GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 83

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Rất nhanh đã có kết quả kiểm tra của An Tưởng. Kết quả của cô không được lạc quan lắm, đó cũng chính là tình huống xấu nhất mà các bác sĩ dự đoán.

Đầu tiên Bùi Chu giúp An Tưởng làm thủ tục chuyển viện, sau khi chuyển viên xong thì các bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có uy tín trong ngành sẽ vạch ra lộ trình điều trị cho cô.

Trong khoảng thời gian này, Bùi Chu gác lại tất cả công việc của mình, không rời An Tưởng nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bước. Ban đầu An Tử Mặc cũng không định đi học, nhưng An Tưởng sợ ngày nào cậu nhóc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện sẽ bị ốm nên kiên quyết ép cậu đi học.

không thể chăm sóc được cho cậu nhóc.

Sự đau đớn của thể làm không thể hoạt động, sống một cuộc sống bình thường như trước nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ đi bộ bình thường cũng cảm thấy khó chịu, ăn thì không nuốt trôi, ban đêm thì mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ, lúc nào cô cũng cảm thấy đau đớn dày vò. Chỉ trong nửa tháng đã gầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi trông thấy.

Bùi Chu nhìn đau lòng, nhưng ngoài đau lòng ra thì anh chẳng làm được cho cô.

Bệnh của An Tưởng ngày càng xấu đi. Ngực lúc nào cũng đau, ho nhiều, đôi lúc còn ho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra máu nữa. Việc điều trị gần như chẳngchút tác dụng nào với An Tưởng.

Cứ như… ông trời cố tình muốn đem An Tưởng đi vậy.

Ngực Bùi Chu như bị một tảng đá đè vào, làm anh đau đến không thở được.

Hứa Xuyên cũng từng tới thăm An Tưởng một lần, thấy mặt BùiChu tái nhợt, anh không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gọi Bùi Chu ra chỗ nghỉ trong phòng bệnh, tận tình khuyên bảo: “Hay em về nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngơi một chút đi?”

BùiChu lắc đầu: “Lần trước em nhờ anh liên lạc với vị bác khoa ung bướu. Kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quả như nào rồi?”

“Anh đã cho người liên lạc với bácđó, nhưng trợ của anh bảo bác ấy đang làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiên cứu Châu Phi, chưa biết ngày về.”

Bùi Chu nghe xong thì thở dài một tiếng, mệt mỏi dựa lưng vào ghế.

Hứa Xuyên mở miệng định khuyên nhủ Bùi Chu, nhưng anh không biết nên nói gì. Cuộc sống của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu nhạt nhẽo, khô cằn như sa mạc vậy. An Tưởng lại chính đóa hoa duy nhất nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên sa mạc ấy, sự tồn tại của làm sa mạc kia rực rỡ hơn, màu sắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mùi hương. rất đặc biệt, không ai có thể thay thế cô được.

“Dĩ Chu, anh sẽ cố gắng liên lạc với người kia thêm lần nữa.”

Bùi Dĩ Chu chợt mở hai mắt ra, ngập ngừng nói, “Anh nói xem… Nếu em thay đổi chủng tộc An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng thì sao?”

“Em định ủngấy?” Hứa Xuyên bất ngờ.

Bùi Chu gật đầu.

Hứa Xuyên nhíu chặt mày, “Anh nghĩ không được. Em cũng biết để ủng được thì cần rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điều kiện, với trạng thái hiện tại của An Tưởng, gần như chắc chắn ấy sẽ chết trong quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trình ủng.”

ủng chính hành động biến con người thành quỷ hút máu. Người bị quỷ hút máu ủng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng sống cùng chết với quỷ hút máu. Chỉ quỷ hút máu thuần chủng mới có thể ủng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thay đổi chủng tộc của loài người.

Từ xưa đến nay, vua quan hay quý tộc, ai cũng muốn được bất tử. Họ dùng tiền bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyền lợi để quỷ hút máu giúp họ đổi giống loài cho mình. Nhưng trong một trăm người được© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ủng, nhiều nhất chỉ thể được một người sống sót.

ủng chính là một việc rất nguy hiểm.

Đầu tiên quỷ hút máu sẽ hút hết máu của người được ủng, sau đó cho máu của mình vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể người được ủng. Không ít người cơ thể yếu ớt chết ngay từ bước đầu tiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho thực hiện thành công bước đầu tiên, nếu thể người đượcủng đó không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ứng được với dòng máu của quỷ hút máu thì cũng sẽ chết đột ngột.

Hứa Xuyên nói đúng, với tình trạng thể hiện tại của An Tưởng, Bùi Chu không thể ủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.

Anh không được mạo hiểm.

“Bùi Chu…”

Hứa Xuyên bắt lấy vai Bùi Chu, Bùi Chu ngẩng đầu thì thấy An Tử Mặc đứng cách đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không xa nhìn mình.

Cậu nhóc đeo ba của mình, trợ của Bùi Chu đứng sau cậu nhóc.

Hứa Xuyên thấy vậy thì bảo: “Anh đi trước nhé, tinanh sẽ báo em sau.”

Bùi Chu gật đầu, vẫy tay ý bảo An Tử Mặc qua chỗ mình.

Cậu mím môi, đi từng bước tới trước mặt anh.

“Vừa rồi con nghe thấy không?”

An Tử Mặc gật đầu.

“Đừng nói cho mẹ con biết nhé!”

An Tử Mặc lại gật đầu. Với tính cách của An Tưởng, nhất định sẽ quá hóa liều, đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được ủng.

“Chủ tịch, đâytài liệu lần trước anh bảo tôi đi điều tra, hôm nay tôi cũng mang tới đây.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Trợ lý đưa một túi tài liệu dày cho Bùi Chu. An Tử Mặc nghe được tiếng lòng của trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lý có nhắc đến hai chữ An Tưởng. Ánh mắt cậu lóe lên, không định rời đi.

“Con muốn xem?”

“Vâng.”

“Thế con xem đi.” Cặp chân dài của Bùi Chu vắt chéo vào nhau, anh dựa lưng vào ghế tựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy tài liệu từ trong túi ra đặt lên bàn. An Tử Mặc tháo ba của mình ra ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phía đối diện, hai ba con cứ ngồi im khu nghỉ ngơi đọc tài liệu.

Đó tài liệu nói về cuộc đời của “cô con gái biến mất” An gia. Đằng sau mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tấm ảnh chụp, nhưng không đượcràng cho lắm.

An Tử Mặc cầm một bức lên nhìn thì nhăn mày lại.

Trong hìnhmột gái chừng mười hai mười ba tuổi, mặc áo màu trắng nằm co ro trong góc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

ràngrất sợ máy ảnh, lúc nào cũng quay đầu đi tránh. Làn da bị lộ ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầy những vết xanh tím. An Tử Mặc biết những vết đó đều là do bị đánhcó.

Hơi thở của cậu lỡ một nhịp, buông tay cầm tài liệu xuống.

An Tưởng, người câm, 20 tuổi vì dị ứng với máu người mà chết. Sau khi chết thì thi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được An Ngạn Trạch mang đi hỏa thiêu.

bị cầm tù, bị đánh đập.

Những chữ trên giấy như díu lại vào nhau thành một con dao sắc, đâm mạnh vào ngực Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc.

Lúc biết được thân phận của An Tưởng, An Tử Mặc đã một chút suy đoán trong lòng.

Cậu đoán trước đó mẹ mình sống không quá vui, nhưng cậu tuyệt đối không ngờ kết quả lại như này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đây không chỉ tra tấn về mặt thể xác nữa đây còn đày đọa cả về tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồn.

Mẹ cậu… mẹ cậu làm như nào mới thể sống qua những tháng ngày đen tối đó được vậy?

ràng mẹ cậu từng bị tất cả mọi người đối xử độc ác, ràng mẹ cậu đã từng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tổn thương rất nhiều, nhưng chưa từng trách cậu không hiểu chuyện, làm buồn lòng.

Trong lòng An Tử Mặc có nhiều suy nghĩ phức tạp.

gái trong ảnh mang vẻ mặt sợ hãi, ánh mắt không giấu được sự hoảng loạn.

Cậu không thể liên hệ được cô gái này với người mẹ luôn cười dịu dàng của mình.

An Tử Mặc nắm chặt ảnh chụp, sự dao động cảm xúc mãnh liệt làm mắt cậu đỏ lên, nảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý muốn giết người.

BùiChu tập trung đọc tài liệu, chưa phát hiện ra sự thay đổi của con mình.

“Lúc điều tra cậu có bị người của An gia phát hiện không?”

Trợ lắc đầu: “Không ạ. Cả người cung cấp tin tức tôi cũng đã xử xong việc bịt miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh ta rồi.”

Bùi Chu gật đầu. Anh rời mắt đi thì phát hiện An Tử Mặc đang cắn chặt môi, vết máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chảy từ môi cậu xuống. Ánh mắt cậu hung dữ, linh hồn đen nhánh của cậu nổi đầy mây đen, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn qua như muốn nuốt lấy thể nhỏcủa cậu.

Bùi Chu đứng dậy, đi đến sau lưng An Tử Mặc vỗ vỗ, “Tử Mặc, con tỉnh táo lại đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Bọn họ bắt nạt mẹ tôi.” Cậu nhìn chằm chằm ảnh chụp, bức ảnh kia đã bị cậulàm đôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

BùiChu bất ngờ: “Đây không phải mẹ con, mẹ con…” Giọng nói anh dừng lại, như phát hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một điều gì đó.

Anh xua tay bảo trợ lý rời đi, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt An Tử Mặc: “Con biết cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à?”

An Tử Mặc gật đầu đang định mở miệng thì ánh mắt chạm vào bóng dáng quen thuộc đứng sau. Trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tim cậu run rẩy, hoảng hốt cất đồ trên bàn đi. Nhưng do vội quá nên cậu không cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm rơi một bức ảnh trên mặt đất. Bức ảnh nhẹ nhàng bay trong không khí rồi dừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng chân An Tưởng.

cúi đầu nhặt ảnh lên, yên lặng xem.

Hai người như gặp phải địch lớn, căng thẳng nhìn chằm chằm An Tưởng.

“Em, sao em lại ra đây?” Tuy Bùi Dĩ Chu cũng cảm thấy chuyện đang không ổn, nhưng anh vẫn cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gắng bình tĩnh nói, “Em đưa anh đi.”

An Tưởng nắm chặt lấy ảnh, nhìn bản thân trong ảnh mà cảm thấy hoảng hốt.

sống đây quá vui vẻ, vui đến mức cô không nhớ dáng vẻ cuộc sống ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình.

ngẩng đầu nhìn hai khuôn mặt một lớn một nhỏ phía đối diện, cuối cùng dừng ánh mắt lại chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu: “Anh điều tra em?”

Bùi Chu: “……” Anh không dám nhận.

An Tưởng che miệng lại ho khan, khuôn mặt tái nhợt lại đỏ bừng lên.

“Em về trước đi, đừng để người bị lạnh.” BùiChu dịu dàng đi qua đỡ cô, “Người chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy em ra cũng không bảo anh, người này không đạt tiêu chuẩn chút nào cả.”

“Là em muốn ra.” An Tưởng quay đầu lại vẫy tay với con mình. Chờ khi cậu đến gần chỗ cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147nắm chặt lấy tay nhỏ của cậu dắt cậu đi. Sau khi về phòng bệnh, nằm lên giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo, “Anh ra đóng cửa đi.”

Bùi Chu tung tăng chạy đi đóng cửa.

“Anh ngồi xuống đây đi.” An Tưởng vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình.

BùiChu lại tung tăng chạy qua ngồi đó.

Hai người một lớn một nhỏ dùng ánh mắtbiểu cảm giống hệt nhau nhìn cô, giống đến mức hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người như copy paste biểu cảm của nhau vậy.

An Tưởng nhịn cười, “Hai ba con muốn nghe kể chuyện không?”

Hai người cùng gật đầu.

Hàng mi An Tưởng run lên. Nếu hai người đã điều tra thì chứng tỏ hai người đã bắt đầu nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngờ thân phận của cô. Thời gian của cũng không còn nhiều nữa, cũng chẳng nhất thiết phải giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện này.

“Thật ra em chính ấy.” An Tưởng vươn tay ra xoa nhẹ bức ảnh kia.

cho Bùi Chu An Tử Mặc đã nghi ngờ An Tưởng từ trước nhưng khi nghe chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 miệng nói ra, hai người vẫn cảm thấy khiếp sợ.

An Tưởng dựa người vào gối đầu. bình tĩnh kể về cuộc đời đau khổ ngày trước của mình cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai người nghe, cứ như người ngoài cuộc vậy.

An gia năm người con trai cùng thế hệ với An Tưởng, người nào cũng tài giỏi xuất sắc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Vì ba mẹ ruột của mấy người anh đó chết sớm nên Thai Lan Nghi An Hòa Nguyên đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết về bên cạnh để chăm sóc. An Tưởng chính con ruột duy nhất của Thai Lan Nghi.

Thật ra khi vừa ra đời, An Tưởng cũng một đứa trẻ bình thường.

Cho đến một ngày nào đó, anh họ bế ra ngoài chơi, sau đó bị dính nước mưa, về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà thì bị sốt cao. Trận sốt cao ấy đã làm hỏng dây thanh quản của An Tưởng, cũng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó không thể mở miệng ra nói chuyện lại được nữa. Khả năng duy của cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị ảnh hưởng, thế cô cũng không thể học tập giống như những đứa trẻ khác.

Việc gì cô làm cũng chậm chạp, đến cả hoạt động bình thườngcũng làm với tốc độ rất chậm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dần dà, An Hòa Nguyên bắt đầu chán cô, ghét cô, không tới thăm nữa.

Sau đó bọn họ lại sinh An Bảo Châu. Thai Lan Nghi cảm thấy An Tưởng xui xẻo nên sắp xếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho tầng thấp nhất trong tháp tối. tòa tháp ấy… Tất cả phòng trong đó đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nơi để bài vị của những người đã chết của An gia. Bọn họ làm vậy chính để An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng chung một chỗ với người đã khuất, coi như đã chết.

An Tưởng ngốc nghếch nên không biết sợgì. Ngược lại cô còn thường xuyên chạy từ phòng tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình lên các tầng trên để thăm hỏi, bái lạy tổ tiên nhà mình. Sau khi An Hòa Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phát hiện ra chuyện đó thì cho người phong tỏa chỗ ở của An Tưởng, không cho lên tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên nữa. Cũng từ đó mà cuộc sống của chỉ vỏn vẹn xoay quanh một căn phòng tối.

Mấy người anh họ mua được người để hút máu, thỉnh thoảng bọn họ lại chạy qua chửi bới, móc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mỉa cô. Không chỉ vậy, bọn họ còn dùng camera để quay lại bộ dáng nhỏ bé, yếu ớt, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lực của cô. An Hòa Nguyên biết chuyện nhưng cũng chỉ mắt nhắm mắt mở ậm cho qua.

Lúc An Tưởng kể chuyện, cô dửng dưng như đang kể về câu chuyện của người khác, không buồn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng đau lòng.

Các anh họ coi việc đánh đập cô như việc giải trí thường ngày. Cô mà khỏe hơn một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì bọn họ càng quá đáng hơn. Nếu khôngAn Ngạn Trạch…

Nghĩ đến An Ngạn Trạch, ngực An Tưởng lại bắt đầu cảm thấy đau.

khom lưng ho khan, khóe mắt dính nước mắt.

“Em đừng nói nữa.” Bùi Dĩ Chu biết đau lòng, nắm chặt lấy tay cô, “Anh con không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe nữa.”

Thật ra An Tưởng vẫn chưa kể về sự xuất hiện của hệ thốngviệc xuyên vào tiểu thuyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dù sao thì chuyện này quá huyền ảo,sợ hai người không tiếp nhận được.

Chờ khi cơn ho qua đi, An Tưởng mới ngẩng đầu nhìn qua: “… Em như vậy, anh còn thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em nữa không?”

rất sợ sau khi Bùi Chu biết những chuyện này sẽ xa lánh cô.

“Anh yêu linh hồn của em.” Đột nhiên Bùi Chu nghiêm túc nói, trong mắt anh chỉhình bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô.

An Tử Mặc méo miệng, cậu chỉ ra ngoài cửa sổ hỏi: “Nếu mẹ tôi cái cây ngoài cửa sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia thì chú cũng yêu à?”

Bùi Chu nhìn ra ngoài cửa sổ, anh gật đầu không chút do dự: “Nếu thế thì ba sẽ ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái cây đó vào trong lòng, lúc nào cũng mang theo bên người.”

Trong kiếp sống dài đằng đẵng của quỷ hút máu, thể cũng chỉmột thứ nhỏ thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Anh yêu linh hồn của An Tưởng, nếu linh hồn gửi gắm vào hoa, anh sẽ giữ bông hoa ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nếu linh hồn trong gió, anh sẽ bắt lấy gió. Nếu một ngày nào đó thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự rời khỏi cuộc đời này, anh sẽ mãi mãi khắc ghi hình bóng củadưới đáy lòng.

An Tưởng mím môi, cẩn thận vươn tay xoa mái tóc mềm mại của Bùi Chu. Cuối cùng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn nổi nữa, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán anh.

Hai người chẳng thèm để ý đến xung quanh. Trong lòng An Tử Mặc chua loét.

Còn chưa đứa thứ hai mẹ đã không còn thơm cậu nữa rồi.

Đồ đàn ông chó má, không biết hai chữ “liêm sỉ” viết như thế nào.

Tác giả có lời muốn nói:

Mặc Mặc: Đồ đàn ông chó má! Chú nghe thấy không hả đồ đàn ông chó má!

Người ba chó nào: Con phải học tập ba, mai sau thích ai thì áp dụng.

Sau này.

An Tử Mặc gặp được gái mình thích, lúc tỏ tình thì cậu chặt một cái cây đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước mặt gái ấy, “Em thấy không? Cái cây này chính em, anh đi đâu anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ mang theo. Em cảm động không?”

gái kia: “Não anh bệnh à?”

An Tử Mặc: “……” Nhíu mày.jpg. Chẳng lẽ cái cây này chưa đủ to hay sao?

Đó là chuyện cười, mọi người đừng tin _(:з” ∠)_.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 83 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App