GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 82

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
“Trong điện thoại Bùi Thần bảo con không chịu nghỉ ngơi.”

An Tử Mặc mắt xuống không trả lời.

Một bàn tay to đặt lên đầu cậu xoa hai cái, “Để ba bảo tài xế đưa con về nhà ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhé.”

An Tử Mặc ngồi im không phản ứng, ánh mắt không rời khỏi An Tưởng.

Bùi Chu biết không khuyên đươc cậu nhóc, anh vươn tay mạnh mẽ ôm cậu nhóc vào trong ngực, bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra ngoài.

An Tử Mặc lấy lại tinh thần, ra sức giãy: “Buông tôi ra!”

An Tử Mặc đá mạnh mấy cái vài người BùiChu, cậu lấy răng mình cắn mạnh vào bộ vest © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đắt đỏ của anh. Bộ vest đẹp đẽ bị phá tan rất nhanh.

Bùi Chu không mảy may quan tâm, anh không dừng lại động tác của mình.

“Thả tôi xuống, tôi không ngủ được.”

“Chúkhông buông tôi xuống thì tôi giết chú!!!”

Cảm xúc dồn lại trong lòng làm An Tử Mặc mất đi trí, cậu gào lên, khuôn mặt tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ đáng sợ những đứa trẻ không nên có.

Sau khi bế An Tử Mặc ra khỏi phòng bệnh, BùiChu đặt cậu ngồi lên ghế, đứng từ cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn xuống cậu nhóc.

“Bùi Thần bảo hết với ba rồi, con làm rất tốt.”

An Tử Mặc thở hổn hển, hai mắt cậu đỏ lên. Cậu không giãy giụa cũng không chạy đi chỗ khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽ do cậu mệt, không còn sức để làm những điều đó rồi.

Bùi Chu ngồi xổm xuống trước mặt con mình, không còn làm thế người trên cao như trước đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa. Hai người ngồi vị trí bằng nhau, địa vị cũng bình đẳng với nhau.

“An Tử Mặc, con thông minh hơn mọi người rất nhiều, chắc hẳn con cũng hiểu cứ ngồi chờ đợi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy chỉ lãng phí thời gian thôi.”

“Quỷ hút máu tuổi thọ từ 300 đến 500 năm, tôi không sợ phí.”

“Thế con cho rằng con lãng phí chút thời gian ấy thì mẹ con sẽ khỏe lên sao? Con cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình thể trụ được đến tận lúc mẹ con tỉnh lại sao? Nhỡ đến lúc đó mẹ con tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại, con không chịu nổi nữa ngất đi thì con lại bắt mẹ con chăm sóc mình à?”

An Tử Mặc không nói được lời nào.

Mấy cái giãy giụa vừa rồi như rút hết sức lực của cậu. Cậu mệt mỏi dựa vào tường, mềm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cục bông. Nhưng cậu vẫn quay đầu đi, không chịu nhận thua. Không khí giữa hai người trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căng thẳng.

“Để ba trông mẹ con giúp con, khi nào cô ấy tỉnh lại thì ba sẽ gọi con.”

Cuối cùng An Tử Mặc cũng chịu nghe theo anh, nhìn qua chỗ Bùi Dĩ Chu nói: “Tôi không về nhà.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Được.” Bùi Chu biết đâygiới hạn cuối cùng của cậu nhóc. An Tử Mặc đồng ý đi nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngơiđược rồi, anh nói tiếp, “Để ba bảo trợ mang cơm cho con, con ăn xong thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tắm rửa thay quần áo, sau đó ra ghế sô pha trên giường bệnh ngủ nhé.”

An Tử Mặc gật đầu đồng ý.

Cuối cùng Bùi Chu cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh lấy ngón tay nới lỏng vạt của mình, quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại phòng bệnh.

gái nằm trên giường bệnh chưadấu hiệu tỉnh lại.

Mái tóc đen nhánh của như tôn lên gương mặt tái nhợt của cô, môi cô cũng trắng bệch, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như một pho tượng tinh xảo vậy.

Bùi Dĩ Chu từ từ ngồi xuống, cẩn thận nắm lấy tay cô đặt trong lòng bàn tay.

Rất lạnh.

Hôm qua, lúc nghe được tin của cô, đầu tiên anh ngây người, sau đó hoảng sợ không biết nên làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như nào. Từđến lớn, cảm xúc của anh chưa từng dao động và mất khống chế đến vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Anh không thể chấp nhận được việc An Tưởng rời khỏi thế giới này, kể cả nghĩ anh cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ.

Ngồi trên máy bay, Bùi Chu không dám nhắm mắt một giây nào. Anh dùng tất cả các mối quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hệ tiền bạc của mình để liên lạc với những chuyên gia về ung bướu hàng đầu thế giới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Anh cũng không quên giữ liên lạc liên tục với trong nước để theo dõi tình trạng bệnh của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

Anh nhìn vào linh hồn của cô.không còn ánh sáng màu xanh lục đầy sức sống như lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh gặp nữa mờ mờ ảo ảo, lúc sáng lúc tối. Màu sắc của bắt đầu bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẩn đục. Khi ánh sáng linh hồn cô tắt đi, không sáng lên nữa, đó cũng chínhlúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147mãi mãi ngủ say.

Bùi Chu buồn bã, cúi đầu chạm môi vào đầu ngón tay An Tưởng.

Hình như An Tưởng cảm nhận được, đầu ngón tayhơi run, tuy chỉ động nhẹ nhưng BùiChu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn tinh ý phát hiện ra.

“Ưm…”

tiếng kêu phát ra từ cổ họng cô, Bùi Chu lập tức ngẩng đầu lên nhìn.

An Tưởng vừa mới tỉnh sau cơn hônsâu. Hai mắt vô hồn nhìn trần nhà. hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong thời gian dài nên thiếu nước, hai môi nứt nẻ. Do không thoải mái nên An Tưởng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được li3m li3m môi.

Bùi Chu lập tức lấy tăm bông chấm nước rồi làm ướt môi cô.

An Tưởng ngơ ngác nhìn Bùi Chu một lúc, sau khi lấy lại được suy nghĩ thì cười, “Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiên sinh, anh về rồi ~”

rất ngoan, ngoan hơn cả Bùi Nặc.

Trong lòng BùiChu không nhịn được cảm thấy đau đớn. Anh không khỏi cảm thấy hận bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khi mình đã tâm rời đi.

đãdấu hiệu bị bệnh từ trước đó, còn ngay trước mặt anh. Nhưng anh không nghĩ nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ đơn giản cho rằng bị viêm amidan. Anh chẳng hề hay biết rằng ngay từ lúc ấy, mầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh đã bắt đầu xâm chiếmtàn phá thể cô.

“Ừ, anh đây.”

An Tưởng mệt mỏi, mắt cô vừa mở ra đã nhắm lại. Cô cố gắng giữ tỉnh táo hỏi, “Công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của anh ổn cả chứ?”

“Tất cả đều ổn.”

“Em đang bệnh viện à?”

“Ừ.”

Nói thật An Tưởng không nhớ đã xảy ra chuyện gì,chỉ nhớ lúc đó mình ho rất nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó còn ho ra nhiều máu nữa. Lúc ấy An Tưởng cảm thấy sợ,định đi lấy điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại để đi gọi xe cứu thương, nhưng trước mắt đen sì, ngất đi từ lúc nào không hay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

từ từ quay đầu nhìn xung quanh. Sau khi phát hiện không bóng dáng con mình đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới thở phào nhẹ nhõm.

Mặc Mặc một đứa trẻ thông minh, nhưng nếu thấy ho ra máu chắc cậu nhóc cũng sợ.

“Em bị bệnh đúng không?”

BùiChu im lặng không nói, anh cũng không nói chuyện bị ung thư phổi cho cô, “Em sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏe thôi.”

An Tưởng mỉm cười: “Anh không cần giấu em đâu, bị ốm bình thường làm sao ho ra máu được?”

cũng không quá bất ngờ khi mình bị bệnh.

nhớ khi hệ thống còn chỗ cô, đã nói rằng thể này của nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chết đi. Vì một số do bất khả kháng nguyên chủ đã chết và rời khỏi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này, đến một thế giới khác sống một cuộc sống đẹp hơn. Còn An Tưởng, sẽ thay nguyên chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp tục thực hiện cốt truyện, cũng sẽ trở thành người chết thay cho ấy.

Thật ra từ lần bị ốm đầu tiên đã có dự đoán về chuyện này rồi.

Nhưng lúc ấy An Tưởng không muốn chấp nhận sự thật, đã quen với cuộc sống này rồi. Mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt ra thể thấy được ánh mặt trời, duỗi tay ra thể chạm tới ánh trăng, giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra thể ôm được con mình. Với cô, những điều này quá hạnh phúc, đã đắm mình vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giấc đẹp đẽ này nên không muốn tỉnh lại.

An Tưởng quay đầu lại nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ.

Nếu lời An Nhược Minh nói là thật, vậy thìthể của đã bị đốt thành tro rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể này cũng sắp chết, thế chờ sau khi chết đi, trên đời này sẽ không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nơi nào cho cô gửi gắm linh hồn.

Hệ thống không còn, cơ thể cũng chẳng còn tồn tại, chẳng còn đường lui.

An Tưởng giơ tay lau nước mắt. Khi quay đầu lại, trên mặt lại mang một nụ cười tươi: “Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em bị bệnh gì vậy?”

Bùi Chu mím môi, không giấu cô: “Bác bảo có thể khối u ác tính, phát triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phổi.”

“… Ừm.” An Tưởng khó khăn trả lời. Trong lòng thầm nghĩ, hệ thống cũng biết sắp xếp cho cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật đấy.

“Mặc Mặc có biết không.”

“Thằng đưa em tới bệnh viện.”

nghĩa Mặc Mặc biết rồi.

Ngực An Tưởng bắt đầu đau. Không biết đau do ung thư hay đau do đau lòng.

Tuy vậy, lại bắt đầu nghĩ thoáng: “May Mặc Mặc bị thiếu những cảm xúc bình thường của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người, nếu không chắc thằng bé không chấp nhận được chuyện này.” Cô đã từng lo Mặc Mặc bị bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về tâm sẽ ảnh hưởng tớithể của cậu nhóc, nhưng giờ xem ra đó lại thành thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo vệ cho cậu nhóc. Cậu nhóc không biết buồn không biết vui, vậy chắc chắn sự ra đi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cũng sẽ không làm cậu đau khổ. Chờ khi rời đi, cậu vẫn thể sống một cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sống vui vẻ, lớn lên trong hạnh phúc.

Bùi Chu rất muốn nói cho rằng bây giờ Mặc Mặc đã hiểu chuyện và dịu dàng hơn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều rồi. Nhưng nhìn dáng vẻ cảm thấy may mắn của cô, đột nhiên anh lại không muốn mở miệng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Với An Tưởng nói, bảo như thế sẽ càng cảm thấy đau lòng hơn.

“Bùi Chu, anh cho Mặc Mặc vào hộ khẩu nhà anh nhé.”

Giọng điệu An Tưởng rất giống như đang định lo hậu sự cho mình. Bùi Chu nghe cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó chịu, “Thằng sẽ chỗ em, không đi đâu hết.”

“Nhưng mà…”

“An Tưởng, không nhưng hết.” Bùi Chu nắm chặt lấy tay cô, hai mắt anh sáng lên, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói chắc chắn hơn bao giờ hết, “Anh sẽ không để em xảy ra chuyện đâu.”

Sự cố chấp của anh làm An Tưởng ngơ ngác trong giây lát. mở miệng, cuối cùng cũng hỏi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thắc mắc từ lâu của mình.

“Bùi Chu, sao anh lại quan tâm em đến vậy?”

như hiểu ra cái đó, nhưng không dám chắc. Ánh mắt nhìn anh vừa khó hiểu vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lo lắng.

Bùi Chu không nhịn được nữa, cuối cùng anh làm việc mình đã muốn làm từ lâu.

Bốn cánh môi nhẹ nhàng chạm vào nhau, không mang chút d*c vọng nào. Hàng ngàn hàng vạn câu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình cảm được thể hiện chỉ qua động tác nhẹ nhàng này.

Ánh mặt trời ấm áp phủ lên hình bóng của hai người. An Tưởng bất ngờ mở to mắt, quên cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẩy Bùi Chu ra.

Sau ba giây môi chạm môi ngắn ngủi, Bùi Chu từ từ tách ra, ánh mắt anh chỉ còn sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dịu dàng lưu luyến.

An Tưởng sốc, vội dời ánh mắt đi.

Nói không khiếp sợ giả, nói không sung sướng giả. Tuy rằng cô đã đoán được chuyện này từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước nhưng đến lúc anh làm như vậy vẫn không nhịn đượccảm thấy sung sướng.

Sự dao động cảm xúc làm An Tưởng ho khan liên tục, nhịp tim của cũng tăng lên không ngừng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu nhấn chuông, báccùng y nhanh chóng vào kiểm tra sức khỏe cho An Tưởng.

Trạng thái hiện tại của An Tưởng khá ổn định. Tiếp theo chỉ cần kiên nhẫn chờ kết quả ra© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được. Nếu khối u của khối u lành tính thì đó chuyện đáng mừng nhất. Nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 là khối u ác tính thì cần phải chữa trị kiểu khác.

An Tưởng biết số phận của mình, biết tương lai của mình không còn hy vọng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng cô vẫn không nhịn được chờ đợi một tia sáng chiếu rọi vào tương lai u ám trước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này.

muốn sống tiếp.

Ý chí muốn sống của mạnh mẽ hơn bất cứ ai khác.

“Bùi Dĩ Chu.” An Tưởng chăm chú nhìn Bùi Chu, giọng khàn khàn. Tuy đang cười nhưng hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt lạinước mắt, “Nếu em thể sống tiếp, em sẽ kết hôn với anh.”

Kết hôn với anh.

Cho Mặc Mặc một gia đình, cũng cho Tưởng Tưởng một gia đình.

Bùi Dĩ Chu cong môi, dịu dàng nói: “Anh vẫn luôn nghĩ rằng chúng ta đã kết hôn.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 82 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App