GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Hôm sau bọn họ phải trở về Giang thành.

An Tưởng rời giường thu dọn đồ đạc rồi cửa phòng An Tử Mặc.

“Mặc Mặc, con dậy chưa?”

Trong phòng không có tiếng đáp lại. An Tưởng kiên nhẫn đợi vài phút, xác định không động tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liền đẩy thẳng cửa đi vào.

“Mặc Mặc?”

Trên giường không người, cửa toilet khép hờ.

An Tưởng đến gần phát hiện An Tử Mặc đang đứng trước gương không nhúc nhích.

“Con đang làm thế?” An Tưởng thò lại gần, thấy An Tử Mặc đang đứng trước gương nghịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 răng. Chiếc răng lung lay thoạt nhìn như sắp gãy.

Ánh mắt An Tưởng sáng lên, lập tức xoay mặt thằng qua, dùng ngón tay nhẹ nhàng lay lay chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 răng cửa nhỏ xinh, kích động kêu thành tiếng: “Ôi, Mặc Mặc sắp thay răng rồi!”

cùng vui sướng nhưng An Tử Mặc lại không cười nổi. cái này hoàn toàn vi phạm quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luật sinh trưởng bình thường của nhân loại.

Nếu nhưngười bình thường thì khoảng sáu bảy tuổi sẽ bắt đầu thay răng. một số ít sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thay răng sớm hơn nhưng phần lớn qua 4 tuổi mới thay răng. Khi thay răng thì răng cửa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hàm dưới sẽ bị rụng trước, sau đó lần lượt di chuyển ra xung quanh. Cho đến khoảng mười một, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mười ba tuổi thì sẽ hoàn toàn thay xong.

Hiện tại cậu ba tuổi bảy tháng. Tuổi này thay răng không phải bệnh chính đột biến, hơn nữa vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới thay lại thay hai chiếc răng nanh!!

Cậu không phải yêu quái, khẳng định không phải do đột biến. Nên khả năng mắc bệnh là khá lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chỉ là…… thân thể cậu cũng không chỗ nào không thoải mái.

“Mẹ không cảm thấy bây giờ con không nên thay răng sao?” An Tử Mặc bình tĩnh hỏi, hoàn toàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu sao lại vui vẻ.

*Vì An Tử Mặc biết An Tưởng không phải người mẹ độc ác kiếp trước của mình nên tui sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đổi xưng từ tôi sang mẹ con nhé!

Nghe thằng nhóc hỏi, An Tưởng nghiêng nghiêng đầu, sủng nịnh vuốt khuôn mặt cậu: “Thằng nhóc ngốc, các bạn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều phải thay răng, đâychuyện cùng bình thường.”

“……” mẹ ngốc của tôi ơi! Cái này không bình thường!! Các bạn nhỏ cũng sẽ không thay răng sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy, càng không rụng hai chiếc răng nanh trước! Cái này vi phạm nghiêm trọng quy tắc tự nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của loài người!

“Được rồi được rồi, con rửa mặt nhanh lên rồi ăn sớm một chút. Sau khi chúng ta trả quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho Bùi tiên sinh xong thì đi về nha!”

Vẻ mặt An Tưởng thờ ơ, hiển nhiên không để việc cậu rụng răng trong lòng.

Chờ đến khi ra khỏi cửa, An Tử Mặc lại đứng trước gương to miệng, thật cẩn thận dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngón cái chạm chạm vào răng cửa bên cạnh răng nanh nho nhỏ của mình.

Không hợp lý.

Thật sự không hợp lý.

Cậu dùng đầu lưỡi liếm liếm răng với vẻ mặt sầu lo.

Hay là do hôm qua cắn người dùng lực mạnh quá mới không cẩn thận làm răng lung lay? Cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng, hàm răng của loài người cũng không yếu ớt đến vậy.

An Tử Mặc thở dài, mở vòi nước ra hắt nước lạnh lên mặt mình.

Nước lạnh làm đầu óc cậu ngay lập tức trở nên thanh tỉnh. An Tử Mặc mạnh mẽ ném việc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra sau đầu, mặt vô cảm rửa mặt sau đó nhảy xuống ghế đi vào nhà ăn ăn bữa sáng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Răng cậu cũng không quá lung lay, nhưng vẫn không thoải mái.

An Tưởng cũng suy xét đến điểm này nêncùng dụng tâm chuẩn bị bữa sáng gồm bánhcùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháo đậu đỏ cho cậu.

An Tử Mặc ăn chậm nhai kỹ nhưng không cảm nhận được bất cứ hương vị gì.

“Mặc Mặc con không cần để trong lòng. Chờ răng sữa rụng hết thì răng trưởng thành có thể mọc ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay lập tức.” Đến lúc đó có lẽ phải chuẩn bị đồ để thằng nhóc nghiến răng cho đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó chịu.

Tay nắm bánh của An Tử Mặc hơi run run, thần sắc khiếp sợ: “Mẹ nói đùa à?” Kể cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ con lớn nhanh thì răng trưởng thành cũng không thể mọc ra ngay lập tức được!

Cậu càng tin tưởng hơn người trước mắt này không phải mẹ độc ác kia của mình.

Tuy rằng tinh thần của mẹ cậuvấn đề nhưng đầu óc ta không vấn đề.

“Tin hay không tùy con……” An Tưởng phồng lẩm bẩm một câu, ba ngụm ăn xong bánh mì, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiểm tra thêm lần nữa thấy không để quên thì xách túi rời khỏi biệt thự.

An Tử Mặc buồn bực không vui đi phía sau cô.

còn muốn đi trả lại áo cho Bùi Chu. Lần này bảo vệ không hỏi gì trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để đi qua. Chắc là trước đó Bùi Chu đã nói với họ.

An Tưởng vào biệt thự số 17, ấn chuông cửa kiên nhẫn nhờ.

Cạch.

Cửa mở ra.

Người đàn ông đứng trước cửa mặc quần áo thoải mái, áo mi trắng cùng với quần dài màu đen. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tóc chưa được chải chuốt vuốt sáp mà lung tung lộn xộn.

Ăn mặc như vậy làm anh thêm bình dị gần gũi, chỉ biểu tình của anh vẫn cao lãnh đạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạc như cũ.

Hôm nay Bùi Chu không xịt nước hoa, toàn thân chỉ hương thơm của máu anh.

“Bùi tiên sinh buổi sáng tốt lành.” An Tưởng cười tươi tắn.

“Chào.” Bùi Dĩ Chu hơi gãi đầu, xoay người, “Vào đi.”

“Không cần đâu.” An Tưởng không dám ngó loạn vào trong, ngoan ngoãn đưa túi mình đang cầm ra, “Áo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh tôi đã giặt sạch rồi, cảm ơn anh nhé!”

Bùi Chu hạ mắt xuống, không nhận.

Lúc này An Tưởng mới phát hiện ở mí mắt anh một nốt ruồi son. Nốt ruồi nổi bật trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làn da trắng của anh, kết hợp cùng biểu tình lạnh nhạt làm cho anh thêm vẻ lười biếng gợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm.

“Hôm nay trả phòng hả?”

“Vâng.” An Tưởng trả lời, một bên lại đánh giá đôi mắt anh.

“Mắt tôi gì hả?” Bùi Chu lại nâng mắt lên, nốt ruồi kia lại ẩn vào trong, chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lông mi dài run rẩy.

Hình như anh đang cười, nhưng bên môi lại không độ cong.

An Tưởng vội dời tầm mắt đi, lại lần nữa đưa quần áo cho anh.

Bùi Chu nhận lấy, ngửi mùi hương từ người truyền tới, tâm tình rất tốt.

“Tí nữa tôi cũng về công ty, muốn đi cùng nhau không?”

“Hả?”

Bùi Chu thong thả giải thích, “Bùi Thần nói tôi chỗ hiện tại của cô, chúng ta tiện đường.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngữ khí anh không chút để ý nhưng trong lòng lại cùng bồn chồn.

Cái gì mà về công ty tiện đường đềulừa con bê!

An Tưởng hôm nay đi đâu thì anh bám theo nơi đó!

“A.”

Tiếng cười nhạo nho nhỏ vang lên. Bùi Chu nhăn mày lại, nhìn về chỗ phát ra âm thanh.

Màu sắc linh hồn của thằng nhãi ranh lộ ra vài phần trào phúng.

BùiChu hạ mắt, thằng nhóc này…… Không lẽ biết anh suy nghĩ cái đấy chứ?

Nghe thấy anh nghĩ như vậy, sắc mặt của An Tử Mặc lập tức thay đổi, quay đầu đi không thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn anh nữa.

Bùi Chu thu hồi lại sự nghi ngờ của mình, thần sắc khôi phục như thường: “Cô vào đi, chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi vài phút. Tài xế chuẩn bị xong thì chúng ta đi.”

“Không không không, không cần đâu!” An Tưởng hoảng loạn xua tay, “Chúng tôi ngồi xe của khu nghỉ dưỡng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được rồi, không cần phiền anh đâu.”

Khu nghỉ dưỡng xe đưa đón về Giang thành. Lúc đi cũng ngồi xe này, vừa miễn phí lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn điều hòa mát lạnh.

“Hình như còn nợ tôi một bữa cơm.”

Nghe anh nói vậy, An Tưởng sửng sốt.

BùiChu cười như không cười: “An tiểu thư quên rồi hả?”

“……”

Hôm qua, hình như,lẽ, chắc là…… đúng nói qua sẽ mời Bùi Chu ăn cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật.

An Tưởng gãi gãi mặt, kéo tay An Tử Mặc đi vào trong biệt thự.

“Không cần thay giày đâu, cứ tự nhiên ngồi.”

Biệt thự của Bùi Chu lớn hơn biệt thự ở, trang trí cũng khác.

An Tưởng co quắp ngồi xuống, trầm mặc chờ thời gian trôi qua.

“Cô ăn sáng chưa?” Bùi Chu bưng một phần đồ ăn ra hỏi.

“Không ăn không ăn, tôi ăn rồi.” An Tưởng vội xua tay, sau đó lại lâm vào trầm mặc xấu hổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cômuốn ngồi đối diện tôi không?”

An Tưởng xoay đầu, mờ mịt nhìn qua.

“Tôi ngồi đây ăn cơm,ngồi một mình đó trông cũng kỳ quái.”

Cái này cũng đúng.

An Tưởng kéo An Tử Mặc, chậm rãi ngồi đối diện anh.

“Đây.” Bùi Chu cắt trái cây xong lấy thêm sữa chua đưa đến trước mặt hai người.

Ngồi nhìn người ta ăn cũng hơiduyên, An Tưởng cầm tăm lên lấy một miếng xoài ăn.

Hai người mặt đối mặt, không khí cùng yên tĩnh.

Thức ăn vẫn nhạt nhẽo vị như cũ nhưng Bùi Chu lại thể ngửi được mùi ngọt ngọt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mùi ngọt nhàn nhạt này đủ làm thể xác tinh thần anh vui sướng.

—— Đây bữa sáng anh ăn vui sướng nhất trong suốt 29 năm qua.

An Tưởng mẫn cảm thấy được tâm tình của người đàn ông đối diện đang rất tốt.cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tùy tiện nói chuyện, toàn bộ thời gian đều lấy trái cây ăn.

“Tử Mặc không ăn sao?”

“Thằng nhóc đang thay răng.” An Tưởng vỗ vỗ đầu nhỏ của cậu nhóc, “Con muốn ăn nho không, mẹ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con ăn?”

An Tử Mặc lắc đầu từ chối.

Ăn xong được hai phần ba bữa sáng, Bùi Chu đã khá no bụng rồi. Anh buông dao nĩa xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rút khăn giấy ra lau miệng, cười nói: “Không sao đâu, chờ răng sữa rụng là răng trưởng thành rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhanh sẽ mọc lên.”

An Tử Mặc im lặng không nói.

Hình như hai người đều không ý thức được các bạn nhỏ tuổi này không nên thay răng.

BùiChu trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu nói giống như An Tưởng: “Sẽ mọc ra ngay lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức.”

Nếu mỗi mình An Tưởng nói vậy thì ấyvấn đề, nhưng Bùi Dĩ Chu nói như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm cậu cảm thấy khiếp sợ.

An Tử Mặc không nói nên lời, hít thật sâu một hơi.

Hai người này…… Đều nghiêm túc hả?

Đinh linh.

Tiếng chuông từ điện thoại vang lên. BùiChu nhìn màn hình rồi từ từ đứng dậy, “Tài xế tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi, đi thôi.”

“Được được được.” An Tưởng vội vàng đứng dậy, đang định đi qua thì nghe thấy BùiChu nói, “Trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cây còn rất nhiều, cô có thể cho vào hộp mang đi ăn trên đường.”

Chỗ trái cây lúc trước Bùi Chu đưa sớm đã ăn hết. An Tưởng đỏ mặt, vội vàng xua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay, “Không được không được, tôi ăn no rồi.”

“Được rồi.” Bùi Chu cùng lịch sự cầm túi đang đặt trên ghế pha lên, đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài.

An Tưởng ngượng không giành lại, nhắm mắt nhắm mũi dắt tay An Tử Mặc đi sau.

Bùi Chu rất cao nhưng thoạt nhìn cũng không cường tráng.

Thân hình anh cao lớn, cố tình đi chậm lại chờ An Tưởng.

“Bùi tổng.”

Gần tới xe, trợcủa anh vội vàng tiến lên nghênh đón.

Bùi Chu đưa túi đồ qua.

Trợ của BùiChu nhận túi, hai mắt đảo qua nhìn An Tưởng cùng An Tử Mặc đứng phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau.

Từ trước đến nay Bùi Dĩ Chu đều một thân một mình, kể cả tham dự hội thương nghiệp cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đi cùng phụ nữ. Ngoàithư Triệu trong công ty ra thì Bùi Chu gần như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp xúc với bất kỳ người nào, càng không gặp gỡ tiếp xúc với phụ nữ.

Trợ cực kỳ khiếp sợ nhìn An Tưởng cùng An Tử Mặc.

Đột nhiên nhớ tới ——

Đây không phải hai người đợt trước anh gặp được trung tâm thương mại sao?

Lúc đó anh còn thằng nhóc này trông giống Bùi Chu khiếp sợ hồi lâu.

“Mời.” Bùi Chu mở cửa sau của xe ra.

An Tưởng nhấc An Tử Mặc lên trước rồi lên sau. Bùi Chu cũng ngồi vào trong xe.

Ghế sau của xe dành cho bốn người ngồi nên ba người cùng ngồi không quá chen chúc.

Chờ trợ ngồi vào ghế phụ lái thì Bùi Chu mở tấm chắn trong xe lên, cố ý chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tầm mắt của người ngồi phía trước. Sau đó anh mở tủ lạnh nhỏ của xe ra lấy hai chai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước đặt trên bàn nhỏ trước mặt An Tưởng cùng An Tử Mặc.

“Tử Mặc đi học nhà trẻ chưa?” Đột nhiên anh hỏi.

An Tưởng lắc đầu: “Tôi định chờ sau khi tìm được nhà mới thì sẽ tìm trường cho nó.”

Tìm nhà mới……

Ánh mắt BùiChu lập lòe. Không lâu trước đây anh cố ý bảo bên phụ trách phá bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 di dời đền cho An Tưởng số tiền nhiều gấp đôi bình thường. Số tiền ấy dùng để mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một căn nhà gần nhà trẻ Cầu Vồng hẳn không vấn đề gì.

Bùi Dĩ Chu càng muốn An Tưởng khu chungcủa mình hơn. Nhưng như vậy sẽ dễ khiến© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hoài nghi.

“Buổi trưa Bùi tiên sinh muốn ăn gì? Anh cứ chọn nhà hàng mình muốn ăn, tôi đềuthể mời.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bây giờ là người tiền, một bữa cơm đắt thế nào cũng mời được!

An Tưởng nói cùng ngang tàng. Khóe môi BùiChu cong lên, cười thâm ý: “Tùy tiện chọn?”

“Đúng! Không thành vấn đề! Anh muốn đi chỗ nào cũng được!”

An Tưởng không hề cảm thấy không đúng. người ngàn vạn trong người nên không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải sợ.

An Tử Mặc nhìn khuôn mặt ngốc bạch ngọt trước mắt lắc đầu rồi thở dài một cái thật sâu, lười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quản. Cậu chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

—— Đồ ngốc.

—— Sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt cóc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App