GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 76

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Lời này của An Tưởng làm Bùi Dĩ Chu kích động. Anh nắm lấy tay An Tưởng, dùng chút sức kéo cô qua.

An Tưởng chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cơn đau từ cổ truyền đến. Nhưng mãi chẳng thấy gì, ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại cô còn nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông.

“Anh không hút à?” An Tưởng khá bất ngờ.

BùiChu giữ chặt tay cô, lấy một đầu ngón tay rồi cắn nhẹ một cái, sau đó nhả ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Máu rất thơm, hương vị mãi chưa tản đi.

Bùi Chu càng hút càng muốn nhiều hơn, nhưng lí trí đã buộc anh phải dừng lại: “Vậy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.”

An Tưởng hít một hơi thật sâu: “Anh nhanh thế?”

Ba chữ này mang nhiều tầng nghĩa khác nhau. Bùi Chu im lặng một lát rồi nói, “Ừ.” Anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải người dễ bị d*c vọng xâm chiếm làm mất đi lý trí, so với việc thỏa mãn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân thì anh càng không muốn người mình thích phải chịu tổn thương. thế anh chỉ cần chút máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của xoa dịu bản thân là được rồi.

“Được rồi, thế em về ngủ tiếp đây.”

“Được.”

An Tưởng không yên tâm nhìn anh thêm cái nữa sau đó mới từ từ lên giường.

Gần đây không hiểu sao rất thèm ngủ, cứ ngả đầu xuống gối thể ngủ ngay được. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái chăn sắp rơi xuống đất, Bùi Dĩ Chu hít một hơi thật sâu sau đó nhẹ nhàng qua đắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại chăn cho An Tưởng.

Khuôn mặt nhỏ của gái vùi vào trong gối, mái tóc xõa phủ qua tai, dáng vẻ lúc ngủ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng đáng yêu.

Bùi Chu dịu dàng nhìn cô, sau đó anh tắt đèn bàn, xoay người về chỗ của mình.

****

Một đêm trôi qua rất nhanh, khi tiếng mở cửa phòng vừa vang lên thì Bùi Dĩ Chu mở mắt. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng đang nằm trên giường còn ngủ say. Anh không đinh đánh thức dậy, nhanh chóng đi ra mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa, đụng vào Bùi Cảnh Lâm đang lén lút bên ngoài.

“Con, con à?”

Bụp.

Bùi Chu làm mặt lạnh đóng cửa phòng lại, không nói lời nào nắm lấy cổ áo ba mình, lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông ném vào thang máy.

“Con định làm đấy?”

“Mà hôm qua con như nào? Haha, con phải cảm ơn ba nhiều đó, nếu không ba còn lâu con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới được vậy nha!”

Bùi Chu cảm ấn thang máy xuống tầng hầm ngầm. Âm thanh liên tục vang lên bên tai làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh cảm thấy phiền.

Thang máy xuống tầng hầm ngầm, Bùi Chu nắm lấy Bùi Cảnh Lâm đưa ông vào bên trong.

Cuối cùng Bùi Cảnh Lâm cũng nhận ra điều không ổn. Ông sợ hãi đến mức lạc cả giọng: “Này, con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con định làm thế hả?!”

Các phòng được sắp xếp dưới tầng hầm ngầm khá phức tạp, sau khi rẽ trái rẽ phải vài lần thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai người đến một căn phòng tối. Căn phòng tối này được dùng để trừng phạt người giúp việc trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà thời xa xưa, lâu lắm rồi không được sử dụng.

Bùi Chu không chút lưu tình ném thẳng người vào trong.

“Bùi Chu, ba ba con đó!” Bùi Cảnh Lâm ngã trên mặt đất, ông cảm thấy hơi khó chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước hành động này của Bùi Chu, trừng mắt lên nhìn anh.

Ánh mắt Bùi Chu lạnh băng, “Ba năm lần bảy lượt làm ảnh hưởng đến con, không tôn trọng quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định của con, sao lúc đó ba không nghĩ mình ba con? Con nhịn ba lâu lắm rồi đấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếu ba không rời đi trước buổi chiều thì ba cứ đây đi.” Nói xong câu đó, Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu không chút lưu tình đóng cửa phòng lại.

Căn phòng tối này chỉ rộng 10 mét vuông, trên đỉnh đầu chỉ một cửa sổ nhỏ mở ra để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thông khí. Tuy vậy, không khí trong phòng vẫn khá ẩm ướt, còn ngửi được cả mùi mốc nữa.

Bùi Cảnh Lâm sợ tối lại thói sạch từ nhỏ, làm sao ông có thể chịu yên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này được? Ông hoảng sợ nhanh chóng cửa liên tục. Bùi Chu không động lòng, anh rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng ngoảnh đầu lại.

***

An Tưởng ngủ đến tận 10 giờ mới tỉnh. màng màng ngồi trên giường một lát sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới đứng dậy thay quần áo. Nhìn cái cửa đã thể mở ra, lúc này An Tưởng mới nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại đêm qua xảy ra chuyện gì.

Khóa cửa không dễ hỏng như vậy, chắc chắn người động tay động chân khóa bên ngoài. Dùng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngón chân cũng thể đoán được ai làm.

An Tưởng tự hỏi một lát sau đó đi tìm đôi ba mẹ không đáng tin của Bùi Chu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện một chút.

xuống tầng, không thấy Bùi Cảnh Lâm nhưng lại thấy Thịnh Thục đang chơi với Bùi Nặc, cô bé bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trêu thì cười ha ha không ngừng.

“Cô ơi chú ở đây không ạ?”

“Tưởng Tưởng dậy rồi à.” Thịnh Thục nhìn qua, “Cô cũng không biết ông ấy chạy đi đâu rồi nữa, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm ông ấy chuyện gì?”

An Tưởng gật đầu: “Vâng. Hôm qua cửa phòng con bị khóa lại, lẽ do chú làm.”

Nụ cười của Thịnh Thục cứng đờ lại, “Ừm, biết rồi, tìm được ông ấy thì sẽ giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu dạy dỗ lại ông ấy.”

Hôm nay An Tưởng định rời đi luôn, lẽ về sau cũng không còn hội gặp lại người chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghịch ngợm thích làm theo ý mình kia nữa.cũng không quá để ý, chỉ nói với Thịnh Thục: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Nếu thấy chú thì cô giúp cháu bảo chú lần sau đừng làm chuyện thừa này nữa,sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm cháu cùng Bùi Chu khó xử.”

Đâu chỉ làm Bùi Chu khó xử, bây giờ đến cả Thịnh Thục cũng cảm thấy khó xửngười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chồng không nên thân kia của mình.

cũng biết mình đuối lý, không giải thích hộ chồng, “Được, chuyện này Bùi Cảnh Lâm sai. Mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ảnh hưởng tới tình cảm của hai vợ chồng son hai đứa.”

Vợ chồng son?

Vẻ mặt An Tưởng trở nên kỳ lạ, sau đó nhớ tới tám phần hai người này cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với Bùi Chu đang yêu nhau.

“Đúng rồi, chuẩn bị quà cho cháu, nhưng qua muộn quá nên không tiện đưa.” Nói rồi lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 món quà đã chuẩn bị sẵn từ trước ra, “Chiều nay chú phải đi rồi, mong cháu chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu thật tốt nhé!”

Thịnh Thục cười nói: “Từ nhỏ thằng bé đã cô đơn một mình, bây giờ thể tìm được bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đời của mình, chú rất vui.”

“Tấm lòng của cháu nhận rồi ạ, nhưng quà thì không cần đâu ạ.” với Bùi Chu còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa ra đâu vào đâu, làm sao thể mặt dày nhận lấy quà của người ta được.

“Cháu đừng khách sáo, cháu xứng đáng được nhận.” Thịnh Thục sợ An Tưởng không nhận liền trực tiếp bảo người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giúp việc mang quà vào phòng An Tưởng.

An Tưởng thấy Thịnh Thục quyết tâm, cũng không tiếp tục từ chối nữa. định mình sẽ tạm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước, còn đâu về saunhận hay không thì sẽ quyết định sau.

An Tưởng không tiếp tục chờ nữa.nói qua với Bùi Chu một tiếng, bảo mình sẽ mang con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nhà trước.

Bữa tiệc tối qua đã lên đầu trang của nhiều tờ báo lớn. Bây giờ mở Weibo ra toàn là tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức về vợ ẩn của Bùi Chu. Bên công ty Hoa Tinh còn thả luôn ảnh chụp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chung của hai người trong bữa tiệc. Chẳng cần nghĩ cũng biết những lời đồn bao nuôi kia đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biến mất hết.

Trong ảnh chụp, khung cảnh lung linh đẹp đẽ, hình ảnh dừng lại đúng chỗ Bùi Chu đặt môi hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên trán An Tưởng một cái.

Nhìn gái trong bức ảnh không giấu được tâm hồn thiếu nữ của mình, vẻ mặt An Tưởng thay đổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc ấy… chờ mong đến vậy sao?

An Tưởng khó tin lướt xuống dưới phần bình luận.

—— Huhuhu chị gái này xinh quá!! Tui bắt đầu thấy ghen với Bùi tổng rồi đó!!

—— Weibo của gái @Tưởng Tưởng Niêm Cá Nheo, mọi người vào ủng hộ truyện tranh của chị nha!

—— Tôi đến lạy cái giá trị nhan sắc thần thánh này rồi!

—— thế hai người họ đã kết hôn từ lâu, mấy người mắng chửi nhà người ta đợt trước lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra đây xin lỗi người ta mau lên!

—— Ba người nhà Bùi tổng trông xấu thế!

Dưới phần bình luận, phần lớn mọi người đều khen An Tưởng. Nói không vui nói điêu. An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại chạy qua nhìn Weibo của mình, cũng chuyện này Weibo của 8 triệu fan, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần bình luận đều năn nỉ cô đăng thêm một chút ảnh chụp con mình.

Ừm, bây giờ trào lưu tặng quà cho fan cũng khá nhiều. An Tưởng chớp mắt, bắt đầu nhìn sang phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc.

“Mẹ định làm gì?”

“Mẹ chụp con mấy tấm được không?”

“Không được.” An Tử Mặc xấu tính, không thèm ngẩng đầu lên từ chối.

An Tưởng bĩu môi sau đó lén cầm điện thoại lên chụp sườn mặt của con mình rồi đăng lên.

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo: Ảnh chụp trộm mấy bạn thích đây(hình ảnh) (hình ảnh)]

An Tử Mặc còn nhỏ nhưng rất ăn ảnh.

Trong ảnh, mái tóc của cậu bé bồng bềnh, ngọn tóc xoăn một cách tự nhiên rất đáng yêu. Hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu còn lười biếng dựa lưng vào ghế, hàng mi rậm của mình xuống, che lấp ánh sáng lấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lánh trong hai con mắt của mình.

—— Huhuhu chồng ơi em đáng yêu quá!

—— A a a a, không làm được vợ của Bùi tổng thì làm con dâu của Bùi tổng cũng được!!! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Em trai, muốn lấy chị không?

—— Mẹ chồng, mẹ đăng thêm mấy bức nữa được không ạ?

Fan của liên tục khen ngợi làm An Tưởngcùng hạnh phúc. cười ngây ngô rồi chọn vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình luận trả lời lại.

An Tử Mặc để An Tưởng người cậu theo dõi đặc biệt trên Weibo, vì thế cậu rời màn hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang chiếu cổ phiếu kia, vào bài đăng của đọc. Dưới bài đăng đã có mấy ngàn bình luận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong 10 bình luận thì 8, 9 cái khen cậu.

[Lần sau nhớ thêm bộ chỉnh sửa ảnh vào.]

Sau khi bình luận xong, An Tử Mặc lại cẩn thận ngắm gương mặt của mình rồi tiếp tục đi nghiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứu cổ phiếu.

“Mặc Mặc này, hai ngày nữa 1/6 rồi đấy, con thích đi công viên chơi trò chơi hay đi cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trại hơn?” An Tưởng bỏ điện thoại xuống, nghiêm túc lấy ý kiến con mình. Với trẻ con nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì 1/6 chính là một ngày lễ lớn, khi còn nhỏchưa từng được đi chơi ngày Tết Thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhi bao giờ, bây giờ hoàn toàn thể mượn danh nghĩa con mình đi chơi cho thỏa thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một lần! Đi được công viên chơi trò chơi là tốt nhất!!

thể ngồi vòng quay ngựa gỗ, thể chơi xe điện đụng.

Nghĩ đến những trò chơi công viênbản thân chưa được chơi bao giờ, hai mắt An Tưởng sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấp lánh.

Vốn An Tử Mặc cũng không muốn đi công viên chơi lắm, sao thì cậu cũng chẳng quá hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thú với mấy trò chơi đó. Ban đầu cậu định từ chối, nhưng sau khi nghe xong tiếng lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng, cậu không khỏi ngẩng đầu nhìn qua.

không giấu nổi sự chờ mong của mình, nói chính xác hơn thì còn giống một đứa trẻ hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nữa.

Đột nhiên An Tử Mặc nhớ tới hôm đó mình gặp mấy người An gia trong bữa việc. Người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng kiêu ngạo, ích kỷ, đáng khinh.

Mẹ cậu… phải đã từng giống cậu, ngày nào cũng trôi qua trong sự tuyệt vọng, đau đớn, buồn bã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?

Suy nghĩ này xuất hiện làm An Tử Mặc không nhịn được cảm thấy đồng cảm với An Tưởng. Trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu chỉ còn đọng lại những suy nghĩ khó tả.

“Dù sao hôm đó cũng ngày lễ của con, con quyết định địa điểm nhé!” An Tưởng thu lại những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 suy nghĩ của mình. Nếu con thích đi công viên chơi thì sẽ rất vui, nhưng nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồng ý thì thôi vậy. sao 1/6 cũng ngày Tết Thiếu nhi, ngày lễ của các bạn nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cũng chẳng còn trẻ con nữa…

Thật racũng muốn lại thành trẻ con, như vậy thì ngày nào cũng thể đi chơi Tết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thiếu nhi được rồi!

An Tưởng cau mày, thở dài.

An Tử Mặc mím môi, mắt cậu chớp chớp, giọng nói non nớt không mang vẻ ngây thơ như các bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ khác mang nét trưởng thành, “Con chưa từng nghĩ tới chuyện này.”

Quả nhiên.

An Tưởng không quá bất ngờ, nhưng vẫn không nhịn được mà cảm thấy thất vọng.

Sau đó An Tưởng lại nghe thấy con mình nói: “Nhường mẹ chọn đấy.”

Hả???

An Tưởng không thể tin được nhìn về phía con mình.

Ánh mắt làm An Tử Mặc cảm thấy không tự nhiên quay đầu đi. Cậu mím chặt môi lại, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tai đỏ bừng làm lộ cảm xúc thật của cậu lúc này.

cho An Tử Mặc cố ý tìm do hoàn hảo cho mình, An Tưởng vẫn thể biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cố ý nói thế.

vừa cảm động vừa vui mừng.

“Mặc Mặc, con thật sự đồng ý cho mẹ chọn sao?”

“Vâng.” An Tử Mặc chẳng quan tâm lắm, “Dù sao con cũng thần đồng, thần đồng thì không cần© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tết Thiếu nhi, từ nay về sau con nhường cho mẹ Tết Thiếu nhi của con đấy!”

An Tưởng hét lên một tiếng. Tài xế ngồi đằng trước nghe thấy thì giật mình, suýt nữa buông tay lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra.

“Cảm ơn Mặc Mặc!! Mặc Mặc là em bé mẹ yêu nhất trên đời!” An Tưởng cùng hưng phấn, kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động ôm lấy con mình thơm vài cái thật kêu.

An Tử Mặc giả vờ giãy hai cái sau đó làm bộ hung dữ hừ một tiếng, “Mẹ nói hơi sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi. Nhỡ về sau mẹ sinh em nữa thì sao? Khi đó nó mới em mẹ yêu nhất.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng thu lại vẻ tươi cười của mình, vẻ mặt nghiêm túc nói với An Tử Mặc, “Con nói linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tinh cái đấy? Mẹ chỉ cần Mặc Mặc thôi, mẹ sẽ không sinh em nữa đâu.”

Nghe được lời này, An Tử Mặc không giữ nổi vẻ mặt ông cụ non của mình nữa. Cậu nở nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười mãn nguyện.

Bùi Chu cái thá gì?

Mẹ cậu sẽ không bao giờ sinh cho ông ta một emnữa đâu, ông ta đừng hòng coi mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu thành công cụ giải tỏa. Hừ!

Tác giả lời muốn nói:

An Tưởng: chết tôi cũng không sinh đứa nữa.

Mặc Mặc: Có chết tôi cũng không cần em nữa đâu!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 76 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App