GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 58

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
“Sao? Gặp ba mẹ sao trông con chẳng vui gì thế?”

Bùi Cảnh Lâm dắt vợ mình Thịnh Thục đi đến trước mặt Bùi Chu. Nhìn vẻ mặt dửng dưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quan tâm của Bùi Dĩ Chu thì Bùi Cảnh Lâm nhíu mày thể hiện sự khó chịu của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nhan sắc của Bùi Cảnh Lâm Thịnh Thục cùng đẹp xứng đôi. Nhất Thịnh Thục, toát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra vẻ đẹp quý phái từ xương cốt. Thật ra khuôn mặt của Bùi Chu trông giống hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng tính cách của anh lại không giống ba cũng chẳng giống mẹ mình một chút nào. Anh luôn lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lùng và tỏ ra xa cách với tất cả mọi người. Thỉnh thoảng Bùi Cảnh Lâm nghi ngờ, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147phải năm xưa có phải mình bế sai con rồi hay không? Tại một người luôn gần gũi, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thiện nói nhiều như ông làm sao có thể sinh ra được một thằng con trăm ngày một vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt như này được?

“À cái vòng cổ vừa rồi ba định mua cho mẹ con, nữa con nhớ mang tới chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba.”

“Con không mang.”

Lông mày của Bùi Cảnh Lâm nhướng lên, giọng điệu khó chịu: “Con nói cái gì?”

“Con nóikhông.” Bùi Chu làm ông, “Muốn mua thì ba tự đi mua.”

Cái vòng cổ kia chỉ có duy nhất một cái trên toàn thế giới, thằng nhóc này nói vậymuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông đi đâu để mua?

Bùi Cảnh Lâm đang định nổi cáu thì bị vợ mình ngăn lại, nói, “Dĩ Chu, vừa rồi mẹ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con dẫn mộtgái đi theo, con định tặng choấy hả?”

Vừa rồi Thịnh Thục nhìn qua tới chỗ Bùi Chu, thấy bên cạnh anh có một gái đang ngồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưngxa quá nên không nhìn rõ. không phản ứng chậm như chồng mình. Từ nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn, Bùi Chu luôn lạnh lùng với tất cả những người khác phái cũng nhưnhững người xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quanh. Đây là lần đầu tiên thấy thằng chung một chỗ với một gái đấy.

Bùi Cảnh Lâm nghe vậy thì cũng hỏi lại: “Con bạn gái à?”

Bị ba mẹ ép hỏi, Bùi Chu cảm thấy khó chịu, “Mặc kệ con, không liên quan đến ba mẹ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Nè, sao giờ con cứng đầu vậy hả? Nếu nhà thì ba đã sớm……”

Lời còn chưa dứt, ánh mắt Bùi Chu liếc qua nhìn Bùi Cảnh Lâm. Ánh mắt lạnh lẽo của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm Bùi Cảnh Lâm rụt cổ lại, thu lại vẻ hung dữ vừa rồi của mình. Ông như biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một người khác, tủi thân trốn phía sau vợ mình mách: “…… Con em dọa anh.”

Thịnh Thục hất cằm lên, lạnh giọng cảnh cáo: “Bùi Dĩ Chu, đừng có bắt nạt ba con.”

“……”

Phiền thế?

“Vậy hai người cách xa con một chút, đừng quan tâm chuyện của con.”

Mối quan hệ của Bùi Chu với gia đình của mình không quá thân thiết, anh cũng khôngquá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều tình cảm với ba mẹ của mình.

Vợ chồng Bùi Cảnh Lâm cùng Thịnh Thục chínhminh chứng cho câu nói, “Ba mẹ chính chân ái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con cái chỉngoài ý muốn”. Sau khi đẻ Bùi Chu ra không lâu thì hai người bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu nắm tay nhau đi chơi khắp năm châu bốn biển, không để ý tới anh. Chờ đến khi Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147Chu lớn hơn một chút, bắt đầu hiểu chuyện thì bọn họ trực tiếp ném việc của Bùi gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho anh, sau đó hai người cùng nhau đi hưởng thụ thế giới của hai người.

Bùi Chu cũng không phải thánh, đương nhiên anh cũng biết tủi thân, cũng biết oán hận. Nhưng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gian dần trôi, cảm xúc của anh cũng không còn như trước nữa. Hiện tại anh chỉ muốn ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình đừng nhúng tay vào chuyện của mình cùng An Tưởng.

“Bùi tiên sinh, Mặc Mặc chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn rồi đấy.”

Nghe âm thanh xuất hiện đột ngột này, sắc mặt của Bùi Chu thay đổi ngay lập tức.

An Tưởng còn chưa phát hiện điều bất thường, cô thản nhiên đi tới chỗ Bùi Dĩ Chu. Tới lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến chỗ anh, mới thấy hai người đứng trước mặt Bùi Chu. Hai người này trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng trẻ, dáng vẻ còn khá giống Bùi Chu nữa.

Trong lúc An Tưởng đang nhìn hai vợ chồng bọn họ thì bọn họ cũng đánh giá An Tưởng.

Quá gầy, quá trắng, không xứng với con trai của bọn họ.

“Cháu tới đây cùng Chu?”

Ánh mắt bọn họ trông hơi kỳ lạ. An Tưởng gật gật đầu, như tình đứng dịch lại gần Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu một chút. Động tác nhỏ này củalàm hai vợ chồng đứng đối diện cười xấu xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cháu người đúng không?”

Nếu người khác nghe được lời này lẽ đã tức giận rồi. Nhưng An Tưởng cũng không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình thường.

nghĩ nghĩ một lát sau đó gật đầu: “Có thể xem vậy ạ.”

Trước mắt thìđang sống trongthể của con người, nhưng linh hồn củachính quỷ hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu. Cứ coi như một nửa con người đi.

“Cháunhà Chu nhà chú hay ở……”

“Được rồi.” Bùi Chu nâng cánh tay lên, chắn An Tưởng đứng sau, ngăn cản ba mẹ mình càng ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng hỏi những câu quá đáng hơn, “Không cho ba mẹ nói linh tinh nữa, ấy sẽ sợ đấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ố ồ.

Thằng nhóc này còn biết bảo vệ con gái?

Ánh mắt Bùi Cảnh Lâm vui mừng, ông định nhìn thêm An Tưởng thêm vài lần nữa. Nhưng Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn giữ nguyên cánh tay của mình nên ông không nhìn thấy hết. Ông ngượng ngùng thu mắt lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó bị Thịnh Thục túm kéo đi ra chỗ khác.

Còn một tiết mục cuối cùng. Lúc An Tử Mặc cầm kèn đám ma lên sân khấu, đúnglàm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tất cả mọi người đây đều kinh ngạc. Không thể không nói, chiêu này đúng thu hút lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú ý của mọi người thật. Thời buổi này, phụ huynh thường sẽ đưa con cái đi học chơi nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụ, nhưng chủ yếu chơi piano hoặc đàn violon. Chứ thổi kèn đám ma chuyện lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiên mọi người thấy, khámới lạ.

Thấy con mình chuẩn bị biểu diễn, An Tưởng kích động túm lấy tay áo của Bùi Chu đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên cạnh.

Bùi Chu cúi đầu, nhìn bàn tay trắng ngần của nàng đang túm lấy tay mình thì hơi cong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môi.

Tiếng kèn đám ma độc lạ vang khắp sảnh tiệc, hòa cùng với giọng hát của Bùi Nặc tạo nên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiệu ứng cùng độc đáo.

Kèn đám ma thì thường được thổi trong đám ma, lại được kết hợp cùng bài Trùng Nhi Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147giai điệu vui vẻ tạo nên cảm giác khámới lạ. Vốnbữa tiệc đang nhốn nháo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng tiết mục này trở nên yên tĩnh hẳn lại.

An Tử Mặc đứng trên sân khấu thổi kèn hăng say. Bùi Cảnh Lâm cùng Thịnh Thục đứng đằng xa càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn càng thấy khuôn mặt của An Tử Mặc quen. Gương mặt kia…… sao giống con của họ thế??

“Không phải Chu trộm sinh con sau lưng chúng ta đấy chứ?” Bùi Cảnh Lâm bất ngờ, không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được kề tai vợ mình nói nhỏ.

Thịnh Thục thì không nghĩ như vậy. Tính tình Bùi Chu lạnh lùng, kiêu ngạo bẩm sinh. Hơn nữa thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc này còn vấn đề về vị giác, không cảm nhận được hương vị, nên cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới kỳ động dục nổi, làm sao thể sinh được một đứa nhỏ lớn như kia rồi?

Nhưng mà……

Thịnh Thục nhìn An Tử Mặc, sao gương mặt kia lại giống con đến vậy?

Sau khi biểu diễn xong, An Tử Mặc không chú ý tới ánh mắt của người khác đi thẳng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước mặt An Tưởng.

“Con mệt không? Để mẹ lấy nước cho con uống.”

Mẹ?

Hai vợ chồng Bùi Cảnh Lâm cùng Thịnh Thục hít một hơi thật sâu. Hình ảnh ba người kia đứng gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau đánh mạnh vào thị giác của hai người.

Hai người không đứng nổi nữa, vội chạy lại gần xem. Bùi Chu cùng cảnh giác, trực tiếp đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chắn trước mặt hai người, mỗi tay túm một người đưa ba mẹ mình tới một góc khuất.

Đây một chỗ khá yên tĩnh, cây xanh lại chắn tầm mắt của người khác. Bùi Dĩ Chu đút tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào túi, vẻ mặt bình thản nhìn hai người bọn họ.

“Nhãi ranh, con đừng chặn đường. Đứa nhỏ vừa rồi cháu của ba đúng không?”

Nói về tuổi thật thì Bùi Cảnh Lâm đã hơn trăm tuổi, hồi còn trẻ ông cũng chơi chán rồi. Vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147lần này trở về, ông định giục BùiChu kết hôn để mình nhanh được bế cháu, trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiệm cảm giác bế trẻ con hồi nhỏ mình chưa được thử.

Bùi Chu không chút khách sáo giữ chặt ông lại.

“Con…… Con ý gì?”

Vẻ mặt Bùi Dĩ Chu lạnh lùng nói: “Ba tự quản tốt chính mình đi.”

Bùi Cảnh Lâm: “……??”

Bùi Cảnh Lâm: “!!!”

Thằng nhãi ranh nói chuyện với người lớn kiểu vậy???

“Con, con còn nói năng không vai không vế như vậy ba sẽ giận thật đó!” Bùi Cảnh Lâm trừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt nhìn Bùi Dĩ Chu, muốn dọa anh. Nhưng ông lại phát hiện ánh mắt con mình còn hung dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn cả mình nữa, hiển nhiên là con ông không sợ ông chút nào, ngược lại còn dọa ông! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Cảnh Lâm tủi thân mím môi lại, xoay người quay sang nhìn Thịnh Thục, lại mách: “…… Con trai em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại bắt nạt anh.”

“Bùi Chu, con đừng bắt nạt ba con.” Thịnh Thục cùng không vui, “Ba con nhát gan, con dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy, dọa ba con khóc thì ai dỗ bây giờ?”

Bùi Dĩ Chu chịu hết nổi đôi vợ chồng này rồi.

“Đúng thế, Tử Mặc chính con của con. Nhưng quan hệ giữa conthằng không đơn giản như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba mẹ nói. Con nói trước, ba mẹ đừng nhúng tay vào chuyện của con, nếu không thì đừng trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con trở mặt không nhận người.” Anh nói chuyện không chút khách sáo, không chừa mặt ba mẹ mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút mặt mũi nào.

Thịnh Thục cũng biết mấy năm gần đây Bùi Chu cũng chút oán hận với mình và chồng. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói đi nói lại thì bọn họ cũng người một nhà, làm chuyện con mình sinh con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba mẹ lại không để ý chứ?

“Dĩ Chu, conmuốn bảo bọn họ tới nhà chúng ta để cùng ngồi xuống nói chuyện hay không?”

BùiChu không thèm để ý.

Anh hiểu tính cách của An Tưởng, cô khôngchút tình cảm nam nữ với anh. Hơn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự khác biệt về chủng tộc vẫn còn đó, bây giờ cứ tùy tiện mang về Bùi gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì chỉ dọa đến thôi, với cả làm vậy thì cũng sẽ cảm thấy áp lực và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó chịu.

BùiChu không muốn làm khó cô.

“An Tưởng người con yêu.” BùiChu nói từng chữ một, giọng anh cùng chân thành dạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dào tình cảm, “Con hy vọng một ngày nào đó cô ấy sẽ thật lòng thích con người của con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chứ không phải giữa chúng con có con chung.”

Hai người ngẩn ra.

Ánh mắt Bùi Chu cùng bướng bỉnh, Thịnh Thục biết anh đã động lòng thật rồi.

“Vì thế con không muốn ba mẹ can thiệp vào việc này.” Bùi Chu nói, sau đó đảo mắt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Cảnh Lâm, “Nhất ba.”

Ba chữ này như nhát dao đâm vào tim Bùi Cảnh Lâm.

Tại sao lại phải nhấn mạnh như vậy? Hả? Hả??

Bữa tiệc cũng sắp kết thúc. ba mẹ mình chỗ này làm Bùi Chu cũng không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại đây nữa. Anh xoay người đi đến chỗ An Tưởng, “Đi thôi, tôi đưa hai mẹ con về.”

An Tưởng gật gật đầu, sau đó nhìn qua chỗ Thịnh Thục, “Đóba mẹ anh hả?”

“Ừ.” Bùi Chu nhẹ nhàng trả lời, không định nói thêm nữa.

An Tưởng cũng không muốn hóng hớt chuyện nhà người ta. Nhưng từ vẻ mặt hiện tại của Bùi Dĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu thìlẽ quan hệ trong gia đình anh cũng không hòa thuận cho lắm.

“Buổi tối Bùi tiên sinh muốn ăn món gì?”

“Hả?”

An Tưởng cười tươi, “Để tôi làm cho anh.”

cười làm lộ lúm đồng tiên trên làm Bùi Chu rung động.

“Thếhỏi Mặc Mặc xem thằng muốn ăn cái gì.”

An Tử Mặc đang cúi đầu ngắm cái kèn đám ma mới của mình, sau khi nghe Bùi Chu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong thì cậu nói lại, “Con không muốn ăn.” Muốn dùng cậu để tăng hảo cảm với nhau sao? Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hòng!

Quả nhiên, nụ cười bên môi của Bùi Dĩ Chu thay đổi.

[Nhãi ranh.]

An Tử Mặc lười biếng nhấc mắt lên, chậm rãi làm khẩu hình miệng —— Chú, mắng, thầm, tôi.

[A.]

A cái rắm.

Nhìn hai ba con mắt đưa mày lại, vẻ mặt An Tưởng vui mừng: “Mặc Mặc thích Bùi tiên sinh thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đấy!”

Quan hệ huyết thống đúng là kỳ diệu nha ~

Từ trước đến nay, thằng nhóc này còn chưa liếc mắt đưa tình với đâu đấy!

Lông mày An Tử Mặc nhảy dựng, mắt mẹ mình bị à? Nhìn kiểu gì mà lại thấy cậu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu mắt đưa mày lại với nhau vậy???

**

Lần này tham gia bữa tiệc lớn nên hôm sau, An Tưởng vô cùng chú ý tới các tin tức mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên Internet, chỉ sợ mặt mình tình xuất hiện trên màn ảnh. lẽ BùiChu tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người ép tin tức xuống nên không thấy mặt mình xuất hiện. Ngược lại, lại thấy video Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc biểu diễn trên sân khấu. Chỉ trong một đêm thôi lượt chia sẻ đã lên tới một vạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[Starbucks rác rưởi: Bạn nhỏ này đúng nhân tài, lần đầu tiên tui thấy bạn nhỏ biểu diễn tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mục thổi kèn đám matiệc tối từ thiện đó!!]

Người quay đứng khá xa sân khấu, hơn nữa chất lượng ánh sáng cũng không quá tốt nên không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt của An Tử Mặc. Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng tới màn hợp tấu giữa kèn đám ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 và ca khúc Trùng Nhi Phi 》.

—— Mẹcười chết tôi rồi, đây Trùng Nhi Phi thật hả?

—— Nhìn vẻ mặt mấy bạn nhỏ đứng cạnh nghengơ ngác luôn kìa ha ha ha ha.

—— Mẹ dùng kèn đám ma chất vãi, tui cười không nhặt nổi răng rồi.

“……”

An Tưởng vừa đọc bình luận vừa ngồi cười. Ngồi đọc một lát, đột nhiên lại linh cảm sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tác.

mở máy tính ra bắt đầu vẽ truyện tranh, chủ đề hôm nay chính —— Hổ con thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kèn đám ma 》, linh cảm được lấy từ ngoài đời thực, quá hoàn hảo!

An Tưởng vẽ truyện tranh hôm nay xong thì cũng hơn bốn rưỡi chiều. xoa xoa tay mình sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thay quần áo, ra ngoài đón An Tử Mặc.

Từ trước đến nay, An Tưởng luôn người đến đón con sớm nhất. Nhưng hôm nay, lúc đến thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Lâm lại bảo với cô: “Bùi tiên sinh đã cho người đón cả ba đứa nhỏ đi rồi, Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiên sinh chưa nói với sao?”

Bùi Chu?

An Tưởng cảm thấy đó sai sai. Từ trước đến nay, mỗi khi làm việcanh cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều hỏi ý kiến hoặc thông báo với trước, chứ anh chưa từng làm không nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như này.

hơi lo lắng, sau đó vội vàng gọi điện thoại cho Bùi Chu. Điện thoại vừa được kết nối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì An Tưởng đã hỏi ngay: “Anh bảo người đón Mặc Mặc rồi hả?”

“Đâu có, tôi còn đang đi công tácthành phố C, chuyện vậy?”

Trong lòng An Tưởng căng thẳng, thầm kêu không ổn.

“Tôi đang ở nhà trẻ, cô Lâm bảo là anh cho người đón thằng bé đi rồi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 58 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App