GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 166

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sự tức giận và hận thù tích tụ lâu ngày theo bức tường thành kia ầm ầm sụp xuống như liệt hỏa thiêu đốt không thể ngăn chặn được.

Các tướng sĩ từ lỗ hổng tường thành bị sụp đổ nhảy vào trong.

Giống như dung nham phun trào và nuốt chửng hết thảy lực lượng trước mặt, đội ngũ phản quân trong thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia vốn cũng chỉ dựa vào lòng tham vọng tưởng mà tập hợp lại với nhau đã nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chóng sụp đổ. Binh lính phản quân đâm quàng đâm xiên đồng loạt bỏ chạy về hướng cửa thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần nhất nhằm bỏ trốn.

Ngoài bốn cửa thành đã bố trí phục binh bao vây từ trước ra sau, tạo thế treo cổ tình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng hét vang vọng khắp thành, quanh quẩn đến mọi ngóc ngách của thành Kiến Khang.

Vừa khống chế được cục diện, Cao Dận lập tức phái ra một đội quân đi hố chôn để hỗ trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứu người, về phía mình lại sai người kiểm soát cửa thành chặt chẽ, không cho một kẻ nào chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thoát, đặc biệt Mộ Dung Thế.

Đối thủ xảo trá như Mộ Dung Thế chỉ cần hội thì sẽ chạy thoát, Cao Dận trước nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa từng gặp phải bao giờ. Lần này, bất kể thế nào cũng phải diệt trừ cái ác, quyết tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không để gã chạy thoát.

Một đội binh lính bỗng nhiên chạy tới, nói mới phát hiện ra tung tích của Mộ Dung Thế, một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một ngựa đang phóng tới hố chôn.

Một người một ngựa, tại sao không ngăn cản lại? Cao Dận chất vấn.

Hắn bắt thái hậu làm con tin ạ.

Cao Dận sững người, lập tức đuổi theo.

……

Nơi hố chôn đã bị Mục khống chế.

Phản quân chết bỏ trốn, số còn lại thấy tình thế không ổn đã ném khí đầu hàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để được giữ mạng sống tham gia túm kéo những người vừa rồi bị mình chôn vùi dưới đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên.

Mục cũng dẫn người đi giải cứu nhóm người bị mắc kẹtnơi sâu nhất.

Tướng sĩ cùng đi theo hắn tuy trước đó đã có sự chuẩn bị, nhưng cho đến giờ phút này tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt nhìn thấy cảnh tượng đó mới biếtthảm khốc so với tưởng tượng cỡ nào, cùng kh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ủng bố.

Bị chôn dưới đất nhiều ngày, lúc được cứu ra, bất kể địa vị cao quý hay không, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phận thế nào, tất cả đều nằm liệt ngã mặt đất. Dùng từ “thảm hại” cũng không đủ để hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dung tình trạng lúc này của họ. Kiệt sứchơi thở thoi thóp, toàn thân lấm bùn, da lở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loét, quần áo đầy côn trùngkiến ​​bò lổm ngổm, tuy thời tiết đã chuyển lạnh nhưng toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họ vẫn bốc ra mùi hôi thối nồng nặc.

Không ai để ý những cái này.

Sau khi ra khỏi hố, việc đầu tiên duy nhất họ làm đó miệng ra hít thở, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thụ cảm giác vui sướng nhẹ nhõm cuối cùng cũng có thể hấp thuận lợi.

người bắt đầu khóc.

Tiếng khóc ban đầu vừa nhỏ vừa bất lực, tựa như một sợi nhện mảnh phiêu đãng trong gió, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể bị đứt bất cứ lúc nào. Nhưng rồi chẳng mấy chốc tiếng khóc to hơn vang dội hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ nào cũng đều có, nhưng không phải là tiếng khóc khổ sở, hỗn loạn sợ hãi, may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắn vui mừng sống sót sau tai nạn.

Phùng tướngđây!

Bên trong tiếng khóc ồn ào, đột nhiên một binh lính to.

Mục chạy đến cùng với binh lính đào Phùng Vệ từ trong hố đi ra.

Phùng Vệ đã rất yếu ớt, toàn thân lấm bùn, tình trạng cùng khốn khổ, gần như đã không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi thở, sau khi được cấp cứu bộ thì “a…” một tiếng, từ từ mở mắt ra, nét mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hãy còn mịt. Đợi khi nhìn thấy Mục thì mở to hai mắt, trong mắt ánh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tia sáng mừng rỡ như điên, môi run rẩy như muốn nói đó, hai mắt đột nhiên trợn ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi hôn bất tỉnh.

Lưu Hầu trung!

Lại một binh gọi to.

Gần đó, một người đàn ông với mái tóc vẫn bị vùi trong đất lắc cánh tay trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra hiệu kêu cứu.

Người này chính Lưu Huệ.

Ông ta bị chôn dưới đất đến tận ngang ngực, may vừa rồi những phản quân kia chỉ lo lấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đất còn chưa kịp nén chặt, nhưng chỉ thế cũng đã khiến mặt ông ta tím tái đi rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Giống như mắc cạn trong ao khô, ông tacái miệng nứt nẻ chảy máu cố gắng thở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng áp lực từ lồ ng ngực đã ngăn cản nỗ lực của ông ta.

Mấy binh lính xông tới, muốn đào ông ta ra khỏi đất, bỗng nhiên như lại nghĩ tới điều gì, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên dừng lại, nhìn nhau rồi quay đầu nhìn Mục, vẻ mặtchút bất an, như thể đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chờ chỉ thị của hắn.

Lưu Huệ không còn thở được bình thường nữa, ông ta cảm thấy lồ ng ngực như bị một cái vòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắt siết chặt, chặt đến mức đau đớn. Ông ta vô cùng đau đớn, muốn cầu xin tha thứ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người trước mặt nhưng lại không nói ra nổi một câu. Việc duy nhất ông ta thể làm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng ánh mắt tràn ngập sự cầu xin khẩn thiết nhìn Mục

Mục nhíu nhíu mày, gật đầu với hai binh lính kia.

Binh lính biết Lưu Huệ từ trước đến nay ở trên triều đình luôn tìm mọi cách diệt trừ Mục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108kẻ đối địch với Mục, cho nên vừa rồi mới không dám tự tiện làm chủ. Đã được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn cho phép, họ lập tức hợp lực đào người ra khỏi hố đất.

Lưu Huệ nằm liệt ra đất, miệng ra sức thở, đợi khi hấp đã dần dần ổn định© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được người ta đỡ ngồi dậy rồi, hai mắt vẫn đờ đẫn, run bần bật.

Bỗng nhiên, phía sau truyền tới một trận ồn ào náo động.

Mục quay đầu lại, một con ngựa xuất hiện trong tầm mắt.

Mộ Dung Thế ngân giáp bạch y, một tay vung trường sóc nanh sói cùng hung hãn, như hàn quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lướt qua đám người ngăn cản, chém mở một con đường phóng nhanh về phía Mục.

Binh lính hét to, nhanh chóng di chuyển cọc buộc ngựa tới chặn đường đi của gã.

mang theo Cao Ung Dung từ trên lưng ngựa ngã xuống, không đợi binh lính tới gần đã lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng thẳng lên, túm lấy Cao Ung Dung che chắn trước người mình, một tay kiềm chế chị ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tay vung trường sóc, không ngừng chém giết, từng bước bước đi.

Các binh lính thấy như điên cuồng, trong tay lại thái hậu làm con tin, nhất thời không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới gần, chỉ tụ lại bao vâyvào giữa.

Bạch y trên người Mộ Dung Thế đã nhuộm máu, hai mắt cũng đã đỏ ngầu.

nhìn xung quanh, siết chặt trường sóc, hai mắt hung hãn nhìn chòng chọc vàoMục phía trước, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nói một câu nào cả, chỉ đẩy Cao Ung Dung tiếp tục bước lên trước.

Sắc mặt Cao Ung Dung trắng bệch, bị Mộ Dung Thế kẹp theo giống như con rối, lảo đảo bước về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía trước.

Binh lính vẫn không giải tán, theo bước tiến lên của Mộ Dung Thế thì chậm rãi lui về phía sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nhịn được quay đầu lại nhìn Lý Mục, chờ đợi mệnh lệnh của hắn.

Ánh mắt của Mục xuyên qua những cái đầu đang chuyển động giữa, rơi vào khuôn mặt dính máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Mộ Dung Thế.

– Mộ Dung Thế, ngươi dùng phụ nữ làm chắn cho mình đáng nam nhân không! Thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta ra!

Cao Dận rốt cuộc đã đuổi tới phóng ngựa chạy băng băng đến gần xoay người xuống ngựa, chắn trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộ Dung Thế quát lên.

Mộ Dung Thế như không nghe thấy. tiếp tục đẩy Cao Ung Dung đi trước, nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục, từng bước tiến về phía hắn.

Tất cả tránh ra hết, để hắn đi đến đây.

Mục bỗng nhiên mở miệng nói.

Cao Dận quay phắt đầu lại nhìn hắn.

Nét mặt của hắn rất bình tĩnh.

Cao Dận chần chừ, nhìn Cao Ung Dung bị Mộ Dung Thế khống chế, cuối cùng dịch sang một bên nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường.

Binh lính làm theo đều lui sang hai bên, nhường ra một lối đi.

Mộ Dung Thế đẩy Cao Ung Dung đi, cũng không nhìn chị ta lấy một cái, tiếp tục đi đến chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lý Mục.

Cao Ung Dung bị ném xuống đất, nằm đó không nhúc nhích.

Cao Dận vội vàng bước tới kiểm tra, thấy chị ta hai mắt nhắm nghiền, hiển nhiên quá suy yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã ngất đi, vội vàng gọi người đưa đi cứu chữa.

……

Mộ Dung Thế ném trường sóc đi, khi đi đến trước mặt Mục thì đứng lại.

Tiếng khóc lóc tiếng r3n rỉ chung quanh cũng hoàn toàn biến mất.

Hố chôn chứa vạn người lại như Hồng Mông thời kỳ đầu hỗn độn, lặng ngắt không tiếng động.

Một cơn gió thổi qua, làm chùm tua rua màu đỏ trênchiến của Mộ Dung Thế lay động, đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như máu như lửa. Hai mắt đỏ ngầu sung huyết củanhìn vào Mục, cũng giống như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giống như sắp nhỏ ra máu.

Ánh mắt Mục lướt qua cánh tay đã bị mình phế bỏ đi kia, nói:

ta chỉ dùng một tay thì ngươi cũng không phải đối thủ của ta. Huống chi, ngươi chưa chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã cơ hội đi đến trước mặt ta.

Khoé mắt Mộ Dung Thế nảy lên:

Thì sao? Chẳng lẽ bởi vậy ta không báo thù?

như đang cười, máu dính trên mặt cũng không che giấu được dung nhan đẹp đẽ của gã.

Trên đời này, tất cả kẻ thù của Mộ Dung Thế ta đều phải chết. Đáng chết đều đã chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết. Ngươi cũng không thể ngoại lệ.

Chỉ cần còn một hơi thở, ta cũng phải báo thù.

đột nhiên ngửa mặt lên trời cười như điên, sau đó rút kiếm ra chạy về phía Mục, tốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ càng lúc càng nhanh, mũi chân đáp xuống đất, lần lượt để lại vết máu.

Một đường điên cuồng lại toát lên vài phần bi tráng quyết tuyệt quỷ dị.

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần.

Mục vẫn không nhúc nhích, ánh mắt chậm rãi rời khỏi trường kiếm trong tay Mộ Dung Thế, rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía sau gã.

Một mũi tên b ắn ra từ phía sau Mộ Dung Thế, phát ra tiếng rít rung động. Nhanh như điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chớp, gần như trong nháy mắt mũi tên này b ắn ra đuổi theo sau đâm thủng giáp trụ, ghim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sâu vào lưng gã.

Bước chân của Mộ Dung Thế khựng một chút, lại tiếp tục bước đi.

Mũi tên là Cao Dận phát ra.

Mộ Dung Thế phải chết, việc này phải làm nhanh chóng.

Y không muốn thêm chuyện ngoài ý muốn nào nữa.

Cao Dận b ắn ra mũi tên đầu tiên rồi thu cung lại. Tiếp đó ra lệnh một tiếng, mấy chục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mũi tên nhọn sắc bén tiếp tục bắn về phía Mộ Dung Thế từ trái, phải phía sau.

Trong nháy mắt, trên người lần lượt được bao phủ bởi những mũi tên sắc nhọn. Những cột máu dọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo cơ thể từ vai và lưng không ngừng chảy xuống. Máu cũng theo khóe miệng chảy ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốc độ càng lúc càng chậm, thân thể loạng choạng, nhưng không hề quay đầu lại, cắn răng tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tễnh tiếp tục bước đi, cuối cùng đi đến trước mặt Mục, giơ cánh tay không ngừng chảy máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia lên, muốn đâm Lý Mục nhưng thể lại loạng choạng.

“Keng” một tiếng, kiếm rơi xuống đất.

Cả ngườitheo đó ngã xuống đất, giãy giụa một lát cuối cùng lật người, để những mũi tên đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đinh sau lưng lần lượt xuyên qua ngực mình.

Mộ Dung Thế nằm ngửa mặt lên trời mở to mắt nhìn chòng chọc vào Lý Mục, gằn từng chữ nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trời cao quá bất công đối với ta! trời cao muốn diệt ta chứ không phải Mục ngươi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngươi nhớ kỹ…

Mục lạnh lùng nói:

Mộ Dung Thế, báo thù không sai, nhưng nếu không từ thủ đoạn thậm chí phát điên thì dù không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai lấy ông trời cũng sẽ lấy. Lời ngươi nói rất đúng. Ngày hôm nay chính ông trời muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 diệt ngươi. Bao nhiêu người bởi vì báo thù của người nhà tan cửa nát? Ngươi nói ông trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối xử bất công với ngươi. Thế thì những người bởi ngươi uổng mạng thì đòi công bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu?

Nói xong, hắn cất bước rời đi.

Máu không ngừng trào ra khỏi miệng, Mộ Dung Thế vẫn bật cười như điên:

Con người trên đời lấy đâu công bằng? Ngươi từng nhìn thấy hổ lang đồng hành với hươu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong rừng rậm không? Vốn chính lớn nuốt bé, được làm vua thua làm giặc…

ho khan, âm thanh cùng đau đớn.

Mục như không nghe thấy, không hề quay đầu lại.

Mộ Dung Thế một mình nằm ngửa trên đất, hai mắt nhìn đám mây trôi bồng bềnh trên bầu trời theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gió thay đổi hình dạng, ánh mắt dần dần đãng, dường như đang tự nói với chính mình, ngắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quãng, lẩm bẩm:

Cả đời này của ta từ lúc mười ba tuổi trở đi đã chết rồi…

- Duy nhất ta cảm thấy mình vẫn người sống đó là ở Nghĩa Thành. Ngày ấy, thời tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 oi bức, người ấy đang ngủ trưa, ta ngồi dưới đất lén lút quạt mát cho người ấy…

Bên môi thoáng nở nụ cười.

Mục đã đi hơn mười bước chợt đứng lại quay người lại nhìn Mộ Dung Thế nằm dưới đất, đáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt xẹt qua tia u ám.

Ngay cả sau khi trở thành hoàng đế, ta vẫn không thể tìm thấy sự bình yên. Có đôi lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta thường nhớ đến trên cánh đồng bát ngát đó, lúc ấy nếu như người ấy độc ác hơn giế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 t chết ta tại chỗ, vậy thì ta sẽ không còn phải chịu đựng sự dày đau đớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về sau này nữa. Đáng tiếcngười ấy vẫn mềm lòng, không giết ta…

Vốntathể chôn toàn bộ Kiến Khang này theo ta. Nhưng ta không làm. Bởi khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy ta từng đồng ý với người ấy, người ấy không thích ta tàn sát dân trong thành, ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không làm…Lạc Dương một sự nuốt lời của ta, lần này, ta nhất định phải ghi nhớ lời hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với người ấy, tận lực giết càng ít người càng tốt…

Một bàn tay củaMục đã đặt lên chuôi kiếm, năm ngón tay từ từ siết chặt, đi từng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quay trở lại, dưới những ánh mắt chăm chú khó hiểu, một kiếm đâm vào ngực Mộ Dung Thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thanh kiếm xuyên qua tim, cắm sâu vào lòng đất.

Tiếng nói của Mộ Dung Thế đột nhiên đình chỉ, mà nụ cười đọng lại trên môi càng ngày càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ràng.

Mục vẻ mặt thờ ơ, rút ​​thanh kiếm dính máu ra, quay người lại rời đi.

Hết chương 166

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 166 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc