GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 96

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Ánh xuân rực rỡ giữa trưa xuyên qua khung cửa sổ khép hờ chiếu vào, trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.

Còn nhớ lúc minh đi, cây lan đá nàng cấy mảnh vườn trước cửa sổ mới còn đang nhú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xanh, ngày hôm qua trở về thì một nửa số lan trong vườn đã nở hoa rồi, trắng, tím, lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỏa hương thơm ngát. Sau giờ ngọ yên tĩnh này, mang theo hương thơm của lan theo làn gió nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202thanh tức khuếch tán vào khe cửa sổ, khẽ lay tấm màn ngủ màu xanh da trời bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mưa cắt mềm mại trước giường.

Bức màn buông hờ treo thấp, một góc bị gió thổi tung, như sóng gợn lăn tăn, cản trở ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho người trên giường, hương thơm như như không bao trùm lấy.

Nàng còn ngủ say chưa tỉnh. Đầu nàng hơi nghiêng, mặt gối lên cánh tay ngọc trông như củ sen tươi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân thể nghiêng nghiêng trên gối, đắp chăn mỏng màu nước, không biết từ lúc nào bị một cái chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trần của nàng thò ra khỏi một góc chăn cuốn lấy, trượt từ đầu vai hỗn độn đi xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ che đến vòng eo, lộ ra cả một vùng lưng phía sau trắng nõn như tuyết với mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tóc đen dài bung xõa.

Mục từ tiền đường trở về, y phục chỉnh tề, ngồi bên mép giường yên lặng ngắm nhìn nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngủ.

Nghĩ đến dáng vẻ không mảnh áo che thân dưới cái chăn mỏng kia, đáy mắt hắn chợt tối lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm lòng không đậu cúi người lại gần, tay chậm rãi thò vào trong góc chăn, môi dừng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên đầu vai bóng loáng của nàng, hôn lên nhẹ nhàng, dừng lại một lát, rồi lại dần dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọc theo cánh xương b ướm xinh đẹp đi xuống rãnh lưng mảnh và mềm mượt kia…

Hàng mi dài rung động vài cái.

Lạc Thần bị đánh thức.

bàn tay to quen thuộc mang theo cảm xúc thô ráp dưới chiếc chăn mỏng vuốt v e làn da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trơn mượt như tơ của nàng.

Biết hắn trở về, khóe môi nàng hơi vểnh lên, nhưng người vẫn chìm đắm trong cơn biếng nhác ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa tỉnh, cảm thấy cả người vẫn đau nhức, mắt nhắm nghiền không muốn mở ra, chỉ lười biếng rụt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rụt chân, lại cuộn thể lại, nhằm biểu đạt sự bất mãn của nàng đối với người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt đầu từ chiều tối hôm qua không hề cho nàng ngủ một giấc ngon cả.

Người đàn ông trẻ tuổi không những không dừng động tác lại ngược lại còn ôm lấy cả người nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ phía sau.

Lạc Thần thật sự còn chưa ngủ đủ, đáp lại ậm mấy tiếng không ràng, mềm mại nâng cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay lên muốn đẩy hắn ra, tay lại bị bắt lấy.

Môi đổi sang in lên mu bàn tay nàng, dọc theo cánh tay trắng như tuyết hôn đi lên, hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên mặt nàng.

Người đàn ông cùng với nàng tiếp tục âu yếm vuốt v e một lúc.

Nàng còn mệt không?

Lạc Thần nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng chất vấn bên tai mình.

Nàng vẫn còn hơi chútmàng, theo bản năng lắc đầu, bỗng nhiên lại như nhớ tới đó, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người hơi tỉnh táo lại, mở mắt nhập nhèm ra gật đầu.

Mục nhìn nàng mở to hai mắt dáng vẻ đề phòng nhìn mình thì không nhịn được bật cười thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng.

Đêm qua, đối mặt vớivợ nhỏ cực kỳ cuồng nhiệt, hắn tràn đầy hứng thú, phóng túng đến điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuồng. Ngủ rồi tỉnh tỉnh rồi ngủ, mây mưa ân ái không có điểm dừng. Sáng nay tỉnh lại hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn còn chưa thấy thỏa mãn, ôm mỹ nhân nhỏ xinh ở trong vòng tay vẫn còn đang ngủ say © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại muốn thêm một lần nữa, về sau ôm lấy nàng ngủ một giấc đến tận trưa, cho đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tưởng Thao tới tìm hắn mới đứng dậy. Nàng lúc ấy lại buồn ngủ đến mức hai mắt không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mở ra được, biết được Tưởng Thao tới tìm hắn thì yên lòng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Ngủ cả một buổi sáng, tinh lực của hắn đã tràn đầy, nhưng hắn biết nàng bị mình làm cho kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức, còn chưa hồi lại sức, thấy nàng cuối cùng đã tỉnh hỏi nàngđói không.

Đã qua trưa rồi, ta sợ nàng đói lả đi, hay ăn chútđã nhé. Nếu như còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 buồn ngủ thì ăn xong lại ngủ tiếp, được không?

Bị hắn nhắc nhở, Lạc Thần mới cảm thấy đói đến mức ngực dán vào lưng, ngoan ngoãn gật đầu.

Mục xoa xoa đầu nàng, xuống giường, vén màn lên, cũng không gọi người tiến vào tự mình giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng mặc quần áo, mặc xong từng thứ rồi mới mở cửa, gọi người vào hầu hạ rửa mặt.

Hai người cùng ăn cơm, ăn xong lại cùng nhau trở về phòng.

Gả cho hắn đã hơn một năm, dường như chỉ hôm nay hắn dành cả một ngày cho nàng.

Lạc Thần tâm tình rất tốt, chẳng muốn đi đâu hết cả. Vào phòng rồi, nàng liền treo trên người hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn hắn ôm lấy mình.

Cả người thiếp vẫn còn đau lắm, không đi nổi nữa nè. Tại chàng hết đó…

Nàng thỏ thẻ trách hắn, giọng mềm ra nước.

Mục hơi rún người xuống, hai tay nâng lấy mông nàng bế nàng lên cao. Thình lình bị nhấc lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cánh mặt đất ba thước, còn cao hơn cả so với hắn. Lạc Thần giật mình kêu lên, giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh hắn, muốn hắn mau chóng thả mình xuống, không cho hắn ôm nữa.

Mục cười thành tiếng, trong lòng bởi vì một lát trước nhận được tin tức kia tạo nên bóng ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm trong giây phút này đã biến mất không còn lại gì.

Hắn ôm nàng tới bên giường, để nàng nằm xuống, mình thì ngồi mép giường đặt hai chân nàng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên đầu gối của mình, xoa bóp chân cho nàng.

Kỹ thuật của hắn rất tốt, xoa bóp làm cho Lạc Thần dễ chịu mắt híp lại, hưởng thụ sự hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ của lang quân, chợt nhớ giữa trưa Tưởng Thao đến tìm hắn, liền thuận miệng hỏi vài câu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hỏi xong rồi, nàng lại không nghe thấy hắn đáp lại thì hiểu ra, nghĩ lẽ là việc quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202không tiện nói, vội mở mắt ra.

Nếu như không tiện nói với thiếp, chàng không nói cũng không sao.

Mục dừng lại, ánh mắt nhìn nàng chăm chú một lúc, hơi mỉm cười:

Không có chuyện đâu. Chỉ là đêm qua có nhận được một thánh chỉ trong cung Kiến Khang, tuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta trở về, muốn phong thưởng cho ta.

Lạc Thần không ngờ lại chuyện này, ban đầu chút kinh ngạc, ngồi dậy, lại nghĩ nghĩ lại thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vui.

Đây chuyện tốt mà. Lang quân lấy được Trường An, công lao như thế không có người nào bằng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chàng được phong thưởng theo công lao rất hợp lẽ thường.

Lang quân tính toán khi nào lên đường ạ?

Hắn không trả lời nàng ngay, chỉ nhìn nàng một lúc mới nói:

A Di ơi, nàng thấy ta nên về thụ phong không?

Lạc Thần ngớ người, chạm phải ánh mắt của hắn đang nhìn mình. Vừa nãy khi nghe tin tức này, ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu nàng thấy quá bất ngờ, sau đó thì vui mừng và kiêu ngạo, bởimình đã được gả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho một vị lang quân đại anh hùng đương thời, cảm thấy cực kỳ vinh dự tự hào. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngờ rằng nom hắn dường như không hề muốn trở về nhận phong thưởng. Nàng tức khắc nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới vấn đề đã gây ra bất đồng lớn giữa hắn với phụ thân. Hắn không hề coi cái triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đình phụ thân khổ tâm duy trì này vào mắt, thậm chí còn ý tưởng đại bất kính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chính bởivậy, nàng mới bị phụ thân ép rời khỏi nhà hắn ở Kinh Khẩu theo về Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang. Về sau nếu như không phải mình kiên quyết đuổi theo và ở lại đây, hiện giờ hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế nào còn chưa biết được.

Hơn nửa năm này, nàng nơi này cùng với hắn đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, suýt chút nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng đã quên mất chuyện này.

Lúc này, đột nhiên nàng lại nghĩ tới.

Trái tim nàng đột nhiên chùng xuống.

Chần chừ hồi lâu, nàng mới nói:

Lang quân ơi, hoàng đế hiện giờ đã không phải hoàng a cữu của thiếp nữa. Thưlần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước a tỷ gửi cho thiếp, chàng cũng đọc rồi đó. Bệ hạ với a tỷ tấm lòng đều tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tân triều hẳn thể chấn hưng lên được.

Nhưngnếu như chàng không muốn trở về nhận sự phong thưởng của triều đình, thiếp sẽ không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ ép buộc chàng. vậy chàng hãy gửi tấu chương đáp lại, nói rằng chàng không phảikhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 coi trọng triều đình kháng mệnh không trở về, Nghĩa Thành với Trường An còn chưa được củng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cố, chàng rất bận rộn quân vụ, không phân thân ra được, cho nên không thể về kinh được.

Họ gửi cho chàng chiếu thư kia, lẽ ý định tốt. Đừng cái này gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên vấn đề với cha thiếp, hoặc là với bệ hạ, thậm chí còn khiến cho họ nghi ngờ chàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202được không?

Nàng nói xong, dùng ánh mắt năn nỉ cẩn trọng nhìn hắn.

Mục nhìn nàng rất lâu, ban đầu lặng thinh, một lát sau nói:

Chờ ở đây sắp xếp mọi việc thoả đáng xong, ta sẽ mang nàng về. Ta nghĩ hẳnnàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng rất nhớ muốn gặp nhạc phụ nhạc mẫu.

Lạc Thần cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng sợ nhất là Lý Mục khăng khăng theo ý mình, điều này sẽ làm cái cớ cho người khác cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng hắn công khai bất kính với triều đình. Chỉ cần hắn chịu trở về, biết đâu có thể cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận được khí tượng của tân triều mà dần dần thay đổi suy nghĩ.

Lại lạc quan nghĩ, nàng càng mong chờmột ngày hắn với phụ thân thể đồng tâm hiệp lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng hiệu lực cho triều đình.

Hơn nữa là, nàng thật sự rất nhớ cha mẹ.

Nàng lên, quỳ gối bên hắn, mang theo sự cảm kích lấy lòng, thỏ thẻ nũng nĩu:

Lang quân ơi, chàng tốt với thiếp quá.

Nàng hơi đỏ mặt, lặng lẽ nắm lấy một bàn tay của hắn, đặt lên trên bộ ng ực xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202hắn rất thích nàng.

Thiếp ngủ đủ rồi…Lang quân muốn gì, A Di đều cho chàng…

Mục nhắm mắt lại, rút tay về, đổi sang thành ôm lấy thể nàng, mang theo nàng cùng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nằm xuống.

Hắn hôn lên trán nàng, dịu dàng nói:

Ta cũng hơi mệt, nàng ngủ với ta một chút nhé.

Lạc Thần đêm qua bị hắn lăn lộn đến kiệt sức, thật sự ngủ vẫn chưa đủ, bèn ngoan ngoãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rúc trong lòng hắn, được hắn ôm lấy, nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Mục nhìn khuôn mặt ôn hoà của thê tử đang ngủ bình yên trong lòng mình, bóng ma trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng ban đầu bởi nàng mà tan đi lại lần nữa dần dần bao phủ.

Vị tân hoàng đế hiện giờ thậm chí còn không bằng Hưng Bình Đế.

Ít nhất Hưng Bình Đế cònlòng tranh đấu.

vị hoàng đế này, ấn tượng duy nhất kiếp trước y để lại cho Mục chính ham hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạc ham sống an nhàn.

Mục nhớ rõ, khi Cao Kiệu còn sống, vị hoàng đế này còn khiêm nhường một chút. Đăng cơ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một năm, Cao Kiệu vừa chết đi, ông ta đã hoàn toàn hoá thân thành danh ngày ngày chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết phong hoa tuyết nguyệt, triều chính đều do Cao Ung Dung cùng Tân An vương Tiêu Đạo Thừa nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữ, đấu tranh gay gắt với những tộc Hứa Tiết, Lục Quang. Mãi cho đến mấy năm sau, Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết bạo loạn, hắn cứu giá bình định, từ đó về sau trên con đường thượng vị đã lên tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chức vị Đại Mã, quyền khuynh triều dã, nhưng bởi cứ kiên trì Bắc phạt dẫn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự kiêng kị của Cao Ung Dung cùng Tiêu Đạo Thừa, chính bản thân hắn cũng bởi nhất thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý mà chết dưới cái bẫy mỹ nhân được thiết kế tinh xảo.

vị hoàng đế này ngay từ lúc Hứa Tiết làm phản trên đường chạy trốn ra khỏi kinh đô đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ hãi chết.

Mục thể khẳng định, chiếu thư mà đêm qua gửi tới này chínhgiả danh thánh chỉ, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng sau nhất định Cao Ung Dung.

Hắn cũng đoán được, Cao Ung Dung hiện giờ lẽ đang muốn lung lạc mua chuộc hắn.

Thúc giục hắn trở về Kiến Khang nhận phong thưởng, nghĩ chắc muốn làm quyền sở hữu Trường An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân hội này tuyên bố với thiên hạ rằng thần tử bên ngoài dù là lập công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lao lớn đến mấy thì cũng thuộc quản khống chế của triều đình, thần tử của Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất.

Nếu không cô gái nhỏ đang nằm trong lòng hắn đây thì hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không phụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếu trở về.

Đã đi ra ngoài rồi, tự chủ trong loạn thế, dẹp yên Trung Nguyên, bị trói lấy cái danh loạn thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tặc tử Nam Triều, thì làm sao nào?

Nam triều của Tiêu thị, hắn cũngthể cướp lấy.

Nhưng bởi nàng, hắn cùng triều đình này một sợi dây ràng buộc không thể tách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rời.

Ngoài trượng phu mình ra, nàng còncha mẹ, thân tộc, cùng với tất cả địa vị vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quang mà triều đình này mang cho nàng.

Những thứ đó đều là một phần của nàng.

Hắn không làm được, hắn không thể không quan tâm đ ến mong muốn của nàng mà bắt ép nàng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình đoạn tuyệt tất cả. Về điểm này, ngay từ ngày đầu tiên hắn biết không thể buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bỏ chấp niệm mạnh mẽ đòi cưới nàng thì đã biết.

Như mới vừa rồi thôi, khi nghe nàng dùng giọng điệu lấy lòng nói với hắn rằng hắn rất tốt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, lại khi cầm tay hắn chạm vào thể mềm mại của mình, một giây ngắn ngủi, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như lại nhìn thấy nàng ở trong đêm động phòng tại kiếp trước. Chẳng qua nàng khi đóđiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầu với Đại hắn. nàng hiện giờ chính sợ hắn đoạn tuyệt với người nhà© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng quan tâm.

Nàng đã từng kiêu ngạo cỡ nào hãy còn mới mẻ trong ức của hắn.

Hắn cũng nghĩ, ước rằng nàng thà giữ vẻ kiêu ngạo và ngây thơ khi mới kết hôn với hắn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đời.

Nhưng hắn chung quy vẫn không làm được.

Kết hôn với nàng, nhưng khiến nàng bây giờ phải cẩn thận như vậy trước mặt hắn, thậm chí nàng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn lấy lòng hắn.

Nàng ngoan ngoãn dịu hiền đến mức làm cho hắn đau lòng.

được, sẽ mất. được nàng, hắn sẽ không thể vì nàngđể mình phải nhượng bộ triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đình này.

kiếp này, hắn nghĩ hắn sẽ không bao giờ giẫm lên vết xe đổ một lần nữa.

Nhưng mà, khi cảnh tượng quen thuộc này bắt đầu từ hôm nay lại một lần nữa hiện ra trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn, chờ tới ngày cháy nhà ra mặt chuột ấy, hắn chỉ hy vọng rằng nàng, người đang ngủ yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình bên cạnh mình vào giờ phút này vẫn thể mãi như thế này, hoàn toàn tin tưởng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn.

Phần đời còn lại của nàng hoàn toànthác trong tay hắn.

Hắn lang quân cả đời này của nàng.

Mục càng lúc càng ôm thê tử nhỏ xinh trong lòng mình càng chặt, ghé sát mặt vào nàng, hít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một hơi thật sâu ngửi hương thơm từ mái tóc và làn da nàng, rồi nhắm mắt lại.

……

Lạc Thầncùng yêu mến tòa thành trì Nghĩa Thành này, cũng rất yêu thích nơimình đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sống.

Nàng đã tận mắt chứng kiến tòa thành trì này dần thay đổi từ hoang tàn khi nàng lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến một nơi đầy khói lửa như vậy biến thành một nơi tràn ngập hơi thở con người khói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lửa như hiện giờ. Càng không cần phải nói, từng cọng cây từng ngọn cỏ trong phủ thứ sử này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỗi một viên gạch một viên đá nơi đây đều do đích thân nàng tự tay dọn dẹp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chứa đầy cảm xúc của nàng.

Nhưng Kiến Khang cũng địa phương nàng sinh ra lớn lên, rời đi lâu rồi, nàng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự cũng rất nhớ.

Huống chi là, nơi đó còn cha mẹ nàng.

Từ lúcMục đáp ứng sẽ quay về Kiến Khang, Lạc Thần bắt đầu âm thầm chờ mong. Điều khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng bất ngờ chính là, sau ngày nhận được chiếu thư kia không quá mấy ngày, Nghĩa Thành lại được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đón đặc sứ của hoàng đế phái đến.

Vị đặc sứ đó chính là người quen Hầu Trung Phùng Vệ từng chủ trì buổi tỉ thí ngày Trùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương giữa Mục và Lục Giản Chi.

Phùng Vệ mang đến rất nhiều vật ban thưởng của hoàng đế.

Ngoại trừ những vật như bánh vàng, châu báu, bạch lụa ra còn những người thợ thủ công thông thạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xây dựng các nghề thủ công cùng với thái y của Thái Y viện.

Chỉ thế thì không phải nói, nhưng còn cấp cho Nghĩa Thành rất nhiều thợ thủ công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thái y thành trì khan hiếm thì phải nói là cực kỳ chu đáo, suy xét chu toàn.

Lạc Thần rất vui vẻ.

Mục mang theo nàng cảm tạ thiên ân, lại cảm tạ Phùng Vệ, nói ông ta đi đường vất vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá rồi.

Phùng Vệ mỉm cười nói:

thứ sử không cần đa lễ. Ngài thay mặt triều đình lấy lại được Tây Kinh, Đại Ngu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ai không kính ngài ba phần chứ? Tôi được phụng chỉ tới đây đón thứ sử cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thứ sử phu nhân về kinh nhận phong thưởng là vinh hạnh của Phùng Vệ tôi. Nếu như thứ sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã chuẩn bị xong, thể lên đường sớm được không?

Dân chúng Kiến Khang đều biết tin tức Lý thứ sử sắp về kinh nhận phong thưởng, ngày ngày đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mong chờ ngài đó.

Lạc Thần nhìn Mục.

Hắn nhìn Phùng Vệ, nói:

Nơi này ta đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Mọi chuyện cứ nghe theo khâm sai là được.

Phùng Vệ mừng rỡ, nói ngay:

Chọn ngày chi bằng đúng ngày, vậy thì ngày mai về kinh luôn, thứ sử thấy sao?

……

Đại quân Mục mang theo về lại Nghĩa Thành, sự vụ thì bàn giao lại cho Tưởng Thao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày hôm sau hắn mang theo Lạc Thần bước lên hành trình đi về phía Nam.

Một tháng sau, vào ngày mùng Năm năm nay, khi những con đườngngõ hẻm của thành phố Kiến Khang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được bao phủ bởi những bông tuyết trắng, Lạc Thần đã rời xa Kiến Khang gần một năm đã cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trượng phu đặt chân lên vùng thổ địa nàng thân thuộc này.

Hết chương 96

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App