GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bài kiểm tra thứ hai, sân tập bắn.

Lục Giản Chi đến trước tiên, lấy cung tiễn, đi đến chỗ bắn, đứng yên một lát, sau đó cài tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên dây cung, kéo cung, cánh cung căng tròn như hình trăng tròn. Lỗ mộnghai bên mũi cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 do dùng toàn lực cánh tay nên bị áp đảo, dần dần phát ra thanh âm rung động lách cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhẹ.

Ngay khi dây cung căng đến mức tưởng như sắp đứt trong giây lát, y đột ngột buông ngón tay vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đè lên cán tên ra.

Mũi tên trong nháy mắt thoát khỏi trói buộc rời dây cung, tựa như tia chớp bắn thẳng về phía trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rít gào phá không, ngay sau đó “phập” một tiếng, không sai không kém, ghim thẳng vào bên trong lỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiền ở tấm bia đối diện.

Một tiễn trúng!

Không những như thế, trong cả quá trình này động tác bắn tên của y bất kể ổn định cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên hay là nhắm chuẩn đều thuận thục như nước chảy mây trôi, không bất cứ sự trì trệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào, thể nói cùng hoàn mỹ.

Người thủ bia ngắm đối diện bước lên kiểm tra, lấy cờ ra biểu thị đã qua ải.

Ngay lập tức, một tràng pháo tay bên trong sân tập bắn bộc phát ra.

Những người vây xem ngoại trừ đệ tử môn sinh hai nhà Cao, Lục thì đều là những người mâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuẫn với hai gia đình này, giờ phút này tận mắt chứng kiến tài bắn cung của Lục Giản Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không thể không thán phục.

Trưởng tử của Lục gia quả nhiên danh bất truyền.

Những tiếng cổ vũ trong trường bắn phía sau anh ta vẫn liên tục, Lục Giản Chi lại như không nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy gì. Y để cung tên xuống, ngẩng lên nhìn về cửa ải thứ ba, cũng chính hướng thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biện, rồi chạy nhanh đến đó.

Nhưng mà vừa mới chạy được tầm mười bước, bên tai y đột nhiên yên tĩnh trở lại.

Đâymột cảm giác rất kỳ lạ.

Như yết hầu của mấy trăm người sân tập bắn phía sau lưng như trong giây phút này đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy.

Câm nín tập thể!

Lục Giản Chi thức dừng bước, vừa quay đầu lại.

Mục theo sát y đã đến.

Không chỉthế, ngay trong khoảnh khắc thời gian lúc mình mới vọt ra tầm mười bước, hắn đã buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cung tiễn ra. Bên trong lỗ tiền hồng tâmcuối đường bắn của anh ta, thật sâu, cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghim vào một mũi tên.

Cán tên vẫn còn rung nhẹ nhanh với lực còn sót lại chưa cạn kiệt.

Lục Giản Chi dường như nghe được âm thanh rung động đặc biệt phát ra kia.

Một lát trước sân tập bắn còn tràn ngập tiếng reo ủng hộ thì ngay vào khoảnh khắcMục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuất hiện cùng với mũi tên hắn b ắn ra ra kia thì đã yên lặng xuống.

Gần như không có người nào nhìn thấy Mục giương cung thả tên như thế nào thì mũi tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã rời dây cung.

Không những nhanh, lực đạo còn giống như lôi đình mang theo vạn quân, thoáng ngậm lấy sát khí.

lẽ bởi không kịp phản ứng, hoặc cũnglẽ trong tình huống gấp gáp không kịp chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị, bọn họ cũng không biết mình rốt cuộc có nên chăng reo khen ngợi mũi tên b ắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra củaMục hay nên làm như không thấy, điều này mới làm cho xuất hiện một màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 diễn kịch tính như vậy.



Loại sát nhân được luyện tập trong trận thực hành trong sa trường bản chất khác biệt rất lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với tiễn pháp tinh diệucon cháu tộc luyện tập từ nhỏ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này.

bên trong chiến trường giết đỏ mắt, không thời giancũng không hội để ngắm cung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nỏ thủ làm được luôn thể phóng mũi tên của mình góc tốt nhất. Ngoài việc ổn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất có thể, chính xác tàn nhẫn thì khôngbiện pháp sinh tồn nào khác.

vậy, những nỏ thủ đã tồn tại qua nhiều trận chiến đến cuối cùng vẫn tồn tại. Nỏ thủ – © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hổ khí giết người sắc bén.

Thân pháp của họ lẽ không đẹp, động tác cũng không đẹp mắt, nhưng lại thể trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gian ngắn nhất b ắn ra mũi tên chuẩn xác nhất, có uy lực đoạt mệnh nhất, đây chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biện pháp duy nhất để họ sống sót sau mỗi trận chiến.

Trong mấy năm đầu tiên khi Mục tham gia quân đội, hắn đã từng làm nỏ thủ. Hắn từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một trong những nỏ thủ xuất sắc nhất.



Mục gần như chỉ vừa bắn một phátbuông cung tiễn xuống. Sau đó không chút do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào, hắn xoay người chạy về hướng Hổ Sơn.

Lục Giản Chi nhìn về phía bóng lưng của hắn đi về hướng Hổ Sơn, ánh mắt chăm chú, trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lộ ra một tia hoảng hốt.

Một lát sau, y đột ngột quay người lại, cũng nhanh chóng đuổi theo về hướng kia.

Hai người, một trước một sau trèo lên Hổ Sơn.

Tin tức này nhanh chóng lan truyền đến trên đài quan sát.

bài kiểm tra thứ hai, hai người cũng coi như ngang bằng nhau.

Nhưng không biết sao Lục Giản Chi ở cửa ải cuối cùng lại nghĩ thế nào đột ngột từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh Biện lựa chọn đi Hổ Sơn cùng Lý Mục.

Kết quả này quả thực khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.

Rất hiển nhiên, Lục Quang trước đó cũng hoàn toàn không sự chuẩn bị nào đối với sự lựa chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của con trai mình. Ông ta giật mình, đồng thời cũng rất không vui vẻ. Nhưng mà rất nhanh liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 che giấu tâm tình của mình, ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc.

Cao Kiệu nhìn về hướng Hổ Sơn, cau mày. Những người còn lại thìxào bàn tán, rối rít đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên, không ngừng nhìn quanh, chờ đợi kết quả sau cùng.



Hổ Sơn tên “Sơn”, thực ra nó là một hang động được hình thành tự nhiên trong lòng núi. Trước kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên trong giam giữ mãnh thú dùng để giết lẫn nhau để lấy lòng quý tộc. Về sau bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỏ hoang, nhưng cái tên thì vẫn được giữ lại.

hôm nay, nơi này bắt đầu sử dụng lại.

Chướng ngại vật của bài kiểm tra thứ ba chính một con mãnh hổ bị nhốt trong động. Con mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hổ này chẳng những đã trải qua nhiều trận đánh giết đồng loại, xưngđến nay, hơn nữa, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba ngày gần đây đều bị bỏ đói.

Hung hãn thế nào thể nghĩ.

Hang hổ nằm trong một hang sâu phía dưới, lối đi vào vách núi dốc đứng, quái thạch lởm chởm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có thể mượn lực leo trèo trên dưới. Trong hang rất u tối, đứng cửa hang không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy cảnh sâu trong hang động, chỉ thể thoáng nghe được tiếng hổ gầm không ngừng vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vọng ra.

cửa hang một người huấn luyện thú, mắt xanh mũi cao, một người Hồ, trông thấy Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng Lục Giản Chi cùng xuất hiện thì bước lên đón, khom người nói:

Mãnh hổ ngay dưới huyệt. Nơi tôi đứng cửa vào, lối ra nằmphía tây. Hai vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lang quân cần tiến vào từ nơi này đi ra từ cửa tây mới tính qua cửa. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường gặp hổ thể giết, cũng thể không giết, nhiên muốn làm cũng được. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lang quân nào nửa đường không đánh lại thì thể trở lại đánh vào vách động, tôi canh giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ở đây, nghe được thì sẽ buông thang dây xuống kéo lang quân đi lên.

Người luyện thú lại chỉ vào một giá binh khí, nói:

Đây binh khí dùng để phòng thân, mời hai vị lang quân chọn dùng.

Trên kệ chỉ treo hai cây trường côn, ngoài ra không có vật khác.

Lục Giản Chi cùng Mục đều tự lấy một cây, dùng cả tay chân bám vách núi đi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hang động.

Muốn đi từ đây sang lối ra cũng chỉ men theo địa thế hang động đi,hang động lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dường như chỉmột con đường hầm khoét giữa lưng chừng núi, càng đi sâu vào trong thì càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấp hẹp dần.

nơi hẹp nhất bên trong, độ rộng chỉ đủ cho hai con ngựa song song đi qua mà thôi.

Không gian dịch vốn hạn, cộng thêm ác hổ cản đường, khí duy nhất phòng thân lại chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cây trường côn, lực sát thương hạn.

Tuy khoảng cách giữa đông và tây của động không dài nhưng mức độ khó của cửa ải này như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào có thể nghĩ.

Lục Giản Chi cùng Mục cầm trường côn của mình, một trái một phải từ từ đi vào sâu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hang động.

Men theo vách động, mặc cứ cách một đoạn cắm một cây đuốc chiếu sáng, nhưng càng đi sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào trong thì ánh sáng càng u ám, ánh lửa chiếu rọi hình hóng hai người lên vách động, lờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mờ, còn chưa đi được mấy bước, đột nhiên, chỗ sâu phía đối diện một làn gió mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo mùi tanh hôi đập vào mặt.

Ngay sau đó, bóng đen nhoáng một cái, một con mãnh hổ đột nhiên từ chỗ tối nhảy ra ngoài, ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường đi của hai người.

Đâymột hổ trưởng thành hình thể to lớn, cực kỳ cường tráng, mắt hổ phát ra ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 màu xanh, cực kỳ đáng sợ.

Cơn đói làm cho cực kỳ nôn nóng hưng phấn.

nhìn chằm chằm vào hai vị khách không mời mà đến đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, màu xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong mắt sáng rực, khóe miệng ch ảy nước dãi, vừa gầm gào vừa không ngừng đi tới đi lui, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như nhất thời còn chưa quyết định được công kích con mồi nào trước.

Một hổ hai người, cứ duy trì thế đó một chốc lát.

Mục chậm rãi đưa trường côn ra, vào thân vách động, phát ra âm thanh thanh thúy.

Ác hổ bị thu hút, đột nhiên xông về phía hắn.

Mục bất động, ngay vào lúc bổ nhào tới trước mặt thì lăn ra khỏi đó, xông tới.

Con hổ vồ hụt.

Mục nhảy lên một cái chạy nhanh về phía trước.

Lục Giản Chi theo sát phía sau.

Con hổ quay người lại, nổi giận gầm lên một tiếng, đuổi theo hai người, khoảng cách càng ngày càng gần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc sắp đuổi kịp thì tung người nhảy lên, nhào tới Lục Giản Chi gần hơn.

Lục Giản Chi cấp tốc hạ thấp người,tránh nhào tới này.

Con hổ vượt qua đỉnh đầu y, bịch một tiếng, bốn móng rơi xuống đất, một lần nữa ngăn cản đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi.

Đoạn vách động này đã bắt đầu trở nên chật hẹp, bị thân hình khổng lồ của con hổ chặn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn nhiều chỗ để vượt qua.

Mục cùng Lục Giản Chi nhìn nhau, không hẹn cầm côn một trái một phải, nhanh chóng nhào tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ con hổ kia.

“Phộc phộc” hai tiếng rất trầm, xương đỉnh đầu con hổ một trái một phải bị ăn hai gậy.

Một đòn này cả hai đều dùng mười phần lực, lực dồn vào thân gậy.

Con hổda cứng thịt dày nhưng bị đánh trúng đầu cũng choáng váng mắt hoa lên, gào lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng,thể lắc như bị say rượu.

Trong khoảnh khắc này, hai người cùng đồng thời nắm lấy cơ hội nhân lúc con hổ còn đang bị đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa lấy lại tinh thần tiếp tục chạy nhanh về phía trước, rất nhanh đã đến chỗ đoạn hẹp nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mà lúc này, tiếng gầm gừ của con mãnh hổ phía sau vang lên, cũng đuổi theo, đã gần sát bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tai.

Thanh âm gầm phẫn nộ điên cuồng củachấn động toàn bộ vách núi, đá vụn cùng bụi bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong tầng nham thạch trên đỉnh đầu rào rào rơi xuống.

Lục Giản Chi chăm chú nắm chặt trường côn trong tay, cắn răng nói:

Mục, xửxong thứ này hai chúng ta tiếp tục quyết đấu một trận. Kẻ thua phải rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏi cuộc thi hôm nay, không còn đủ cách làm con rể của Cao thị nữa.

Mục nhìn chằm chằm vào con hổ đang nhào tới lần nữa kia, cười nhạt:

Đúng hợp ý tôi!

Ánh mắt trầm xuống, không hề tránh, đón đầu xông lên, vung cây gậy trong tay lên, “phộc” một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trúng vào móng vuốt của con hổ đang nhào tới mình.

Theo một tiếng gào lên, móng vuốt của con hổ bị gãy.

vồ của con hổ biến mất, từ giữa không trung rơi xuống đất.

Lục Giản Chi cấp tốc đuổi theo, cùng với Mục hai cây gậy đánh như mưa về phía con hổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Con hổ ban đầu còn điên cuồng, nhưng dần dần sức mạnh của yếu đi, miệng phun máu. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gậy cuối cùng, Mục phát lực đánh vào chính giữa đầu con hổ, xương thiên linh theo lực đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vỡ vụn.

Mà cây gậy kia cũng theo âm thanh đó gãy thành hai đoạn.

Con hổ phát ra tiếng gào thảm thiết rất dài, cố giãy giụa đứng lên, lắcloạng choạng mấy lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại lần nữa ngã nhào xuống dưới đất, bất động, chết tại chỗ.

Mục bước lên nhặt hai đoạn gậy bị gãy lên, đi xuyên qua thông đạo chật hẹp, đi ra lối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra.

Lục Giản Chi đi theo.

Tia sáng đằng trước theo thời gian dần dần sáng lên, nơi này cũng thoáng đãng lên.

Hai người một trước một sau đi vào phía dưới giếng trời chỗ lối ra, đứng đối mặt với nhau.

Lý Mục nói:

Lục công tử, mời.

Vừa mới đấu một trận với con mãnh hổ khiến cho đầu, mặt và quần áo của hai người đều loang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lổ những vết máu phun ra từ miệng hổ. Đôi mắt của Lục Giản Chi cũng hơi đỏ, so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dáng vẻ lúc trước tưởng như hai người khác nhau.

Y nhìn chằm chằm Mục, cầm côn nhào tới.

Mục hai tay cầm hai đoản côn đón đầu trường côn của y. Sau mấy hiệp, cánh tay bị trúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đầu côn quét ngang tới, cả người theo đó cũng loạng choạng một thoáng.

Hai mắt Lục giản Chi càng đỏ hơn, dưới chân không ngừng, trường côn quét qua, một lần nữa tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục.

“Bộp” một tiếng, bả vai trái của Lý Mục lại trúng một đòn.

Mục híp mắt lại.

Lần thứ ba, lúc đầu côn trong tay Lục Giản Chi một lần nữa đâm về phía cổ họng Mục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn chẳng những không tránh ngược lại còn ném hai đoạn côn trong tay đi, dấn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới nghênh đón, hai tay nhanh như chớp giật đột ngột nắm lấy đầu côn.

Đôi bên tiếp tục phát lực, giác đấu lẫn nhau.

Mặt Lục Giản Chi dần dần đỏ lên, trên trán bắt đầu thấm mồ hôi. Hai bên giữ lẫn nhau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trận, y bị lực đạo đối diện bị đẩy lui lại, từng bước lui lại, cho đến khi phần lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị đè vào vách động.

Mục lần nữa phát lực, trường côn dần dần cong dần, bỗng nhiên biến thành hình dạng vòm cầu.

Gãy.

Hắn trầm thấp thét to một tiếng.

“Cạch”

Thân côn quả nhiên theo tiếng thét kia gãy thành hai đoạn.

Cánh tay của Lục Giản Chi bị lực đạo đáng sợ từ trước đến nay chưa từng cảm nhận bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ làm cho chấn động run lên, lồ ng ngực theo đó cũng cuồn cuộn huyết khí. Còn chưa kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm ra bất kỳ phản ứng nào, “phù” một tiếng, đoạn đầu côn bị gãy mang theo gai gỗ nhọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoắt chống ngay vào cổ họng y.

Khoảnh cách với cổ y còn chưa tới nửa tấc.

Mặt Lục Giản Chi trong nháy mắt không còn huyết sắc, sắc mặt cũng biến sang màu trắng bệch.

Nếu như đây đao kiếm, đấuđòi mạng thì giờ phút nay máu tươi của y đã bắn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thước rồi.

Hai người đối mặt chỉ chốc lát.

Mục thu đoạn côn gãy kia, tiện tay ném xuống đất, lui lại một bước, nói:

Cảm ơn đã nhường.

Xoay người đi.

Lục Giản Chi tựa vào vách đá, không nhúc nhích, ánh mắt yên lặng nhìn hắn leo lên vách đá, bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dáng giống như linh viên rất nhanh đã biến mất cửa hang phía trên đỉnh đầu.

...

Tình cảnh bên trong Hổ Sơn như thế nào người bên ngoài không cách nào nhìn thấy được. Chỉ nghe bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong không ngừng lan truyền ra tiếng hổ gầm trầm thấp, âm thanh gần như chấn động sơn cốc, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho những đệ tử tộc ngay cả cưỡi ngựa cũng không quen cùng hoảng sợ.

Dần dần, tiếng hổ gầm cuối cùng biến mất, nhưng mãi mà không thấy hai người ra khỏi Hổ Sơn, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người bắt đầu không giữ được bình tĩnh nữa, bàn tán sốt sắng không ngừng.

Lục Quang hiển nhiên hơi chút bất an, nhưng lại không dám biểu lộ lộ liễu trước mặt bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người, ngồi chỗ đó càng bày ra vẻ nghiêm túc hơn.

Thần sắc của Cao Kiệu lại trở nên cực kỳ nặng nề nghiêm trang, thậm chí còn đứng lên đi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đài quan sát, nhìn về hướng Hổ Sơn, nét mặt lộ sự nôn nóng.

Đúng vào lúc này, giám quan nhanh chóng từ trên núi đi xuống, chạy lên trên đài quan sát.

Mọi người biết kết quả của bài kiểm tra thứ ba thì đồng loại xông tới.

Giám quan hành lễ với Hưng Bình Đế:

Khởi bẩm bệ hạ, cửa thứ ba đã phân ra thắng thua, tướng quân đã ra khỏi Hổ Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước Lục công tử, đang đi l3n đỉnh núi rồi.

– Mau nhìn kìa.

Đột nhiên không biếtaito lên.

Cao Kiệu quay đầu lại nhìn về phía đỉnh núi.

Một bóng người màu đen đứng dưới đình phong, dựng cung bắn tên.

Theo mũi tên rời cung, thù du bị buộc trên đỉnh phong đỉnh bị bắn rơi xuống.

Lục công tử thế nào rồi? Cao Kiệu lập tức hỏi một câu.

Bẩm tướng công, Lục công tử bình an sự, đã rời hỏi Hổ Sơn rồi.Người kia nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cao Kiệu thoáng thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa nhìn bóng dáng người đang đi xuống núi, tâm tình ngũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị tạp trần, thực sự khó diễn tả thành lời.

Thắng bại đã định, không hề biến số.

Toàn bộ những người trên đài quan sát người đắc ý nhất e phải kể tới Hứa Tiết.

Ông ta cố nén ý nghĩ muốn phá lên cười sung sướng, liếc sang Lục Quang, bắt gặp sắc mặt Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quang ràng đã chuyển sang xanh mét lại còn phải cố bày ra nụ cười gượng với những đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liêu đang đi đến an ủi mình, trong lòng càng sảng khoái sung sướng.

Mục đi dọc theo đường núi, từ dưới đỉnh núi đi về phía đài quan sát.

Trên đường đi, hắn đi đến đâu người hai bên đường nhanh chóng nhường đường, ánh mắt khác nhau.

ao ước, ghen tị,bội phục, đương nhiên cũngnhững lo lắng.

Trưởng công chúa Tiêu Vĩnh Gia vẫn luôn ngồi sau màn che không đợi kết thúc đã đứng dậy, dưới sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 che chở của người hầu nhanh chóng rời đi.

Đằng sau tấm màn che khác, một vị phụ nhân ngồi cùng với Úc Lâm Vương phi Chu Tễ Nguyệt liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn bóng lưng của Tiêu Vĩnh Gia, thấp giọng cười khẩy:

Vương phi thấy sắc mặt ta rồi chứ? Trắng bệch kìa. Bình thường đã trát ba cân phấn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt rồi sợ rằng cũng không trắng như lúc này đâu. Lần này lấy thân phận trưởng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúa đi ép buộc bệ hạ chỉ sợ cũng khó làm được. Thật không ngờ ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày hôm nay…

ta thì thầm nói, thấy Chu Tễ Nguyệt không phản ứng gì, đôi mắt nhìn xuyên qua màn lụa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỏng che mặt giống như đang nhìn đó, liền nhìn theo ánh mắt Chu Tễ Nguyệt, thấy là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục đang từ đường núi đi đến.

ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng thẳng tắp như kiếm kia, chợt như ngộ ra đó, che miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười khẽ, chậm rãi nói:

– Đã nhìn thấy nhiều nam tử còn đẹp hơn đám đànphụ nữ chúng ta, vị Lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này không ngờ lại phong phạm rất đặc biệt. Nhìn cậu ta kìa, chắc hẳn trong chuyện kia rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạnh mẽ…

Ghé sát bên tai Chu Tễ Nguyệt thì thầm nói câuđó.

Chu Tễ Nguyệt giống như tức giận, véo ta một cái, vị phụ nhân kia bât cười, cả người run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rẩy như cánh hoa, tiếng cười theo gió phiêu lãng ra ngoài, gây ra một loạt ánh mắt tò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ những ong bướm phía dưới.



Dưới số những ánh mắt phía dưới, Mục trở lại trước đài quan sát, hành lễ với Hưng Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đế rồi quay sang Cao Kiệu, cung kính dâng thù du lên, nhưng không hề mở miệng nói chuyện.

Nếu nói hôm nay so tài ba cửa ải, nếu nói Cao Kiệu không lòng thiên vị chút nào thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải. Theo phỏng đoán ban đầu của ông, cửa ải thứ nhất Mục chắc chắn sẽ chậm hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lục Giản Chi, cho cửa thứ hai hắnthể cấp tốc vượt qua thì đến cửa thứ ba, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với võ công của hắn, với điều kiện tiên quyết côn bổng trong tay đối phó một con mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hổ hẳn sẽ không đến mức gặp nguy hiểm lớn, nhưng mà cũng sẽ không dễ dàng vượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua.

Với tình hình tương tự, chỉ cần Lục Giản Chi phát huy tốt ở cả ba cửa ải, thì cuộc tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tài hôm nay khả năng y giành được chiến thắng sẽ trênMục.

Cao Kiệu không ngờ được là, Lục Giản Chi lẽ lòng kiêu ngạo của con cháu tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã khinh thường dùng thanh biện để qua ải chiến thắng, đã quyết định lựa chọn cùng Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng nhau thông qua cửa ải cuối cùng.

May mắn Lục Giản Chi cũng không bị thương, nếu không, ông khó mà không cảm thấy lỗi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lục gia.

Giờ phút này, bên tai ông chỉ còn lại tiếng rít gào của gió núi.

Cao Kiệu nhắm mắt lại, từ từ mở ra, nhìnMục đứng yên lặng trước mặt, cuối cùng thốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra câu nói lẽ câu nói khó khăn nhất trong cuộc đời này của mình:

Trong cuộc thi hôm nay, Mục đã giành chiến thắng. Kể từ hôm nay, Mục chính con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rể của Cao Kiệu ta!

Hết chương 17

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc