GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

“Bạn nhỏ vào đây đi nào. Con hãy giới thiệu bản thân với các bạn đi.”

Trong khi An Tưởng đang ngồi mất mát một mình thì An Tử Mặc đã chính thức trở thành một học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sinh của nhà trẻ.

giáo đứng trên bục giảng nhìn cậu mỉm cười. Vẻ mặt An Tử Mặc đờ đẫn, nắm cặp sách đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên cạnh giáo.

Cả lớp này tính cả cậu nữa thìchín học sinh. Nhìn từng gương mặt ngây thơ đang tươi cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dưới đáy lòng của An Tử Mặc khinh thường cười nhạo.

Kiếp trước cậu chưa từng đi nhà trẻ. quá thông minh nên cậu tự học nhà. thế đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiên cậu chưa từng tiếp xúc, chơi đùa cùng các bạn đồng trang lứa.

Suy nghĩ của An Tử Mặc trưởng thành hơn rất nhiều so với mấy bạn nhỏ cùng tuổi nên cậu tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động coi họnhững con người ngu xuẩn.

“Tôi tên là An Tử Mặc.”

“Nói cho biết, năm nay con mấy tuổi rồi?”

giáo ngồi xổm trước mặt cậu, tươi cười nói chuyện. Khi nói chuyện còn mang theo khẩu âm mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mại đặc trưng của người phương nam.

An Tử Mặc cố nhịn xúc động muốn trợn mắt: “Ba tuổi lẻ bảy tháng.”

“Bạn nhỏ Tử Mặc thoạt nhìn trông cùng ngoan ngoãn nghe lời. Con ngồi bên cạnh Phù Trạch đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Phúc Phúc, giơ tay đi nào.”

Bạn nhỏ tên Phù Trạch trông khá mập mạp, nghe giáo gọi thì giơ giơ cái tay ngắn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình lên.

Cậu ngoan ngoãn chuyển đồ mình đang để trên ghế ra, móc khăn tay nhỏ của mình ra lau sạch sẽ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mở đôi mắt tròn to nhìn An Tử Mặc đi qua

—— Nhìn biết không thông minh rồi.

An Tử Mặc vô cảm ngồi vào, tùy tay treo cặp sách lên trên giá để.

“Chào Tử Mặc, tên tớ Phù Trạch. Mọi người hay gọi tớPhúc Phúc, Phúc phúc trong phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khí.”

Một tay An Tử Mặc chống cằm, không nói gì.

“Cậu muốn ăn kẹo không?” Phù Trạch lục lục cặp sách, lấy một viên kẹo ra đưa cho An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc.

“Phúc Phúc cậu đừng đưa cho với An Tử Mặc, cẩn thận mách cô đó.”

Phù Trạch ngồi phía trước Bùi Ngôn. Bùi Ngôn nhớngày đó mình bị thằng nhóc An Tử Mặc đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gãy răng, đã thế sau khi học “Tiếng Anh” với thằng này xong, lúc trở về khoe với cụ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị cụ khó chịu nữa.

An Tử Mặc một thằng nhóc hư.

Cậu không thèm chơi cùng mấy đứa hư.

“Hả?” Phù Trạch chảy hai hàng nước mũi ngồi ngốc ngốc mở miệng, “Tử Mặc còn đánh người hả?”

“Đúng, rất hư!” để tăng thêm độ tin cậy cho thông tin này, Bùi Ngôn còn nhấn mạnh, thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiện mở tay ra, “Tớ thấy cậu vẫn nên đem kẹo cho tớ đi, nhỡ đâu bị giáo phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện thì sẽ tịch thu đó.”

Nhà trẻ không cho phép các bạn nhỏ lén mang kẹo ăn. Nếu bị phát hiện nhất định sẽ bị mắng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Phù Trạchngười không quản nổi cái miệng của mình, mỗi lần ra cửa đều nhét một chút đồ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 túi, như kẹo, hạt dưa, đậu phộng. Thỉnh thoảng cậu còn mang vài túi kẹo que cay, tránh trong WC © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn cùng Bùi Ngôn.

Phù Trạch hít hít nước mũi đang chảy, đang định đưa kẹo cho Bùi Ngôn thì An Tử Mặc giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứng dậy.

“Tử Mặc, sao vậy con?”

Sắc mặt Bùi Ngôn thay đổi, đột nhiên có dự cảm không tốt.

An Tử Mặc chỉ vào hai người: “Phù Trạch cùng Bùi Ngôn ăn vụng kẹo trong giờ, trong túi hai bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này có lẽ vẫn còn kẹo.”

“……!”

“Phù Trạch, đứng dậy cô kiểm tra một chút.”

Vẻ mặt Phù Trạch buồn như đưa đám, không tình nguyện đứng lên.

An Tử Mặc ngồi xuống, chống nhìn hai người, vẻ mặt sung sướng cứ như đang xem trò hay.

“An Tử Mặc, mày thật xấu tính!”

Thấy giáo thu đồ ăn vặt đi, Bùi Ngôn vừa an ủi thằng bạn đang nằm khóc huhu trên bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa hung hăng trừng mắt nhìn An Tử Mặc.

“A.”

Vẻ mặt khinh miệt này của An Tử Mặc làm Bùi Ngôn khó chịu, “Mày cứ như vậy thì sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn chơi đâu!!”

“Ừ, thế thì sao?”

Khuôn mặt Bùi Ngôn vặn vẹo, gào nhỏ: “Không ai muốn chơi cùng mày, cho mày đơn chết đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đơn chết!!”

An Tử Mặc muốn cười.

Trẻ con ngây thơ như vậy đấy, trong thế giới của người trưởng thành mới không cần thứ gọibạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bè. Tuy rằng cậu cũng chưa được coi là một người trưởng thành, nhưng ít nhất vẫn lớn hơn nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 so với mấy đứa trẻ chỉ biết ăn trộm kẹo trong lớp.

Trong lòng Bùi Ngôn cùng Phù Trạch điên cuồng chửi An Tử Mặc.

Cái đầu đất, ngu ngốc, thằng chó. An Tử Mặc nghe được không khỏi trào phúng.

nhà trẻ buồn tẻ nhàm chán, mấy đứa nhỏ bên cạnh không phải phân thì lại đòi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cơm. Đầu óc ngu ngốc đến nỗi làm An Tử Mặc không nhịn được tắt âm thuật đọc tâm đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Rất nhanh tới thời gian ăn cơm trưa.

Bữa trưa nhà trẻcùng phong phú, hai món chay hai món mặn cùng một món canh. Ăn cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong còn được phát một ít điểm tâm.

Chỉ là……

Cơm này ăn không ngon bằng cơm An Tưởng nấu.

An Tử Mặc vừa ghét bỏ, vừa lấy thìa xúc cơm vào trong miệng.

“Cô ơi, khi nào chúng ta được ăn điểm tâm vậy ạ?” Bùi Nặc ăn một ít thịt bò, nhớ thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điểm tâm sau cơm mỗi ngày. Đôi mắt rất to, quai hàm phồng hồng, nhìn linh động đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yêu như tinh linh chỉ tồn tại trong tiểu thuyết.

Từ trước đến nay cô giáo rất thiên vịbé, ôn nhu nói: “Nặc Nặc ngoan, ăn xong cơm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ phát điểm tâm cho nha!”

“Bánh kem, bánh kem, chúng con muốn ăn ngay bây giờ!”

“Được rồi được rồi, nữa chúng ta sẽ ăn.” giáo bất đắc lắc đầu, trấn an cảm xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mấy bạn nhỏ.

Lúc cả lớp đang ầm ĩ đòi ăn bánh kem thì An Tử Mặc đã ăn xong cơm, một hạt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thừa, bàn nhỏ vẫn ngăn nắp ngay ngắn như ban đầu, ngay cả khuôn mặt nhỏ của cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không dính thức ăn.

giáo chú ý tới cậu sáng mắt lên, không khỏi vỗ tay khen: “Oa, bạn nhỏ Tử Mặc người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn xong đầu tiên, còn không để thừa đồ ăn, bàn ăn xong còn sạch sẽ như vậy nữa! Thưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho bạn nhỏ Tử Mặc một bông hoa!”

An Tử Mặc: “……?”

“Mọi người vỗ tay cho Tử Mặc nào!”

Tiếng vỗ tay liên tiếp vang lên, An Tử Mặc được vỗ tay vẻ mặt hơi hoảng, sau đó nhăn mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại, trong mắt lộ ra vài phần khó chịu.

Cậu rất khó chịu, nhưng mấy đứa trẻ xung quanh không cảm nhận được sự tức giận của cậu, vẫn hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thú ngẩng cao đầu như cũ, từ đáy lòng vỗ tay khen An Tử Mặc.

An Tử Mặc muốn chết.

Xấu hổ chết.

“Vì Tử Mặcbạn đầu tiên ăn cơm xong, nên sẽ thưởng cho bạn được ăn hai cái bánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kem.”

Kem hả?

An Tử Mặc sờ sờ răng, tự giác lắc đầu, “Tôi không ăn.”

“Hả?” Cô giáo sửng sốt.

An Tử Mặc nhàn nhạt giải thích: “Không tốt cho răng.” Lại nói nữa, sau khi ăn trưa xong ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ lạnh cũng không tốt cho dạ dày. Nhà trẻ này đúng là không chuyên nghiệp, kiến thức bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như này cũng không biết.

giáo rất kinh ngạc nhìn cậu, đi làm lâu như vậy rồi, đây lần đầu tiên nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nhỏ ý thức quản mình mạnh đến vậy.

Chờ cả lớp ăn xong, giáo đặt mâm đồ ăn xuống, bắt đầu phát cho các bạn nhỏ bánh kem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mỗi bạn nhỏ chỉ thể lấy một cái.

Bùi Nặc thấy bàn An Tử Mặc trống không, chớp chớp mắt sau đó đưa bát nhỏ của mình qua, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói vừa ngọt lại vừa mềm: “Tử Mặc,muốn ăn bánh kem không? Tớ cho cậu một nửa?”

Miếng bánh trong cái bát trông như thạch trái cây, đáng yêu thoạt nhìn rất muốn ăn.

Nhưngcậu không thèm ăn cái này.

“Không ăn.” An Tử Mặc khoanh tay trước ngực, hung dữ quay đầu đi.

Bùi Nặc bĩu môi, dùng thìa nhỏ từ từ xúc một miếng bánh kem lên, miệng nhỏ mấp máy ăn hết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Của tớ vị bơ!” Bùi Ngôn duỗi tay ôm cổ Phù Trạch bên cạnh, “Phúc Phúc, của cậu vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gì?”

Phù Trạch chậc lưỡi, nói: “Vị BBQ nướng.”

“Chậc.” Ngay lập tức Bùi Ngôn cảm thấy miếng bánh kem trên tay ăn không còn ngon nữa, đôi mắt di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyển, “Phúc Phúc, hay hai chúng ta đổi cho nhau đi. Như vậy chúng ta thể ăn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai vị khác nhau đó!”

“Oa! Ngôn Ngôn, cậu thậtthông minh!!”

Hai bạn nhỏ ngồi một bên lải nhải, toàn bộ quá trình, An Tử Mặc khinh thường nhìn bọn họ.

“An Tử Mặc mày đừng nhìn, mày nhìn cũng không cho mày ăn.” Bùi Ngôn cẩn thận bảo vệ đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn trong tay, hung dữ trừng mắt nhìn An Tử Mặc, “Cút đi đi, đồ quỷ chán ghét.”

“Ai thèm.” An Tử Mặc hừ nhẹ một tiếng rồi quay đầu đi.

Bùi Ngôn chớp chớp mắt, cố ý bắt tay An Tử Mặc lại, không quên khoe khoang: “Chỗ bánh này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tao ăn cực kỳ ngon, An Tử Mặc, mày không ăn thật hả?”

An Tử Mặc lãnh đạm nói một chữ: “Cút.”

An Tử Mặc càng bảo Bùi Ngôn cút thì Bùi Ngôn càng không chịu cút.

Bùi Ngôn trực tiếp kéo ghế qua ngồi bên cạnh cậu, xúc một thìa nhỏ lắc trước mặt An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc một chút, vừa ăn vừa bẹp miệng.

[Ăn ngon, ăn ngon. Cho thèm chết An Tử Mặc.]

[Tức chết mày, tức chết mày.]

Hai tay An Tử Mặc nắm chặt lại, hai mắt nhìn chăm chú Bùi Ngôn, “Mày cút hay không?”

“Tao không, phi……”

Đầu lưỡi Bùi Ngôn dính một chút màu hồng của bánh kem, thoạt nhìn càng gợi đòn hơn.

An Tử Mặc trầm mặc, ném chỗ bánh Bùi Ngôn đang ăn vào thùng rác ở phía sau.

Nhìn đồ ăn của mình bị ném đi, Bùi Ngôn trừng lớn đôi mắt cả nửa ngày cũng chưa lấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được tinh thần. Giây tiếp theo cậu tức giận, nhào qua ấn An Tử Mặc đè lên mặt đất, răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nanh lộ ra ngoài, cắn một cái vào vai An Tử Mặc.

Ăn miếng trả miếng.

An Tử Mặc sao thể để im việc mình duyên cớ bị thằng nhóc này cắn một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lập tức không cam lòng yếu thế, cắn một cái vào lỗ tai của Bùi Ngôn.

Hai bạn nhỏ đánh nhau cùng hung dữ, mấy bạn nhỏ bên cạnh đầu tiên sửng sốt, sau đó vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn ồn ào.

“Cố lên cố lên! Bùi Ngôn cố lên!!”

“Cắn chếtcắn chết nó!”

“Đánh đi đánh đi!!”

Mấy bạn nhỏ trong lớp hoàn toàn không định tiến lên ngăn cản, mùi máu tỏa ra trong không khí làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bọn họ hưng phấn. Tiếng thét chói tai, tiếng ồn ào đan xen vào nhau làm trong lớp loạn lung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tung rối bời.

giáo thấy bọn họ đánh nhau, vội tới tách hai người bọn họ ra.

“An Tử Mặc, mày trả lại bánh kem cho tao!!”

“Phi!” An Tử Mặc thở hồng hộc nhổ ra một búng máu. Đồng thời nhổ luôn một cái răng bị rụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra. Cậu giơ tay sờ sờ, quả nhiên cái răng nanh bên còn lại bị rụng.

Cũng tốt, đỡ mất công mỗi ngày cậu phải gặm xương.

An Tử Mặc hung ác nhìn chằm chằm Bùi Ngôn, “Tôi không thèm so đo với cậu, cậu cút ra xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút cho tôi.”

“Mày, sao mày có thể kiêu ngạo đến vậy?” Bùi Ngôn tức đến dậm chân, “Tao ghét mày ghét mày ghét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mày!”

“A.” An Tử Mặc lạnh lùng cười, hơi nâng cằm lên bễ nghễ nhìn Bùi Ngôn đang đứng đối diện khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ngừng. Vẻ mặt cậu kiêu ngạo, ăn nói bừa bãi, “Tôi kiêu ngạo thế đấy. Nói không chừng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau cậu còn phải gọi tôi ông đó!”

“Mày……”

Bùi Ngôn vừa định nhào lên đã bị giáo ngăn lại.

giáo tiến lên ngăn giữa hai người, “Bùi Ngôn, An Tử Mặc, các em bình tĩnh lại cho một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút. Nếu không bình tĩnh lại được thì không cho các em ra ngoài chơi!” Nói rồi mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kéo hai người bọn họ đến góc tường, đặt tay bọn họ vào nhau.

An Tử Mặchốc mồm một lúc lâu, sau đó nhanh chóng ném ra.

“Không được ném ra.” Vẻ mặt giáo nghiêm túc, “Người cùng tộc phải biết yêu thương nhau. Nếu các em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không học được cách kiêu thương nhau thìsẽ dạy cho các em. Cho đến khi nào hai em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt tay giảng hòa thì mới cho hai em rời đi. Nếu không thì cứ nắm như vậy cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô!”

Nói rồi lại mạnh mẽ đặt tay hai người bọn họ vào nhau.

An Tử Mặc cắn chặt răng, dựa lưng vào tường không nói một câu.

Bùi Ngôn run run nửa ngày cũng không chịu nhận thua, hừ một cái sau đó quay đầu đến chỗ khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Hai người giằng co như vậy cả nửa ngày. Một lát lại tôi véo cậu một cái, một lát lại cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 véo tôi một cái, âm thầm phân cao thấp. Hai người không buông tay ra cũng không chịu nhận thua. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cô ơi, em muốn đi tiểu.” An Tử Mặc giơ tay lên, lại nghe được Bùi Ngôn không phục nói, “Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ơi, em muốn đi phân!”

giáo gật đầu, tươi cười nói: “Được, thế các em cùng đi WC với nhau đi!”

An Tử Mặc: “……”

Bùi Ngôn: “……”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App