GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 61

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Trong một đêm mà An Tử Mặc chạy đi nôn tới năm sáu lần, nôn đến nỗi mà cậu cảm giác nôn hết cả ruột mình ra ngoài rồi. Cậu cảm thấy đầu mình đau đau và người cũng nóng dần lên.

Cậu quỳ rạp trước bồn cầu một lúc, chờ lấy lại được chút sức thì cậu mới bắt đầu ôm bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình tĩnh đứng lên. Đầu tiên An Tử Mặc về phòng thay quần áo, sau đó chuẩn bị hết giấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tờ khám bệnh cần thiết nhét hết vào banhỏ của mình. Cậu cũng không quên lấy thêm hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bộ quần áo sạch sau đó gập ngón tay, lên quan tài của An Tưởng.

An Tử Mặc cũng biết An Tưởng sẽ không dễ tỉnh như vậy nên cậu mở đèn sáng lên. Đèn sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chiếu vào mắt làm An Tưởng bừng tỉnh ngay lập tức.

còn chưa tỉnh ngủ hẳn, vẫn còn chưa thích ứng được với ánh đèn chói mắt. Một lúc lâu sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng mới từ từ ngồi dậy.

An Tử Mặc đứng trước quan tài của cô, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác bó, bên trong mặc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái áo màu vàng. Da cậu tái nhợt, môi khôngchút máu, cặp mắt đã đen giờ nhìn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tối tăm hơn.

An Tưởng dụi mắt, khàn khàn giọng hỏi: “Mặc Mặc, sao vậy con?”

An Tử Mặc ôm bụng. Tuy rằng cậu cũng sắp không đứng vững nổi nữa rồi, nhưng cậu vẫn cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm ra vẻ bình tĩnh nói: “Con nói cái này mẹ đừng khóc.”

An Tưởng cảm thấy buồn cười. Cậu nhóc này nghĩ mít ướt đến thế à?

“Mẹ không khóc, con nói đi.”

“Hình như con bị ngộ độc thực phẩm rồi.”

Vẻ mặt An Tưởng thay đổi.

An Tử Mặc tiếp tục bình tĩnh nói: “Cũng thể con bị viêm dạ dày cấp tính hoặc bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viêm ruột thừa. Nói tóm lại là mẹ mau đưa con tới bệnh viện đi.” Nói xong câu này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu không chịu nổi nữa, cảm giác buồn nôn lại ập tới. An Tử Mặc vội chạy vào trong toilet © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nôn khan với bồn cầu.

Lúc này An Tưởng mới biết được có chuyện lớn xảy ra rồi. hoảng hốt đứng dậy mặc quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo. chưa từng đối mặt với chuyện này bao giờ, đầu cô vẫn còn rối như một mớ bòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bong, không biết nên làm gì. Đang lúc An Tưởng ngơ ngác tự hỏi thì An Tử Mặc lại nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Tất cả giấy tờ con chuẩn bị xong hết rồi, chúng đều trong cặp sách. Mẹ chỉ cần mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại đi nữađược.”

An Tưởng bất ngờ. Tự dưng cảm thấy cậu nhóc 4 tuổi trước mắt còn đáng tin hơn so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người lớn hơn.

Đầu tiên An Tưởng gọi một xe taxi, sau đó bế An Tử Mặc lên, chạy như điên ra bên ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Vẻ mặt An Tưởng gấp gáp, đôi con ngươi xinh đẹp ánh lên sự bối rốisợ hãi. Sự nôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nóng dưới đáy lòng của bị An Tử Mặc nghe thấy không xót một chữ.

An Tưởng sợ hãi bao nhiêu thì An Tử Mặc lại bình tĩnh bấy nhiêu, “Con thể tự đi được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài trời đang mưa, mẹ cứ vội vội vàng vàng như này kiểu gì cũng sẽ ngã.”

“Không sao không sao, mẹ sẽ không ngã đâu.” An Tưởng ôm chặt An Tử Mặc, tóc mái rối tung dán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chặt hai bên cô, hai cánh môi mím nhẹ, ánh mắt cùng lo lắng. Nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn tỏ ra bình tĩnh sợ sự lo lắng của mình sẽ làm An Tử Mặc sợ hãi.

Trong lòng An Tử Mặc cái đó khẽ nhúc nhích. Cậu ngừng lại một chút rồi nói: “Con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết phải nằm viện hay không nên con mang thêm vài bộ quần áo. Mẹ cứ đưa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến bệnh viện rồi về trước cũng được.”

An Tử Mặc càng hiểu chuyện thì An Tưởng càng cảm thấy áy náy.

So với con mình thì là người càng trẻ con hơn, cũng không biết cách xử tốt mọi việc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Xe taxi An Tưởng gọi đã dừng trước cửa khu chung cư. Mưa bay lất phất. An Tưởng cẩn thận che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tử Mặc không bị ướt, sau đó bế cậu chạy chậm lên xe.

Hai người đi tới bệnh viện nhi gần đó nhất. Tuy rằng hiện tại rạng sáng nhưng có rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều các bệnh nhân đang chờ khám.

An Tưởng vừa xếp hàng vừa rót nước ấm cho An Tử Mặc.

An Tử Mặc lắc lắc đầu, sau đó lại nôn vào túi ni lông hai lần.

Bây giờ trên người cậu chẳng còn sức lực thừađể dùng nữa. Cậu màng màng dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào người An Tưởng nghỉ ngơi một lát cho đỡ mệt.

Cậu không thể cảm nhận được sự đau đớn tới từ thể mình nên cậu không biết nơi nào của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình gặp vấn đề. Ngày trước, khi cậu bị ốm, bị bệnh thì mẹ cậu cũng chẳng quan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới cậu bao giờ. Phần lớn cậu đều dựa vào năng lực tự lành của bản thân, cùng lắm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng mới trộm đi mua thuốc để uống.

Trên người An Tưởng một mùi hương dễ ngửi. vẫn luôn nắm chặt tay cậu không rời. Ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuy không rắn chắc, cùng thon mềm mại nhưng lại cảm giác an toàncùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn. An Tử Mặc hoảng hốt nhìn đôi bàn tay nắm chặt vào nhau kia, sau đó lại ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên nhìn góc nghiêng gương mặt đang tràn ngập lo lắng.

Lông mi cậu hơi chớp,miệng ra định nóiđó, nhưng lời đến bên miệng rồi cậu lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết nói ra như thế nào.

“Người tiếp theo, An Tử Mặc.”

Thấy y gọi tên, An Tưởng bế An Tử Mặc vào trong khám.

Cậu nhóc rất ngoan, trong lúc khám bệnh không hề răng nói nửa chữ. Bác rất hiếm khi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147bạn nhóc nào tới khoa nhi khám ngoan đến vậy. Hơn nữa, An Tử Mặc trông cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng yêu nên thái độ của bác cũng mềm đi không ít.

“Cậu bé bị viêm ruột thừa cấp tính, phải làm phẫu thuật.”

“Viêm ruột thừa ạ?”

“Ừ.” Bác nhìn tờ giấy chuẩn đoán bệnh, giọng nói mang theo sự oán trách, “Nhìn kết quả này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nhóc đã bị bệnh được một thời gian. Viêm ruột thừa đau như vậy, tại sao không sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đưa cậu đi khám?”

An Tưởng ngây ngốc. còn chưa bị viêm ruột thừa bao giờ, nhưngcũng biết bị vậy cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không thoải mái.

ngơ ngác nhìn về phía An Tử Mặc, thấy vẻ mặt cậu vẫn dửng dưng như cũ.

“Tôi xin lỗi, tôi, tôi không biết.” An Tưởng không biết nói như thế nào. Khuôn mặt không chút sức sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia của conlàm cùng đau lòng, như ai bóp chặt trái timvậy.

“Không trách mẹ cháu.” Đột nhiên An Tử Mặc nói, “Là cháu không cảm nhận được đau đớn.”

Bàn tay đang kê thuốc của bác dừng lại.

An Tử Mặc nói tiếp: “Bình thường khi bị thương cháu cũng không đau. Cháu mắc chứng không cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đau đớn từ khi sinh ra, thế chuyện này không phải lỗi của mẹ cháu.”

Vẻ mặt cậu dửng dưng, giọng nói bình thản như đang nói chuyện về người khác.

Tất cả các bác sĩ, yđứng trong phòng cùng An Tưởng đều ngạc nhiên nhìn cậu. An Tưởng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chính là người bất ngờ nhất. chung với thằng lâu như vậy, chưa từng nghe cậu nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 oán giận câu gì. Dù là bị đánh, bị thương cậu lúc nào cũng thờ ơ chẳng quan tâm.

An Tưởng cảm thấycùng khó chịu như đó đè ép vào lồng ngực cô.

“Mẹ đừng khóc, không ai dỗ mẹ đâu.” An Tử Mặc thấy mắt An Tưởng đỏ lên như chuẩn bị khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì nhíu mày oán giận, “Mẹtrẻ con à động lại khóc? Đúng phiền thật mà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con còn phải đi phẫu thuật nữa đấy!”

“Mặc Mặc……” An Tưởng buông hai tay xuống, môi động động, nước mắt lăn dài trên má, “Mẹ xin lỗi……” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Quả nhiên lại khóc.

An Tử Mặc ôm chặt bụng, trợn mắt nhìn lên trời.

“Ngại quá, cho cháu hỏi bao giờ chúng ta bắt đầu phẫu thuật?” Bây giờ chẳng trông đợi được gì vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng nữa rồi. Vẻ mặt An Tử Mặc thong dong, tự mình quyết định.

Bácđã tới khoa nhi làm được khoảng bảy tám nămđó rồi, trẻ con ầm ĩ, làm loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như nào cũng đã từng gặp qua. Nhưng bạn nhỏ giống như An Tử Mặc, không khóc nhè, ngoan ngoãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khám bệnh, lại còn biết dỗ phụ huynh thì đúng lần đầu nhìn thấy.

“Cháu phải đi đóng tiền đã, chờ bên phòng phẫu thuật ở chỗ kia chuẩn bị xong thì chúng ta có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể bắt đầu.”

An Tử Mặc gật đầu: “Thế phẫu thuật cần bao lâu ạ?”

“Phẫu thuật này cũng chỉ tiểu phẫu thôi, không tốn quá nhiều thời gian. Tiểu phẫu hồi phục cũng nhanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không hại quá nhiều tớithể.”

An Tử Mặc nghe xong thì nói với An Tưởng: “Mẹ nộp tiền đi, con muốn làm tiểu phẫu.”

An Tưởng lau sạch nước mắt, không yên tâm hỏi:”Bác sĩ, có nguy hiểm gì không ạ?”

Vẻ mặt không giấu nổi sự sợ hãi lo lắng. Bác không nhịn được, cười nói: “Phẫu thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ đều tồn tại một số nguy hiểm nhất định.”

Sắc mặt An Tưởng trắng xanh.

An Tử Mặc không nhìn nổi nữa, nói: “Phẫu thuật viêm ruột thừa tiểu phẫu thường thấy, khoa học kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thuật cũng cùng tiên tiến hiện đại, hơn nữa cũng rất nhiều ca tiểu phẫu viêm ruột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thừa được thực hiện thành công rồi nên mẹ không cần lo cái này đâu.”

Bị con trai mắng một lát, An Tưởng tủi thân đi ra khỏi phòng nộp viện phí giấy đảm bảo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng bị y đẩy đi thay quần áo. Đang lúc bận rộn chuẩn bị, y tá nói: “Cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à, cháu hiểu chuyện thật đó! Nhất định cháu rất yêu mẹ mình!”

Yêu?

Cái chữ buồn nôn này làm An Tử Mặc nổi cả da gà. Cậu không nhịn nổi, ghét bỏ nói: “Cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ không muốn mẹ cháu khóc thôi.”

“Phụt.” Ynghe vậy thì cười ra tiếng.

“Làm tiểu phẫu sẽ được tiêm thuốc nên cháu không cần sợ đâu.”

An Tử Mặc nói: “Cô không tiêm cũng được.”

Y bị lời này của cậu chặn nghẹn họng. Đối với người không cảm nhận được đau đớn thì hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như…… cũng đúng. khó xử, quyết định lát nữa sẽ đi hỏi bác mổ chính xem cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiêm thuốc hay không.

Trong thời gian An Tử Mặc đang chờ được phẫu thuật, An Tưởng vẫn luôn ngồi đợi ghế bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng phẫu thuật.

cũng biết mình đã trở thành một người mẹ, không nên động lại khóc. Con thấy vậy sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chê cười cô, nhưng không nhịn được.

Tuổi của cậu quá nhỏ, nhưng lạicùng thông minh trưởng thành hơn so với những bạn cùng tuổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sự thông minh ấy giúp cậu nhóc học được cách tự che giấu bản thân. Do thân thể cậu không cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận được đau đớn, do cậu khôngcảm xúc giống người bình thường nên nhiều khi cậu sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biểu hiện giống người bình thường. Vậy lại trách cậu không hiểu chuyện, không biết cách thấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu người khác.

An Tưởng nhìn về phía phòng phẫu thuật lòng nặng trĩu tâm sự.

Đènphòng phẫu thuật sáng rồi tắt đi. Người ngồi ngoài chờ chỉmình An Tưởng, thấy vậy,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vội đứng dậy đi qua phía phòng phẫu thuật.

“Phẫu thuật rất thành công. Nhưng vẫn cần phải nằm viện theo dõi vài ngày.”

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm.

“Con đáng yêu thật đấy, lúc chuẩn bị làm phẫu thuật còn luôn miệng nói mình không cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đau đớn nên không cần tiêm thuốc tê. Sau khi chúng tôi tiêm thuốc cho cậu bé cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn oán trách một lát. Bây giờ chắc cậu nhóc ngủ rồi đấy, thể đến phòng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu bé.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

An Tưởng nói lời cảm ơn, sau đó xoay người đi đến khu vực chăm sóc người bệnh.

An Tử Mặc được chia đến một phòng bệnh hai người bình thường, giữa một cái rèm để ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cách giữa hai giường. Dường như phía bên trong còn ai đó đang nằm. An Tưởng nhẹ nhàng đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ trong tay xuống, cùng cẩn thận ngồi mép giường.

Nhờ hiệu quả của thuốc tê toàn bộ quá trình An Tử Mặc hôn không tỉnh.

Tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cậu, sau đó An Tưởng mở cặp sách của An Tử Mặc ra kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tra. Cậu mang một bộ quần áo cùng một bộ áo ngủ đi theo, hai đôi tất, còn có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấm nước trong đó nữa. May lúc mang đồ không bị rơi cái gì.

Cậu nhóc chuẩn bị cùng đầy đủcẩn thận,lẽ còn đầy đủ hơn so với An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự chuẩn bị nữa.

Lồng ngực của An Tưởng ngay lập tức bị sự chu đáo này của cậu làm cho ngọt ngào. không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được cúi đầu hôn hôn chóp mũi của cậu.

Hiệu quả gâyđã hết. Trong lúc ngủ mơ, An Tử Mặc không nhịn được gãi gãi vào miệng vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thương. Để tránh không cho cậu chạm vào chỗ đau thì cả một đêm An Tưởng không dám ngủ, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào cũng tập trung cao độ quan sát cậu.

Trời rất nhanh đã sáng. Ybắt đầu đi kiểm tra phòng. An Tưởng cũng nhân cơ hội đó trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nấu cơm sáng cho An Tử Mặc.

Những tia nắng ấm áp của ngày mới nhẹ nhàng chiếu qua rèm cửa. An Tử Mặc dụi dụi mắt, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó lười biếng ngáp một cái rồi mới chậm rãi mở mắt ra. Đầu tiên cậu nhìn sang bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy chỗ ngồi bên cạnh trống, túi đồ cũng không đó, chắc người ngồi đó đã về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lâu rồi.

Không hiểu sao An Tử Mặc cảm thấy hơi không vui. Cậu hơi ngẩng đầu nhìn vết thương trên bụng mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó tự chỉnh gối để gối đầu cao hơn.

“Chào.”

tiếng nói truyền đến từ bên cạnh, bạn nhỏ nằm giường bên cạnh gọi.

Nhìn qua thì cậu ấy cũng không quá lớn, cùng lắm6 tuổi. Đầu cậu ấy bị cạo trọc, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người trông gầy guộc, mặc bộ đồng phục bệnh nhân, da cậu ấy vàng như nến, giữa lông mày như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biến thành màu đen. Tuy vậy, đôi mắt cậu lại cùng sáng, lộ ra sự thông minh.

“Hôm qua mẹ em đúng không?”

An Tử Mặc thu mắt lại, không định trả lời cậu ta.

Nhưng cậu bạn kia cũng rất tự nhiên. Cậu chống cằm, cười nói: “Mẹ em ngồi cạnh trông em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả đêm luôn đấy, đến cả chợp mắt một lát cũng không dám.”

An Tử Mặc nhướng mày, quay đầu qua nhìn: “Thật à?”

“Thật đó, anh lừa em làm gì?” Cậu nhóc chạy qua, ngồi lên giường An Tử Mặc, “Em tên Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc đúng không? Anh thấy mẹ em gọi em như vậy đó!”

Tự dưng lãnh địa riêng của mình bị xâm lấn nên An Tử Mặc cảm thấy khó chịu, “Tôi tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc. Tôi với cậu không thân nên cậu đừng gọi tôi thân mật như vậy. Với cả xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi giường tôi đi.”

Cậu nhóc kia làm như không nghe thấy, hít hít nước mũi sau đó duỗi tay ra chỗ An Tử Mặc: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Anh tên là Thu Dương. Nhìn qua trông em hơn anh nên em gọi anh anh Dương Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được rồi!”

“……?”

Thằng nhóc này coi mình lớn hơn ai vậy?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 61 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App