GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 110

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Tiếng kèn harmonica vô cùng dễ nghe vang lên trong xe. An Tử Mặc nghiêm túc thổi, trong mắt cậu bừng lên sức sống.

An Tưởng hoảng hốt nhìn cậu. Đột nhiên cô nhớ tới mộtức nào đó, chỉ hiện lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cách hồ trong lòngnhưng làm cảm thấy đau đớn.

Sau khi thổi xong, An Tử Mặc buông kèn harmonica ra, ngồi về chỗ mình. Thấy An Tưởng còn nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm mình, cậu hơi ngượng ngùng dời ánh mắt mình ra ngoài cửa sổ. An Tưởng không vạch trần sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xấu hổ của cậu. Sau khi cười với cậu xong thì vươn tay ra ôm cậu vào trong ngực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói:

“Nếu con buồn ngủ thì dựa vào người mẹ ngủ đi.”

An Tưởng phát hiện càng ngày mình càng nói chữ “mẹ” thuận mồm rồi. An Tử Mặc không từ chối, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dựa vào trong lòng An Tưởng, từ từ nhắm hai mắt lại.

Xe buýt chạy trên đường một cách rất êm. Các tòa nhà cao tầng hai bên đường dần bị thay thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bởi cây cối, ngày càng ít người dân sinh sống xung quanh hơn. Một giờ sau, xe buýt từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ dừngđiểm đến. Phụ huynh dắt tay các con mình xuống xe.

Khung cảnh xung quanh cùng yên tĩnh, núi sông trải dài. Các bạn nhỏ sống trong thành phố hiếm khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được hòa mình vào với thiên nhiên như này. Vừa thấy cây cối hoa cỏ xung quanh, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sướng đến điên lên, chạy chạy nhảy nhảy không ngừng.

Mấy bạn nhỏ Bùi gia khá trưởng thành, tuy rằng nhưng chẳng trực tiếp lao ra như mấy bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ kia. Tất cả đều ngoan ngoãn đứng bên cạnh người nhà mình. Dáng vẻ hiểu chuyện đó của các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nhỏ nhận được ánh mắt hâm mộ của mấy vị phụ huynh xung quanh.

Mục đích chủ yếu của lần dã ngoại nàygiúp gắn kết mối quan hệ giữa ba mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái. Vì thế vừa tới nơi, cô giáo đã cho tất cả mọi người hoạt động tự do. Đồng thời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để đảm bảo an toàn cho mọi người, nhà trẻ còn cố ý sắp xếp một xe cứu thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xe bảo vệ.

Rất nhanh đã tới buổi trưa. không ít vị phụ huynh đã bắt đầu xắn tay lên dựng lều. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng kéo ống tay áo Bùi Chu, đề nghị: “Anh với Bùi Thần đi dựng lều, em đi nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ ăn cùng mấy bà mẹ khác.”

Nhà trẻ đã chuẩn bị sẵn cho các vị phụ huynh hai vỉ nướng. Lớp này cũng chỉbảy tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn học sinh, thế hai cái vỉ nướng đủ dùng.

Bùi Chu gật đầu sau đó dặn thêm: “Em cẩn thận một chút.”

“Em biết rồi.”

An Tưởng nói xong thì chạy chậm tới chỗ những người khác.

Thân phận của khá đặc biệt, ban đầu nhóm mấymẹ kia còn rụt không dám tới gần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng thấy An Tưởng giản dị gần gũi, không vì mình quỷ hút máu thuần chủng tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra lạnh lùng cao quý với những người khác, vì vậy họ cũng bắt đầu làm quen, nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với An Tưởng. Tay nghề nấu nướng của An Tưởng cùng tốt, thịt nướng trên vỉ cứ xèo xèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ngừng. Không lâu sau, mùi thịt nướng bắt đầu tỏa ra trong không khí.

“Mẹ.”

Đang lúc An Tưởng bận rộn nấu nướng thì bên tai truyền đến âm thanh quen thuộc.

không ngẩng đầu kẹp mấy miếng thịt nướng đặt lên đ ĩa dùng một lần rồi đưa qua: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mấy đứa Nặc Nặc ăn đi.”

An Tử Mặc nhận lấy đ ĩa sau đó rời đi. Cậu quay lại rất nhanh, chắp tay sau lưng, ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu lên nhìn An Tưởng: “Mẹ cần con giúp không?”

Dầu trên vỉ nướng bắn tung tóe khắp nơi. Tuy rằng An Tưởng cẩn thận nhưngvẫn bị bắn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giọt vào tay. thế từ chối thẳng: “Chỗ này nguy hiểm lắm, Mặc Mặc đi chơi với các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn đi. Mẹ làm nhanh lắm, sắp xong rồi.”

An Tử Mặc chú ý tới vết đỏ trên tay An Tưởng, ánh mắt cậu lóe lên, sau đó lấy thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏng mình để trong ba ra, tiếp đó cậu kéo tay An Tưởng, nhẹ nhàng bôi lên tay cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Động tác của cậu tuy không được mượt nhưng cậu bôi một cáchcùng tỉ mỉcẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thận. Khuôn mặt nhỏ tập trung nhìn tay An Tưởng.

mẹ đứng cạnh không nhịn được trêu ghẹo: “Người ta hay bảo con gáiáo bông nhỏ của mẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi thấy Mặc Mặc cũng kém đâu?”

Nói đến con gái, An Tử Mặc lại nhíu mày.

An Tưởng cảm thấy buồn cười. sờ sờ đầu cậu nhóc, nói: “Tính cách có từ khi sinh ra, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147quan hệ với nam nữ đâu.”

Đối phương hơi xấu hổ dời ánh mắt đi, không tiếp tục đáp lời.

“Được rồi.” An Tử Mặc cất thuốc đi, nghiêm túc dặn, “Mẹ cẩn thận hơn chút.”

An Tưởng hạnh phúc xoa xoa gương mặt cậu, “Biết rồi.”

“Con sẽ đứng đây nhìn chằm chằm mẹ.”

Ý cười trong mắt An Tưởng càng đậm hơn. không đuổi cậu đi nữa tập trung nướng thịt. Chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau khi nướng thịt xong, Bùi Chu cũng dựng xong hai cái lều. An Tưởng không định ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng các gia đình khác,bưng cơm tới một chỗ yên tĩnh gần hồ, trải thảm ra, vừa ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa ngắm cảnh.

Sức ăn củakhông lớn, ăn được mấy miếng là buông đũa rồi. An Tưởng lấy sổ vẽ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình ra vẽ một bức tranh nhà mấy miệng ăn, sau đó đăng lên Weibo nhân của mình.

[Tưởng Tưởng Niêm Cá Nheo V: Ăn cơmngoại (hình ảnh)]

—— Trời ơi đáng yêu quá, tui mang cái này làm avatar được không vậy?

—— Không ngờ Bùi tổng thể đáng yêu như này đấy!

—— Mong tôi thể xem được bức tranh này đến chết.

—— Lầu trên, cậu thể làm được!

“……”

An Tưởng chọn trả lời vài bình luận, sau đó chụp Bùi Dĩ Chu vài tấm, vui vẻ lấy đó đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm ảnh nền điện thoại. Tiếp đó lại nảy sinh ý tưởng với An Tử Mặc.

Ánh mắt quá nóng làm An Tử Mặc phải chú ý. Cậu lấy khăn tay nhỏ của mình lau miệng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó bình tĩnh nói: “Mẹ muốn thì cứ nói thẳng đi.”

“Mặc Mặc, con xem, cảnh đẹp như nàymà. muốn mẹ vẽ một bức chân dung cho con không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nói rồi lại dùng ánh mắt chờ mong nhìn cậu.

An Tử Mặc không trả lời.

Trong ức, cậu nhớ mẹ mình chỉ biết vẽ mấy hình chibi, sau khi kết hôn với Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì thỉnh thoảng vẽ mấy bức tranh tĩnh vật. Nhưng chân dung… Mẹ cậu biết vẽ cái này à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

vậy, An Tử Mặc cũng không từ chối cô. Cậu gật đầu đồng ý: “Được.”

Hai mắt An Tưởng sáng lên, kéo An Tử Mặc đến ngồi xuống một cái cây, sau đó ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống đất vẽ.

Vẽ là một việc rất tốn thời gian, chưa nói đến đây vẽ chân dung người thật.

An Tưởng dùng bút phác họa qua qua. Nhìn cũng ra hình rồi.

Bùi Chu không nhịn được cảm thấy mò, lặng lẽ tiến đến đằng sau An Tưởng. Chờ sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy bức tranh kia của cô thì anh phì cười: “Đây hả?”

Trên tờ giấy vẽ đường cong của một vật thể đen đen nào đó, vài nét bút mờ mờ xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quanh như bối cảnh, nhưng nó chẳng chút hơi thở mỹ thuật nào.

An Tưởng bị khinh bỉ. rầu rĩ đẩy Bùi Dĩ Chu ra, tiếp tục tập trung vẽ tranh.

5 phút trôi qua.

15 phút trôi qua.

An Tử Mặc vẫn ngồi im không đổi tư thế. Dù cho đỉnh đầu cậu được bóng cây che nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không che nổi ánh nắng nóng rực của mặt trời ban trưa.

An Tưởng thở dài, không đành lòng để con mình đứng nắng như vậy nữa. Vì thế thu tranh lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiêm túc nói ra lời hứa hẹn: “Mặc Mặc, con yên tâm đi. Chờ mẹ mua vài quyển sách, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó học hành chăm chỉ, nhất định mẹ thể vẽ được chân dung của con!”

An Tử Mặc: “……” Thật ra cũng không cần đâu.

An Tưởng đứng dậy bế con mình về lều. Trong lều quạt, làn gió mát lạnh của quạt lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thổi bay cơn nóng trong người. Ánh mắt An Tưởngxuống, đập vào một mảnh giấy vẽ. Giấy này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn khá quen, hình như được từ sổ vẽ của Bùi Nặc.

đi qua nhặt tờ giấy vẽ đó lên.

Trên tờ giấy đónhững đường cong tinh tế lại đơn giản, trong tranh một gái với mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tóc dài tung bay trong gió. Dáng người người đó uyển chuyển rất đẹp. Tuy rằng chỉ một bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phác họa bằng bút chì nhưng đã miêu tả dáng vẻ dịu dàng động lòng người của chủ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong tranh một cách chính xác. Bên dưới dòng chữ cứng cáp của người nào đó.

[Cùng em đi qua quãng đời còn lại.]

An Tưởng nắm lấy một góc giấy, hai tai ửng hồng. Tim lỡ nhịp.

[Em cũng vậy.]

Cô yên lặng đáp dưới đáy lòng, sau đó cẩn thận cất bức tranh kia vào trong ba lô của mình. Sau khi làm xong hết cô mới lặng lẽ nở nụ cười, không nhịn được cảm thấy hạnh phúc trong lòng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 110 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App