GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Buổi tối cửa hàng bán quan tài giao quan tài trẻ em đã được làm tốt tới. Quan tài trẻ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147khắc hình nhân vật hoạt hình trên thay thế cái giường em bé trong phòng.

Từ khi về nhà An Tử Mặc luôn rầu không vui, không quá hứng thú với giường mới của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu trực tiếp đi vào phòng tắm, khóa chặt cửa từ bên trong.

An Tử Mặc bài xích việc An Tưởng tắm rửa cho cậu nên từ khi trở về đến bây giờ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn luôn tự mình tắm. Tuy làm như vậy thể giảm bớt việc cho An Tưởng nhưng lại làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147luôn cảm thấy lo lắng, sợ con mình trong lúc tắm rửa không cẩn thận phát sinh tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài ý muốn. vậy chỉ cần cậu đi vào tắm rửa thì An Tưởng sẽ chờ bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài cho đến khi cậu bình an không việc đi ra.

“Mặc Mặc.” An Tưởng ngồi xổm ở cửa phòng tắm, gọi từ bên ngoài, “Nếu con không muốn đi nhà trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì chúng ta thể không đi. Nếu con muốn đi thì mẹ cũng không ngăn cản con, thuận theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý muốn của con.”

An Tử Mặc không trả lời.

Cậu dùng tay nhỏ hứng nước rửa sạch mặt một lần nữa.

Bùi Ngôn xuống tay tàn nhẫn, véo trên mặt cùng da đầu cậu không ít vết. Nhưng An Tử Mặc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm nhận được đau đớn nên rửa lên như bình thường.

Tắm rửa xong, cậu lau khô thân thể, mặc quần áo vào rồi mở cửa đi ra.

Nghe được động tĩnh, An Tưởng lập tức quay đầu lại.

Vẻ mặt An Tử Mặc hung ác nham hiểm, trầm mặc liếc nhìn một cái rồi bước hai chân nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi về phòng, dẫm lên bậc thang nhỏ vào quan tài.

An Tưởng vội vàng xách theo hòm thuốc đi vào.

“Mặc Mặc, để mẹ bôi thuốc cho con.”

An Tử Mặc xoay người đưa lưng về phía cô.

co quắp đứng sau một lúc lâu rồi lấy nước thuốc ra, dùng bông thấm nước thuốc rồi bôi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 miệng vết thương trên mặt cậu bé.

Cậu không phản kháng, toàn bộ quá trình đều nắm chặt hai mắt.

[Phải xin lỗi thằng như thế nào mới được đây nhỉ?]

[Mà kể cả có xin lỗi cũng sẽ không tha thứ cho mình.]

[Kỳ thật mình cũng không cố ý vứt bỏ thằng bé.]

[Mìnhmột mẹ hư.]

Lông mi An Tử Mặc rung động, mở mắt ra.

An Tưởng đang suy nghĩ miên man, viết mấy chữ “tâm thần không yên” trên mặt.

đóng hộp thuốc lại, cắn cắn môi, cùng cẩn thận hỏi: “Mặc Mặc ngủ một mình sợ không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần mẹ ngủ cùng con không?”

Cậu dời tầm mắt.

“Con không nói lời nào thì coi như đồng ý rồi nhé!” An Tưởng bỏ dép ra, mặt dày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào quan tài.

An Tử Mặc nheo mắt như gặp phải địch lớn: “A! đi ra ngoài!” Nói rồi cậu hung hăng đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chân vào bụng của An Tưởng, “Không cần bà ngủ cùng tôi! mau đi ra!!”

Chân của thằng thật cứng, đá vào người rất đau.

nhíu mày rên lên nhưng vẫn chưa hết hy vọng, vào thân thể mình lớn hơn mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kéo An Tử Mặc đến bên người, ôm chặt cậutrong ngực mình.

“Bà buông ra!”

“Chán ghét, mau tránh ra!!”

An Tử Mặc sống chết không chịu, nhưng mặc kệ cậu đang không ngừng giãy giụa, An Tưởng cũng chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không chịu buông tay.

Cậu không còn sức lực, đành nhận mệnh, một mình hậm hực.

[Bụng đau quá, ô ô. Con trai thật khỏe nha!]

An Tưởng xoa xoa bụng nhỏ, âm thầm rơi lệ trong lòng.

“Mẹ…… Mẹ chỉ muốn nói chuyện cùng con một chút.”

“Tôi không muốn nói chuyện với bà.” An Tử Mặc lãnh khốc tình, “Bà thật phiền.”

“Nhưng nhà chúng ta chỉhai người, mẹ cũng khôngbạn bè, ngoại trừ con thì mẹ cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147ai để nói chuyện cùng.” An Tưởng chút ủy khuất. Từ nhỏ đến lớn cô chưa ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm bạn cùng mình. Khi mười lăm tuổi một gái muốn làm bạn với cô, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng vui mừng, kết quả nhận ra đó một trò chơi của bọn họ.

Người trên thế giới này sao lại xấu xa như vậy?

Thằngkhẳng định cũng từng bị trêu đùa như vậy nên mới không muốn chơi cùng bạn nhỏ khác.

Hai mẹ con nằm sát cạnh nhau, An Tử Mặc nghe được tiếng lòng của cô, đột nhiên thôi không phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kháng nữa.

Hình như cũng từng người muốn chơi cùng cậu, cậu cùng từng thật lòng chơi với người ấy, kết quả…… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối phương chỉ coi cậu công cụ làm bài tập. Cuối cùng sau khi mẹ cậu biết đánh cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn không nói, đối phương còn đi khắp nơi kể lể.

Cậu trở thành trò cười.

“Bà định nói cáivới tôi?” An Tử Mặc không tự chủ hạ giọng nói xuống, nhẹ nhàng hỏi cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Mẹ muốn nói với con……” An Tưởng mím môi, lấy hết can đảm nói ra ba chữ, “Thật xin lỗi.”

Đồng tử An Tử Mặc chấn động, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

Cậu từng ôm kỳ vọng với mẹ của mình, chỉ cần bà ấy nói một câu xin lỗi thôi thì cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ tha thứ cho ấy. Nhưng không có, cho đến khi cậu chết đi cũng chưa nhận được câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xin lỗi của ấy.

An Tử Mặc ôm mối hận rời đi khỏi thế giới này, đối với người mẹ trên danh nghĩa của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không còn một chút tình cảm nào.

Sau một lát ngắn ngủi kinh ngạc, nội tâm An Tử Mặc lại trở nên sâu không thấy đáy.

“Bà ý gì?”

“Mẹ sinh con xong rồi ném con trong thôn, khẳng định con sẽ không yêu quý mẹ.”

An Tưởng cũng từng trải nghiệm qua sự đơn thống khổ đó, lại bản thân làm con mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng phải trải qua những điều đen tối ấy.

“Nhưng Mặc Mặc à, cuộc đời của con vừa mới bắt đầu, mặc kệ quá khứ đã qua đau khổ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế nào, tương lai sẽ tốt đẹp hơn. Thế giới lớn như vậy, một ngày nào đó con sẽ tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được một người thật tình đối xử với con. Cho nên Mặc Mặc à, con thể thử bước lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phía trước một bước.”

An Tưởng không muốn con mình trở thành động vật máu lạnh, không muốn cậu độc một mình sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một đờiđây.

Về sau nếu phải rời đi, cậusẽ cùng đáng thương, sốngđơn một mình.

Nghe được câu cuối cùng, An Tử Mặc đột nhiên trợn mắt.

Cậu dùng chăn quấn chặt bản thân, nội tâm cảm thấy buồn cười.

Người đàn ác độc này còn tự cho mình trở thành chúa cứu thế. lẽ ta còn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rời đi sớm sớm để bản thân thanh nhàn hơn ấy chứ.

An Tử Mặc không muốn tiếp tục nghe những lời trong lòng làm người buồn nôn kia nữa nên tắt âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lượng của thuật đọc tâm kia đi, cuộn tròn người rồi gắt gao nhắm chặt mắt lại.

***

Sáng sớm hôm sau.

An Tưởng kiểm tra miệng vết thương trên mặt của con trai. Trongthể cậu một nửa gen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu, năng lực hồi phục tốt gấp ba lần người bình thường nên qua một đêm, miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vết thương chỉ còn lại một vệt đỏ không ràng.

An Tưởng lại bôi thuốc chomột lần nữa, thu dọn xong đồ đạc liền thuê taxi đến tiệm trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sữa.

An Tử Mặc ngồi trên xe không nhịn được ngáp một cái. Mấy ngày nay cạu chạy tới chạy lui với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng cũng rất mệt.

Nhìn vẻ mặt buồn ngủ của con trai, An Tưởng tự hỏi có nên bán nhà đây không rồi mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một căn nhà gần tiệm trà sữa.

Nhưng bán một nơi như vậy lẽ cũng chẳng ai mua.

Hơn nữa tiệm trà sữa ở trong trung cư thuộc mảnh đất hoàng kim của thành phố. Nên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bán được phòng đi chăng nữa thì lẽ cũng không mua nổi một phòng WC ở bên kia.

Nếu nhà đangphá bỏ di dời thì tốt rồi.

Suốt một đường An Tưởng ngồi mộng hão huyền.

Sau khi đến cửa tiệmbắt đầu quét dọn vệ sinh. Sợ An Tử Mặc nhàm chán cô liền tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một bộ phim hoạt hình trên TV mở cho xem.

“Mặc Mặc, mẹ chuẩn bị ngồi làm nước trái cây, nếu nghe được tiếng chuông cửa con nhớ gọi mẹ nhé!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng biết thằng sẽ không trả lời, hỏi cũng không nói, nếu ngồi im coi như đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý.

Nói xong câu đó, mặc tạp dề rồi mở tủ lạnh ra.

Qua một đêm, nguyên liệu trong tủ lạnh đều đã được thay mới, còn được bổ sung thêm không ít đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới. Tủ lạnh thiếu đồ thì sẽ tự động bổ sung nên không cần lo lắng tình huống thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nguyên liệu.

Hôm qua đã chế thành công nước trái cây “Vị khách đầu tiên” rồi, hôm nay phải làm trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ô Long vị cụ!

Không đúng, cụ vị trà Ô Long!

An Tưởng lấy trà Ô Long ra, tinh tế nhớ lại mùi hương trên người Bùi Chu.

lẽ tính cách của loài người hay thay đổi nên máu của họ hỗn hợp hai, ba loại mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hương, thối thơm,ngọt đắng. Nhưng trên người Bùi Chu chỉ một mùi hương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Điều đó cho thấy anh ấy một người buồn tẻ nhạt nhẽo lại không hiểu tình cảm.

Chỉ đơn thuầnmột cốc trà Ô Long lẽ sẽ khó bán……

An Tưởng tự pha rồi chậm rãi thưởng thức một ly. Hương vị thật thanh đạm, vị thừa, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngon.

Hôm nay không khách đến, An Tưởng tự hỏi nên bán thêm cả cơm không, nhưng vội vàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt, như vậy thì không thể chăm sóc con trai rồi.

Một ngày thanh tĩnh. Đang lúc chuẩn bị đóng cửa hàng về nhà thì khách đến.

“Buổi chiều tốt lành nha chị!”

Ngoài cửa Bùi Thần mặc đồng phục đeo cặp sách cười vẫy tay chào An Tưởng.

An Tưởng không chút ngoài ý muốn, rốt cuộc khách đến đây trừ Bùi Thần ra thì cũng chẳng còn ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác.

“Vào đây đi.”

Bùi Thần gật đầu, nghiêng người tránh ra nhường đường: “Nặc Nặc, Ngôn Ngôn, mau vào đi.”

Nặc Nặc?

Ngôn Ngôn?

An Tử Mặc ngồi trên pha đọt nhiên ngẩng đầu chạm mắt với Bùi Ngôn.

Hai người cùng sửng sốt. Giây tiếp theo, Bùi Ngôn hung dữ nhào qua ấn ngã An Tử Mặc trên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 pha, nhảy vào đánh nhau.

Bùi Thần ngốc luôn. Làm người nào vừa gặp nhau chưa nói được câu đã bắt đầu đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu?

“Nhãi ranh em làm cái gì đấy?!” Bùi Thần ném cặp sách xuống mặt đấy rồi tiến lên xách Bùi Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như xách con.

Bùi Ngôn vẫn chưa chết tâm, tiếp tục giương nanh múa vuốt khiêu khích An Tử Mặc.

Cậu hận chết An Tử Mặc. Hôm qua trở về không hiểu sao cậu bị ăn mắng, còn bị phạt đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 góc tường nửa giờ, buổi tối cũng không đồ ăn vặt để ăn!

Nghĩ tới nghĩ lui đều do An Tử Mặc sai!!!

“Mày tới đây!! Tao muốn làm một trận tử chiến cùng mày!!”

An Tử Mặc thở hồng hộc bò từ pha ngồi dậy, cúi đầu sửa sang lại vết nhăn trên quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo, mặtcảm nhìn Bùi Ngôn mặt mày dữ tợn, nhẹ nhàng hừ một cái, nói nhỏ hai chữ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Ấu trĩ.”

Bùi Ngôn tức giận: “Mày nói cái gì?! Mày lặp lại lần nữa!”

An Tử Mặc: “Ngu xuẩn.”

(Minh An: Không biết khi Bùi Ngôn biết An Tử Mặc ông mình sẽ phản ứng ra sao nhỉ:v)

Cậu mặc kệ thằng thiểu năng này, lười biếng dựa vàopha tiếp tục xem phim hoạt hình.

Bùi Ngôn rất mau khóc lớn, vành mắt đỏ hồng, đôi môi run run nửa ngày không nói chuyện.

An Tưởng đau đầu.

Sao mình lại ngốc như vậy chứ?ràng Bùi Thần nói qua em ấy có hai đứa em trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em gái đang đi học nhà trẻ, chúng đều họ Bùi.

Nói cách khác…… Vị Bùi tổng kia cũng cụ của Bùi Thần.

Nghĩ đến khuôn mặt đẹp mắt của người đàn ông đó, An Tưởng lại càng thêm khó hiểu.

Thế hệ trước của nhà anh ấy sinh nhiều thật. Thế nên bối phận của anh ấy mới lớn như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Bùi Thần cậu mang hai em cậu vào đi, tôi đi làm nước trái cây cho mọi người.” Nói rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi vào quầy bar.

“Em không uống nước trái cây chỗ này! Anh ơi chúng ta đổi nơi khác đi! Em không muốn nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy thằng quỷ xấu xa kia nữa!”

Bùi Ngôn ghé vào vai Bùi Thần ầm ĩ, ồn ào một hai nói muốn đi.

Bùi Thần xấu hổ đến nỗi khuôn mặt tuấn của cậu đỏ hồng.

Cậu vốn định mang hai nhóc lại đây uống nước trái cây, thuận tiện chờ cụ tan tầm. Ai nghĩ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng nhóc nhà mình lại xông vào đánh con của An Tưởng.

Mẹ nó!

Cho nên An Tử Mặc chính người hôm qua đánh lộn với Bùi Ngôn?

Ngày hôm qua Bùi Ngôn oán giận với cậu suốt dọc đường đi. Bùi Thần vốn không để trong lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng hiện tại lại cảm thấy rất hợp lý!

A a a a! Tội lớn rồi!

Bùi Thần càng nghĩ càng tức, hung hăng véo một cái trên mông em mình.

“Sao anh véo em?” Cậu dừng lại kêu to, ủy khuất che mông lại lên án anh trai.

Bùi Thần hạ giọng, cúi đầu hung tợn cảnh cáo: “Em không mau câm miệng anh đánh chết em.”

“……”

Nháy mắt an tĩnh.

Bùi Thần ném thằng em mình xuống, không để ý tới hai đứanữa, gãi gãi gáy đứng trước quầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bar.

An Tưởng bên trong chuyên tâm ép nước trái cây, không bị trò khôi hài nho nhỏ này ảnh hưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nhìn khuôn mặt điềm tĩnh kia, Bùi Thần càng không biết phải làm sao.

“Chị An Tưởng,phải hôm qua em trai em đánh nhau với Tử Mặc?”

Cậuchút sợ hãi.

Quỷ hút máu lớn lên khác hẳn người bình thường. Em trai cậu phát điên cậu cũng không cản được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng không nói An Tử Mặc chỉ là một đứa trẻ nhân loại bình thường.

“Không có việc gì. Thật ra Mặc Mặc còn đánh gãy một chiếc răng của em trai cậu.” An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan tâm hỏi, “Sau khi trở về làm sao không? Nếulàm sao thì nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải nói cho chị nhé!”

Gãy răng?

Bùi Thần sửng sốt, không khỏi quay đầu lại nhìn Bùi Ngôn: “Không phải em tự ngã gãy răng hả?”

“……” Lời nói dối của Bùi Ngôn cứ như vậy mà bị vạch trần. Cậu nhóc tức khắc không còn mặt mũi gặp người, ôm đầu chui xuống dưới bàn, nửa ngày cũng không chịu ra.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App