GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 79

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng nắm chặt tay, làn da trắng bệch. Qua khe hở, An Tưởng nghe được tiếng trêu chọc của mấy người bên trong.

“Người vợ kết hôn bí mật với BùiChu lại giống đứa em gái kia của chúng ta như đúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hả?”

“Lừa em làm gì?” An Viễn vắt chéo chân, đầu ngón tay thức vuốt v e bên vai một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gái. Anh ta ngậm thuốc lá, phất phơ nói, “Nói giống như đúc cũng không đúng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải giống tới bảy tám phần. À, không phải lần trước ta còn đánh em một lần cơ à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Không nhắc đến chuyện này còn tốt, nhắc tới An Nhược Minh lại bị lửa giận đốt cháy trí.

Anh ta hung dữ trừng mắt nhìn An Viễn. An Viễn ngượng ngùng ngậm miệng lại, không dám làm An Nhược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Minh khó chịu nữa.

An Tưởng đứng ngoài cửa đã hiểu chuyện hôm nay rồi. Những người này thấy giống em gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ, lại còn có quan hệ với Bùi Chu nên cố tình lừa tới đây. Không biết hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nay nếuđi vào căn phòng kia thì sẽ xảy ra chuyện gì…

An Tưởng mím môi, không dám nghĩ nhiều.

“Này, nhưng làm vậy Bùi Chu tức giận với chúng ta không nhỉ?”

“Mình làm thế thì làm sao? Bùi Chu cũng không thể chỉ một con đàn làm loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với An gia được.” Trong mắt An Nhược Minh, phụ nữ như quần áo, không đáng nhắc tới, trong việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng phải đặt lợi ích lên đầu. Anh ta đoán chắc Bùi Chu sẽ không một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phụ nữ mà náo loạn với An gia, thế mới chẳng kiêng nể gì.

An Nhược Minh dùng những từ ngữ như vậy để nói về An Tưởng làm nghe được cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng khó chịu, chỉ hận không thể vọt vào lấy đồ trong tay nện thật mạnh vào đầu anh ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng trí nói cho cô, cô không được xúc động, bây giờ đi vào chỉ thiệt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản thân chứ không được lợi gì.

An Tưởng quay đầu định rời đi thì trong phòng lại tiếp tục ồn ào tiếng nói chuyện. Không khéo lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này đối tượng được nhắc đến lại chính cô, nói đúng hơn của quá khứ.

“Anh Minh à, nhưng chúng ta vẫn nên xem lại đi, cho Bùi Chu không tức giận thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽ anh Trạch biết cũng sẽ không để yên cho chúng ta đâu.” Ngồi cạnh An Nhược Minh chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em trai nhỏ nhất của An gia An Trình. Vẻ mặt anh ta do dự, “Anh trộm danh thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của người ta, lại lừa người ta tới, anh Trạch mà biết thì nhất định sẽ không tha thứ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh đâu.”

“Chẳng sao đâu, phải chuyện to tát đâu.”

“Lần trước khu du lịch, vì gái đó anh Trạch đã dạy dỗ anh còn gì? Anh quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi sao? Hơn nữa gái kia còn rất giống An Tưởng, anh Trạch bảo vệta như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do An Tưởng, anh đừng tự tin quá.”

An Viễn nói xong, An Nhược Minh thể hiện rõ sự khinh thường của mình, “Thôi đi, chẳng lẽ em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết tại sao An Tưởng lại uống bát máu người kia sao?” Anh ta vênh váo, “Còn không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh Trạch của chúng ta làm sao? Em cũng biết con bé đó chỉ ăn đồ mà anh Trạch đưa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chúng ta còn phải cảm ơn anh Trạch đã giải quyết mối phiền phức lớn cho gia tộc mình đấy!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùm.

Đầu An Tưởng như nổ tung, không thể tin được vào những điều mình đã nghe.

Sự bất ngờ quá đỗi này làm huyệt Thái Dương của nhảy thình thịch. Trong lúc nhất thời An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy mình không đứng vững nổi nữa.dựa lưng vào vách tường, khó nhọc giữ thăng bằng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản thân không ngã. An Nhược Minh ngồi trong phòng không định dừng lại tiếp tục nói…

“Chú của anh cảm thấy An Tưởng đen đủi, không muốn để con chôn trong nhà mình. Vẫn là anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch làm người tốt, mang An Tưởng ra ngoài xử lý, anh còn tận mắt thấy anh Trạch hỏa thiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mà!”

“Em cho rằng anh Trạch đối xử tốt với cái loại phế vật đó sao? Chẳng qua anh ấy cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con đó thú vị thôi.”

“Anh ấy nói ánh mắt cảm kích của An Tưởng làm anh ấy cảm thấy thú vị, ánh mắt đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kháccon chó nhìn anh ấy cả.”

“Bây giờ phế vật kia chết rồi, lẽ anh Trạch thấy người kia giống An Tưởng nên định giở trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giải sầu…”

“……”

Năm ngón tay An Tưởng bám chặt vào vách tường lạnh băng phía sau. Những tiếng cười đùa trong phòng truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến tai như dao găm cắm thẳng vào trách tim cô. Bị tổn thương quá nhiều nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm nhận được đau đớn nữa.

Những ức xưa như những thước phim quay chậm chiếu lại trong đầu một lần, sự tuyệt vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm An Tưởng chết lặng.

Cộp cộp.

Có người đang đến gần.

An Tưởng ngẩng đầu. Dưới ánh đèn, người đàn ông dịu dàng kia vẫn mang nụ cười hiền lành quen thuộc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“An tiểu thư?” An Ngạn Trạch mắt nhìn túi trong tay An Tưởng, “Cô tới giao đồ à?”

“Đúng, tôi đi giao hàng.” An Tưởng khàn giọng nói, mặttái nhợt như tờ giấy. Cặp mắt đen nhánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn chăm chú khuôn mặt của An Ngạn Trạch.

An Ngạn Trạch nhìn qua chỗ phòng, chủ động đưa tay ra: “Nếu cô giao chỗ này thì để tôi mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào giúp cho, tôi quen mấy người trong phòng.”

Trên người anh mùi hương thơm dịu dàng, ngày trước An Tưởng bị ốm, không ngủ được, đều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này ôm cô. Cô ngửi mùi hương này vào trong mộng đẹp.

Mùi hương đó từng làm cảm thấy an toàn, hiện tạingửi chỉ cảm thấy ghê tởm buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nôn.

Môi An Tưởng bị răng cắn vào trắng bệch. Cuối cùng từ từ lấy nước trái cây trong túi ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn tay dùng sức nắm chặt. Ly nước không chịu được lực nắm chặt như vậy, trực tiếp nứt ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước bên trong chảy xuống đất.

An Ngạn Trạch nhíu chặt mày, “An…”

Anh chưa dứt lời, An Tưởng đã lấy ly nước trái cây kia tưới thẳng vào đầu anh.

Đá trong ly nước còn chưa tan hết, nước lạnh tưới thẳng vào mái tóc đã được chải chuốt gọn gàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Ngạn Trạch. Nước chảy xuôi theo sợi tóc dính đầy vào mặt An Ngạn Trạch, còn rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quần áo của anh. An Tưởng tưới xong ly nước đầu tiên, không chịu dừng tay tiếp tục tưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ly thứ hai.

Sau khi An Ngạn Trạch bất ngờ vài giây thì anh bắt đầu cảm thấy tức giận.

“An tiểu thư,làm cái đấy?”

An Tưởng ném núi vào người An Ngạn Trạch, lùi về sau hai bước, lạnh lùng nói: “Tôi cảm thấy may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắnmình đã chết.”

Câu nói của An Tưởng làm không khí yên lặng đến nghe được cả tiếng kim rơi.

An Ngạn Trạch ngơ ngác nhìn cô. Khuôn mặt trước mắt từ từ hợp lại với gương mặt quen thuộc trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trí nhớ. Một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu anh, anh duỗi tay túm lấy An Tưởng theo phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xạ có điều kiện nhưng chỉ bắt được bóngrời đi.

Giống như ngày hôm đó, ngã xuống trước mặt anh nhưng anh chẳng thể bắt được cô.

An Ngạn Trạch hoảng loạn, anh mồm định gọi tên An Tưởng, nhưng cổ họng anh không phát ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng nào, cứ như kẹt trong đó vậy, vô cùng đau đớn. Anh bước lên mấy bước lảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đảo đuổi theo, nhưng chưa bước được hai bước thì đã bị mấy người bên trong ra ngăn lại.

“Anh Trạch, ai làm anh như này thế?”

An Nhược Minh kinh ngạc nhìn An Ngạn Trạch đang lôi thôi, sau đó anh ta chú ý tới mấy cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 túi ở dưới đất, bên trên còn logo của tiệm trà sữa. An Nhược Minh không để ý tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự thay đổi cảm xúc của An Ngạn Trạch, “Là con đàn kia đến à?động tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm anh như này hả?”

An Ngạn Trạch lấy lại được suy nghĩ. Anh đờ người quay đầu nhìn qua.

Người đàn ông không còn giữ được sự lịch sự hiền hành như bình thường, mắt anh đỏ lên một màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đỏ kỳ lạ, lạnh lùng đen tối như một con thú dữ chờ ăn thịt người.

An Nhược Minh chưa từng thấy An Ngạn Trạch như này bao giờ, anh ta sợ tới mức lùi vài bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về sau. Nhưng giây tiếp theo An Nhược Minh đã bị một bàn tay to túm lấy tóc như muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giật hết tóc của anh ta ra.

Bụp!

An Nhược Minh còn chưa kịp kêu đau thì đầu đã bị nện thật mạnh vào vách tường. va chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này làm An Nhược Minh bị choáng, không đứng vững nữa. Anh ta ngã xuống đất như bùn.

Sự va chạm mạnh mẽ này làm tất cả người đang ngồi trong chạy ra nghe ngóng. An Ngạn Trạch chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chịu dừng tay, anh tiếp tục tiến lên túm lấy tóc của An Nhược Minh, liên tục đập vào tường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái sau mạnh hơn cái trước.

Một cái, hai cái, ba cái…

An Nhược Minh không còn năng lực phản kháng, bị ép buộc chịu sự tra tấn của An Ngạn Trạch.

Máu văng tung tóe, mùi máu tanh làm mắt của An Ngạn Trạch hoàn toàn biến thành màu đỏ sậm.

động tĩnh bên này quá lớn nên những vị khách đang ngồi phòng khách cũng chạy ra xem tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình. Vốn mấy người khách định tiến lên ngăn cản An Ngạn Trạch, tuy nhiên, sau khi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rõ khung cảnh đẫm máu trước mắt thì họ nhanh chóng lùi ra xa. Ngườigan lớn thì đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cạnh cửa phòng ăn dưa, kẻ nhát gan thì chui vào góc kín trong phòng không ra ngoài.

Quỷ hút máu được thể mạnh mẽ hơn người bình thường, An Nhược Minh bị đánh đập man © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy nhưng vẫn chưa ngất đi.

“Anh, anh Trạch…” An Viễn sợ An Ngạn Trạch lại đánh chết An Nhược Minh chỗ này, chủ động đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra ngăn cản, “Anh Minh… Anh Minh chỉ định cho mọi người xem gái tên An Tưởng kia trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như nào thôi, anh ấy chưa làmcả, thật đấy.”

An Ngạn Trạch làm như không nghe thấy, năm ngón tay nắm chặt lấy tóc của An Nhược Minh, dùng sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kéo lên. An Nhược Minh bị bắt ngẩng đầu, khuôn mặt anh ta đầm đìa máu, bị đánh đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhìn được ra dáng vẻ ban đầu.

“Con mẹ nó vừa rồi mày nói cái gì?”

“Em… em chưa nói gì hết.”

An Ngạn Trạch mím môi, tiếp tục nện đầu An Nhược Minh xuống dưới đất.

Sau đó anh lại kéo lên: “Tao hỏi lại, vừa rồi màynói những lời không nên nói không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Máu xộc lên cổ họng làm An Nhược Minh không nhịn được ho khan, cả người run lên sợ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cuối cùng anh ta không nhịn nổi nữa, run giọng nói: “Em, em chỉ nói với mấy anh em nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình rằng An Tưởng bị anh mang đi hỏa thiêu, còn đâu em chưa nói hết. Thật đấy.”

Vẻ mặt An Ngạn Trạch càng xấu hơn. Cuối cùng anh cũng hiểusao vừa rồi An Tưởng lại đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xử lạnh lùng với mình như vậy.

Em ấy cho rằng anh hại chết em ấy, em ấy cho rằng anh không cần em ấy.

Sự tức giận chiếm hết lý trí. An Ngạn Trạch dùng hết sức của mình, giận chém thớt lên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Nhược Minh, còn đánh man hơn vừa rồi, như quyết tâm muốn đánh chết người em này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

“Anh Trạch, anh đừng đánh nữa.” An Viễn nhanh chóng ngăn cản, “Anh đánh vậy nữa thì anh Minh sẽ chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật đó!”

Chết?

Phải đánh chết mới hả giận.

An Ngạn Trạch thở hổn hển buông tay ra, đứng thẳng người, nhìn An Nhược Minh từ trên cao xuống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn một con kiến, “An Nhược Minh, ngày mai em ra nước ngoài đi.”

An Ngạn Trạch lau đi vết máu khóe miệng, “Nếu em còn xuất hiện trước mặt anh, anh sợ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ đánh chết em thật.”

An Ngạn Trạch không thèm quay đầu lại nhìn An Nhược Minh dứt khoát rời đi.

***

Giang Thành đổ mưa to.

Tia chớp màu bạc giáng xuống như muốn đôi bầu trời. Từng hạt mưa rơi lộp độp xuống đất.

Người người vội vàng đi tìm chỗ trốn mưa, chỉ An Tưởng trốn trong góc tường khóc.

An Tưởng tựa trán mình vào tường cứng, tiếng khóc đau đớn củabị tiếng mưa rơi lấn át. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nghe được tiếng của mình, cũng không nghe được âm thanh của bên ngoài. Đầu chỉ văng vẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 câu nói kia của An Nhược Minh.

“Không khác con chó cả.”

Cuộc sống của bị giam cầm trong nơi tối tăm nhỏ hẹp, từ khi sinh ra đã phải sống trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vô vàn lời chửi rủa độc ác. không biết nói, đầu óc chậm chạp nhưng không phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết cái gì. ngốc, trí nhớ kém nên sẽ cố gắng nhớ những ai đối xử tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mình. Với cô, đó chính ánh sáng chiếu rọi cuộc đời tăm tối của cô.

Lúc lên năm tuổi, An Ngạn Trạch xuất hiện bên ngoài cửa sổ.

Anh đưa cho một bông hoa, gọi cô em gái.

Kể từ đó An Tưởng nhớ kỹ, một người anh, cũng không phải người anh nào cũng bắt nạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

Anh ấy sẽ kể chuyện cho nghe, sẽ dạy cho cô biết chữ, lúc bị ốm sẽ bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chăm sóc cô, bảo vệ cô.

Những ấm áp nho nhỏ đó đã sưởi ấm cho An Tưởng, giúp cô trải qua tuổi thơ đáng sợ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, làm cho cuộc đờinghĩa ngắn ngủi của một chút ý nghĩa. nhớ rõ, An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch từng nói với mình, “Chờ Tưởng Tưởng lớn, anh Trạch sẽ đưa em ra ngoài.”

nhớ rõ, lúc nào cũng về điều đó.

Chỉ là…

An Tưởng đã quên, An Ngạn Trạch là người của An gia, anh cũng chẳng khác với mấy người anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em đối xử độc ác với cô, thậm chí anh còn dùng cách độc ác hơn rất nhiều.

Anh làm cho mộng đẹp bao năm của vỡ nát, làm cho những ức đẹp đẽ luôn ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhớ trở thành những thứ đáng cười.

Anh làm cho trở thành đối tượng người ta chê cười khi ngồi nói chuyện phiếm với nhau. Nếu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người của An gia cười nhạo cô, giẫm đạp, đày đọa linh hồn thì An Ngạn Trạch chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kẻ chủ mưu.

Nhưng đáng buồn thay, lại quý anh nhất, cũng từng coi anh trở thành ánh sáng của đời mình.

Từng hạt mưa nện mạnh trên vai An Tưởng, An Tưởng không cảm nhận được đau đớn. Cô ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bầu trời đen kịt, cúi đầu lau nước mắt của mình đi. Cuối cùngđứng dậy, đơn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giữa màn mưa. Không lâu sau, bóng dáng nhỏ của hoàn toàn biến mất.

Tác giả có lời muốn nói: Vài chương nữaem gái Tưởng Tưởng sẽ offline rồi

Editor có lời muốn nói: Các tình iu có đoán được biến sắp tới không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 79 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App