GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 104

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lục Nương sửng sốt.

gái kia báo ra thân phận thật sự ngoài dự đoán.

Ban đầu ấy cũng không biết nên phản ứng như thế nào. Sau một lúc lâu mới bình tĩnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, vội bước lên hơi khom người hành lễ.

Lạc Thần đã đứng lên đưa tay ra đỡ lấy ấy.

– Tỷ tỷ không cần câu nệ đâu ạ. Muội nghe nói ngày đó chính tỷ tỷ đã ở trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công đường làm chứng cho lang quân muội, mới giúp lang quân thoát được ô danh. Lẽ ra phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội cảm ơn tỷ tỷ mới đúng, làm sao muội dám nhận lễ của tỷ được ạ?

Đối với một quý nữ con nhà cao môn, Lục Nương làm sao dám nhận lễ lớn như vậy, vội nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Không dám nhận xưng đó của phu nhân đâu ạ. Tôi xuất thân hạ đẳng, phu nhân cứ gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi Lục Nương đi, thế đã cùng vinh hành đối với tôi rồi.

Lạc Thần nói:

Kiếm của kẻ nghèo, hương thơm của kẻ hào hiệp. Tỷ tỷ lúc ấy dám lấy tính mạng chống lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cái ác, không sợ cường quyền ra mặt làm chứng, gạn đục khơi trong, khen tốt ghét xấu. Luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về cao khiết trượng nghĩa, người muội biết đừng nói chỉ một nữ tử, so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nam nhi thì cũng số một số hai. Muội kính trọng phong cách cao thượng thanh cao của tỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ cũng lớn hơn muội vài tuổi, lẽ nào không xứng đáng để muội gọi tỷ một tiếng tỷ tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay sao?

Lục Nương nao nao.

Tài năng danh tiếng của con gái Cao thị mấy năm trước ấy đã nghe nói đến, đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau khi nghe được khúc tiêu cầm hoà minh của nàng với Đại lang Lục gia thì càng hâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mộ. Nhưng cũng chỉ thếthôi.

ấy làm saothể nghĩ rằng một ngày nào đó, con gái Cao thị sẽ thực sự đứng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt mình nói chuyện với mình như thế này.

gái trẻ tuổi trước mặt này không chỉ có dung mạo tiên tử như lời đồn, cả người tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầy khí chất cao quý, cư xử nói năng không chút kiêu ngạo. Đặc biệt đối với một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong phong trần như mình lại lễ phép nhã nhặn như thế, nói những lời khen ngợi, còn dùng xưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ tỷ kính trọng đối với mình.

Đây loại lễ nghĩa gì, Lục Nương làm sao không biết. Làm sao không làm cho ấy cảm động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được chứ.

Cô ấy lại lần nữa bái tạ rồi mới ngồi lại xuống.

Ngồi xuống rồi, Lục Nương dần dần bình tĩnh lại.

Người thân phận địa vị như nàng tối nay lại hạ mình tới đây, gọi mình đến chắc chắn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện muốn nói rồi.

Lục Nương liền chờ nàng mở miệng. Sau hồi lâu cũng không nghe thấy nàng nói cả, lặng lẽ liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn một cái. Thấy ánh mắt nàng dán chặt vào chùm nến góc bàn, hơi hơi thất thần, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm sự. Trong lòng ấy cũng bắt đầu nảy sinh nghi hoặc, đột nhiên nghĩ đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khả năng, kinh ngạc một chút, lập tức nói:

tướng quân với tôi từ trước đến nay không hề quen biết cả. Tôi Tần Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều năm, đêm đó cũnglần đầu tiên thấy tướng quân xuất hiệnTần Lầu. Toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc hoàn toàn trùng hợp. Nếu như có mạo phạm phu nhân, mong phu nhân bỏ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho.

gái tên Lục Nương này tuy xuất thân Lâu quán nhưng cách hành xử lại rất khí phái, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi gặp mặt thấy ấy mang theo đàn cầm đến, cũng không thái độ ý tứ cẩn trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phần e thẹn như tưởng tượng, sự việc tuy bởi ấy mà xảy ra, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được giải quyết không gặp bất cứ rủi ro nào, hơn nữa ấy cũng đứng ra làm chứng, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202nỗ lực, gọi cô ấy tỷ tỷ chính xuất phát từ lòng biết ơn.

Lạc Thần ngồi xuống rồi còn đang do dự không biết nên hỏi chuyện thế nào, chợt ngheấy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng, ngụ ý giải thích quan hệ giữaấy Mục, biết ấy hiểu lầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý đồ đến đây của mình, bèn nhìnấy, mỉm cười.

Tỷ tỷ hiểu lầm rồi. Muội không hề suy nghĩ cả. Tối nay muội tới đây mạo muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mời tỷ tỷ lên thuyền là có chuyện khác muốn nhờ vả tỷ tỷ.

Nếu phu nhân điều không hiểu xin cứ hỏi, tôi biết thì sẽ nói hết. Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nương yên tâm, cung kính nói.

Lạc Thần cảm ơn, bấy giờ mới hỏi:

Tỷ tỷ thể kể lại tỉ mỉ những gì trải qua đêm đó cho muội nghe được không ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lang quân của muội tại sao lại đánh người khác bị thương nặng tới nông nỗi kia?

Muội nghe nói buổi tối đóngười kia hành vilễ với tỷ, lang quân vô tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp được, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ. Lang quân với người nọ đích thực là từng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 va chạm. Nhưng muội hiểu lang quân, với tình cách phong độ của huynh ấy dù là không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẫn nhịn được phải ra tay đánh người thì cũng không thể đến mức độ này được.

Nàng dừng một chút.

– Chắc tỷ tỷ cũng biết thân phận của người bị thương rồi, đó nhị công tử Lục gia. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc liên luỵ hai nhà, không phải việc nhỏ. Muội nghĩ mãi không hiểu, nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ tỷ đêm đó hẳn đã đích thân trải qua cho nên mới mạo muội đến hỏi.

Lục Nương lại sửng sốt.

Phu nhân của Lý Mục tới tìm mình, ban đầu ấy nghĩ nàng nghi ngờ Mục có tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với mình nên mới hành động đứng ra bênh vực mình, cho nên ấy mới vội muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202sạch quan hệ trước mặt nàng. Để khi con gái Cao thị lên tiếng nói mục đích đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình, Lục Nương hoàn toàn bất ngờ.

Chuyện xảy ra đêm đó,Hiệp vẫn luôn nghiêm trang dặn ấy, ra lệnh cho ấy bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những người mặt lúc đó không được tiết lộ một lời nào cho bất kỳ ai.

Cô ấy người trong phong trần, làm sao không biết, mật những việc xấu trên người đại quan quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân không thể để người khác biết được bị mình vừa khéo biết được, một khi không cẩn thận chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi chínhmất mạng, cho nên làm saodám thiếu cảnh giác?

Mục kia không muốn cầm phổ thê tử tặng cho Lục đại công tử bị người ta biết được, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều rất bình thường của con người.

ấy không nghĩ tới chính là, sự việc đã trôi qua nhiều ngày,ngay cả con gái Cao thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người sáng tác ra bản cầm phổ này lại hồn nhiên không hề biết gì về chuyện này cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Từ giọng điệu của nàng vừa rồi xem ra, sau khi Mục đêm đó trở về, hắn chẳng những không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối chất với nàng, ngược lại tựa hồ còn hoàn toàn giấu giếm chuyện này.

Chuyện đang diễn ra vậy?

Chuyện liên quan đến mật của hai vợ chồng, bản thân người chồng cũng không nói, Lục Nương làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám nói lung tung. Thấy gái kia hai mắt nhìn mình chăm chú thì không dám nhìn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, cụp mắt xuống, vội vàng nghĩ cách ứng phó.

Lạc Thần thấy ấy tránh ánh mắt của mình, băn khoăn trong lòng nàng thêm lớn hơn.

Nếu như nói lẽ ra chỉ ba bốn phần, vậy thì giờ phút này nghi ngờ kia đã khẳng định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảy tám phần. Sự việc thật sự phát sinh vào buổi tối hôm đó cùng với những gì được Đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành công bố vào ngày hôm sau nhất định không giống nhau.

Lục Nương này chắc chắn biết ẩn tình trong đó chẳng qua không dám nói ra.

Không giấu gì tỷ tỷ, chuyện tối đó bởi muội thấy khó hiểu, từng mấy lần hỏi lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi nhưng huynh ấy luôn nói rằng lỡ tay trả lời muội, né tránh không đáp.

Nàng nói.

Lục Nương ho khan, mỉm cười, cố gắng tỏ vẻ như không chuyện nói tiếp.

tướng quân đại trượng phu, làm vậycàng chứng tỏ rất yêu phu nhân. Chuyện vặt vãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như này đã qua thì cho qua đi, nghĩ chắc ngài ấy cũng không muốn nhắc lại tránh làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu nhân không vui. Phu nhân cần gì phải nghĩ nhiều. Hơn nữa là, tối đó đúng là không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xảy ra chuyện gì khác cả.

Lạc Thần im lặng một lát, chậm rãi nói:

Tỷ tỷ, sáng sớm ngày mai muội đi theo lang quân rời Kiến Khang. Tối nay muội tới tìm tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không sợ tỷ cười mình mà nói thật lòng với tỷ.

Muội không biết tỷ tỷ có người trong lòng muốn bên người đó đến bạch đầu giai lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay không. Lúc trước muội với lang quân kết duyên, nếu như tỷ tỷ lâu trong thành ắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng nghe nói đến rồi. thể đồng hành cùng lang quân đi được đến ngày hôm nay, người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết, nhưng muội lại biết, những khúc ngoặt trên đường đi không hề dễ dàng chút nào.

Lang quân đánh người khác bị thương nặng, suýt nữa bị kiện tụng, trước mặt muội lại tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nói, trong lòng muội biết chắc chắn liên quan đến muội, thế nhưng huynh ấy nhất quyết không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nóivới muội cả. Ngày mai phải đi rồi, lần tới quay về không biết sẽ khi nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng muộimang theo bao băn khoăn như thế, làm sao an tâm được? Muội nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ lui, lẽ chỉ tỷ mới giúp được muội, cho nên tối nay muội mới mạo muội© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới đây.

Nếu đổi lại người khác, nếu muộiyêu cầu, muội sẽ lấy tiền tài để đổi lấy. Nhưng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ thì lại khác. Danh tiếng Lục Nương tuy mấy ngày trước muội mới biết, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái thể làm ra hành vi trượng nghĩa như thế, liệu tiền tài có thể mua chuộc được không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bởi thế muội không dám ép buộc tỷ, muội chỉ dùng lòng thành cầu xin tỷ tỷ, cầu xin tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ tấm lòng đồng cảm nói sự thật cho muội, giải tỏa mối băn khoăn trong lòng muội. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ý cười trên mặt Lục Nương dần dần biến mất, hơi nhíu mày, lộ vẻ do dự, như trầm ngâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn nói lại thôi.

Lạc Thần nhìn thẳng vào cô ấy.

– Việc đêm đó muội đoán tỷ tỷ chắc đã được căn dặn, ắt là chỗ khó xử. Muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng biết nói như vậy chẳng khác nào bị người khác ép buộc. Thật lòng nói muội cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang suy nghĩ ôm hy vọng đến thử một lần. Nếu tỷ tỷ thật sự không muốn giúp muội, muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không dám nài ép. Tối nay muội đã làm phiền tỷ nhiều rồi, mong được tỷ tỷ thứ lỗi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần nở nụ cười buồn, hơi khom người với cô ấy.

đối diện, bất kể đổi lại ai, cho bị ép buộc, chuyện đêm hôm đó Lục Nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng quyết tâm không hé nửa chữ.

Nhưng giờ phút này nghe những lời dịu dàng đầy tình cảm của con gái Cao thị này, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận được nàng ràng ôm hy vọng rất nhiều, rồi lại hành động khắc chế, xem tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tác của nàng còn nhỏ hơn mình, nhưng mình đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi bầu không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ phép lịch sự dường như toát ra từ bên trong lẫn bên ngoài của nàng.

Trong lòngấy thậm chí còn thấy chút may mắn. May mắn lúc lấy trượng phu của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới kịp, ngăn cản nhị công tử Lục gia kia. Nếu không thì, giống như lời Lục Hoán Chi nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ cần đưa tiền, người bằng lòng làm chuyện này rất nhiều, giờ phút này, những lời đồn đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vớ vẩn, luận xôn xao đã sớm lan truyền ra ngoài rồi.

Tưởng tượng nếu như gái nhỏ xinh đẹp này phải chịu nhục nhã như vậy, lại thấy không đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng.

Lục Nương không do dự nữa, gật đầu, đứng lên đi đến trước giá cầm, ngồi xuống, tĩnh tâm nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đoạn giai điệu mình đã từng đàn thử, hai tay đặt lên dây đàn, đánh lên.

Lạc Thần nhìn động tác của Lục Nương, ban đầu thì mịt chưa hiểu gì, không biết sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy lại đột nhiên đánh đàn cho mình nghe. Cho đến khi nghe được giai điệu của nó được mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngón tay ấy gảy ra khỏi dây đàn, nàng mới chợt sững người.

Khúc nhạc này nghe hơi quen tai, giống như đã từng quen thuộc.

Sau vài giai điệu nữa, nàng đã nhận ra nó.

Đây chính là…

Hình như vào mùa xuân năm ngoái, mình đã đáp ứng yêu cầu của Lục Tu Dung sáng tác ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm khúc tặng cho Lục Giản Chi Giao Châu xa xôi đang ốm đau không vực dậy nổi.

Không hề nghe nhầm, nàng thể khẳng định.

Nhưng sao nữ tên Lục Nương này lại biết khúc phổ này của nàng đàn ra được?

Lạc Thần bị sốc nặng.

Lục Nương đàn xong đoạn nhạc mà mình còn nhớ xong, dừng lại, đứng lên đi đến trước mặt Lạc Thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại lần nữa ngồi quỳ xuống.

– Phu nhân thấy khúc nhạc này quen tai không?Lục Nương hỏi.

Lạc Thần như trong mộng mới tỉnh, nhìn ấy.

Tỷ tỷ…từ đâu được bản nhạc này?

Vừa mới thốt ra cầu hỏi, đột nhiên trong đầu nàng lóe lên, đột ngột trợn to mắt.

Lẽ nào Lục Hoán Chi?

Nàng thất thanh nói, đứng bật dậy.

Lục Nương gật đầu:

Tối hôm đó tôi còn chưa biết con trai Lục gia. Lúc tới đã lấy ra bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm phổ đó, nói tháng Ba năm ngoái cô đã sáng tác tặng cho trưởng công tử Lục gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bản nhạc tên Loan Phượng Minh, kêu chúng tôi đi truyền rộng ra ngoài. Tôi không nghe theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202bực bội xấu hổ, nói sẽ đi tìm người khác làm.

Đúng lúc đó lang quân xuất hiện chặn người lại, sau đó đóng cửa lại, ra tay…

Lục Nương nhớ lại cảnh tượng lúc đó, nói xong, thấy nàng như đứng không vững thì vội đỡ lấy.

Lạc Thần lấy lại bình tĩnh, chậm rãi ngồi trở về.

Mấy ngày nay, sau khi chuyện xảy ra, Lục Nương đôi khi quy nghĩ cũng cảm thấy nghi ngờ, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái Cao thị phu nhân của Mục liệu đúng là như lời Lục Hoán Chi nói sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gả cho Lý Mục vẫn còn vương vấn tình cũ với trưởng tử Lục gia đã mượn cầm phổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bày tỏ tình ý hay không? Tiếc lúc đó mình chỉ đàn một đoạn đầu tiên của khúc nhạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nên không thể nào hiểu được toàn bộ tâm cảnh của bản nhạc, trong lòng vẫn luôn mò. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tối nay, khi ngồi cùng với vị Lý phu nhân trẻ tuổi này, những nghi ngờ trong lòngấy toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộ đều đã biến mất.

Trực giác đã khiến ấy tin tưởng, rằng gái trẻ tuổi cao quý trước mặt này cho vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn tình cảm với người đàn ông khác thì cũng sẽ không bao giờ làm ra hành vi mất thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phận như thế này.

Huống chi là, nghe những lời nàng nói, tuy chỉ vài câu ít ỏi thôi, nhưng trong lời nói đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộc lộ tình cảm sâu sắc của ấy với phu quân, điều này rấtràng.

Lục Nương thấy nàng ngồi xuống, sắc mặt tái nhợt, hơi hơi mắt, đôi môi mím chặt, nét mặt rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ưu buồn bã, không dám nói thêm, lẳng lặng ngồi bên với nàng.

Lạc Thần cúi đầu, yên lặng ngồi một lát, thì thào khe khẽ:

Bản nhạc này đúng muội sáng tác ra, nhưng Lục Hoán Chi bôi nhọ muội…Tên khúc nhạc Loan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phượng đó cũng gã tự bịa đặt. Khi ấy huynh trưởng của nơi đất khách đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ôm mất tinh thần không vực dậy nổi…

Nàng cũng không biết vì sao mình lại thể giải thích nguyên do sáng tác khúc nhạc này cho Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nương vốn không quen biết, lẩm bẩm vài câu mới phản ứng lại, đột nhiên dừng lại.

Nàng từ từ ngước nhìn lên, nhìn gái đang dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, bèn nở nụ cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sửa lời nói:

Muội cảm ơn tỷ tỷ đã cho muội biết. Muội hiểu rồi. Tối nay muội đã quấy rầy tỷ tỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội xin phép. Sau này nếu như tỷ tỷ cần muội giúp, xin cứ lên tiếng ạ.

Lục Nương nói cảm ơn.

Lạc Thần đứng lên, lúc sắp đi lại đứng lại, hỏi:

Tỷ tỷ thanh danh của muội đắc tội với người ta, không biết Hiệp Đô vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an bài gì chưa ạ?

Lục Nương vội nói:

Phu nhân yên tâm, Đô vệ đã an bài rồi, đã phái người bảo vệ tôi rồi.

Lạc Thần gật đầu, đi ra khỏi khoang.

Lục Nương tiễn nàng, nhìn bóng dáng mảnh mai kia đi lên bờ, dưới sự bảo vệ của tuỳ tùng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên chiếc xe dừng đó, càng lúc càng xa, biến mất ở trong bóng đêm.

……

Mục ngày mai rời khỏi kinh thành, mấy người Hiệp tối nay đã chọn một tửu lầu nổi danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ở bờ tây con sông để tổ chức tiệc chiêu đãi tiễn đưa hắn.

Thịnh tình không thể chối từ, Mục tất nhiên đến dự tiệc, trong bữa tiệc ăn uống linh đình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi người rất vui vẻ, cho đến khi tiệc tan thì đã cuối giờ Tuất.

Mục cảm ơn mọi người, tạm biệt xong, người nào người nấy đều giải tán tách ra, hắn không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về nhà ngay lập tức đạp lên ánh trăng đi dạo bên bờ sông. Một mình hắn đối mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với dòng sông, yên lặng đứng một lát, lấy trong ngực bản cầm phổ đã nhăn nhúm vì trận mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm ấy ra, cuộn lại ném về phía con sóng sông ngày đêm cuộn trào giữa lòng sông.

Thứ đó vẽ ra một đường cong dài trong bầu trời đêm, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ, rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vùng xoáy ở trung tâm con sông cách đó hàng chục mét, ngay lập tức bị dòng nước dâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trào nuốt chửng, biến mất không còn tăm tích.

Mục xoay người lên ngựa phóng nhanh trở về.

Khi hắn về đến thì đã rất muộn, Cao Kiệu đã về phủ từ lâu. Người gác cổng thấy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng trở về thì đóng cửa cài then.

Mục trở về viện tử, đẩy cánh cửa phòng khép hờ ra, bước vào phòng.

Trong phòng đèn vẫn sáng, rèm giường buông xuống, đôi giày thêu của nàng đã bị cởi xuống đất, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lờ mờ nhìn thấy nàng nằm trên giường, bất động, biết lẽ nàng đã ngủ rồi, hắn nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi vào phòng tắm tắm rửa, sau đó đi ra, tắt đèn lên giường.

Lý Mục biết chuyện đêm mưa đó làm nàng sợ hãi. Mấy ngày nay, ban ngày nàng thoạt nhìn không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác thường, nhưng tới buổi tối lúc hai người cùng giường, đối với hắn, nàng vẫn nhu thuận như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũ, nhưng mà lại rất lạnh nhạt đối với chuyện đó, hoàn toàn không còn dáng vẻ nhiệt tình© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bám dính với hắn trên giường như trước kia nữa.

Mục biết nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục lại từ bóng ma đêm đó hắn đã mang đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nàng. Trong lòng hắn cũng rất hối hận. Nàng đã không hứng thú, hắn nhiên cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám động vào nàng, tránh để nàng lại chán ghét mình.

Đã mấy buổi tối rồi. Đêm nay lên giường, lại gần nàng, ngửi được mùi thơm nhàn nhạt từ tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 da thịt của nàng, Mục liền cảm thấy một cảm giác khát khao quen thuộc. Hắn ép mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được nghĩ đến, lăn qua lộn lại rất lâu, mãi sau mới đi vào giấc ngủ được.

Một đêm yên lặng, sáng ngày hôm sau, hai người thức dậy.

Lạc Thần dậy trước, đi xuống giường đến đầu giường vén màn lên, thúc giục hắn thức dậy.

Mục lẳng lặng nhìn, thấy nàng kéo màn giường lên giục mình một tiếng xong xoay người muốn đi, bèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với tay ra ôm lấy nàng, cánh tay nhẹ nhàng siết lại, Lạc Thần buổi sáng lúc tỉnh dậy chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn còn rất mềm, cả người nhào vào người hắn.

Mục lật người đè lên nàng.

Lạc Thần lắc lắc đầu, đưa tay chặn khuôn mặt hắn đang đổ về phía mình, nhìn hắn, thấp giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chàng đừng nghịch nữa, sáng sớm phải lên đường rồi. Người bên ngoài đầy kia kìa, đừng để cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẹ chờ lâu.

Bên ngoài hành lang tiếng bước chân thả nhẹ của nhóm già thị nữ đi lại phát ra.

Mục dừng lại.

Lạc Thần hơi mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy hắn ra ngồi dậy, cúi đầu sửa sang lại y phục rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi ra ngoài mở cửa, gọi người mang nước vào hầu hạ rửa mặt chải đầu.

Mục nhìn theo nàng, chậm rãi thở hắt ra một hơi, bên tai nghe được tiếng bước chân đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của vú già, đành phải đứng dậy.

Hai người mặc quần áo đi qua rửa mặt, cùng nhau đi gặp Cao Kiệu trưởng công chúa.

Một hồi bận rộn từ biệt nhau, vào giữa ngày, Mục mang theo Lạc Thần cùng với đám người Phàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành, A Cúc đi lên thuyền, theo đường thuỷ đi Kinh Khẩu.

Mấy ngày sau, thuyền đến bến tàu, hai người trở về gia.

Hai ngày trước thị đã nhận được tin tức ít ngày nữa con dâu với con trai trở về nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với A Đình vẫn luôn ngóng trông, cuối cùng ngày mong chờ hôm nay cũng đã tới, cả nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp nhau mừng tủi vui vẻ hạnh phúc thế nào cũng không phải nói nhiều.

Một năm trôi qua, sức khoẻ củathị vẫn rất tốt, A Đình thì cao hơn trước một cái đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trổthành dáng vẻ một thiếu nữ xinh đẹp rồi, trông thấy Lạc Thần, kêu lên nhào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới ôm lấy Lạc Thần, làm cho thị bật cười.

Cùng ngày gia cực kỳ náo nhiệt, Thẩm thị dẫn theo hai đứa con nhỏ nhiều hàng xóm láng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giềng cùng với Kinh Khẩu lệnh, bạn ngày trước của Mục nghe tin đều đến nhà thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi.

Thẩm thị đã lâu lắm rồi chưa được gặp trượng phu, nhớ mong cùng, Lý Mục mang theo thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Tưởng Thao cho chị. Hắn cũng đã tính toán, chờ cục diện Lũng Tây ổn định rồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ đón a mẫu, em gái và cả mấy người Thẩm thị nữa đi đến đó. Mọi người nghe vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì đều vui mừng hy vọng.

Mục Lạc Thần nhà mấy ngày, thị liền giục Mục mang Lạc Thần quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghĩa Thành sớm, bảo hai người không cần phải quá lo cho mình.

Mục thấy chỗ mẫu thân mọi thứ đều tốt, trong nhà bộc đầy đủ thì cũng yên tâm, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vợ chồng báo hiếu trước mặt mẹ thêm vài ngày nữa, tính toán sáng ngày mai sẽ lên đường quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về Nghĩa Thành.

Đêm trước khi đi, hắn giao chút muộn, lúc về thấy Lạc Thần chưa ngủ, chẳng những chờ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202còn hầu hạ hắn tắm gội, giúp hắn hắn mặc quần áo, cực kỳ dịu dàng săn sóc, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như đã quên hết chuyện không vui lúc trước, hắn thở phào nhẹ nhõm, lên giường rồi mượn chút men © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 say nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, thử thăm dò, đặt lòng bàn tay lên làn da láng mịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như của nàng.

Đã nhịn đói nhiều ngày, giờ phút này hắn chỉ càng thấy khát khao thêm, thấy nàng nằm bên cạnh, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như một con mèo ngoan, hoàn toàn yên tâm, ôm lấy nàng thân mật với nàng.

Lạc Thần thấp giọng nói:

Lang quân ơi, chàng thật sự không muốn nói với thiếp ạ?

Mục sựng lại, đáp một câu “không có”, tiếp tục thân mật với nàng.

Thiếp chuyện muốn nói với chàng.

Mùa xuân năm ngoái, chàng đi Nghĩa Thành, thiếp bị cha đưa về nhà. Sau đó thiếp biết được chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục Giản Chi Giao Châu bị đổ bệnh nặng rất lâu không khỏi tinh thần không phấn chấn, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái Lục gia cầu xin muội giúp. Muội bèn sáng tác một khúc nhạc, lấy khúc nhạc thay lời nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giao cho em gái Lục gia gửi cho Giản Chi.

Mục dừng lại.

Lạc Thần nói tiếp:

Tên khúc nhạc không phảiLoan Phượng Minh. Trong khúc nhạc càng không tình nam nữ gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chỉ bởitình nghĩa trước đây với Lục Giản Chi nên muội khích lệ huynh ấy phấn chấn tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần lên thôi.

Không nói với chàng lỗi của thiếp. Thiếp với Lục Giản Chi trước kia đúngthường qua lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với nhau. Nhưng từ sau khi gả cho chàng, thiếp đã coi huynh ấy huynh trưởng của mình.

Lang quân, chàng tin thiếp không?

Mục từ trước ngực nàng ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau, ánh mắt say đắm lúc nãy của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ từ biến mất.

Hắn rời khỏi người nàng, sầu muộn nói:

Ta tin.

Lạc Thần cắn chặt môi nhìn đỉnh màn, nói:

Vậy chàng muốn nói với thiếp không?

Mục lặng thinh một lát, nói:

Ta đã huỷ cầm phổ đi rồi. Nàng không cần lo lắng, sau này sẽ không ai biết việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này nữa.

Lạc Thần cũng lặng thinh theo, hồi lâu, cuối cùng khẽ nói:

Thiếp cảm ơn chàng đã bảo vệ thanh danh cho thiếp.

Mục như đã ngủ rồi, hồi lâu sau mới chậm rãi đưa tay ra một lần nữa ôm nàng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng, bàn tay vỗ nhè nhẹ phía sau lưng nàng mà trấn an, dịu dàng nói:

Việc đã qua rồi, nàng cũng đừng nghĩ nhiều nữa. Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm.

Lạc Thần vâng một tiếng, đờ đẫn một lát, nhắm mắt lại.

……

Sáng sớm ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, để tránh mọi người đưa tiễn, Mục cố ý dậy sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với Lạc Thần, từ biệt thị chuẩn bị rời Kinh Khẩu đi Nghĩa Thành.

Vẫn đi về phía tây dọc theo sông lớn, trước tiên đi một đoạn đường thủy, không nghĩ tới trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường đi đến bến đò, mới đi được một nửa, Kinh Khẩu lệnh lại mang theo đồ đuổi theo.

Thịnh tình không thể chối từ, Mục chỉ phải dừng lại.

Lạc Thần cách màn xe chào hỏi một tiếng với Kinh Khẩu lệnh, lại nói:

Các huynh cứ từ từ nói chuyện, thiếp đi trước.

Mục chỉ nghĩ nàng không đủ kiên nhẫn để chờ nên không để bụng, kêu Phàn Thành đưa đoàn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần đi lên thuyền trước, chờ mình qua đó sau.

Kinh Khẩu lệnh kia người nói nhiều, lễ tiết lại phải đủ, cứ dây dưa với Mục mãi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu ngừng, cuối cùng uống ba ly rượu đưa tiễn xong mới cho hắn đi.

Mục nhớ tới Lạc Thần sáng nay chào tạm biệt mẫu thân mình với A Đình, từ lúc xuất phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên đường đi không hề nói chuyện với mình một câu nào, cảm xúcvẻ như sa sút, sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để nàng đợi lâu, vừa mới thoát thân được lập tức chạy tới bến đò.

Khi hắn đến nơi lại giật mình phát hiện không thấy thuyền đâu cả, Lạc Thần cùng đoàn người của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ đều không thấy, chỉ còn lại mấy rương quần áo cùng tạp vật của mình ở lại bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bờ, bên cạnh một tuỳ tùng ngồi trông đồ.

Mục sửng sốt hồi lâu mới hồi phục lại, chạy qua hỏi:

Phu nhân đâu rồi?

Tuỳ tùng kia thấy hắn tới thì vội vàng đứng lên, mặt như đưa đám nói:

Phu nhân nói ấy không đi theo Lý lang quân đi Nghĩa Thành, kêu tự ngài đi đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy về Kiến Khang. Vừa rồi ấy đã cho người dong thuyền đi rồi.

Mục tim đập bộp một cái, chạy như bay đến trước bến đò, đứng bên bờ sông nhìn phía hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông xa xa.

Nhưng chỉ thấy dòng sông chảy xuôi về phía trước, lại thuận gió xuôi dòng, trước mắt chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một khoảng mênh mông, đâu thấy nửa bóng dáng con thuyền kia?

Hết chương 104

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 104 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App