GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
“Anh còn nhìn thấy mẹ em hôn em nữa cơ.”

Ngón tay An Tử Mặc run run, nâng mắt lên, “Thật không?”

“Thật đó, mẹ em còn gọi em bảo bối nữa!”

Lúc ấy, Thu Dương bị đau quá nên tỉnh lại mới thấy được An Tưởng gọi An Tử Mặcbảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bối, còn hôn hôn khuôn mặt nhỏ của cậu nhóc nữa. An Tưởng xinh đẹp lại dịu dàng, ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong mắt làm Thu Dương cảm thấy thể mình bớt đau hơn nên cậu mới không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn lén một lúc lâu.

Trong ánh mắt của Thu Dương không giấu nổi sự ngưỡng mộ: “Hình như mẹ em về nấu cơm cho em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn đấy! Mẹ em tốt với em thật, còn anh thì lâu lắm rồi chưa được thấy mẹ.”

An Tử Mặc hơi dừng lại, hỏi: “Thế mẹ cậu đâu?”

“Ông nội anh bảo ba mẹ anh tới nơi khác làm việc kiếm tiền, còn nói với anh lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau anh phẫu thuật thành công thì ba mẹ anh sẽ tới đây với anh, không đi đâu nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nhắc đến chuyện này, Thu Dương nở một nụ cười tươi như hoa, ánh sáng trong mắt càng chói hơi.

Lúc đang nói chuyện thìmột ông lão từ bên ngoài đi vào. Ông mặc rất giản dị, cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nói khá keo kiệt trong việc mua quần áo cho mình. Ông rất gầy, nhưng vẻ mặt ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại rất hiền từ.

“Ông ơi!” Thu Dương nhảy xuống giường, vui vẻ nhào tới.

“Ông mang cho cháu bánh bao này.” Ông của Thu Dương chậm chạp cởi túi của mình ra, sau đó đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái bánh bao qua cho cậu. Thấy Thu Dương ăn vô cùng vui vẻ thì ông đau lòng xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xoa đầu cậu.

“Ông ơi, tuần sau cháu phải phẫu thuật rồi.phải cháu phẫu thuật xong thì sẽ được gặp ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu không?” Thu Dương vừa ăn vừa hỏi, vẻ mặt cùng háo hức chờ mong.

Cánh tay của ông lão cứng đi trông thấy, sau đó An Tử Mặc nghe được tiếng lòng đau đớn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông.

[Bọn họ không về được……]

[Thằng đáng thương.]

[Nhưng vẫn muốn cho thằng hi vọng quá.]

“Đúng rồi. Dương Dương nhớ phải nghe lời bácnói nhé, cháu cứ ngoan ba mẹ cháu sẽ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thăm cháu ngay thôi!”

Thu Dương cười tươi hơn nữa. Cậu lấy bánh bao trong túi ra chia cho An Tử Mặc: “Mặc Mặc, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em ăn nè. Anh ăn rồi, cái này ăn ngon lắm!”

An Tử Mặc vừa mới làm tiểu phẫu xong nên chưa được ăn gì. Cậu lắc đầu từ chối, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lướt Weibo giết thời gian.

Mấy ngày nay An Tưởng lại đăng thêm mấy chương truyện tranh. Chương mới nhất là hổ con không cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị diều hâu bắt cóc, sau đó được chị thỏ tốt bụng đưa về nhà. Phía dưới chương truyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147tới bảy tám trăm bình luận, bình luận đứng đầu cũng chínhcủa người tốt lần trước giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc.

[Không giảm được mười cân thì không đổi tên: A a a a, thế bạn cũng vẽ ra chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn! Hổ con lần sau không được đi lạc nữa nha, nhân tiện tôi cũng nói luôn, hổ con trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện thực trông đáng yêu lắm, nhưng tôi hơi hối hậnchưa gặp được tác giả mèo mẹ.]

[Cậu ánh trăng: Ôi thật hả? Vậy tác giả vẽ dựa trên chuyện thật sao?]

[Cậu mặt trời: Mẹ nó! Thế nên đây là những mẩu chuyện hàng ngày của tác giả con mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à?]

[Nữ thần của tôi Cẩm Cam: Chương trước vẽ về hổ con thổi kènna trong rừng rậm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Liên hệ với hot search mấy hôm trước đó mọi người thể đào ra được thông tin em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này rồi đấy!]

Phần bình luận đều khátích cực, trong mấy ngày nay, lượng fans của An Tưởng tăng lên rệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc tiếp tục lướt xuống dưới, sau đó gặp phải mấy bình luận chướng mắt.

[Người dùng 323434: Nếu câu chuyện này thật chứng tỏ là mẹ này bị thiểu năng rồi. Đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiên thì ném con mình đi, sau đó thì nhặt về.qua mấy câu chuyện này, tao còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy bả ngu hơn con mình nữa.]

[Người xấu: Lầu trên +1. Truyện tranh này đọc cũng chẳng nội dung gì, xàm xí.]

“……”

An Tử Mặc nhíu mày, cậu cảm thấy hơi khó chịu.

[Ai nói tôi không phải con người trả lời: Mẹ ai đó không đầu óc à mà sinh ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa thiểu năng như thế này?]

[Người dùng 323434 trả lời: Fans não tàn còn cả chức năng này nữa à? Kích động như vậy làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gì, chẳng lẽ tác giả mẹ mày?]

An Tử Mặc chữ lạch cạch: [Không phải mẹ tôi thì mẹ ai?]

Nghĩ nghĩ, cậu lại xóa dòng chữ ấy, nhanh chóng trả lời: [Tôi muốn dạy dỗ con chó cắn loạn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải suy nghĩ? Người nào đó không biết quyền con người còn lớn hơn cả trời à, ai kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiêu ngạo như vậy, chẳng lẽ thật sự cho rằng hội liên hiệp bảo vệ động vật thể bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vệ mình?]

An Tử Mặc cùng đối phương cãi nhau chửi nhau ít nhất 300 câu ở dưới phần bình luận. Cuối cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuộc chiến này cũng kết thúc bằng việc đối phương trực tiếp kéo đen cậu.

Thắng được người kia, An Tử Mặc cảm thấy cùng thoải mái.

“Dương Dương, chúng ta phải đi trị liệu rồi.”

Thu Dương cũng vừa ăn xong bánh bao của mình, cậu ngoan ngoãn ngồi lên xe lăn, sau đó đi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông nội mình ra khỏi phòng bệnh.

Lúc này, y qua đây thay thuốc cho An Tử Mặc. An Tử Mặc nhìn theo hướng Thu Dương rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, ngẩng đầu lên hỏi: “Thu Dương bị bệnh gì ạ?”

“Bạn nhỏ ấy à,” Y tá cũng không ngẩng đầu lên nói, “Bị ung thư gan.”

Ánh mắt An Tử Mặc hiện lên những cảm xúc kỳ lạ.

“Vì không đủ phòng bệnh nên bạn nhỏ ấy mới ở tạm bên này. lẽ qua hai ngày nữa là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể chuyển viện rồi.”

An Tử Mặc không nói chuyện, sau đó cúi đầu tìm một bộ phim điện ảnh tiếng Đức ra xem.

Y nhìn phim điện ảnh không phụ đề thì cười hỏi: “Cháu xem cái này hiểu không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Kann verstehen*.”

*kann verstehen: từ này trong tiếng Đức nghĩa hiểu.

Âm thanh An Tử Mặc non nớt, lại nói thêm câu tiếng Đức kia làm người nghecùng rung động. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Y nhìn khuôn mặt đang cúi xuống kia thì sửng sốt, tự dưng cảm thấy động lòng. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nhỏ này sinh sớm mười mấy năm thì chắc cũng không độc thân đến tận bây giờ đâu hu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hu hu!!!

“Ngại quá, cháu tới muộn rồi.”

An Tử Mặc không ngẩng đầu lên nói.

Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng mở cửa. An Tử Mặc ngẩng đầu lên nhìn qua.

An Tưởng vẫn còn mặc bộ quần áo từ ngày hôm qua. Do không ngủ đầy đủ nên trong mắt© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn hằn lên những máu màu hồng. Tuy rằng bộ dáng của cô không gọn gàng nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm giảm vẻ đẹp vốn của mình.

Y nhìn An Tưởng đi vào thì lại ngơ ngác một lần nữa. thầm hâm mộ gen ưu tú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mẹ con nhà này trong lòng.

“Bây giờ tình hình của Mặc Mặc nhà tôi ổn rồi chứ ạ?”

“Không sao đâu. Cậu nhóc hồi phục khá tốt, chờ thêm bốn năm ngày nữa thể xuất viện rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng gật đầu. Chờ y rời đi, đổi cháo từ trong bình giữ nhiệt ra. Cháo còn khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nóng, An Tưởng cẩn thận xúc từng thìa nhỏ, sau đó thổi nguội đưa đến bên miệng An Tử Mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ngón tay của An Tưởng được cuốn băng gạt. An Tử Mặc nhíu mày: “Tay mẹ bị làm sao thế?”

An Tưởng không để ý tới vết thương của mình nói: “Lúc mẹ đổ cháo ra không để ý nên bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏng. Con mau ăn đi.”

“Để con tự xúc.”

“Không được, để mẹ xúc cho con.”

An Tử Mặc bĩu môi, chu miệng nhỏ ra ăn cháo.

Ăn ngon thật. Nếu so sánh với đồ BùiChu làm thì đây đúng trình độ của đầu bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cao cấp làm tại nhà hàng 5 sao.

“Về sau mẹ đừng để người lạ nấu đồ linh tinh cho con có được không?”

Trong giọng nói của An Tử Mặcmột chút tủi thân. Cậu trực tiếp ném Bùi Chu vào danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sách những người lạ.

An Tưởng nghe vậy thì hơi bất ngờ, sau đócười nói: “Được, không cho người lạ nấu cơm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con.”

An Tử Mặc ăn xong cơm sáng thì An Tưởng bắt đầu thu dọn đồ đạc. Vì tay bị bỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên động tác của hơi chậm chạp.

An Tử Mặc vẫn luôn nhìn chằm chằm An Tưởng. Nhìn mãi cậu cũng không nhịn được nói: “Mẹ, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần tới phòng khám khám vết bỏng đó một chút không?”

“Không cần đâu, vết thương này nhẹ mà, vài ngày khỏi ngay rồi.”

An Tử Mặc mím môi lại nói: “Thế mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, con y chăm sóc rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Không được.” An Tưởng từ chối ngay, “Mẹ sẽ trông con.”

Làm chuyện con ốm mẹ lại vứt con bệnh viện một mình để y chăm sóc? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Người khác cũng mẹ ở bên cạnh chăm sóc thì con của cô cũng phải mẹbên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cạnh, nếu không thì Mặc Mặc sẽ rất đáng thương.

Nghe được tiếng lòng của An Tưởng, An Tử Mặc lại nằm trên giường thở dài, “Đúng không còn cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào với mẹ ~”

Giọng điệu này của An Tử Mặc rất giống mấy tổng tàiđạo trong tiểu thuyết. Nhìn bộ dáng dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giường thoải mái của An Tử Mặc, An Tưởng không ngăn được mình nghĩ đến hình ảnh mai sau con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình sẽ đè một gái khác vào trong tường, nói những câu thoại kinh điển của tổng tài bá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đạo. Nghĩ tới đây, An Tưởng giật mình một chút.

“Mẹ đừng nghĩ mấy cái linh tinh được không?”

Không chỉ An Tưởng An Tử Mặc cũng bị suy nghĩ ngớ ngẩn kia củalàm buồn nôn.

Tiểu thuyết tiểu thuyết, hiện thựchiện thực. Cậu cũng sẽ không tùy tiện épgái khác vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tường đâu, trên tường rất bẩn đó.

“Mẹ…… Mẹ không nghĩ linh tinh.” An Tưởng không ngờ An Tử Mặc liếc mắt một cái lại nhìn ra suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ của mình, mặt hơi hồng hồng, “Mặc Mặc, con muốn đi vệ sinh không? Để mẹ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy cho con?”

“Không cần. Chỉ người liệt mới đi tiểu trên giường, để con vào WC.” Nói rồi cậu trực tiếp nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống đất.

An Tưởng biết con mình rất coi trọng mặt mũi nên đỡ cậu vào toilet.

An Tử Mặc không cảm nhận được đau đớn. Sau khi làm phẫu thuật xong, ngoài việc tay chân bủn rủn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cậu cũng không cảm thấy khó chịuchỗ nào khác nữa, nên cũng không cần ai phải chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóc. Nhưng nhìn An Tưởng lo lắng cho mình như vậy, An Tử Mặc không chỉ không nói ra lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ chối cậu còn cảm thấy hơi vui vẻ từ tận đáy lòng.

“Con muốn mẹ giúp con không?” An Tưởng đứng cửa WC không yên tâm hỏi.

An Tử Mặc đỏ hết cả mặt, “Con muốn đi tiểu mẹ định giúp con kiểu gì? Mẹ mau đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, đừng dính người như vậy, phiền lắm!”

“Được được được, mẹ không dính con nữa.” An Tưởng đóng cửa lại, sau đó tập trung cao độ nghe động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tĩnh của An Tử Mặcbên trong.

An Tử Mặc cởi quần, nghe tiếng động bên ngoài không thể nhịn được nữa: “Mẹ đứng sát cửa con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiểu nổi!”

Hu hu.

Con trai ghét bỏ mình rồi.

An Tưởng tủi thân, sau đó không tình nguyện đi ra ngoài.

An Tử Mặc đi tiểu thì cũng đánh răng rửa mặt luôn. Sau khi xong việc thì cậu mới đi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 WC ra.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi vào trong phòng bệnh. Cậu nhìn An Tưởng đang nằm gọn trong một góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của giường bệnh. Vừa mới qua vài phút thôi đã ngủ say thế này rồi.

An Tử Mặc ôm miệng vết thương của mình chậm rãi đến gần, nghiêng đầu ngắm khuôn mặt của An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

thể thấy được đang rất mệt. Sắc mặttrắng bệch hẳn ra so với ngày thường, quầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thâm mắt cũng rất đậm, môi cũng nẻ nứt ra, lẽ cả đêmchưa uống được ngụm nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào.

Trong lòng An Tử Mặc nhiều cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau. Cậu không cảm thấy bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình là một người tốt, cũng không cảm thấy con cái bị bệnh thì ba mẹ nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên chăm sóc. Kể cả An Tưởngbỏ rơi cậu thì cậu cũng chẳng quan tâm lắm. Nói thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào thì đó cũngkết quả mà cậu nên nhận được.

An Tử Mặc cắn cắn môi dưới, sau đó chậm rãi lên trên giường nằm cạnh An Tưởng. Cậu nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ một lát rồi lấy chăn đắp lên người An Tưởng, còn mình thì lại dựa vào gối tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngẩn ngơ giết thời gian.

Ngoài phòng bệnh hơi ồn ào. Âm thanh làm rơi đồ vật làm An Tưởng giật mình một cái. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sắp tỉnh lại thì An Tử Mặc vội duỗi tay qua, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ vào sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng.

“Ưm……”

An Tưởng trở mình, trùm kín chăn lên đầu mình.

An Tử Mặc sợngạt thở nên buông cái tay cứng nhắc của mình ra kéo chăn xuống. An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại chuẩn bị tỉnh lại, An Tử Mặc lại càng căng thẳng hơn, cậu tiếp tục vỗ vỗ, cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tận lúc An Tưởng ngủ say thì cậu mới từ từ tức giận.

—— mẹ ngốc này, đến ngủ cũng chẳng ngủ hẳn hoi.

An Tử Mặc tập trung ru mẹ mình ngủ, bỗng nhiên cậu cảm giác vài ánh mắt cháy bỏng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn mình.

Cậu không khỏi ngước mắt nhìn lên, sau đó đối diện với ba cặp mắt đang ngơ ngác ngỡ ngàng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

hấp An Tử Mặc chững lại, khuôn mặt nhỏ của cậu đỏ bừng lên, xấu hổ đến sắp chui đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống đất.

Một lúc lâu sau, An Tử Mặc mới tỏ vẻ bình tĩnh, mặt không đổi sắc cố gắng giải thích: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ vỗ vỗ chăn nhỏ một chút thôi, chứ không ý khác.”

Bùi Chu: “……”

Bùi Cảnh Lâm: “……”

Thịnh Thục: “……”

Vẻ mặt của ba người càng phức tạp hơn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App