GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Ban đêm khu nghỉ dưỡng yên tĩnh, hai bên đường trải đá đèn đường sáng lên, xua đi màn đêm tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tăm mờ mịt.

An Tưởng cắm đầu đi. Cho đến khi đằng sau có tiếng kêu phát ra mới dừng chân lại, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt hoang mang quay đầu lại nhìn chằm chằm người đằng sau.

“Bùi tiên sinh?”

Người trên BùiChu để trần, dưới mặc một chiếc quần rộng buộc lỏng lẻo, thoạt nhìn chẳng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái cả.

An Tưởng cúi đầu nhìn quần áo của mình.

Áo mi khoác trên người cô đã ướt nhẹp, tất nhiên không thể trả lại cho anh được nữa.

“Bùi tiên sinh, nếu anh không ngại thì chờ tôi về giặt sạch quần áo rồi tôi trả lại cho anh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Không sao,cứ mặc trước đi.” Bùi Chu tiến lên vài bước, hỏi cô, “Cô ổn không?”

“Hả, tôi khá ổn.” Nghĩ đến bộ dáng chật vật của An Nhược Minh, An Tưởng không nhịn được bật cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Từ khi bị anh ta bắt nạt, đâylần đầu tiêndám chủ động đánh trả mà không lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắng bị đánh mắng.

Cảm giác thật sướng, khá sảng khoái.

An Tưởng mím môi, tạm thời đặt An Tử Mặc xuống đất, ngẩng đầu nói: “Hôm nay cảm ơn anh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giúp đỡ tôi, tôi cũng không để báo đáp……”

“Hay hai người khiêu với nhau đi?”

Đột nhiên An Tử Mặc xen mồm, vừa nói ra hai người đều sửng sốt.

Hai người nhìn nhau rồi đồng thời rời tầm mắt đi.

An Tưởng tức muốn hộc máu túm lấy thằng nhóc đằng sau lưng thích đưa ra chủ ý lung tung: “Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, con đừng ồn ào náo loạn……”

“Tôi không ồn ào.” An Tử Mặc tùy ý ngồi vào ghế đá bên cạnh, “Vốn hai người tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội còn gì, khiêu một chút cũng khôngsao.”

An Tưởng xấu hổ không nói gì, buông ngón tay xuống đan vào nhau.

Bùi Dĩ Chu là người thông minh. An Tử Mặc nói đến mức này rồi anh còn không hiểu ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147nữa thì anh đúng người thiểu năng trí tuệ.

“Nếu như vậy, muốn khiêucùng tôi không?”

Dưới ánh trăng, BùiChu đưa tay về phía An Tưởng.

Bàn tay kia thật rộng, ngón tay thon dài, khớp xương ràng.

Trong mắt Bùi Chu như ngọn lửa, trong lòng An Tưởng khẽ nhúc nhích, chậm rãi góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo, thấp thỏm bất an nói: “Tôi, tôi không biết khiêu vũ.”

“Không sao, cũng không phải hội chính thức.”

An Tưởng do dự hồi lâu rồi chậm rãi đưa tay qua.

Anh ôm lấy eo cô. Lòng bàn tay anh còn có lực hơn so với tưởng tượng của An Tưởng. Qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớp quần áo mỏng, cô thể cảm nhận ràng độ ấp từ lòng bàn tay người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 truyền đến làn da của mình. Khoảng cách giữa hai người rất gần, mùi trà Ô Long nhè nhẹ lọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào trong mũi cô.

Mùi hương này dễ ngửi nhưng lại khóthể miêu tả.

“Anh…… Anh không xịt nước hoa vẫn rất thơm.” An Tưởng đỏ mặt, không nhịn được nói.

Sống lưng Bùi Chu cứng đờ, ngưng mặt lại.

Sao, sao lại biết mình xịt nước hoa?

Nước hoa Bùi Chu sử dụng cùng đặc biệt.

để nước hoa thêm đặc biệt, anh cố ý dùng nhiều tiền mời một người chế nước hoa chuyên nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ Pháp. Nước hoa anh dùng là độc nhấtnhị trên toàn thế giới, là mùi hương tự nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất, hòa vào thân thể, người thường tuyệt đối không thể ngửi được.

An Tử Mặcđược thuật đọc tâm: “……”

An Tưởng không biết lúc này người đàn ông đối diện mình cảm xúc phức tạp đến vậy. giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay đặt trên vai anh, khi đầu ngón tay chạm vào làn da bóng loáng của người đàn ông thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 run lên, cô lập tức rụt tay về.

“Bùi…… Bùi tiên sinh.” An Tưởng thất thố kêu tên anh lên, hơi hồng hồng, “Tôi thấy chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn nên…… khiêu sau đi.”

Nói rồi không khống chế được liếc nhìn thân thể để trần của anh.

Lúc trước ở bể bơi An Tưởng đã thấy không ít người đàn ông cởi trần, nhưng Bùi Dĩ Chu chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147người dáng người tốt nhất.

Vai rộng eo thon, bụng nhưng lại không làm người ta cảm thấy phản cảm.

Da anh thật trắng, làm…… làm hai điểm hồng thật nổi bật trên đó.

Da mặt An Tưởng rất mỏng. Từ sau một lần điên cuồng mấy năm trước kia xong chưa từng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỹ một người đàn ông nào.

Dáng người Bùi Dĩ Chu thật sự quá đẹp, An Tưởng ngượng không muốn chạm vào.

“…… Để vậy chút kỳ quái.”

Lúc này Bùi Chu cũng ý thức được anh không mặc đầy đủ quần áo.

Anh nhíu mày, tâm tình khó chịu.

hội lần này, BùiChu đứng trước gương chọn vài bộ quần áo khác nhau, quần bơi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều loại hoa văn riêng biệt rất nhiều lần. Anh thay đi thay lại rất nhiều lần. nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ mặc cho An Tưởng xem thì mặc cái nào cũng được. Nhưng hội nhiều người, ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng ra còn nhiều người phụ nữ khác.

Kết quả đổi đi đổi lại vẫn không nhảy được.

Dưới ánh đèn đường hai người một thì đỏ mặt một thì trầm tư. Ai cũng không tiến lên trước một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bước.

An Tử Mặc trợn trắng mắt nhìn lên trời.

Cậu đã nhìn lầm Bùi Chu. Đây chính đồ ngốc, căn bản không đáng để cậu nỗ lực vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông ta.

“Bùi tiên sinh mặc áo vào đi, cẩn thận không bị muỗi cắn.” An Tưởng thấy vài con muỗi bay quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh, thật sự không đành lòng để muỗi thưởng thức tiệc đứng mang tên Bùi tiên sinh nên túm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo mi đưa qua cho anh.

BùiChu đang định nhận thì cảm nhận được một cặp mắt nóng rực truyền đến từ bên cạnh.

An Tử Mặc. Cậu nhóc đang điên cuồng dùng mắt ra hiệu cho anh.

Bùi Dĩ Chu nhíu nhíu mi, đại não thông minh nhanh chóng phản ứng, hiểu ngầm ý cậu nhóc.

Bùi Dĩ Chu nhận áo sơ mi rồi đến trước mặt An Tử Mặc. Dưới cặp mắt kinh ngạc đang nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chăm chú anh thì anh khoác chiếc áo trên người thằng nhóc. Áo rất to, thằng nhóc lại nhỏ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể hoàn toàn bọc lại nó.

“Cho Tử Mặc mặc đi.” BùiChu cảm thấy vui vẻ vỗ vỗ đầu cậu nhóc.

An Tử Mặc sốc há to miệng: “……” Không, không thể nghĩ tới!!! Mạch não người này chút vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng không?

“Thế Bùi tiên sinh, chúng tôi đi về trước nhé! Ngày mai tôi sẽ mang áo trả cho anh.” An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói cảm ơn rồi kéo An Tử Mặc đang đứng dại ra đi sâu vào trong bóng đêm.

Bùi Dĩ Chu vẫn đứng im tại chỗ. Cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng hai người nữa thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới cong cong môi, rất thỏa mãn đi về hướng khác.

**

“Không nghĩ ra Bùi tiên sinh lại người ôn nhu như vậy.” Nhớ lại hình ảnh người đàn ông khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo cho An Tử Mặc, An Tưởng không khỏi nhẹ nhàng cười một cái.

“Ôn nhu chỗ nào?” An Tử Mặc chẳng thấy ôn nhu, chỉ nhìn ra người kia ngốc. ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội để bày ra bộ dáng lịch sự phong độ của mình ông ta lại gạt phăng đi. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khi đó cậu đã điên cuồng ám chỉ cho ông ta rồi!

“Hôm nay con nói chuyện với anh ấy như vậy anh ấy cũng không để ý, lại còn cùng quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm chăm sóc con.”

An Tử Mặc hừ lạnh.

Quan tâm chăm sóc cái mẹ gì, ràng muốn lợi dụng cậu!

An Tử Mặc nắm đôi tay nhỏ của cậu, đột nhiên cảm thán: “Về sau lớn lên Mặc Mặc cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở thành một người ôn nhu nha!”

Bàn tay rất nhỏ nhưng lực nắm tay An Tử Mặc lại không nhỏ.

Nhìn thấy đôi tay đang nắm chặt tay mình kia, trong đầu An Tử Mặc không khỏi hiện ra hình ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không lâu trước đây An Tưởng hung dữ đánh người đàn ông kia. Cậu hoảng hốt.

Cậu cũng không phải chưa từng thấy mẹ mình đánh người, ngược lại ngày nào cũng thấy.

Nhưng hôm nay chút không giống như quá khứ.

“Thật ra tôi không bị người kia đẩy xuống.” Mắt An Tử Mặc nhìn về phía trước, sắc mặt bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói ra chân tướng.

“Mẹ biết.”

Mấy chữ ngắn ngủn nhưng lại làm An Tử Mặc kinh ngạc.

“Bà biết sao còn làm vậy?” An Tử Mặc không rõ. Giống như ban ngày nếu An Tưởng biết cậu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dối thì khẳng định sẽ đánh cậu đồng thời ép cậu xin lỗi mới đúng.

Ngữ khí An Tưởng kiên định lại cố chấp: “Nhưng anh ta làm con bị thương.”

An Tử Mặc dừng chân lại, ngơ ngác nhìn mặt không phản ứng.

Trong nháy mắt cậu chợt hiểu ra, An Tưởng trong thế giới này không hy vọng mình xúc phạm người khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng không muốn người khác xúc phạm mình.

Kiếp trước…… Mẹ cậu chưa bao giờ làm vậy cậu.

“Mặc Mặc?” An Tưởng nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt trong suốt, “Không phải con định đi sao?”

An Tử Mặc không nói gì, đầu óc như bị sấm sét ầm ầm đánh nổ tung.

Người mẹ thật sự của cậu sẽ không quan tâm cậu ấm lạnh ra sao, không để ý vết thương cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như nào, càng không vừa đánh cậu vừa khóc.

An Tưởng…… Không phải người mẹ thật sự của cậu.

Cậu trọng sinh tới một thời không khác không giống thế giới nhưng lại chút tương tự.

Cậu sớm nên hiểu rồi, nhưng cậu vẫn cố chấp tự lừa mình dối người.

lẽ trời cao cho cậu cơ hội để cậu vứt bỏ quá khứ bắt đầu lại một lần nữa, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đắp cho những vết thương trong lòng của cậu.

Cậu đã trở lại làm một đứa trẻ.

Nhưng khôngai dạy cậu làm một đứa trẻ như thế nào, cũng không ai dạy cậu làm con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của người khác như thế nào.

**

An Tử Mặc tâm sự nặng nề, trằn trọc cả đêm không ngủ được.

Cậu khó đi vào giấc ngủ, nương theo ánh đèn rón ra rón rén đi vào trong phòng ngủ của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng, đứng mép giường chăm chú nhìn cô.

Kiếp trước lẽ do mẹ cậu tính cách quá mức tàn bạo nên mặt mũi thoạt nhìn dữ tợn khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiệt. Gương mặt đó có thể nói cơn ác mộng không thể nào quên với An Tử Mặc.

Cậu vươn tay nhỏ vén sợi tóc trên trán An Tưởng, tinh tế đánh giá cô.

Quen thuộc lại xa lạ.

Xa lạ lại quen thuộc.

Rõ ràng khuôn mặt giống nhau, nhưng khuôn mặt này ôn nhu giống như mặt trăng trên bầu trời vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“…… Mặc Mặc?”

Cuối cùng An Tưởng cũng tỉnh, màng màng mở mắt ra sờ công tắc bật đèn bàn. Ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chói mắt làm đôi mắt An Tưởng chút đau đau.

“Con không dám ngủ một mình sao?” An Tưởng ngáp một cái rồi xách An Tử Mặc lên giường, giọng ngái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ khàn khàn hỏi, “Lạ giường không ngủ được hả?”

An Tử Mặc nói đúng sự thật: “Không quen.”

Chắc do ngủ quan tài quen rồi nên bây giờ ngủ giường không thấy thoải mái. Giường quá rộng, quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mềm, không gian quá lớn.

“Thế ngủ cùng mẹ đi.” An Tưởng ôm lấy thằng nhóc, “Có cần mẹ hát ru cho nghe không?”

An Tử Mặc trầm ngâm một lát, đang định từ chối thì nghe được tiếng hấp đều đều truyền đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ trên đỉnh đầu.

—— ấy ngủ nhanh thật.

Nhìn khuôn mặt nhu hòa trước mắt, suy nghĩ của An Tử Mặc hỗn loạn.

Cậu không thể nảy sinh tình cảm với gương mặt trước mắt này, càng không thể vứt bỏ quá khứ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua, không thể coi như khôngviệc vui vui vẻ vẻ sống qua ngày được.trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng cậu biết người trước mắt không phải mẹ kiếp trước làm cậu tổn thương nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cũng không có cách nào coi như chưa chuyện xảy ra.

Đợi đến khi ấy biết mình bị khiếm khuyết lẽ cũng sẽ lựa chọn giống như ta.

Không người nào nguyện ý coi một quái thai không tình cảm, không cảm nhận được đau đớn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con mình.

An Tử Mặc nhấc cánh tay đang đặt trên người mình ra, chân nhỏ đi trần rời khỏi phòng.

Cậu giấu kín mình trong tủ quần áo, không gian hẹp làm cậu cảm giác an toàn.

Cậu cuộn tròn thân thể lại, đôi tay vòng qua trước ngực, nhắm mắt lại chậm rãi ngủ.

Trong lúc đắm chìm trong bóng tối ngủ mơ, An Tử Mặc mơ hồ cảm giác hàm răng mình có chút dị thường……

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App