GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 100

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Sau khi bữa tối kết thúc, không biết An Tử Mặc nói nhỏ cái gì bên tai Bùi Dĩ Chu, cuối cùng cậu nhóc vỗ vỗ vai ba mình, sau đó kéo ba đứa cháu mình đi. Căn phòng vừa náo nhiệt yên tĩnh hơn không ít.

Hai người mặt đối mặt nhìn nhau, bầu không khí yên lặng. BùiChu chăm chú nhìn An Tưởng, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt anh đong đầy sự yêu thương tình cảm sâu nặng, làm An Tưởng nhìn vào không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quay đầu ra chỗ khác.

“Tôi, tôi đi nấu cho anh ăn nhé!”

“Hả?”

“Không phải Bùi Thần bảo anh chỉ ăn được cơm tôi nấu à?”

Bùi Chu cười nhẹ: “Ừ.”

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm, cô đi nhanh như đang trốn, chui tọt vào phòng bếp. An Tưởng đeo tạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dề vào, đang định buộc dây thì một người nào đó đã đưa tay ra làm giúp rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Sống lưng An Tưởng cứng đờ. Cách lớp quần áo mỏng, thể cảm nhận được nhiệt độ nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏng truyền từ đầu ngón tay người đàn ông đến. Nhiệt độ ấy như châm lửa vào eo cô.

Bị hơi thở quen thuộc vây quanh, An Tưởng cứ như một chú mèo con bịrán thu hút sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú ý vậy, không nhịn được dịch người gần hơn về phía Bùi Chu.

“Được rồi.”

Bùi Dĩ Chu buộc xong thì kéo dãn khoảng cách với An Tưởng. An Tưởng vừa thả lỏng người ra, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy tiếccáiđó.

“Có cần anh giúp gì không?”

Bùi Chu đứng cạnh An Tưởng, rất tự nhiên xắn tay áo lên hai nấc, lộ ra cánh tay đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẽ. Da anh trắng mịn, đôi tay đẹp đẽ, móng tay anh phản chiếu ánh sáng bên trên trần nhà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đôi bàn tay đẹp đúng chuẩn người được sống trong nhung lụa từ nhỏ, không biết việc bếp núc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gì.

“Không cần đâu, anh ra phòng khách xem TV đi.” An Tưởng từ chối ý tốt của Bùi Chu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhanh nhẹn nhặt rau rửa rau.

“Để anh đi.” Bùi Chu đẩy nhẹ ra, sau đó nhúng tay mình vào chậu nước. Cảm giác lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽo làm anh hơi nhíu mày, không khỏi dùng giọng điệu ông cụ non dạy dỗ An Tưởng: “Từ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cho em động nước lạnh nữa.”

An Tưởng gãi đầu, cười ha ha hai tiếng.

Nấu không cần nhiều kỹ thuật, hai bát tôm trứng được hoàn thành rất nhanh. An Tưởng dọn xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bát đũa, ngượng ngùng nói: “Bây giờ tôi cũng không hẳn vợ anh, thế tôi không biết anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có nếm ra được vị không.” Dù sao thì cũng đổi thể rồi, nói không chừng Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu cũng không nếm ra được gì.

Bùi Chu bình tĩnh nhai nhai rồi nuốt, anh ăn rất nhanh, chỉ chớp mắt thôi hết sạch bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi. Ăn xong anh bỏ đũa xuống, lau miệng, lịch sự gật đầu: “Ngon lắm.”

Vẻ mặt An Tưởng không giấu nổi sự kinh ngạc.

Vẻ mặt Bùi Chu dịu dàng đi rất nhiều: “Em chính định mệnh của đời anh, thế dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em trong bộ dáng nào anh cũng thể nếm được hương vị của em.”

An Tưởng biết anh đang nói về bát mì, nhưng lại cảm thấy trong lời anh nói như ám chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điềuđó. Nói thế nào thì mấy lời này cũng mờ ám quá rồi. An Tưởng không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đỏ mặt lên, cúi đầu lấy nước uống một ngụm. Cái lạnh của nước làm đáy lòng bớt xao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động không ít.

“Được rồi. Bây giờ đến lượt anh tặng quà cho em.”

An Tưởng ngơ ngác mở to hai mắt.

Người đàn ông ngồi phía đối diện bình tĩnh cởi cúc áo mi của mình ra. Cổ áo anh rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ cùng một phần ngực của anh. Yết hầu trên cổ anh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống một cái, như câu hồn người khác.

An Tưởng không chút tự chủ nuốt nước miếng.

Một lúc sau mới nhịn được. đỏ mặt nói: “Bùi tiên sinh, anh, anh làm cái gì thế?”

“Quà sinh nhật.” Đuôi mày Bùi Chu nhếch lên, “Sao? Em không thích món quà này hả?”

Quà sinh nhật?

Quà sinh nhật cái chứ?

An Tưởng ngơ ngác nhìn qua, chỉ thấy động mạch chủ của anh đang nhảy nhót không ngừng.

An Tưởng cũng chẳng phải quỷ hút máu tính tự chủ cao. Cô cũng mới chỉ được hút máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vài lần thôi. Hơn nữa, sau khi được nếm thử hương vị người đó, làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói ra lời từ chối được? Nhưng mà… nhào thẳng lên người người ta phải hơi táo bạo quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?

An Tưởng viết hai chữ “bối rối” lên mặt. Bùi Dĩ Chu cười dịu dàng: “Nếu em không thích món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quà này thì anh đi đây.”

An Tưởng sửng sốt, nhanh chóng chạy qua rồi ngồi xuống, “Muốn muốn muốn, làm chuyện quà tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi lại lấy lại chứ?”

Bùi Chu không nói, lông mi anh thấp xuống, nhìn vào chỗ An Tưởng vừa ngồi.

An Tưởng nhìn theo ánh mắt anh thì phát hiện mình đã tự ngồi lên đùi anh từ bao giờ. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay thì ôm lấy cổ anh, tư thế rất khó tả. An Tưởng quên cả thở, hai mắt cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thận quan sát sắc mặt của Bùi Chu.

Anh không tức cũng chẳng giận, tay anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của An Tưởng. Lông mi anh dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rậm, bao lấy mắt phượng đang thấp thoáng ý cười của anh.

“Em còn không mau làm?”

Không mau làm?

An Tưởng bị ba chữ đó chọc cho đỏ cả mặt,càng nghĩ càng thấy cổ họng mình khô hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cô ngắm nhìn khuôn mặt của Bùi Chu, lại nhìn nhìn cổ anh. An Tưởng cố gắng giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vờ bình tĩnh nhưng hai chiếc răng nanh nho nhỏ không biết chui ra từ bao giờ đã nói lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm trạng thật sự lúc này của cô.

Hai chiếc răng nanh của An Tưởng rất đáng yêu, cô nhera trông chẳng khác gì mấy con quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ trong truyện tranh vậy. Tai hơi động động, định ghé đầu qua.

Nhưng lại dừng lại, hỏi: “Bùi tiên sinh, anh muốn hút tôi một ngụm trước không?”

“Hả?”

“Có qua lại.”

Bùi Chu: “Được, thế chờ đến hôm nào sinh nhật anh rồi tính sau.”

An Tưởng mò: “Bao giờ sinh nhật anh thế?”

Bùi Chu suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Ngày 1/11.”

Bây giờ mới tháng 5, còn lâu mới đến.

“Mau làm đi, anh mỏi rồi.” Bùi Chu vỗ vào mông An Tưởng một cái, nhẹ giọng giục cô.

Anh đánh không mạnh, nhưng cảm xúc đó làm cả người An Tưởng cứng đờ. Dường như một luồng nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào đó xông thẳng từ chỗ bị đánh lên đầu cô. Sau đó, thểcũng nóng hơn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều. Mặt An Tưởng đỏ hồng, hai mắt cô nhanh chóng xuất hiện nước mắt s1nh lý. Cô hoảng hốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn vào gương mặt đẹp như được khắc của BùiChu, hơi thởdần gấp gáp hơn.

“Em không thoải mái à?” Bùi Chu thấy nhiệt độ thể An Tưởng đang tăng lên, đầu ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lành lạnh chạm vào chán cô.

“Ưm…”

An Tưởng thoải mái kêu ra tiếng, cọ cả gương mặt mình vào lòng bàn tay anh.

Bùi Chu: “……”

Bùi Dĩ Chu: “Tưởng Tưởng, em đến ngày rồi à?”

Phản ứng khác thường này rất thể kỳ động dục chỉ quỷ hút máu mới thể trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua.

Bùi Dĩ Chu lạnh mặt, anh cũng không cảm thấy vui lắm. An Tưởng không khống chế được bản thân, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng không khống chế được hơn. Nhưng mà loại chuyện này chỉ làm được khi hai bên tình nguyện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi.

Bùi Chu giữ lấy gáy An Tưởng, “Đến đi.”

trí của An Tưởng đã chạy đi hết từ lâu, miệng cắn cổ Bùi Chu. Răng nanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ của cô đâm vào làn da, điên cuồng hút những giọt máu thơm ngọt kia. Hút máuthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm giảm bớt phản ứng s1nh của thể, nhưng khả năng tự chủ của An Tưởng bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 0, hơn nữa chưa trải qua ngày này bao giờ nên không biết cách khống chế. Càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút càng mất khống chế hơn.

Tay nhỏ của luồn vào trong áo Bùi Chu, sờ lung tung trong ngực anh.

BùiChu nổi lên phản ứng rất nhanh.

“Tưởng Tưởng, không được sờ lung tung.”

An Tưởng kêu hai tiếng, sau đó chôn cả gương mặt mình vào cổ Bùi Chu, tóc cũng cọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cọ vào cổ anh.

“Dừng lại đi.” Bùi Dĩ Chu sợ xảy ra chuyện không kiểm soát được nên lấy tay mạnh mẽ tách An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng ra.

An Tưởng trực tiếp vòng chân ngồi qua eo anh, động tác còn mạnh bạo hơn lúc trước.

Bùi Chu nhíu mày. Người đến ngày cô, nhưng người chịu tra tấn lạianh.

“Tưởng Tưởng…”

Anh vừa mới gọi tên xong thì môi củagái đã đặt lên môi anh.

Môi răng quấn quýt, không dừng lại được.

Ánh mắt Bùi Chu không giấu nổi sự ngạc nhiên. Anh do dự vài giây rồi lấy tay ôm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vòng eo nhỏ nhắn trước mắt mình, tạm tách An Tưởng ra.

“Bùi Chu, em khó chịu quá ~” An Tưởng khó chịu đến phát khóc. Mũi đo đỏ, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn đỏ hơn.

Bùi Chu khó xử thở dài: “Phải làm sao bây giờ? Anh không giúp em được.”

An Tưởng cảm thấy người này đang trêu ngươi mình.

ức hiện ra một hình ảnh hồ. Hình ảnh đó sự quấn quýt dịu dàng, mờ mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảo ảo. Vẻ mặt An Tưởng hoảng hốt. mím môi muốn khóc.

“Em đừng khóc.” Bùi Chu lấy tay giúp An Tưởng lau nước mắt, “Anh cho em được.”

An Tưởng hít hít mũi, lại chuẩn bị đi cắn cổ Bùi Chu tiếp.

Bùi Chu bình tĩnh ngănlại. Đêm hôm như này ăn nhiều không tốt cho dạ dày.

An Tưởng càng tủi thân hơn. Sao món quà sinh nhật này chẳng hiểu chuyện chút nào vậy?

BùiChu bế An Tưởng vào phòng ngủ. Hai người cùng nằm xuống giường lớn.

“Anh giúp em, em nghe anh…”

Bùi Chu nhỏ giọng nói bên tai An Tưởng. An Tưởng ngoan ngoãn gật đầu, đầu ócngày càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mất đi khả năng suy nghĩ.

***

Hai người lăn lộn đến tận nửa đêm.

Bùi Chu tắm cho An Tưởng trước sau đó mới vào phòng tắm giải quyết nhu cầu s1nh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. Đến lúc anh vào giường nằm,gái đang nằm trong chăn từ từ chui vào trong chăn, rúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu mình vào trong.

BùiChu bật cười: “Em không buồn à?”

Buồn.

Đương nhiênbuồn!

An Tưởng lại từ từ chui ra, thở dài một cái. ngại không dám nhìn thẳng mặt anh.

“Em muốn nói gì với anh không?”

An Tưởng lắc đầu thật mạnh.

“Thế anh đi ngủ.” Bùi Chu nhắm mắt. Anh không nói thêm nữa.

Sau khi xác định người kia đã ngủ, An Tưởng mới xoay người, thơ thẩn nhìn gương mặt gần ngay trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt.

Gương mặt này của Bùi Chu đẹp như được khắc ra vậy. Nếu không phải vừa rồi vừa được trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiệm,thật sự không nghĩ ra anh biết dùng tay phục vụ người khác như thế. Hơn nữa… Tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghề cũng khá tốt.

An Tưởng đỏ hết cả mặt, mấy hình ảnh trong đầu làm hơi thở rối loạn.

Giây tiếp theo.

Bùi Chu mở to mắt, nhìn thẳng vào An Tưởng.

“……”

“…………”

An Tưởng cứng đờ người, giữ nguyênthế, ngồi trơ trơ như khúc gỗ. Sau đó Bùi Chu nhổm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người dậy. An Tưởng càng không dám động đậy.

“Tưởng Tưởng, anh nghĩ lại rồi.”

“Hả… Hả??”

“Anh vẫn nên bắt em chịu trách nhiệm với anh.”

“???”

“Chúng ta kết hôn đi, kết hôn thật ấy.” Nói rồi anh cắn cắn bờ môi hồng hào của cô. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước An Tưởng không tỉnh táo, mấy lời nói lúc đó không tin được. Bây giờtỉnh táo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi, Bùi Chu thể nhìn thấy sự vui vẻ củatừ linh hồn cô.

Quả nhiênvẫn yêu anh.

Hai người bọn họ chính định mệnh của đời nhau. cho An Tưởng quên thì chuyện này cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đổi.

“Kết hôn?”

“Ừ, kết hôn.” Bùi Chu nghiêm túc nói, “Mai đi lấy giấy chứng nhận kết hôn luôn.”

An Tưởng còn chưa lấy lại tinh thần, ấp úng nói: “… phải hơi nhanh quá không?”

Bấm tay đếm thì hai người mới biết nhau được chừng hai tháng. Còn chưa hẹn hò yêu đương gì cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã đến luôn bước cuối rồi sao?

Ánh mắt BùiChu không giấu nổi ý cười: “Vì thế em đồng ý?”

An Tưởng: “……”

Đồng ý!

Tại sao đầu cô chẳng ý nghĩ từ chối nhỉ? Nói cách khác, từ trong thâm tâm không định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ chối anh, thậm chícòn hận không thể trói anh đến Cục Dân Chính đăng kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn. Không, không hợp lý.cho có thèm đến mức nào cũng không đến mức không nhịn nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thế. Chẳng lẽ trước đórất yêu Bùi Chu sao?

An Tưởng hít một hơi thật sâu. hơi tin cái định mệnh của đời nhau kia rồi đấy!

“Em mau ngủ đi. Mai chúng ta đi lấy giấy chứng nhận kết hôn.”

“……”

Không, không đúng!

Không phải cô chỉ đón một cái sinh nhật thôi sao? Sao tự dưng lòi ra vụ kết hôn luôn vậy?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 100 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App