GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 73

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Giường lớn làm người An Tưởng trở nên nhỏ hơn rất nhiều.

thể nhỏ nhắn củađược bọc trong một cái chăn tối màu, mái tóc đen nhánh rối tung phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên trên gối làm gương mặt củađã yếu ớt càng trở nên yếu ớt hơn.

Bùi Chu chăm chú nhìn cô, cuối cùng không nhịn được cẩn thận vén một sợi tóc trên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147ra.

An Tưởng màng màng sắp ngủ, đầu óc cũng không còn tỉnh táo nữa.

Cho đến khi cảm nhận được người chạm vào tóc của mình, An Tưởng mới từ từ mở mắt ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 BùiChu thấy An Tưởng tỉnh lại thì hốt hoảng rụt tay về.

“Bùi tiên sinh vẫn đây à?” An Tưởng nói bằng giọng mũi, không giấu nổi sự mệt mỏi của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Côđói không?”

An Tưởng lắc đầu.

chẳng có tâm trạng ăn uống, hiện tại ngực đang rất khó chịu, phế quản như bị cái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó gãi vào, lúc nàocũng không nhịn được muốn ho một tiếng. May là cổ họng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn còn dùng được, nói ra cũng không quá khó chịu.

Nhìn kim tiêm trên mu bàn tay, An Tưởng thở phào nhẹ nhõm, “Bùi tiên sinh, tôi không sao đâu, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc thì cứ đi làm đi.”

“Ừm, ngủ đi.”

An Tưởng cùng mệt mỏi, nếu Bùi Chu không đi thìcũng không ép anh, nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại chìm vào trong giấc ngủ.

Nước chảy tách từng giọt một theo ống kim truyền vào thể An Tưởng. Bùi Dĩ Chu chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy tay nắm lấy tay An Tưởng. Tayrất lạnh. Anh nhíu mày, đứng dậy tìm một miếng giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấm sau đó lại nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh băng kia.

Tay An Tưởng rất nhỏ mềm, mềm như không xương vậy. Bùi Chu nắm chặt lấy không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buông ra.

Trước đây anh không biết thích một người là cảm giác như nào. Trong khi những người bạn đồng trang lứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình thi nhau yêu đương thì Bùi Chu đặt toàn bộ sức lực của mình lên sự nghiệp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Sau khi gặp được An Tưởng, anh phát hiện công việc không quan trọng bằng An Tưởng, lúc nào anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng muốn gặp cô, dù chỉ nghe tiếng thôi cũng được rồi.

Anh muốn thấy cô cười, muốn nghe cô nói chuyện, muốn gần mình. Với Bùi Chu thì hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phúc chỉ đơn giản như thế thôi.

Hàng mi của Bùi Chu xuống, anh nhích người mình lại gần, cẩn thận đặt một nụ hôn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trán An Tưởng.

Sau khi truyền xong túi nước thứ nhất thì Bùi Chu thay túi mới cho An Tưởng. Tiếp đó anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe thấy tiếng cửa bên ngoài. Tuy anh cảm thấy khó chịu nhưng anh vẫn ra ngoài mở cửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ngoài cửa, Bùi Cảnh Lâm đang đứng với vẻ mặt nơm nớp lo sợ.

Đáy mắt Bùi Chu toàn khí lạnh.

“Cái đó, An… An Tưởng sao rồi? Ba định tìm hội cho hai đứa chung với nhau nhiều hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi, chứ không ý gì khác.”

“Vâng, thế con phải cảm ơn ba. Bây giờ ấy ốm rồi, còn sốt rất cao nữa.”

BùiChu không thể hiện sự giận dữ của mình nhưng lại làm người đối diện cảm thấy căng thẳng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Cảnh Lâm cúi thấp đầu xuống, cùng sợ.

“Ba trốn mẹ con về đây đúng không?”

Bùi Cảnh Lâm gật nhẹ đầu.

“Khi nào bữa tiệc kết thúc thì ba mẹ về Pháp. Con đã đặt xong máy bay cho hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.” Trong giọng nói của Bùi Chu không che giấu chút sự ghét bỏ nào. Anh chẳngtình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm với người gọi ba này của mình.

Bùi Cảnh Lâm tự biết lần này mình sai nên cũng không dám nói gì, ông cúi đầu rời khỏi Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gia.

Nhìn bóng dáng Bùi Cảnh Lâm rời đi, BùiChu nhắm mắt lại, dùng tay xoa huyệt Thái Dương. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang định đi vào thì phát hiện người tới gần. Bùi Chu dừng chân, quay đầu lại thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đụng với ánh mắt tối tăm của An Tử Mặc.

“Mẹ tôi bị ốm?”

BùiChu im lặng vài giây, sau đó nói: “Bácbảo mẹ con bị viêm amidan, chắc do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đợt trước bị bệnh chưa chăm sóc bản thân hẳn hoi nên để lại mầm bệnh trong người.”

Nghe được lời này, An Tử Mặc lập tức nhớ tới khoảng thời gian An Tưởng quên ăn quên ngủ chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóc cậubệnh viện.

Nói không đau lòng là giả. An Tử Mặc mím môi, tránh Bùi Chu đi thẳng vào phòng.

An Tưởng đang nằm nghiêng người, ngủ cùng ngon lành.

An Tử Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm cô một lát, sau đó bỏ giày ralên giường, nằm sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cạnh An Tưởng.

“Con làm vậy sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của mẹ con.”

“Không đâu.” An Tử Mặc nói, “Hai người nằm cạnh nhau thì sẽ ấm hơn.”

“……”

An Tử Mặc khiêu khích nhìn Bùi Chu: “Bác bảo bị ốm phải ra mồ hôi thì mới khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.” Nói rồi tay nhỏ của cậu trực tiếp ôm An Tưởng, dán mặt mình vào mặt cô.

Bùi Dĩ Chu: “……”

Không phải chứ? Nói thế nào thì một người chồng sắp được cưới hỏi đàng hoàng như anh còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyền lợi đó, thằng nhãi ranh này tuổi đòi làm vậy?

Nhưng không sao, anh sắp trở thành người chồng được cưới hỏi đàng hoàng rồi. Bùi Dĩ Chu nghĩ vậy lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức cảm thấy vui vẻ, không thèm chấp sự khiêu khích của An Tử Mặc nữa.

Không biết có phải do phương pháp này của An Tử Mặc tác dụng khôngAn Tưởng hạ sốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất nhanh. Ngoài ngực vẫn còn hơi khó chịu thì gần như đã khỏi hẳn.

Bữa tiệc được bắt đầu rất nhanh, mới 5 giờ sáng An Tưởng đã bị dựng dậy chuẩn bị.

Đầu tiên là spa làm đẹp, sau đó làm đẹp làm tóc. Một buổi sáng cứ vậy trôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua. bị một đám người kéo qua kéo lại đến chóng hết cả mặt, buổi trưa cũng chẳng kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn uống gì. Bùi Chu sợ An Tưởng bị mệt nên bảo phòng bếp chuẩn bị chút cháo cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn.

Ăn một bữa trưa đơn giản xong, An Tưởng bắt đầu đi trang điểm.

Nhà tạo mẫu lấy một váy dạ hội do một nhà thiết kế tài năng nổi tiếng Pháp làm ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bộ váy này không chỉ giá trên trời nhà thiết kế đó cũng hiếm khi tự tay làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một sản phẩm.thế không cần nghĩ cũng biết rằng An Tưởng mặc chiếc váy này trong bữa tiệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ làm bữa tiệc trở nên bùng nổ.

Ngoài bộ váy này thì bên cạnh còn “Nước Mắt Máu”. An Tưởng liếc mắt một cái biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây là chiếc dây chuyền đợt trước Bùi Chu mua với giá 100 triệu. Đeo một món trang sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy trên cổ làm An Tưởng cảm thấy giá trị con người của mình tăng hơn trước vài chục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần.

“Được rồi, An phu nhân đứng dậy đi.”

“An… phu nhân?” An Tưởng nhíu mày.

Nhà tạo mẫu cười cười, “Cô vợ của Bùi tiên sinh, nếu vẫn gọi như bình thường thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải lắm.”

“……” Đúngbây giờ quan hệ bên ngoài của Bùi Dĩ Chu như vậy thật.

Nhà tạo mẫu cẩn thận đeo vòng cổ lên cho An Tưởng, sau đó ngạc nhiên nhìn về phía gương.

Chiếc váy dạ hội được nhà thiết kế tài năng đích thân thiết kế cùng đẹp đẽ tinh xảo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chiếc váy màu đỏ lấp lánh, tôn lên sự quyến rũ ẩn trong xương cốt của An Tưởng. Váy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chiết eo trễ vai, dài chạm mắt chân, eo thon chân dài nên sau khi mặc chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 váy này lên, sắc đẹp của An Tưởng dường như được đẩy lên cao nhất.

Chiếc vòng “Nước Mắt Máu” trên cổ An Tưởng cũng không kém, dưới ánh mặt trời, giọt máu trong vòng khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đung đưa.

Nhà tạo mẫu nhìn xương quai xanh đẹp đẽ của An Tưởng thì thầm nuốt nước miếng một cái. Đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy thứ thu hút người ta nhất không phảichiếc vòng cổ quý giá này, mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xương quai xanh xinh đẹp của An phu nhân…

Mấy người lại cẩn thận dời ánh mắt qua mặt An Tưởng.

Hôm nay An Tưởng trang điểm rất cẩn thận, làm khuôn mặt vốn đã đẹp đẽ càng trở nên đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyến hơn. Mái tóc dài của cô được làm xoăn, làm cho không còn vẻ thiếu nữ chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trải sự đời như trước nhiều hơn một phần nữ tính duyên dáng.

Tóm lại rất đẹp.

Cốc cốc cốc.

“Có lẽ Bùi tiên sinh.” Nói rồi trợ lý của nhà tạo mẫu đi qua mở cửa.

An Tưởng quay đầu lại nhìn.

Bùi Dĩ Chu mặc một bộ vest màu đen được chế tác cẩn thận, tôn lên cặp chân dài rắn chắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bờ vai rộng của anh. Gương mặt anh vừa đẹp lại vừa mang nét cấm dục, cùng quyến rũ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Anh đeo một cái nơ, hai mắt nhìn chằm chằm An Tưởng như b ắn ra những ánh lửa.

Không khí cũng trở nên nóng bỏng hơn. Nhóm nhà tạo mẫu nhìn nhau, cùng tinh tế rời đi để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại không gian riêng cho hai người.

An Tưởng vẫn cảm thấy hơi căng thẳng. không dám nắm góc váy, cứ đứng im tại chỗ nhìn Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu.

Cộc cộc.

Bùi Chu bước lại gần.

Hôm nay Bùi Chu xịt nước hoa trên người. Mùi nước hoa không đậm, nhàn nhạt, nhẹ nhàng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con người của anh.

“Để tôi đi giày cho cô.

“Hả?” An Tưởng sửng sốt, lấy lại tinh thần rất nhanh, “Không cần đâu, tôi tự…”

Trong lúc nói chuyện, Bùi Chu đã đưa đến bên cạnh pha. Anh nửa quỳ xuống, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế giống như kỵ đi giày cho An Tưởng.

Bùi Chu mi nắm lấy một chân An Tưởng.

Chân An Tưởng cũng khá nhỏ, trông rất xinh xắn. Năm ngón chân nhỏ xinh đẹp đẽ giờ phút này được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đặt trong bàn tay của Bùi Chu.

An Tưởng thể cảm nhận được sự nóng bỏng truyền từ lòng bàn tay của Bùi Chu tới. Nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 độ này như truyền đến cả trái tim cô. Tim An Tưởng không khỏi đập nhanh hơn,không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được co ngón chân lại. Tai cô đỏ hồng cả lên.

Dường như Bùi Chu không cảm nhận được sự ngượng ngùng của An Tưởng. Anhcùng tự nhiên đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giày cao gót cho An Tưởng, sau đó anh đổi sang bên chân còn lại, động tác của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng dịu dàng.

“Được rồi.” Bùi Chu buông chân An Tưởng ra, ngẩng đầu hỏi, “Cô đói không?”

Lúc nói chuyện với An Tưởng, vẻ mặt Bùi Chu lúc nào cũng thả lỏng, dịu dàng, không chút nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khắc nào.

An Tưởng xoa xoa cái bụng nhỏ của mình lắc đầu.

hỏi ngược lại Bùi Chu: “Anh đói à?”

Ừm, anh đói thật, nhưng ăn cơm không xoa dịu được cơn đói này của anh.

Ánh mắt BùiChu sáng như đèn pha nhìn chằm chằm vào cái cổ thon dài, trắng nõn của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng. Mùi hương đào thoảng qua mũi anh, không ngừnghoặc tâm trí anh, làm Bùi Dĩ Chu mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi khả năng suy nghĩ.

Bùi Chu cắn mạnh vào lưỡi mình. Cơn đau đã kéo trí của anh trở lại, vẻ mặt anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại khôi phục vẻ bình tĩnh như ngày thường.

“Tôi không đói.”

An Tưởng im lặng, không biết nên nói gì.

Cô cảm thấy thân phận của mình vẫn khá xấu hổ, việc hôm nay làm đều cho An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc một danh phận. Còn với Bùi Dĩ Chu… Ngoài đêm đó thì hai người cũng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp xúc thân thể hay gì quá giới hạn khác.

Bạnư? Không phải.

Tình nhân hả? Cũng không đúng.

Trong lòng An Tưởng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

“Bùi tiên sinh, thật ra anh thể trực tiếp nhận Mặc Mặc về.”

Lông mi Bùi Chu run run. Anh lấy một cái hộp nhung đẹp từ trong túi ra. Bên trong hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147một cái nhẫn.

“Nhưng tôi lại muốn đón Tưởng Tưởng về hơn.” Người đàn ông hàng mi cong vút của mình xuống, cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môi mấp máy, giọng điệu lúc tỏ tình trầm nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

“…???”

An Tưởng sợ ngây người.

Vẻ mặt Bùi Chu vẫn bình tĩnh như cũ. Anh nắm lấy tay An Tưởng, vẻ mặt chân thành, cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thận đeo chiếc nhẫn kia vào ngón áp út của cô.

“Tí nữa gặp.” Bùi Chu dịu dàng vuốt chiếc nhẫn trên tay An Tưởng, đứng dậy rời đi.

Trong căn phòng trống vắng, tim An Tưởng đập như trống.

Cả đầu cô chỉ toàn mấy chữ “Đón Tưởng Tưởng về”.

Bùi Chu ý gì?

Anh muốn theo đuổi sao?

Không phải chứ?

An Tưởng ngơ ngác nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay mình.

Cô, cô đã mơ màng màng kết hôn với người ta rồi sao????

An Tưởng vỗ vỗ trái tim nhỏ bé đang quá kinh ngạc của mình. Người lại bắt đầu lâng lâng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu cũng bắt đầu đau đau. lẽ do quá bất ngờ nên nhiệt độ thể của lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tăng rồi.

quay đầu lại, nhìn bản thân mình trong gương. Trong gương, người con gái không giấu nổi sự kinh ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, cả người đỏ bừng lên.

An Tưởng sửng sốt. Vừa rồi… cứ đỏ mặt như này nói chuyện với Bùi Chu sao?

Chỉ một giờ nữa thôi bữa tiệc bắt đầu rồi. Những chiếc xe của khách dần xuất hiện ngoài cửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu sợ An Tưởng căng thẳng nên cho An Tử Mặc vào trong nói chuyện với cô. Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nhỏ An Tử Mặc mặc một chiếc áo bành tô, tóc cũng được vuốt keo lên, cậu nhóc yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lặng ngồi trên ghế pha như hoàng tử trong chuyện cổ tích vậy.

Nhưng mà chàng hoàng tử này không muốn nói chuyện với An Tưởng. Cậu nhóc ngả người về phía pha, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng quan tâm tới An Tưởng.

“Mặc Mặc, con nói xem, phải chú Bùi của con thích mẹ không nhỉ?”

An Tưởng không định nói chuyện linh tinh, lúc này chỉ muốn tâm sự với con mình. Vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buồn bã, rõ ràng vẫn còn đang thả hồn vào trong câu chuyện vừa xảy ra.

Đuôi mắt An Tử Mặc giương lên rồi xuống: “Chú ta thấy sắc nổi lòng tham đấy.”

“……?”

“Thằng già háo sắc.” An Tử Mặc chửi thầm, tâm trạng của cậu chẳng tốt chút nào cả, cậu dùng chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ của mình đạp một cái vào bàn nhỏ trước mắt.

Chỉ nửa giờ nữa bữa tiệc bắt đầu. Khách khứa cũng tới đông dần.

An Tưởng hít sâu một hơi, tạm quên đi những cảm xúc kỳ lạ kia, đứng dậy đi đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc, “Mặc Mặc muốn ra ngoài với mẹ không?”

An Tử Mặc định giữ lại thì trợ đi vào, “An phu nhân, nữa phải xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng Bùi tiên sinh,thế cô cứ để cậu chủ đây, chúng tôi sẽ giúp trông cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chủ.”

An Tưởng nhẹ một tiếng, sau đó rời đi.

Nhìn bóng dáng An Tưởng rời đi, An Tử Mặc ngồi trên ghế pha cảm thấy cùng khó chịu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ánh mắt của cậu cũng chẳng thân thiện chút nào.

Cậu nghĩ… Về sau sự chú ý của mẹ dành cho mình sẽ bị chuyển đi chỗ khác rồi.

Chờ sau khi An Tưởng kết hôn với Bùi Chu, An Tưởng sẽ sinh thêm một em đáng yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác. Nhỡ đâu… không còn chăm sóc cậu như trước nữa thì sao?

Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong lòng thì một người vốn thiếu cảm giác an toàn như An Tử Mặc liền cảm thấy khó chịu. Cậu hoảng loạn, lo lắng nhưng không biết phải làm gì.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 73 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App