GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 90

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Dọc theo sườn núi, Lạc Thần không ngừng lăn xuống.

Những lát cỏ cắt vào làn da mỏng manh lộ ra của nàng, đá vụn lổn nhổn lớn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong bụi cỏ nghiền nát tay chân thể của nàng.

Đau nhức khắp người.

Nhưng nàng đã hoàn toàn mất đi sự khống chế đối với thân thể, chỉ biết nhắm nghiền mắt lại, lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng ngày càng nhanh, giống như sắp lăn vào vực sâu không đáy.

Ngay khi trời đất quay cuồng và từng cơn đau nhức kéo dài tận thì đột nhiên, đà lao xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng lại.

Nàng giống như đụng phải một bức tường kiên cố.

Bức tường kiên cố, dày dặn ấm áp này cuối cùng cũng đặt dấu chấm hết cho nỗi đau của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng.

Đón được nànghai tay cùng với lồ ng ngực của Mục.

Nàng được hắn đón lấy. Tóc tai hỗn loạn rối bời, sắc mặt tái nhợt, quần áo rách bươm, lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nửa bờ vai trắng như tuyết đầy vết xước, trông rất thê thảm, nàng từ từ mở hai mắt ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng hắn nhìn nhau một lát, rồi mới dường như hoàn hồn trở lại, run rẩy gọi câu “lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ơi”, hai mắt đỏ lên, hai tay nắm chặt tay áo của hắn, chúi đầu vào trong lòng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khóc nức lên.

Đau lòng, xót xa cùng với tự trách như con dao xoắn lấy Mục. Hắn ôm chặt lấy nàng, hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên vầng trán lấm tấm cỏ vụn, còn bị cỏ phía trước cào vài vết sẹo nhỏ của nàng.

Hầu Ly thở hồng hộc đuổi theo, nhìn sườn đồi nơi con bạch hổ nhỏ đã biến mất hồi lâu, dậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân tiếc nuối, quay sang nhìn Mục đang ôm phu nhân của mình dỗ dành, đợi một lát, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự không thể chờ được nữa, cẩn thận đi tới, cười nịnh nọt dùng tiếng Hán sứt sẹo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

– Chúc mừng thứ sử đã cứu được phu nhân. Xin hỏi phu nhân, con bạch hổ nhỏ vừa nãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao phát hiện ra nó vậy?

Lạc Thần lúc này mới phát hiện bên cạnh còn người khác, vội vàng buông tay áo của lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202mình vẫn đang túm chặt ra, chui ra khỏi lồ ng ngực hắn, cúi đầu lau nước mắt còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vương lại trên mặt.

Là…cậu à?

Khi nàng ngẩng mặt lên, Hầu Ly đột ngột trợn trừng mắt, chỉ vào Lạc Thầnlắp bắp.

Nhạc thiếu niên tấu đàn tỳ Hồ ngày ấy thực sự đã để lại ấn tượng sâu sắc trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng gã, gương mặt này đến nay mỗi khi nhớ đến đều vẫn sống động như ngay trước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cho nên vừa nhìn thấy khuôn mặt của vị thứ sử phu nhân, tuy rằng một người nam một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nữ, giả dạng cũng khác một trời một vực, nhưng chỉ nhìn một cáinhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra được ngay.

cùng kinh ngạc ngỡ ngàng, đần hết cả người. Cho đến khi nhìn thấy Mục cởi áo khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài nhanh chóng choàng lên vai nàng, đỡ nàng đứng lên, bấy giờ mới lấy lại tinh thần, cuống quýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cúi đầu xuống.

Lạc Thần biết nhận ra mình, gật đầu với gã, xem như thừa nhận, sau đó gắng gượng ổn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tinh thần, kể lại tình cảnh mình đã đụng phải con bạch hổ nhỏ kia.

Nàng vẫn còn sợ hãi và vẫn còn bị sốc, nhưng Hầu Ly nghe xong thì mừng như điên.

Gã chuyên nuôi dưỡng mãnh thú, thủ hạ thú tinh thông thuần thú, cho nên bản thân cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 am hiểu chuyện này. Vừa nãy nhìn thấy con hổ trắng nhỏ đó từ xa, mới bốn năm tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuổi, không chỉ bộ lông hiếm thấy mà còn có hàm cao rộng, vai rộng bàn chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏe, nhìn thoáng qua biết ngay sẽ vua của các loài thú trong tương lai, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng chỉ mang một ý nghĩ bắt được về.

Nghe Lạc Thần kể về cuộc đối đầu giằng co với nó, hai mắt gã càng sáng rực hơn:

Tôi đã nuôi rất nhiều thú con, nhưng chưa từng nhìn thấycon vật nào lại linh thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế cả. Nếu như có thể bắt được rồi thuần hóa sau này sẽ nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi, hổ báo gì đó khác không cần cũng được.

Nhạc thiếu niên gặp lúc trước bởivừa gặp đã yêu thích, từng xin người từ chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục nhưng không thành, mới biết người của Mục, cho nên đành phải từ bỏ, nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng luôn vẫn thấy tiếc nuối. Hôm nay mới biết được thì ra đó không phải nam giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ, không những thế còn phu nhân củaMục.

Mấy ngày nay, đã đi theo Mục vất vả khổ sở tìm người, tận mắt nhìn thấy hắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truy tìm thê tử không ngủ không nghỉ, bản thân làm sao còn dám ý nghĩ khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, ngay cả nhìn thêm một cái cũng sợ mạo phạm người ta, nói xong rồi thì hơi cúi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau đó vội vàng rời đi.

Bên kia một tuỳ tùng cũng đi tới bẩm báo xin xử tội vớiMục, nói bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị mấy Tiên Bi liều mạng chống cự bám lấy, không thể nào phân thân ra được, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên đã để hai huynh muội Mộ Dung kia trốn thoát được. Vừa rồi họ mới giết được hết đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, hiện đang cho người đuổi theo rồi.

Trời đã tối, Mục biết muốn đuổi theo cũng không hy vọng lớn, tuy căm hận trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khó tiêu, nhưng thấy thê tử mặt tái nhợt, nói mấy câu với Hầu Ly là cả người như mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết sức lực, run rẩy đứng thẳng cũng không xong, biết nàng cần phải nghỉ ngơi ngay lập tức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế ra lệnh đi trước dàn xếp, nghỉ ngơi qua đêm ngay tại chỗ.

Lều trại được dựng lên, lửa trại được đốt lên.

Mục biết nàng sợ hãi nhiều ngày, tay chân trầy trụa, càng thương nàng khôn cùng, sợ nàng mệt mỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuy rằng xa cách nhiều ngày, hắn cũng không ý định muốn nàng, chỉ cẩn thận bôi thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nàng, sau đó ôm nàng nằm xuống dịu dàng nói:

Nàng ngủ đi.

Lạc Thần nhắm mắt một lát, chợt lại mở choàng mắt ra, nhìn hắn vẫn đang cúi đầu nhìn mình, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt dần dần hiện lên một tầng sương mờ.

Lang quân ơi, thiếp sợ lắm, thiếp sợ mình sẽ không được gặp lại chàng nữa…

Giọng của nàng yếu ớt như đang khóc.

– Đừng sợ, ta đây, ta đây rồi…

Mục vỗ nhẹ vào lưng nàng, dỗ dành nàng giống như đứa trẻ bị hoảng sợ.

Nàng vươn bàn tay nhỏ bé, nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt gầy một tầng râu ria của hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đột nhiên lao vào trong lòng hắn, cánh tay ngọc ôm chặt lấy hắn, hôn lên hắn không ngừng.

Lang quân ơi, chàng có muốn A Di không…

Nàng vừa hôn vừa khóc, vừa cầu xin hắn bằng mọi cách thể.

Không người đàn ông nào trên đời này có thể cưỡng lại một người dày đáng yêu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy.

Mục ôm lấy thể mềm mại của nàng, chiếm lấy nàng.

Thân hình kiên cố ấm áp, hơi thở quen thuộc cuối cùng xua tan đi bóng ma trong lòng Lạc Thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Trong khoảnh khắc được hắn chiếm hữu, nàng lại khóc lên.

Nàng không phải đang nằm mơ, hắn cuối cũng vẫn nhận được thông tin từ nàng, đi tới bên nàng.

Lang quân, lang quân ơi…

Nàng vừa hổn hển vừa không ngừng gọi hắn lang quân.

Mục dùng thân thể của mình đáp lại nàng, hầu hạ nàng, rốt cuộc khiến nàng kiệt sức, nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, ngủ thiếp đi trong vòng tay của hắn.

Sau khi nàng chìm vào giấc ngủ,Mục nhìn đăm đắm vào đôi môi hơi nhếch lên của cô gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong ngực, dung nhan kia dường như cuối cùng cũng được mỹ mãnngủ say, hai mắt sưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẹ hồng hồng, thật lâu không ngủ được.

……

Sáng sớm ngày hôm sau, Mục đốt ba đống lửa báo hiệu, đến sau giờ ngọ, hắn đã lần lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gọi những tùy tùng của mình trở lại.

Việc truy đuổi tung tích của Mộ Dung Thế quả nhiênkhôngkết quả.

Nhìn phía Bắc rộng lớn hoang vu, hắn đứng nơi đó một hồi, nói:

Trở về đi.

Khi đoàn người chuẩn bị lên đường, Hầu Ly vẫn còn chưa chịu đi về cùng, mang theo linh khuyển nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn tiếp tục lại để bắt con bạch hổ nhỏ kia.

Mục biết sở thích này, gặp được con thần thú hợp ý, nếu không bắt được chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể an tâm trở về, nên cũng không ngăn cản. Để cảm ơn lần này đã hỗ trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, hắn để lại một bộ phận tuỳ tùng trợ giúpbắt thú, mình thì mang theo những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn lại lên đường trở về.

Đường về thuận buồm xuôi gió, năm sáu ngày sau mới về tới Nghĩa Thành.

Trận chiến bao vây thành đã kết thúc từ lâu, dân trong thành vào mấy ngày trước cũng đã dời trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại trong thành.

Cuộc chiến này gần như không cần quân Nghĩa Thành động thủ, quân đội Tây Kim trong thành tự giết hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẫn nhau, kết thúc cuộc vây thành.

Binh lính tầng chót trong quân đội ước chừng một nửa là người Hán. Không tìm được để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ăn, liền bắt đầu tàn sát mấy trăm chiến kỵ binh lúc đó còn chưa ngoài thành, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộ binh xông vào thành, mấy ngày sau, khi những con chuột cuối cùng cũng bị bắt sạch, tướng lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiên Bi cùng với mưu bày mưu tính kế phá vòng vây, âm thầm triệu tập đội ngũ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngàn binh Hán, tàn sát tập thể, sau đó tính toán nhân lúc trời tối bỏ thi thể xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành, chồng lên thành núi, lấy cây cầu người này để dẫm lên xung phong liều chết xông ra ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục đã chuẩn bị từ trước. Ngay khi thi thể đầu tiên được ném từ trên đầu tường thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống, quân coi giữ lập tức phát giác ra, dùng kèn nhanh chóng triệu tập người, dọn sạch thi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi.

Trên đầu tường thành cứ ném một thi thể xuống dưới thì dọn một thi thể. Ném trăm thi thể thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọn trăm thi thể.

Cầu người thất bại, tin tức tướng lĩnh Tây Kim tàn sát Hán binh tầng chót cũng lan truyền rộng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài.

Những binh lính Hán còn lại trong quân đội mặc đều khí giết người không chớp mắt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong quá khứ, họ hoặc bị bắt làm lính, hoặc là trong loạn thế không kế sinh nhai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm cơm ăn đi vào quân đội, biết được tin tức đã âm thầm bàn bạc với nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ phản bội, nhảy vào trong doanh giết thượng cấp, sau đó lại chém giết lẫn nhau với binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lính Tiên Bi.

Trong hai ngày đó, bên trong thành đã biến thành một địa ngục nhân gian.

Tới ngày thứ bảy của cuộc bao vây thành, mấy ngàn Hán binh Tây Kim khi giết người Tiên Bi cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng đã trèo lên tường thành, cầu xin đầu hàng, thề từ nay quay về làm Hán binh, nguyện trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành với Mục.

Đến lúc này, cửa thành bị phong kín mới được mở ra.

Một trận chiến này đối với Tây Kim nói không phải trận đại chiến, nhưng hoàng đế Tây Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn cần thiết phải thắng. Thứ nhất để lập uy, thứ hai cũng để ủng hộ quân tâm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuộc tấn công Trường An sắp tới, cái nào cũnglợi. Nhưng mà đồng hành theo quân ngoài phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đủ lương thực ra thì trang bị cũng thứ thượng đẳng, thậm chí còn có hai ngàn kỵ binh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202thể nói binh tinh lợi khí, nhưng không ngờ sẽ bị thất bại, chẳng những hao binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tổn tướng còn khiến cho đối thủ được lợi lớn.

Nghĩa Thành kiếm đủ số quân nhu, đao, thương, kiếm, kích, cung tiễn, quân lương đủ cho toàn thành dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong một tháng, cùng với hai ngàn con chiến mã, chiến quả cực kỳ phong phú.

Để trả khoản vay ngũ cốc trước đây của Hầu Định, Mục đã chọn một ngàn chiến trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa đi Cừu Trì.

Chiến mã cực kỳ quý, từ ý nghĩa nào đó thì thậm chí còn quý giá hơn so với binh lính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hầu Định đã nhận được tin tức quân đội Tây Kim tấn công Nghĩa Thành từ trước, biết đây trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra oai phủ đầu của Cốc Hội Long đối với mình. Vốn ông ta cũng không lòng tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào việc Nghĩa Thành không giữ vững được thành trì. Tuy rằng Mục vẫn chưa lên tiếng xin giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỡ, nhưng ông ta cũng làm tốt việc chuẩn bị phát binh viện trợ bất cứ lúc nào, lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ rằng cuối cùng chẳng những không cần mình phát binh còn nhận được tin tức Mục giành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được chiến thắng lớn, hơn nữa, mấy ngày sau ông ta còn được tặng một ngàn con ngựa, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vui mừng quá đỗi.

qua lại mới toại lòng nhau, ông ta lại chuẩn bị 50 xe lương, biết được tin phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Mục bỏ tiền để mua cây gai dầu của người dân địa phương, liền mệnh lệnh cho dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng thu hoạch với số lượng lớn, trong vòng vài ngày, hàng chục xe đã được thu gom, cùng lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực đều được đưa tới, dùng cái này để đáp lại quà củaMục.

Mục nhận được quà, chừa lại quân lương, còn lại phân phát toàn bộ cho từng hộ gia đình theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chủ hộ.

Toàn thành ăn mừng, người lớn trẻ em, tất cả đều vui mừng hớn hở.

……

Vào ngày Lạc Thần trở lại thành, lúc gần đến cửa thành tin tức đã lan truyền ra, gần như toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộ dân trong thành đều đổ ra khỏi nhà ra ngoài đường để đón nàng.

Cao Hoàn thậm chí còn tự mình lái xe ngựa chở a tỷ, đưa nàng trở về phủ thứ sử.

Lạc Thần đi vào thứ sử phủ, phát hiện nơi này nàng từng bước thu dọn sạch sẽ lại bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị vây hãm bảy tám ngày lại gặp phải một đại họa mới. Không cần phải nói, sảnh trước thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bức tường bị sập, một số phòng trong nhà vừa mới được tu sửa xong cũng bị cháy rụi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Sau đó, mặc đã được thu dọn sạch sẽ nhưng về sau, theo như A Cúc cùng mấy thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữ nói lại, khi họ vừa trở về cũng hỗn độn như thế, vườn hoa trong sân của Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng bị giẫm đạp hỏng hết rồi.

Những ngày này, A Cúc cả ngày tự trách bản thân, hối hận lo lắng, cuối cùng cũng chờ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần trở về, thấy nàng bình an không việc gì, ôm lấy nàng khóc lên, khóc xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cùng với mấygià thị nữ đồng loạt quỳ xuống, tự trách tội mình nói rằng bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá sơ sẩy, lúc trước không hề cảm thấy gái kia khác thường thì thôi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ lại cứ để một người không lai lịch tiếp cận nàng như thế,thất trách của họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ sự tín nhiệm của trưởng công chúa với họ.

Trước đây, A Cúc không phải người không nói quy củ ngược lại, rất coi trọng tôn ti © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên dưới. Nếu trước kia còn Kiến Khang, bất kể thế nào cũng sẽ không cho phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người ngoài tiếp cận Lạc Thần như thế. Chỉ sau khi tới nơi này rồi, mọi chuyện đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác với Kiến Khang, lúc để cho tiện khó tránh khỏi nhượng bộ. Lạc Thần lại là người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiền lành thiện lương, không hề làm giá đối với người khác, dân trong thành cũng rất kính yêu nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nào cũng thân thiện với nàng, đâm ra dần dần thành thói quen, A Cúc cũng từ từ buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỏng quy củ trước đây. Hơn nữa tình huống thời gian này rất đặc biệt, tất cả chung lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau, ngày đó lại bận rộn làm việc cùng mấy già thị nữ, cho nên mới sơ suất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gây ra tai hoạ như thế. Làm sao mà bà không tự trách, không hối hận cho được?

Lạc Thần sao nhẫn tâm để quỳ tự trách tội mình, vội đỡ dậy, cũng bảo mọi người đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, nói do mình suất, bảo mọi người không cần phải quá tự trách.

A Cúc lau nước mắt, đứng lên rồi dẫn người làm đi thu xếp cho Lạc Thần. Dọn dẹp xong xuôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gọi Quỳnh Thụ lại để hầu hạ nàng, còn thì triệu tập tất cả mọi người đến gian phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác, nói

Các ngươi đều ngheđây. Vừa rồi tiểu nương tử nói là do ấy sẩy, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy thiện lương, cho đám hạ nhân chúng ta thể diện. Nhưng chúng ta không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt mũi được.

Mọi người lặng ngắt như tờ, không khí nghiêm trọng.

Từ sau khi tới nơi này, cũng so ta quá buông lỏng. Bắt đầu từ chỗ ta, do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta tự ý buông lỏng một vài quy củ, chuyện lần này, người làm sai nhất ta. Các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng đều đi theo ta, đã quên mất mình tới nơi này việc quan trọng hàng đầu chínhhầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ tiểu nương tử thật tốt.

Ánh mắt nghiêm túc, đảo qua mặt mọi người.

Những chuyện khác, tiểu nương tử đã phân phó xuống, quan trọng hay không quan trọng, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng phải đi làm. Nhưng các ngươi phải nhớ cho kỹ, bất luậnchuyện gì, cũng đều không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trọng bằng việc hầu hạ tốt cho tiểu nương tử.

Kể từ hôm nay trở đi, ta sẽ sắp xếp ca trực cho các ngươi, đến phiên ai trực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài trời sập xuống, người chết, các ngươi cũng không cần quản làm gì. Bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kể ban ngày hay là buổi tối, việc hay không việc, ra khỏi viện tử này, luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn phải người bên cạnh tiểu nương tử. Không cho phép bất kỳ người không lai lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào tuỳ tiện tiếp cận ấy.

– Lần này may mắn tiểu nương tử không việc gì, bình an trở về, nếu không, không phải ta doạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các ngươi, tự các ngươi cũng biết, bắt đầu từ ta, từng người từng người, tất cả đừng mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sống.

nghe không?

Giọng điệu của cực kỳ nghiêm khắc.

Ngherồi. Xin cẩn tuân lời dạy bảo của ma ma.

Mọi người đáp lời.

A Cúc khẽ gật đầu:

Nhớ kỹ là tốt. Tất cả đi làm việc đi.

…..

Hậu viện, A Cúc rút kinh nghiệm xương máu răn dạy già thị nữ một trận nhằm ngăn chặn tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoạ ngầm có thể xảy ra.

Ngày hôm nay, trong tiền sảnh của phủ thứ sử, Mục vừa mới đưa Lạc Thần vào trong phòng, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi ra đã nhìn thấy mấy người Tưởng Thao Phàn Thành đều đã quỳ dưới đất, dập đầu thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tội.

Mục lặng thinh rất lâu, sau đó gọi mọi người đứng lên, nói:

Lần suất này người nào cũngcái sai, ngay cả ta cũng thế. Qua chuyện này chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng kiểm tra thiếu sót bổ khuyết, rút ​​kinh nghiệm mới điều đúng đắn.

Phàn Thành cực kỳ hổ thẹn, luôn tự trách bản thân ngày đó không làm tròn bổn phận, cùng với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình cứ quỳ mãi không đứng lên.

Tưởng Thao cũng xấu hổ, nói:

do huynh làm việc ý. Bây giờ danh tiếng của Nghĩa Thành đang dần lan rộng, sau này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân số lưu dân vào thành sẽ càng ngày càng nhiều, thám tử gián điệp chỉ sợ cũng trà trộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào. Lần này Mộ Dung Thế người Tiên Bi mượn hởtrà trộn thành công, lần tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì không biết sẽ tai hoạ gì. Mấy ngày Thứ sử nghĩ cách cứu phu nhân, huynh cũng đã tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hành kiểm tra toàn bộ dân trong thành rồi, hễngười nào đơn độc vào thành, không bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người thân sẽ được đăng ký riêng. Sau này tất cả những người mới đến cũng sẽ làm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy.

Trước đây trong thành ít người, không phép tắc, hiện tại người càng ngày càng nhiều, định cứ mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hộ thì cử một chủ hộ, người này sẽ phụ trách quản sự. Đồng thời lại ban lệnh ra, đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghị người dân cảnh giác với những hành vi cử chỉ bất thường của những người chung quanh họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình huống thì lập tức báo lên trên, nếu bắt được gian tế thì sẽ được trọng thưởng, nhằm ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặn tình trạng gian tế lại trà trộn vào thành.

Tôn Phóng Chi cũng nói:

Mấy ngàn quân đầu hàng kia, huynh cũng phân thành các đạo quân, giao cho Quách Chiếm, Đới Uyên huấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luyện quản rồi. Trong quân đội cắt giảm mỗi ngày, thay đổi liên tục. Thứ sử cứ yên tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương diện này sẽ không sai sót nữa.

Mục đứng dậy, ôm quyền nói:

Ban đầu các huynh đệ kiên trì đi theo đệ tới nơi này, chưa đến một năm, nơi đất cằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sỏi đá này cũng đã danh tiếng, quân đội cũng thuận lợi mở rộng, danh tiếng lan truyền ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa. Mục này ba đầu sáu tay thì với sức một mình đệ cũng không thể tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên thành quả này. Còn Phàn tướng quân nữa, cũng rất vất vả hỗ trợ. Toàn bộ dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các vị mới Nghĩa Thành hôm nay, mới thứ sử Lý Mục danh xứng với thực. Hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tất cả mới chỉ bắt đầu, cường địch còn đang phía sau, từ nay về sau, càng cần đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự trợ giúp to lớn của các vị.

Hắn nhìn Tưởng Thao với Phàn Thành.

Lúc ta tới đây, phu nhân dặn ta nói với các huynh đệ, lần này chuyện ngoài ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn, bản thân ấy suất, gây ra sai lầm lớn.ấy đã trở về bình yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự, các huynh đệ không cần phải áy náy làm gì. Các huynh đệ nghe theo ấy đi. Việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này cho qua. Sau này cẩn thận hơn đừng giẫm lên vết xe đổ là được.

Phàn Thành hết sức cảm kích, dập đầu cảm ơn.

Mục đỡ anh ta đứng lên, lại nhìn sang Tưởng Thao:

Mấy ngày đệ không đây, có tin tức gì mới không?

Tưởng Thao gật đầu:

Huynh đang muốn nói cho đệ biết đây. Dương tướng quân ngày hôm trước phái người đến truyền tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói rằng Hứa Tiết cùng với Lục Quang quyết nghị liên hợp xuất binh, nhân dịp Tây Kim Bắc Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tranh đoạt Trường An thì xuất binh tấn công Dự Châu. Anh ta đã nhận được mệnh lệnh của Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết rồi, đang chuẩn bị xuất binh.

Bẩm báo xong thì trình mộtthư lên.

Mục nhận lấy, mở ra đọc, xem một lượt thì trầm ngâm không nói gì, chỉ đưa thư lại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tưởng Thao.

Tưởng Thao cùng với Tôn Phóng Chi vội cùng nhau xem.

Tôn Phóng Chi kêu lên:

Lục Quang phái con trai mình trấn quân? Chẳng phải cậu ta đi Giao Châu làm thái thú à? Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quang đang muốn nhân lúc tân hoàng đế vừa đăng thì đánh thắng một trận lớn để Lục gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xoay chuyển à?

Chúng ta chưa từng gặp vị Lục đại công tử này, nhưng trước đây cũng từng nghe nói đến anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta cũng nhân vật phong lưu số một số hai của Kiến Khang. Nếu lúc này cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể chiến thắng, đoạt lại Dự Châu trong tay Bắc Hạ, thế thì đúnglập được công lớn nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bật song rồi.

Tôn Phóng Chi vừa mới dứt lời mới sực nhớ ra quan hệ sâu xa tế nhị trước kia giữa thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử phu nhân cùng với đại công tử Lục gia, vội vàng sửa miệng cười làm lành:

Đương nhiên, cậu ta nổi bật vô song thì cũng bại tướng dưới thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử thôi. Huống chi, con rết trăm chân chết không ngã, Bắc Hạ chưa chắc đã chịu tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu trói, ngoan ngoãn giao ra Dự Châu đã chiếm lấy mấy chục năm đâu. Trận đánh này thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thắng được hay không, ta thấy còn chưa chắc được.

Mục nhìn anh ta một cái, không nói gì.

……

Nửa tháng sau, tin tức truyền đến Lũng Tây nổ ra chiến sự.

Hoàng đế Tây Kim Cốc Hội Long tự mình thống lĩnh hai mươi vạn nhân quy tiến công Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kinh Trường An. Bắc Hạ phái trọng binh ứng chiến, hai bên gặp nhau Thành phụ cận cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An trăm dặm, khai chiến đó.

Theo chiến sự liên tiếp mở rộng, mấy ngày liền, càng nhiều lưu dân tránh chiến loạn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang theo cả gia đình từ Lũng Tây đi vào Nghĩa Thành xin nơi trú ẩn. Vào ngày nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất còn số còn lên tới hơn một ngàn.

Nghĩa Thành đang trong giai đoạn mở rộng nhanh chóng, khai hoang đánh giặc dựa vào chính con người.

Lưu dân không thể không cho vào thành, nhưng bài học kinh nghiệm trước đó, Tưởng Thao càng cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thận kiểm tra thân phận của lưu dân hơn gấp bội, còn đặc biệt phân chia thành trì ra thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng khu vực, sắp xếp cho những người vừa mới vào thành chỗ đó, khu vực xung quanh được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngăn cách bởi các binh lính, ra vào đăng ký, ban đêm thực hành lệnh cấm đi lại ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm, nghiêm cấm dân trong thành tự tiện đi ra ngoài, nếu có kẻ nào làm trái lệnh thì lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức đuổi ra khỏi thành.

Hệ thống thực hiện không chỉ nghiêm ngặtcòn có trật tự, nhân khẩu trong thành hiện giờ tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tăng rất nhiều, nhưng trật tự rành mạch, chút hề hỗn loạn chút nào.

Về phía Lạc Thần nàng cũng vẫn chưa chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn, vẫn tiếp tục dạy trẻ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đọc sách viết chữ như trước, tổ chức cho phụ nữ quay và dệt vải từ hàng chục xe nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liệu do Hầu Định gửi đến, may quần áolàm giày cho quân đội.

Điểm khác biệt duy nhất so với trước A Cúc bây giờ cực kỳ thận trọng, tuyệt đối không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng một mình, càng không cho phépngười xạ tới gần một bước.

Mục thì lại càng không cần phải nói, đã tăng cường phòng thủ cho phủ thứ sử, cả ngày lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm đều cắt cử thủ vệ canh giữ, không cho phép xảy ra bất kỳhở gì.

Chỉ là, đề phòng cẩn thận đến đâu thì đôi khi, vẫn luôn gặp phải những tai nạn bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ.

Ngày hôm nay sau giờ ngọ, Lạc Thần trong phòng đang cùng với A Cúcnhóm thị nữ tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay may y phục nam mặc bên trong choMục. Bởi biết khả năng may của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạn, tuy chỉáo lót bên trong, người khác không nhìn không biết, Mục biết cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không chê bai, nhưng nàng vẫn làm rất nghiêm túc, từng đường kim mũi chỉ rất cẩn thận. Đang lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tập trung hết mức, thình lình có một thị nữ chạy vào, vẻ mặt hoang loạn, la ầm lên:

Phu nhân ơi, không xong rồi, một con hổ đã vào nhà! Phàn tướng quân nói, Hầu Ly bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về một con hổ, chạy thoát ra khỏi lồng, còn nhảy vào trong viện rồi. Ngài ấy kêu em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy tới đây báo với phu nhân đóng kín cửa sổ lại, đừng đi ra ngoài. Ngài ấy đang dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đi bắtvề. Khi nào bắt được nó thì sẽ đến báo lại.

Thị nữ vừa nói xong, mọi người trong phòng đều kinh hãi.

A Cúc như lâm đại địch, lập tức đứng đậy kêu toàn bộ mọi người về phòng của mình, đóng cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viện lại, sau đó mình cũng đi đóng hết cửa sổ, dẫn theo một toán người che chắn cho Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần.

Lạc Thần ban đầu cũng hoảng sợ.

Thật sự không thể tưởng được ban ngày ban mặt mà lại có một con hổ chạy vào trong phủ thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử. Lại nghĩ nghĩ, đột nhiên nhớ đến con hổ trắng nhỏ đã nhìn mình rất lâu trong bụi cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào nửa tháng trước. Lúc ấy mình thật sự quá sợ hãi. Xong việc trở về nhớ lại cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tượng lúc đó, đúng con hổ nhỏ kia hình như khôngý làm tổn hại đến mình giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như Hầu Ly nói, bằng không thì lúc đó đã nhào lên rồi.

Chớp mắt cũng đã qua hơn nửa tháng. Như hôm qua, nàng còn tưởng rằng, Hầu Ly lúc ấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói muốn bắt con hổ trắng nhỏ kia, cũng không biết anh ta bắt được không. Không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trùng hợp như vậy, ngày hôm nay trong nhà mình lại một con hổ chạy vào.

Lẽ nào đây chínhcon bạch hổ nhỏ từng đuổi theo mình ngày đó?

Không biết sao, lẽ biết trong phủ thứ sử nhiều người, nàng lại không thấy căng thẳng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đám người A Cúc, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Ban đầu loáng thoáng tiếng la hét tiền đường. Dần dần tiếng hét tiếng quát càng hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hình như đang tiến về hậu viện bên này.

Mau, bắn tên đi. Bắn chết nó. Đừng để nó chạy vào hậu viện.

Giọng của thủ vệ lọt vào tai rõ ràng.

Đột nhiên, một tiếng hổ gầm vang lên, vang vọng toàn bộ phủ thứ sử.

Mọi người trong phòng sắc mặt trắng bệch sợ, mấy thị nữ nhát gan sợ tới mức run bần bật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngồi bệt xuống dưới đất.

Lạc Thần tim đập bỗng nhiên nhanh hơn, vội vàng chạy đến cửa sổ, đâm thủng cửa sổ giấy nhìn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài.

Tiểu nương tử, đừng nhìn, đáng sợ lắm.

A Cúc lên theo túm nàng trở lại.

Đúng vào lúc này, Lạc Thần nhìn thấy một cái bóng màu trắng đột nhiên từ đầu tường nhảy vào bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong. Nàng nhìn một cái nhận ra, đây chính con bạch hổ nhỏ một vòng lông màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đen trước cổ giống như cái vòng cổ từng giằng co với mình đây mà.

Chẳng qua không còn dáng vẻ uy phong lẫm lẫm doạ nàng như lúc trước nữa.

Trên cổ đeo một sợi dây xích đã bị đứt, trên mông một trái một phải bị cắm hai mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên, đang chảy máu, nhảy vào trong sân thì giống như con ruồi không đầu, khập khiễng chạy vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong góc tường, thấy không còn đường nữa thì lại tung người muốn nhảy lên bờ tường.

Chỉ lúc này dường như nó đã bị hao hết sức lực, đầu tường lại cao, móng trước bị bám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên cào cào vài cái, chỉ cào rơi mấy viên gạch rồi gầm lên một tiếng, ngã phịch xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất. lại dậy, đột nhiên nhìn thấy khóm trúc kia,vẻ như nghĩ tới đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi trốn tránh, đang chuẩn bị chạy qua đó thì cửa viện bị một người đá văng.

Lạc Thần trông thấy Mục tay cầm một cây gậy dài lao nhanh vào bên trong, chỉ vài bước đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới trước mặt con bạch hổ nhỏ, ngăn đường đi của nó, một gậy quét ngang. hét lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng thảm thiết, cả người bay lên, nặng nề đụng vào vách tường rồi tiếp tục rơi xuống đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Một chân của dường như bị một gậy củaMục đánh gãy, giãy giụa dậy, nhưng rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại ngã xuống, gầm gừ nhìnMục đang đi tới gần mình, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Di ơi, nàng không sao chứ?

Mục lên.

Thiếp không sao…

Lạc Thần vội đáp lại, đẩy cửa sổ thò đầu ra.

Con bạch hổ nhỏ nghe được giọng của nàng thì quay đầu lại, dường nhưnhận ra nàng thì đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngột đổi thành tiếng rên ư ử, co rúc dưới đất dùng hai mắt đáng thương nhìn nàng.

Con vật này rất hung hãn, đánh chết đi.

Mục lấy gậy gỗ ngăn ý đồ muốn dậy của nó, quay đầu lại hét to.

Thủ vệ đáp lời, cầm xích sắt lên muốn tròng lên trên người nó, mấy người cùng nhau hành động chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy chốc đã trói nó kín mít sắp sửa kéo ra ngoài.

– Ư…ư…ư…

Con bạch hổ nhỏ giãy giụa, móng vuốt cào nền đất không ngừng, xới cả đất lên, hai mắt nhìn đăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đăm vào Lạc Thần bên cửa sổ, rên lên những tiếng thê thảm đáng thương.

Lạc Thần mềm lòng, vội vàng nói:

Lang quân ơi, đừng đánh chết nó, được không? bị bắt rồi, cũng rất đáng thương, thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về là được.

Hết chương 90

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 90 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App