đang ngồi đối diện.
Hai tay nhỏ của thằng đang ôm khuôn mặt, ánh đèn chiếu vào đôi mắt đen láy của sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lung linh, làm đôi mắt kia thêm vài phần ấm áp.

Bất quá vẻ mặt nó như vẫn thật lạnh, nhìn ảnh ngược ngoài cửa sổ không nói lời nào.
"Nhà trẻ sẽ rất nhiều bạn nhỏ, như vậy con cũng sẽ không tịch mịch.

Nếu như con thích, mẹ thể..."

Lời còn chưa dứt, người phục vụ bưng đồ ăn lên đánh gãy lời nàng.
An Tưởng thở dài, chỉthể tạm ngưng đề tài này lại.
"Mặc Mặc ăn cơm trước đi." An Tưởng cầm muỗng nhỏ đặt tay nó, thấy bắt đầu ăn mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chậm rãi cầm lấy chiếc đũa.
Hai người đang an tĩnh dùng cơm, tiếng bước chân cách đó không xa truyền đến.
"An tiên sinh, mời đi bên này."
An?
Năm ngón tay An Tưởng nắm chặt, không dám ngẩng đầu nhìn lên.
khoảng cách gần, khuôn mặt quen thuộc kia đã khắc sâu vào linh hồn nàng.
Thần sắc hắn ôn nhuận, giống như trong ký ức của nàng, nhẹ nhàng lại lễ.
An Ngạn Trạch.
Đường huynh* của nàng.
*đường huynh: anh họ xa.
Tiếng người ồn ào chung quanh nháy mắt biến mất,hấp An Tưởng đình trệ, bình tĩnh đuổi theo thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảnh đang đi xa, thần sắc nàng chợt hoảng hốt.
Trong bốn năm sốngthân thể này, đây lần đầu tiên An Tưởng thấy tộc nhân của mình.

ràng ở cùng một thế giới, cùng một thành phố lại chưa từng bất luận tiếp xúc với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau.

Hôm nay chính lần đầu tiên.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại bọn họ.
Thân ảnh kia tạm thời chưa phát hiện sự tồn tại của nàng, đi theo người phục vụ chậm rãi biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấthành lang.
An Tưởng thu hồi tầm mắt, nhìn bữa tối phong phú trước mắt lại không muốn ăn.
Nàng buông chiếc đũa, dựa lưng vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ảnh ngược của kính hiện lên khuôn mặt tái nhợt lại thần.

Trong khoảng khắc đó, những ức vốn đã phủ bụi nháy mắt như hiện lên trước mắt nàng.
An gia gia tộc lớn, An Tưởng có năm đường huynh lớn hơn mình.

Trong đó bốn người lấy việc đùa cợt, nhạo báng nàng làm niềm vui.

An Ngạn Trạch chính người duy nhất không làm như vậy, hắnhuynh trưởng tốt nhất của nàng.
Hắn không bắt rắn dọa nàng, cũng không dùng ngôn ngữ nhục nàng, càng không ném bùn vào người nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Mỗi lần đến yến hội, khi An Tưởng bị nhốt thì đều An Ngạn Trạch trộm đồ ăn đưa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nàng.
Sinh mệnh của An Tưởng chưa từng cảm nhận được ấm áp.

Một người định sẵn sẽ không được sống dưới ánh mặt trời như nàng chỉthể đau khổ sống trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đêm tối.
Đối với cái chết của mình, nàng không tiếc cũng chẳng hận, cũng chưa bao giờ hối hận đã vứt bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân phận huyết tộc trở thành một nhân loại nhỏ bé.

Chỉngẫu nhiên, ngẫu nhiên sẽ nghĩngười nào còn nhớ mình không? Khi nhìn đến cái tháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cao kia,từng tiếc hận cho nàng?
An Tưởng vẫn luôn không động đũa, sự im lặng chưa từng có này khiến cho An Tử Mặc chú ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
"Ê." Cậu không nhịn được gọi nàng một tiếng.
An Tưởng hoàn hồn, bộ dáng An Tử Mặc trước mắt trở nên hồ.

Nàng cúi đầu hoảng loạn lau nước mắt trên mặt.
An Tử Mặc nhíu mày: "Bà vừa khóc à?"
"Mẹ không có, không khóc." An Tưởng gắt gao che đôi mắt lại, không muốn cho thằng thấy bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng chật vật của mình.

Nhưng lại không nhịn được khóc nức nở, ".....!Chỉ mẹ chút khổ sở."
Khổ sở?
khổ sở?
Đối với một người không cảm nhận được buồn vui như An Tử Mặc, mấy việc khóc lớn rồi cười to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong mắt cậu cũng chỉ làm việc ầm ĩ nghĩa thôi.
An Tử Mặc cắn cái thìa, yên lặng đem âm lượng thuật đọc tâm chỉnh cao lên.
[Mình một người lớn, phải kiên cường, không được khóc.]
[Con trai nhìn thấy sẽ chê cười.]
[Không thể làm thằng lo lắng.]
[Chỉ ô ô ô ô ô.....]
Trừ bỏ tiếng khóc trong nội tâm của An Tưởng, tiếng lòng của người trong phạm vi nửa thước cũng truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến tai cậu.
Cậu tâm phiền ý loạn, một lần nữa điều chỉnh âm lượng của thuật đọc tâm về mức nhỏ nhất.

"Được rồi, tôi sẽ đi nhà trẻ."
Ai??
An Tưởng dừng khóc, hai mắt đẫm lệ mông lung, không thể tin tưởng nhìn An Tử Mặc.
Cậuăn uống no đủ, đung đưa cẳng chân, trên mặt không chút để ý.
"Mỗi ngày nghe khóc cũng thật phiền."
Trong giọng nói biểu lộ sự ghét bỏ nồng đậm.
An Tưởng luống cuống tay chân lấy khăn giấy ra lau nước mắt.

Giọng nói mềm mại giờ phút này do khóc thút thít trở nên nặng nề, "Không phải ngày nào mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng khóc."
Nàng chỉ ngẫu nhiên...!Khóc như vậy thôi.
Bất quá...
"Mặc Mặc, thấy mẹ khóc con đau lòng sao?"
An Tử Mặc không nghĩ tới đột nhiên nàng lại nói như vậy, đuôi mắt cậunhảy dựng, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lảng đi.
Giờ phút này, trong cặp mắt đào hoa trong suốt đối diện cậu tràn ngập mong đợi, nước mắt mông lung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lóng lánh, lông mi quên cả chớp mong đợi nhìn cậu.
Bị một đôi mắt như vậy gắt gao nhìn chăm chú, đột nhiên An Tử Mặc cảm thấy hít thở không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thông.
Đau lòng?
Đùa cái vậy?
Cậu mắc bệnh không cảm nhận được vui buồn, đau lòng cái quỷ.
Kiếp trước khi cậu cùng mẹ cậu cảm tình bất hòa, đối với người mẹ này cậu chỉấn tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta dễ giậnbạo lực, chưa từng thấyta yếu đuối bao giờ.

Hiệu ứng bươm bướm quả nhiên thần kỳ, thể biến ta thành bộ dạng kỳ quái như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhìn ra được tính cách.
Nhưng ta biến thành bộ dáng thì vẫn như người An Tử Mặc ghét nhất.

Điều này sẽ vĩnh viễn không thay đổi.
"Mẹ biết mà.

Mặc Mặc chỉkhông thích nói chuyện thôi, chứ đáy lòng vẫn cùng ôn nhu." Nguyên bản An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng đang khổ sở cuộc sống gia đình của mình giờ phút này liền hồi phục.
lẽ bảo bối Mặc Mặc của nàng cũng không phảingốcchỉ đơn thuần không thích nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện, chứ kỳ thật nội tâm cậu ôn nhu, hiểu chuyện hơn bất kỳ bạn nhỏ nào.
"Kể cả conkhông muốn đi nhà trẻ cũng không sao, mẹ cũng thể dạy con." An Tưởng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quá muốn cho thằng đi nhà trẻ.

bạn nhỏ để chơi cùng thật sự không tồi, nhưng nếu để thằng bị các bạn bắt nạt dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến chấn thương tâm thì thật không tốt.
Nàng, nàng nỗ lực cũng thể dạy!
cũng thể dạy?
Lời này nghiêm túc?
Khóe môi An Tử Mặc xệ xuống, hoàn toàn đem hai chữ "kinh thường" viết trên mặt.
Đương nhiên cậu không muốn đi nhà trẻ, nhưng cậu cũng không muốn mỗi ngày cùngvới người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng ghét này.

Trong khoảng thời gian không thể thoát ly gia đình này, An Tử Mặc tình nguyện nhà trẻ ăn no © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chờ chết.
"Tôi đi học, tôi muốn đi."
"Được rồi." Thấy cậu khăng khăng, An Tưởng lại không ngăn cản, "Thế để trở về mẹ sẽ tham khảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật kỹ để chọn nhà trẻ tốt nhất cho con nhé!"
Nhà bọn họ chút xa xôi, xung quanh không trường học.

Muốn tìm thì phải vào trong thành phố mới tìm được, tốt nhất gần tiệm trà sữa, như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đưa đón cũng tiện.

Nếu thật sự không tìm được chỗ nào thích hợp...!Chỉ thể phải chuyển nhà.
An Tưởng quyết định hôm nay trở về sẽ lên trên mạng tìm hiểu kỹ càng, tỉ mỉ.

Sự việc liên quan đến tiền đồ của con mình, không được gấp, phải cẩn thận.
Ăn no uống kỹ, An Tưởng tay trái xách túi, tay phải túm An Tử Mặc đi tính tiền.
"Tổng cộng 588.

Đây hóa đơn của cô."
An Tưởng lấy hóa đơn đang định rời đi thì cánh tay bị một bàn tay to gắt gao xiết chặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
"Tưởng Tưởng?"
Thanh âm của đối phương tràn đầy kinh ngạc.
Thân thể An Tưởng cứng đờ, hoàn toàn không nghĩ tới lại gặp nhau chỗ này.

Nàng khẩn trương mím môi, cố gắng trấn địnhquay đầu lại, không e đón nhận đôi mắt kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngạc kia.

An Ngạn Trạch không thay đổi so với mấy năm trước, vẫn anh tuấn ưu như xưa.

Tay nắm An Tử Mặc của nàng hơi chặt lại, giả vờ xa lạ nhìn thẳng hắn.
"Trạch ca, anh nhận sai người rồi." Lúc nàyhai thanh niên cao lớn từ sau đi tới, đánh tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không khí giằng co.

Trong đó có một ngườimắt khinh miệt liếc An Tưởng một cái rồi chậm rãi thu rồi, "Cô ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm sao có thể người đó?"
".....!Đúng, ấy không phải." Hầu kết An Ngạn Trạch lăn lội, môi nỉ non.

Hắn hoảng hốt vài giây, nuối tiếc buông tay ra, lùi hai bước nhỏ để kéo ra khoảng cách, ôn nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xin lỗi An Tưởng, "Xin lỗi cô, lớn lên hơi giống với em gái của tôi nên tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi nhận thành cô, còn tưởng rằng..."
Trạch ca nhớ kỹ nàng.
Cái ý niệm chợt lóe qua này khiến trong lòng An Tưởng rung động.
Trạch ca nhớ kỹ nàng, cũng lẽ chỉ Trạch ca còn nhớ thương nàng.
Hốc mắt nàng lại bắt đầu cay cay, không khỏi rũ mi mắt xuống che đi thần sắc dưới đáy mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trầm mặc bế An Tử Mặc đi ra khỏi nhà hàng.
"Trạch ca anh cũng thật là, sao lại nhận sai người đượcchứ?"
"Bất quá ấy cũng khá giống phế vật kia."
"Lại nói tiếp phế vật kia còn đang nằm trên giường bệnh, tại sao không chết luôn đi nhỉ..."
Hai người trò chuyện với nhau một chữ cũng không lọt khỏi tai An Tưởng.

Thanh âm càng lúc càng nhỏ đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Khuôn mặt An Tưởng bình tĩnh lại tái nhợt.

Nàng ngồi vào xe trở về nhà, toàn bộ hành trình lẳng lặng phát ngốc với phong cảnh bên ngoài cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sổ.
Hệ thống nói thân thể này sẽ tử vong.
Chỉhiện tại...
Đột nhiên An Tưởng không muốn chết đi.

Kỳ thật cứ làm một con người như vậy cũng khá tốt, không bất kỳ liên quan cùng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đình của nàng, không phải thấy những gương mặt kia trước mặt mình nữa.
Trong xe an tĩnh, bên tai nàng quanh quẩn tiếng hô hấp đều đều thật nhỏ.
Không biết từ khi nào An Tử Mặc đã ngủ, đầu nhỏ dựa vào kính xe.

Giữa mày hơi nhíu, biểu tình hung dữ lại phần bất an.
Mặc Mặc.
Mặc Mặc của nàng.
An Tưởng chậm rãi tới gần, nhẹ nhàng ôm An Tử Mặc trong ngực mình.
Cậuchậc chậc lưỡi, khuôn mặt nhỏ chôn trong lồng ngực của An Tưởng.

Vẻ mặt lúc ngủ của cậu sạch sẽ lại tốt đẹp, đáng yêu đến nỗi làm An Tưởng không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được muốn hôn một cái.
Nàng cúi đầu, ôn nhu đặt môi mình lên lông mi của đứa nhỏ.
"Mặc Mặc..." An Tưởng vuốt ve mặt cậu, thấp giọng nỉ non, "Mẹ chỉ con thôi."
Nếu biện pháp nào thể làm linh hồn của nàng lại trong thân thể này lâu dài,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có phải trả giá lớn như nào nàng cũng đều nguyện ý.
Nếu thân thể này chết đi, nàng trở về An gia, khi gặp lại An Tử Mặc, thằng nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra mình không?
lẽ sẽ không.
Khi đó bọn họ chỉ những người không quan hệ huyết thống, khôngliên quan,người xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ.
Nhưng nói không chừng...
Nói không chừng nếu nàng nỗ lực thì thằng sẽ gọi nàng một tiếng dì.
A, cũng được.
Tưởng tượng đến đứa con thân sinh của mình có khả năng gọi mình là dì, hốc mắt An Tưởng đỏ lên, không nhịn được lại muốn khóc..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App