GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 50

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Gã đàn ông hung hãn và thô lỗ đi rồi nhưng Chu Tễ Nguyệt vẫn còn chưa hết kinh hoảng, xụi lơ dưới nền đất, nhìn chằm chằm vào thanh bảo kiếm với mục đích là lấy lòng Lý Mục, trong lòng vừa xấu hổ vừa căm hận. Sau một lúc lâu, bà ta mới dần dần hồi hồn lại, muốn đứng dậy nhưng tay chân bủn rủn, gọi thị nữ tới đỡ lại chẳng có tiếng đáp lại. Biết đám người hầu này đều dặt một lũ lười nhác, có lẽ là nhân cơ hội đi hẹn hò với thị vệ rồi, nghiến răng kèn kẹt, cố gắng tự đứng lên, chộp lấy chiếc bình hoa men ngọc, phẫn uất ném ra ngoài cửa sổ.

Bình sứ rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ vụn, trong màn đêm yên tĩnh này nghecùng đinh tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhức óc.

Bên ngoài phòng cuối cùng cũng tiếng bước chân, hình như người đang đi lên lầu.

Một chạy đi đâu hết rồi, còn không mau vào hầu hạ ta?

Chu Tễ Nguyệt phừng phừng lửa giận quát ra với bên ngoài.

Cánh cửa vốn khép hờ theo tiếng quát bị người ta từ từ đẩy ra, một người xuất hiệnbên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài cửa.

Trong phòng ánh sáng tối tăm, chính là bởi thế nên vừa nãy Chu Tễ Nguyệt mới không thấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tớiai, mới nhận lầm người đàn ông xấukia Mục, cho nên mớimột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 màn nhục nhã như thế.

Nhưng mà lúc này mới chỉ liếc một cái bà ta đã nhìn thấy rõ người ở bên ngoài cửa.

Không phải ai khác trưởng công chúa Tiêu Vĩnh Gia!

Chu Tễ Nguyệt chấn động, mức độ khiếp sợ phải nói không kém đột ngột nhìn thấy gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 to đầy râu ria xấulúc vừa rồi. ta giật mình hoảng sợ, vừa tiếp tục cao giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gọi người hầu, vừa lao đến bên cửa sổ nhìn xuống, loáng thoáng nhìn thấy dưới làu một nhóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đang canh giữ lối vào, ràng người của Tiêu Vĩnh Gia mang đến.

Chu Tễ Nguyệt sững người một lúc, không thể di chuyển, nhìn Tiêu Vĩnh Gia thong thả bước vào đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía mình, cuối cùng dừngtrước mặt mình. Cả người thẳng tắp, sắc mặt lạnh băng, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như hai cái móc đào móc tim người ghim trên người mình.

Trưởng công chúa, ngọn gió nào tối nay thổi bà tới chỗ…

Chu Tễ Nguyệt cuối cùng cũng bình tĩnh lại, trên mặt nở một nụ cười, chữ “ta” còn chưa kịp nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết, không hề báo trước, Tiêu Vĩnh Gia lại giơ cánh tay lên, một tiếng “bốp” cực kỳ vang dội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáng xuống mặt ta. Ngay sau đó là cảm giác đau đớn bỏng rát, Chu Tễ Nguyệt sững sờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi kịp phản ứng che một bên má, giận giữ hét:

Ngươi điên à? Ngươi dám đánh ta…

Còn chưa nói hết, lại “bốp” một tiếng, một bên mặt kia lại bị ăn một cái tát vang dội, nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rát.

Tiêu Vĩnh Gia đeo vài chiếc nhẫn trên ngón tay, kim loại cứng rắn quét vào mặt Chu Tễ Nguyệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa bị cào xước mặt nhưng cũng để lại trên mặt ta vết hằn rất đỏ, nóng rát đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhức.

Chu Tễ Nguyệt sống ba mươi mấy năm nào đã từng bị ăn thiệt như thế, bị giáng cho hai cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tát, không nhịn được cơn giận, theo bản năng cũng giơ tay lên muốn tát lại người đối diện.

Tiện nhân, ngươi dám động một ngón tay vào ta thử xem?

Tiêu Vĩnh Gia không hề tránh, chỉ nhìn chằm chằm ta, lạnh lùng nói.

Cánh tay của Chu Tễ Nguyệt khựng lại giữa không trung, không dám vung vẩy, một lát sau từ từ buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống, mặt lúc đỏ lúc tái, miễn cưỡng nói:

Tiêu Vĩnh Gia, nơi này chỗ của ta, ngươi tự tiện xông vào muốn làm gì?

“Bốp”.

Lại thêm một bạt tai thật mạnh nữa làm cho Chu Tễ Nguyệt không đứng vững, cả người lảo đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổ người xuống đất, tóc mai tán loạn, bên bị tát hai lần để lại năm dấu tay sưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỏ tươi, khóe miệng chậm rãi chảy ra một vệt máu.

Chu Tễ Nguyệt, ngươi đụng đến con rể Tiêu Vĩnh Gia ta, thưởng cho ngươi mấy cái bạt tai, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để dạy ngươi sau này làm người như thế nào!

Đánh ngươi, chỉ ngại làm bẩn tay ta thôi!

Ngươi nhớ kỹ cho ta, nếu để ta biết còn lần sau thì không chỉ mấy cái tát đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giản này thôi đâu.

Tiêu Vĩnh Gia ta dụng nhưng đối phó với hạng dâm phụ như ngươi thì vẫn dả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tiêu Vĩnh Gia nói xong, rút ra một mảnh khăn lụa trắng tinh, lau lòng bàn tay cũng hơi sưng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình rồi ném khăn đi, lại không nhìn Chu Tễ Nguyệt lấy một cái, bỏ đi ra ngoài.

Một đôi bộ diêu đầu phượng trên tóc đong đưa theo bước chân của bà.

Chu Tễ Nguyệt che một bên sưng to của mình, mắt trợn to nhìn hằm hằm vào người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang bỏ đi kia, đột ngột cười lạnh.

Tiêu Vĩnh Gia! Ngươi chẳng qua chỉmột người vợ bị chồng bỏ rơi thôi. trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta ngươi thì uy phong gì? biết ngươi bị người khác châm biếm sau lưng ngươi không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phải đấy, ta dâm phụ, trượng phu cũng không thích ta, nhưng ít nhất đến giờ ta vẫn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sung sướng. Còn ngươi…

ta dùng ánh mắt khinh thường nhìn Tiêu Vĩnh Gia từ trên xuống dưới, miệng chậc chậc, lắc đầu.

Ngươi ăn mặc lộng lẫy trước mặt thiên hạ, nhưng chỉ sợ buổi tối trong phòng giải đầy hạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đậu ngươi nhặt cũng không đủ nhỉ? Trước kia ngươi chuyên cậy thế phá hoại hôn nhân của ta, cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi Cao Kiệu của ta, bây giờ thì thế nào? Huynh ấy không hề chạm vào ngươi một chút nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong mắt huynh ấy, ngươi chỉ là một người phụ nữtri tâm địa rắn rết mà thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngươi ngoài cái danh hào rỗng ra thìcái gì?

Tiêu Vĩnh Gia làm như không nghe thấy gì, tiếp tục đi ra ngoài.

Năm xưa nếu như không phải ngươi chặn ngang thì Chu gia ta đã liên hôn với Cao gia rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngươi cướp Cao Kiệu, hại ta gả cho một kẻ phế nhân. Ngươi hại cả đời ta, ta vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhường nhịn ngươi, ngươi vẫn còn liên tục chèn ép ta, bao nhiêu năm nay vẫn luôn nhằm vào ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

– Tiêu Vĩnh Gia, trượng phu của ngươi năm đó hận ngươi hại Thiệu Ngọc Nương phải gieo mình xuống sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không hòa thuận với ngươi, ngươi oán hận ta làm cái gì? Cũng là ông trời mắt, quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 báo mà, để ta chứng kiến tình cảnh nông nỗi ngày hôm nay của ngươi. Không chỉ báo lên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi mà còn báo lên người con gái của ngươi! Ngươi bản lĩnh thì tới giết ta đi. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ta muốn được nhìn thấy ngươi đáng buồn cười thế nào. Cười ngày cười tháng cười năm, cười kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cục cả đời này của ngươi!

Chu Tễ Nguyệt ngửa mặt lên trời cười to, cười đến nước mắt rơi xuống.

Tiêu Vĩnh Gia ban đầu vẫnmột biểu hiện thờ ơ, người đã đi ra tới cửa rồi đột ngột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng bước, chậm rãi quay đầu lại.

Làm sao ngươi biết Thiệu Ngọc Nương?

Bà nhìn chằm chằm Chu Tễ Nguyệt dưới đất, lạnh lùng hỏi.

Chu Tễ Nguyệt giật nảy mình, bấy giờ mới ý thức được mình đã lỡ lời, sắc mặt biến đổi, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể phủ nhận được, nhanh chóng đè nỗi sợ hãi trong lòng xuống, chỉ cười lạnh:

Làm sao ta không thể biết? Năm xưa Cao Kiệu Bắc phạt mang ta về, muốn nạp cô ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm thiếp, ngươi lại muốn giết ta, chuyện này cả thành Kiến Khang ai không biết?

Tiêu Vĩnh Gia đứng yên, sắc mặt xanh mét, giống như bị bịt kín bởi một tầng băng đen.

Đó câu chuyện cũ của mười sáu mười bảy năm trước.

Tiêu Vĩnh Gia mới vừa gả cho Cao Kiệu được mấy năm, sinh hạ Lạc Thần không lâu. Khi Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về trong lần Bắc phạt cuối cùng mang về đôi tỷ đệ Thiệu thị.

Thiệu thị vốn cũng là đại tộc phương Bắc, trong những năm đầu tiên họ không kịp di chuyển về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nam, cũng không được chính quyền người Hồ trọng dụng, gia đạo suy tàn. Đôi tỷ đệ này dòng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thiệu thị, cha mẹ đều đã chết, phải đi ăn nhờ đậu. Lúc Cao Kiệu lĩnh quân đến, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã bị thương do trúng tên trong trận chiến, do thời tiết lúc đó quá nóng, vết thương trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyển biến xấu hơn. Tổ tiên của Thiệu Phụng Chi linh dược, nghe tin đã chạy đến hiến dược, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quả thật có công hiệu, vết thương của Cao Kiệu khỏi hẳn. Sau khi Bắc phạt thất bại, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông lĩnh quân trở về phía Nam thì đôi tỷ đệ này cũng đi theo ông.

Bởi tỷ đệ Thiệu thị có ơn cứu mạng trượng phu, Tiêu Vĩnh Gia rất cảm kích, thấy Thiệu Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nương mới tới Kiến Khang không có nơi nương tựa, cũng tri thức hiểu lễ nghĩa, thục huệ trinh tĩnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người nói một hai câu đỏ mặt, bởi cũng khá xinh đẹp, sợ cô ta ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài bị người khác ức hiếp đón cô ta vào trong phủ đối xử như khách quý. Lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bởi ta ít hơn mình một tuổi, chưahôn phối, ban đầu còn sắp xếp hôn sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho ta nhưng bịta uyển chuyển từ chối hết.

Cứ như vậy mấy tháng trôi qua, mọi chuyện đều ổn, một ngày nọ, Tiêu Vĩnh Gia từ Kim Sơn Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ Phật trở về phát hiện Thiệu Ngọc Nương đã rời khỏi phủ rồi, hỏi thì nghe nóita © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được đệ đệ mình đón ra ngoài rồi.

ta được đón đi vội vàng như thế, Tiêu Vĩnh Gia rất khó hiểu, nhưng cũng chưa bao giờ nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ. Cho đến mấy ngày sau mới nghe được tin tức, nói rằng buổi tối lúc bà đang chùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiền, Cao Kiệu dự tiệc xong về nhà, say chuếnh choáng đi ngủ, lúc nửa đêm vừa lúc hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân đi tiểu đêm đi ngang qua thoáng nhìn thấy Thiệu Ngọc Nương vào phòng của ông không lâu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì đi ra, kế đó, sáng sớm hôm sau, ta được huynh đệ tới đón đi luôn.

Tiêu Vĩnh Gia lúc này mới nổi lên nghi ngờ. Nhớ tới khoảng thời gian trước A Cúc liên tục âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thầm nhắc nhở mình, nói Thiệu Ngọc Nương hình như có tình ý với Cao lang quân, bảo phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cẩn thận một chút, tốt nhất đuổi ta đi. NhưngTiêu Vĩnh Gia bất cẩn, bà cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng ta người đứng đắn, lại cả ngày không ra khỏi cửa, không giống hạng người đó cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên chưa từng để trong lòng.

Nay nghe đồn đại như vậy, lại liên tưởng đến chuyệnta đi rất kỳ lạ, liền đi ép hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trượng phu.

Cao Kiệu ban đầu còn không muốn nói, chỉ nói ta đã được đệ đệ đón đi rồi, đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị Tiêu Vĩnh Gia ép hỏi mãi, còn tức giận, Cao Kiệu mới bất đắc nói ra ngọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguồn.

Thì ra đêm đó ông dự tiệc trở về nhà, lúc đang ngủ thì Thiệu Ngọc Nương lẻn vào muốn hiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân, khi bị Cao Kiệu phát giác cự tuyệt thì mặt tái mét, quỳ xuống đất khóc thút thít, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình cũngquá ngưỡng mộ ông nên mới làm sai như thế, nói mình biết lỗi rồi, cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xin ông đừng nói chuyện này cho trưởng công chúa biết.

Cao Kiệu đáp ứng, sáng sớm hôm nay gọi đệ đệ lặng lẽ đến đón ta đi.

Tiêu Vĩnh Gia khi đó còn trẻ dễ nóng giận, trong mắt không thể chứa nổi một hạt cát. Mình thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng đối xử tốt với người ta, thế người ta lạilên giường dụ dỗ trượng phu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình.cực kỳ tức giận, phẫn nộ, rút kiếm ngay tại chỗ muốn đi giết người phụ nữ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng lại bị Cao Kiệu giật lấy thanh kiếm ngăn lại, nóita đã biết sai rồi, đừng gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thêm chuyệnnữa.

Tiêu Vĩnh Gia tuy tính tình ương ngạnh nhưng chưa từng giết người bao giờ, khi đó cũng chỉquá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức giận nóng đầu, nhất thời kích động thôi. Thấy trượng phu lại che chở cho tiện nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, tuy đã nhịn xuống rồi nhưng trong lòng càng thêm phẫn nộ, thật sự nổi lên ý định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giết người, quay đầu định đi, nhưng bị A Cúc khuyên can.

A Cúc nói, Cao lang quân đã một sự nhịn chín sự lành, ban đầu còn giấu giếm cho Thiệu Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nương cho thấy ông còn niệm ân tình tỷ đệ Thiệu thị. Huống chi ông đã chủ động đuổi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi rồi, nếu như trưởng công chúa thật sự giết cô ta, sợ sẽ khiến cho Cao lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất mãn, cho rằng người không biết lý lẽ.

Tiêu Vĩnh Gia rất yêu trượng phu, bị câu nói này làm cho lo sợ, đành phải từ bỏ ý định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng cơn giận trong lòng làm sao trút ra được, bèn nhân lúc Cao Kiệu không nhà đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho người đuổi tỷ đệ Thiệu thị ra khỏi Kiến Khang, ra lệnh cho quay về Giang Bắc, cả đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này không được bước chân vào Nam Triều nửa bước.

Lẽ ra sự việc cứ thế qua đi.

Không ngờ trên đường đi bến đò lại xảy ra chuyện, nửa đường một đám cường đạo xuất hiện, Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngọc Nương bị bắt, nghe nói bảo toàn trinh tiết mà gieo mình xuống sông, rơi xuống như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất địnhđã chết.

Tin tức về sau vẫn lan truyền tới tai Cao Kiệu.

Cao Kiệu giận dữ đã chỉ trích Tiêu Vĩnh Gia lòng dạ hẹp hòi, ép người quá đáng, dẫn tới chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người, làm cho người khác ghê sợ. Thậm chímột lần ông còn nghi ngờ bà cố ý sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xếp cường đạo mượn đao giết người nhằm trả thù hận cá nhân.

Tiêu Vĩnh Gia cùng với ông gây gổ một trận lớn đuổi ông ra khỏi phòng, không cho bước vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nửa bước, cho đến nửa năm sau, Cao Kiệu chủ động nhận sai làm hòa, Tiêu Vĩnh Gia mới nguôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cơn giận, hai vợ chồng lại lần nữa làm hòa chung phòng. Tuy rằng đây coi như là hòa giải, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy, rạn nứt đã xuất hiện rất nhiều, không những không tiêu trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được mà ngược lại càng ngày càng lộ rõ.

Cho đến mấy năm trước, Tiêu Vĩnh Gia đã một mình dọn đi Bạch Lộ Châu, công khai riêng ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân với trượng phu cho đến tận ngày nay.

nhìn chằm chằm Chu Tễ Nguyệt, bỗng nhiên, đáy mắt hiện lên tia u tối, như là đã hiểu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ, từng bước một bước về phía bà ta.

Năm đó chuyện họ Thiệu kia ta đã che giấu rất kỹ, ngươi biết cô ta,cứ coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều đó rất bình thường, nhưng làm sao ngươi biết được chuyện cô ta gieo mình xuống sông chết? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thời điểm đó Tiêu Vĩnh Gia con gái cưng của trời, xuân phong đắc ý, còn cực kỳ diện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao chịu để người khác biết được trượng phu vì người phụ nữ khác nổi lên hai lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với mình? Từ đầu đến cuối, sự việc được che giấu cực kỳ mật, bao gồm cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã phái đi đuổi đôi tỷ đệ kia quay về Giang Bắc cũng không hề hay biết.

Hay là, chính ngươi đã an bài đám cường đạo đó làm ra chuyện đó để ly gián vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chồng ta?

Hai taynắm chặt thành nắm quyền, bờ vai khẽ run lên.

Chu Tễ Nguyệt cực kỳ hối hận, chỉ hận mình nhất thời mau miệng để lộ ra hở. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt ta xẹt qua tia hoảng loạn, nhưng vẫn gắng gượng trấn tĩnh:

Nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm. Thiên hạ không tường nào không lọt gió, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã làm ra chuyện như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ bị truyền ra ngoài, vì sao lại ta! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tiêu Vĩnh Gia sắc mặt tái nhợt, đứng yên một lúc, sau đó đột nhiên cúi xuống nhặt thanh trường kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới đất lên, “keng” một tiếng, rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén chỉ vào Chu Tễ Nguyệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng bước ép tới.

Chu Tễ Nguyệt, ta hỏi lại ngươi lần nữa, chuyện năm đóphải ngươi làm không?

Chu Tễ Nguyệt hoảng sợ mở to hai mắt:

Tiêu Vĩnh Gia, ngươi điên rồi? Ngươi dám giết ta?

Tiêu Vĩnh Gia nắm chặt chuôi kiếm, trong mắt hiện lên sát khí.

Ta hỏi ngươi lần cuối,phải ngươi làm hay không? Ngươi đừng tưởng ta không dám giết ngươi. Trượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu của ngươi tuy tông thất, nhưng chỉ một kẻ phế vật. Chu gia càng không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao thị. Hôm nay ta giết ngươi, tự báo do lỡ tay, cùng lắm bị phạt lộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cấm túc, ngoài ra còn thể làm gì ta được?

nghiến răng từng bước đi đến gần Chu Tễ Nguyệt.

Chu Tễ Nguyệt hoảng sợ, nhanh chóng đứng dậy khỏi mặt đất, không ngừng lùi lại cho đến khi bị bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tường phía sau chặn lại, không còn đường đi.

Tiêu Vĩnh Gia, ngươi đừng làm chó điên đi cắn lung tung. Đừng nói chuyện đó không liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến ta, dù thì cũng là ngươi ép bức ta thừa nhận, chuyện đã qua nhiều năm rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tác dụng gì nữa không?

Mũi kiếm đã chĩa vào trước ngực Chu Tễ Nguyệt. ta gần như cảm thấy hàn ý dày đặc, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân nổi lên da gà, giọng càng run rẩy hơn.

Cao Kiệu bị buộc phải cưới ngươi, trong mắt huynh ấy, ngươi một người phụ nữ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài địa vị, ương ngạnh đanh đá muốn làm thì làm. Ngươi cho rằng bây giờ ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi nói cho huynh ấy nghe thì huynh ấy sẽ tin ngươi hay sao?

Tiêu Vĩnh Gia như bị rút đi đó, dừng lại, sát khí trong mắt dần dần biến mất, thay vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó vẻ hoang mang. Thanh kiếm nơi tay cũng dừng giữa không trung, hơi run rẩy.

Chu Tễ Nguyệt xem mặt đoán ý, cuối cùng khẽ thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở nụ cười lấy lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Trưởng công chúa, ta biết ta sai rồi, ta không nên chọc vào con rể của ngươi. Ngươi yên tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ nay về sau ta sẽ không liếc hắn lấy một cái đâu…

Miệng ta nói, mắt thì nhìn chằm chằm mũi kiếm, cẩn thận dịch qua một bên, đột nhiên nhân lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia không để ý nhào tới muốn giành lại thanh kiếm trong tay bà, nhưng không ngờ bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá tập trung vào phần thân trên, chân bà ta đã vướng vào chiếc váy đang kéo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên sàn,thể đột nhiên mất thăng bằng loạng choạng.

Giữa những tiếng la hét, cả người ta ngã về phía trước, đôi mắt mở to, trong đồng tử phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếu hai chấm trắng nhanh chóng tới gần.

“Phập” một tiếng nặng nề.

Mũi kiếm sắc bén xiên vào cổ họng của Chu Tễ Nguyệt, xuyên qua cổ.

Chu Tễ Nguyệt đổ gục xuống đất, trên cổ bị một thanh kiếm đâm xiên, hai mắt mở to nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chằm Tiêu Vĩnh Gia, ánh mắt đầy căm hậnsợ hãi không thể tin được.

ta không tin, không tin mình cứ thế chết đi.

Năm ngón tay của Tiêu Vĩnh Gia chậm rãi buông lỏng chuôi kiếm, nhìn Chu Tễ Nguyệt giãy giụa dưới chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, thần sắc đờ đẫn.

……

Sau một nén nhang, Mục xông lên cao hiên, lúc đẩy cửa vào nhìn thấy một màn như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanhmùi xạ hương trộn lẫn nhau, cực kỳ buồn nôn.

Trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc, ngay sau đó nhanh chóng đi vào đến bên cạnh Tiêu Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Gia, thấy ngồi đó, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt dại ra.

Trên mặt đất, Chu Tễ Nguyệt bị một thanh kiếm đâm vào cổ, máu từ vết thương từ từ nhỏ xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu đã chảy khắp mặt đất, cho thấy không thấy sống nổi, lại bởi khí quản vẫn chưa bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâm hoàn toàn, ta đến lúc này vẫn còn chưa chết.

Hai mắtta mở to, ánh mắt tan rã, đôi môi tràn đầy bọt máu hơi mở, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một con cá chưa chết bị kiếm đâm xuyên mắc trên cạn, tình trạng cực kỳ đáng sợ.

Mục lập tức nâng Tiêu Vĩnh Gia dậy, đưa ra ngoài giao cho Tôn Phóng Chi, thấp giọng dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dò vài câu.

Tôn Phóng Chi gật đầu, che chở cho Tiêu Vĩnh Gia đang gần như không còn hồn phách xuống lầu.

Mục quay trở lại trong phòng, đi tới bên cạnh Chu Tễ Nguyệt ngồi xuống xem xét.

Chu Tễ Nguyệt giãy giụa, lại hít một hơi, đôi môi im lặng mở ra rồi khép lại, hai mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chằm chằm Lý Mục, một giọt nước mắt trong suốt từ trong mắt chảy xuống, tràn ngập h@m muốn cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sinh.

Lý Mục nhìn ta, nhặt chiếc khăn tay màu trắng dưới đất lên, lót vào chiếc cổ đầy máu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta, duỗi tay ra nhẹ nhàng đặt lên trên đó.

Tay hắn hơi dùng sức.

Theo đótiếng khớp xương gãy rắc một tiếng rất nhỏ, Chu Tễ Nguyệt nghiêng đầu sang một bên, tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sinh mệnh cuối cùng trong mắt bà ta biến mất.

Mục thu tay lại, đáy mắt không gợn sóng, che mắtta lại, sau đó bình tĩnh rút thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm đang c ắm vào cổ ta ra, lấy quần áo phủ lên ngườita rồi đứng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dậy, nhìn quanh, bước qua đống chén đ ĩa lộn xộn trên sàn, bước ra ngoài.

đầu cầu thang, một người đàn ông trông giống như thủ lĩnh thị vệ lao lên, trên tay cầm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thanh đao đẫm máu,Tôn Phóng Chi đang đuổi theo phía sau, thấy Mục thì kêu lên:

Tất cả đã xử hết rồi, chỉ còn mỗi tên này kháng mệnh, cực kỳ hung hãn, vừa mới làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị thương một huynh đệ đấy.

Thủ lĩnh thị vệ này cũng một trong những kẻ thần phục dưới váy Chu Tễ Nguyệt, vừa rồi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài hẹn với thị nữ, sau đó anh ta nhận ra có gì đó không ổn, liền dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đến.xông lên vài bậc cầu thang hai mắt lóe hung quang, vung đao về phía Mục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục năm ngón tay nắm chuôi kiếm, khi thu lại, hàn quang lóe lên, trên cổ đàn ông kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như bị bị vạch một đường, trong nháy mắt một vết đen thẳng tắp.

Chất lỏng màu đỏ từ trong vết đen kia chậm rãi phun ra, sau đó, da thịt bị máu tươi cuồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuộn cắt ra, giống như một cái miệng khổng lồ.

Gã đàn ông đổ gục xuống đất.

Lúc Mục rời đi, phía sau, một ngọn lửa bốc cháy hừng hực. Ánh lửa chiếu sáng đường đi, gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như phản chiếu một nửa bầu trời đêmngoại ô phía đông thành màu đỏ.

……

Rạng sáng, Lạc Thần luôn cảm thấy tâm thần không yên.

Mục quyết định thay cho nàng xong và ở lại đây. Nhưng không biết sao mãi không thấy mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân trở về. Sau đó hắn bảo mai sẽ đến đón nàng, bảo nàng cứ an tâm đi nghỉ ngơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần làm saongủ được. Tuy A Cúc hầu hạ nhưng nàng vẫn chong chong mắt trong phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối cùng không chịu được mặc kệ A Cúc khuyên nhủ mặc quần áo vào đi lên lầu, dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào bên cửa sổ nhìn về hướng bến đò.

Sương bến đò còn dày đặc hơn lúc trước. Nơi này đến bến đò đường đi, từ cửa sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn xuống, bầu trờimông mịt, ngoài sương lạnh ra thì cũng không nhìn thấy cả.

Nàng cứ thấp thỏm trong lòng mãi, đang muốn đi xuống, lúc đi tới bên cửa chợt nghe thấy trên con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường phía cửa lớn dưới ban công có động tĩnh, nàng nhìn xuống dưới, thoáng như người tới bèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vộixuống lầu, chạy ra đón.

Tiêu Vĩnh Gia trở về, được người ta dìu đi vào.

Lúc Lạc Thần nhìn thấy mẫu thân, nàng cực kỳ hoảng sợ.

Khuôn mặt mẫu thân tái nhợt, đôi môi xanh xao, đôi mắt đờ đẫn và vô hồn, dáng vẻ mất hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mất vía. Từ nhỏ đến lớn, đây lần đầu tiên Lạc Thần nhìn thấy dáng vẻ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy, như tối nay đã gặp phải chuyện đó không hay.

Nàng nhanh chóng iếc nhìn đoàn người phía sau mẫu thân nhưng lại không thấyMục.

Mẹ ơi, mẹ làm sao thế ạ?

Nàng đi lên cầm lấy tay mẫu thân, cảm thấy tay lạnh như băng.

Tiêu Vĩnh Gia lắc lắc đầu, gắng gượng nở nụ cười với con gái, thấp giọng nói:

Mẹ không sao đâu con.

A Cúc cũng bị hoảng sợ, vội vã tiến lên đỡ lấy Tiêu Vĩnh Gia.

Trưởng công chúa mệt rồi, về phòng trước đi đã.

Lạc Thần biết chuyện, nhưng thấy thế cũng không tiện hỏi kỹ, gấp gáp đưa mẫu thân đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phòng.

Tiêu Vĩnh Gia như cực kỳ mệt mỏi, vừa nằm xuống đã nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã ngủ thiếp đi rồi.

Lạc Thần vẫn luôn bên giường với mẫu thân.

Chung quanh im ắng, nàng nhìn mẫu thân đang ngủ, suy đoán về tung tích Lý Mục, dần dần quá buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngủ nằm ghé xuống bên cạnh mẫu thân, màng màng ngủ mất. Cũng không biết ngủ bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lâu, nàng đột nhiên bừng tỉnh, ngoài ý muốn phát hiện mình lại đang nằm trên giường của mẫu thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên người đã được đắp chăn.

Lại không thấy mẫu thân đâu.

Nàng vội vàngdậy, gọi người.

Thị nữ đi vào.

Nàng hỏi đanggiờ nào, mẫu thân đang đâu.

Thị nữ bẩm báo, hiện đang giờ Dần.

Vừa rồi lang quân trở về, trưởng công chúa đang nói chuyện với hắn

……

Tiêu Vĩnh Gia ngồi trên trên sập, đối mặt với Mục, ngồi vị trí thấp hơn.

Ngọn đèn dầu nhảy lên. Sắc mặt của Tiêu Vĩnh Gia so với lúc mới trở về đã khá hơn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn rất tái.

Từ lúc Mục tiến vào, vẫn luôn nhìn hắn, hai mắt không hề chớp, rất lâu sau mới hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

ta đã chết rồi?

Mục gật đầu.

Tiêu Vĩnh Gia nhắm mắt. Một lát sau mở ra, nói:

Người là ta giết, sáng mai ta sẽ vào cung thỉnh tội. Ta sẽ không nhắc đến việc con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua đó. A Di…

dừng lại một chút.

Con mang đi đi. Sau này…

cao giọng hơn chút:

Nếu con dám phụ nó, ta sẽ không tha cho con.

Mục nói:

Con cảm ơn nhạc mẫu đã thành toàn bọn con, sau này con sẽ đối xử tốt với A Di. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tất cả mọi chuyện tối nay đều do con, hoàn toàn do con dựng lên, con xin chịu tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ. Sau khi mẹ đi rồi, ta vẫn còn sống, bị con gi3t chết, kế tiếp mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện đều đã được an bài chu toàn, không hề liên quan đến nhạc mẫu cả, nhạc mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết cả. Tối nay nhạc mẫu chưa từng rời khỏi đảo.

Tiêu Vĩnh Gia giật mình, đầy do dự.

Con nói thế ý gì?

Nhạc mẫu nhớ kỹ lời con nói. Bệ hạ say rượu, hôm nay vẫn mãi không dậy nổi, nhạc phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn luôn chờ gặp bệ hạ. Đợi khi gặp bệ hạ, nghị sự xong việc rồi đoán cha cũng tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi này. Hiện tại đang canh bốn, nhạc mẫu an tâm đi nghỉ ngơi đi ạ.

Hắn cung kính hành lễ với Tiêu Vĩnh Gia, đứng dậy lui đi ra ngoài.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn bóng dáng rời đi của hắn, ánh mắt mịt, như đang nhập định.

….

Lạc Thần chờ ở bên ngoài phòng, trong lòng thấp thỏm bất an, không tới một lát, nhìn thấy cửa mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra, hình bóng càng ngày càng quen thuộc của Mục xuất hiện, vội vàng chạy đi lên, ngửa mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên hỏi hắn:

Tối nay xảy ra chuyện gì vậy ạ? Vừa rồi huynh với mẫu thân nói chuyện vậy?

Mục cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn một đêm lo lắng thâm quầng của nàng, khẽ mỉm cười, trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giọng nói:

Không chuyện gì đâu. Vừa rồi nhạc mẫu đồng ý khẩn cầu của ta, cho phép ta đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng đi rồi.

Lạc Thần ngẩn người.

Điều nàng lo lắng, thái độ cứng rắn như đá tảng của mẹ nàng, sao có thể giải quyết dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dàng như vậy?

Trong lòng dần dần trào dâng một tia vui mừng như như không, nhưng lại thật sự khiến người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khó mà tin nổi.

Nàng không nhịn được đi vào, muốn nghe mẫu thân nói như thế nào, nhưng vừa cất bước thì tay đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị Mục nắm lấy, dắt nàng quay người trở về.

Mẹ nàng mệt rồi đang muốn đi nghỉ ngơi. Sắp tới hừng đông rồi, ta cũng khá mệt, nàng dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta đi ngủ nhé.

Lạc Thần cảm thấy đêm nay nhất định đã xảy ra chuyện lớn đó, cho nên mẫu thân trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới dáng vẻ như thế.

Nhưng họ đều không nói.

Cũng may thoạt nhìn vẻ như không đáng ngại.

Nàng ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn mình, nghĩ đến câu nói vừa rồi của hắn, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm thấy bản thân mình cũng hơi tâm, mặt nóng lên, cụp mắt xuống, khẽ một tiếng.

Huynh đi theo tôi.

Hết chương 50

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 50 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App