GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 101

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lục Hoán Chi cuối cùng hồi hồn lại, sắc mặt tái đi, đột nhiên rút kiếm bên hông ra đâm về phía Lý Hiệp. Lý Hiệp né tránh. Gã lập tức tức tông cửa xông ra, lại bị Lý Mục dùng chân ngáng ngã xuống.

“Rầm” một tiếng, cả người ngã thật mạnh vào bậu cửa, mũi đụng phải máu chảy ra.

Nhóm kỹ nữ kêu lên sợ hãi.

Hiệp ra hiệu cho nhóm gái bảo họ đi ra ngoài hết.

Các gái biết đêm nay trong quán thể nào cũng có chuyện. Bên ngoài đột nhiên xuất hiện hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông,ràng đều không phải nhân vật tầm thường. Đặc biệt người sắc mặt âm trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được người ta gọi“Lý thứ sử” kia

Chẳng lẽ đó chính Mục vừa mới về Kiến Khang không lâu?

Cácgái làm sao dám lại nữa, họ tránh né Lục Hoán Chi nằm dưới đất lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ra ngoài hết.

Lục Nương là người đi cuối cùng, nhấc váy đi ngang qua Hiệp.

Hiệp mặt nghiêm trang, hạ lệnh:

Tất cả những gì vừa rồi người này nói đều bôi nhọ người khác. Các ngươi miệng chặt một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút, những không nên nói thì không được nói. Nếu như để ta nghe được một nửa tiếng gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì, nghề nghiệp nơi này của ngươi không cần phải giữ lại nữa.

Lục Nương đứng lại, ban đầu không nói gì, chợt đưa tay lên rút cây trâm phượng tiên hoa mới tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cài trong tóc, ngón tay sơn móng đỏ tươi cầm lấy chậm rãi cài vào vạt áo của y, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thẳng vào y một lúc, ánh mắt như làn sóng mùa thu, nở nụ cười tươi như hoa mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuân, hơi thấp giọng nói:

Nếu ngài không tin tôi thì về sau cứ thường tới nơi này, tự mình giám thị đi, chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng yên tâm hơn đúng không?

Hiệp đờ người, kịp phản ứng, nhìn bóng dáng ấy bước đi thanh thoát phóng khoáng, không khỏi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xấu hổ, vội kéo phượng tiên cài ngực xuống quay đầu lại, thấy tùy tùng của Lục Hoán Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn đang hốc mồm nhìn mình, sau đó như lấy lại tinh thần xoay người muốn nhảy từ cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sổ xuống chạy trốn, khẽ chửi thề một tiếng nhỏ, lao lên khống chế lấy xách ra ngoài, đóng cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Mục ngồi bên đầu Lục Hoán Chi, cho tay vào trong ngực gã lấy cầm phổ kia ra lật xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắn đã được nhìn chữ của Lạc Thần, cho nên nhìn một cái nhận ra cầm phổ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 do nàng viết. Khi ánh mắt hắn rơi xuống ngày tháng còn sót lạigóc trang cuối cùng, máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong người hắn như đông cứng lại.

Hắn nhìn chằm chằm nét mực kia, nhìn một lát, ánh mắt dần dần chuyển lên Lục Hoán Chi đang nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới đất, chỉ vào mẩu giấy còn sót lại sau trang tiêu đề bị bỏ:

Tờ còn lại đâu?

Giọng cả hắn nghe cực kỳ bình tĩnh, đáy mắt lại sóng đen đã bắt đầu dâng trào.

Lục Hoán Chi mở to mắt.

Họkia, ngươi muốn biết ta càng không nói cho ngươi biết. Ngươi đừng tưởng ngày đótrên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường phố ấy nói giúp ngươitrong lòng thật sựngươi. Ngươi là cái thá gì? Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân hàn môn, có xách giày cho ấy cũng không xứng. Ngươi mang danh trượng phu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy, nhưng mà bình thường ở trước mặt ấy cũng chỉ như con chó vẫy đuôi lấy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nịnh nọt ấy, sợ ấy không thèm để ý đến mình, đúng thế không?

Ta vớiấy từ nhỏ đã quen biết nhau.ấy là người mềm lòng nhất trên đời này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nhận ra ai kẻ giả đáng thương trước mặt ấy, ngay cả khi nhìn thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người ăn xin ấy cũng cho người ta bát cơm ăn. Hạng người chuyên vẫy đuôi với ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đừng nói ngươi là một người sống sờ sờ, ngươi một con chó, ấy cũng sẽ đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xử tốt với ngươi. Chẳng qua ấy thấy ngươi bị ta sỉ nhục trên đường, thấy thương hại ngươi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới mở miệng giải vây cho ngươi mà thôi.

– Thật đáng tiếc, không chỉ một mình ta mà người qua đường đều nghe được,ấy như đang nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thay ngươi nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến đại huynh ta. ngay trước mặt nhiều người khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngợi nhân phẩm của đại huynh ta.

Đúng thế, Lục Hoán Chi ta khôngđạo đức, không bằng heo chó, ta bị cô ấy mắng, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cam tâm tình nguyện. Nhưng ngươi thì sao, trước kia ngươi dùng gian kế cướp ấy từ chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại huynh ta, trên danh nghĩa là trượng phu của ấy, cô ấy đã gả cho ngươi nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn luôn nhớ nhung đại huynh ta mãi không quên được.

Mục, ngươi đúng một kẻ đáng thương!

Miệng không ngừng mở ra khép lại, máu từ trong lỗ mũi chảy ra, dần dần che kín hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 má, lại chảy vào trong miệng gã, gã cũng không lau đi, dáng vẻ nhìn rất kinh khủng.

Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, trang tiêu đề kia đâu?

Mục như không nghe thấy gì, mặt không chút biểu cảm, hỏi lại lần nữa.

Nếu như ngươi đã cho người đi theo dõi ta, vậy thì vừa rồi cũng nghe thấy rồi đó, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chính cầm phổtháng Ba năm ngoái A Di đã tặng cho đại huynh ta, tên khúc phổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Loan Phượng Minh.

Gã cười phá lên như kẻ thần kinh.

Không ngại nói cho ngươi biết, trang tiêu đề đã bị ta đi rồi. trên đó đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những lời ấy nói với đại huynh ta, ta càng không cho ngươi biết.

Mục năm ngón tay siết chặt, khớp xương phát ra tiếng rắc giòn vang, gân xanh trên mu bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi lên. Hắn đưa tay ra túm lấy vạt áo của Lục Hoán Chi, nhấc cả ngườilên ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ra ngoài.

Lục Hoán Chi người tuy gầy nhưng cũng là một người đàn ông đã trưởng thành, cả người lại như túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giấy bay ra ngoài, “bịch” một tiếng nặng nề đụng vào bức tường đối diện, lại rơi tiếp vào trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếc bàn đặt cây đàn cầm, dây cầm bị đứt phát ra âm thanh lộn xộn, cả người mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả chiếc bàn lăn xuống dưới đất.

Toàn bộ xương sườn của gã va vào tường đều bị gãy, đau đớn khoanh tay lại, cả người cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tròn, giãy giụa góc tường.

A Di với đại huynh ta tình đầu ý hợp, ngươi lại cướp đi người yêu của người khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi dựa vào đâu? Lẽ ra hiện tại ấy đã là a tẩu của ta rồi.

Gã vẫn còn lải nhải không chịu ngừng, giọng đứt quãng.

ấy với đại huynh ta trời sinh một đôi, năm đó tại hội Khúc thủy lưu thương tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm hòa âm, ai cũng đều biết…Ngươi cho rằngấy cũng chỉ tặng cho đại huynh ta mỗi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khúc phổ cầm kia thôi à? Trước kia ấy với đại huynh ta tặng nhau phổ cầm thường xuyên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm ý hòa hợp lẫn nhau. Người ấy yêu là đại huynh ta…Cô ấy chỉ đang thương hại ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi…

Mục bước nhanh đến.

Một chuôi kiếm đột nhiên đánh vào đầu gã.

Kèm theo đó tiếng hét thảm thiết vang lên.

Hộp sọ cứng rắn của con người dưới chuôi kiếm này giống như một cái vỏ trứng mỏng manh bị nứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra. Máu từ trên đầu Lục Hoán Chi chảy xuống, giống như dòng suối nhuộm cả mặt gã. Cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuộn tròn, tứ chi run rẩy, như ngay sau đó sẽ chết ngay lập tức, môi vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấp máy hấp hối.

– Ngươi chờ đó…Chờ đại huynh ta đánh hạ Đông Đô…A Di không biết sẽ vui mừng như thế nào…

Hơi thở mong manh của cùng với thanh âm cuối cùng cũng đột nhiên im bặt.

Mục bóp lấy cổ gã, một tay nhấc cao người lên, ghim trên bức tường ngay phía sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Dưới lòng bàn tay của gọng kìm sắt đã nhuốm số máu người, cổ của Lục Hoán Chi mỏng manh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như cây sậy sắp mục nát vào mùa thu, hễ bị bẻ gãy sẽ đứt lìa.

Máu từ lỗ mũi khóe miệng của Lục Hoán Chi trào ra, nhưng khuôn mặt ràng tràn đầy đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đớn kia tựa hồ còn mang một biểu cảm cổ quái xen lẫn hận ý cùng vui mừng, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 báo thù thành công.

Yết hầu bị bóp chặt, không thể thở được, mắt trợn trắng dã, đá chân yếu ớt vào không trung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mục nhìn Lục Hoán Chi không chút sức lực phản kháng,thể giãy giụa một cáchích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới năm ngón tay của mình, ánh mắt cuối cùng dừng trên bộ mặt vặn vẹo gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn nhận ra nguyên bản, nhìn một lát, bão tố, sóng thần dòng thác núi dường như sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phun trào trong khoảnh khắc tiếp theo ngưng tụ trong mắt hắn từ từ biến mất. Thay vào đó, đáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt hắn chợt lóe lên một tia ảm đạm. Dần dần, những đường gân xanh trên mu bàn tay vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chằng chịt của hắn cũng hồi phục lại.

Hắn đột nhiên buông bàn tay đang bóp cổ Lục Hoán Chi ra, xoay người rời đi, không thèm nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần nữa.

Lục Hoán Chi rơi từ trên tường xuống đất, nằm bất động như bị rút xương sống.

Hiệp vừa rồi đã dặn dò Lục Nương xong, ra lệnh cho thủ hạ đuổi hết những người trong lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, đóng cửa chính lại, mình thì canh giữ bên ngoài. Cách một cánh cửa, y cũng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tưởng tượng được những đang phát sinhtrong đó.

Ban đầu còn có thể nghe được tiếng nói cùng với tiếng kêu thảm thiết của Lục Hoán Chi vọng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài, dần dần, bên trong yên tĩnh xuống, cũng không nghe được bất cứ âm thanh gì, không khỏi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lo lắng.

Y lo lắng nhỡ đâu mà Mục bị kích động mất khống chế gi3t chết Lục Hoán Chi, dẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao thì nơi này Kiến Khang, lại một người sống sờ sờ, hơn nữa cònngười của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lục gia, chỉ sợ sẽ xảy ra kiện tụng. Y đang muốn đẩy cửa đi vào ngăn cản lại thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa chính được mở ra, Mục xuất hiện ngay trước mặt.

Sắc mặt của hắn thoạt nhìn cũng không hề tốt chút nào, nhưng xem như vẫn còn bình tĩnh.

Hiệp lại liếc nhìn Lục Hoán Chi nằm dưới đất, thấy máu đầy đầu đầy mặt, nhìn rất kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khủng, nằm bất động, vội vàng đi qua đưa tay ra xét hơi thở, phát giác vẫn còn sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ ngất đi mà thôi thì thở phào nhẹ nhõm, đi trở về đè thấp giọng nói:

tướng quân, ngài cứ yên tâm đi đi, tôi sẽ giám thị cậu ta cho ngài. Làm ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như này chính cậu ta cũng không dám thừa nhận trước mặt Lục Quang đâu. Nếu như Lục gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn tìm ngài gây sự, vừa rồi tôi cũng đã dặn gái kia rôi, sẽ nói là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới đây gây chuyện trước, suýt nữa gây ra mạng người, thứ sử vừa lúc đi ngang qua gặp chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất bình ra tay dạy dỗ một chútthôi.

Mục nói:

Cảm ơn huynh đệ. rảnh tôi sẽ làm chủ mời các huynh đệ uống rượu một bữa.

Hiệp vội xua tay:

tướng quân khách sáo quá rồi. Trước kia nếu không nhờ tướng quân, đừng nói tôi với các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh đệđược ngày hôm nay, không chừng ngay cả mạng cũng không còn. Huynh đệ bọn tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng kính nể Lý tướng quân. Đây chỉ chuyện nhỏ không tốn sức gì. Sau này hễ có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện cần huynh đệ chúng tôi hỗ trợ thì cứ lên tiếng, đầu rơi máu chảy chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi cũng sẽ không nề gì.

Mục lại dặn dò, kêu chú ý nơi này để tránh sau này sẽ bị Lục Hoán Chi trả thù. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trước mặt Hiệp hiện ra một màn gái kia cài trâm hoa vào vạt áo của mình, ho khan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tiếng, gật đầu:

Không cần ngài nói, tôi cũng sẽ cẩn thận.

Mục khẽ mỉm cười, chắp tay với y rồi bước đi ra từ cửa sau, bóng dáng biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong bóng đêm.

……

Để tiện cho nàngchung với cha mẹ, sau khi trở về hai người vẫn luôntại Cao gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mục trở lại Cao phủ đã là giữa giờ Tuất. Không đợi hắn xuống ngựa đã có hạ nhân chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẵn ra đón, lần lượt vấn an hắn, dẫn ngựa vào chuồng cho hắn.

Mục đi vào, gặp A Cúc. Hỏi thì mới biết hôm nay Cao Kiệu trở về sớm hơn mọi ngày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đangbên trưởng công chúa, hiện hai người đã về phòng.

Phu nhân cũng trong phòng ạ. lang quân đã dùng cơm chiều chưa ạ? Phu nhân vốn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chờ ngài cùng về ăn cơm nhưng chờ mãi không thấy ngài về nên đã tự ăn trước rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dặn phần cơm cho ngài đó. A Cúc nói thêm.

Mục nói mình đã ăn bên ngoài, bảo bà không cần phải chuẩn bị cơm, sau đó thì mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười đi vào bên trong.

Càng đến gần viện tử kia bước chân hắn càng chậm.

Cửa viện được mở ra sẵn.

Hắn biết nàng để cửa cho mình.

Trong viện mờ tối, nơi cửa sổ có ánh đèn dầu sáng rõ.

Mấy vú già thị nữ chờdưới hành lang đang thì thầm trò chuyện, bỗng nhiên nghe được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước chân thì quay đầu lại, thấy hắn trở về thì vội ra đón, nói phu nhân đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong phòng tắm gội.

Mục xuyên qua bóng chuối bao phủ sân trong, bước lên bậc thang mái hiên, đi tới trước cửa sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngời, hắn trấn tĩnh lại, đẩy nhẹ cửa đi vào.

Phòng ngoài trống không, bức mành treo ngăn cách bên trong bên ngoài.

Thoáng tiếng nước sàn sạt bên trong, Mục nghe được tiếng ngân nga nho nhỏ của nàng, giọng hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong trẻo dịu dàng, kiều diễm mê người.

Nước ấm rửa sạch dầu trơn, lộ ra dáng dấp đẹp đẽ.

Dù nhắm hai mắt lại hắn cũng tưởng tượng ra được cảnh tượng động lòng người cỡ nào ở bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào lúc này.

Hắn chỉ cần duỗi tay ra, vén lên trướng mành mềm nhẹ như mây trước mặt này, đi đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng thể hỏi nàng. Nhưngcánh tay của hắn lại như bị rót chì, nặng đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể nào giơ lên được.

Quyển sách chưa tới mười trang trong ngực hắn giống như một ngọn lửa bị hắn cất vào đó cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dần nóng lên.

Cảm giác nóng như thiêu đốt, từ một góc thường giấu kín không rõ,lẽ ngay cả chính hắn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ý thức được không ngừng lan tràn, làm hắn nhức nhối tứ chi, thấu xương lan tràn toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho đến từng tấc da thịt trên thể.

Hắn cảm thấy nóng nảy không ổn định, không còn giữ được sự bình tĩnh vừa rồi trước mặt những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hầu của mình, khuôn mặt hắn dần trở nên cứng đờ.

Ngày ấy hắn đón nàng ra cung, trên đường gặp phải Lục Hoán Chi bị khiêu khích sỉ nhục, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng giải vây cho mình Lục Hoán Chi phẫn hận bỏ đi, đã trút hết sự tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình lên vật cưỡi bên dưới.

Hình ảnh đó làm cho Mục cảnh giác.

Lục Hoán Chi chỉ một kẻnăng, kiếp trước như thế, kiếp này cũng như thế.

Nhưng người năng một khi giơ đao lên thì cũng thể giết người.

Thân thể hắn đã từng bị Lục Hoán Chi dùng kiếm đâm xuyên qua.

Xuất phát từ trực giác, cũng là để bảo vệ nàng, cho bị nói đa tâm, sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa nàng trở về, hắn lập tức đi tìm Hiệp, vị cấp dưới ngày đó từng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hưng Bình Đế phái tới trợ giúp hắn đi Ba quận hiện giờ là Chưởng Đô vệ, tai mắt trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rộng bốn thành, nhờ anh ta phái người lưu ý hành động dị thường của Lục Hoán Chi.

Quả nhiên bị hắn đoán trúng.

Nhanh như vậy, Lục Hoán Chi đã bắt đầu trả thù hắn rồi.

Nhưng Mục không ngờ tới chính là, sự trả thù của lại thủ đoạn như thế.

Mục mỗi khi nghĩ đến là thấy sợ.

Cũng không phải những thiệt hại về danh tiếng hắn thể gặp phải, nàng.

Nếu không phải Lý Hiệp thông báo ngay cho hắnhắn đến kịp thời, chặn nó lại. Nếu như bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm phổ được lan truyền rộng ra ngoài, kèm theo đó lời đồn đại con gái Cao thị gửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gắm tương ngàn dặm đến cho tình lang, hắn không thể tưởng tượng được tình cảnh nàng sẽ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối mặt sẽ như thế nào.

May mà tất cả đều không phát sinh.

Lẽ ra hắn nên điều này thấy may mắn.

Hắn muốn lặng lẽ huỷ đi bản cầm phổ này, để chuyện này trôi qua nhanh nhất thể, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa từng phát sinh chuyện cả bởi hắn biết, những Lục Hoán Chi nói đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những lời vu khống ác ý.

A Di của hắn nếu không phải một lòng yêu hắn thì làm sao vào năm ngoái nàng không màng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự phản đối của phụ thân kiên quyết đuổi theo hắn đến Nghĩa Thành,lại nơi hoang vắng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không kia, bầu bạn bên hắn, từng bước một đi tới ngày hôm nay.

Từ lúc trên đường trở về, Mục không ngừng tự nói với mình, Lục Hoán Chi chỉ muốn chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức hắn nhằm để đạt được kh0ái cảm báo thù nho nhỏ đáng thương của gã. Nhưng những lời kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn như con rắn độc chui vào trong lòng Mục, không thể nào thoát ra được, không đuổi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.

Hắn nghĩ đến phụ thân nàng lúc say rượu đã dạy mình viết chữ, nghĩ đến mới trở về mấy ngày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng đã mấy lần trước mặt hắn đề cập tới Lục Giản Chi, trong giọng nói đầy sự khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngợi.

Hắn biết nàng hoàn toàn vô tâm. Nhưng cũng bởi vì vô tâm, mới thể thấy được ảnh hưởng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng đối với hắn sâu sắc đến cỡ nào.

lẽ nàng thật sự chỉ bố thí cho mìnhthôi, loại cảm giác này, ngay cả nàng chắc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nhận ra.

Mục khinh bỉ chính mình tại sao trong lòng lại phỏng đoán âm u như thế, nhưng hắn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không khống chế được.

Kiến Khang, toà vương thành mây tía này không chỉ lăng mộ chôn vùi nghiệp lớn cùng yêu hận tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thù trong kiếp trước của hắn, còn luôn nhắc nhở hắn rằng trong cuộc đời của nàng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phần rất quan trọng không có sự tham dự của hắn.

Bất kểkiếp trước hay là kiếp này, hắn chỉ một người đến từ bên ngoài đột ngột xâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhập vào thế giới của nàng, không thích hợp chút nào.

Mục chậm rãi quay đầu ánh mắt rơi vào giá để cầm phổ gửi cho nàngbên cầm án, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn rất lâu, sau đó đi qua.

Tiếng ngân nga nho nhỏ sau bức rèm mềm mại bỗng im bặt.

Lang quân ơi, chàng về rồi phải không ạ?

Tiếng nàng hỏi không xác định từ bên trong vọng ra.

Không ai trả lời.

Kèm theo tiếng nước tách, tiếng ngân nga khe khẽ của bài hát lại vang lên.

……

Lạc Thần thoải mái tắm một lúc lâu, nhưng không thấyMục trở về, ra gian ngoài cũng không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người khác, bèn đi hỏi thị nữ.

Thị nữ rất kinh ngạc, nói:

Thế lang quân không gặp mặt phu nhân ạ? Vừa rồi ngài ấy trở về, cũng vào phòng, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lát sau đi ra. Chúng em còn tưởng ngài ấy đã nói với phu nhân rồi ạ.

Lạc Thần ngỡ ngàng. Thật sự không biết lúc mình đang ngâm tắm thì hắn lại từng về phòng. Đang lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi hoặc, sực nhớ tới lúc nãy dường như mình nghe được gian ngoài tiếng bước chân. Lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng còn hỏi một câu, không nghe thấy ai trả lời mà tự cười thầm bản thân nghe nhầm, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hề để ý.

Nhưng thị nữ lại nói hắnvào phòng.

Như vậy ràng mình không hề nghe nhầm, tiếng bước chân kia là của hắn.

Nhưng sao hắn trở về vào phòng rồi lại đột nhiên lại không báo một tiếng, thậm chí còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không đáp lại khi mình hỏi, cứ thế đi á?

Cho việc gấp thì cũng không đến mức không nói với mình câu nào đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luôn?

Lạc Thần thấy khó hiểu, vội bảo người hầu đi ra đằng trước xem hắn đã đi đâu.

Một lát sau, già kia trở lại nói tướng công trưởng công chúa đã nghỉ ngơi trong phòng, đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước không thấy lang quân. Người gác cổng nói lang quân cưỡi ngựa đi ra ngoài rồi, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nói đi đâu khi nào thì về.

Lạc Thần hoàn toàn bối rối, luôn cảm thấy điều đó không ổn, cứ thẫn thờ đứng trước mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiên, đứng một lát, đột nhiên một cơn gió xẹt qua bức tường, thổi những chiếc chuối lớn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sân đập vào nhau, tạo ra âm thanh sàn sạt.

Vầng trăng biến mất trong làn mây mờ ảo, trên bầu trời xa xa,một tia chớp yếu ớt, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể trời sắp mưa.

Lạc Thần lại đợi thêm một lúc nữa, cuối cùng thì quay người đi trở về phòng.

Nàng đứng ở gian ngoài, nhìn quanh, nghĩ bụng hắn thể sẽ để lại vài chữ gì đó cho mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bèn tìm kiếm trên bàn, đột nhiên ánh mắt rơi vào gác giá bên cầm án.

Trên gác giá toàn bộ đều là cầm phổ. Ngoài những bài cổ nhạc đã thất truyền được nàng sưu tầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ nhiều nơi, còn một số bản cầm phổ do nàng tự sáng tác trước kia.

Nàng một người hoài cổ, toàn bộ cầm phổ bao gồm cả bảnthảo phổ nhạc cũng đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vứt đi xếp chỉnh tề theo ngày thánglưu giữ nó.

Nhưng vào lúc này, gác giá cầm phổ kia ràng dấu vết người lật xem. mấy bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn đặt lung tung trên đó, cũng không được cất đi.

Lạc Thần vội đi qua cầm mấy bản cầm phổ kia lên, mở ra, phát hiện trong đónhững bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thảo của mấy năm trước sau khi mình phổ nhạc thì có gửi cho Lục Giản Chi để giao lưu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đó ngoài cảm xúc của bản thân về việc sáng tác nhạc còn một số nhận xét của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh ấy, sau khi điều chỉnh lại thì dựa theo ngày tháng vẫn luôn đặt đó, bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa từng động vào.

Bây giờ lật ra lại, giấy đã vàng theo thời gian, nhưng vết mực trên giấy vẫn còn rõ.

Lạc Thần thần hết cả người. Nàng hiểu ra rằng chắc Mục đã lấy ra những bản cầm phổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này rồi.

Nàng yên lặng nhìn mấy bản thảo cầm phổ này, đột nhiên, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

phải vừa rồi hắn không nói với mình một tiếng nào đi luôn bởi vì trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình đã phát hiện mấy bản cầm phổ giao lưu giữa nàng Lục Giản Chi lúc trước không? Và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn không vui không?

Nàng lại nghĩ tới về Kiến Khang đã nhiều ngày, cảm giác của hắn mang đến cho nàng cũng không giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như lúc trước.

Tim nàng chợt thắt lại, nhìn ra cửa sổ đêm tối sắp mưa, trong lòng thầm lo lắngsốt ruột, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cực kỳ mong hắn về sớm để giải thích cho hắn hiểu.

……

Từ Doanh từng là nhạcnổi danh nhất trong cung, bởi tuổi già sức yếu từ mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước đã ra khỏi cung sống tại một viện nhỏ chật chội thành Nam. Cũng may ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn chút danh tiếng, bình thường thể dựa vào dạy đệ tử kỹ nữ kiếm sống, tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay không việc gì, vốn dĩ đã đi ngủ sớm nhưng lại bị lão bộc đánh thức, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108khách tới tìm ra tay rất rộng rãi.

Lão nhạc vội vàng đứng lên ra ngoài đón.

Bên ngoài gió đêm nổi lên, trong sân tán cây cổ thụ đung đưa xào xạc, trời không ngừng sấm chớp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắp mưa to rồi.

Ông ta nhìn thấymột người đàn ông trẻ tuổi thân hình cao lớn đứng trong viện, mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bào gió, khuôn mặt ẩn trong bóng đêm, biết hắn chính vị khách hào phóng kia, vội vàng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên mời đi vào trong nói chuyện.

Người đàn ông trẻ tuổi kia đứng bật động, chỉ hỏi ông ta:

Tôi nghe nói khúc phổ thể bày tỏ tình yêu. Ngài có thể đọc hiểu giải ý nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của nó không?

Từ Doanh ngẩn người rồi thở phào, nói:

Tất nhiên rồi. Ta đã thấm nhuần cả nửa đời người, hễ khúc phổđều nghe hiểu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý nghĩa bên trong đó.

Tốt quá. Tôi một khúc phổ muốn nhờ ngài xemgiải nghĩa nó.

Người đàn ông trẻ tuổi nói, lấy một bản nhạctrong ngực ra, đưa tới.

Hết chương 101

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 101 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc