GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 77

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Chớp mắt một cái là tới Tết Thiếu nhi, An Tưởng cố ý lên mạng mua một set đồ gia đình. Set đồ gia đình này có kiểu dáng đơn giản, một bộ có hình thỏ con đáng yêu, bộ còn lại có hình cà rốt bị cắn.

Bộ của An Tử Mặchình củ rốt bị cắn, An Tưởng làm gương mặt đen của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu, mạnh mẽ mặc áo cho con mình, sau đó chuẩn bị mũ, nước, các đồ dùng cần thiết khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tiếp đómới cẩn thận ngắm nhìn dáng vẻ của cậu nhóc.

An Tử Mặc được nuôi cao hơn trước rất nhiều. Làn da không còn vàng vọt như lần đầu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặp cậu bé nữa, không chỉ vậy, làn da cậu còn trắng hồng, trông rất khỏe mạnh. Cậu đội cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mũ tai thỏ, hai mắt đen lấp lánh. Gương mặt cậu rất đẹp, chẳng qua cậu chẳng thể hiện biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảmnên người nhìn mới cảm thấy cậu hơi hung dữ.

“Con cười cho mẹ xem một cái nào.”

An Tử Mặc cứng rắn quay đầu đi.

An Tưởng không vui bĩu môi, xách túi lớn túi nhỏ chuẩn bị ra ngoài.

Đúng lúc này ngoài cửa tiếng động. Người tớiBùi Chu.

Anh mặc áo mi trắng và quần jean thay cho các bộ đồ đi làm thường ngày của mình. Dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ thoải mái trẻ trung này của anh chẳng khác các chàng trai đang còn ngồi trên ghế nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trường.

An Tưởng không nghĩ BùiChu sẽ đến. Trong lúc nhất thời hơi bất ngờ một chút.

“Anh không đi chơi với mấy đứa Nặc Nặc à?”

Bùi Dĩ Chu đi đến gần chỗ cô, “Bùi Thần đưa hai đứa đi biển chơi rồi.” Nói rồi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cẩn thận quan sát dáng vẻ hôm nay của An Tưởng.

Hôm nay An Tưởng mặc cùng gọn gàng, trẻ trungnăng động.buộc tóc đuôi ngựa cao, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái kẹp màu trắng để kẹp tóc lên, để mặt mộc nhưng vẫn xinh đẹp hút hồn người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũ.

Ngoài mặt thì Bùi Dĩ Chu vẫn bình thường, nhưng trong lòng anh đã nổi sóng không ngừng rồi.

“Đồ gia đình hả em?” Anh chú ý tới quần áo trên người hai người.

“À… Vâng.” An Tưởng gãi đầu, đột nhiên nhớ tới bộ đồ dành cho ba mình chưa bóc trong túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra. Lúc mua, tìm đồ mẹ con không thấy bộ nào nên mua đồ gia đình cho ba người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ánh mắt Bùi Chu đảo quanh, sau đó anh thấy một cái túi nguyên trên bàn, “Ở kia đúng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em?” Nói rồi anh tiến đến, mở túi ra.

Áo của ba của mẹ giống nhau, đều có hình thỏ con đang miệng. Chỉ là một cái thỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiêng về bên trái, một cái thỏ nghiêng về bên phải, mặt đối mặt như chuẩn bị hôn nhau.

BùiChu cầm áo lên nhìn, cười với ý tứ sâu xa: “Trông cũng đẹp đấy.”

Giọng điệu của anh không giấu được sự ám chỉ sâu kín trong đó. Vẻ mặt An Tưởng thay đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không khỏi nắm chặt lấy vạt áo mình, giả vờ khách sáo, “Thế anh đi thử xem xem?

Lúc chọn kích cỡ áo chỉ để ý đến số đo của mình và con mình thôi, còn về bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ dành cho ba này thì điền bừa môt số, nếu Bùi Chu không mặc vừa thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ bỏ thôi.

“Được.” BùiChu cầm áo vào trong phòng thay. Đến lúc anh ra thì An Tưởng hốc mồm.

Tạivừa người anh.

Còn vừa người anh hơn tưởng tượng củanữa, áo này hoàn toàn ôm sát lấy thể của anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Đẹp à?”

An Tưởng khó xử gật đầu: “Ừm, đẹp.”

“Ừ, thế mình đi thôi.”

“……?”

“Không phải em đang định đi công viên trò chơi sao? Chúng ta cùng đi thôi.”

“Anh, anh cũng đi hả?”

Bùi Chumi xuống, liếc qua nhìn An Tử Mặc, “Đi chơi cùng con mình là chuyện hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mà.”

An Tử Mặc biết mấy suy nghĩ chó trong lòng của BùiChu, cậu không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khinh thường, ôm chai nước đi ra ngoài đầu tiên. Xe của Bùi Chu đã dừng ở ngoài cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trợ lý của anh cũng đó, rõ ràng người kia đã rắp tâm chuẩn bị từ trước rồi.

Trợ lý thấy BùiChu thay áo mới thì ngơ ngác sau đó quay đầu đi cười trộm.

Anh ta cười quá lộ liễu, Bùi Dĩ Chu lạnh lùng hỏi, “Cậu cười cái cười? Trông khó nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắm à?”

Trợ lập tức thu lại nụ cười của mình, liên tục gật đầu: “Đẹp, đẹp ạ. Bùi tổng mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng đẹp.” Chỉ là… trông không hợp lắm. Bộ đồ đáng yêu được khoác lên người Bùi Chu mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khuôn mặt lạnh lùng kia trông chẳng hợp chút nào.

Ngồi một láttới công viên trò chơi, trợgiúp ba người đi mua vé.

Bùi Chu lấy vé, “Cậu cũng đi trước đi, tôi gọi điện xong qua đây đón chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.”

Trợvui vẻ cùng tài xế rời đi.

Bên ngoài ánh nắng chiếu chói chang, nhưng dường như thời tiết nóng nực như này cũng chẳng ngăn được các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gia đình ra ngoài chơi với nhau. Người xếp hàng dài dằng dặc, bên trong cửa cũng đông đúc, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chung chỗ này rất náo nhiệt.

An Tưởng sợ con mình bị lạc nên trực tiếp bế cậu nhóc lên.

“Để anh bế cho.” Đột nhiên Bùi Dĩ Chu duỗi tay.

“Không không không, để em bế.”

“Không sao đâu.” Bùi Chu mạnh mẽ bế lấy An Tử Mặc, chầm chậm đi bên cạnh An Tưởng.

Bùi Chu cao to cường tráng, An Tử Mặc bị anh ôm bằng một tay như ôm một thú cưng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu cảm thấy chẳng thoải mái chút nào, ngực của người đàn ông này cứng như đá, cũng chẳng thơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút nào hết. Chẳng giống như mẹ cậu, vừa mềm vừa thơm, lại còn dịu dàng nữa.

Khó chịu thì đành chịu vậy. sao An Tử Mặc cũng cảm thấy khá mỏi mệt khi phải xếp hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên cậu để mặc cho BùiChu bế mình.

“Để em đi xếp hàng cho, anh cùng Mặc Mặc qua chỗ b án nước lạnh bên kia ngồi nghỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lát đi.”

rất nhiều người đang xếp hàng, muốn vào ít nhất cũng phải đợi 15 phút nữa.

Bùi Chu nhìn hàng người phía trước, không trả lời An Tưởng, xoay người đi qua chỗ b án nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạnh. An Tưởng nhớ ra Bùi Chu còn chưa đưa cho mình nên cũng chạy qua theo.

“Em muốn ăn cái này không?” Anh chỉ vào kem trên menu hỏi.

Đúng An Tưởng hơi thèm thật, không nhịn được li3m li3m khóe môi.

Động tác của An Tưởng rất đáng yêu, BùiChu không giấu nổi ý cười trong mắt, “Ông chủ, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi hai cây kem.”

Kem được làm rất nhanh, Bùi Dĩ Chu đưa cho hai người mỗi người một cây, “Hai mẹ con ngồi đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghỉ ngơi trước, anh đi xếp hàng cho.” Nói rồi anh quay đầu đi vào cuối hàng.

An Tưởng nắm chặt lấy kem, nhìn người đàn ông đang dần đi xa. nơi nào anh cũng là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm điểm của sự chú ý, giữa dòng người đông đúc anh vẫn lóa mắt như sao trời, có lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do khí thế của anh hơi dọa người nên mấy cô gái đằng sau chẳng dám tới làm quen hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến gần.

Lông mi An Tưởng động động, đột nhiên trong lòng nhiều cảm xúc phức tạp.

thời hiện đại, tuy quỷ hút máu không còn sợ ánh sáng mặt trời nữa, nhưng sự thích nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với ánh nắng mặt trời của họ vẫn hơi kém một chút, đứng lâu dưới ánh mặt trời vẫn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy khó chịu. An Tưởng nhìn xung quanh, cuối cùng thấy cửa hàng bán ô bên cạnh. Cô cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thêm hai ba miếng nữa ăn hết kem sau đó đi qua mua một cái ô, đi đến cạnh chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu đưa ô cho anh.

“Hả?” Bùi Chuánh mắt xuống, nốt ruồi son khóe mắt mê hoặc lòng người.

Không biết do đứng chỗ nắng bị nóng hay bị anh nhìn chăm chú mà An Tưởng cảm thấy nóng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả mặt. tránh ánh mắt của anh, mở ô ra che cho Bùi Dĩ Chu, “Em… em cũng xếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hàng.” nhỏ giọng nói, âm cuối ngọt ngào như đang làm nũng.

Bùi Chu cao gần 1m90, An Tưởng cao chừng 1m64. Sự chênh lệch độ cao làm cảm thấy hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đuối khi che ô cho Bùi Chu.

Bùi Chu cười sau đó lấy ô che về phía An Tưởng.

Ô trên đầu làm hai người như nhân vật chính của bức tranh tình yêu mùa hạ, rất đẹp mắt. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc ngẩng đầu lên, cậu cảm thấy hơi nghi ngờ cuộc đời nhìn mặt trời trên đầu. Sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu giậttrên đầu mình xuống, mạnh mẽ chen vào giữa hai người.

An Tưởng bị đụng vào nên lảo đảo hai bước, lúc suýt ngã vào người qua đường thì một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cánh tay nhẹ nhàng giữ lấy tay cô, sau đó dịu dàng kéo về cạnh mình.

“Cảm ơn anh…” Bị người kia lôi kéo nhưng An Tưởng không định tránh đi. BùiChu bên cạnh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không định buông tay.

An Tử Mặc nhìn bà mẹ ngốc nhà mình lại nhìn người cha chó kia…

Con mẹ nó!

cậu bất cẩn, tự dưng làm người thúc đẩy tình cảm cho họ!

Nghĩ vậy, vẻ mặt An Tử Mặc còn đen hơn lúc trước. Đoàn người di chuyển rất nhanh, đến nhà bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ, Bùi Chu đưa vào cửa sổ, “Ba người.”

Giá trị nhan sắc của nhà ba người này rất cao nên rất nhanh gây sự chú ý cho người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường.

An Tưởng đứng cạnh BùiChu nghe tiếng mấy cô gái nhỏ giọng nói với nhau.

“Đâyphải Bùi Dĩ Chu không nhỉ?”

“Không, làm chuyện đó, chắc là giống nhau thôi ha?”

“Làm sao lại không phải được. Cậu nhìn kìa, con của anh ấy cũng ở đó đấy. Mẹ nó! Sao hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nay ấy đẹp vậy, giống y như tiên nữ vậy á!”

Tiên nữ…

Được khen, An Tưởng quên cả thở, mạnh dạn nhìn qua chỗ phát ra âm thanh, cười với hai gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau.

An Tưởng không để tóc mái, trán cô vừa trắng vừa cao. Mày nhỏ thanh, đôi mắt đào hoa cong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên cùng xinh đẹp. Lúc cười lên còn lúm đồng tiền, nhìn rất ngọt ngào dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thương.

“A a a a a a, mẹ chồng cười với tớ kia!”

Mẹ chồng…

Vẻ mặt An Tưởng thay đổi, quay đầu đi ngay lập tức.

Mấygái kia không định đi đến làm phiền ba người nhưng vẫn chụp trộm góc nghiêng của ba người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đăng lên Weibo.

[Cá Nhỏ Thích Ăn Mèo: Ô mai gót mù mắt chó của mị rồi! Nay mị thấy Bùi tổng đưa vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng con mình đi chơi, cả ba người còn mặc đồ gia đình nữa chứ! Nhìn qua Bùi tổng trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất dịu dàng dễ gần luôn, vợ ổng còn đứng sau che ô cho ổng nữa chứ!!”

—— A a a a, bộ quần áo này của Mặc Mặc đáng yêu thế!

—— Đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng sao tui cảm thấy cứ hông vui thế nào ấy!

—— Vui được mới lạ ấy! Tui cũngchỗ đó nè, mẹ cậu nhóc thì mua ô che cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi tổng, quên luôn cậu ấy bên cạnh. Nhìn vẻ mặt của lúc ấy buồn cười lắm, đúng kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghi ngờ cuộc đời luôn.

“……”

An Tưởng không biết những bình luận kia trên mạng. Lúc này đã đi theo Bùi Chu vào công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viên trò chơi rồi.

Công viên trò chơi này chính công viên quy mô lớn nhất Giang Thành, cũng nơi đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện đại nhất. đâybánh xe quay khổng lồ, thuyền hải tặc, nhà ma, sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khấu biểu diễn nhạc nước, nói chung cái gì chơi hay thì hết. Xung quanh quá náo nhiệt, An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng nhìn hoa cả mắt, không hiểu saokhông còn cảm thấy mệt với nóng nữa.

“Em muốn chơi cái gì?” Bùi Chu hỏi An Tưởng.

Muốn chơi cáihả?

muốn chơi tất cả chỗ này!!

Chỗ này chơi vui hơn công viên sau nhà lần trước nhiều! Nhìn cái bánh xe khổng lồ kia kìa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngồi trên đó chắc chắn sẽ không bị ngã xuống đâu!!

Trong lòng An Tưởng cùng kích động, không để ý thấy vẻ mặt cạn lời của con mình bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cạnh.

An Tử Mặc không ngờ mẹ mình lại dám vào cái công viên trò chơi ma quỷ chỉ xuất hiện trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phim điện ảnh kinh dị sau khu chungđợt trước. Nghe tiếng lòng của chứng tỏ ngày trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào trong đấy chơi bánh xe khổng lồ lại còn bị ngã rồi.

An Tưởng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

sao hôm nay cũng Tết Thiếu nhi, phải hỏi ý kiến của Mặc Mặc đầu tiên!

“Mặc Mặc, con muốn chơi cái gì?”

Chơi cái hả? An Tử Mặc chẳng muốn chơi cái gì.

Cậu mở bình nước đang treo trên cổ ra, cúi đầu hút mạnh một ngụm, dùng nước lạnh để xua đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái nóng. An Tử Mặc thoải mái nói, “Con nhường Tết Thiếu nhi cho mẹ rồi mà, mẹ muốn chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cứ chơi đi.”

“Thế chúng ta đi ngồi bánh xe khổng lồ đi!”

“Vâng.” An Tử Mặc bình tĩnh trả lời, cậu đi theo hai người lớn vào bánh xe khổng lồ ngồi.

An Tưởng sung sướng xông vào trong đầu tiên,vừa đi vừa nhảy, vui như một em vậy, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như còn vui hơn cả mấy bạn nhỏ trong công viên này nữa.

Ngồi bánh xe khổng lồ xong An Tưởng lại đi chơi vòng quay ngựa gỗ. Xe điện đụng, thuyền hải tặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến cả nhảy cao cô cũng thử bằng hết.

Riêng về điểm này, Bùi ChuAn Tử Mặc lại rất giống nhau, cả hai chẳng có hứng thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với những trò này. Cả quá trình hai người đều nhận nhiệm vụ mua rồi ngồi xem An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chơi.

An Tưởng chơi suốt một buổi sáng toát đầy mồ hôi, mặt đỏ lênnóng. Nhưng điều đó vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không che được sự sung sướng trong mắt cô. An Tưởng thở phì phò, nắm lấy ông tay áo Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu xem xung quanh còn trò nàochưa chơi hay không.

Dáng vẻ này của cô chẳng khácmấy bạn nhỏ, Bùi Chu dịu dàng nhìn cô, chiều chuộng mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình nước ra, “Em uống nước đi.”

“Em không uống đâu.” An Tưởng từ chối, định nhảy qua chỗ đệm nhảy bên cạnh để chơi.

“Em nghe lời đi.” Bùi Chu kéo tay An Tưởng lại, “Uống một chút đi.”

Tay vừa nhỏ lại vừa nóng, tương phản với bàn tay to lạnh của Bùi Chu.

Bùi Chu kéo lại làm An Tưởng hoàn hồn. lấy nước, nhìn hai ba con một lớn một nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối diện thì cảm thấy hơi ngượng. Rõ ràng hôm nay tới đây là để con chơi, chẳng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế nào cuối cùng lại người chơi hăng nhất.

An Tưởng uống nước xong thì không đi chơi nữa, hỏi Bùi Chu: “Anh Mặc Mặc muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi chơi một chút không? Em thấy chỗ kia thủy cung với cả nhà ma nữa đấy!”

Hai chữ “nhà ma” làm Bùi Chu nhăn mày lại, trong lòng anh sinh ra cảm giác không muốn.

“Hoặc chúng ta thể đi vớt cá!”

“Ừ, thế chúng ta đi vớt…”

“Con muốn đi nhà ma!” An Tử Mặc giơ tay lên, bình tĩnh cắt ngang lời BùiChu.

Bùi Chu nheo mắt lại. Chẳng cần nghĩ cũng biết thằng nhãi ranh này cố ý.

An Tưởng chờ mãi mới thấy con mình đòi đi chơi, thế nghe xongvui sướng chạy đi mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vé.

Nhìn bóng dáng xa dần của An Tưởng, An Tử Mặc ngẩng đầu làm mặt quỷ trêu ngươi Bùi Chu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Đồ xấu tính.” Bùi Chu hừ lạnh, nhấc chân đuổi theo An Tưởng.

An Tử Mặc cười ngây thơ, “Làm sao? Chú sợ à? Chú là quỷ hút máu mà, sao lại sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái này được cơ chứ?”

Mẹ kiếp!

Người cũng còn biết sợ người, anh một con quỷ sao lại không thể sợ ma quỷ được chứ?

Tác giả có lời muốn nói:

Đến lúc đi nhà ma.

Bùi Chu rúc vào trong ngực An Tưởng: Cảm ơn con đã đưa ba tới nhà ma nha!

An Tử Mặc: ……

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 77 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App