GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 47

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Ban đêm có một trận mưa nhỏ. Bùi Dĩ Chu không che ô nên lúc gõ cửa đi vào trong nhà thì trên vai anh còn dính một chút mưa nhỏ, hơi ẩm lạnh lẽo truyền đến An Tưởng đứng không xa.

vội lấy khăn bông đưa cho anh để anh lau khô. Bùi Chu từ chối.

Anh đổi giày đi vào trong nhà, liếc mắt một cái thấy An Tử Mặc đang ngồi nghịch màu dưới đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu nhóc không nói một lời, bộ dáng trông cùng ngoan ngoãn.

Bùi Chu bước nhanh tới, không nói hai lời trực tiếp xách An Tử Mặc lên. An Tử Mặc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kịp giãy giụa đã bị Bùi Chu xách vào trong phòng.

Bang.

Sau khi đóng cửa xong, Bùi Chu thuận tay khóa trái cửa.

“Chú định làm gì?” An Tử Mặc ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt khó chịu.

Bùi Chu không trả lời, bế An Tử Mặc đặt lên trên ghế, bàn tay to đè cậu lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cậu lộn xộn. Sau đó anh mở máy tính ra, tìm video mở ra cho cậu xem.

Video băng ghi hìnhmột đoạn đường.

An Tử Mặc không hiểu anh định làm cau mày, mất kiên nhẫn. Nhưng không thoát ra khỏi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay Bùi Chu nên đành khó chịu nhìn vào màn hình.

Nhìn vào màn hình, An Tử Mặc thấy một người đàn ông hành động quỷ dị đi vào trong hẻm, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đómột gái theo sau. Cậu cảm thấy bóng dáng gái này trông khá quen thuộc, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỹ mới biết là An Tưởng.

“Chú cho tôi xem cái này làm gì?”

Cậu không hứng thú với việc tiếp tục xem An Tưởng đi đâu, làm nên muốn rời khỏi. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn tay trên vai cậu càng đè nặng hơn.

“Tiếp tục xem.”

Bùi Chu mạnh mẽ nói, không cho cậu hội phản đối.

An Tử Mặc hít sâu một cái, không tình nguyện tiếp tục ngồi xem.

Video rơi vào trạng thái yên lặng rất lâu. An Tử Mặc khoanh tay trước ngực, không hiểu sao thấy hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lo lắng, hai chân không tự giác đong đưa.

Đột nhiên hình ảnh thay đổi.

An Tưởng hoảng loạn chạy từ trong ngõ nhỏ ra. Sau đó có một bóng đen hiện lên. Giây tiếp theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bóng đen đó ấn An Tưởng xuống đất.

Tình huống đột ngột lại căng thẳng, kẻ điên kia bắt đầu tấn công An Tưởng. Tuy rằng video không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 âm thanh nhưng An Tử Mặc cảm nhận được ràng cảm giác sợ hãi khủng hoảng, khát vọng sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn của An Tưởng.

Sau đó thì hết video.

An Tử Mặc ngẩng cổ lên, ngơ ngác hỏi: “Chú cho tôi xem cái này làm gì?”

Khuôn mặt non nớt của cậu bình tĩnh đến mức quá đáng, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, không hề gợn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóng. Dường như sau khi xem xong video kia cậu chẳngcảm xúc hết, dường như với cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gái suýt chết trong video kia chỉngười xa lạ.

Bùi Chu ngồi xuống, nhìn màu sắc linh hồn của An Tử Mặc không chút dao động, thay đổi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh đã biết, sau khi xem xong video kia nó chẳngcảm xúc gì.

“Hôm đó lúc con trốn đi, mẹ con đã tìm con rất lâu.”

An Tử Mặc nhỏ giọng, “Ừm.”

Bùi Chu tiếp tục nói: “Kẻ điên tấn công mẹ con không phải con người. Đó con lai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của quỷ hút máu không lâu trước kia vừa trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần. Mẹ con thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 móc khóa hình gấu nhỏ của con trong túi anh ta, cho rằng con xảy ra chuyện gì nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới đuổi theo.”

An Tử Mặc nhướng mày, “Cái đó tôi cố ý ném.”

Ánh mắt BùiChu âm trầm, môi mím chặt.

An Tử Mặc nghe được sự tức giận trong lòng Bùi Dĩ Chu, nhưng vẻ mặt cậu vẫn thờ ơ.

BùiChu tức giận, nói từng câu từng chữ: “Suýt chút nữa con đã hại chết mẹ mình.”

“Nhưng con gấu bông kia rất vướng.” An Tử Mặc chẳng hề để ý, “Tôi vứt đi cũng chẳng sai chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào cả.”

Bùi Chu không nói lời nào.

Lông mi An Tử Mặc run run, nhẹ nhàng cong môi lên, “Tôi hiểu rồi. Chú Bùi cho tôi xem video © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này muốn tôi áy náy? Sau đó muốn tôi xin lỗi mẹ tôi?”

“Căn bản con chưa ý thức được vấn đề.”

An Tử Mặc dựa vào ghế, chân nhỏ lắc qua lắc lại: “Nếu nói về ai người suýt chút nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hại chết An Tưởng thì chú cũng có trách nhiệm rất lớn đó. Chú cung cấp tin tức không chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xác nên An Tưởng mới đến đó, sau đó gặp được kẻ điên kia. Tôi không biết việc vứt con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gấu kia lại kéo theo chuyện này, vốn tôi cũng cho rằng đó chỉ một hành động bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thường. Vì thế chú không thể coi tôi thành hung thủ gián tiếp suýt chút nữa hại chết An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.”

An Tử Mặc nói cùng logic: “Huống chi so với hiện tại trách móc tôi thì chú càng nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi trách hung thủ, trách nhân viên công tác đã nhiệm vụ của mình. Nếu bọn họ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để kẻ điên kia trốn viện thì sẽ không ai bị thương. Hơn nữa việc cũng đã xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi, chú cho tôi xem cái video này cũng chẳng ý nghĩa gì.”

An Tử Mặc liếc nhìn màn hình.

Với cậu thì ngồi xem đi xem lại những thứ đã xảy ra chỉmột việc mất thời gian.

“An Tử Mặc, trong video không phải ai khác mẹ con đó!”

An Tử Mặc nhàn nhạt nhìn anh một cái, “Kể cả trong video là tôi thì tôi cũng sẽ nói như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy.”

Bùi Chu chăm chú nhìn đôi mắt cậu, muốn tìm trong đó một chút tình người. Nhưng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết.

Anh chỉ nhìn thấy trong đó sự lạnh lùng, bình tĩnh, dửng dưng.

An Tử Mặc không phải là đứa trẻ ba tuổi bình thường, thậm chí còn không những cảm xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người bình thường nên có. Không ngoa khi nói cậu không hề tình cảm với bất kỳ thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xung quanh.

“Mặc Mặc, nếu một ngày nào đó mẹ con chết đi thì sao?”

An Tử Mặc nói: “Là người đều sẽ chết.”

Ngoài thời gian, chẳngcái thể trường tồn vĩnh hằng cả.

Chết đi cũng chỉ để bước sang kiếp sau. Cậu cũng đã từng chết một lần rồi, không còn sợ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chết nữa nên sẽ càng không quan tâm tới sống chết của người khác.

“Được.” BùiChu giận không nói nổi nữa, anh ngồi xổm trước mặt cậu nhóc, nói, “Mai sẽ đưa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi gặp bác để khám bệnh.”

An Tử Mặc banh mặt, “Tôi không nghĩ rằng tôi bị bệnh.” Ban đầu đúng cậuhơi lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về hàm răng của mình. Nhưng ngoài hàm răng thì chỗ nào của cậu cũng bình thường, hoàn toàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần lãng phí thời gian đi khám.

“Người có bệnh sẽ không bao giờ thừa nhận rằng mình bệnh. Ba cho rằng con vấn đề về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm rất nghiêm trọng.” Bùi Chu không coi An Tử Mặcmột đứa trẻ ba tuổi, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đối xử với cậu giống như đối xử với một đứa trẻ. Thằng nhóc này năng lực đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm, không thể giấu giếmbất cứ thứ gì. Vì thế cứ nên nói rõ ràng ngay từ đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cần lằng nhằng hết.

“Đêm nay ngủ ngoan, không cần chạy đi đâu, con chạy cũng không thoát.” Bùi Dĩ Chu cong mắt cười nhạt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút vênh váo.

Anh xoa đầu An Tử Mặc một cái sau đó mới đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Hai ba con trong phòng nói chuyện đến hơn nửa ngày. An Tưởng chẳng biết hai người bọn họ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái gì, cùng sốt ruột. Cuối cùng Bùi Chu cũng đi ra, kéo cái chân bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi qua, ánh mắt trông mong chờ đáp án của anh.

“Qua bên kia ngồi nói, nhìn kìa, đứng cũng không vững.” Bùi Chu ôm eo An Tưởng, dìu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến gần ghế pha.

Vòng eo của An Tưởng nhỏ, thon gọn. Đứng gần thể ngửi được mùi hương của cô.

BùiChu không kìm được lòng suy nghĩ miên man, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

An Tưởng ngồi xuống, tìm thế thoải mái, sau đó cầm cái gối ôm ôm vào trong ngực, vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mò, “Anh nói với Mặc Mặc thế? không phản nghịch đó chứ?”

Hai chữ “phản nghịch” kia dùng rất hay, BùiChu cười khẽ, ánh mắt ôn nhu nhìn An Tưởng.

“Không có.”

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm, “Vậytốt rồi.”

“Ngày mai tôi định mang thằng bé đi gặp bác tâm lý.”

Nghe BùiChu nói xong, An Tưởng trừng lớn đôi mắt.

“Tôi phát hiệnthằng không phải cố ý nhằm vào cô, do cảm với tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả mọi người. cảm với người xa lạ, với người thân thậm chí chính mình.”

An Tưởng không khỏi nắm gối chặt hơn, ánh mắt vừa mờ mịt vừa hoảng sợ.

không hiểu ý của Bùi Dĩ Chu lắm, nhưng cũng biết tính nghiêm trọng của vấn đề này.

Thấysắp khóc, Bùi Chu vội xoa đầu nhỏ của cô, dịu dàng an ủi: “Không sao đâu. Bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi bác tâm giỏi nhất, nếu Tử Mặc thật sự bị làm sao, chúng tathể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phát hiện điều trị kịp thời.”

An Tưởng không nói lời nào, cúi đầu lau lau nước mắt, sau đó nói với BùiChu: “Để tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi cùng anh.”

Bùi Chu cười nhẹ, “Cô nhà dưỡng thương thật tốt được. Tôi cùng thằng đi đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.”

An Tưởng biết Bùi Dĩ Chu ngườitrách nhiệm, nhưng vẫn không quá yên tâm, muốn đi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh.

Nhưng ——

An Tưởng mím môi nhìn về mắt cá chân đang bị thương của mình. Đừng nói đi đường, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mỗi tối ngủ cũng đều bị đau đến tỉnh.

“Thật ra đây cũng là chuyện tốt. Nếu Mặc Mặc thật sựvấn đề thì chứng tỏ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải thật sự ghét cô, không muốn sống cùng cô.”

“Thế tại sao lại muốn rời nhà trốn đi?”

An Tưởng nghĩ mãi không hiểu.

ràng trước đó thằng nhóc này còn cùng nghe lời, kể cả lúc đi giao hàng, để thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhócnhà một mình cũng ngồi rất ngoan. Nhưng tại sao đúng hôm đó tự dưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rời nhà trốn đi? Nhất định có chuyện đó, nhưng nó lại không nói cho cô. Thằng nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tin tưởng cô một chút nào cả.

An Tưởng cảm thấy thất bại, thế hôm đómới không khống chế được cảm xúc cùng hành động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, nặng lời rồi ra tay đánh Mặc Mặc.

“Mặc Mặc chính kiến của mình, nếu thằng không muốn nói cho chúng ta biết thì ép© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không nói đâu.”

An Tưởng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Nhìn kim đồng hồ chỉ đến 8 giờ rưỡi, An Tưởng không khỏi liếc mắt nhìn Bùi Chu đang mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tây trang ngồi cạnh mình, hơi ngập ngừng. Một lúc sau mới cẩn thận hỏi: “Có,phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh chưa ăn tối không?”

“Ừ, vừa họp xong thì tôi tới đây ngay.”

Vẻ mặt Bùi Chu bình thản, nói nhẹ nhàng bâng quơ làm An Tưởng càng ngại hơn.

nhớ hình như trong tủ lạnh còn một ít sợi, vậy đứng dậy đi vào trong phòng bếp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Tôi…… Tôi đi nấu sợi cho anh. Anh chờ một chút nhé!”

“Không cần đâu.”

Bùi Chu vội kéo cổ tay cô lại. An Tưởng đang bị thương chân nên đi đứng không vững, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động tác của BùiChu làm trực tiếp mất thăng bằng ngã xuống. Bùi Chu nhanh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ôm eo lại, tiếp đó An Tưởng ngã ngồi trên đùi BùiChu.

Thời gian như được bấm nút tạm dừng.

An Tưởng ngồi trên đùi anh không dám động đậy. Xuyên qua lớp quần áo mỏng manh,còn cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được nhiệt độ nóng bỏng từ người anh truyền đến. Lồng ngực anh rắn chắc, mùi hương trà Ô Long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoang thoảng cứ như đang câu dẫn vậy.

An Tưởng hoảng loạn chớp mắt, luống cuống tay chân giãy giụa muốn thoát ra khỏi thế xấu hổ này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng cô đã xem nhẹ vết thương eo mình rồi.

lại ngã về một lần nữa, hơn nữa lần này còn đụng vào chỗ mềm mại của Bùi Dĩ Chu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sắc mặt Bùi Chu chút thay đổi, hấp hơi hỗn loạn.

“Eo, eo tôi bị đau.” An Tưởng muốn khóc. Sau đó cảm thấy nhưcái chọc chọc vào mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơi khó chịu nên An Tưởng không nhịn được ngọ nguậy mấy cái.

“Đừng……” Yết hầu Bùi Chu lên xuống, tiếng nói trầm trầm. Anh nhắm mắt kiềm chế dục vọng mãnh liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, chỉnh lạihấp, nói, “Cô đừng làm loạn.”

“Được, tôi, tôi không làm loạn.” An Tưởng ngồi im trên đùi anh, không động tiếp.

Bàn tay to của Bùi Dĩ Chu ôm chặt vòng eo mềm mại thon thả của cô.

Ngửi mùi hương của cô, đầu óc thanh tỉnh của Bùi Chu hỗn loạn. Anh không nỡ buông tay. Giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phút này, những ý nghĩ điên cuồng chiếm cứ đầu óc của anh.

An Tử Mặc đi từ trong phòng ra, lúc đi qua hai người nghe được tiếng lòng ràng truyền đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ——

[Thơm quá, muốn.]

An Tử Mặc dừng chân lại, vẻ mặt phức tạp nhìn qua.

Trên khuôn mặt nho nhỏ tràn ngập dấu chấm hỏi??????

—— Trước mặt mầm non tương lai của Tổ quốc, người này nghĩ loạn cái gì thế?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App