GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 106

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng im lặng một lúc lâu, vẻ mặt cô trở nên kỳ lạ, “Này, sao tự dưng anh buồn nôn vậy hả?”

Yêu hay không yêu…

Mấy cái này khó nói thật sự ấy!

Cô không thể ngờ được Bùi Chu lại người thích mấy thứ sến súa như này!

Mắt Bùi Chu xuống, môi anh mím nhẹ lại. Ánh mắt nhìn An Tưởng của anh không giấu nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự tủi thân, dáng vẻ tỏ ra đáng thương này của anh chẳng khác An Tử Mặc cả. Nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến đứa con hời trong nhà của mình, trong lòng An Tưởng cảm thấy ngọt ngào.

“Thế, thế bây giờ em nói hả?”

“Ừm.”

“Ở chỗ này sao?”

“Ừm.”

Được thôi.

An Tưởng im lặng một lúc để tìm cảm xúc.

Từ ban đầu đã không ghét Bùi Chu rồi. Không những không ghét cònsự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại khóthể miêu tả dành cho anh.thế tin tưởng anh, bằng lòng nghe anh nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn được anh ôm, anh hôn, thậm chí còn muốn làm một số chuyện thân mật hơn với anh.

Trước đó An Tưởng chưa từng nghĩ tới do. Hiện tại xem ra, lẽ do thích anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

thích anh từ tận đáy lòng.

Hai mắt đen láy của An Tưởng dần sáng lên. Tình cảm trong mắt đong đầy, dáng vẻ động lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người. cười tươi, hai lúm đồng tiền như làm gương mặt sáng bừng hẳn lên, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trái tim người đối diện nóng bừng lên.

“Bùi Dĩ Chu.” Cô nói, “Em yêu anh.”

Chỉ ba chữ ngắn ngủi nhưng nó chẳng lấy lệ chút nào. Khôngchút sự ngượng ngùng hay bối rối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói một cách chân thành làm Bùi Chu hoảng hốt.

Ánh mắt Bùi Chu tối đi. Anh nắm chặt lấy tay cô, kéo về phía mình hôn cô. Đáy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn lo lắng của anh cũng trở nên bình tĩnh vào lúc này.

Anh nghĩ, An Tưởng sẽ không rời khỏi anh nữa đâu.

Hai người sẽ bên nhau mãi mãi.

Đứng giữa sảnh lớn hôn nhau việc rất dễ thu hút sự chú ý của người khác. Hai người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn thấy bóng dáng cao gầy đứng cách đó không xa lẳng lặng nhìn mình. Cho đến tận khi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người tách ra thì đối phương mới chậm rãi lùi vào trong bóng tối.

Hai vợ chồng tay trong tay dắt nhau vào chỗ ngồi. Trước bàn một người đàn ông đã ngồi ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngắn từ lâu, thấy hai người đi vào, An Ngạn Trạch nâng mắt lên, ánh mắt đen tối, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh ta đang nghĩ gì.

An Tưởng bỏ giày ra ngồi vào. Cô cẩn thận ngồi đối diện An Ngạn Trạch, Bùi Chu ngồi sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau cô.

“Em gọi món đi.” An Ngạn Trạch đưa thực đơn tới trước mặt An Tưởng.

An Tưởng lắc đầu: “Thôi, con em còn đang nhà. Bọn em phải về sớm. Anh muốn nóithì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói nhanh đi.”

Thái độ của rất xa cách, ánh mắt An Ngạn Trạch lấp lóe, ánh mắt nhìn thoáng qua khăn lụa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang quàng ở cổ An Tưởng, một vết ửng đỏ lộ ra bên ngoài. Cảm nhận được ánh mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh, hai tai An Tưởng nóng bừng lên. vội kéo chặt khăn lụa lại, giả vờ bình tĩnh nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Ngạn Trạch.

An Ngạn Trạch cười khổ, anh nhìn qua chỗ BùiChu.

Bùi Chu lại bình tĩnh đối mắt với An Ngạn Trạch.

“Nghe nói tháng sau anh sẽ tổ chức hôn lễ.”

“Đúng.” Bùi Dĩ Chu nói tiếp, “Nghĩ đến hoàn cảnh lúc này của Tưởng Tưởng, chúng tôi muốn mời anh tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay đưa Tưởng Tưởng vào lễ đường. Anhanh trai của ấy, tôi tin anh sẽ không từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chối chuyện này.”

Bùi Dĩ Chu trực tiếp dùng hai chữ “anh trai” để đánh gãy những suy nghĩ trong lòng An Ngạn Trạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Ngạn Trạch ngồi thẳng lưng, đôi bàn tay đang đặt trên gối nắm chặt lại.

Từ bao giờ anh nảy ra lòng riêng với cô? Là lúc cô đơn nhìn ra ngoài cửa sổ, hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc ngã xuống trước mặt anh? An Ngạn Trạch không rõ. Anh tốn nhiều công sức để đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại tất cả mọi thứ, muốn cho An Tưởng một cái gia đình theo đúng nghĩa. Nhưng mà… hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại không cần.

Những lời hứa, câu thề trong quá khứ… Bây giờ đều trở thành những thứ đáng cười.

Anh hiểu hơn ai hết. Hai người không khả năng.

“Bùi tiên sinh, tôi có thể nói chuyện riêng với em gái mình một chút được không?”

Mặt Bùi Chu cảm: “Không thể.”

An Ngạn Trạch cười hai tiếng, không thèm để ý đến Bùi Chu. Anh hỏi An Tưởng: “Tưởng Tưởng, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lựa chọn của em sao?”

An Tưởng không nói lời nào.

“Tưởng Tưởng, chỉ cần em muốn, anh sẽ không cản trở em.” Anh nói, “Anh sẽ mãi mãi không ngăn cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ước muốn của em.”

“Vâng.” Cuối cùng An Tưởng cũng gật đầu, “Em muốn kết hôn với BùiChu, em thích được sống cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với anh ấy.”

Ánh mắt cô rất kiên định, lập tức đâm trúng tim đen của An Ngạn Trạch.

Hóa ra rất dũng cảm.

Anh phong ấn ức của cô, xử người nhà cô. Anh từng nghĩ sẽ mãi mãi nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, không màng tất cả nhào vào vòng ôm của anh. Bởi lẽ từ nhỏ đến lớn chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người anh này để dựa vào, không còn lựa chọn khác.

Nhưng anh sai rồi.

cho An Tưởng mất ức,vẫn sẽ tìm được đúng người trong lòng của mình. Hai người họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định mệnh của nhau, anh không ngăn cản nổi.

Cổ họng An Ngạn Trạch khô khốc, hai mắt anh đỏ bừng lên.

Anh bưng chén rượu gạo trên bàn lên uống một ngụm. Bầu không khí im lặng như đông cứng lại.

“Anh biết rồi.” Lúc buông chén rượu xuống, trên mặt An Ngạn Trạch lại mang nụ cười dịu dàng quen thuộc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Nếu đâylựa chọn của em, anh sẽ chúc em hạnh phúc.”

Anh vẫn nhớ dáng vẻ An Tưởng co rúm lại khóc trong lót, yếu ớt nằm trong đó, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thở thoi thóp. Từ sau chuyện ấy,trở thành đứa trẻ dụng nhất trong nhà, bị nhốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong tòa tháp cúng bái người chết. Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ đơn của An Tưởng, An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch đều cảm thấy áy náy. Anh muốn bù đắp cho cô, muốn dùng hết quãng đời còn lại để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đắp cho cô.

An Ngạn Trạch tự nhận bản thân không phải thứ tốt, anh chỉ dịu dàng với mỗi mình An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếukhông yêu anh, nếu chọn người khác thì anh sẽ buông tay. Chỉ cần hạnh phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được rồi. Anh đã hạiphải trải qua một tuổi thơ đau khổ rồi, anh sẽ không tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục hại nửa đời sau của nữa.

An Ngạn Trạch cảm thấy thoải mái hơn không ít nhưng ngực anh vẫn hơi đau đau.

Anh cười giấu đi sự không cam lòng trong lòng mình, giọng điệu bình thản: “Quà anh sẽ đưa em, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hôn lễ anh không tới đâu. Em cũng biết công ty đợt này đang bận, anh còn nhiều chuyện phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm.”

“……”

Thái độ này của An Ngạn Trạch là anh đồng ý rồi đó hả?

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm. chẳng quá quan tâm tới chuyện An Ngạn Trạch tới hay không. Vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế gật đầu: “Không sao, công việc quan trọng.”

An Ngạn Trạch lại nhìn về phía Bùi Dĩ Chu: “Bùi tiên sinh phải đối xử thật tốt với em gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi, đừng để ai bắt nạt con bé.”

Bùi Chu hơi bất ngờ.

Vốn anh đã làm xong công tác tâm lý để đấu tranh trong tối ngoài sáng với An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vài ván, ai ngờ anh ta lại chịu thua nhanh đến vậy. Bùi Chu An Ngạn Trạch biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau từ nhỏ, anh hiểu rõ người này. Nhìn qua anh ta dịu dàng nhưng thật ra rất lắm mưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều kế, nếu không anh ta cũng không phong ấn ức của An Tưởng.

Hai mắt BùiChu sáng quắc, anh âm thầm quan sát An Ngạn Trạch.

Linh hồn An Ngạn Trạch vẫn mang màu xám như cũ, nhưng trong đó có một ít màu trắng. Điều đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chứng minh anh ta không nói dối, thậm chí lúc này tâm trạng của anh ta còn khá thoải mái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nhìn như vậy, chắc hẳn anh ta đã nghĩ thông rồi.

vậy, Bùi Chu vẫn giữ giọng điệu châm chọc như bình thường: “Anh yên tâm, chắc chắn sẽ tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn An gia.”

An Ngạn Trạch cười khổ hai tiếng.

Đúng An Tưởng đâu cũng tốt hơn An gia.

Anh thở dài, không muốn nghĩ lại những chuyện trong quá khứ nữa.

Bùi Chu An Tưởng cũng không ở lại lâu rồi về nhà. Hôm sau, An Ngạn Trạch cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang vài món quà quý tới, nói của hồi môn cho An Tưởng làm An Tưởng không tiện từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chối. Sau đó An Ngạn Trạch dùng tài khoản Weibo của công ty công khai thân phận của An Tưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp đó anh dùng tài khoảnnhân của mình chia sẻ Weibo đó.

[An Ngạn Trạch V: An Tưởng là em gái tôi yêu thương nhất. Hy vọng từ nay về sau em ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thể sống hạnh phúc.]

An Ngạn Trạch vừa đăng Weibo, Weibo của anh đã hot ngay lập tức.

—— thế đây là chuyện tình giới thượng lưu?

—— Đúng kẻ tiền chỉ chơi với kẻ tiền.

—— A a a a a, em gái Tưởng Tưởng giấu kỹ như vậy sao? Tôi vẫn nghĩ rằng em ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉngười làm công ăn lương bình thường thôi đó!

—— Lầu trên tỉnh táo đi, làm sao em gái An Tưởng thể người làm công ăn lương bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thường được.

“……”

Ngoài quần chúng ăn dưa, nhóm chat của công ty Hoa Tinh cũng phát điên lên rồi.

[Bí thư Triệu: thế chủ em gái của đối thủ một mất một còn của ông chủ?]

[Trợ lý Vương: thế câu chuyện nàytên “Sau khi kết hôn tôi thành em rể của đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thủ một mất một còn”?]

[Trưởng phòng Lưu: Mệt ghê nha, chắc ông chủ nhà chúng ta cũng đau đầu lắm đó!]

[Giám đốc Tiền: Mệt cái mà mệt. chủ đáng yêu như vậy, phải tôi thế nào tôi cũng đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý.]

[Giám đốc Tô: Phải tôi tôi cũng đồng ý!]

[Tiểu Xuyên: Không phải chứ, các giám đốc, mấy anh chị không bận à? Sao lại còn ngồi ăn dưa với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng em thế này?]

[Trưởng phòng lưu: Mấy nhân viên các cậu trong giờ làm việc lại đi bàn luận về cuộc sống nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của ông chủ, phải trừ tiền lương!]

[Mọi người:???]

“……”

Chớp mắt đã qua một tháng, cuối cùng cũng tới ngày tổ chức hôn lễ.

Bùi Chu đặt một đảo nhỏ đang để tổ chức hôn lễ. Anh mời mấy trăm nhà thiết kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước ngoài tự tay thiết kế, biến đảo nhỏ đó đẹp như vậy. Khách vừa vào đảo đã thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai thác nước chảy xiết ngay cạnh, đi qua thác nước, họ thể nhìn thấy đảo nhỏ đó.

Trên đảo nhiều loại hoa vừa đẹp vừa lạ, xung quanh mây bao phủ, cây cùng dây leo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được trang trí cẩn thận làm nơi đây đẹp tựa chốn tiên cảnh.

Trong rừng thỏ trắng cùng tuần lộc, thảm cỏ dưới chân xanh tươi lại tỏa ra mùi hương thơm đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trưng của thực vật. Đằng sau lâu đài cổ, đó cũng chính là nơi khách khứa nghỉ ngơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dự tiệc tối.

Dù cho khách tới tham gia được đi đây đó nhiều rồi nhưng họ cũng chưa từng thấy nơi nào huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảo như nơi này, đây như khung cảnh thời trung cổ bước ra từ truyện tranh vậy. Trong khi tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả mọi người đều hâm mộ khen ngợi khung cảnh này, An Tử Mặc lại lộ ra vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khinh thường.

Hôm nay cậu đôi anh em sinh đôi kia phù dâuphù rể nhí. Vì thế cậu đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biệt mặc một cái áo bành màu trắng, đến cả tóc cậu cũng vuốt keo để vuốt ngược lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhìn qua trông cậu rất giống hoàng tử đi từ trong truyện ra.

“Em lạc đường à?”

An Tử Mặc nhíu mày nhìn qua.

một gái mặc váy đó đứng đằng xa, tóc ấy cuốn lên, khuôn mặt xinh đẹp lại sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sủa. Nhìn qua tuổi người đó còn khá nhỏ, chắc tầm 16 17 tuổi đó.

An Tử Mặc không thèm trả lời cô nàng.

Đối phương tiến thêm hai bước tới gần, vươn tay với An Tử Mặc, cười một cách dịu dàng đầy chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuộng: “Qua đây, chị đưa em về.”

Lúc gái kia tới gần, An Tử Mặc lập tức nghe được tiếng lòng của cô gái ấy.

[Bạn nhỏ này thơm quá!]

[Thèm ăn thật đó!]

[Mangvào trong rừng hút hai ngụm chắc không ai biết đâu nhỉ?]

[Không được không được. luật là quỷ hút máu không được ra tay với trẻ vị thành niên!]

[Nhưng mẹ nó thơm quá. Haynuôi lớn trước rồi ăn sau nhỉ?]

An Tử Mặc: “?”

An Tử Mặc: “???” Ban ngày ban mặt người kia nghĩ cái gì vậy?

“Mặc Mặc, ông còn chỗ này làm gì? Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, chúng ta phải nhanh chóng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó thôi!”

Lúc này Bùi Thần tới gọi người. Cậu liếc mắt một cái phát hiện ra gái đứng cách đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không xa. Sau khi nhìn xong thì cậu thu ánh mắt lại, bế An Tử Mặc về. Cho đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng người uyển chuyển kia biến mất khỏi tầm mắt, An Tử Mặc mới xụ khuôn mặt bầu bĩnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình hỏi: “Cháu biết người vừa rồi à?”

Bùi Thần lắc đầu: “Không quen.”

“Nhưng nhìn qua hình như cháu biết?”

Bùi Thần nói: “Học cùng trường, nhưng cháu không quen.”

“Hả?”

“Cậu ấy tên Diệp Trình Trình, con gái bị Diệp gia đánh rơi bên ngoài suốt 16 năm. Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người ta bảo Diệp Trình Trình bị kẻ thù của Diệp gia ném trong núi sâu, sau đó cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy được bầy sói nuôi lớn, cũng vì thếcậu ấy sống một cách rất hoang dã.” Bùi Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bĩu môi, “Cậu ta cũng kiêu ngạo lắm. Vừa về nhà được hai tháng đã đuổi con gái nuôi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Diệp gia ra khỏi cửa, hơn nữa còn dạy dỗ làm cho hai người anh trai của mình nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 răm rắp, cả Diệp gia đều phải nghe lời cậu ấy.”

An Tử Mặc nghe xong thì một tiếng, cậu cũng không nói thêm.

Hôn lễ bắt đầu rất nhanh.

An Tử Mặc cầm giỏ hoa đi rải hoa phía trước, đôi anh em sinh đôi thì đi sau xách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 váy cho An Tưởng. Khi nhìn thấy dâu từ từ đi ra từ trong sương mù, cả hội trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yên tĩnh.

Tác giả lời muốn nói: Em gái kia chính CP của Mặc Mặc, tính cách thì như một khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 pháo vậy, kiểu như “ai chọc tôi không vui thì tôi chọc cho cả nhà mấy người không vui” ấy! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nhưng nghĩ chắc có bạn không thích tình chị em nên chỉ để cô ấy đi ngang sân khấu thôi, để cho các bạn biết Mặc Mặc của chúng ta cũng có CP. Câu chuyện cụ thể thì tui không viết, ngoại truyện vẫn tập trung vào gia đình Mặc Mặc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 106 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App