GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 107

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Trong khung cảnh huyền ảo ấy, An Tưởng mặc một chiếc váy cưới màu trắng quét đất, khăn voan màu trắng che mặt làm gương mặt cô lộ ra một cách mờ ảo. Cô cầm hoa cưới trong tay, từ từ đi, hai mắt nhìn chăm chú vào Bùi Dĩ Chu đang đứng trước cổng của hôn lễ.

Hôm nay trông Bùi Dĩ Chu đẹp trai hơn hẳn bình thường. Bộ vest màu đen càng tôn lên dáng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thon dài, khí chất cao quý của anh. Anh đứng không xa nhìn An Tưởng, khóe môi treo nụ cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ánh mắt dịu dàng. Cuối cùng anh vươn tay ra chỗ An Tưởng một cách vừa trân trọng vừa cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thận.

An Tưởng chầm chậm đặt tay mình lên. Bùi Dĩ Chu nắm chặt lấy tay cô, hai người sóng vai đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng nhau vào lễ đường để thực hiện hôn lễ.

Tuyên thệ chính là hành động cùng thiêng liêng ý nghĩa. Vào giây phút ấy, cả hội trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yên tĩnh, tất cả mọi người đều nín thở chứng kiến khoảnh khắc này. Ánh nắng rơi xuống, xuyên qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tán cây trải xuống mặt đất. Hai người sóng vai nhau đứng tắm dưới ánh nắng, hình ảnh vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lộng lẫy vừa đẹp đẽ.

Chỉ trừ một người.

Đó chính người chứng hôn.

Từ khi nhận công việc này, anh ta vẫn luôn trong trạng thái ngây ngốc.sao anh cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thường làm nghi thức đưa người chết vào mộ, hoặc là thực hiện nghi thức hợp táng cho người ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chứ anh chẳng chút kinh nghiệm chứng hôn cho người sống. Ban đầu anh từ chối, thậm chí anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn cố ý đẩy việc này cho người bạn của mình làm việc cho thần. Nhưngkhách hàng bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người làm cho thần tới chứng hôn thì sẽ không may mắn cho họ, hơn nữa họ còn bảo thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gian sống của họ ngắn, thời gian chết đi dài hơn, thế tìm anh ta chứng hônhợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lý.

Không hiểu sao người chứng hôn kia lại cảm thấy hợp lý. Hơn nữa đối phương ra giá cao, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh ta gật đầu đồng ý.

Nhưng mà…

Con mẹsao chẳng ai bảo với anh ta nhiều quỷ hút máu tới đây như vậy?

Không phải chờ anh đưa hai người kia vào nấm mồ hôn nhân thì bọn họ sẽ đưa anh vào nấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mồ cho người chết đó chứ??

Người chứng hôn cùng hoảng hốt, anh cố gắng duy trì biểu cảm bình tĩnh bên ngoài, vẻ mặt trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trọng nhìn đôi quỷ đang kết hôn phía đối diện: “An Tưởng, đồng ý cùng người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên cạnh mình kết làm vợ chồng, cùng trải qua quãng đời còn lại không?”

Bờ lông mi màu đen của An Tưởng bên dưới khăn voan che đầu khẽ rung. nhẹ giọng: “Tôi đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý.”

“Bùi Chu, anh đồng ý cùng gái bên cạnh mình kết làm vợ chồng, cùng trải qua quãng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đời còn lại không?”

Hai mắt đen láy của Bùi Chu nhìn chằm chằm sườn mặt xinh đẹp của An Tưởng: “Tôi đồng ý.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sau khi tuyên thệ xong, hai người trao nhẫn cho nhau.

Chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út lóe lên ánh sáng làm người ta lóa cả mắt. Cảm xúc thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thỏm cả ngày qua của An Tưởng đột nhiên bị sự hạnh phúc thay thế.còn chưa kịp nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nụ cười, dưới tiếng vỗ tay nhiệt tình của người ngồi bên dưới, Bùi Dĩ Chu đã hôn môi cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cách khăn che mặt mỏng manh, An Tưởng cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh. Cánh môi anh còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nóng hơn cả hơi thở anh nữa.

nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo gầy nhưng rắn chắc của anh, nhắm mắt lại.

Sau khi hôn vài giây ngắn, An Tưởng cầm hoa cưới trong tay, ném vào đám người. tiếng bộp vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên, hoa đẹp đẽ rơi trúng đầu An Tử Mặc.

An Tử Mặc nhìn bó hoa trên tay, trên mặt không giấu nổi sự khó xử cùng khó hiểu.

Thấy vậy, những người xung quanh bắt đầu ồn ào…

“Nhìn thế này chắc người tiếp theo kết hôn chính Mặc Mặc nhỉ?”

“Ở nhà trẻ, Mặc Mặc có bạn gái rồi sao? Nhớ đến nói cho bé đó nhé!”

“Mặc Mặc à, chúc mừng cháu nhận được hoa của dâu nha. Trong này ngườicháu thích sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Nhìn thằng nhóc cười vui chưa kìa?”

“Vừa nhận được hoa đã nghĩ tới hôn lễ của mình rồi, đúng là… Haha.”

An Tử Mặc đang cười vui vẻ, vừa nhận được hoa đã nghĩ tới hôn lễ của mình trong lời người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nọ: “……???”

Nếu không cần dùng tới mắt thì đi quyên góp cho người cần hơn đi.

An Tử Mặc cảm thấy mệt đầu nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn ôm hoa cưới vào trong ngực.sao đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng là đồ mẹ cho cậu, không được ném.

Qua hôn lễ, đôi vợ chồng mới cưới giao bốn đứa nhỏ cho bảo mẫu chăm sóc, sau đó hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt đầu đi tận hưởng tuần trăng mật của mình.

An Tưởng còn chưa từng du lịch vòng quanh thế giới bao giờ, 20 năm nay, thậm chí đến cả cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà còn chưa từng đi ra khỏi nữa. Đâylần đầu tiên từ khichào đời được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi như này.thế An Tưởng cùng hưng phấn, chỗ nào cũng muốn tới xem một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147món mớicũng đều muốn ăn. Bùi Chu nghe theo cô, muốn cái anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng cho cô, như một người kỵ đi theo An Tưởng.

Một tháng sau, sau khi hai vợ chồng chơi đủ thì hai người trở lại Giang Thành.

Hai người dọn về nhà chính của Bùi gia. Ban đầu An Tưởng còn không quen, cho đến tận khi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào An Tử Mặc cũng tới giám sáthọc đúng giờ thì An Tưởng mới từ từ nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vùng ký ức đen tối bị môn Toán dọa sợ của mình.

An Tưởng muốn khóc.

gái mới kết hôn thôi mà, còn chưa tận hưởng được mấy ngày đã bị kéo đi học! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc nói một cách hợp tình hợp lý: “Mẹ, tháng 9 mẹ thi rồi.”

An Tưởng: “Ồ.”

An Tử Mặc bất lực: “Mẹ thể cố gắng hơn một chút được không? Mẹ nhìn câu này nè,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ràng con dạy mẹ ba lần rồi, sao mẹ lại quên cơ chứ?”

An Tưởngđầu bứt tai, vẻ mặt như đưa đám: “Nhưng mẹ không nhét nổi đống kiến thức này vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong đầu.” thật sự đã cố gắng học rồi, nhưng mà… kiến thức không thích cô, không muốn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong đầu cô.

An Tử Mặc lạnh lùng đặt một chồng sách bài tập dày tới trước mặt An Tưởng, “Mẹ làm đi.”

“……”

“……”

Đồ ma quỷ!

Không đáng yêu!

Khôngtính người!

Chắc chắn đứa nhỏ này không phải con ruột của cô!!!

An Tưởng ủ cụp đuôi nằm bẹp ra bàn, không khỏi nghĩ rằng nếu sinh một cô con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng yêu như Bùi Nặc, mọi chuyện sẽ không như này.

Haizz.

An Tưởng thở dài thườn thượt một cái, không chú ý tới An Tử Mặc đang đứng cạnh chợt buồn bã. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu cắn chặt lấy môi mình, mắt rũ xuống, không nói câu nào. Sau khi đặt xong sách vở lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn cậu nhảy thẳng xuống khỏi ghế, đi ra khỏi phòng. Hai mắt An Tưởng sáng lên, vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhào lên giường lớn, lăn lộn vài vòng.

Sau khi nhận ra có chuyện đó sai sai, An Tưởng giật mình nhảy dựng lên.

Mặc Mặc… Nhìn qua trông cậu nhóc không được vui đúng không? phải cậu nhóc tức giận rồi không nhỉ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

cau mày, bắt đầu suy nghĩ lại xem phải bản thân quá lười làm bạn nhỏ thất vọng hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không. sao thì cậu cũng đã rất cố gắng dạy học, giáo viên thật sự cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa chắc thể tận tình như cậu.

Nghĩ vậy, An Tưởng cầm sách bút đi ra khỏi phòng ngủ. Cô dễ dàng tìm được An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang ngồi xích đu chơi vườn hoa.

Xích đu lung lay, thể nho nhỏ của cậu nằm gọn trong đó.

An Tưởng thấy vẻ mặt của cậu mất sức sống đi trông thấy, hai cánh môi mím chặt vào nhau.

An Tưởng gãi gãi đầu sau đó chầm chậm đi qua.

Đầu tiên cười ngượng, sau đó vươn ngón tay ra chạm lấy bả vai An Tử Mặc, nhỏ giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Thầy giáo nhỏ à, con tức giận rồi à?”

An Tử Mặc không trả lời cô.

An Tưởng thấy cậu không rời đi luôn, chứng tỏ vẫn còn đường sống, chuyện này vẫn còn cứu được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thếmặt dày ngồi xuống bên cạnh cậu, vào việc mình là người lớn, thể to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn ôm cậu vào trong lòng mình.

“Câu này làm như nào vậy con?”xoay bút, “Con cũng biết mẹ ngốc mà, so với người khác, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải học nhiều hơn rất nhiều lần mới thể nhớ được.”

An Tử Mặc liếc mắt nhìn qua, hừ lạnh: “Mẹ tìm con gái mẹ dạy mẹ, con không dạy nổi.”

An Tưởng ngơ ngác.

Con gái? Từ bao giờ lại có thêm một đứa con gái vậy??

An Tưởng giật mình một cái sau đó hít một hơi thật sâu: “Chẳng lẽ trước khi mất trí nhớ mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn sinh cho con một em gái nữa?!”

An Tử Mặc tiếp tục mỉa mai: “Nó vẫn còn trong bụng mẹ, còn chưa được sinh ra đâu.”

Bụng…

An Tưởng sờ sờ bụng mình, đỏ mặt xua tay: “Không thể nào, không thể chuyện đó được. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ chưa sinh được đâu.” Bùi Chu đều làm biện pháp phòng tránh, trừ khi xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện ngoài ý muốn, nếu không chắc chắn sẽ không thêm đứa nhỏ nào đâu.

“Con sẽ dạy mẹ đúng không?”

“Không dạy.” An Tử Mặc hất tay An Tưởng ra, nhảy ra khỏi xích đu, “Dù sao con cũng ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ, không đáng yêu, không tính người, mẹ chờ đứa con gái đáng yêu của mẹ sinh ra rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đểtới dạy mẹ đi!” Nói rồi cậu nhẫn tâm rời đi, dáng vẻ lạnh lùng tình.

An Tưởng cầm sách vở hốc mồm.

Sao lời kia của cậu bé… nghe quen thế nhỉ?

***

Dường như An Tưởng đã chọc giận An Tử Mặc thật. Cả buổi tối cậu nhóc chẳng nói chẳng rằng câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào với cô, sau khi ăn cơm xong thì cậu rầu về phòng mình, khóa mình lại bên trong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai gọi cũng không trả lời. An Tưởng không hiểu nổi, điều khó hiểu hơn chính tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nhóc lại biết những lời nói trong lòng cô.

nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, cuối cùng hành động của cô cũng đánh thức Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu.

“Nếu em mất ngủ chúng ta thể vận động kiểu khác.” Anh bật đèn bàn lên, ánh mắt không giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nổi sự bất đắc dĩ.

Kim đồng hồ đã chỉ 12 giờ. Hai mắt An Tưởng vẫn sáng trưng như ngọn nến.

“Nói đi, em sao thế?”

An Tưởng chờ lời này từ lâu rồi. nghiêm túc nói: “Em nghi Mặc Mặc thuật đọc tâm.”

Đuôi mắt Bùi Chu giật giật: “Hả?”

Anh cũng cảm thấy khó hiểu.

Với chỉ số thông minh cùng năng lực phản ứng của An Tưởng, thể phát hiện được An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc có thuật đọc tâm sao? Nghe chẳng hợp chút nào cả!

An Tưởng nắm chặt tay, đấm mạnh hai cái trên giường: “Hôm nay thằng nói nguyên lời trong lòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em ra!! còn biết em muốn một con gái. thế em mới nghi ngờ không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải thằng nhóc thức tỉnh thuật đọc tâm sai thời điểm rồi hay không.”

An Tử Mặcmột thần đồng, chỉ số thông minh của cậu lên tới 150. cho cậuthuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đọc tâm, điều đó cũng chẳng kỳ lạ.

Chỉ là…

Lúc An Tưởng ngơ ngác, nghĩ tới rất nhiều thứ vớ va vớ vẩn không thể để cho người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết được. Nếu Mặc Mặc có thuật đọc tâm, chẳng phải cậu đã biết hết rồi hay sao?

Nghĩ đến đây,cảm thấy mất hết cả mặt mũi.

BùiChu cảm thấy buồn cười, “Vì thế em muốn một con gái?”

An Tưởng sửng sốt, không chút do dự gật đầu: “Muốn ~”

Ánh mắt không giấu nổi sự khao khát: “Mấy bé gái đều ngọt ngào như kẹo, vô cùng đáng yêu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Em cònthể buộc tóc cho nữa!”

“Ừ.” Bùi Chu xoay người đè lên người cô, giọng anh khàn khàn câu hồn người, “Thế bây giờ chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta tạo con gái đi.”

“……?”

“……??”

Không phải chứ!

Nãy đang nói cái khác cơ mà!

An Tưởng không ngốc nghếch như trước bị anh trêu đùa nữa. đè tay lên ngực anh, cản anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cho anh tới gần.

“Chờ đã, anh cứ từ từ.”

“Hả?”

“Nếu Mặc Mặc thật sự thuật đọc tâm thì phải làm sao bây giờ?”

An Tưởng nhíu mày.

Thật ra rất muốn cậu năng lực đặc biệt, nhưng nghĩ lại thì năng lực này quá kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ rồi. sao cũng chẳngai muốn cho người khác biết những suy nghĩ trong lòng mình, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người kia còn con mình nữa. Nếu như thế thì chẳng còn chút quyền riêng nào, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa con còn thông minh như thế mà?

Bùi Chu cười rồi hôn vào môi An Tưởng: “Em nghĩ nhiều rồi.”

“Hả?”

“Mặc Mặc rất thông minh, thằng giỏi quan sát biểu cảm trên mặt người khác, từ đó đoán suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong lòng của đối phương.”

“Thật, thật thế hả?” An Tưởng vẫn hơi nghi ngờ, “Nhưng mà…”

Bùi Dĩ Chu ngắt lời cô: “Anh nghĩ có lẽ em đã quá tập trung suy nghĩ nên mới tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói những lời trong lòng mình ra. Không phải trước kia em cũng như vậy sao?”

“……”

An Tưởng không biết phản bác như nào.

Đúng trước kia rất nhiều lần tình nói lời trong lòng mình ra. thế… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ nhiều rồi??

An Tưởng còn chưa kịp suy nghĩ lại thì đã bị nụ hôn nồng nhiệt của Bùi Chu xâm chiếm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Thôi bỏ đi.

An Tưởng ôm lấy vòng eo của anh,cho con thuật đọc tâm thì sao?

Thằng nhóc đáng yêu như vậy cơ mà!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 107 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App