GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 104

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lục Nương sửng sốt.

gái kia báo ra thân phận thật sự ngoài dự đoán.

Ban đầu ấy cũng không biết nên phản ứng như thế nào. Sau một lúc lâu mới bình tĩnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được, vội bước lên hơi khom người hành lễ.

Lạc Thần đã đứng lên đưa tay ra đỡ lấy ấy.

Tỷ tỷ không cần câu nệ đâu ạ. Muội nghe nói ngày đó chính tỷ tỷ đãtrên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công đường làm chứng cho lang quân muội, mới giúp lang quân thoát được ô danh. Lẽ ra phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muội cảm ơn tỷ tỷ mới đúng, làm sao muội dám nhận lễ của tỷ được ạ?

Đối với một quý nữ con nhà cao môn, Lục Nương làm sao dám nhận lễ lớn như vậy, vội nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Không dám nhận xưng đó của phu nhân đâu ạ. Tôi xuất thân hạ đẳng, phu nhân cứ gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi là Lục Nương đi, thế đã vô cùng vinh hành đối với tôi rồi.

Lạc Thần nói:

Kiếm của kẻ nghèo, hương thơm của kẻ hào hiệp. Tỷ tỷ lúc ấy dám lấy tính mạng chống lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái ác, không sợ cường quyền mà ra mặt làm chứng, gạn đục khơi trong, khen tốt ghét xấu. Luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về cao khiết trượng nghĩa, người mà muội biết đừng nói chỉ một nữ tử, so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nam nhi thì cũng số một số hai. Muội kính trọng phong cách cao thượng thanh cao của tỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ cũng lớn hơn muội vài tuổi, lẽ nào không xứng đáng để muội gọi tỷ một tiếng tỷ tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay sao?

Lục Nương nao nao.

Tài năng và danh tiếng của con gái Cao thị mấy năm trước ấy đã nghe nói đến, đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau khi nghe được khúc tiêu cầm hoà minh của nàng với Đại lang Lục gia thì càng hâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mộ. Nhưng cũng chỉ thế thôi.

ấy làm sao thể nghĩ rằng một ngày nào đó, con gái Cao thị sẽ thực sự đứng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt mìnhnói chuyện với mình như thế này.

gái trẻ tuổi trước mặt này không chỉ dung mạo tiên tử như lời đồn, mà cả người tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy khí chất cao quý,xử nói năng không chút kiêu ngạo. Đặc biệt là đối với một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong phong trần như mình lại lễ phép nhã nhặn như thế, nói những lời khen ngợi, còn dùng xưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ tỷ kính trọng đối với mình.

Đây loại lễ nghĩa gì, Lục Nương làm sao không biết. Làm sao không làm cho ấy cảm động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đượcchứ.

ấy lại lần nữa bái tạ rồi mới ngồi lại xuống.

Ngồi xuống rồi, Lục Nương dần dần bình tĩnh lại.

Người thân phận địa vị như nàng tối nay lại hạ mình tới đây, gọi mình đến chắc chắn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện muốn nói rồi.

Lục Nương liền chờ nàng mở miệng. Sau hồi lâu cũng không nghe thấy nàng nóicả, lặng lẽ liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn một cái. Thấy ánh mắt nàng dán chặt vào chùm nến góc bàn, hơi hơi thất thần, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm sự. Trong lòng ấy cũng bắt đầu nảy sinh nghi hoặc, đột nhiên nghĩ đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khả năng, kinh ngạc một chút, lập tức nói:

– Lý tướng quân với tôi từ trước đến nay không hề quen biết gì cả. Tôi Tần Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều năm, đêm đó cũng lần đầu tiên thấy Lý tướng quân xuất hiện Tần Lầu. Toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự việc hoàn toàn trùng hợp. Nếu như mạo phạm phu nhân, mong phu nhân bỏ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho.

gái tên Lục Nương này tuy xuất thân Lâu quán nhưng cách hành xử lại rất khí phái, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi gặp mặt thấy ấy mang theo đàn cầm đến, cũng không thái độ ý tứ cẩn trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 và có phần e thẹn như tưởng tượng, sự việc tuy bởi ấy xảy ra, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được giải quyết không gặp bất cứ rủi ro nào, hơn nữa cô ấy cũng đứng ra làm chứng, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nỗ lực, gọi ấy tỷ tỷ chính xuất phát từ lòng biết ơn.

Lạc Thần ngồi xuống rồi còn đang do dự không biết nên hỏi chuyện thế nào, chợt nghe cô ấy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng, ngụ ý giải thích quan hệ giữa ấy Mục, biết ấy hiểu lầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý đồ đến đây của mình, bèn nhìn ấy, mỉm cười.

Tỷ tỷ hiểu lầm rồi. Muội không hề suy nghĩ cả. Tối nay muội tới đây mạo muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mời tỷ tỷ lên thuyền chuyện khác muốn nhờ vả tỷ tỷ.

Nếu phu nhân có điều gì không hiểu xin cứ hỏi, tôi biết thì sẽ nói hết. – Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nương yên tâm, cung kính nói.

Lạc Thần cảm ơn, bấy giờ mới hỏi:

Tỷ tỷ thể kể lại tỉ mỉ nhữngtrải qua đêm đó cho muội nghe được không ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lang quân của muội tại sao lại đánh người khác bị thương nặng tới nông nỗi kia?

Muội nghe nói buổi tối đó người kia hành vi vô lễ với tỷ, lang quân tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp được, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ. Lang quân với người nọ đích thực là từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 va chạm. Nhưng muội hiểu lang quân, với tình cách phong độ của huynh ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhẫn nhịn được phải ra tay đánh người thì cũng không thể đến mức độ này được.

Nàng dừng một chút.

Chắc tỷ tỷ cũng biết thân phận của người bị thương rồi, đónhị công tử Lục gia. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự việc liên luỵ hai nhà, không phải việc nhỏ. Muội nghĩ mãi không hiểu, nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ tỷ đêm đó hẳnđã đích thân trải qua cho nên mới mạo muội đến hỏi.

Lục Nương lại sửng sốt.

Phu nhân củaMục tới tìm mình, ban đầu ấy nghĩ nàng nghi ngờ Mục tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với mình nên mới hành động đứng ra bênh vực mình, cho nên ấy mới vội vã muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sạch quan hệ trước mặt nàng. Để khi con gái Cao thị lên tiếng nóimục đích đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình, Lục Nương hoàn toàn bất ngờ.

Chuyện xảy ra đêm đó, Hiệp vẫn luôn nghiêm trang dặn ấy, ra lệnh cho ấy bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những người mặt lúc đó không được tiết lộ một lời nào cho bất kỳ ai.

Cô ấy người trong phong trần, làm sao không biết, mật những việc xấu trên người đại quan quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân không thể để người khác biết được bị mình vừa khéo biết được, một khi không cẩn thận chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi chínhmất mạng, cho nên làm sao dám thiếu cảnh giác?

Mục kia không muốn cầm phổ thê tử tặng cho Lục đại công tử bị người ta biết được, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là điều rất bình thường của con người.

ấy không nghĩ tới chính là, sự việc đã trôi qua nhiều ngày, ngay cả con gái Cao thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người sáng tác ra bản cầm phổ này lại hồn nhiên không hề biết về chuyện này cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Từ giọng điệu của nàng vừa rồi xem ra, sau khi Mục đêm đó trở về, hắn chẳng những không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối chất với nàng, ngược lại tựa hồ còn hoàn toàn giấu giếm chuyện này.

Chuyệnđang diễn ra vậy?

Chuyện liên quan đến mật của hai vợ chồng, bản thân người chồng cũng không nói, Lục Nương làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mà dám nói lung tung. Thấygái kia hai mắt nhìn mình chăm chú thì không dám nhìn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, cụp mắt xuống, vội vàng nghĩ cách ứng phó.

Lạc Thần thấy ấy né tránh ánh mắt của mình, băn khoăn trong lòng nàng thêm lớn hơn.

Nếu như nói lẽ ra chỉba bốn phần, vậy thì giờ phút này nghi ngờ kia đã khẳng định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bảy tám phần. Sự việc thật sự phát sinh vào buổi tối hôm đó cùng với nhữngđược Đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành công bố vào ngày hôm sau nhất định không giống nhau.

Lục Nương này chắc chắn biết ẩn tình trong đó chẳng quakhông dám nói ra.

Không giấutỷ tỷ, chuyện tối đó bởi muội thấy khó hiểu, từng mấy lần hỏi lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi nhưng huynh ấy luôn nói rằng lỡ tay trả lời muội, tránh không đáp.

Nàng nói.

Lục Nương ho khan, mỉm cười, cố gắng tỏ vẻ như không có chuyện nói tiếp.

– Lý tướng quânđại trượng phu, làm vậy càng chứng tỏ rất yêu phu nhân. Chuyện vặt vãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như này đã qua thì cho qua đi, nghĩ chắc ngài ấy cũng không muốn nhắc lại tránh làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu nhân không vui. Phu nhân cần phải nghĩ nhiều. Hơn nữa là, tối đó đúng không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xảy ra chuyện khác cả.

Lạc Thần im lặng một lát, chậm rãi nói:

Tỷ tỷ, sáng sớm ngày mai muội đi theo lang quân rời Kiến Khang. Tối nay muội tới tìm tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không sợ tỷ cười mình mà nói thật lòng với tỷ.

Muội không biết tỷ tỷ người trong lòng muốn bên người đó đến bạch đầu giai lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay không. Lúc trước muội với lang quân kết duyên, nếu như tỷ tỷ lâu trong thành ắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng nghe nói đến rồi. thể đồng hành cùng lang quân đi được đến ngày hôm nay, người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết, nhưng muội lại biết, những khúc ngoặt trên đường đi không hề dễ dàng chút nào.

– Lang quân đánh người khác bị thương nặng, suýt nữa bị kiện tụng, ở trước mặt muội lại tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nói, trong lòng muội biết chắc chắn liên quan đến muội, thế nhưng huynh ấy nhất quyết không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói với muội cả. Ngày mai phải đi rồi, lần tới quay về không biết sẽ khi nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng muội mang theo bao băn khoăn như thế, làm saoan tâm được? Muội nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ lui, lẽ chỉ tỷ mới giúp được muội, cho nên tối nay muội mới mạo muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới đây.

Nếu đổi lại người khác, nếu muội yêu cầu, muội sẽ lấy tiền tài để đổi lấy. Nhưng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ thì lại khác. Danh tiếng Lục Nương tuy mấy ngày trước muội mới biết, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái thể làm ra hành vi trượng nghĩa như thế, liệu tiền tài thể mua chuộc được không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bởi thế muội không dám ép buộc tỷ, muội chỉ dùng lòng thành cầu xin tỷ tỷ, cầu xin tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ tấm lòng đồng cảm nói sự thật cho muội, giải tỏa mối băn khoăn trong lòng muội. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ý cười trên mặt Lục Nương dần dần biến mất, hơi nhíu mày, lộ vẻ do dự, như trầm ngâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn nói lại thôi.

Lạc Thần nhìn thẳng vào ấy.

Việc đêm đó muội đoán tỷ tỷ chắcđã được căn dặn, ắt chỗ khó xử. Muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng biết nói như vậy chẳng khác nào bị người khác ép buộc. Thật lòng nói muội cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang suy nghĩ ôm hy vọng đến thử một lần. Nếu tỷ tỷ thật sự không muốn giúp muội, muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không dám nài ép. Tối nay muội đã làm phiền tỷ nhiều rồi, mong được tỷ tỷ thứ lỗi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần nở nụ cười buồn, hơi khom người với ấy.

đối diện, bất kể đổi lạiai, cho bị ép buộc, chuyện đêm hôm đó Lục Nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng quyết tâm không hé nửa chữ.

Nhưng giờ phút này nghe những lời dịu dàng đầy tình cảm của con gái Cao thị này, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận được nàng ràng ôm hy vọng rất nhiều, rồi lạihành động khắc chế, xem tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tác của nàng còn nhỏ hơn mình, nhưng mình đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi bầu không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lễ phép lịch sự dường như toát ra từ bên trong lẫn bên ngoài của nàng.

Trong lòng ấy thậm chí còn thấy chút may mắn. May mắn lúc lấy trượng phu của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới kịp, ngăn cản nhị công tử Lục gia kia. Nếu không thì, giống như lời Lục Hoán Chi nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ cần đưa tiền, người bằng lòng làm chuyện này rất nhiều, giờ phút này, những lời đồn đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vớ vẩn, luận xôn xao đã sớm lan truyền ra ngoài rồi.

Tưởng tượng nếu như gái nhỏ xinh đẹp này phải chịu nhục nhã như vậy, lại thấy không đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng.

Lục Nương không do dự nữa, gật đầu, đứng lên đi đến trước giá cầm, ngồi xuống, tĩnh tâm nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đoạn giai điệu mình đã từng đàn thử, hai tay đặt lên dây đàn, đánh lên.

Lạc Thần nhìn động tác của Lục Nương, ban đầu thì mịt chưa hiểu gì, không biết sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy lại đột nhiên đánh đàn cho mình nghe. Cho đến khi nghe được giai điệu củađược mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngón tayấy gảy ra khỏi dây đàn, nàng mới chợt sững người.

Khúc nhạc này nghe hơi quen tai, giống như đã từng quen thuộc.

Sau vài giai điệu nữa, nàng đã nhận ra nó.

Đây chính là…

Hình như vào mùa xuân năm ngoái, mình đã đáp ứng yêu cầu của Lục Tu Dung sáng tác ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm khúc tặng cho Lục Giản Chi Giao Châu xa xôi đang ốm đau không vực dậy nổi.

Không hề nghe nhầm, nàng thể khẳng định.

Nhưngsao nữ tên Lục Nương này lại biết khúc phổ này của nàng đàn ra được?

Lạc Thần bị sốc nặng.

Lục Nương đàn xong đoạn nhạc mình còn nhớ xong, dừng lại, đứng lên đi đến trước mặt Lạc Thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại lần nữa ngồi quỳ xuống.

Phu nhân thấy khúc nhạc này quen tai không? Lục Nương hỏi.

Lạc Thần nhưtrong mộng mới tỉnh, nhìn ấy.

Tỷ tỷ…từ đâu được bản nhạc này?

Vừa mới thốt ra cầu hỏi, đột nhiên trong đầu nàng lóe lên, đột ngột trợn to mắt.

Lẽ nàoLục Hoán Chi?

Nàng thất thanh nói, đứng bật dậy.

Lục Nương gật đầu:

Tối hôm đó tôi còn chưa biết con trai Lục gia. Lúc tới đã lấy ra bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm phổ đó, nói tháng Ba năm ngoái cô đã sáng tác tặng cho trưởng công tử Lục gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản nhạc tên Loan Phượng Minh, kêu chúng tôi đi truyền bá rộng ra ngoài. Tôi không nghe theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108bực bội xấu hổ, nói sẽ đi tìm người khác làm.

Đúng lúc đó lang quân xuất hiện chặn người lại, sau đó đóng cửa lại, ra tay…

Lục Nương nhớ lại cảnh tượng lúc đó, nói xong, thấy nàng như đứng không vững thì vội đỡ lấy.

Lạc Thần lấy lại bình tĩnh, chậm rãi ngồi trở về.

Mấy ngày nay, sau khi chuyện xảy ra, Lục Nương có đôi khi quy nghĩ cũng cảm thấy nghi ngờ, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái Cao thị phu nhân của Mục liệu đúngnhư lời Lục Hoán Chi nói sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gả cho Mục vẫn còn vương vấn tình với trưởng tử Lục gia đã mượn cầm phổ mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bày tỏ tình ý hay không? Tiếc lúc đó mình chỉ đàn một đoạn đầu tiên của khúc nhạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên không thể nào hiểu được toàn bộ tâm cảnh của bản nhạc, trong lòng vẫn luôn mò. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Tối nay, khi ngồi cùng với vị phu nhân trẻ tuổi này, những nghi ngờ trong lòng ấy toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ đều đã biến mất.

Trực giác đã khiến ấy tin tưởng, rằng gái trẻ tuổi cao quý trước mặt này cho vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn tình cảm với người đàn ông khác thì cũng sẽ không bao giờ làm ra hành vi mất thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phận như thế này.

Huống chi là, nghe những lời nàng nói, tuy chỉ vài câu ít ỏi thôi, nhưng trong lời nói đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộc lộ tình cảm sâu sắc củaấy với phu quân, điều này rất ràng.

Lục Nương thấy nàng ngồi xuống, sắc mặt tái nhợt, hơi hơi mắt, đôi môi mím chặt, nét mặt rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ưu buồn bã, không dám nói thêm, lẳng lặng ngồi bên với nàng.

Lạc Thần cúi đầu, yên lặng ngồi một lát, thì thào khe khẽ:

Bản nhạc này đúng muội sáng tác ra, nhưng Lục Hoán Chi bôi nhọ muội…Tên khúc nhạc Loan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phượng gì đó cũng tự bịa đặt. Khi ấy huynh trưởng của nơi đất khách đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ôm mất tinh thần không vực dậy nổi…

Nàng cũng không biết vì sao mình lại thể giải thích nguyên do sáng tác khúc nhạc này cho Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nương vốn không quen biết, lẩm bẩm vài câu mới phản ứng lại, đột nhiên dừng lại.

Nàng từ từ ngước nhìn lên, nhìn gái đang dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, bèn nở nụ cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sửa lời nói:

Muội cảm ơn tỷ tỷ đã cho muội biết. Muội hiểu rồi. Tối nay muội đã quấy rầy tỷ tỷ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muội xin phép. Sau này nếu như tỷ tỷ cần muội giúp, xin cứ lên tiếng ạ.

Lục Nương nói cảm ơn.

Lạc Thần đứng lên, lúc sắp đi lại đứng lại, hỏi:

Tỷ tỷthanh danh của muội đắc tội với người ta, không biết Hiệp Đô vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an bài chưa ạ?

Lục Nương vội nói:

Phu nhân yên tâm, Đô vệ đã an bài rồi, đã phái người bảo vệ tôi rồi.

Lạc Thần gật đầu, đi ra khỏi khoang.

Lục Nương tiễn nàng, nhìn bóng dáng mảnh mai kia đi lên bờ, dưới sự bảo vệ của tuỳ tùng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên chiếc xe dừng đó, càng lúc càng xa, biến mất trong bóng đêm.

……

Mục ngày mai rời khỏi kinh thành, mấy người Hiệp tối nay đã chọn một tửu lầu nổi danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bờ tây con sông để tổ chức tiệc chiêu đãi tiễn đưa hắn.

Thịnh tình không thể chối từ, Mục tất nhiên là đến dự tiệc, trong bữa tiệc ăn uống linh đình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mọi người rất vui vẻ, cho đến khi tiệc tan thì đã cuối giờ Tuất.

Mục cảm ơn mọi người, tạm biệt xong, người nào người nấy đều giải tán tách ra, hắn không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về nhà ngay lập tức đạp lên ánh trăng đi dạo bên bờ sông. Một mình hắn đối mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với dòng sông, yên lặng đứng một lát, lấy trong ngực bản cầm phổ đã nhăn nhúm trận mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm ấy ra, cuộn lại và ném về phía con sóng sông ngày đêm cuộn trào giữa lòng sông.

Thứ đó vẽ ra một đường cong dài trong bầu trời đêm, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ, rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vùng xoáy trung tâm con sông cách đó hàng chục mét, ngay lập tức bị dòng nước dâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trào nuốt chửng, biến mất không còn tăm tích.

Mục xoay người lên ngựa phóng nhanh trở về.

Khi hắn về đến thì đãrất muộn, Cao Kiệu đã về phủ từ lâu. Người gác cổng thấy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng trở về thì đóng cửa cài then.

Mục trở về viện tử, đẩy cánh cửa phòng khép hờ ra, bước vào phòng.

Trong phòng đèn vẫn sáng, rèm giường buông xuống, đôi giày thêu của nàng đã bị cởi xuống đất,thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lờ mờ nhìn thấy nàng nằm trên giường, bất động, biết lẽ nàng đã ngủ rồi, hắn nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi vào phòng tắm tắm rửa, sau đó đi ra, tắt đèn lên giường.

Mục biết chuyện đêm mưa đó làm nàng sợ hãi. Mấy ngày nay, ban ngày nàng thoạt nhìn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác thường, nhưng tới buổi tối lúc hai người cùng giường, đối với hắn, nàng vẫn nhu thuận như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũ, nhưng lại rất lạnh nhạt đối với chuyện đó, hoàn toàn không còn dáng vẻ nhiệt tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bám dính với hắntrên giường như trước kia nữa.

Mục biết nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục lại từ bóng ma đêm đó hắn đã mang đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nàng. Trong lòng hắn cũng rất hối hận. Nàng đã không có hứng thú, hắn nhiên cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dám động vào nàng, tránh để nàng lại chán ghét mình.

Đã mấy buổi tối rồi. Đêm nay lên giường, lại gần nàng, ngửi được mùi thơm nhàn nhạt từ tóc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 da thịt của nàng, Mục liền cảm thấy một cảm giác khát khao quen thuộc. Hắn ép mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được nghĩ đến, lăn qua lộn lại rất lâu, mãi sau mới đi vào giấc ngủ được.

Một đêm yên lặng, sáng ngày hôm sau, hai người thức dậy.

Lạc Thần dậy trước, đi xuống giường đến đầu giường vén màn lên, thúc giục hắn thức dậy.

Mục lẳng lặng nhìn, thấy nàng kéo màn giường lên giục mình một tiếng xong xoay người muốn đi, bèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với tay ra ôm lấy nàng, cánh tay nhẹ nhàng siết lại, Lạc Thần buổi sáng lúc tỉnh dậy chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn còn rất mềm, cả người nhào vào người hắn.

Mục lật người đè lên nàng.

Lạc Thần lắc lắc đầu, đưa tay chặn khuôn mặt hắn đang đổ về phía mình, nhìn hắn, thấp giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Chàng đừng nghịch nữa, sáng sớm phải lên đường rồi. Người ở bên ngoài đầy kia kìa, đừng để cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ chờ lâu.

Bên ngoài hành lang có tiếng bước chân thả nhẹ của nhóm già thị nữ đi lại phát ra.

Mục dừng lại.

Lạc Thần hơi mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy hắn ra ngồi dậy, cúi đầu sửa sang lại y phục rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ra ngoài mở cửa, gọi người mang nước vào hầu hạ rửa mặt chải đầu.

Mục nhìn theo nàng, chậm rãi thở hắt ra một hơi, bên tai nghe được tiếng bước chân đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của già, đành phải đứng dậy.

Hai người mặc quần áo đi qua rửa mặt, cùng nhau đi gặp Cao Kiệu trưởng công chúa.

Một hồi bận rộn từ biệt nhau, vào giữa ngày, Mục mang theo Lạc Thần cùng với đám người Phàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành, A Cúc đi lên thuyền, theo đường thuỷ đi Kinh Khẩu.

Mấy ngày sau, thuyền đến bến tàu, hai người trở về gia.

Hai ngày trước thị đã nhận được tin tức ít ngày nữa con dâu với con trai trở về nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108với A Đình vẫn luôn ngóng trông, cuối cùng ngày mong chờ hôm nay cũng đã tới, cả nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp nhau mừng tủi vui vẻ hạnh phúc thế nào cũng không phải nói nhiều.

Một năm trôi qua, sức khoẻ của thị vẫn rất tốt, A Đình thì cao hơn trước một cái đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trổ thành dáng vẻ một thiếu nữ xinh đẹp rồi, trông thấy Lạc Thần, kêu lên nhào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới ôm lấy Lạc Thần, làm cho Lư thị bật cười.

Cùng ngày gia cực kỳ náo nhiệt, Thẩm thị dẫn theo hai đứa con nhỏnhiều hàng xóm láng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giềng cùng với Kinh Khẩu lệnh, bạn ngày trước củaMục nghe tin đều đến nhà thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi.

Thẩm thị đã lâu lắm rồi chưa được gặp trượng phu, nhớ mongcùng,Mục mang theothư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Tưởng Thao cho chị. Hắn cũng đã có tính toán, chờ cục diện Lũng Tây ổn định rồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ đón a mẫu, em gái cả mấy người Thẩm thị nữa đi đến đó. Mọi người nghe vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đều vui mừng hy vọng.

Mục Lạc Thần ở nhà mấy ngày, Lư thị liền giục Mục mang Lạc Thần quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nghĩa Thành sớm, bảo hai người không cần phải quá lo cho mình.

Mục thấy chỗ mẫu thân mọi thứ đều tốt, trong nhà bộc đầy đủ thì cũng yên tâm, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ chồng báo hiếu trước mặt mẹ thêm vài ngày nữa, tính toán sáng ngày mai sẽ lên đường quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về Nghĩa Thành.

Đêm trước khi đi, hắn giao chút muộn, lúc về thấy Lạc Thần chưa ngủ, chẳng những chờ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn hầu hạ hắn tắm gội, giúp hắn hắn mặc quần áo, cực kỳ dịu dàng săn sóc, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như đã quên hết chuyện không vui lúc trước, hắn thở phào nhẹ nhõm, lên giường rồi mượn chút men © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 say nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, thử thăm dò, đặt lòng bàn tay lên làn da láng mịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như của nàng.

Đã nhịn đói nhiều ngày, giờ phút này hắn chỉ càng thấy khát khao thêm, thấy nàng nằm bên cạnh, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như một con mèo ngoan, hoàn toàn yên tâm, ôm lấy nàng thân mật với nàng.

Lạc Thần thấp giọng nói:

Lang quân ơi, chàng thật sự không có gì muốn nói với thiếp ạ?

Mục sựng lại, đáp một câu “không có”, tiếp tục thân mật với nàng.

Thiếpchuyện muốn nói với chàng.

Mùa xuân năm ngoái, chàng đi Nghĩa Thành, thiếp bị cha đưa về nhà. Sau đó thiếp biết được chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lục Giản ChiGiao Châu bị đổ bệnh nặng rất lâu không khỏi tinh thần không phấn chấn, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái Lục gia cầu xin muội giúp. Muội bèn sáng tác một khúc nhạc, lấy khúc nhạc thay lời nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giao cho em gái Lục gia gửi cho Giản Chi.

Mục dừng lại.

Lạc Thần nói tiếp:

Tên khúc nhạc không phải Loan Phượng Minh. Trong khúc nhạc càng không tình nam nữ gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chỉ bởi tình nghĩa trước đây với Lục Giản Chi nên muội khích lệ huynh ấy phấn chấn tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần lên thôi.

Không nói với chàng lỗi của thiếp. Thiếp với Lục Giản Chi trước kia đúng thường qua lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với nhau. Nhưng từ sau khi gả cho chàng, thiếp đã coi huynh ấyhuynh trưởng của mình.

Lang quân, chàng có tin thiếp không?

Mục từ trước ngực nàng ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau, ánh mắt say đắm lúc nãy của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ từ biến mất.

Hắn rời khỏi người nàng, sầu muộn nói:

Ta tin.

Lạc Thần cắn chặt môi nhìn đỉnh màn, nói:

Vậy chàng muốn nóivới thiếp không?

Mục lặng thinh một lát, nói:

Ta đã huỷ cầm phổ đi rồi. Nàng không cần lo lắng, sau này sẽ khôngai biết việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này nữa.

Lạc Thần cũng lặng thinh theo, hồi lâu, cuối cùng khẽ nói:

Thiếp cảm ơn chàng đã bảo vệ thanh danh cho thiếp.

Mục như đã ngủ rồi, hồi lâu sau mới chậm rãi đưa tay ra một lần nữa ôm nàng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng, bàn tay vỗ nhè nhẹ phía sau lưng nàng trấn an, dịu dàng nói:

Việc đã qua rồi, nàng cũng đừng nghĩ nhiều nữa. Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm.

Lạc Thần vâng một tiếng, đờ đẫn một lát, nhắm mắt lại.

……

Sáng sớm ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, để tránh mọi người đưa tiễn, Mục cố ý dậy sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với Lạc Thần, từ biệt thị chuẩn bị rời Kinh Khẩu đi Nghĩa Thành.

Vẫnđi về phía tây dọc theo sông lớn, trước tiên đi một đoạn đường thủy, không nghĩ tới trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường đi đến bến đò, mới đi được một nửa, Kinh Khẩu lệnh lại mang theo đồ đuổi theo.

Thịnh tình không thể chối từ, Mục chỉ phải dừng lại.

Lạc Thần cách màn xe chào hỏi một tiếng với Kinh Khẩu lệnh, lại nói:

Các huynh cứ từ từ nói chuyện, thiếp đi trước.

Mục chỉ nghĩ nàng không đủ kiên nhẫn để chờ nên không để bụng, kêu Phàn Thành đưa đoàn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần đi lên thuyền trước, chờ mình qua đó sau.

Kinh Khẩu lệnh kia người nói nhiều, lễ tiết lại phải đủ, cứ dây dưa với Mục mãi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chịu ngừng, cuối cùng uống ba ly rượu đưa tiễn xong mới cho hắn đi.

Mục nhớ tới Lạc Thần sáng nay chào tạm biệt mẫu thân mình với A Đình, từ lúc xuất phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đường đi không hề nói chuyện với mình một câu nào, cảm xúc vẻ như sa sút, sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để nàng đợi lâu, vừa mới thoát thân được lập tức chạy tới bến đò.

Khi hắn đến nơi lại giật mình phát hiện không thấy thuyền đâu cả, Lạc Thần cùng đoàn người của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn bộ đều không thấy, chỉ còn lại mấy rương quần áo cùng tạp vật của mình lại bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bờ, bên cạnh một tuỳ tùng ngồi trông đồ.

Mục sửng sốt hồi lâu mới hồi phục lại, chạy qua hỏi:

Phu nhân đâu rồi?

Tuỳ tùng kia thấy hắn tới thì vội vàng đứng lên, mặt như đưa đám nói:

Phu nhân nói ấy không đi theo lang quân đi Nghĩa Thành, kêu tự ngài đi đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy về Kiến Khang. Vừa rồi ấy đã cho người dong thuyền đi rồi.

Lý Mục tim đập bộp một cái, chạy như bay đến trước bến đò, đứng bên bờ sông nhìn phía hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đông xa xa.

Nhưng chỉ thấy dòng sông chảy xuôi về phía trước, lại thuận gió xuôi dòng, trước mắt chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một khoảng mênh mông, đâu thấy nửa bóng dáng con thuyền kia?

Hết chương 104

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 104 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc