GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 68

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Trời âm u.

Xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, An Tử Mặc từ từ đi vào sâu trong cung. Mùi máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong không khí làm cậu dễ dàng tìm được những kẻ vừa ngược đãi mèo con.

Chúng đều trẻ con.

Đứa lớn nhất chừng sáu bảy tuổi, thằng cầm đầu thì trông khá mập. Bọn chúng đang cầm kéo phá nát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vườn hoa xung quanh. Nếu nhìn kỹ thì thể thấy vết máu nhàn nhạt dính trên kéo.

An Tử Mặc nhìn chằm chằm bọn chúng như thú dữ nhìn con mồi của mình. Nhìn vết máu mờ nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia, An Tử Mặc như mất hết trí, nhanh chóng tấn công từ đằng sau thằng mập nhất.

Thằng nhóc mập kia còn chưa kịp phản ứng thì An Tử Mặc đãmiệng, dùng răng nanh sắc bén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình cắn một cái vào cổ nó.

“A ——!!”

Thằng nhóc kia thét chói tai, dùng hết sức lực ném An Tử Mặc ra.

ngã trên đất, máu chảy ra khỏi cổ áo. Những đứa trẻ khác bị mọi chuyện trước mắt dọa sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau khi lấy lại tinh thần thì chúng hốt hoảng khóc lớn rồi chạy trốn hết đi. Lúc này, Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngôn cũng đuổi qua đây, cậu túm lấy tóc một đứa rồi bắt đầu cắn.

Tuy rằng An Tử Mặc Bùi Ngôn còn nhỏ tuổi, nhưng dựa vào ưu thế của quỷ hút máu nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy đứa nhỏ này không phải đối thủ của hai người.

Sau khi An Tử Mặc xả giận xong thì nâng tay lên chà qua vết máu trong miệng, sau đó lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tóc thằng mập kia như lôi một con chó.

Trên mặt An Tử Mặc dính vết máu, hai mắt cậu cũng đỏ bừng lên.

Ở thế giới này, sự tồn tại của quỷ hút máu chẳng phải là bí mật. Tuy rằng số lượng quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu không nhiều, số người gặp được quỷ hút máu cũng chẳng phải lớn nhưng trên phim điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảnh cũng như trên TV, người ta vẫn cứ mặc định, xây dựng hình tượng quỷ hút máu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng sợ, đồng thời nhắc nhở mọi người cẩn thận khi tiếp xúc với chủng tộc này.

Thằng nhóc mập cùng bạn lần đầu phát hiện ra trên đời này còn người ghê gớm hơn mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng lập tức khóc thét lên. Có đứa sợ quá còn đái cả ra quần.

“Con mèo vừa rồi chúng mày làm tổn thương chính tao nuôi.”

Tiếng khóc của bọn trẻ đột nhiên im bặt.

Thằng nhóc mập nghe xong còn cảm thấy khó hiểu. chẳng cảm thấy mình làm sai. Đó chỉ là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con mèo con thôi mà, khác con gia súc đâu chứ, đánh, mắng thậm chí làm những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điều tồi tệ hơn nữa thì An Tử Mặc cũng không nên đánh tụi như này.

Thằng mập vừa tức giận vừa tủi thân, nhưng cũng sợ hãi, lại bắt đầu khóc.

“Đưa tiền cho tao.” An Tử Mặc chìa tay ra.

“Tao, tao không tiền hu hu hu, tao không tiền…”

Thằng nhóc mập không khóc thì thôi, khóc lên làm An Tử Mặc cảm thấy nhức đầu.

“Được thôi. Nếu như vậy, tao cũng sẽ cắt một tai của mày, đập gãy một chân của mày.” Nói rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ánh mắt An Tử Mặc liếc xuống dưới, không mang chút nhượng bộ nào.

Thằng nhóc mập kia sợ run người, nước mắt nước mũi giàn giụa.

An Tử Mặc chẳng động lòng chút nào. Cậu khom lưng dùng tay nhẹ nhàng kéo thằng mập kia tới cần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Tao… Tao cho mày tiền, tao cho mày tiền.” Thằng nhóc mập khóc sướt mướt sờ sờ vào túi, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rút ra được một tờ 10 tệ nhăn dúm dó, còn một cái kẹo cao su nữa. đưa hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tử Mặc. Những đứa trẻ xung quanh cũng học theo thằng mập, mang hết đồ chơi, đồ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vặt, tiền tiêu vặt của mình chất đống lên trước mặt An Tử Mặc.

học sinh tiểu học thì cũng chẳng quá nhiều tiền trong người. Kể cả móc hết túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ này ra cũng chỉ được ba mấy tệ.

An Tử Mặc không chê ít. Cậu nhặt hết tiền lên cho vào trong túi. Tuy vậy, cậu chưa vội tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho mấy đứa trẻ kia. Cậu nắm tóc thằng mập, lấy kéo cắt vài nhát.

“Đây mày nợ Bùi Nặc.”

An Tử Mặc buông tay ra. Bùi Ngôn đứng cạnh vô cùng bất ngờ nhìn cậu. Cậu bất ngờ An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc lại thật sự giúp em gái mình xả giận.

Thằng nhóc mập thấy cuối cùng An Tử Mặc cũng tha cho mình thì vội ôm cái đầu bị phá tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tành chạy về nhà.

**

Trong lúc An Tử Mặc đang bận dạy dỗ mấy đứa trẻthì Bùi Nặc đã nhanh chóng tập tễnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy về nhà. cửa nhà mình trước, sau đó cửa bên cạnh. Do tiếng động quá lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên An Tưởng nghe thấy rất nhanh.

mở cửa ra, nhìn Bùi Nặc trước mắt sững sờ một lát.

ràng mới bị bắt nạt, một bên tóc bị cắt ngắn một nửa, trên mặt dính đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước mắt. Đôi bàn tay bẩn bẩn của thì đang cố gắng che chở cho một con mèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con. Hơi thở mèo con yếu ớt,bị đau nên cả người run rẩy.

Lúc này Bùi Thần cũng từ nhà bên cạnh ra. Cậu thấy bộ dáng này của em gái mình thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng tức giận, “Con mẹ nó! Thằng chó chết nào biến tóc em thành dạng này?”

Bùi Nặc ôm mèo con khóc nức nở, “Có,người bắt nạt mèo con. Ông, ông Mặc Mặc cùng Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngôn đã đi qua chỗ cung tìm bọn họ tính sổ rồi!! Tưởng Tưởng, cụ mau đi cứu bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ đi!!”

rất sợ, nhưng vẫn nói được trọng điểm. Chỉ với một câu thôi mà đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ràng sự việc rồi.

An Tưởng cùng Bùi Thần liếc nhìn nhau, cả hai không ngờ được câu chuyện lạinhư vậy.

Nhìn Bùi Nặc ôm mèo con bị tra tấn thừa sống thiếu chết, có sống được hay không cũng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện khó nói. Bùi Thần một người trời sinh đứng về phía người của mình làm saothể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chịu được sự tức giận này? Cậu xắn ống tay lên định đi tẩn cho ranh con bắt nạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em gái mình cùng mèo con một trận.

Thấy Bùi Thần hùng hổ định đi đánh nhau, An Tưởng vội ngăn cậu lại, “Bùi Thần, em mang mèo đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện thú cưng trước đi.”

“Hả?” Bùi Thầnhốc miệng, “Nhưng mà…”

An Tưởng không nghĩ việc này dễ giải quyết như vậy.

Bùi Thần nóng tính xốc nổi, tính tình An Tử Mặc cũng chẳng phải hiền lành gì, Bùi Thần qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó thì chỉ làm chuyện càng to hơn thôi. Hơn nữa nhìn tình hình của mèo con hiện tại cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không được tốt lắm, cần phải được nhanh chóng đưa tới bệnh viện.

An Tưởng bình tĩnh giải quyết: “Em mang mèo con đi bệnh viện trước, Nặc Nặc, cháu gọi điện cho cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình đi, còn cô thì đi tìm hai đứa nhóc kia.”

Nếu như lúc trước thì An Tưởng sẽ không làm phiền Bùi Chu.

Nhưng tình hình hôm nay hơi đặc biệt một chút. Mặc Mặc chưa về nhà luôn nghĩa là cậu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi tìm những đứa trẻ kia để “giải quyết”, nếu xảy ra chuyện gì… một mình cô không thể giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết được.

Bùi Nặc gật đầu. Sau khi giao mèo con cho Bùi Thần xong thì chạy nhanh vào trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gọi cho Bùi Chu. Bùi Thần cũng không dám chần chờ, nhanh chóng ôm mèo con đi bệnh viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thú cưng.

An Tưởng nhìn vậy thì cũng vào phòng mình lấy gậy bóng chày. Sau đókhóa cửa nhà lại, hùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hổ chạy qua chỗ cung.

Trùng hợp làm sao, An Tưởng còn chưa tớicung đã thấy bảy tám người lớn vây kín An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc Bùi Ngôn rồi. Xung quanh cũng rất nhiều người dân đứng xem trò vui. Hai bạn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẻ loi đứng nơi đó chẳng ai giúp đỡ.

Bùi Ngôn sợ tái mặt, rúc phía sau An Tử Mặc.

“Bố mẹ chúng mày đâu?! Gọi bố mẹ chúng mày qua đây, để cho họ xem chúng mày cắn con tao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như nào! Mọi người nhìn xem hai đứa cắn con chúng tôi này.”

Một người đàn ông cao to kéo thằng nhóc mập cầm đầu trẻ nghịch ngợm kia ra, vạch cổ áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra. Mọi người xung quanh đều thấy được vết máu trên cổ nó, tất cả đều hít một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật sâu sau đó sợ hãi nhìn An Tử Mặc cùng Bùi Ngôn.

“Chúng mày không gọi cũng được, tao sẽ đi tìm ban quản chung để tìm bố mẹ chúng mày. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bây giờ tao sẽ đi gọi cho họ để bắt hai con quái vật chúng mày lại luôn!!”

Giọng của người đàn ông kia rất to. Bùi Ngôn không cam lòng, vẫn muốn giải thích: “Là bọn chúng bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nạt mèo con trước! Là bọn chúng bắt nạt em gái cháu trước!!”

“Mèo con?” vài vị phụ huynh nghe xong càng tức giận hơn, “Chúng mày một con súc sinh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm người khác bị thương? Cái mẹ thế?”

Bùi Ngôn chưa từng thấy người như vậy bao giờ. Cậu rụt cổ nắm chặt lấy cánh tay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc.

“Chúng mày mở miệng nóiđi chứ, bố mẹ chúng mày đâu?”

Bọn họ hùng hổ dọa người, An Tử Mặc mím môi không một lời.

Hình ảnh trước mắt làm An Tưởng giận nóng đầu.cầm gậy bóng chày trong tay, đẩy đám người dẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sang một bên, đi vào bên trong. thể mảnh khảnh nhỏ của chắn trước người hai bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ.

“Anh gọi tôi?” ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người đàn ông hung dữ trước mắt. không run sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khôngtránh, “Tôiphụ huynh của hai đứa nhỏ.”

Ba thằng mập không ngờ mộtgái sẽ đứng ra giải quyết chuyện này, anh ta sửng sốt một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lâu không nói nên lời.

An Tưởng cùng xinh đẹp, thể nói xinh một cách quá đáng. Ba của thằng mập kia nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngơ ngẩn hồi lâu. Đã nhìn thì thôi nhưng hành động này của anh ta lại chọc giận mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng mập.

Mẹ thằng mập đẩy chồng mình ra, lạnh lùng hỏi: “Con cắn con tôi,nói xem nên giải quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như nào?”

“Đúng đấy! chuyện này cần phải gọi ban quản chung cư tới xử lý. Tôi phản đối việc quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu sống chỗ này!”

“Sống gần loài sinh vật nguy hiểm như vậy, làm sao chúng tôi thể yên tâm được?”

“……”

Những người này liêm sỉ, không nói lý.

An Tưởng mắt, nhìn thằng mập đang đứng một bên cười.

“Mẹ, hai đứa chúng còn cướp tiền của con.”

“Con cũng thế!”

“Con cũng vậy!”

Mấy đứa trẻ kia đều nói rằng An Tử Mặc cùng Bùi Ngôn cướp tiền của mình. Ánh mắt nhìn Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngôn cùng An Tử Mặc của những người đứng xem xung quanh càng khinh thường hơn.

An Tưởng bình tĩnh, cúi đầu nhìn hai cậu nhóc nhà mình, “Hai con cướp của họ sao?”

An Tử Mặc không phủ định cũng không thừa nhận. Cậu bình tĩnh nói: “Cái đó bọn họ đáng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trả. Làm người khác bị thương phải bồi thường, làm mèo bị thương cũng vậy. Con chỉ cầm giúp mèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con thôi.”

Cậu quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức thằng nhóc mập nhìn ánh mắt lạnh nhạt của cậu phát sợ, khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên ôm chặt lấy chân mẹ mình.

Đột nhiên An Tưởng cảm thấy con mình đã thay đổi.

Ngày trước An Tử Mặc sẽ không ra mặt để bảo vệ một con mèo, càng không một chú mèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con nhỏ bé mà tự gây phiền phức cho mình. Tuy rằng An Tưởng biết chuyện này không dễ giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vui vẻ.

Một tay An Tưởng cầm gậy bóng chày, một tay An Tưởng che trước người hai bạn nhỏ.

“Làm cũng phải nói lý. Con mấy người ngược đãi mèo con, lại còn làm người khác bị thương trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mấy người sai trước nên chưa đến lượt mấy người đòi bắt lỗi chúng tôi đâu.”

An Tưởng nhát thì nhát thật, nhưng riêng chuyện này cô sẽ không nhường đám người kia.

không ghê gớm, dọa người như mấy vị phụ huynh kia, giọng nói cũng không thô ráp như mẹ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng nhóc mập, cả dáng người cũng không to bằng người ta. Không điêu khi nói rằng nếu mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng mập đòi đánh người thì An Tưởng không trụ được một giây.

Chỉ là…

An Tử Mặc bình tĩnh nhìn chăm chú vào bóng dáng đang che chở trước mặt mình, môi cậu cong lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không giấu được sự vui sướng.

—— Mẹ đang bảo vệ cậu.

—— Như mèo mẹ che chở cho mèo con vậy.

Đây cảm giác An Tử Mặc chưa từng được trải nghiệm bao giờ.

Cậu không ghét nó. Ngược lại cậu còn cảm thấy cùng hạnh phúc.

Đột nhiên An Tử Mặc như được tiếp thêm sức mạnh, vẻ mặt cậu cũng trở nên nghiêm túc hơn, luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuẩn bị sẵn sàng nếu mấy người phụ huynh không nói bên kia ra tay thì sẽ nhảy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cắn họ một lát.

Khác với An Tử Mặc, Bùi Ngôn cảm thấy vô cùng thấp thỏm lo sợ. Do sợ quá nên Bùi Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đánh rắm một cái, lúc đánh ra còn tỏa ra một mùi đậu phụ thúi.

An Tử Mặc khó chịu quay đầu lại cảnh cáo: “… Cậu không thể chờ về nhà rồi đánh sau à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Ngôn che miệng, nói nhỏ vào bên tai An Tử Mặc: “… Vừa rồi cháu ăn hơi nhiều.”

Với bọn họ nói thì con người chínhđồ ăn, máu của thằng nhóc vừa rồi có vị đậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phụ thúi. Trùng hợp Bùi Ngôn rất thích ăn đậu phụ thúi nên cậu mới hút thêm hai ngụm.

An Tử Mặc bĩu môi, dời tầm mắt đi.

An Tưởng vẫn còn đang giằng co với mấy người kia. Gần như tất cả người thân của mấy đứa nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia đều sẵn sàng nghênh chiến. An Tưởng bị bọn họ vây giữa, vòng vây dần thu hẹp lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đừng nói ra tay đánh người, bây giờ mỗi người bọn họ chỉ cần nhổ một ngụm nước miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi thể làm ngập chết An Tưởng rồi.

Con cái kiêu căng lễ, đương nhiên phụ huynh cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì rồi. Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người xưacâu “gần mực thì đen gần đèn thì rạng” à?

Bọn họ không nghe An Tưởng giải thích, nói to: “Bây giờ cứ gọi ban quản chung cư lại đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất định không thể để loại người này sống ở đây!”

mắt An Tưởng giật giật: “Được thôi, gọi ban quản qua đây đuổi mấy người đi, tôi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn ở cùng một khu chung cư với loại người như mất người. Hôm nay con mấy người bắt nạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mèo con, không biết mai sẽ bắt nạt ai, làm ra chuyện nữa!”

“Cô…” Vẻ mặt ba thằng nhóc mập kia thay đổi, “Tôi dùng tiền của mình mua nhà, dựa vào đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi không được sống đây?”

An Tưởng ưỡn ngực ngẩng cao đầu, nói lại: “Thế tôi cũng tự mua nhà ở đây, dựa vào đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi không được ở?”

Ba thằng nhóc mập nhìn An Tưởng từ trên xuống dưới. Đột nhiên anh ta nhớ tới An Tưởng hay đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng một người vào khu chung này. Ngay lập tức trong đầu anh ta nảy ra rất nhiều suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ đen tối, cười lạnh: “Có phải mua hay không, chuyện này ai biết được.”

Mặt An Tưởng đen lại ngay lập tức.

“Ban quản lý đâu?! Sao giờ vẫn còn chưa tới?”

Khi người đàn ông kia đang kiêu ngạo nói thì một giọng nói đột nhiên xuất hiện: “Tôi chính ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quản lý. chuyện sao?”

Giọng nói người kia lạnh lùng.

Chỉ một câu như vậy, không khí xung quanh yên lặng ngay lập tức.

An Tưởng quay đầu nhìn lại. Dáng người người đàn ông kia cao lớn, đứng giữa đám người như hạc lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giữa bầy gà. Ánh mắt anhcùng lạnh, vẻ mặt bình tĩnh như ẩn chứa hàng vạn cơn sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dữ bên trong.

Bùi Chu.

Ngoài ra ở đằng sau anh còn có bảo vệ, luật sư, cảnh sát. Những người nào nên có mặt thì đều có mặt đủ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 68 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App