GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

[Bà mẹ tốt: Bùi Thần, em thể mang Mặc Mặc ra rồi.]

An Tưởng nhắn tin cho Bùi Thần xong ngồi ở ghế nghỉ trước khu vui chơi yên lặng chờ.

Rất nhanh, Bùi Thần cùng An Tử Mặc xuất hiện trước mặt cô.

“Chị An Tưởng bàn bạc xong rồi ạ?”

không trả lời, đi đến quán bán kem bên đường mua một cây kem rồi để vào trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc, cúi lưng xuống dỗ cậu: “Mặc Mặc con ngồi đây ăn kem, mẹ cùng anh nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 riêng một lát được không?”

An Tử Mặc im lặng không nói gì, nhận kem xong nhảy lên ghế nghỉ ngồi, đung đưa chân nhỏ, thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoảng liếc nhìn qua hướng hai người bọn họ.

An Tưởng lôi Bùi Thần đến đứng một chỗ khác, xác nhận An Tử Mặc sẽ không nghe thấy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người nói chuyện, thần sắc An Tưởng khác hoàn toàn so với bình thường, trong ánh mắt lộ ra vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần nghiêm túc.

“Chị, chị An Tưởng, chị định nói với em ạ?” Bùi Thần bỗng cảm thấy bất an, rụt cổ lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đôi mắt phượng xinh đẹp lộ ra vài phần thấp thỏm.

“Bùi Thần, em một đứa trẻ tốt.” An Tưởng nhìn cậu, nghiêm trang nói ra những lời này.

Bùi Thần nghe xong cũng không vui vẻ, trực tiếp hốc mồm.

Lực sát thương của câu “Em là một đứa trẻ tốt” không kém câu “Em người tốt”.

Trong phim truyền hình nữ chính từ chối người qua đường hay nam phụ đềudùng lời này!

“Cái này, chị ý gì?”

“Chị biết em muốn giúp chị.” An Tưởng mi xuống, ánh mặt trời chói chang chiếu lên tóc cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽ căng thẳng nên cắn răng vào môi dưới.

An Tưởng không giỏi từ chối người khác, lúc nói chuyện với Bùi Thần vẫn luôn nhìn ngón tay mình, “Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mà…… Nhưng giúp đỡ quá mức sẽ làm người khác hiểu lầm.”

“Dạ?”

Cô ngửa đầu lên cười: “Nếu Bùi Thần giới thiệu khách giúp chị thì chị sẽ cùng vui vẻ. Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuyên mua nước tiệm chị chị cũng rất vui. Mang hai đứa nhóc đến chị cũng hoan nghênh. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những việc khác thì không cần đâu.”

Cô thật ôn nhu, ngay cả từ chối cũng không đành lòng nói nặng.

Bùi Thần người thông minh, nói nhẹ nhàng cậu cũng hiểu hàm ý của cô, nhưng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cố chấp không muốn tin tưởng. Cậu chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Chị An Tưởng, chị không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hài lòng với căn phòng ạ?”

Nhìn cậu nhóc giả bộ hồ đồ, An Tưởng cũng nóiràng: “Trước kia khi tới nhà trẻ chị cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từng gặp Bùi tiên sinh rồi. Bởi vì anh ấy còn quá trẻ, chị cũng không dám tin anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại lên chức cụ rồi.”

hấp Bùi Thần đình trệ, đôi mắt chớp chớp hoảng loạn bất an.

“Em thể giúp chị, đó chuyện tốt. Nhưng cũng không cần phải giúp tới mức độ này.” An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chậm rãi nói, “Việc phòng chị sẽ tự nghĩ cách. Bây giờ Bùi Thần vẫn còn học sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc học tương đối quan trọng.”

Bùi Thần cảm giác con tim mình tan nát, không biết nên trả lời như thế nào.

“Chị đi trước nhé!” An Tưởng đi tới kéo An Tử Mặc về bên người mình, vẫy vẫy tay, “Hẹn gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại.”

“…… Hẹn gặp lại.” Nhìn theo bóng dáng tinh tế kia rời đi, Bùi Thần cùng buồn bã, ngồi héo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên ghế nghỉ nửa ngày cũng không hoàn hồn.

Cậu cũng không đơn thuần chỉ muốn giúp đỡ An Tưởng.

đã phát hiện mục đích của cậu, nhưng lại giữ lại tự tôn cho cậu vì quan tâm cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Thần cảm thấy áy náy, ngón tay thon dài hung hăng dứt tóc trên đầu mình.

“Dứt nữa trọc.”

Tiếng nói thanh lãnh cất lên từ đỉnh đầu cậu.

Bùi Thần sửng sốt, đột nhiên đứng dậy, không thể tin được kêu ra tiếng: “Cụ?”

“Ừ.”

Bùi Thần cùng ủy khuất bẹp bẹp miệng, nói: “…… Cháu thất tình rồi.”

Bùi Dĩ Chu nhướng mày, hiếm khi tiếp lời cậu: “Cùng ai?”

“An Tưởng.” Dứt lời cậu thở dài, ngồi xuống chỗ mình mới đứng lên, trong mắt tràn ngập bi thương.

Bùi Chu cười trộm, nhưng lại chụp bờ vai trấn an cậu nhóc, ung dung thong thả nói: “Không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu còn trẻ, về sau còn nhiềuhội.”

Khuôn mặt tuấn của Bùi Thần những lời này càng tái nhợt, môi run run nói: “Ý cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147về sau cháu vẫn còn hội để thất tình?”

“……” Bùi Chu dừng lại, nói, “Ý cụ hội yêu đương.” Nói xong anh lại không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cong cong khóe môi.

Bùi Thần hồ cảm thấy đó không đúng, mày rậm nhíu chặt: “Cụ ơi, vừa rồi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụ cười không ạ?”

Tay BùiChu đang đặt trên vai cậu nhóc hơi cứng đờ, nhưng anh giỏi che giấu. Anh ho nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một tiếng, ngữ khí trở nên nghiêm túc: “Không có. Cụ đau lòng cho cháu.”

“Cụ nói bậy!ràng cụ cười!”

“Cháu thất tình làm sao cụ lại thể cười vui vẻ như vậy được?!”

“Cụ làm người như thế nào thế!”

Bùi Thần gấp đến mức dậm chân, điên cuồng khiển trách Bùi Chu.

Anh không dao động, đột nhiên lại hỏi: “Căn nhà bị phá bỏ di dời của An Tưởngđâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháubiết không?”

Bùi Thần thành công bị lừa gạt, xoa đầu nghĩ ngợi hai giây, nói: “Hình như miếng đất cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới thầu được, còn cụ thể cháu cũng không hỏi nhiều.”

“Khu mới?”

“Vâng, hình như là vậy ạ.”

Bùi Chu như suynhìn theo hướng An Tưởng rời đi, chợt mắt một lúc rồi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới công ty.

***

Ánh mặt trời chói chang.

Bóng cây che đi ánh mặt trời xuyên thấu, trong không khí thoang thoảng mùi gỗ. An Tưởng thả chậm bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân, khom lưng lau vệt kem dính trên miệng An Tử Mặc.

“Không phải Bùi Thần muốn giúp sao, sao bà lại không cần?”

Lúc trước cậunghe được tiếng lòng của Bùi Thần.

Chỉ cần 300 vạn mua được căn nhà đó rồi, bốn bỏ năm chính cho rồi đó, đổi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác chắc chắn sẽ nhận.

An Tử Mặc không thể hiểu được. Người này từ trước đến nay vô cùng ích kỷ, làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ chối mộthội tốt như vậy được?

*Đây Tử Mặc đang nhớ lại An Tưởngkiếp trước nha.

“Mặc Mặc, trên đời này không tồn tại sự trợ giúp không cần hồi báo.”

An Tử Mặc dừng chân, ngẩn ra, không khỏi nhìn lại.

Thần sắc An Tưởng bình tĩnh: “Thật ra Bùi Thần một đứa nhỏ rất tốt, vậy chúng ta lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng không thể nhận ý tốt của thằng được.”

Thật ra An Tưởng còn hiểu lẽ sống hơn so với bất kỳ ai.

cái nơi nhỏ ảm đạm không có ánh sáng kia thì bất luận thiện ý nhỏ gì với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng đều giống như ánh mặt trời. Được giúp đỡsẽ nhớ kỹ, sẽ trả hết.

lẽ Bùi Thầnmột chút hảo cảm với cô.

Cậu nhóc giới thiệu khách cho rất tốt, cố ý lấy cớ bán phòng cho cũng rất tốt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tất cả đều là do hảo cảm với cô. Nhưng đã được định sẵn không thể nào đáp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình cảm của cậu nhóc. Nếu như lợi dụng phần tình cảm này của cậu thì về lâu về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dài hai người sẽ đều phải chịu tổn thương.

Bùi Thần thông minh như vậy, tin tưởng sau khi cậu nghe cô nói như vậy sẽ giữ khoảng cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mình hơn.

Như vậy đối với cả hai người bọn họ đều tốt.

An Tử Mặc đờ đẫn ném rác vào thùng rác, thầm mắng An Tưởng ngu xuẩn.

Là người nếu muốn sống trên cuộc đời này thì bắt buộc phải lợi dụng những thể lợi dụng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dựa dẫm tất cả những thể dựa dẫm.

Ngốc nghếch y như Bùi Thần.

***

Bên phá bỏ di dờihiệu suất làm việccùng cao, không tới mấy ngày An Tưởng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận được tiền bồi thường của đối phương gửi tới.

vui vui vẻ vẻ nhìn tin nhắn ngân hàng gửi đến ngồi cười ngây ngô một hồi lâu. Đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình tĩnh lại mới thấy chỗ không đúng.

Một, mười, trăm, ngàn, vạn, mười vạn…… trăm vạn, ngàn vạn……

4000 vạn!

Sao tiền bồi thường còn gấp đôi so với trong hợp đồng vậy!!!

Sắc mặt An Tưởng tái nhợt, lâm vào khủng hoảng.

Chẳng lẽ ngân hàng gửi sai rồi?

An Tưởng không dám chậm trễ, sốt ruột gọi điện thoại tới xác minh với ngân hàng.

Sau khi điện thoại được kết nối bên trong chỉ truyền ra mấy chữ ngắn ngủi: “Kiến nghị quý khách liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạc với bên gửi tiền.”

lấy hợp đồng lần trước đã ra, tìm phương thức liên hệ rồi gọi qua. Nhân viên trực điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như sớm đoán trước đượchỏi gì, nói: “Đây là chính sách khen thưởng với nhóm chủ hộ đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiênhợp đồng với chúng tôi. Hơn nữa chúng tôi suy xét đến diện tích phòng ở cùng tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hầm ngầm của nên tiền củanhiều hơn so với các chủ hộ khác. Số tiền không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147sai sót, không cần lo lắng.”

An Tưởng không tin, nhưng mặc kệ cô hỏi như thế nào thì đối phương cũng dùng do đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để trả lời. Cuối cùng hình như bị hỏi nhiều đến phiền nên người kia trực tiếp ngắt điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại.

nhìn màn hình tối đenlâm vào mờ mịt, sau khi bình tĩnh lại nghiêm túc tự hỏi.

Nơi đó sản nghiệp của Tập đoàn Hoa Tinh, Bùi Thần lại là cháu của chủ tịch của Hoa Tinh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Như vậy, chuyện này rất khả năng liên quan với Bùi Thần!!!

Trùng hợp bây giờ lại thời gian tan học, An Tưởng không chút do dự, quyết đoán nhắn tin cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Thần.

[Bà mẹ tốt: Bùi Thần, em bảo người ta cho chị thêm hai ngàn vạn sao?]

[Bùi Thần:???]

[Bùi Thần: Chị ơi, chị thấy em là người hai ngàn vạn sao?]

[Bùi Thần: Lại nói nữa, hôm nay emthể đến chỗ chị cọ cơm không? Hôm nay cụ em lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tiếp tục làm người nữa rồi, cắt tiền cơm của em.]

An Tưởng: “……”

Ai, bộ dáng này cũng không giống nhưnói dối.

Ngoài Bùi Thần ra thì An Tưởng vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra được người thứ hai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoáng nghĩ qua Bùi Dĩ Chu. Nhưng hai người cũng không quá quen thân, không thân không thích thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao tự dưng lại ném cho hai ngàn vạn? Người ta tuy ngườitiền nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải làm từ thiện.

An Tưởng chưa từ bỏ ý định, lại hỏi lại một lần: [Thật sự không phải em sao?]

Bùi Thần gửi một hình ảnh đến: [Chị ơi chị xem đi! Nếu em hai ngàn vạn thì mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cần đi học làm gì? Sớm ngày trốn học đi du sơn ngoạn thủy rồi.]

Cậu nhóc gửi đi chín hình ảnh tài khoản chỉ còn hai chữ số của mình. Ít đến đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khổ, so với An Tưởng còn thảm hơn.

không nói gì. Sau một lúc lâu, cảm thán: [Em đúng phú nhị đại thảm nhất rồi……]

[Bùi Thần: Chẳng cách nào khác chị ạ. Cụ em quản em nghiêm lắm. Huhu. Hy vọng cụ em sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm cho em một cụ bà. Như vậy em có thể xin cụ cho em một chút tiền. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tính tình cụ em lãnh đạm như vậy chắc là không khả năng đâu.]

Tính…… tính tình lãnh đạm?

Nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng bức người kia của Bùi Chu, An Tưởng loáng thoáng cảm thấy mình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết được một mật không ai biết nào đó.

Hiện tại tất cả các đối tượng khả nghi đều đã suy xét qua.

An Tưởng ngơ ngác ngồi trên ghế pha, nhìn đi nhìn lại tin nhắn kia.

Không phải Bùi Thần, ngân hàng cũng không gửi sai. Nói cách khác…… thật sự tự nhiên ôm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một số tiền lớn!!!

Chẳng những có thể mua phòng, số tiền còn lại còn thể mang An Tử Mặc đi ra ngoài chơi!! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng khó nén được sự vui sướng, kích động nhảy cẫng lên. Đến khi đối diện với đôi mắt lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như băng của An Tử Mặc cô mới bình tĩnh lại. ngượng ngùng cười cười, gãi gãi mặt.

An Tử Mặc lười liếc cô nhiều hơn một cái, rót một ly nước rồi ngồi lên pha xem TV. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Con ơi.”

An Tử Mặc không định để tới gần mình, mặt biểu tình ngồi sang một đầu khác, kéo ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khoảng cách với cô.

“Con biết khu nghỉ dưỡng Lục không? Mai mẹ đưa con qua đó chơi được không?”

“Không được.”

An Tưởng hoàn toàn làm câu trả lời của cậu, ánh mắt khát khao: “Mẹ xem thử tờ rơi quảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cáo rồi, nơi đó cực kỳ đẹp. Nghe nói có nhà đầu nhận thầu cải tạo lại cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngọn núi đó.” Nhưng giá cả cũng khá đắt đỏ, lại một đêm phải dùng số tiền lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới năm con số, người thường khó thể trả được.

Nhưng nay đã khác xưa. An Tưởng cầm số tiền lên tới tám con số thành công đứng hàng ngũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kẻ tiền.

“Mẹ còn chưa được đi ra ngoài chơi với con. Chờ sau khi chúng ta trở về mẹ sẽ đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà, sau đó đưa con đi nhà trẻ.”

Sao tự dưng lại nói đến vụ nhà trẻ này, không thấy phiền hả?

An Tử Mặc nghĩ đến đứa nhóc Bùi Ngôn xui xẻo kialại không kiên nhẫn, uống nước ừng ực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngả đầu ngủ, nhắm mắt lại nói: “Muốn đi thì tự đi, sao tôi cũng không đi.”

Thời tiết này lại leo lên núi chơi, tưởng tượng thôi cũng thấy mệt rồi.

Tuy rằng cậu người ôm đại kế muốn báo thù, nhưng suy cho cùng cũng chỉ một đứa nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi. nhà ngồi điều hòa, nằm im một chỗ không thích sao?

Không đi, đánh chết cũng không đi.

Ngày hôm sau.

An Tử Mặc đầu đội mũ rơm nhỏ, lưng đeo túi nhỏ đứng dưới ánh mặt trời chói chang cùng xuất hiện ở khu nghĩ dưỡng với An Tưởng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App