GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Đời này mặt già của Bùi Thần đều ném hết ở nơi này rồi.

Cậu tiến lên vài bước bắt lấy Bùi Ngôn, khẽ cắn môi, từ kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra đường em đừng nói mình em anh.”

Còn thể bị người ta đánh gãy răng?

Mất mặt!!!

Thời điểm cậu lớn bằng toàn đánh gãy răng người khác đó!

Bùi Ngôn rầu cúi thấp đầu, không lên tiếng, trề môi.

Thật ra cậu đánh nhau cùng An Tử Mặc cũng chẳng chiếm được ưu thế gì. Không những rụng răng, tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn bị kéo đứt vài sợi, cổ cũng bị trầy da. Nhưng Bùi Ngôn sợ mất mặt nên không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói, chỉ dựa vào năng lực tự lành của bản thân lặng lẽ ngậm ngùi đau khổ cả đêm.

“Mà thôi.” Chân mày Bùi Thần giãn ra, “Vẫn tốt hơn là em đánh gãy hết hàm răng của người ta.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Ngôn không rõ nguyên nhân nhìn qua.

Một tay Bùi Thần chống cằm, nhìn An Tưởng rồi tự nâng cằm lên, như nói với Bùi Ngôn, như tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói với mình: “Anh đã nhận định rồi!”

“……?”

Cả người Bùi Ngôn ngả ra sau, cùng khiếp sợ.

Không phảianh sẽ tìm cho mình một chị dâu đó chứ?

Không được! Không cần chị dâu, không cần chị dâu! Không cần loại người như này làm chị dâu mình đâu! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Đây, cốc của hai bạn nhỏ tôi không cho đá nha.” An Tưởng đặt nước trái cây trước mặt bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại lấy một ly đưa đến tay An Tử Mặc.

An Tưởng nhìn thời gian, nghĩ nghĩ vài giây rồi nói: “Bùi Thần, hay tối nay cậu với hai đứa nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại đây ăn cơm đi.”

Câu nói đột ngột thốt ra, đôi mắt xinh đẹp của Bùi Thần trừng lớn: “Dạ? Mời chúng em?”

“Ừ.” An Tưởng gật đầu, “Cậu giúp chị tìm nhà trẻ cũng tốn không ít thời gian, hơn nữa hôm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc Mặc còn bắt nạt làm hai đứa em của cậu khóc nữa.”

Nhà bọn họtiền nên cũng sẽ không nhận bồi thường về tiền mặt.

Nghĩ tới nghĩ lui thì mình làm một bữa cơm rồi mời bọn họ ăn tốt nhất.

“Em không cần……”

“Có thể thể!” Bùi Thần nhanh chóng che cái miệng nhỏ của Bùi Ngôn, “Nhưng có thể nấu cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ này ạ?”

“Đằng sau phòng bếp.”

Phòng ốc tuy nhỏ nhưng đầy đủ mọi thứ.

Thỉnh thoảng An Tưởng cũng trong tiệm nấu cơm. Rốt cuộc thêm đứa nhỏ, ăn cơm hộp thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lành mạnh lắm.

“Các em nói khẩu vị cho chị, chị đi mua đồ ăn cho mấy đứa.”

Ánh mắt Bùi Thần sáng lên, giơ tay tự đề cử mình: “Để em đi cùng chị, em thể chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ giúp chị.”

“Thôi.” An Tưởng trực tiếp từ chối, “Cậu thể lại trong tiệm trông Mặc Mặc giúp chị, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cũng cần trông cả Ngôn Ngôn cùng Nặc Nặc nữa. Tất cả người lớn đều ra ngoài sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt lắm đâu.”

Cái này cũng đúng.

Tính cách Bùi Ngôn nóng nảy, Bùi Nặc lại quá yêu khóc, An Tử Mặc lại con nhím không dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chọc, nếu tất cả lại rời đi thì không thể chắc chắn sẽ không điều ngoài ý muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xảy ra.

Đáy lòng Bùi Thần mất mát nhưng vẫn ngoan ngoãn lựa chọnlại.

An Tưởng xách túi nhỏ lên, đổi xong giày rồi mở cửa rời đi.

đi rồi trong tiệm chỉ còn một thiếu niên cùng ba đứa nhỏ.

Toàn bộ quá trình An Tử Mặc coi bọn họ như người trong suốt, hết sức chăm chú xem TV, đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt một chút cũng chưa di chuyển.

“Những đứa trẻ chẳng biết cái như mày mới xem phim hoạt hình!” Đột nhiên Bùi Ngôn khiêu khích nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay sau đó lấy một tập tranh tiếng Anh dành cho trẻ nhỏ từ trong cặp sách ra, cợt nhả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy đến trước mặt An Tử Mặc, lấy ra khoe vẫy vẫy tay, “Màybiết cái này cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

An Tử Mặc mặc kệ cậu.

“Mày đi học đâu biết?” Bùi Ngôn dẩu cái miệng nhỏ nói, “Trong lớp chỉ tao thuộc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 26 chữ cái, lợi hại không?”

An Tử Mặc nhàn nhạt nhìn qua, nói một từ đơn: “Idiotie.”

Đây một từ tiếng Pháp.

Dịch ra chính “ngu ngốc”.

Bùi Ngôn nghe không hiểu, nghiêng nghiêng đầu: “Mày nói cơ?”

An Tử Mặc quay đầu cười lạnh với cậu nhóc, lại nói thêm một câu: “Dummkopf.”

“Cái đấy?”

Thần sắc An Tử Mặc đờ đẫn cắn ống hút: “Tao khen mày thông minh.”

Bùi Ngôn sửng sốt: “Thật hả?”

An Tử Mặc gật đầu.

Bùi Ngôn ghé sát đầu vào, “Mày nói thêm vài câu nữa đi.”

“Du Dummkopf.”

Bùi Ngôn càng hứng thú: “Câu này sao?”

Ngữ khí An Tử Mặc nhàn nhạt: “Bạn thật thông minh.”

“Du……” Bùi Ngôn nhỏ giọng lẩm bẩm, từ đơn kia chút phức tạp, cả nửa ngày cậu cũng chưa nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.

An Tử Mặc rất hào phóng nói lại hai lần.

Bùi Ngôn không ngu ngốc nên lặp lại mấy lần liền nhớ kỹ. Cẳng chân cậu nhóc lắc lư, vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vỗ vỗ bả vai An Tử Mặc, “Là tao khinh thường mày. Không nghĩ tới mày sẽ biết tiếng Anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hôm nay về tao sẽ nói cho cụ tao nghe, nếu cụ khen tao thì tao sẽ tha thứ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mày.”

An Tử Mặc nhấp môi cười cười, không trả lời.

Câu cuối cùng tiếng Đức.

Dịch ra nghĩa “Mày đồ ngốc”.

Chậc.

sao cụ nghe cũng không hiểu, nói không chừng sẽ khen hai câu thật đó.

An Tử Mặc dựa vào ghếpha mềm mại, không hiểu sao tâm tình đột nhiên thoải mái.

Sau cuộc trò chuyện nhỏ đó thì Bùi Ngôn cũng không ồn ào với An Tử Mặc nữa, ngồi cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Nặc bên cạnh An Tử Mặc xem phim hoạt hình.

Bùi Thần ngồi một bên chơi game. Mấy bạn nhỏ không bắt nạt nhau, bầu không khí cũng được tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hài hòa. Đột nhiên một hồi chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh.

Bùi Thần nhìn cuộc gọi đến do dự vài giây, không dám tiếp tục chơi trò chơi nữa, trực tiếp nhấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống tiếp điện thoại.

“Cụ tan làm rồi, cháu mang mấy đứa Bùi Ngôn đến đây.”

Qua một chiếc điện thoại, thanh âm thanh lãnh của người đàn ông thật dễ nghe.

Bùi Thần cào loạn đầu, cau mày nói: “Hôm, hôm nay chắc chúng cháu không thể ăn cùng cụ rồi.”

“Sao?”

Bùi Thần chút chột dạ: “Có người mời, cháu không tiện từ chối. Cháu sẽ trông Ngôn Ngôn với Nặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nặc thật cẩn thận, cụ không cần lo lắng.”

Anh hỏi: “Ai mời?”

“Một chị gái xinh đẹp, cụ ơi, cụ cũng muốn tới ạ?” Bùi Thần thuận miệng nhắc tới, cũng chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu không hứng thú.

Quả nhiên.

Anh quyết đoán cự tuyệt: “Vậy cháu chăm sóc tốt hai đứa nhỏ, trước 9 giờ phải về nhà. Sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụ sẽ kiểm tra bài tập của cháu.”

Lạch cạch.

Điện thoại bị ngắt.

Điện thoại trở lại giao diện trò chơi, trò chơi đã kết thúc, cậu thua. Đáy lòng Bùi Thần như thủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tinh vỡ vụn, tức khắc chìm vào đáy cốc.

Bùi Chu nói muốn kiểm tra bài tập thì nhất định sẽ kiểm tra. Làm không xong còn có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chấp nhận được, nhưng…… Căn bản cậu không làm!!!

Mẹ nó.

Phiền.

Bùi Thần lấy quyển sách bài tập ra, chuẩn bị tùy tiện khoanh vài câu để lừa gạt. Kết quả mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bài tập ra cậu hoàn toàn hốc mồm. Cả ngày hôm nay cậu đều mộng du, không nghe thầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giảng, một câu cũng chẳng hiểu gì. thì cậu hiểu từng con số đấy, nhưng ghép lại với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau thì chẳng hiểu gì.

Bùi Thần nằm dài trên bàn vò đầu bứt tai, sầu đến kéo đứt vài sợi tóc.

“Chọn C.”

Nhưng đúng lúc này, một thanh âm non nớt vang lên bên tai.

An Tử Mặc ngồi uống đồ uốngđối diện cậu, đầu ngón tay tròn tròn chỉ vào đề mục: “Với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đề này thì đầu tiên sửa rồi đơn giản hóa công thức, rồi căn cứ vào định nghĩa của hàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 số lẻ tính ra kết quả.”

Bùi Thần bị nói phát ngốc, mắt to trừng mắt nhìn bài tập nửa ngày cũng không phản ứng.

Cậu chớp chớp mắt, nhìn về An Tử Mặc đang bình tĩnh, lại chớp chớp mắt nhìn lại An Tử Mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cuối cùng cậu véo đùi đẩy đẩy cậu nhóc ra, không kiên nhẫn đuổi người: “Đi đi đi đi, bạn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đừng quấy rối.”

Một đứa nhỏ ba bốn tuổi làm sao làm được bài tập lớp 10?

Không phải thằng nhỏ ngốc thì chính là cậu ngốc.

Bùi Thần nắm tóc tiếp tục vùi đầu vào làm bài tập.

An Tử Mặc cũng không nói thêm.

Cậu chậm uống đồ uống, bàn tính đánh leng keng trong lòng.

Trải qua mấy ngày cậu quan sát Bùi Thần, An Tử Mặc thể đoán qua được xuất thân của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thần.

Trên quần áo của người này khôngnhãn hiệu, vải dệt lại loại vải quý nhất, cùng với chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xe đắt đỏ xuất hiện nhà trẻ hôm ấy, không cần nghĩ cũng biếtgia cảnh không tồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hôm trước An Tử Mặc cũng dùng trộm máy tính của An Tưởng ra qua dòng họ Bùi này, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài ý muốn biết được Bùi Thần chínhthái tử của Bùi thị một tay che trờiGiang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành này.

Trong nhà tiền, quan hệ khắp nơi, quan trọng nhất ngốc nghếch.

Không lợi dụng người này còn lợi dụng ai?

“Ngọa tào! Mẹ nó là C thật này!!”

Bùi Thần kêu một tiếng rung nhà.

Cậu nhìn bạn tốt nhắn đáp án trong WeChat, kích động qua ôm An Tử Mặc: “Không phải chứ, sao em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm được?”

“Có quan trọng không?”

Quan trọng…… không ư?

Mẹ quan trọng lắm đó!!!

Chẳng, chẳng lẽ thằng nhóc này thiên tài hả?

Bùi Thần thật khiếp sợ.

An Tử Mặc uống xong ly nước tiện tay ném vào sọt rác, nhìn anh em sinh đôi đang ngồi ngây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngốc xem TV không chút hứng thú với cuộc đối thoại của bọn họ.

An Tử Mặc lau sạch miệng nhỏ, thần sắc nghiêm trang: “Bài tập rất khó đúng không?”

“Đúng!” Bùi Thần gật đầu một cái thật mạnh. Đâu chỉ khó, dường như mỗi ngày đều bị chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi chém lại trăm lần ấy chứ.

“Vậy anh muốn không phải làm bài tập không?” An Tử Mặc dẫn dắt từng bước từng bước một.

“Hỏi mẹ nghĩa thế, học sinh cấp ba nào thích làm bài tập đâu?”

An Tử Mặc đặt hai tay lên bàn, tới gần hơn một chút: “Anh Bùi Thần.” Hai mắt cậu sâu thẳm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không giống đứa nhỏ bình thường, gọi “anh” nhưng không chút kính trọng nào.

Cậu nói: “Về sau em giúp anh làm bài tập, bài nào không hiểu em cũng thể dạy anh, đảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo thành tích của anh thể tiến bộ hơn. Nhưng mà……”

“Nhưng…… Nhưng làm sao?” Không hiểu sao Bùi Thần bỗng khẩn trương.

“Mỗi tháng anh phải đưa em học phí.”

Học phí?

Đứa nhỏ này còn biết đòi tiền hả??

Đột nhiên Bùi Thần bắt đầu tin rằng cậu nhóc chính một thiên tài. Những đứa trẻ bình thường làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147biết nói điều kiện với người lớn? Nhưng cẩn thận nghĩ lại thì cũng chẳng hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho mình, lại còn thể quan hệ tốt với An Tử Mặc, dễ dàng tiếp cận An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn nữa chứ?

Làm bài tập lại chẳng quá quan trọng.

“Bao, bao nhiêu tiền?” Bùi Thần không tự giác sờ sờ túi quần. Tuy rằng cậu phú nhị đại, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mỗi tháng cũng không được cho quá nhiều tiền. Bùi Chu quản rất nghiêm, nếu đánh nhau hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phạm lỗi thì một xu cũng không lấy được. Cũng may Hứa Xuyên còn thương cậu, thỉnh thoảng cậu nịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nọt một xíu thì cũng thể lấy được ngót nghét một vạn.

“Anh cứ xem đi.” Trọng điểm của An Tử Mặc cũng không phải tiền, ánh mắt cậu lập lòe, “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng thấy đó, hiện tại em một đứa trẻ……”

Bùi Thần phụt cười ra tiếng, không chút lưu tình đánh gãy: “Thôi đi, anh chưa từng thấy bạn nhỏ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đánh gãy răng em anh đâu.”

“……”

An Tử Mặc trầm mặc một phút, làm như không bị trào phúng, tiếp tục nói: “Anh giúp em làm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái thẻ ngân hàng, mỗi tháng gửi tiền vào trong đó. Thẻ thì anh cầm, khi nào em cần thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đưa cho em. Đúng rồi, nếu bạn anh cũngnhu cầu cũngthể tìm em, em thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dạy hết nha.”

Mẹ nó!

Tại sao lại có cảm giác đáng tin thế nhỉ? Thế này như nào!!

trí Bùi Thần nói cho cậu rằng không thể dễ dàng bị một đứa trẻ lừa như vậy được, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện thực lại làm cậu không thể không cúi đầu.

Ô, ai bảo cậu còn chẳng bằng một đứa trẻ.

Đang lúc nói chuyện thì bên ngoài cửa tiếng động, tám phần An Tưởng đã trở về.

An Tử Mặc nhảy từ ghế xuống giữ chặt ống tay áo của Bùi Thần, nhỏ giọng nói: “Anh nhớ kỹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngàn vạn lần đừng nói với An Tưởng. Nếu không em sẽ mách với cụ anh anh có ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ với mẹ em.”

Đồng tử Bùi thần chấn động.

Con mẹ thằng nhãi ranh nàyác ma à? Tuổi còn nhỏ đã biết uy hiếp người khác rồi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Không đúng.

Làm sao biết cậu ý đồ với An Tưởng?

Bùi Thần không thể tìm được đáp án, chỉ có thể cười cười với An Tử Mặc.

An Tử Mặc trở về ghế tiếp tục xem TV.

Bước đầu tiên trong kế hoạch chạy trốn của cậu đã thành công rồi! Sau khi tiền cậu thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sử dụng kỹ thuật giao dịch ngầm trên máy tính của mình để thể mua được một thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giả. Chỉ cần thân phận thì những việc tiếp theo dễ dàng hơn rất nhiều.

Cuộc sống hoàn mỹ.

Hình như thế giới đáng yêu hơn một chút ý nhỉ?

An Tử Mặc lười biếng duỗi thẳng eo, lần đầu tiên tươi cười ngồi trên ghế.

Khuôn mặt tươi tắn ấy vừa vặn lại bị An Tưởng bắt gặp. không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khom lưng buông túi nặng trĩu trên tay xuống, “Thoạt nhìn Mặc Mặc trông vô cùng vui vẻ nha!” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xongngước mắt nhìn xung quanh. Bùi Thần đang ngồi làm bài tập, anh em sinh đôi cũng ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xem TV cùng An Tử Mặc trên sô pha, không khí tốt đẹp hơn so với lúc mới ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa rất nhiều.

kinh ngạc, sau đó lạicùng vui mừng.

Mấy đứa nhỏ cãi nhau ầm ĩ là bình thường, lẽ là quá lo lắng rồi.

An Tưởng xách túi đồ đi vào phòng bếp, bắt đầu tự hỏi xem nên cho thằng bé đến nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ trải nghiệm một chút cuộc sống sinh hoạt tập thể.

Nói không chừng…… Thằng bé sẽ từ từ tốt hơn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App