GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

An Tưởng lo lắng nắm chặt tay, một lúc lâu sau mới đáp lại, “Được. Anh nói tin tốt trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.”

“Chỉ số thông minh của An Tử Mặc150.”

An Tưởng ngây ngốc nhìn Bùi Chu, sau đó ngây ngốc hỏi, “Hả?”

Bùi Chu kiên nhẫn giải thích: “Người chỉ số thông minh trên 140 chính là thiên tài.”

Nửa ngày sau An Tưởng mới nghe ra tin tức này gì, cùng bất ngờ nói: “Mặc, Mặc Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thiên tài á?”

Không, không phải chứ?

Tuy rằng hệ thống từng nói cho cô biết, An Tử Mặc chính thiên tài hiếm có, nhưng bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cốt truyện đã sớm lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu, nam chủ không còn nam chủ nữa. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng có đánh nát đầu mình cũng không nghĩ tới An Tử Mặc lại thiên tài.

Cậu nhóc không thích nói chuyện, không thích thể hiện tình cảm, lười làm nũng, động lại giận.

Làm chỗ nào giống thiên tài đâu?

“Thế tin xấugì?”

Bùi Chu: “Thằng mắc bệnh tâm nghiêm trọng, bác nói mắc chứng thiếu hụt tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm.”

An Tưởng không hiểu anh đang nói gì.

Bùi Chu giải thích lần nữa: “Thằngkhông thể yêu người khác, cũng không thể đáp lại tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác dành cho mình. Trong thế giới của nó không tồn tại sự cảm động cùng tin tưởng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bất kỳ điều gì, bất cứ ai. Cho nênmới đối xử với như vậy.”

Những lời này làm ánh mắt An Tưởng dần ảm đạm.

“Vì thế không phải thằng chỉ nhằm vào một mình cô, thằng ghét tất cả mọi người.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng nhớ lại bộ dáng của An Tử Mặc trong lần đầu hai người chính thức chạm mặt.

Thằng bẩn thỉu co rúm trong góc, mang theo thế đề phòng người xa lạ. Trong thế giới của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng bé, trong cuộc sống ngắn ngủi của cậu cậu chưa từng được tiếp xúc với điều dịu dàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thế cậu lấy đâu ra dịu dàng để đối xử với thế giới xung quanh được?

luôn nói mình sẽ chăm sóc nó thật tốt, đối xử với tốt, nhưng cô chưa từng cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấu hiểu thằng bé.

“Là tôi sai.” An Tưởng mím môi nói. lẽ ngay từ đầu,không nên tin tưởng hệ thống, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nên nhận vụ giao dịch kia.

“An Tưởng, không có ai sai hết.” Bùi Chu tiến lại gần, “Cô nỗi khổ của riêng mình, thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cũng suy nghĩ của chính nó. Mọi việc đã xảy ra, cứ tiếp tục hối hận thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng ý nghĩa gì.”

Lời của Bùi Chu làm An Tưởng tỉnh táo lại.

Bây giờ Mặc Mặc còn nhỏ, thời gian cũng còn dài, lẽ vẫn còn cách thể cứu vãn mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc.

“Mỗi tuần tôi sẽ dẫn thằng đi khám một lần,không cần quá lo lắng.”

An Tưởng gật đầu.

“Công ty tôi còn có việc, không thể đây được nữa.việc thì gọi cho tôi.”

“Ừm.”

An Tưởng tiễn Bùi Chu ra cửa, sau khi quay lại không khỏi nhìn về cửa phòng con mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang đóng chặt. hít sâu một hơi, do dự đi qua. An Tưởng đứng trước cửa hồi lâu, lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết can đảm cửa.

“Không tiếp.”

Thằng đuổi mình đi mình đi thật thì mất mặt quá!

An Tưởng mạnh mẽ đẩy cửa ra, liếc mắt một cái thấy ngay An Tử Mặc đang ngồi chơi game.

nhớ mình chưa từng mua máy chơi game cho thằng bé, đi qua hỏi: “Đây Bùi Thần mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho con hả?” Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ Bùi Thần mớinhững thứ này.

An Tử Mặc một tiếng.

An Tưởng ngồi cạnh cậu, nhìn màn hình ngơ ngác không hiểu gì. Nhưng nhìn từ tốc độ tay của thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bé,lẽ là thằng chơi khá giỏi.

An Tưởng nhìn khuôn mặt nhỏ đang im lặng, trong lúc nhất thời cảm thấy chút không chân thật. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Con trai, con, con thật sự thiên tài hả?”

Ngón tay An Tử Mặc hơi dừng lại, tốc độ chậm nửa nhịp, nhân vật trên màn hình chết.

“Mẹ…… Mẹ chỉ cảm thấy với chỉ số thông minh này của mẹ thì không thể……”không thông minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thếlại sinh được một thần đồng! Đúng quá kỳ diệu rồi! Nhưng nghĩ lại cũng có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiêu ngạo nha, ha ha ha.

An Tưởng cười ngây ngô nửa ngày, An Tử Mặc nhíu mày nhìn cô, mặt không đổi sắc dịch ra xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút, chơi ván mới.

“Mặc Mặc, hôm đó mẹ có đánh con đau lắm không?”

Lông mi An Tử Mặc xuống, run run vài cái, không trả lời.

An Tưởng đổi thế, chống tay vào đầu, nằm nghiêng người nhìn khuôn mặt nhỏ của An Tử Mặc.

“Con thể nói cho mẹ sao hôm đó con lại rời nhà trốn đi không?”

Cậu nhàn nhạt nói ra hai chữ: “Không thể.”

“Có phải là…… con chưa thích ứng được thân phận của mình?”

Ánh mắt An Tử Mặc hơi thay đổi, thấy vậy, An Tưởng càng thêm khẳng định mình đã đoán đúng.

thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại trước mắt, “Thật ra làm quỷ hút máu cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tốt. Con có biết không, quỷ hút máu thể sống đến tậm 300 tuổi đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Con thông minh như thế này, sau này lớn lên làm việc cũng nhất định sẽ thành công.”

An Tử Mặc bắt đầu cảm thấy phiền, cậu ghét nhất nghe hai chữ “thành công” này.

Đời trước mẹ cậu luôn treo mấy chữ thành công cùng tiền tài bên cửa miệng. Đời này An Tưởng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng khác gì. Nhưng cũng đúng thôi, ba mẹ biết con mìnhthiên tài thì làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dễ dàng bỏ qua được. Họ sẽ vui vui vẻ vẻ báo danh đưa con mình đến mấy gánh hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm trò hề, làm quan tâm con mình vui hay không, muốn hay không đâu?

An Tử Mặc đang định phản bác thì lại nghe An Tưởng nói, “Nhưng quan trọng nhất vẫn con vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ.”

Cậu đang định mở miệng nói ngay lập tức bị những lời này của An Tưởng chặn họng.

An Tử Mặc dường như quên đi mình còn đang chơi game, nghiêng mặt lẳng lặng nhìn chăm chú An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, không thấy được trong đó quá nhiều sự vui sướng. Ngay cả thuật đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm cũng không nghe được một chút dối trá nào.

—— Đó lời nói thật lòng.

“Bùi tiên sinh đã nói cho mẹ biết bệnh của con, nhưng mẹ cảm thấy con không bệnh.” An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười nhàn nhạt, “Chỉ con còn chưa chuẩn bị tốt để đến với thế giới này thôi. Nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao đâu Mặc Mặc, về sau mẹ sẽ cùng con vượt qua mọi chuyện.” An Tưởng vươn tay, dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ôm người vào trong ngực mình.

Hai thân thể dán sát vào nhau, nhiệt độ thể ấm áp như nhau, hai trái tim cũng cùng đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một nhịp.

khoảng cách gần như vậy, An Tử Mặc nghe tiếng lòng của An Tưởng rõ hơn.

[Quá tốt rồi, thằng không ghét mình.]

[Thằng nhóc thông minh như vậy, sớm muộn cũng sẽ biết mình đối xử với là thật lòng.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[Thiếu hụt tình cảm thì cứ thiếu hụt đi, mình sẽ giúp thằng lại phần bị thiếu đó.]

An Tử Mặc không nhịn được ngẩng đầu từ trong lòng ngực An Tưởng lên.

“Chú Bùi nói mẹ đi tìm con sau đó suýt nữa chết.”

Vẻ mặt An Tưởng không chút để ý, “Ai đứa nhỏ này, phải thế đâu, bây giờ nói chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn quá sớm đó!”

“Không phảido suýt chết nên mẹ mới đánh con sao?” Lúc đó An Tử Mặc nghe được trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng tức giận. Ngoài cậu ra, hẳn những người khác đều sợ cái chết. Cái đánh, cá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắng hôm đó cậu thể hiểu đượcdo nên cũng không để trong lòng. Nhưng đến hôm nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc lại ngơ ngác, mờ mịt. Bởi tiếng lòng của An Tưởng nói cho cậu biết, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó không phải tức giận suýt chút nữa mình chết, do khác.

Nhưng nguyên nhân gì thì An Tử Mặc không nghĩ ra.

“Mẹ chỉ lo lắng cho con thôi.” An Tưởng sờ sờ khuôn mặt cậu, “Con trai mẹ ngọt như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy người xấu kia khẳng định sẽ rất muốn ăn con.” Nói rồi ánh mắt như bắn ra từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tia lửa, ừng ực nuốt vài ngụm nước miếng.

An Tử Mặc nhíu mày, bất giác kéo ra khoảng cách với cô.

“Mặc Mặc, mỗi người đều phải trách nhiệm với an nguy của bản thân. Khi con được chào đời, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến với thế giới này thì con phải hiểu, con không chỉ sống cho chính con mà còn sống cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ con, sống cho ba con, sống cho bạn bè của con. Bất kỳ hành động tự tổn thương bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân nào của con sẽ đều mang đến tổn thương cho người khác. Con một đứa ngoan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một người đàn ông, không thể hành động theo cảm tính, làm người khác phải lo lắng cho mình.”

Khi An Tưởng nói lời này thì vẻ mặt cùng nghiêm túc.

Đột nhiên An Tử Mặc thấy có chút bộ dáng của một bậc phụ huynh. Rõ ràngdạy dỗ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng lại khác với người mẹ kiếp trước của cậu.

“Thế…… Thế mẹ còn để con đi cùng chú Bùi sao?” Lời nói hôm đó của An Tưởng cậu vẫn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng ràng, cũng không hiểu saocậu rất để ý lời này.

Đầu tiên An Tưởng sửng sốt, sau đó lắp bắp giải thích, “Đó, đó chỉ là lời nói tức giận của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ thôi!”

“Thế à? Con không tin.”

“Thật đó thật đó, con tin mẹ đi.” An Tưởng sốt ruột định thề với trời, nhưng một látmới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu ra trọng điểm. chậm rãi buông tay, trong mắt đầy sự ai oán, “Nhưng con còn nói mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải mẹ con, con nói trước……” Nếu không phải bị câu nói đó tổn thương thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ không để ý tới Mặc Mặc lâu như vậy.

An Tử Mặc hơi nhếch khóe môi.

Lời nói đó của cậu không phải lời nói dối, ràng An Tưởng không phải là mẹ cậu.

“Vì thế mẹ muốn con xin lỗi mẹ.”

Lông mày của An Tử Mặc nhíu chặt.

“Không.”

“Thế thì về sau mẹ cũng không làm đồ ăn cho con ăn nữa.” An Tưởng vô cùng cố chấp, đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với chuyện này cố chấp đến lạ kỳ.

An Tử Mặc nghiêm túc nghĩ lại hương vị cơm hộp nhà trẻ, lại nghĩ tới mấy món ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiệm ăn ngày đó. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn tay nghề của An Tưởng tốt nhất.

“Xin lỗi.” Vì được ăn ngon, lần đầu tiên An Tử Mặc xin lỗi người khác.

“Không thật lòng.”

“Thật xin lỗi.”

“Không chủ ngữ.”

“……” Phiền phức.

An Tử Mặc hít sâu một hơi, “Mẹ, thật xin lỗi.”

Ừm, cũng tạm được.

Trên mặt An Tưởng cười rạng rỡ,cảm thấy hạnh phúc vỗ vỗ đầu nhỏ của An Tử Mặc, “Được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi. Nhưng con cũng phải hứa với mẹ, về sau không được tiếp tục rời nhà trốn đi. Nếu con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn đi đâu thì nói với mẹ, mẹ nhất định sẽ đưa con đi.”

“Được.” Ngôi nhà đời trước của cậu cũng không còn tồn tại nữa, cậu cũng chẳng biết đi đâu.

An Tưởng nói tuổi thọ của quỷ hút máu thể kéo dài đến 300 năm. Thời gian dài như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu có thể chậm rãi theo đuổi mục tiêu của đời mình.

An Tử Mặc sờ cái răng nhòn nhọn của mình, nghĩ đến việc tương lai phải đi hút máu thì trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng cậu hơi bài xích một chút.

“Mẹ đi làm cho con đồ ăn ngon.chua ngọt được không?”

An Tử Mặc liếc mắt nhìn mắt chân còn chưa khỏi hẳn của cô, trong đầu hiện ra băng ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình cảnh An Tưởng ngã trên mặt đất. Cậu lắc lắc đầu, “Không ăn, con không đói.”

“Thế tối nay chúng ta ngủ cùng nhau được không?” Không thể nấu cơm cho Mặc Mặc, An Tưởng không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được đưa ra lựa chọn khác.

An Tử Mặc lớn như vậy rồi sao thể chấp nhận ngủ chung một cái quan tài với An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được. Nhưng còn chưa kịp từ chối thì cậu đã bị An Tưởng chặn họng.

“Quyết định rồi nhé! Chúng ta sẽ cùng nhau ngủ ngủ!” Nói rồi, An Tưởng bế An Tử Mặc lên đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về chỗ quan tài.

Hai người nằm trong cái quan tài nhỏ kia, An Tưởng ôm chặt con mình, nhắm mắt lại.

An Tử Mặc ngơ ngác vài giây, sau đó giãy giụa: “Bây giờ mới 5 giờ, làm gì người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 5 giờ đã buồn ngủ rồi đâu?”

“Không sao, chúng ta cũng chẳng phảingười.” An Tưởng ngáp một cái rồi dịu dàng vỗ trán cậu.

Khuôn mặt nhỏ của An Tử Mặc nhăn chặt, ánh mắt hung dữ sau đó lại im lặng.

Không thể phản bác.

Đúng là bây giờ cậu chẳng phải là con người nữa rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App