GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 60

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Trời mưa rất to. Xe về tới nhà, còn chưa đỗ xong, An Tưởng đã sốt ruột chạy ra khỏi xe, vọt thẳng vào trong mưa chạy vào trong khu chung cư.

Cửa thang máy mở ra, ánh mắt đập vào hình ảnh An Tử Mặc đang cuộn tròn người ngồi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một góc.

Cậu nhóc cùng chật vật. Trên người cậu nhóc lấm lem vài vết bẩn, quần áo thì nhăn nheo. Chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cổ tayvướng mấy cây cỏ dại còn chưa kịp lấy ra. An Tử Mặc ngồi cùng ngoan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dựa vào cánh tay để ngủ như một chú sói con nhỏ cô đơncùng đáng thương.

An Tưởng hít thở thật sâu sau đó rón ra rón rén tới bên cậu. Tuy rằng đã cố ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm rất nhẹ nhàng rồi nhưng An Tử Mặc vẫn tỉnh.

An Tử Mặc dụi dụi mắt, ngẩng đầu lên nhìn vào An Tưởng. Sau đó cậu đứng dậy, ngoan ngoãn nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Lần này con không tự ý bỏ nhà ra đi, người bắt cóc con.”

Cậu nhóc nóicùng nghiêm túc, không chút dao động cảm xúc nào.

An Tưởng nhìn thấy những vết thương nhỏ do cành cây, gai quẹt vào người An Tử Mặc còn đang rớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu. Cũng không biết thằng nhóc có đau hay không.

Nhưng cô thì cùng đau lòng. Bàn tay lạnh lẽo của cô dịu dàng xoa lên những vết thương trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khuôn mặt cậu. Lông mi run run, sau đó những giọt nước mắt to như hạt đậu liên tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rơi xuống. Ban đầu chỉ khóc nức nở, nhưng về sau lại khóc lớn.

An Tử Mặc nhìn An Tưởng khóc ngơ ngác không hiểu gì. Cậu nhíu mày nói: “Mẹ khóc cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ích gì.con cũng không dỗ mẹ.”

An Tưởng ngồi xổm xuống, không quan tâm tới lời An Tử Mặc nói ôm chặt cậu vào trong ngực. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nước mắt nước mưa của dính hết lên người An Tử Mặc. An Tử Mặc thói sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy vậy thì cảm thấy hơi khó chịu nên dùng mắt ra hiệu cho Bùi Chu kéo An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra.

Nhưng Bùi Dĩ Chu chỉ đứng nhìn không định qua giúp cậu.

An Tử Mặc méo miệng, đành đứng im mặc kệ cho mẹ ôm mình khóc.

Một lúc lâu sau An Tưởng mới nín. Mắt cô đỏ đỏ, hít hít mũi hỏi: “Thế người tốt đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con về đâu rồi?”

“Họ về rồi.”

“Về rồi?”

“Vâng. Bọn họ đưa con về xong thì quay về luôn. Họ cũng bảo là không quen nhận sự báo đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ người khác, bảo mẹ không cần để chuyện này trong lòng, cố gắng đi tìm họ.” An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máy móc truyền đạt y nguyên lời đối phương nói. Vẻ mặt nghiêm túc của cậu làm An Tưởng bớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buồn phần nào.

cũng thể hiểu được cảm xúc của người tốt kia. Trên đời này, những người làm việc tốt phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn đều thuận tay làm việc tốt, cũng không phải cần được người khác biết ơn, báo đáp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Có lẽ đây chính là sự tốt bụng ấm áp đáng quý giữa cuộc đời này.

An Tưởng xoa xoa đầu An Tử Mặc, quyết định không gọi tới hỏi thăm người tốt kia nữa để tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm phiền tới cuộc sống của họ.

cầm điện thoại ra, mở phần tin nhắn của mình và người tốt kia ra, đưa cho An Tử Mặc: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con tới đây nói cảm ơn chị ấy đi nào.”

An Tử Mặc nhăn mũi lại, khuôn mặt nhỏ của cậu nhíu mặt, cùng không tình nguyện đi qua.

“Nếu không họ có khi con đã bị bắt cóc rồi bán đi thật rồi đó. Hoặc thể ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống núi xong bị sói ăn luôn rồi cơ!”

“…… Không đến mức như vậy đâu.”

“Thật sự đến mức đó đấy.” An Tưởng nghiêm túc nhìn vào đôi mắt cậu, “Mặc Mặc, hôm nay con gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được người tốt, người ta giúp con đó con may mắn. Nhưng lỡ đâu con không gặp được may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắn như vậy thì sao? Nhỡ người mang con đingười xấu thì đến cả hội được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kêu cứu con cũng không có. thế con mới cần phải cảm ơn người ta, hiểu không?”

An Tử Mặc liếc nhìn An Tưởng một cái. Cậu rất muốn nói cho biết rằng cậu gặp được người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt chính do cậu có siêu năng lực đọc tâm, thể biết được ai là người tốt, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người xấu. Chứ cậu cũng không tùy tiện lên xe người lạ đâu.

Tuy rằng không muốn nhưng An Tử Mặc vẫn cầm lấy điện thoại, gửi voice hai chữ ngắn gọn: Cảm ơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[Không giảm được mười cân thì không đổi tên: Ui bạn nhỏ đã gặp được mẹ rồi à? Về sau cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhớ không được đi linh tinh rồi lạc đường đó!]

Đối phương trả lời tin nhắn rất nhanh cứ như đang chờ hồi âm của An Tưởng An Tử Mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng chữ gửi qua: [Hôm nay thật sự rất cảm ơn bạn, nhờ bạn Mặc Mặc mới về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được nhà.]

[Không giảm được mười cân thì không đổi tên: Không việc gì, không việc gì. Hôm nay chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa từ cao tốc đi xuống, thấy một bạn nhỏ đáng yêu như vậy mới để ý. Bạn nhỏ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc tốt rồi! Vừa rồi tôi mới để ý, thấy bạn cũng vẽ truyện tranh. Chúc tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phẩm của bạn thành công rực rỡ nhé!]

An Tưởng nhìn màn hình, tâm trạng của cô tốt hơn rất nhiều.

thừa dịp An Tử Mặc không chú ý, thò đầu lại gần, hôn chụt lên cậu một cái.

Vẻ mặt An Tử Mặc thay đổi, cậu nhóc lùi ngay lại phía sau. Cậu thẹn quá hóa giận nói An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng: “Mẹ đừng hôn loạn con! Nam nữ thụ thụ bất thân, không thể con còn nhỏ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự tiện hôn con như thế. Môi của người lớn rất nhiều vi khuẩn, hệ miễn dịch của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn yếu, nhỡ đâu bị bệnh thì làm sao bây giờ? Mẹ không biết mấy cái này à? Lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn con phải dạy lại mẹ sao?”

Cậu nhóc càng luống cuống thì nụ cười của An Tưởng càng sâu hơn.

An Tử Mặc thấy cười càng tươi thì càng khó chịu hơn, cho đến khi cậu nghe được tiếng lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 truyền tới từ đằng sau ——

[Hâm mộ thật.]

[Mình cũng muốn được hôn.]

An Tử Mặc trừng mắt nhìn BùiChu một cái.

—— Đồ háo sắc.

—— cứt nhé! Đừng tưởng linh tinh!

“Con đói rồi.”

Nghe con mình nói vậy, An Tưởng vội vàng tìm chìa khóa từ trong túi ra để mở cửa. Trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc lớn như vậy, vẫn cảm thấy hơi sợ nên tay cô run rẩy không ngừng, qua cả nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày vẫn chưa thấy chìa khóa đâu.

An Tử Mặc nhìn mất kiên nhẫn. Cậu đi qua cầm cái túi, nhanh chóng lấy chìa khóa ra mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa.

“Mặc Mặc, con bị thương chỗ nào hay không?”

Sau khi vào trong nhà, An Tưởng vẫn không yên tâm hỏi cậu.

Nhìn qua thì cậu cũng chỉ bị xước nhẹ vài cái thôi. Ngoài quần áo cùng mặt hơi bẩn thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không thấy cậu bị thương chỗ nào.

An Tưởng vội vàng đi lấy quần áo cho An Tử Mặc tắm rửa, sau đó vào trong bếp nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cơm.

“Để tôi nấu đi.”

Đang lúc An Tưởng bận chuẩn bị đồ ăn thì một bàn tay chìa ra nhận lấy dao trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

An Tưởng bình tĩnh nhìn góc nghiêng của người đàn ông.hơi ngẩn ra một xíu sau đó ngăn cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động tác của anh, “Anh không có vị giác, làm sao có thể nấu cơm được?”

“Không sao, tôi nhìn hướng dẫn thể nấu được.”

“Vẫn nên để tôi nấu đi.” An Tưởng hít hít cái mũi. Có lẽ do dính một chút nước mưa nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị lạnh, cổ họng cô hơi ngưa ngứa. Cô ho khan hai tiếng, “Anh, anh cũng đi tắm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút đi. Cứ lấy phòng tắm của tôi dùng.”

“Không cần đâu.” Bùi Dĩ Chu cứng rắn nói, “Cô mau đi tắm rửa thay quần áo, đừng để bị cảm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cho tôi biết vị trí và các loại gia vị được rồi.”

Vẻ mặt của anh rất cố chấp, cứ như không nấu bữa cơm này không được.

An Tưởng cùng khó xử. Bùi Chu không có khứu giác cũng chẳngvị giác, bình thường các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 món ăn anh ăn đều được người khác nấu cho, nên đương nhiên anh không biết nấu ăn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng không khuyên được Bùi Chu nên đành phải đồng ý, “Thế anh cứ xào đồ ăn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, sau đó chờ tôi cho thêm gia vị vào.”

“Được, tôi biết rồi.”

Bùi Dĩ Chu mở một cái app tên Người lười nấu ăn 》, sau đó mở hướng dẫn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt đầu học nấu ăn.

“Để tôi đeo tạp dề giúp anh.” An Tưởng bỏ tạp dề của mình ra, sau đó mặc cho Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu. Cánh tay vòng ra sau lưng anh, chậm rãi buộc dây tạp dề lại. Vòng eo của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đàn ông đối diện tuy gầy nhưng rắn chắc, hơi thở của anh thở ra trên đầulàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơi choáng váng.

Động tác bất ngờ này của cô làm Bùi Chu mi xuống, đáy lòng anh nhộn nhạo.

“Tôi xin lỗi.”

“Sao?”

“Việc của ba mẹ tôi đã làm cô khó xử rồi.”

An Tưởng không ngờ Bùi Chu sẽ xin lỗi mình.hơi sửng sốt sau đó đồng ý lời xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lỗi này của anh.

“Tôi xin hứa, về sau tuyệt đối sẽ không tái diễn những chuyện như hôm nay nữa.”

“Được rồi.” An Tưởng đi ra khỏi phòng bếp. nghĩ nghĩ một chút rồi lại xoay người, “Bùi Chu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm ơn anh hôm nay đã trở về giúp tôi tìm Mặc Mặc.” Sau đólại quay đi, vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong phòng ngủ của mình tắm rửa qua. Đến lúc tắm rửa, thay đồ xong thì An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng đã tắm rửa sạch sẽ. Cậu mặc áo ngủ nhỏ của mình, mái tóc ướt xõa lung tung làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khuôn mặt trắng hồng của cậu càng đáng yêu hơn.

An Tưởng biết con mình thoát khỏi chỗBùi Cảnh Lâm bắt cóc cũng tốn không ít công sức, đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiêncậu nhóc cũng phải rất dũng cảm thực hiện nhiều động tác nguy hiểm như nhảy cửa sổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cũng không định mắng cậu vì việc đó. sao thì cậu mạo hiểm như vậy cũng chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nhà, để về với cô.

Nhìn thái độ này của cậu, An Tưởng rất vui. Điều đó cũng đã chứng minh rằng cậu không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người cảm như bác nói.

“Cái lão già đàn kia bảo mẹ bán con cho ông ta, ông ta còn bảo mẹ không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con nữa.”

An Tưởng cùng Bùi Chu đang đứng trong phòng bếp nghe vậy thì sửng sốt. Đặc biệt Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu, lửa giận vừa nguôi nguôi của anh nghe vậy lại bùng lên.

“Nhưng con không tin.” Nói đến đây, An Tử Mặc hơi kiêu ngạo, cậu lại càng cười nhạo chỉ số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thông minh của Bùi Cảnh Lâm hơn, “Mấy lời đó còn chưa đủ trình để lừa một đứa nhóc ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuổi.”

An Tưởng nhịn cười: “Chả lẽ con không phải trẻ con ba tuổi à?”

An Tử Mặc liếc mắt nhìn An Tưởng một cái, “Mong mẹ tính lại. Bây giờ con đã ba tuổi bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tháng rồi.” Cộng thêm với số tuổi đời trước của cậu, chín bỏ làm mười thì cậu cũng đã© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người trưởng thành rồi, sắp đủ tuổi uống rượu theo quy định của pháp luật rồi đấy!

“Sao nay con lại cố ý nói với mẹ cái này?” An Tưởng hơi bất ngờ. Theo tính cách của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc thì cậu sẽ không đặc biệt giải thích như thế này đâu!

“Con chỉ cảm thấy về sau lão già đànkia sẽ còn trở lại, nên con không muốn mẹ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rằng con người bị loại lời nói thiếu não này lừa. Đósự nhục đối với chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 số thông minh của con, thế con muốn giải thích ràng cho mẹ nghe.” An Tử Mặc xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xoa cái bụng đang đói meo của mình, “Mẹ nấu cơm xong chưa? Con đói rồi.”

“Chú Bùi của con đang nấu cơm.” Nói rồi An Tưởng chỉ tay về phía sau.

An Tử Mặc nghe vậy thì quay ra nhìn Bùi Chu đang mặc tạp dề, vẻ mặt cậu không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên lời, “Ai cho chú tự tin để đi vào trong bếp nấu cơm?”

Rốt cuộc thì người này biết câu “tự biết mình biết ta” không vậy? Đã không biết nấu cơm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn tranh đua đòi vào bếp nấu làm gì?

Nhìn vẻ mặt không đồng ý của con mình, ánh mắt Bùi Chu như ý dừng trên người An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

An Tưởng biết trước phản ứng của An Tử Mặc sẽ như vậy, nên không chút do dự nói, “Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo chú ý nấu.”

An Tử Mặc: “……”

“Không sao đâu, chúng ta cứ ăn thử đi.sao đây cũnglần đầu tiên chú Bùi xuống bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấu ăn.” An Tưởng nắm tay con mình dắt đến trước bàn ăn. Nhìn kỹ thì trông đồ ăn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn được, chẳng qua không biết hương vị như nào thôi.

Bùi Chu xới ba bát cơm, anh đưa cho An Tưởng cùng An Tử Mặc, sau đó cùng tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tin nói: “Yên tâm, tôi vừa nhìn hướng dẫn vừa nấu.”

Anh nói vậy, nhưng mà……

An Tưởng cầm đũa lên, định gắp một miếng ớt xanh cho vào trong miệng nhai.

Thật, thật mặn!!

nắm chặt lấy chiếc đũa, vẻ mặt cùng khổ sở. Ớt xanh trong miệng nuốt cũng không được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhổ ra cũng không xong.

“Thật khó……”

Không để An Tử Mặc nói hết câu, An Tưởng dùng cơm chặn miệng cậu lại.

Bùi Chu thân phận như thế nào chứ? lẽ hôm nay chính lần đầu tiên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào bếp. Hơn nữa anh cũng một người rất đáng thương, từ khi sinh ra đã mất khứu giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị giác rồi. Như thế nào cũng không thể phụ ý tốt của anh được.

“Ăn có ngon không?” Bùi Chu thong thả nhấm nháp tác phẩm của mình. Tuy rằng anh không cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được hương vị gì, nhưng vẫn vô cùng vừa lòng gật đầu, “Ừm, được, chín.”

An Tử Mặc: “……???”

Chả lẽ người này định nấu thức ăn sống cho người khác ăn à?

Vẻ mặt cậu buồn bực vùi đầu vào ăn hết bát cơm. Nhưng cậu chỉ dám ăn cơm trắng thôi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dám gắp miếng thức ăn nào khác, sợ mình bị độc chết.

Kết quả tới rạng sáng, An Tử Mặc lại cảm thấy mình hơi ngộ độc thức ăn thật.

Không phải là Bùi Dĩ Chu nhìn cậu hôn An Tưởng sau đó ghen ăn tức ở, hạ độc cho cậu đấy chứ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 60 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App