GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 104

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Dù cho nói như nào, đúng là nhờ có An Tử Mặc dạy thêm mà kiến thức của An Tưởng đã có tiến bộ rõ rệt. Tiếp theo chỉ cần chứng kiến thành quả là được.

Cậu nhóc cố ý dành thời gian nghỉ ngơi quý giá của mình làm mấy bộ đề thi cho An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi ngồi một bên trông làm bài như giám thị nhỏ.

An Tưởng cúi đầu xuống bàn chầm chậm làm bài. Ánh mắt của cậu nhóc đối diện non nớt chẳng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút sức uy hiếp nào, tuy vậy, với An Tưởng, ánh mắt ấy rất tính uy hiếp, làm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy rất áp lực. Hơn nữa đề bạn nhỏ này ra còn khá khó nữa, trái tim An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như chìm xuống vực sâu.

buồncắn đầu bút. Mày cô hết nhíu vào lại thả lỏng ra, thả ra rồi lại nhíu chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào.

Nếu Bùi Chu đây thì tốt rồi, chắc chắn anh sẽ giúp cô làm bài.

Hai người chỉ cách nhau một cái bàn, những lời trong lòng của An Tưởng đều bị An Tử Mặc nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy hết. Cậu liếc mắt nhìn An Tưởng một cái, sau đó lấy một tờ giấy mới, dùng giọng điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 non nớt từ từ nói: “Mẹ hết hy vọng đi. BùiChu có ở đây con cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không để mẹ gian lận đâu.”

mắt An Tưởng giật giật.

Vừa rồi… lỡ nói ra miệng hả?

An Tử Mặc ngẩng đầu mỉm cười, nói với An Tưởng đang sốc nặng: “Mẹ à, mau thu lại những suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ trong lòng đó đi. Vì mẹ nghĩ con cũng biết hết.”

“……”

“Con thuật đọc tâm.”

“!!!”

An Tưởng không tin thằng nhóc nhỏ như này đã thuật đọc tâm rồi. Không gian lận được, An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buồn tiếp tục làm bài.

“Con muốn đi vệ sinh. Mẹ phải làm bài nghiêm túc biết chưa?”

“Ừ ừ.”

An Tử Mặc nhìn chằm chằm vào hai mắt An Tưởng, sau đó nhảy khỏi ghế, đi vào trong WC.

Khi bóng dáng An Tử Mặc biến mất sau cửa, An Tưởng nhanh chóng cầm điện thoại lên chụp ảnh đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bài gửi cho Bùi Chu.

[Cả thế giới đều muốn hại đáng yêu này: Bảo bối!! Bài này làm như nào thế anh??]

Bùi Chu đang họp. Anh cài tin nhắn An Tưởng có thông báo đặc biệt nên khi An Tưởng vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhắn tin cho anh, màn hình anh sẽ hiện một trái tim màu hồng.

Bùi Chu ngồi vị trí chính giữa bàn họp liếc mắt nhìn màn hình, anh mở màn hình, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó yên lặng nhìn tin nhắn An Tưởng gửi đến vài giây.

[Bùi Chu: C.]

[Cả thế giới đều muốn hại đáng yêu này: Cách giải đâu anh? Mau gửi em cách giải đi!]

Đang lúc trưởng phòng nghiên cứu đang lải nhải nói về phương án phát triển nghiên cứu của dự án mới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 BùiChu vừa nghe vừa chữ, tốc độ tay của anh rất nhanh làmthư bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liếc mắt nhìn. Nhưng sau khi nhìn xong, khóe miệng người đó giật giật hai cái.

Hai vợ chồng chủ tịch… cũng tình thú phết nhỉ?

BùiChu đặt biệt danh cho An Tưởng cô vợ nhỏ. Anh gửi đáp án qua, sau đó ngước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt tiếp tục nghe nội dung họp. Một phút sau, điện thoại anh lại rung lên liên tục.

[Cô vợ nhỏ: Chồng ơi, anh tốt quá!!]

[Cô vợ nhỏ: Tối về em sẽ nấu đồ ăn ngon cho anh ăn!!!]

[Cô vợ nhỏ: Bao giờ anh mới về? Con anh phiền thật đấy, em không làm xong bài tập thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cho em ăn đồ ăn vặt QAQ]

Cách màn hình lạnh băng, Bùi Chu thể tưởng tượng đến biểu cảm của An Tưởng khi những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chữ này gửi anh. Rõ ràng vừa mới cách nhau được vài giờ thôi, nhưng Bùi Chu lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được cảm thấy nhớ cô.

“Bùi, Bùi tổng. Anh thấy phương án này như nào?”

Trưởng phòng cẩn thận nhìn anh. Nhìn bằng mắt thường cũng thấy người kia đang rất căng thẳng.

Bùi Chu tắt màn hình điện thoại đi, nói: “Cứ làm theo phương án này đi. Tóm tắt gọn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi gửi cho tôi xem quá trình làm.”

Mọi người sửng sốt. Vậy là đồng ý rồi?

Bùi Chu người theo chủ nghĩa hoàn hảo, trong công việc, anh khá nghiêm khắc. Bình thường không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sửa vài ba chỗ anh không vừa lòng. Thế mà hôm nay vừa trình bày anh đã đồng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi?

Trong lúc vui sướng, đám người lại cảm thấy kỳ lạ. Họ nhìn kỹ Bùi Chu thì phát hiện ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt của anh cùng dịu dàng, bên miệng anh treo một nụ cười, cả người như tắm trong gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuân.

“Hôm nay họp tới đây thôi.” Bùi Chu đứng dậy, “Trong thời gian này, mọi người đều vất vả rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hôm nay tan làm sớm đi, ra ngoài thư giãn một chút. Tiền công ty sẽ trả.”

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Cuối cùng người mạnh dạn hỏi: “Bùi tổngđi cùng chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi không ạ?”

Bùi Chu cười nhạt, sau đó khoe khoang: “Không được. Vợ tôi còn đang chờ nhà.”

“!!!”

“!!!!”

Đây cơm tró đấy!

Thảo nào mấy ngày nay ông chủ trông cứ như tắm mình trong gió xuân, đúng người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vợ sẽ thay đổi.

**

“Mẹ, mẹ không nhân lúc con đi vệ sinh gian lận đó chứ?”

An Tưởng lắc đầu như trống bỏi. Để chứng minh bản thân, cặp mắt xinh đẹp củacòn nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm hai mắt An Tử Mặc để chứng minh mình không nói dối.

An Tử Mặc không phải Bùi Chu, cậu không mềm lòng trước dáng vẻ này của cô. Cậucảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chìa tay nhỏ ra, “Đưa con.”

An Tưởng: “?”

An Tử Mặc: “Mẹ đừng giả ngốc, đưa con điện thoại.”

An Tưởng: “!”

An Tưởng ôm chặt điện thoại mình, hơi giận: “An Tử Mặc, sao con chẳng tin mẹ chút nào vậy? Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy mẹ giống loại người gian lận không?”

An Tử Mặc: “Vâng, mẹ không phải. Thế nên đưa điện thoại cho con đi.”

“……”

chết An Tưởng cũng không chịu đưa điện thoại qua. Nếu An Tử Mặc nhìn thấy tin nhắn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với Bùi Chu thì không phải mọi chuyện bị bại lộ rồi sao? ngốc đâu mà đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cậuchứ?

An Tử Mặc nhướng mày. Cậu thu tay lại, nhảy lên trên ghế ngồi, lấy bài thi ra đọc.

Tuy rằng An Tưởng làm không quá tốt nhưng cũng không phải quá kém. Ba câu cuối bài chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm đúng một câu, nhưng cách giải không phải là trình độlàm ra được. Đương nhiên câu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm tổn thương lòng tự trọng này, An Tử Mặc sẽ không nói với cô.

Mặt cậu cảm không nói lời nào.

Không hiểu sao An Tưởng cảm thấy căng thẳng. thấp thỏm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn gương mặt phúng phính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cảm xúc của An Tử Mặc.

“Làm tiếng Anh.”

An Tử Mặc không nói gì. Cậu đưa đề mới cho An Tưởng.

Bài thi gồm toàn chữ tiếng Anh làm đầu An Tưởng đau đau nhức nhức. còn thể cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lết cái thân tàn làm đề Toán được chứ, nhưng tiếng Anh thì… khó kinh khủng.

An Tưởng nhìn về chỗ đồng hồ. Giờ mới 5 giờ…

An Tử Mặc nhắc nhở: “Mẹ mau làm đi, mẹ chỉ thời gian một tiếng thôi đấy.”

An Tưởng nắm chặt bút, miễn cưỡng làm đề.

An Tử Mặc cầm ly nước dành cho trẻ con lên, dù bận nhưng cậu vẫn ung dung ngồi trên ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với vẻ mặt lười biếng, “Mẹ nghiêm túc đi. Chẳng lẽ mẹ không định học đại học sao?”

Khuôn mặt xinh đẹp của An Tưởng nhăn nhó: “… Mẹ muốn vào đại học, nhưng mẹ không định học tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Anh.”

“……”

cũng thật thà quá rồi đó.

An Tử Mặc kiên nhẫn cắn ống hút hút nước chanh, bình tĩnh chờ An Tưởng làm bài.

Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút một. Đang lúc đầu An Tưởng nóng lên đau thì chuông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa vang lên. nhảy tót ra khỏi chỗ của mình, “Mẹ đi mở cửa.”

An Tưởng nhảy ba bước đến sát cửa. Lúc nhìn thấy người đứng ngoài cửa thì cô lập tức cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tủi thân.

Ngày thường An Tưởng kha rụt rè, cô rất ít khi chủ động thân mật với BùiChu. Cái ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiệt tình của làm Bùi Chu bất ngờ nhướng mày. Đến lúc anh nhìn thấy biểu cảm buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bực của An Tưởng thì anh hiểu ngay vấn đề.

Bùi Dĩ Chu ôm An Tưởng vào cửa, nghiêng người đưa túi lớn túi nhỏ cho trợ đằng sau.

“Em còn chưa học xong à?” Bùi Chu nhìn trên bàn, trên đó toàn bài thi sách vở, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lộn xộn vào nhau.

“Cái đó…” An Tưởng nhanh chóng lấy cớ, “Anh đói không? Em nấu cơm cho anh nhé!”

Không chờ Bùi Chu trả lời, trợ lý của anh đã phì cười: “Bà chủ, bây giờ mới 5 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ thôi.”

An Tưởng: “……”

“Mẹ.” An Tử Mặc lấy thước ngắn gõ bàn, “Mau tới làm bài đi.”

An Tưởng tái mặt, lưu luyến buông Bùi Chu ra, bước từng bước lết tới bàn, tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn bài thi tiếng Anh một cách đau khổ.

Trợ lý chưa từng thấy cảnh phụ huynh làm bài con cái làm giám thị như này bao giờ. Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy kỳ lạ, không nhịn được hỏi Bùi Chu: “Bùi tổng, chủ làm như nàysao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu cười nsoi: “Mấy tháng nữa vợ tôi thi.”

Trợ không khỏi thương thay An Tưởng. cũng thảm quá rồi, hai mươi mấy vẫn còn phải thi.

“Cậu về trước đi. Hôm nay không cần chỗ tôi đâu.”

“Vâng. Hẹn gặp lại Bùi tổng.”

Sau khi trợ rời đi, Bùi Chu ngồi xuống bên cạnh An Tưởng. Khuỷu tay anh chống bàn, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy tay chống cằm, mắt đọc bài thi của An Tưởng. Bị hai ánh mắt nhìn chằm chằm, An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng cảm thấy không thoải mái lắm. cắn đầu bút, đầu ngón tay lướt qua các đáp án mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang phân vân.

Bàn tay bên dưới của BùiChu chậm rãi viết chữ A lên đùi cô.

Hai mắt An Tưởng sáng lên. nhanh chóng viết đáp án, sau đó mong chờ nhìn Bùi Chu.

Biểu cảm của cô vợ nhỏ nhà mình rất thú vị, tuy rằng Bùi Chu biết không thể gian lận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dưới ánh mắt An Tử Mặc được nhưng anh vẫn không nhịn được trộm giúp An Tưởng gian lận. Mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần thấy dáng vẻ vui sướng của cô, tâm trạng của anh cũng tốt hơn rất nhiều.

“Thầy giáo nhỏ à, mẹ làm xong rồi!” An Tưởng vui vẻ bỏ bút xuống đưa bài cho thầy giáo nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà mình kiểm tra.

An Tử Mặc cúi đầu nhìn bài thi, sau đó nghiêm túc chỉnh lại sắc mặt, giọng nói non nớt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu mang theo vẻ nghiêm khắc, “Bạn mẹ à, con cho mẹ một cơ hội cuối cùng. Đây bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mẹ tự làm sao?”

Đối mặt với câu hỏi của An Tử Mặc, An Tưởng cảm thấy căng thẳng trong lòng.

“Bùi Chu giúp mẹ gian lận đúng không?”

Bùi Dĩ Chu: “Chú ý cái thái độ của con. Ba là ba con đấy.”

An Tử Mặc: “Chú ý thái độ của ba. Con thầy của An Tưởng, chín bỏ làm mười cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thầy của ba.”

“……” Thằng con hư!!

An Tử Mặc lại quay đầu, “Bạn mẹ à, mẹbiết gian lận sai không?”

Khí thế của cậu nhóc rất lớn, trong giờ phút ấy, An Tưởng đã bị dọa sơ. Hai tay đặt trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn của nắm tới nắm lui, sau khi hai nhân vật chibi tượng trưng cho hai bên thiện ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong đầu đấu với nhau xong, từ từ gật đầu.

An Tử Mặc hít sâu một hơi, sau đó nghiêm khắc dạy dỗ: “Mẹ biết gian lận không tốt, thế sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ còn gian lận.”

“… Mẹ không muốn con xem thường mẹ.”

Giọng An Tưởng nhỏ đi.

An Tử Mặc là một bạn nhỏ thông minh, An Tưởng không hiểu sao mình sinh ra được một bạn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như này được. Đột nhiên làm mẹ của một đưa trẻ thông minh, khó tránh khỏi một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự ti trong lòng. Hơn nữa cũng không muốn con mình cảm thấy mình dụng, sau đó ghét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như ba mẹ mấy anh chị em họ An gia.

An Tử Mặc ngẩn người, vẻ mặt cậu dịu đi.

Cậu vòng qua bàn đứng trước mặt An Tưởng. Hai cánh tay nhỏ ôm lấy An Tưởng, sau đó vùi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào lòng cô, “Khôngđứa trẻ nào xem thường mẹ mình. Dù mẹ ngốc con cũng thích mẹ.”

Cậu muốn nói lời này với mẹ mình từ lâu rồi.

Nhưng cho đến tận khi mẹ chết đi cậu vẫn chưa hội nói lời cảm ơnnói lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xin lỗi với mẹ. Bây giờ An Tưởng lại quay trở lại bên người cậu, cậu sẽ buông hết sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngượng ngùng, thẹn thùng của mình, muốn thẳng thắn bày tỏ nỗi lòng của mình cho mẹ biết, nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ biết rằng…

Cậu rất yêu mẹ.

Cậu sẽ không đẩy mẹ ra như trước kia nữa.

“Dù cho bây giờ mẹ không nhớ lại được thì mẹ vẫn mẹ con. Điều này sẽ mãi không đổi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Trong lòng An Tưởng chấn động. số ức hồ như chạy qua não cô. Tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhớ chúng nhưng hốc mắt lại ươn ướt.

Giây tiếp theo, cậu nhóc lại nói…

“Nhưng phạt thì vẫn phải phạt. Đáp án sai phải chép lại năm lần, lát nữa con sẽ giao cho mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vài đề mới sau đó mẹ làm. Trưa mai nộp lại cho con.”

“!!”

Cảm động không quá năm giây. Chắc chắn đây không phải con sinh ra!!

**

Buổi tối.

An Tưởng nằm dài ra bàn làm bài. Chờ khi Bùi Chu ôm từ đằng sau, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ném văng anh ra chỗ khác, nghiêm túc: “Không làm. Em phải làm bài.”

Bùi Chu bị từ chối thì cứng người một lát. Anh lập tức trách tội thằng con của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 1001 lần trong lòng. Đang yên đang lành tự dưng cho vợ anh nhiều bài tập thế làm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết?

Nhưng anh cũng không muốn làm giảm lòng nhiệt tình với việc học của vợ mình. sao chỉ còn vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tháng nữa thôi phải thi rồi. Hơn nữa còn phải chuẩn bị cho hôn lễ nữa, thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng cấp bách, đúng phải tranh thủ thời gian học.

“Bài này giải theo cách này, khá dễ nhớ.” BùiChu lấy bút nhanh chóng viết trên giấy nháp của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng.

Giọng nói trầm trầm của anh vang lên bên tai An Tưởng, ý tưởng giải đề của anh đơn giản dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu. An Tưởng lập tức hiểu ra vấn đề.

“Cái này thì sao?”

“Cái này như này…”

An Tưởng chủ động dịch mông ra để cho Bùi Chu chỗ ngồi. Nhưng Bùi Chu chê chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ nên anh đặt An Tưởng ngồi lên lòng mình luôn.

Nhiệt độ thể của người đàn ông khá nóng, ngực anh vừa rộng vừa ấm, mùi trà Ô Long nhàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhạt quẩn quanh chóp mũi An Tưởng. Ban đầu An Tưởng còn học hành nghiêm túc, nhưng sau đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như đi vào cõi tiên, ánh mắt dịch từ bài lên trên mặt Bùi Dĩ Chu.

Gương mặt anh gần ngay trước mắt, An Tưởng nhìn ánh đèn dịu dàng phủ lên mặt anh như một lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt nạ làm gương mặt anh sáng lên, làm gương mặt đẹp đến mê hồn đó càng hút hồn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn.

Ánh mắt lơ lửng, sau đó chạm vào yết hầu gợi cảm của người đàn ông. Cổ áo ngủ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh khá rộng, từ vị trí của thể thấy được lồ ng ngực rắn chắc cùng hai điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồng trên ngực anh.

Đẹp thật.

Ừm, đẹp quá!

Ừng ực.

An Tưởng nuốt một ngụm nước miếng.

Cả người nóng dần lên.

Đàn ông bị phụ nữ hấp dẫn, tương tự như vậy, phụ nữ cũng sẽ bị đàn ông hấp dẫn. Đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biệt sau khi trải qua mấy đêm tuyệt vời kia, An Tưởng khó tránh khỏi nhớ đến trải nghiệm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên cõi tiên đó.

Hình như Bùi Chu phát hiện, ngòi bút anh dừng lại, híp mắt nhìn về phía An Tưởng, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn theo ánh mắthướng về phía ngực mình. Anh cười, gọi, “Tưởng Tưởng.”

“Hả?”

“Em muốn sờ à?”

An Tưởng như bị cái ám vào. gật đầu: “Muốn.”

“Thế làm bài đi.”

“!”

Anh quỷ à?

“Trả lời đúng một câu anh cởi một cái.”

Mẹ nó, kích, k1ch thích vậy à?

An Tưởng đỏ mặt, ánh mắt mang theo một chút ngượng ngùng, nhưng mang theo nhiều sự chờ mong hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu dựa lưng vào ghế, đầu bút bi màu đen vòng quanh, ánh mắt anh mang theo ý cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giọng nóihoặc lòng người, “Ngược lại, nếu sai thì em cởi.”

“……”

Sau đó.

Chẳng những An Tưởng thua đến mức cởi hết quần áo, còn bị anh bế đi lăn quan tài luôn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Haizz, đầu bị úng nước rồi mới chơi trò này với anh.

An Tưởng khóc lóc một lần sau đó đi ngủ. Bùi Chu thoải mái về cả thể xác lẫn tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thần bật đèn lên viết tất cả lời giải trong bài cho An Tưởng. Mỗi bước anh đều trình bày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất cẩn thận tỉ mỉ. Xong việc, anh mới ôm An Tưởng cùng nhau đi ngủ.

Một đêm ngủ ngon.

An Tưởng cái eo nhức mỏi của mình bò ra khỏi quan tài. Lúc này phòng ngủ trống không, Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu đã tới công ty.

Lúc thấy trong vở toàn chữchữ, An Tưởng mím môi, cả gương mặt như bừng lên vui vẻ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Chồng tốt quá!

Kết hôn thích thật đó ~

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 104 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App