GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 152

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Bên ngoài quân doanh, Sườn đồi đêm qua dựng trại chật kín dân chúng, đúng như binh lính kia vừa nói, giao lộ đi thông Kháng Long đạo đã bị dòng người chặn lại. Một đội binh lính phụng mệnh nhổ trại xong đang chuẩn bị đi qua thông đạo này đã phải tạm dừng lại.

Nhìn xung quanh, trong ánh bình minh, dọc theo bờ Lạc Thủy, càng nhiều người đổ về hướng này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Họ dường như đã trải qua một đoạn hành trình lặn lội đường xa suốt đêm để đến đây, khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mệt mỏi, quần áo rách rưới, dưới chân lấm lem một lớp bùn dày, quân lính xua đuổi thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào họ cũng không chịu rời đi, chỉ liên tục cầu xin sự giúp đỡ. Khi đột nhiên nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một bóng dáng từ trong quân doanh bước ra, rất nhiều người nhận ra Mục, tất cả đều kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động to “Đại Mã” hết đợt này đến đợt khác, dòng người cũng theo đó xôn xao lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vương Hành Ngũ trước đó chủ trì xây dựng đê Thượng Tân Khẩu rời khỏi hàng người chạy đi ra, quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống trước mặt Mục.

Những người phía sau anh ta cũng làm theo.

Mục bước nhanh tới gần nói:

Tất cả đứng lên đi.

Giống hệt lần trước đến cầu cứu Mục, người thợ thủ công này thế nào cũng không chịu đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dậy, dập đầu nói:

Sau khi nước trong bờrút xuống ngày hôm đó, dân chúng hàng xóm của họ muốn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để cạm tạ Đại nhưng bị binh lính ngăn lại thông báo rằng Đại đã lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường đi rồi. Chúng tôi cứ tưởng rằng Đại sẽ đi Lạc Dương nên chạy tới nơi đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi mới biết ngài không đó. Dân chúng chúng tôi không chỉ nợ ngài một cái mạng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạng của cả nhà cả tộc nhân. Khi biết Đại sắp về quan nội, chúng tôi đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo, may mắn vẫn gặp được ngài, cầu xin Đại hãy nhận một lạy này của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi.

Nói xong dẫn dắt mọi người dập đầu với Lý Mục.

Mộ Dung Thế bày một cái bẫy cửa sông Thượng Tân Khẩu, chỉ cần dựa vào kế sách của gã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kháng Long đạo có thể ngăn được Mục, cho chỉ ngăn cản Mục được thêm một hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày nữa, kết quả cũng sẽ rất khác nhau rất lớn, thể nói thiên thời địa lợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng hoàn hảo kín kẽ không một kẽ hở. Để phòng ngừa bị nhấn chìm trong lụt, gã đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang theo quân đội còn lại qua sông lui trở về vùng phía Bắc con sông Hoàng một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an toàn.

Nước từ sông Hoàng chảy ngược, cộng thêmthủ binh tốt nhất nghe theo lệnh canh chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó. Chờ trừ khử đượcMục xong, mình lại mang binh trở về thu phục Lạc Dương, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cần tốn nhiều sức lực.

Trong toàn bộ kế hoạch của gã, loại bỏ Lý Mục ưu tiên hàng đầu, nhân tâm vùng Trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nguyên phía Nam con sông sắp bị lụt nuốt chửng tất nhiênquan trọng, nhưng so với đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự muốn đạt được thì tất cả đều không đáng là gì.

không ngờ chính là, mới chỉ qua một đêm thôi, Kháng Long quan phòng thủ kiến cố lại bị© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục công phá mất. Kế hoạch của chẳng những hoàn toàn thất bại ngay cả vùng Trung Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202phía Nam con sông Hoàng cũng phải chắp tay dâng lên.

Mục bước lên con đường quay trở về, lúc sắp đến Lạc Dương, biết dân chúng không quan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa rút nhà cửa vẫn bừa bộn, họ ra khỏi thành trì cách đó hàng chục dặm chờ đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ vào thành. Không muốn quấy nhiễu dân chúng, hơn nữa hành trình không thể trì hoãn, hắn đã quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định đi đường vòng qua Lạc Dương, kế đó dựa theo kế hoạch đã vạch sẵn kiểm tra một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bến đò quan trọng và địa điểm chiến lược bờ nam sông Hoàng Hà, bố trí quân sự, an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bài người của mình tạm thời đảm nhận chức quận thủ, phụ trách tu sửa địa phương, trấn an dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng, sau đó thì di chuyển tới nơi này.

Cũng thế sáng nay hắn mới thể bị dân chúng đuổi theo kịp gặp tại nơi này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục muốn thợ thủ công và dân chúng phía sau dậy nhưng họ không chịu, còn nói:

Đại Bắc phạt đến tận đây, chưa được mấy ngày lại vội trở lại quan nội, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả một bước cũng không chịu bước vào Đông Đô.

Lẽ nào Đại Tư Mã cứ thế mà rời đi hay sao? Cầu xin Đại đừng bỏ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng tôi không bao giờ quay lại nữa.

Anh ta vừa nói mắt đỏ hoe, biểu cảm cũng rất xúc động.

Từ sau khi triều đình tiến về phía Nam, bao nhiêu năm qua người Hồphía Nam Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh đi đánh về, chiến trận không ngừng nghỉ, người Hán chúng tôi không khác heo chó. Mỗi khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cuộc chiến thì chúng tôi chẳng khácbị lột đi một tầng da, có thể sống được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến hôm nay đã may mắn. Đại Mã, dân chúng chúng tôi người nào chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trải qua thảm kịch nhà tan cửa nát? Trước kia khát vọng triều đình Bắc phạt, chỉ cần hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202thể trở về, dẫu cho chúng tôi ăn cỏ ăn trấu nhưng vẫn còn tốt hơn nơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nớp lo sợ ăn bữa hôm lo bữa mai. Năm xưa khi gia phụ còn sống nghe nói Cao công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Ngu Bắc phạt ngày đêm trông ngóng, trông mòn con mắt, nhưng đến cho đến lúc chết cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không chờ được triều đình trở về phương Bắc.

Khi Đại còn chưa tới, chúng tôi bị người Tiên Bi lừa gạt. Cho rằng khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với người Hồ khác, thật sự coi chúng tôi con dân. Bây giờ mới biết, chỉ Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới bằng lòng cứu chúng tôi từ trong nước lửa thôi.

Dân chúng nghe nói, Nam Triều không chứa chấp Đại Mã. Chúng tôi cả gan khẩn cầu Đại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đừng quay trở về nữa, lại nơi này phải càng tốt hơn không? Đừng một khi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay trở lại, bỏ mặc sống chết của chúng tôi.

Nói xong lời cuối cùng, anh ta nghẹn ngào, dân chúng phía sau cũng hùa theo lộ vẻ khổ sở

Những dân chúng kia lấp kín Kháng Long đạo cũng đồng loạt quỳ xuống phụ họa theo.

Quân lính trước đó muốn đi qua, nhưng giao lộ đã bị chặn tắc nghẽn, có đuổi thế nào đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, những người vẫn chỉ đau khổ cầu xin mà không chịu rời đi. Thủ lĩnh dẫn quân có mệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lệnh trong người cho rằng những dân chúng này tới gây hấn, chuẩn bị cưỡng ép mở đường bấy giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới hiểu được do.

Thì ra dân chúng sợ quân đội rời đi, người Hồ lại đánh trở về, bấy giờ mới đuổi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấp kín giao lộ không cho họ đi qua. Binh lính bèn buông đao thương xuống đồng loạt nhìn Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục.

Vương Hành Ngũ lau nước mắt, nhìn thấy phía sau mình càng lúc càng nhiều người đến, nói tiếp:

Đại Mã! Những người đồng hành này đều không phải bị cổ động trên đường tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây biết người Thượng Tân Khẩu chúng tôi muốn đi giữ Đại Mã, các thôn các nơi đã cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người gia nhập, thế tất cả cùng đồng hành đuổi theo ngài đến đây. Chính muốn tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt được gặp Đại Tư Mã, thỉnh nguyện ĐạiMã. Khẩn cầu Đại Mã ở lại.

Chúng tôi sẵn sàng từ bỏ khẩu phần lương thựctài sản còn lại của mình, chỉ cầu xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại cứu chúng tôi!

Bên bờ Lạc Thủy, rất nhiều người lao tới, trên tay cầm những túi thúng chứa đầy thóc kê, tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau người đầu tiên dâng lên với vẻ mặt phấn khích.

Lạc Thần đứng ở bên lều lớn chứng kiến toàn bộ, trong lòng sinh ra cảm xúc vô hạn.

Người dân Trung Nguyên này vốnđã bị dị tộc áp bức, cuộc sống cực kỳ gian nan, huống chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những thôn làng nơi hầu hết người dân sinh sống lại vừa hứng chịu một trận lụt khác, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mực nước không cao nhưng cuộc sống của họ sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, lương thực họ mang ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoàilẽsố ít khẩu phần còn sót lại ở nhà. Họ sợ một khiMục rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi, họ sẽ lại rơi vào tay người Hồđây đối xử tàn nhẫn nên muốn cầu xin hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại.

Con người sinh ra trong loạn thế, vì sinh tồn phải gian nan đến nông nỗi này.

Lý Mục hiển nhiên cũng chút dao động, cao giọng ra lệnh cho tướng lui về sau không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngăn cản họ, khi đám đông dần dần đến gần vây quanh hắn, hắn bước lên một khối đá, hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về mọi người cao giọng nói:

Được các phụ lão yêu quý đuổi theo ta đến tận đây,Mục cảm động khôn cùng. Xin tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả hãy yên tâm, Bắc phạt thu lại đất đai đã mấttâm nguyện cả đời này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục ta. Dẫu cho có bất tài, nhưng đã tới nơi này rồi, Mục nỡ lòng nào bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặc dân chúng? Ngày đó sở dĩ ta đi vòng qua không vào Lạc Dương bởi vì không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quấy nhiễu dân chúng. Các vị yên tâm, quân đội tuy tạm thời quay về quan nội nhưng mà các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa ải quan trọng đều đã an bài quân đội đóng giữ, một khi người Hồ động tĩnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đại quân lập tức tiến đến. Các quận huyện lớn trong vòng ít ngày nữa cũng sẽ ra thông cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an dân.

Hắn nhìn những khuôn mặt đối diện đang ngước nhìn mình, dừng lại một lúc, đề khí nói tiếp:

Mục ta nhân hôm nay thề với các vị phụ lão, chừng nào chưa hoàn toàn bình định được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trung Nguyên thiên hạ chưa thái bình, ta sẽ không bao giờ từ bỏ. Ý tốt của các vị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ứng Thiên Quân xin nhận, nhưng mong hãy mang về tất cả lương thực vật dụng các vị mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo. lụt vừa rút, xin hãy nghe ta đừng đuổi theo ta nữa. Chuyện quan trọng hiện giờ chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãy về nhà, trồng trọt canh tác để năm sau được thu hoạch.

Hắn vừa dứt lời, chung quanh yên tĩnh xuống.

Các phụ lão, Đại nói rất đúng.

Phía sau đột nhiên tiếng to.

Mọi người quay đầu lại, thấy bên bờ Lạc Thủy một hàng nhân mã chạy đến.

Người đi đầu chính huyện lệnh huyện Cấu Thành.

Huyện Cấu Thành cách nơi đây mấy trăm dặm, huyện lệnh họ Đinh, lúc trước nghe nói Mộ Dung Thế muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẩy lũ lụt chảy ngược nhấn chìm Lạc Dương, các quận huyện vùng bờ sông Lạc Thủy chỉ sợ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp tai ương, khi đó ông ta rất sợ hãi, bụng mắng chửi người Tiên Bi lòng lang dạ sói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không được chết tử tế nhưng cũng không chạy trốn còn hào người đến các thôn trang dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cai quản của huyện phát cảnh báo, để thôn dân kịp thời chạy nạn, bản thân mình cũng bỏ thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa cả nhà lên một ngọn núi địa thế cao để chạy trốn.

trên núi được mấy ngày, trước sau vẫn không thấy lụt xảy ra. Mấy hôm trước ông ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phái thủ hạ xuống núi xem xét tình hình thì mới biết Đại Mã Nam Triều Mục trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đêm đã chiếm lĩnh Kháng Long quanđi tới Thượng Tân Khẩu, hóa giải nguy cơ. Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thế ăn trộm gà không còn mất nắm gạo, đã vứt bỏ phía Nam Hoàng rút lui về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bắc Hoàng Hà, vốn đã bại trận, lại bị gặp phải đả kích này, chỉ sợ rất khó đánh trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại. Ông ta muốn đầu nhập Lý Mục, cho nên hai ngày qua không ngại vất vả đuổi theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáng nay thì đuổi tới nơi này, vừa lúc gặp phải chuyện này, dĩ nhiên không từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hội bày tỏ lòng trung thành, lập tức xuất hiện nói giúp cho Mục khuyên bảo dân chúng.

Ông ta xuống ngựa đi đến trước mặt mọi người, cao giọng:

Ta huyện lệnh huyện Cấu Thành. Đại nói rất đúng. Trong các vị đều dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huyện Cấu Thành ta, hãy mau trở về nhà cày ruộng trồng trọt đi. Những người còn lại cũng thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâu thì về nơi đó đi. Đừng đây làm trì hoãn quân đại sự của Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202nữa.

Mấy tướng lĩnh bên cạnh Mục cũng theo đó khuyên bảo dân chúng.

– Có lời này của Đại Mã, chúng tôi yên tâm rồi. Mọi người hãy nghe lời Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi về đi.

Vương Hành Ngũ hai mắt đỏ bừng, cũng đứng lên cùng mọi người khuyên người phía sau. Một truyền mười, mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truyền trăm, đoàn người tụ tập bấy giờ mới dần dần giải tán đi.

Vị Đinh huyện lệnh kia đi đến trước mặt Mục xin được gặp mặt, thái độ rất cung kính, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình trước đó nghe được tin tức đã kịp thời thông báo cho dân chúng trong huyện như nào, kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngưỡng danh Đại Tư Mã, sau này nguyện sống chết đi theo.

Mục động viên một chút, sau đó xoay người rời đi.

Đúng lúc này, đột nhiên, cách đó không xa, trên tòa cao nguyên nơi Long Khang Đạo tiếng hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gầm. Tiếng gầm như sấm, từ xa đến gần, rung chuyển núi đồi. Mọi người nghe xong đều sững sờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay lại nhìn.

Lạc Thần vừa nghe thấy hổ gầm đến gần liền biết Bạch Hổ lại đi ra rồi.

Kể từ khi nàng trượt chân rơi xuống nước được Bạch Hổ ngậm lên bờ, bắt đầu từ lúc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An thì lúc ẩn lúc hiện. khi mấy ngày không thấy bóng dáng, khi một tấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không rời, đồng hành bên nàng. Những người đi theo nàng ban đầu rất sợ, lúc Bạch Hổ hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân thì đều tránh nó. Những lần sau đó thấy rất thông minh, cũng không làm hại ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả, bấy giờ mới dần dần không còn sợ nữa. Ngày đó Trường An được giải vây, Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi vào thành, Bạch Hổ lại biến mất bên trong khu rừng ở ngoài thành, trong khoảng thời gian này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202vẫn chưa lộ diện. Nàng cứ nghĩ đã đi rồi, không ngờ vào lúc nàylại xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện đây.

Nàng quay đầu lại, quả nhiên thoáng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của con Bạch Hổ trên sườn đồi cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguyên phía sau, trên đỉnh một tảng đá.

đứng cao giữa những vách đá, dáng vẻ hùng vĩ, đối mặt với ánh bình minh đỏ rực vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dạng phía chân trời, phát ra một tiếng gầm dài làm rung chuyển các khu vực xung quanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước khi tiếng gầm biến mất, nhảy lên biến mất một lần nữa sâu trong khe rừng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cảnh tượng này tuy chỉ diễn ra trong thời gian ngắn tất cả những người dưới đều nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng, bàn tán sôi nổi.

Đinh huyện lệnh phục hồi tinh thần lại, ánh mắt nhìn Mục đột nhiên khẽ động, sau đó quay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại hướng về mọi người to:

Bạch hổ giả, thần thú dã!

Sách cổ nói “Khi nước sắp hưng thịnh, Bạch Hổ chơi triều đình”, và cũng câu: “Khi thánh vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thịnh vượng với hy vọng, buổi sáng sẽ tiếng gầm của Bạch Hổ trong hoang địa”. Các vị phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lão, ngày hôm nay Đại nơi này, Bạch Hổ xuất hiện, trùng hợp như thế, lẽ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phảiđiềm báo từ trên trời hay sao? Các vị còn không mau mau quỳ xuống bái kiến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ông ta nói xong hướng về Mục, miệng Thiên mệnh, lại dùng đại lễ khấu đầu lạy.

ông ta đi đầu, dân chúng kích động sôi trào, đồng loạt noi theo hành lễ vớiMục.

Bên dưới cao nguyên, bên bờ Lạc Thủy, trong tiếng ồn ào sôi động của quần chúng, bầu không khí đạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới đỉnh điểm cao trào.

Lạc Thần chứng kiến ​​cảnh tượng này ngay trước mắt mình, lúc đầu chút kinh ngạc, nhưng khi nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại thì lại thấy đó điều đương nhiên.

Trong mắt những dân chúng sống sót sau tai nạn này, sự xuất hiện của Mục giống như một cọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơm rạ cứu mạng cuối cùnghọthể nắm được. vùng đất này, chung quy phải có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người được xưng vương hào đế, trong lòng họ, trên đời này còn aithể khiến họ yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn người đã cứu họ khỏi bị diệt vong?

Nói rằng Bạch Hổ thần thú, đó chẳng qua chỉmột lời dẫn thôi.

Nàng cầm lòng không đậu mà nhìn người đàn ông trẻ tuổi phía trước kia, thấy hắn từ từ quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, ánh mắt nhìn về hướng mình.

Bên trong những tiếng to hết đợt này đến đợt khác, ánh mắt hai người chạm nhau.

Lạc Thần nhìn hắn, mỉm cười với hắn gật đầu thật mạnh.

……

Non nửa tháng sau, Mục mang theo Lạc Thần trở về Trường An.

Ngày họ về đến Trường An, quân dân vui mừng, trong thành náo nhiệt vô cùng.

Mục đưa nàng vào thành đi vào thứ sử phủ, dặn nàng đi nghỉ ngơi, mình thì thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y phục lại đi ra khỏi thành.

Lạc Thần biết hắn đi gặp đại huynh Cao Dận của mình.

Ngày hôm đó bên ngoài thành Trường An, nàng cầm hổ phù của cha đuổi tới, lại bóc trần bộ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật của Mộ Dung Triết, thúc phụ Cao Duẫn lẽ quá xấu hổ không dám nhìn mặt ai cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên ngay trong đêm đã đi không từ giã. Nhưng đại huynh vẫn không quay về, đại quân đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay vẫn còn trú Thượng Lạc.

Lạc Thần biết, đây hẳn mệnh lệnh của triều đình.

Nhìn lại non nửa năm này, từ lúc nàng rời khỏi Kiến Khang, nàng vẫn luôn bôn ba trên đường, trằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trọc vất vả, lo âu bất an. nay hai vợ chồng cuối cùng đoàn viên, thuận lợi về tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An, một khi thả lỏng, người khó tránh khỏi mệt mỏi.

Lạc Thần cũng biết Mụcđại huynh đều là người ổn trọng, cho hiện tại vẫn bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đồng do thời cuộc, nhưng khi gặp mặt cũng sẽ không mâu thuẫn xung đột gì.

Tuy nghĩ thế, nhưng Mục vừa đi, nàng vẫn thấy bất an như cũ.

Trời đã tối, tuy mệt mỏi nhưng nàng lại không ngủ được, nàng vẫn luôn đợi Mục về. Đêm khuya © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muộn, cuối cùng nàng mới nghe bên ngoài tiếng bước chân, già bên ngoài bẩm báo Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã trở lại.

Lạc Thần vội đi ra đón hắn, vừa gặp đã hỏi hắn cụ thể tình hình gặp mặt như thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục mỉm cười nói:

Những cần nói ta đã nói hết, đại huynh của nàng…

Hắn dừng một chút, nhìn nàng.

Huynh ấy cũng tới, nói muốn được gặp nàng.

……

Cao Dận một mình vào Trường An, không dẫn theo một người hầu cận nào, chờ khách đường phủ thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử.

Mục Lạc Thần đi vào khách đường, sau đó hắn để Lạc Thần lại, hắn thì lui ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài phòng. Trong phòng chỉ còn lại hai huynh muội.

Cao Dận đứng trong phòng, nét mặt nghiêm trang.

Lạc Thần bước lên chào hỏi y.

Ánh nến phản chiếu khuôn mặt Cao Dận, so với trước vẻ đã gầy đi một chút, trong ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không giấu được vẻ nặng nề, nhưng lại không dám bộc lộ quá nhiều cảm xúc trước mặt Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần, nhìn nàng, trong mắt hiện lên ý cười ôn hòa, hỏi nàng tình hình gần đây như thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần nói mình mọi thứ đều rất tốt.

Cao Dận gật đầu, yên lặng một chút nói:

Những việc làm của Đại trước đó, trong đêm đoạt Kháng Long quan, cứu dân chúng ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai họa ngập đầu, huynh đều đã biết. Huynh cũng không nói nhiều nữa. A Di, vừa nãy hắn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với huynh, từ nay về sau hắn không làm Đại Mã Nam Triều, cũng không phụng mệnh lệnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình nữa. Việc này muội đã biết chưa?

Giọng điệu của y rất nghiêm túc.

Lạc Thần nhìn thẳng vào huynh trưởng của mình, gật đầu:

Muội biết ạ.

Thấy y như muốn nói, nàng nói tiếp.

Muội chẳng những biết, muội còn tán đồng hoàn toàn ạ.

Cao Dận nói:

A Di, muội có biết như thế ý nghĩakhông? Hắn hành sự như vậy thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiến huynh rất khó xử.

Lạc Thần nói:

A huynh không cần khó xử đâu ạ. Huynh cứ bẩm báo tình hình thực tế lên cho triều đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được. Trước kia lang quân phụng mệnh với triều đình, chẳng phải triều đình vẫn luôn đề phòng huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy hay sao? Hiện giờ a huynh trú binh tại đây, chậm chạp không chịu về phương Nam, chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng phụng mệnh triều đình giám thị huynh ấy, phòng huynh ấy hưng binh về phương Nam, mưu đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đoạt Kiến Khang,đúng không ạ?

Cao Dận không trả lời, chỉ hỏi rành rọt:

Mục hắn thật sự muốn phạm thượng tắc loạn đúng không?

Lạc Thần lắc đầu:

A huynh ơi, huynh sai rồi. Trước kia huynh ấy chưa từng làm điều hại cho Đại Ngu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Từ nay về sau, triều đình không làm khó dễ huynh ấy, thì huynh ấy cũng sẽ không chủ động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gây bất lợi đối với Nam Triều.

Muội nhờ đại huynh chuyển lời của muội đến thái hậu. Bảo rằng đề phòng huynh ấy còn không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãy đề phòng Vinh Khang. Ông ta ngoài mặt thì tỏ lòng trung thành với Đại Ngu nhưng thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng lang dạ sói. Các huynh cần phải cẩn thận đó. Ông ta âm thầm câu kết với người Hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn gây bất lợi với Nam Triều. So với lang quân muội, thì Vinh Khang này mới thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm phúc đại họa của triều đình.

Giọng điệu của nàng rất trịnh trọng.

Cao Dận yên lặng nhìn Lạc Thần.

gái nhỏ trước mặt này ràng là a muội mình chứng kiến nàng trưởng thành từ nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn, lại không biết từ khi nào muội ấy với mình, với Cao thị, với triều đình mà Cao thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguyện trung thành này càng lúc càng cách xa.

Cao Dận biết, a muội của mình sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Như tối nay, vào lúc này, trong lòng y bỗng nhiên trào dâng cảm giác tuyệt vọngmệt mỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sâu sắc. Giống như bị giam cầm trong căn phòng tối tăm không ánh sáng, hồ biết rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ cần bước ra một bướcđẩy cánh cửa kia ra thì, thì ánh sáng sẽ ngay phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt, mình lại trước sau mãi không dám bước ra khỏi cảm giác tuyệt vọng mệt mỏi kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cuối cùng y cũng đã lĩnh hội được sự khó xửgian nan cỡ nào của phụ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị trí gia chủ Cao thị mỗi khi ông đưa ra một lựa chọn.

Y yên lặng hồi lâu, nói:

A huynh hiểu ý của muội. Khi về huynh sẽ chuyển lời. Chỉ mong…

Y dừng lại một chút, vẫn không dám nói ra hết câu, chỉ khẽ mỉm cười.

Đại người đáng để muội tin tưởng dựa vào. A muội được một vị muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu như thế, a huynh yên tâm rồi. A huynh đi đây.

Y gật đầu với Lạc Thần, mở cửa đi ra ngoài.

Hết chương 152

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 152 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App