GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 111

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Ban đêm ở núi rất yên tĩnh, An Tưởng chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Đang lúc cô ngủ ngon, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô. An Tưởng còn chưa tỉnh dậy, cô trở mình tiếp tục ngủ tiếp.

Động tác của người kia lớn hơn một chút. Cuối cùng tai An Tưởng truyền đến cảm giác rần. Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh lại gặm thẳng vào tai cô!

“Đừng loạn.” An Tưởng hồ phản đối hành động của anh, màng đối diện với hai mắt cười như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cười của Bùi Chu.

Trong lều chỉ một chiếc đèn ngủ nhỏ truyền ra ánh sáng mờ mờ. Dưới ánh đèn mờ ấy, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần ba gương mặt BùiChu ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt đen láy hút hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người. An Tưởng lập tức tỉnh táo.

“Đi thôi.”

“Đi đâu?” vừa mới tỉnh ngủ, giọng còn khàn khàn.

An Tưởng từ từ ra khỏi túi ngủ. Ánh mắt di chuyển thì phát hiện vị trí chính giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trống không. lập tức căng thẳng, hỏi: “Mặc Mặc đâu rồi anh?”

“Đi với anh rồi em sẽ biết.”

An Tưởng nhíu mày cầm điện thoại lên xem giờ thì phát hiện giờ đã hai giờ rồi. không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu đôi ba con này định làm cái quái gì. An Tưởng mặc thêm áo khoác vào, cùng Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu ra khỏi lều.

Ban đêm, trong núi hơi lạnh một chút. Cơn gió lạnh thổi vào làm An Tưởng tỉnh ngủ hẳn. Bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng bị Bùi Chu nắm chặt. Tuy rằng bóng cây rậm rạp che đi ánh trăng trên đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cản trở tầm nhìn nhưng An Tưởng không sợ. tin Bùi Chu sẽ nắm chặt lấy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô, không để bị ngã.

Đi qua đường mòn, xuyên qua rừng cây. Trước mắt An Tưởng một đồi nhỏ.không ít người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên đó, cả An Tử Mặc mấy đứa Bùi Thần.

An Tưởng hơi bất ngờ: “Nửa đêm nửa hôm mà nhiều người tới chỗ này làm vậy?”

An Tử Mặc mặc một cái áo khoác thể thao, khuôn mặt trắng nõn bị gió thổi lạnh đến đỏ bừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả lên. Cậu nhìn những ngôi sao sáng trên bầu trời, nói: “Dự báo thời tiết bảo hai rưỡi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nay sẽ mưa sao băng. Con đã nghiên cứu qua rồi, khả năng rất cao sẽ có mưa sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 băng.”

An Tưởng cảm thấy thú vị. Từđến lớn đã xem mưa sao băng lần nào đâu? thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nói thêm, tìm chỗ đất trống sau đó ngồi xuống chờ.

Những người đang chờ mưa sao băng xung quanh đều cùng yên tĩnh. Chỉ có vài bạn nhỏ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chịu nổi nữa, dựa vào lòng ba mẹ mình ngủ thiếp đi. Bùi Nặc Bùi Ngôn cũng rất buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ. Một trái một phải dựa vào người Bùi Thần, cái đầu cứ dịch dần dịch dần xuống, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể ngã xuống ngay lập tức vậy.

Đang lúc mọi thứ yên tĩnh thì một ánh sáng chói lọi cắt ngang bầu trời đêm. Tất cả mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người tỉnh táo ngay lập tức, thi nhau đứng dậy.

Từng ngôi sao băng màu bạc đua nhau rơi xuống, sau đó chúng lại chìm vào trong màn đêm. Cảnh đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất đẹp, An Tưởng ngẩng đầu lên, không nhịn được nắm chặt lấy tay Bùi Chu đứng cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

“Nghe nói nếu ước điều ướcvới sao băng thì điều ước ấy sẽ trở thành sự thật.”

Không biết Bùi Nặc tỉnh từ bao giờ, giọng ngọt ngào, kéo ống tay áo An Tử Mặc, “Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ơi, ông mau ước với sao băng đi.”

“Toàn mấy chuyện tín.”

Bùi Nặc nhăn cái mũi nhỏ của mình: “Nhưng mà… Mấy năm trước cũng người bảo câu chuyện về sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tồn tại quỷ hút máu chínhchuyện tín.”

An Tử Mặc: “……”

Cậu bĩu môi. Cuối cùng cậu nhắm mắt lại, yên lặng ước trong lòng.

[Mong mẹ thể nhớ lại mình thật nhanh. Nếu không được thì mình sẽ ước điều khác. Mong mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể mãi mãi sống bình an hạnh phúc.]

Ước xong, An Tử Mặc từ từ mở mắt ra.

Cậu thể nghe thấy ước nguyện của những người xung quanh. Chúng đều những ước nguyện giản dị.

[Mong mình thể sớm nhớ lại mọi chuyện, cũng mong Mặc Mặc thể khỏe mạnh trưởng thành, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đau lòng lần nào nữa.] Đây điều ước của An Tưởng.

[Gia đình hạnh phúc.] Đây của Bùi Chu.

[Mong mình sẽ thi đỗ một trường đại học tốt, thêm tiền tiêu vặt. Mưa sao băng, biết điều thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mi hãy hoàn thành nguyện vọng cho tao, mi đừng có không biết điều, nếu không tao sẽ quỳ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 van mi ngay lập tức.] Đây Bùi Thần.

[Mong ba mẹ mìnhtrên trời sẽ sống hạnh phúc. Cũng mong cụ Tưởng Tưởng nhanh nhớ lại Mặc Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của chúng cháu.] Đây cặp anh em sinh đôi.

Trận mưa sao băng giữa bầu trời đêm trước mắt này như trở thành thước phim điện ảnh đẹp nhất trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đời, làm người xem không muốn rời khỏi nó. Ngày trước, trong cuộc đời của An Tử Mặc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 màu sắc, cả thế giới của cậu chỉ có màu đen của bóng tối. Cậu như một con quái vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được sự thù hận nuôi lớn lên vậy, hận hết tất cả mọi thứ trên thế gian này.

Mẹ, ba, cháu trai, cháu gái trước mắt cậu như món quà bồi thường của ông trời, đền cho những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bất hạnh trước đó của cậu vậy. Trước kia, An Tử Mặc khinh thường không muốn nhận lấy những điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy, nhưng bây giờ… Cậu cảm thấy may mắn khi mình được tới đây.

Chờ khi ngôi sao băng cuối cùng biến mất, mọi người lưu luyến xoay người rời đi.

An Tưởng còn muốn đây thêm lúc nữa. Nhưng sợ mấy bạn nhỏ bị cảm lạnh nên kéo An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc tới chỗ mình.

“Mặc Mặc à, nếu con sợ thì mẹ sẽ bế con.”

Trời rất tối, không khỏi nắm chặt lấy tay nhỏ của An Tử Mặc.

An Tử Mặc ngẩng đầu nhìn một cái, “Nếu mẹ sợ, mẹ thể đi tìm ba.”

Vẻ mặt An Tưởng xấu hổ: “Mẹ, mẹ làm sợ?”sao thì cũng quỷ hút máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ nhỏ đã sống trong bóng tối rồi, làm chuyện lại sợ đi trong đêm đâu chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Để cậu nhóc An Tử Mặc không coi thường mình, An Tưởng quyết định hôm nay sẽ chứng minh mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải đồ kém cỏi cho cậu xem!

“Mẹ không sợ. Nếu con không tin thì chúng ta thi đi, chắc chắn mẹ sẽngười đầu tiên về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến chỗ lều!” Nói rồi buông tay An Tử Mặc ra, trong lúc đối phương còn chưa kịp lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại tinh thần đã vọt về phía trước. Cơ thể nhỏ nhắn của nhanh nhẹn di chuyển, lướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua như một trận gió.

Bùi Dĩ Chu nhíu mày, trầm giọng nói: “Tưởng Tưởng, cẩn thận không ngã.”

Vừa dứt lời, chân An Tưởng đang chạy phía trước bắt đầu liêu xiêu. một tiếng động mạnh vang lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng ngã một cái rất mạnh xuống đất, gáy đập thẳng vào tảng đá ven đường.

Vẻ mặt Bùi Dĩ Chu thay đổi ngay lập tức, sải bước chạy tới chỗ cô.

“Tưởng Tưởng!”

An Tưởng không trả lời,ngã trên mặt đất không động đậy.

Với tình huống đột ngột phát sinh trước mắt, An Tử Mặc cùng tỉnh táo. Cậu lấy điện thoại ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc cậu định gọi cho xe cứu thương cách đó không xa thì An Tưởng từ từ động đậy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân. Sau đó mở mắt ra, ánh mắt dừng thẳng vào người An Tử Mặc.

Ánh mắt đókhiếp sợ, đau lòng, cũngtủi thân.

Giây tiếp theo, vô số suy nghĩ truyền đến bên tai An Tử Mặc.

“Mặc, Mặc Mặc?”

Bàn tay đang cầm điện thoại của An Tử Mặc run lên. Thếgiây phút đó cậu không phản ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại được.

Tuy rằng cậu ước cho mẹ mình nhớ lại, nhưng nguyện vọng này cũng được thực hiện quá nhanh rồi đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

thế chuyệntín vừa rồi thật sao?

Cảm ơn sao băng.

“Đã bảo em đừng chạy rồi.” Bùi Chu vẫn luôn lo lắng không biết An Tưởng bị thương hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nên anh chưa phát hiện ra điều khác thường của cô. Vẫn may, gáychỉ bị sưng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái thôi, không máu chảy ra.

Bùi Chu đỡ An Tưởng dậy.

Huyệt Thái Dương của An Tưởng hơi đau đau. Những ức kiếp trước kiếp này thay nhau hiện lên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu cô. Chúng như cùng nhau ùa vào trong đầu làm hoa mắt chóng mặt, đau hết cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu. Cô khó chịu kêu lên hai tiếng, cả người mềm như cục bông dựa vào trong lòng Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu.

“Để anh đưa em đi bác nhé!” Bùi Chu nói với An Tưởng, sau đó bế nganglên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Mặt An Tưởng tái nhợtđau, lắc đầu: “Không cần, anh thả em xuống dưới.”

“Không được.” Bùi Chu mạnh mẽ nói, “Phải đi bác khám.”

“Em thật sự không sao.” An Tưởng ấn ấn huyệt Thái Dương đang đau của mình, “Chỉ em nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một số thứ thôi.”

Bùi Dĩ Chu nghe vậy thì dừng chân lại, vẻ mặt anh cùng ngạc nhiên.

Nghe thấy lời này, Bùi Thần cùng hai anh em sinh đôi kích động chạy tới, vây quanh An Tưởng ríu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rít hỏi này hỏi kia. Vốn An Tưởng đã không thoải mái rồi, bị hỏi như vậy, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng đau hơn.

“Bùi Thần, cháu đưa hai đứa nhỏ về trước đi.” Bùi Chu thấy An Tưởng khó chịu thì lạnh lùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói.

Ba anh em nhà Bùi Thần không dám cãi lời BùiChu, tất cả im bặt ngay lập tức, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình nguyện về lều.

Bùi Dĩ Chu buông An Tưởng xuống, sờ đầusau đó an ủi: “Em đừng nói vội, cứ bình tĩnh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng gật đầu, nhắm mắt lại bắt đầu sắp xếp ức của mình.

ức của vừa lộn xộn vừa loạn. thấy bản thân mình đang khóc thút thít trong tháp tối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó lại thấy bản thân mình chết đi. Cuối cùng sống lại, lẻn vào khách sạn, xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một đêm vớ vẩn.

[Chỉ cần sinh Mặc Mặc ra mình thể được tất cả mọi thứ.]

Khi đó An Tưởng bị sự thù hận cùng sự không cam lòng xâm chiếm, nóng đầu nên đồng ý với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giao dịch đó.

An Tưởng cúi đầu ôm đầu, nước mắt rơi lách tách xuống.

“Bùi Chu…” An Tưởng lau nước mắt nhìn anh, “Em thể nói chuyện riêng với Mặc Mặc được không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu rất tôn trọng quyết định của cô, anh không hỏi nhiều trực tiếp đứng dậy đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái cây cách đó không xa, dựa vào thân cây kiên nhẫn chờ.

Sau khi chắc chắn anh không nghe thấy gì, An Tưởng mới hít một hơi thật sâu sau đó nhìn An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc.

Mặc Mặc không phải đứa trẻ bình thường. Từ khi cậu còn rất nhỏ cô đã biết rồi.

Hệ thống bảo cậu sẽchàng trai xuất sắc nhất thế giới này, sẽđược một cuộc sống tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẹp, An Tưởng chưa bao giờ nghi ngờ về điều đó. Khi đó An Tưởng coi cậu như một món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ giao dịch, sinh cậu ra nhưng cô cũng chẳng có tình cảm với cậu.

Sau đó…

bị lừa.

Lúc ấy An Tưởng từng hối hận không? Có.

không thể trả thù người nhà, không thể được sức mạnh, đã thế còn phải chịu trách nhiệm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một sinh mệnh. Nói thẳng ra thế giới này đối xử với cô cùng tàn nhẫn.

Nhưng cậu nhóc rất nhỏ bé, lại còn đáng yêu. Làm sao thể nhẫn tâm để cậu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ được?

“Mặc Mặc, con thể nghe thấy được hết, đúng không?”

Mặt An Tử Mặc cảm nhìn cô. Sự im lặng này của cậu chính câu trả lời tốt nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng bị phong ấn những ký ức về An Tử Mặc lúc còn con người, đồng thời cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị phong ấn đi không ít những ức đau khổ khi làm quỷ hút máu. Sự xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của BùiChu làm đắm chìm trong hạnh phúc, biến thành một nàng xinh đẹp, ngốc nghếch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngọt ngào chẳng chuyện với chuyện gì.

Bây giờ cô đã khôi phục lại ức của mình. Những việc nhỏ từng bị xem nhẹ lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuất hiện trong đầu cô.

Tại sao Mặc Mặc luôn biết nghĩ gì?

Tại sao Mặc Mặc không thích tới gần người khác?

Tại sao Mặc Mặc lại luôn yên tĩnh như vậy?

“Mẹ giấu mọi người một số chuyện, nhưng những chuyện này mẹ chỉ định nói với mỗi con.” Hai tay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng đặt trên đầu gối, ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc nhất từ trước đến nay.

“Vâng, con nghe.” Nếutrước kia, chắc chắn An Tử Mặc sẽ cảm thấy tức giận mình bị lừa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng lúc này cậu lại cùng bình tĩnh đứng trước mặt An Tưởng nghe nói chuyện.

An Tưởng sắp xếp lại ức của mình một chút, sau đó bắt đầu từ từ giải thích cho cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc nghe sao chết, kể cho cậu nghe về giao dịch của với hệ thống, cũng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn chuyện vốn thế giới này chính thế giới trong một cuốn tiểu thuyết.

An Tử Mặc càng nghe càng nhăn mày lại.

“Ồ, thế mẹ bị lừa rồi.”

An Tưởng cứng họng, sau đó nhỏ giọng nói: “Mẹ biết, con không cần nhắc lại với mẹ lần nữa đâu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Hệ thống rác rưởi chẳng đáng tin chút nào, lừa mang thai hủy nghiệp lớn của cô. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ thể nuôi đứa con thần đồng nhà mình, làm một phu nhân nhà giàu.

An Tử Mặc tạm làm mấy lời này của cô, ánh mắt lấp lóe, “Vì thế không phải do mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ghét con nên mới ném con cho người khác nuôi?”

An Tưởng sửng sốt. Khi nhìn thấy sự cẩn thận dưới đáy mắt cậu, không nhịn được cảm thấy vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng đau lòng.

“Mặc Mặc, lẽ mẹ từng oán giận, nhưng mẹ sẽ mãi mãi không ghét con.”

“Trên đời này không ai yêu con hơn mẹ.”

cây bị gió thổi kêu sàn sạt.

Vào giờ phút này, dây thần kinh luôn căng thẳng của An Tử Mặc cuối cùng cũng được thả lỏng. Nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt cậu tràn ra như nước tràn bờ đê, nhào vào ôm lấy An Tưởng.

Cậu khóc rất nhiều, từ trước đến nay An Tưởng chưa từng thấy cậu khóc bao giờ, trong giây lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy hoảng sợ rồi cũng khóc theo.

“Mẹ biết không, con từng nghĩ mẹ ghét con…”

“Thậm chí con còn cảm thấy nếu mẹ không sinh con ra thì tốt rồi.lẽ mẹ không phải chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽ mẹ sẽ đứa con khác đáng yêu ngoan ngoãn hơn.”

“Có lẽ… Tất cả những bất hạnh của mẹ, đều do con ra.”

Cậu người không xứng đáng được yêu thương.

Quái thai sống trong đầm lầy, làm sao xứng đáng được cứu vớt?

Sau khi An Tưởng rời đi, ngày nào An Tử Mặc cũng tỉnh dậy từ trong ác mộng.

[Đây chínhmột sự trả thù mới.]

[Nếu không cậu, An Tưởng sẽ tốt hơn, nhất định sẽ một cuộc sống tốt hơn.]

[Cái chết của cậu thể đổi cho một hội được sống lại hay không?]

Tại sao An Tưởng lại đón cậu về?

Để cậu sống trong núi sâu, tự sống tự chết không phải tốt rồi hay sao? Làm vậy cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều, sẽ không bị ảnh hưởng, cũng chẳng bị ốm đau. Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao không ghét cậu mãi mãi?

Cả ngày lẫn đêm, giờ nào phút nào cậu cũng nghĩ như vậy.

Nhưng mà…

yêu cậu.

“Con xin lỗi, trước đó con còn muốn hại chết mẹ.” An Tử Mặc cắn chặt răng, khóc nức nở nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuối cùng vẫn quyết định nói ra.

Cậu nhìn cô, lần đầu tiên dáng vẻ cầu xin giống như những đứa trẻ: “Nhưng bây giờ con đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoan rồi. thế mẹ à, mẹ thể đừng… rời khỏi con nữa được không?”

Đã từng được mặt trời ôm lấy nên cậu mới sợ bóng tối.

Đã từng được sống trong sự ấm áp nên cậu mới cảm thấy sợ tuyết lạnh.

Cậu muốn được sống trong ánh sáng, được trở thành niềm kiêu ngạo của những người yêu thương.

Hốc mắt An Tưởng đỏ bừng, vươn tay ôm lấy cậu.

“Mặc Mặc, cuộc đời của quỷ hút máu rất dài, mẹ sẽ không rời khỏi con nữa.” Cô nghẹn ngào, “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứ làm chuyện con muốn, không cầnđắp cho mẹ, cũng đừng tiếp tục sống trong quá khứ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tính cách con như nào, trở thành người ra sao, con sẽ mãi mãi niềm kiêu ngạo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ.”

lẽ hệ thống không vào nhầm thế giới.

Có lẽ vốn dĩ cô nên ở chỗ này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 111 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App