GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
“Mặc Mặc, mẹ có việc phải ra ngoài một lát, con ngồi ngoan chờ mẹ được không?”

An Tử Mặc cũng chẳng bất ngờ trước quyết định đi tới chỗ Bùi Chu của An Tưởng. Nói thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào thì người tốt bụng nhưcũng chẳng thể làm ngơ khi người khác gặp khó khăn. Nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu thì Bùi Chuuống hết cả rượu của quán nhà người ta cậu cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan tâm.

An Tưởng xách túi rời đi, đi tới khu chung cư Giang Đình.

BùiChu một mình một tầng của chung cư. Nhưng nói thế nào thì với thân phận của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy cũng rất giản dị rồi. An Tưởng nhập mật khẩu nhà Hứa Xuyên gửi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình rồi nhẹ nhàng đi vào trong phòng khách.

Tối quá, chẳng thấy công tắc đèn đâu.

An Tưởng sờ sờ rồi đi loạn. lảo đảo bước đi, cũng không biết động vào cái đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiên đèn sáng hết lên, sau đó bắt gặp một người đàn ông sắc mặt trắng bệch, dùng ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt tối tăm nhìn mình chăm chú.

Ban đầu An Tưởng còn nghĩ Bùi Chu đã say đến không biết trời đất gì rồi cơ, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh vẫn còn đứng dậy được. Thấy vậy hơi bất ngờ một chút, sau đó định xoay người rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi ngay. Nhưng giây tiếp theo lại cảm nhận được sự hoa mắt chóng mặt, hai chân thì như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứng. An Tưởng lảo đảo đang chuẩn bị ngã thì BùiChu từ đằng sau đi tới đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

“Cô không sao chứ?” Giọng nói của anh nghẹn ngào cứ như bị nghẹn cái giữa cổ họng. Giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh không còn lành lạnh như bình thường nữa toát ra vẻ buồn đau thương.

An Tưởng không nói nên lời, đầu hơi đau đau.

Bùi Chu trực tiếp bế xốc An Tưởng lên, xoay người bế về phòng.

“Nếu anh khôngviệc thì tôi đi về đây, Mặc Mặc còn đangbệnh viện nữa.”

Bùi Chu không nói lời nào, anh nhẹ nhàng đặt lên giường lớn trong phòng ngủ.

Giường cùng mềm mại, trên chăn còn vương mùi hương của anh.

An Tưởng mệt mỏi rời, cố gắng chống đỡ để không cho hai mắt dính vào nhau, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đógiãy giụa ngồi dậy, “Tôi phải đi về.”

“Nằm xuống.” Bùi Chu lạnh lùng ra lệnh.

An Tưởng giận dỗi mím môi, “Anh họ anh bảo anh uống say, nhưng tôi thấy anh cũng làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu?”

Trong giọng nói của ràng mang theo sự chất vấn.

BùiChu uống say thật, anh nôn hai lần, sau đó uống thuốc tỉnh rượu nên bây giờ cũng khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tỉnh rồi.

Hai mắt anh trầm xuống, lẳng lặng nhìn gương mặt của An Tưởng.

Trạng thái hiện tại của An Tưởng rất xấu. Chỉ qua có hai ngày thôi trônggầy đi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều, mặt không còn một chút máu, trắng bệch trôngcùng đáng thương. Thân hình vốn đã mảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khảnh của như này càng trở nên yếu ớt.

Bùi Chu nhíu chặt mày, “Cô ngủ đi.”

“Mặc Mặc còn đang bệnh viện.”

“Tôi sẽ cho người đi qua trông thằng bé, mai tôi sẽ tới đó chăm nó.”

“Thế cũng không được.”

An Tưởng không nghe lời, vừa từ giườngdậy lại bị ngã xuống giường.

ho khan vài tiếng liền, sau đó lấy tay sờ lên đầu. Nóng quá, bị sốt rồi.

Không phải bị cảm chứ?

Nghĩ như vậy, hấp của An Tưởng trở nên gấp gáp hơn.

“Cô nghe lời tôi đi, nằm nghỉ chỗ này một lát.” Thái độ của BùiChu nhẹ nhàng hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh dịu dàng dỗ An Tưởng.

Nhưng An Tưởng còn chưa quên sáng nay mình nói cái gì.mở to đôi mắt, tình nói: “Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi anh không thân.”

Lời này thốt ra làm lửa giận trong lòng Bùi Chu vốn đã nguôi nguôi lại bùng lên. Anh cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nén sự buồn bực xuống, kiên nhẫn nói: “Thế cứ coi như thuê nhà của tôi ngủ tạm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đêm, được chưa?”

“Được.”

An Tưởng lấy điện thoại ra. lại chuyển cho Bùi Chu hơn 1000 tệ thật.

Bùi Chu suýt nữa thì tức chết. Cuối cùng thì anh cũng đã biết gái này đang cố ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chọc tức mình.

Đúng An Tưởng đang khó chịu trong người thật. cảm thấy người cứ phiêu phiêu, đầu thì nặng trịch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cổ họng thì ngưa ngứa. Sau khi nằm trên giường thì ho khan vài cái. Tuy rằng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buồn ngủ, nhưng cứ màng màng không vào giấc hẳn hoi nổi.

Bùi Chu đo nhiệt độthể cho An Tưởng, sau đó lấy thuốc cảm từ trong hộp thuốc qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho uống.

Sau khi An Tưởng uống thuốc thì An Tưởng thở đều hơn.

Nhìn gương mặt tiều tụy kia, sự buồn Bùi Chu tích trong lòng suốt một ngày nay lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành đau lòng. Anh nhìn nhẹ nhàng nói: “Nếu trong người khó chịu thì tại sao còn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây?”

“Anh họ anh nói anh sắp không được rồi.”

“……”

Hứa Xuyên bị điên à?

Bùi Chu thầm mắng Hứa Xuyên trong lòng, sau đó cẩn thận đắp chăn cho An Tưởng.

Gần như suốt 24 giờ An Tưởng chưa chợp mắt được lúc nào. Dưới tác dụng của thuốc, An Tưởng chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào giấc ngủ rất nhanh.

Bùi Dĩ Chu cứ ngồi mép giường trông cô. Ngón tay lạnh lẽo của anh không nhịn được dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vuốt gương mặt của cô. Anh nhìn ra được hiện tại An Tưởng đang cùng mệt mỏi và khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chịu. Màu sắc linh hồn của cũng bị bệnh trở nên ảm đạm.

An Tưởng đúng là một người cùng quan tâm tới người khác. cho nói rằng cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình không thân, nhưng khi nghe tin anh sắp không xong thì vẫn chạy tới chỗ anh. So sánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như này thì anh lại giống như một đứa trẻ con hơn.

“Khụ……”

An Tưởng lại ho khù khụ. BùiChu lấy ly nước ấm sau đó cẩn thận đỡ An Tưởng ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dậy, “Cô dậy uống nước đi.”

An Tưởng bị sốt đến hồ. màng màng mở mắt ra sau đó từ từ uống mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngụm nước.

“Đến 5 giờ anh nhớ gọi tôi dậy, tôi phải về làm bữa sáng cho Mặc Mặc.” An Tưởng màng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói, sau đó lại chìm vào giấc ngủ.

Bùi Chu không đáp lời.

Bóng đêm bao phủ ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng nhàn nhạt chiếu vào.

Bùi Chu cứ ngồi yên tại mép giường, như một kỵ canh giữ giấc ngủ cho An Tưởng.

Bùi Dĩ Chu chưa từng chăm sóc ai bao giờ. Anh vụng về giặt lại khăn lông, sau đó đắp cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng. Đến tận khi nhiệt độ của An Tưởng giảm thì anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đêm này trôi qua rất nhanh, đến 5 giờ thì ánh nắng đã chiếu rọi vào trong phòng rồi.

Đầu tiên Bùi Chu gọi cho bác gia đình cùng người giúp việc theo giờ tới đây chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng. Sau đó anh tắm rửa thay quần áo rồi một mình lái xe tới bệnh viện nhi.

Buổi sáng lúc bệnh viện nhi ầm ĩ nhất, đi dọc hành lang chỗ nào cũng nghe thấy tiếng trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con khóc.

Bùi Chu đi thẳng vào phòng bệnh cuối hành lang.

Khác với những phòng bệnh khác ầm ĩ tiếng trẻ con khóc thì phòng bệnh này lại vô cùng yên tĩnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc Bùi Chu đi tới thì Thu Dương đang đánh răng rửa mặt, An Tử Mặc lại đang ngồi khoanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân trên giường đọc sách.

Sự xuất hiện của BùiChu làm An Tử Mặc bất ngờ một lúc lâu. Cậu cố nán ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình lại sau người Bùi Chu một lát, sau khi xác nhận không bóng dáng của An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì khuôn mặt nhỏ của cậu đen đi trông thấy, không cho Bùi Chu chút mặt mũi nào© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quay ngoắt đầu đi.

“Mẹ con ốm rồi.”

An Tử Mặc còn nhớ kỹ chuyện đêm qua Bùi Dĩ Chu uống say, cậu không khỏi khịa một câu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Chăm sóc quỷ rượu vất vả như vậy, bệnh đúng rồi.”

“Con biết nói rồi à?” Trong ánh mắt Bùi Dĩ Chu cũng không che giấu chút sự châm chọc nào.

An Tử Mặc lạnh lùng trợn trắng mắt, sau đó tiếp tục đọc sách.

“Đây này, con ăn cơm đi.”

“Tôi không đói.”

“Thích ăn thì ăn, không thì thôi.” Bùi Chu đặt hộp cơm lên trên bàn, sau đó kéo ghế dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra thản nhiên ngồi xuống, “Con cứ yên tâm, mẹ con không đây thì ba cũng sẽ chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóc tốt cho con.”

Khuôn mặt nhỏ của An Tử Mặc nhíu chặt lại.

Lúc này, Thu Dương đi từ trong toilet ra, khá bất ngờ nhìn hai người, “Tử Mặc, đâyba của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em sao? Trông hai người giống nhau thật đấy!”

Bùi Chu cười: “Cảm ơn cháu.”

An Tử Mặc trừng mắt nhìn hai người đối diện.

“Ba em mang bữa sáng cho em sao? Tử Mặc sướng thật đấy, được ba mẹ thay phiên nhau tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang cơm chăm sóc cho mình.”

Vốntâm trạng của An Tử Mặc đã khó chịu rồi, nghe vậy cậu càng khó chịu hơn, “Sao qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời của cậu nghe tôi cứ như người ngồi bóc lịch thế?”

Thu Dương ngây thơ chớp mắt: “Người ngồi bóc lịch cái gì?”

“Chính ngồi đấy.”

“Đang yên đang lành, sao em lại ngồi tù?”

An Tử Mặc mất hết kiên nhẫn, lớn tiếng thét lên: “Tôi không ngồi tù!”

Thu Dương khó hiểu, “Nhưng em bảoem ngồi trước mà?”

An Tử Mặc nghẹn một bụng lửa giận, tức đến mức miệng vết thương cũng nhức nhức.

Cậu không thèm cãi mấy đứa trẻ con đâu. thế An Tử Mặc dựa người vào gối yên lặng đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sách.

“Ăn xong rồi đọc tiếp.” BùiChu thẳng tay lấy sách của An Tử Mặc ra, sau đó đưa bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sáng cho cậu.

An Tử Mặc chẳng muốn ăn cơm ngoài chút nào.

Ngày trước thì cậu cũng chẳng quan tâm tới vấn đề này lắm. Nhưng bây giờ ăn quen đồ An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấu rồi nên ăn đồ ngoài không ăn nổi. Hai môi cậu mím chặt, gương mặt viết rõ hai chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “khó chịu”.

Thu Dương đứng phía sau cười: “Chú ơi, chú đến đút cho em ấy đi. Bữa nào Tử Mặc cũng đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147An Tưởng đút cho ăn hết.”

Khuôn mặt nhỏ của An Tử Mặc vặn vẹo, tức nổ phổi: “Thu Dương! Cậu đừng nói lung tung! Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đòi mẹ tôi đút cho ăn lúc nào!”

“Có đấy có đấy có đấy! Rồi sao nào? Lêu lêu lêu!”

Thái độ khiêu khích của Thu Dương làm An Tử Mặc khó chịu. Cậu nhảy xuống giường chuẩn bị đánh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 300 hiệp cùng Thu Dương.

Nhưng vào đúng lúc ấy, Thu Dương vừa mới cười hì hì giây trước thay đổi sắc mặt ngay lập tức. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đôi mắt cậu co chặt lại, hơi thở gấp gáp. Cậu lùi về sau hai bước sau đó ngã thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống, nằm im dưới đất không dậy.

Bùi Chu nhanh chóng nhấn chuông gọi bác tới.

Các bác sĩ, y tá nhanh chóng chạy tới làm cấp cứu khẩn cấp cho Thu Dương. Lúc họ cởi quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo bệnh nhân trên người Thu Dương ra thì An Tử Mặc mới phát hiện cơ thể của cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không còn hình dáng ban đầu nữa. Tuy rằng người Thu Dương rất gầy nhưng bụng cậu lại phình ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất to.lẽ đây hậu quả của việc tràn dịch gan. Hơn nữa chân cậu cũng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phù hết lên, làn da thì bị vàng vọt.

“Đưa đi phòng cấp cứu.”

Trên mặt Thu Dương đeo mặt nạ dưỡng khí. Mặt nạ lớn như che hết khuôn mặt nhỏ của cậu.

An Tử Mặc nhíu mày, không khống chế được bản thân mà đi theo.

Bùi Dĩ Chu nhìn qua An Tử Mặc, sau đó kéo bác lại hỏi: “Tình hình của bạn nhỏ ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ổn không?”

Bác lắc đầu: “Bạn nhỏ ấy còn nhỏ tuổi, lại bỏ lỡ mất thời gian trị liệu tốt nhất. Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ của bạn ấy cũng không trả đủ tiền phẫu thuật. Cứ kéo dài lâu như vậy, các tế bào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ung thư đã bị khuếch tán tới các bộ phận. Nhìn chung thì tình hình không quá lạc quan.”

Bùi Chu từ từ buông tay, ánh mắt anh trầm xuống.

An Tử Mặc ngồi trên ghế yên lặng nghe bácnói. Trên mặt cậu khôngbiểu cảm gì. Vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt cậu cũng cùng bình tĩnh, trước sau như một.

BùiChu sờ sờ gáy cậu, “Con bạn của cậu kia đúng không?”

An Tử Mặc quay đầu đi, lạnh lùng nói: “Không phải.”

Ánh mắt anh đảo qua thì thấy ông của Thu Dương vội vàng chạy tới. Cả hai người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đổ mồ hôi đầm đìa. Có lẽ do năm tháng mai một nên nhìn dáng vẻ của hai người càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 già nuakhổ sở hơn.

Hai người họ đều khóc.

An Tử Mặc nhìn hai người đang khóc thút thít kia thì tâm trạng vốn đang bình tĩnh của cậu tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dưng khó hiểu.

“Này.”

“Sao?”

“Thu Dương sẽ chết.”

Hiếm khi Bùi Chu lại không phủ nhận: “Có lẽ vậy.” Nhìn màu sắc linh hồn của bạn nhỏ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khá u ám, lẽ thời gian còn lại của cậu cũng không nhiều lắm.

“Nếu xác định sẽ chết, tại sao nhà bọn họ nghèo như vậy vẫn nhất quyết phải chữa trị? Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải chết sớm thì đỡ đau khổ sớm sao?”

Người cũng chẳng khác chim sẻ bao, so với việc phải chịu đau khổ kéo dài thì chết sớm siêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sinh sớm vẫn thoải mái hơn.

Cậu vẫn luôn nghĩ như vậy.

Bùi Nặc, chim sẻ, Thu Dương, ông của Thu Dương, tất cả đều chẳng aithể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoát được bàn tay của số phận, xoay chuyển chuyện sống chết.

An Tử Mặc cũng không hiểu. ràng họ đều biết cho đổ bao nhiêu tiền bạc cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sức lực vào cũng chẳng ích gì, nhưng tại sao họ lại làm như vậy?

Đang lúc cậu ngơ ngẩn thì nghe được âm thanh nhàn nhạt phát ra từ bên cạnh.

“Bởi cuộc sống ngắn ngủi, thế ai cũng trân trọng từng phút giây được sống.” Bùi Chu vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những sợi tóc mềm mại của An Tử Mặc, sau đó nhìn vào mắt cậu nói, “An Tử Mặc, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đời này rất nhiều người coi một ngàyý nghĩa như một cuộc đời, chúng ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyền phán xét hay cười nhạo họ.”

An Tử Mặc như suy nghĩ ngoảnh đầu nhìn Bùi Chu. Lông mi cậu run rẩy sau đó tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục nhìn chằm chằm cửa phòng cấp cứu.

Cấp cứu được hoàn thành rất nhanh, sau khi trị liệu kết thúc thì trên người cậu gắn rất nhiều cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ống, còn rất nhiều thiết bị lằng nhằng bên cạnh nữa.

An Tử Mặc vẫn luôn đứngmép giường nhìn Thu Dương. Cậu phát hiện hiện tại Thu Dương chẳng khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú chim sẻ ngày trước.

“Cháu à, cháu đừng sợ.”

Lúc này của Thu Dương nhẹ giọng an ủi An Tử Mặc.

Cậu ngẩng đầu: “Cháu không sợ.”

của Thu Dương gật đầu sau đó dùng khăn tay lau nước mắt đi.

“Không sợ là tốt, không sợtốt. Dương Dương nhà bà không muốn người khác sợ nó……”

Sau khi bị bệnh, dáng vẻ của Thu Dương thay đổi rất nhiều. Những bạn ngày trước chơi cùng cậu đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười nhạo cậu.

của Thu Dương rất khó chịu, không muốn mọi người cười cợt cháu mình.

Nghĩ tới chuyện cũ, bà lại đau lòng rơi nước mắt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App