GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 163

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Những chiếc bánh Hồ ném xuống đất bị gió và nắng thổi tung là khẩu phần ăn duy nhất họ nhận được hằng ngày, đó là tất cả những gì có thể giữ cho họ khỏi chết đói. Không chỉ vậy, các lính canh còn cố tình ném đồ ra khỏi tầm tay của họ, khi những người chết đói chịu đựng sự sỉ nhục đưa tay ra để lấy, dáng vẻ chật vật thảm bại của họ trở thành nguồn trêu chọc và làm trò cười cho binh lính Vinh Khang.

Đến ngày thứ ba, trời bắt đầu mưa, bùn nước chảy khắp hố chôn, tình trạng thê thảm của tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả những người bị chôn dưới đất không thể diễn tả bằng lời, người bình thường gầy yếu hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã không thể trụ được nữa ngất đi.

Tin tức truyền tới ngoài thành, Cao Dận phẫn nộ không tả được.

Dẫu y vô cùng thất vọng với tông thất, quan viên cùngtộc trong thành đang gặp nạn, nhưng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những người này có không ít từng người quen của mình, bị hạ nhục, bị bỏ đói, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao thể nhắm mắt làm ngơ được? Hơn nữa những người này bị chôn tập thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là gieo gió gặt bão, nhưng cònrất nhiều là binh lính bởi thượng quan vô năng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải hạkhí đầu hàng, về tính về lý y đều không thể bỏ mặc.

Cao Dận hận không thể lập tức công thành nhưng lại sợ, nhất thời không quyết định được, may mắn thay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhanh y đã nhận được tin tức từ phương Bắc.

Mục sau khi đánh bại Lưu Kiến tại Hồn Nguyên đã tạm thời gác chiến sự tiêu diệt Đại Đồng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh đô của Tây Lương, đang tiến về phương Nam, ít ngày nữa là có thể đến kịp.

Thành thực nói thời điểm Cao Dận phái người đi truyền tin cho hắn, y cũng không ôm hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn sẽ trở về trợ lực giải cứu Kiến Khang, cho đến khi biết được tin tức này mới thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an tâm một chút. Nghĩ đến những người trong thành kia tạm thời hẳn sẽ không chết, y quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm thời dừng quân sự, chờ Mục đến rồi bàn bạc tiếp.

Vinh Khang trong thành Kiến Khang giờ phút này lại đang có tính toán khác.

một phương địa phương đến từ Ba Đông xa xôi, so với lúc mới tới Kiến Khang, tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y đã bị hoàng thành phồn hoa hưng thịnh này làm chomẩn choáng ngợp, cũng đã từng âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thầm muốn giành lấy nhưng lại không dám hành động gì, mãi cho đến khi bị Mộ Dung Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lợi dụng, hơn nữa mấy năm nay thế lực càng hùng tráng hơn so với trước, tâm bấy giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới bành trướng lên.

Lần này, y nhân chiến sự phương Bắctiến vào Kiến Khang, điều này vốn được Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thế bày mưu đặt kế. Nhưng y đã dần dần không cam lòng bị điều khiển nữa, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiêng kị gã, đang lúc do dự thì thời gian trước biết được Mộ Dung Thế đang đại chiến với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mụcphương Bắc, chẳng những thất bại thảm hạicòn bỏ mạng Hồn Nguyên, tức thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như được cởi bỏ gông xiềng, cả người thoải mái nhẹ nhõm, giấc mộng hoàng đế chôn giấu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng cũng xông ra.

Không nghĩ ông trời làm khó y, y đang làm hoàng đế còn chưa đã nghiền thì lại một đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân Nam Triều xuất hiệnbên ngoài thành, rất hùng mạnh. Sau khi ra ngoài đánh một trận với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Dận mà không giành được chút thắng lợi gì, y một lần nữa đánh giá lại tình hình, tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dậy sau giấc mộng hoàng đế, bắt đầu lên kế hoạch tìm đường lui cho mình.

Trong mấy ngày qua, y uy hiếp chôn tập thể tông thất quan viên Nam Triều thì đồng thời cũng phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người tiếp tục lục soát đồ đạc vàng bạc của cải của từng nhà. Quả nhiên những người đó chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy quan tài chưa đổ lệ, dưới đao rìu để giữ tính mạng lại không dám giấu giếm bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thứ nữa.

Chỉ riêng vàng bạc đào ra của nhà Lưu Huệ cũng đủ nuôi một đội quân vạn người trong ba năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huống chi trong thành Kiến Khanggần ngàn con béo như vậy, dẫu cho không béo mập bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lưu gia nhưng toàn bộ được cướp đoạt ra số lượng cũng cực kỳ kh ủng bố, lấy câu giàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngang một nước để hình dung cũng không khoa trương chút nào.

trong kế hoạch của Vinh Khang, nếu như thật sự khó giữ được Kiến Khang, mình làm hoàng đế không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành, lúc không còn cách nào khác thì mang hết toàn bộ vàng bạc châu báu cướp được trốn chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong.

khoản của cải kếch này, trốn quay về quê quán Ba Đông, trong thời loạn thế này cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lo sau này không quật khởi trở lại được. làm thế nào để mang đi số của cải kếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, y cũng đã nghĩ xong cách rồi. Vẫn dùng quan lớn tộc Nam Triều hiện đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nằm trong tay mình làm bùa hộ mệnh.

Sau khi thu thập hết của cải vàng bạc đó rút lui, lúc ấy sẽ trói đám người đó cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang đi theo. thái hậu đương triều rất nhiều tộc quan lớn đều trong tay mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Dận sẽ không làmmình được, sẽ không dám tấn công mình. Đến lúc đó không cần dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực thì mình cũng đã chiếm hết thế thượng phong.

Vinh Khang hạ quyết tâm, chẳng những gia tăng cướp đoạt của cải bên trong danh sách mà ngay cả trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà những dân chúng bình thường cũng không buông tha, binh lính bắt đầu vào từng nhà cướp bóc, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác đạo tặc, chỉ hận không thể đào ba thước đất của Kiến Khang lên mới thoả mãn.

Đang lúc y điên cuồng thu tom tiền của thì ngày hôm nay, một hàng mấy chục người từ xa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần xuất hiện trên con đường mòn hoang thông đến phía Bắc Kiến Khang.

Bởiloạn Vinh Khang, dân chúng phụ cận nghe nói y muốn lính sung quân, còn cho binh lính lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 soát và cướp đoạt của cải của họ, dân chúng thể trốn đều trốn đi thật xa, ban ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ban mặt chung quanh cũng không thấy một bóng người.

Kiến Khangngay phía trước, tường thành đã thấy ràng, thậm chí ngay cả hàng cờ trên đầu thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang biểu tượng của hoàng đế mới của hoàng thành cũnghồthể nhìn thấy được.

Người đàn ông dẫn đầu dừng ngựa, ngồi lên lưng nhìn về phía trước. Cánh tay trái của buông thõng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên hông, toàn bộ cánh tay đều bị ống tay áo che lại, gió thổi qua, ống tay áo dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặt vào cánh tay, lộ ra đường nét cứng ngắc còng quèo.

Đây một người đàn ông trẻ tuổi, dung mạo rất tuấn đẹp đẽ, một đôi mắt màu tím © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiếm thấy, nhưng vào lúc này gầy rộc đi hóp lại, làn da tái nhợt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệnh trạng, dưới ánh nắng còn có thể nhìn thấy rất mạch máu màu màu lam rất nhỏ.

Biểu cảm của hờ hững, đối mặt với ánh nắng chói chang nheo mắt nhìn về phía trước một lúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy ra mộtthư, phân phó người đi đưa tin, sau đó yêu cầu mấy chục người đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng lại nghỉ ngơi.

Những người đó tuy đều ăn mặc như người Hán bình thường, nhưng thân hình cường tráng, giống như xuất thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ quân đội, nhưng lúc này, trên mặt bọn họ đã tràn đầy mệt mỏi, ánh mắt lại càng đờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẫn, như thể chặng đường dài này đã kiệt sức, năng lượng nguyên thủy trong thể con người đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị tiêu hao hoàn toàn.

Nghe người đàn ông này ra lệnh như thế, người nào người nấy ngồi vào ven đường, lặng lẽ lấy lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khô ra ăn.

người đàn ông kia lại như khôngcảm giác gì, tiếp tục nhìn thành trì phía trước, đứng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên đất hoang không nhúc nhích, như đang nhập định.

Phía sau gã, một người đàn ông trông giống như đầu lĩnh thị vệ sau khi do dự hồi lâu, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng cũng bước tới, trầm giọng thuyết phục.

Bệ hạ, nay đã khác xưa, bệ hạ rồng bị vây trên nước cạn, Vinh Khang lại là kẻ tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân, chắc chắn sẽ không nghe bệ hạ nữa. Bệ hạ thật sự không nên đi vào Kiến Khang làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì. Huống chi, kể cả bệ hạ khống chế được Kiến Khang, nơi này cũng không thểlâu được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Một khi cường địch tấn công, tứ phía không chắn. Bệ hạ sao không tạm thời thoái nhượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chờ đợi thời để ngày sau tái khởi ạ?

Người đàn ông quay đầu lại, dưới ánh mặt trời, đôi mắt màu tím trong suốt như pha nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chằm y, không hề gợn sóng.

Trên mặt thị vệ lộ vẻ hoảng sợ, giọng giảm thấp xuống.

Y nguyện trung thành với Mộ Dung Thế hoàng đế Bắc Yến, người trước mặt này Tử Kinh Quan đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị Mộ Dung Tây trả thù, binh lính phản loạntrở nên thất bại thảm hại, một tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vệ của Mộ Dung thị, y đã liều chết cùng mấy chục thủ hạ trung thành cuối cùng mới cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được từ trong loạn quân chạy thoát đi được.

Đầu tiên thất bại Trung Nguyên, rồi lại rơi vào cảnh thảm bại như thế này.

Đã từng dụng binh thiên hạ, nay còn lại bên người chỉ còn lại mấy chục hộ vệ.

Y vốn tưởng rằng Mộ Dung Thế sẽ tìm một nơi để trốn đi, tránh cho bị Mộ Dung Tây đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truy tìm thi thể của gã. Cho dù hùng tâm bất tử như cũ, thì cũng nên âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngủ đông chờ ngày sau hội tái khởi. Ngoài ý muốn chính là, ngày đó từ trong cơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôn mê tỉnh dậy, Mộ Dung Thế mở mắt ra, nằm ngửa mặt dưới đất, để mặc máu đen nhuộm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thẫm trên người cứ đối mặt với bầu trời đêm không nhúc nhích.

Cả một đêm như thế, nằm như xác chết, khiến cho người bên cạnh thậm chí còn tưởng rằng gã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã chết rồi, mãi đến rạng sáng mới lên tiếng.

Câu nói đầu tiên và cũngcâu duy nhất, đó là lên đường đi Kiến Khang.

Giọng điệu của gã rất dứt khoát, không còn chỗ cho sự nghi ngờ.

Cứ như vậy, mấy chục người vào lúc này đã đi tới nơi này.

Kiến Khang đã gần ngay trước mắt. Một khi đi vào thì không còn đường lui.

Dọc đường, y nhẫn nhịn hồi lâu, nhưng không rốt cuộc nhịn được nữa đã lên tiếng hỏi.

Chuyến đi này ràng giống như đưa người vào chỗ chết. Cho may mắn chế phục được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vinh Khang, thì những gặp phải tiếp theo chắc chắn sẽ không kết quả tốt. Một hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động liều lĩnh thậm chí điên rồ như vậy thực sự không giống phong cách Mộ Dung Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y luôn quen thuộc.

Thấy nhìn mình chằm chằm, thị vệ vội vàng cúi đầu, quỳ xuống:

– Nếu mạo phạm bệ hạ, khẩn cầu bệ hạ thứ tội, ti chức chỉ là…

Y dừng lại.

Ánh mắt của Mộ Dung Thế chuyển qua những người khác, đảo qua trên mặt họ.

– Các ngươi cũng nghĩ như thế đúng không? hỏi.

Mọi người nhìn nhau, chậm rãi đặt đồ khô trong tay xuống, lần lượt đứng lên cúi đầu im lặng.

– Các ngươi đi theo ta cũng đã hơn mười năm rồi đúng không?

Mọi người yên lặng.

gật đầu:

Ngày hôm nay ta rơi vào tình cảnh như này, các ngươi còn đi theo ta cũng coi như tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình tận nghĩa. Ta cũng không dự tính mang các ngươi theo ta vào thành.

Mọi người sửng sốt.

Các ngươi đi đi, đi được nơi nào thì đi đi. Mấy năm nay, những ban thưởng của ta cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các ngươi đủ để các ngươi cưới vợ sinh con, sống thoải mái nửa đời về sau. Nếu như nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cố thổ thì quay về Long Thành, nhận tội với thúc phụ ta, ông ấy gom góp nhân tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắc chắn sẽ không làm khó dễ các ngươi đâu.

Mọi người giật mình cuống quýt quỳ xuống đất dập đầu, bày tỏ trung thành, nói nhất định phải đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gã.

Mộ Dung Thế cười nhẹ, không nói gì, đi đến bên tọa kỵ của mình rút ra một thanh chủy thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cắt đứt dây cương cố định với hàm thiếc, lại vứt bỏ yên ngựa. xoa đầu nó, nói:

– Mi đi theo ta đã nhiều năm rồi, hôm nay cũng nên thả mi đi thôi. Sau này sống hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chết phải xem tạo hóa của mi.

Nói xong, dùng chuôi đao đánh vào mông nó. Con ngựa bị đauvang, tung móng chạy như điên về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hướng vùng đất hoang dã.

Mộ Dung Thế nhìn theo bóng dáng con ngựa dần dần biết mấttrong tầm mắt, không hề nhìn ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, quay người đi về phía Kiến Khang.

Bệ hạ…

Mọi ngườiphía saug gã vừa gọi vừa đi theo, dần dần bước chân chậm lại, cuối cùng đứng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quỳ gối bên đường, dập đầu theo bóng dáng của gã.

Mộ Dung Thế trước sau không hề quay đầu lại, chỉ cất tiếng cười to. Trong tiếng cười, chân bước nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn, đi về phía tòa thành trì kia.

……

Vinh Khang mặc long bào uy phong lẫm liệt ngồi trong cung điện Kiến Khang lộng lẫy, ra lệnh cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa Mộ Dung Thế vào.

Trước khi được dẫn vào đã bị kiểm tra lục soát toàn bộ, ngay cả đế giày cũng bị kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tra, thấy không lạ mới được cho đi vào. Dưới cái nhìn chăm chú của vô số ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt, đi về phía Vinh Khang, tới gần rồi thì dừng lại, quỳ xuống hành lễbệ hạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vinh Khang cùng đắc ý hài lòng.

Phong thủy luân chuyển. Nhớ trước đây lúc Mộ Dung Thế chiếm phương Bắc xưng đế, mình ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ngưỡng mộ. Nay thời thế đảo ngược, đổi thành mình ngồi trên cao, còn người Tiên Bi vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn âm u khiến y thấy esợ hãi hôm nay lại cúi đầu xưng thần với mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao y không đắc ý cho được.

Y ra lệnh cho Mộ Dung Thế đứng dậy, cười giả tạo nói:

Nghe đồn ngươi đã chết trong loạn quân, khi trẫm nghe tin trong lòng rất đau buồn. Không ngờ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra tin giả, thật không còntốt hơn. Nhưng không biết hôm nay ngươi tới Kiến Khang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202chuyện gì?

Mộ Dung Thế nói:

Không giấubệ hạ, thần tuy may mắn sống sót nhưng bộ hạ đã bị tan hết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chốn khó về, lại bị thúc phụ đuổi giết, đã rơi vào đường cùng rồi. Thần biết bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế đang to lớn, cho nên thần đặc biệt tới đây để cầu xin sự bảo vệ.

Vinh Khang ngoài cười nhưng trong không cười nói:

Không dám, không dám. Nhưng trong thư ngươi nói…

Trong bức thư gửi cho y, Mộ Dung Thế nói mình cũng từng mấy năm làm hoàng đế, ngay từ ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu đã biết trong loạn thế ăn bữa hôm lo bữa mai, cho nên đã cất giấu rất nhiều của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cải vàng bạc châu báu. nguyện dâng bảo tàng lên nhằm bày tỏ sự trung thành của mình.

Lòng người vốn tham lam không đủ rắn nuốt voi. Tuy Kiến Khang đã thu được một lượng lớn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cải kếch xù, nhưng đối mặt với sự cám dỗ to lớn này, lòng tham của Vinh Khang càng bành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trướng thêm, trong lòng rất dao động. Tuy rằng biết rõ chuyến đi này của Mộ Dung Thế rất không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình thường, nhưng y vẫn không thoát được cám dỗ đó.

Cũng may đi một mình, lại bị lục soát toàn thân, chắc hẳn cũng không gây nên được sóng gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì.

Mộ Dung Thế nói:

Bản đồ bảo tàng đây. Để bệ hạ hiểu rõ, thần đã liệt ra số lượng một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỉ mỉ.

Nói xong lấy trong ngực ra một tấm dagấp, đi đến gần Vinh Khang rồi dừng lại, giao cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người bên cạnh Vinh Khang.

Vinh Khang nhận lấy, thấy trên bản vẽ đánh dấu vị trí địa rất ràng, vừa xem hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay, vàng, bạc, châu, ngọc được liệt kê đều được tính bằng xe, hai mắt y không khỏi sáng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn đi nhìn lại, cười lớn cất tấm davào ngực mình, sai người bày rượu mở tiệc, chiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đãi Mộ Dung Thế.

Trong bữa tiệc, mọi người đang bàn tán về những quan chức Nam Triều bị chôn vùi trong lòng đất, tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cười không ngớt. Vinh Khang trái ôm phải ấp, lộ ra vẻ mặt xấu xí, uống mấy ly rượu, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn Mộ Dung Thế ngồi vị trí bên dưới mình, nhớ tới khi làm hoàng đế từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dáng vẻ khinh thường mình, rất muốn trước mặt mọi người làm nhụcmột trận, ánh mắt liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơi xuống cánh tay trái buông thõng của gã, cười nói:

Trẫm nghe nói cánh tay của ngươi bịMục phế phải không? Đại trượng phu sống trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đời nếu không thể báo thù thì đúng hổ thẹn.

Xung quanh vang lên tiếng cười chế nhạo.

Mộ Dung Thế cung kính nói:

Cho nên thần mới tới cậy nhờ bệ hạ, chính để báo thù.

Vinh Khang rất đắc ý cười:

Từ lúc tiến vào trẫm thấy cánh tay này vẫn luôn bất động,tiện cho trẫm xem được không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xem xem Mục đã phế cánh tay này của ngươi như thế nào?

Mọi người ồn ào hùa theo.

Mộ Dung Thế nói:

Bệ hạ muốn xem, thần không không tiện ạ.

Nói xong bình thản giơ cánh tay trái lên. Tay áo trượt xuống, lộ ra cánh tay hơi vặn vẹo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắp trên cánh tay gầy và teo tóp, thậm chí bàn tay trông còn nhỏ hơn bàn tay phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình thường.

Vinh Khang miệng chậc chậc tiếc nuối, thở dài, lắc đầu nói:

Mục thật đáng hận. Nhưng trẫm không biết cánh tay này của ngươi hiện giờ nếu đánh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với phụ nữ thì ai thua ai thắng nhỉ?

Tiếng nói vừa buông, người liền đề nghị thử xem.

Vinh Khang trách móc:

Mộ Dung lão đệ cũng coi như là anh hùng đương thời, sao thể để ngươi trêu đùa như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế được?

Tiếng cười trong điện càng lớn hơn.

Trên mặt Mộ Dung Thế lại không hề tỏ vẻ nổi giận, cũng cười theo, nói:

– Đánh nhau thì không biết được. Nhưng cầm bình rót rượu thì vẫn làm được. Hay để thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rót một ly rượu cho bệ hạ, biểu đạt cảm tạ của thần đối với bệ hạ.

Nói xong đứng lên khỏi ghế ngồi, đi đến trước mặt Vinh Khang, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người chung quanh dùng cánh tay bị phế kia cố sức cầm bầu rượu nhỏ trên bàn lên, run rẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nâng đến chén rượu đặt trước mặt Vinh Khang, cẩn thận rót vào chén rượu, cung kính mời uống.

Vinh Khang kiếm đủ thể diện, cười khà khà nhận chén rượu nói:

Mộ Dung lão đệ tự tay rót rượu, trẫm sao thể không uống?

Nói xong đưa đến bên miệng ngửa cổ lên rót một ngụm vào miệng.

Ngay khi y ngửa cổ lên nuốt rượu thì đúng lúc này, một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra.

Cánh tay phải còn rảnh kia của Mộ Dung Thế đột nhiên quét một chiếc đũa trên bàn, nghiêng người về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía trước, dùng tốc độ cực nhanh đâm đầu đũa về phía cổ họng Vinh Khang rồi đâm thẳng xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Gân xanh trên bàn tay toàn bộ nổi lên.

“Phập” một tiếng, chiếc đũa với tốc độ cực nhanh và sức mạnh cánh tay to lớn, giống như một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dao sắc bén đâm xuyên qua da thịt Vinh Khang, cắm sâu vào giữa cổ họng, nguyên một chiếc đũa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuyên qua cổ, trên đầu đũa lộ ra còn dính cả máu thịt vụn.

thể to lớn của Vinh Khang đột ngột khựng lại.

“Choang” một tiếng, chén rượu rời tay rơi xuống dưới đất.

Đôi mắt y trợn lên, tròng mắt trợn ngược một lúc, cuối cùng y khó khăn nhìn Mộ Dung Thế đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 diện, đột nhiên giơ một cánh tay lên xòe tay ra như chiếc quạt hương bồ như muốn phản kích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mộ Dung Thế trên cao nhìn xuống nhìn y, đôi mắt tím lạnh lùng, thoáng rút chiếc đũa về một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi cười dữ tợn, đột ngột quấy mạnh, khí quản lập tức vỡ nát, máu thịt trên cổ họng nhoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhoét.

Vinh Khang kêu thảm một tiếng, tròng mắt lại lần nữa lật trắng, bàn tay giơ lên mất lực hạ xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đôi mắt trâu của y dán chặt vào Mộ Dung Thế, giãy giụa vùng vẫy loạng choạng đứng dậy, còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vững vàng lại “rầm” một tiếng, thể đổ xuống ngã vào một mỹ nhân ngồi bên cạnh còn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngây người, tứ chi đau đớn run rẩy co giật, trong cổ họng phát ra tiếng ọc ọc cổ quái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu chảy ra không ngừng từ miệng cái lỗ trên cổ họng của y.

Mỹ nhân rốt cuộc kịp phản ứng, sợ tới mức hồn phi phách tán, dưới trọng lượng của y ra sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xoắn mình để thoát ra nhưng không thể thoát ra được, miệng phát ra một tiếng thét đầy sợ hãi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Phía trên đại điện, trợ thủ đắc lực của Vinh Khang lúc này mới kịp phản ứng, quăng chén rượu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay xuống, trong tiếngquát đồng thời vọt đi lên rút đao kiếm ra bao vây Mộ Dung Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào giữa.

Mộ Dung Thế biểu cảm bình thản, buông chiếc đũa cắm yết hầu Vinh Khang ra, xoay người lại, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt đảo qua từng gương mặt kinh giận đan xen, lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt sắc bén, hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn khác hẳn với dáng vẻ vừa hầu rượu lúc nãy, như hai người khác nhau.

Ngay tại này một khắc, như lại khôi phục thân phận, biến thành Mộ Dung Thế đã từng hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đế Bắc Yến.

Mọi người bị ánh mắt của ép bức, tiếng hét tiếng quát dần dần nhỏ đi.

– Vinh Khang đã sắp chết. Các ngươi giết ta, đối với các ngươi ích lợi gì? Hắn cướp đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của cải châu báu, không phân chia cho các ngươi một xu một đồng. Vốn hắn dự tính nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thủ giữ được Kiến Khang thì sẽ bỏ mặc các ngươi mang theo của cải trốn đi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình. Các ngươi bán mạng cho hắn như thế, cuối cùng thì được cái gì?

lạnh lùng nói, giọng điệu kiêu ngạo và tràn đầy khí chất vương giả.

Vinh Khang yêu tiền. Phong quan tiến tước rấthào phóng, nhưng luận đến ban thưởng vàng thật bạc trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì lại rất so đo. Từ trước đây thì cũng thôi đi, nhưng đánh vào Kiến Khang, thấy y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giấu hết vàng bạc châu báu cướp đoạt được vào kho, ngoại trừ một số ít thân tín trọng dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra những người còn lại từng làm việc cho y được phân chia ít ỏi đến đáng thương, vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng đã rất bất mãn, bị Mộ Dung Thế vừa nói như vậy bước chân cũng theo đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng lại.

Mộ Dung Thế liếc Vinh Khang hãy còn đang đau đớn co giật thở khó khăn cố gắng thở nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể thở được dưới đất, lạnh nhạt nói:

Những thứ tốt hắn cướp đoạt được các ngươi không đi phân chia, lẽ nào còn đợi người khác đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sạch sẽ trước các ngươi hả?

Giống như thể hồ quán đỉnh. Mọi người nhìn nhau, từng người đều lộ vẻ hoài nghi đề phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sâu sắc.

Dưới loạn thế, mạng người ti tiện như con kiến, những tướng lĩnh trong quân của Vinh Khang chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhóm những kẻ liều mạng tụ tập dưới trướng y để trục lợi, làm tình nghĩa để nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Sau một trận im lặng ngắn ngủi, đột nhiên có người xoay người chạy ra ngoài điện.

Một người vừa hành động, những người còn lại cũng lộ vẻ khẩn trương, cũng không ai quan tâm đ ến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vinh Khang còn đang nằm dưới đất nữa, đồng loạt chạy đi, chỉ sợ chậm một bước thì đồ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kho sẽ bị người khác cướp mất.

Đứng lại!

Mộ Dung Thế đột nhiên quát một tiếng, thanh âm tràn ngập uy nghiêm.

Mọi người không khỏi đều đứng lại, quay đầu lại nhìn gã.

Mộ Dung Thế thong thả đi đến giữa điện, nhìn quanh cung điện tráng lệ một vòng.

Kiến Khang là một nơi tốt phải không? số rượu để uống, số món ngon để ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vô số mỹ nhân để thưởng thức! Nhưng ta nói cho các ngươi biết, những nơi giống như Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Triều còn rất nhiều. Số của cảiVinh Khang cướp đoạt được có tính gì. Sự giàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông đúc Nam Triều còn vượt xa những các ngươi chứng kiến hay tưởng tượng nhiều.

Một thắng địa nhân gian như thế, lẽ nào các ngươi không muốn phân phong vương hầu nơi đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để cho các ngươi và hậu thế của các ngươi được hưởng vinh hoa phú quý mãi mãi hay sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Giọng nói của vang dội, đầy sức mạnh, quanh quẩn ở trong kim điện, chấn động màng nhĩ.

Mọi người nhìn gã, ánh mắt sáng lên.

Nhưng ta nói cho các ngươi,Giọng của chuyển sang nghiêm trang, Kẻ địch của các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Mục chẳng mấy chốc sẽ đánh tới đây. Một nơi tốt như này ràng đã tới tay rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng lẽ các ngươi còn nguyện chắp tay nhường ra, giống như chó hoang kẹp đuôi bị hắn đuổi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địa phương khỉ ho gáy Ba Đông hay sao?

Ta biết các ngươi không muốn! Nhưng nếu Mục đánh tới, kết cục của các ngươi đã được định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi. Ta sợ các ngươi dù có phân chia được tiền tài của cải thì đến lúc đó cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn mạng để hưởng đâu.

Mọi người dần dần kích động lên, trên mặt lộ ra vẻ hậm hực, hô lên:

Vậy ngươi nói xem phải làm thế nào đây?

Mộ Dung Thế lạnh lùng nói:

– Tất nhiên biện pháp rồi. Chỉ cần giế t chết Mục, Nam Triều còn lại chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đám giá áo túi cơm, còn thể làm được các ngươi? Đến lúc đó thiên hạ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ do chúng ta định đoạt!

Mọi người lúc đầu còn nghị luận sôi nổi, nhưng khi nghe nói đến việc giết Mục, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đột nhiên im lặng.

Ngươi nói vẻ như dễ lắm ấy.

Mọi người thì thầm lẩm bẩm.

Nếu như Mục dễ bị giết như thế thì ngươi cũng không bị rơi vào tình cảnh hôm nay… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mộ Dung Thế mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói:

Tích Hán Cao Tổ bốn lần bại bởi Hạng Vũ, cuối cùng chỉ một trận chiến chiến thắng, tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên đế nghiệp nhà Hán. Mộ Dung Thế ta nhiên từng bại dưới tay Mục, nhưng lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu ta không nắm chắc mười phần, thiên hạ to lớn này ta đi nơi nào chẳng được, cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải tới đây? Ta nói cho các ngươi, chỉ cần các ngươi nghe theo hiệu lệnh của ta, số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của cải kia ta không lấy một phân, toàn bộ phân chia cho các ngươi hết. Không chỉ thế, chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gi ết chết Mục, thành tựu đại sự rồi, đợi ta dựng lên nghiệp lớn lần nữa, chư vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm nay đây đều là công thần khai quốc của Mộ Dung Thế ta. Đến lúc đó vinh hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phú quý dễ như trở bàn tay.

bỗng nhiên đề cao giọng:

– Mộ Dung Thế ta thề độc với trời, nếu như trái lời thì vạn tiễn xuyên tâm, không chết tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tế được.

Mọi người nhiệt huyết trào dâng cuồn cuộn, từng đôi mắt đỏ lên, đồng loạt to:

Chúng tôi nguyện nghe theo ngài, giế t chết Mục, cùng chung phú quý!

Các ngươi đừng bị mắc mưu…gã này kẻ tàn độc nhất. Hãy giếtđể báo thù cho bệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ!

Đúng lúc này, một thân tín Vinh Khang vừa rồi thấy tình thế không ổn lén trốn đi dẫn người từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài điện xông vào, to.

Mọi người biết hắn được phân chia nhiều tiền tài nhất từ Vinh Khang, đưa mắt ra hiệu lẫn nhau, bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vây lên, đao kiếm cùng vung lên, chỉ một lát đã giết người này, lại thấy Vinh Khang vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang giãy giụa dưới đất còn chưa chết hẳn, liền tiến lên chém vài nhát. Đáng thương cho một thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hệ kiêu hùng, cũng từng hô mưa gọi gió, không ainổi, chớp mắt đã biến thành vạn đoạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chết dưới đao kiếm của người một nhà.

Đi nhà kho phân chia tiền tài đi.

Mộ Dung Thế lau máu bắn lên trên mặt, lạnh nhạt nói.

Trong đại điện bộc phát những tiếng hoan hô, mọi người hồ hởi đi về hướng nhà kho.

Một đêm này, dân chúng Kiến Khang lại một lần nữa gặp phải một vòng kiếp nạn, số nhà dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị cháy, bị cướp bóc.

Trong tiếng khóc than đau khổ của dân chúng khắp thành và tiếngto điên cuồng phấn khởi của binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lính, Mộ Dung Thế bước lên thành lâu hướng về binh lính Nam Triều bên ngoài thành, truyền tống một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 câu của mình.

nói, vận mệnh của những người trong thành Kiến Khang, sẽ giao cho Lạc Thần con gái Cao thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quyết định.

Nàng muốn bọn họ sống, họ sẽ được sống.

Nàng muốn họ chết, sẽ tàn sát mỗi người trong thành này. Trên từ tông thất tộc, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến bình dân tánh. Chó không tha, không để lọt một người nào.

giao cho nàng quyết định tất cả.

sẽ trong thành chờ hồi đáp của nàng.

……

Lúc Mục đến nơi, nghênh đón hắn chính một tin tức như thế.

Hết chương 163

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 163 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App