GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 171: Hoàn

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Hậu ký một:

Ngày hôm nay, một chiếc xe ngựa cùng với bảy tám tùy tùng dọc theo con đường núi bị tàn phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lâu năm không được tu sửa chậm rãi đi từ Bắc vào Nam.

Khu vực nằm kẹp giữa sông Giang Hoài này từ nhiều năm trước đã từng trở thành chiến trường giằng co © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa Nam Bắc, từng là cảnh tượng xương cốt lộ ra hoang vu, ngàn dặm không gáy. Chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tranh bây giờ đã lắng xuống, nhưng hai bên đường vẫn vắng tanh hoang vu. Con đường đi về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nam này dọc đường khônglấy một thôn xóm, mãi cho đến ngày hôm nay khi đã đến gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bờ bắc Trường Giang mấy năm gần đây dần dần ổn định xuống mới bóng dáng dân cư, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường đi cũng thể nhìn thấy bóng dáng thương lữ qua lại.

Buổi trưa, lúc đoàn người này này đi ngang qua một thôn tập danh ngay ngã ba đường thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng lại.

Cạnh đường một quán trà để người qua đường nghỉ chân, chòi được làm bằng hàng rào tre, dưới chòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy tấm chiếu thô sơ, bên trong đã mấy lữ khách ngồi rồi có bảy tám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôn bản địa từ đồng ruộng gần đó tới nghỉ chân. Hai vợ chồng già tóc bạc trắng đang bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rộn pha trà bưng đồ ăn cho khách, mặt bằng tuy đơn giản nhưng mát mẻ sạch sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dễ chịu.

Người đánh xe ngựa người đàn ông trung niên đầu đội đấu lạp ăn mặc như người qua đường bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường nhìn trời, sau đó thấp giọng nói vài câu với người bên trong xe, cửa xe mở ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai người cùng với một đứa bước ra khỏi xe.

Người phụ nữ thì mặc quần áo vải, mang khăn trùm đầu, ăn mặc rất bình thường, nhưng dung mạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực kỳ xinh đẹp, sau khi được người đàn ông hẳn trượng phu đỡ bước xuống xe. Kế đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đàn ông lại bế một cậu bé rất thanh tú, ba người tính cả tùy tùng đi vào, tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị trí trống ngồi xuống.

Hai vợ chồng già thấy thêm nhiều người tới thì rất vui mừng, tiếp đãi ân cần hiếu khách.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người của thôn đang trò chuyện sôi nổi chợt nhìn thấy đoàn người này tuy ăn mặc bình thường nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đừng nói nhìn khí chất khác với người thường của một nhà ba người nhìn như chủ nhân kia,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tùy tùng đi theo người nào cũng đều không giống người thường, thì không dám nói chuyện lớn tiếng nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cúi xuống ăn khẩu phần sáng sớm đã chuẩn bị sẵn, thỉnh thoảng lặng lẽ nhìn mấy lần.

Người phụ nữ kia cử chỉ tao nhã lịch sự, sau khi ngồi xuống thì lấy khăn cẩn thận lau mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôi trán cho cậu bé, thấy cậu to miệng cắn một miếng bánh bột mỳ, ràng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đói, một tách trà nóng được đặt trước mặt, bèn thử độ nóng xong mới đưa cho cậu kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ánh mắt nhìn cậu tràn ngập sự dịu dàng của người mẹ.

Người đàn ông cởi đấu lạp xuống, cầm trên tay tạm thời làm quạt vừa quạt nhẹ nhàng cho hai mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn ngồi bên vừa chủ động bắt chuyện với người ngồi bàn bên cạnh, hỏi thăm địa danh thôn tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 số lượng hộ gia đình hiện tại.

Mọi người thấy ông luôn nở nụ cười tươi, thái độ thân thiện, dần dần mất đi sự đề phòng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãi, tranh nhau trả lời. Một người nói:

Nơi này tên Lưu Gia Tập. Đi thêm một đoạn nữatiến vào quận Cửu Giang. Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tại nơi này đãmấy trăm hộ gia đình, tất cả đều là người dân đây đã lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lượt trở về quêsau mấy năm Giang Bắc thái bình. Vùng đất bị bỏ hoang đang dần được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trồng lại.

Những người còn lại cũng phụ họa theo.

Sau đó người đàn ông hỏi về vụ thu hoạch, được biết ngoài hai năm trước cuộc sống miễn cưỡng tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua thì từ năm ngoái đã bắt đầu lương thực dả, liền gật đầu. Đúng lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một ông cụ thở dài:

Tuy là nói như thế nhưng so với lúc đầu nơi đây mấy ngàn hộ dân thì bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mười hộ cũng chỉ còn lại một hộ. Khi còn lão đây đã phải chạy nạn rời đi, nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về quê cũ, những thân tộc hàng xóm láng giềng trước kia còn lại mấy người đâu.

Lời nói của ông cụ gợi lại cho mọi người những ức đau buồn trong quá khứ, họ thở dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lúc, mỗi người kể một câu, tranh nhau mắng chửi lên án những hành vi tội ác chồng chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Hồ Liêu làm hại Trung Nguyên.

Lại một người nói:

Hồi trước triều đình phương Nam có Cao tướng công cũng vị quan tốt nước dân. Tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngài ấy không thể hoàn thành công cuộc Bắc phạt chúng tôi đều mong đợi. Không Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng công, may mắn thay lại Đại Mã. Mấy năm trước tôi chẳng nơi nào để đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đành phải đến Nghĩa Thành để sinh sống, cả nhà già trẻ bấy giờ mới may mắn được sống sót. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hiện giờ nơi đó vốn đã an gia, khi nghe nói nơi này thái bình bèn trở về đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chỉ mong từ nay về sau khôngchiến loạn nữa, để cả nhà già trẻ lớn của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sống yên ổn, khi chết được nhập phần mộ tổ tiên,tôi đã cảm thấy mãn nguyện rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lưu Tam nhi, ông còn không biết à? Đại không còn Đại nữa. Ngài ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiên tử do trời cao phái xuống, Bạch Hổ hữu thể, nghe nói sắp làm hoàng đế rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chờ Lý Đại Tư Mã làm hoàng đế của thiên hạ chúng ta, những ngày tốt đẹp của chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ thực sự đến!

Cậu kia ban đầu bởi quá đói cộng thêm những người trong thôn này nói chuyện đặc khẩu âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi này nghe không hiểu lắm, nên không để ý đến, đợi khi mọi người đề cập tới Cao tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công Đại mã, ánh mắt nhìn phụ thân mình đột nhiên tỏa sáng, lại nhìn sang mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân, hớn hở nói:

Mẫu thân ơi, con nghe hiểu. Cao tướng công Đại họ đang nóiphải chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là…

Người phụ nữ vội đưa tay ra che miệng con trai nhỏ của mình lại lắc đầu khẽ với cậu. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu không hiểu nhìn mình, bèn cúi sát bên tai cậu nói:

Tiểu Thất đoán đúng rồi, Cao tướng công họ nói chính cha con.Đại chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ phu của Tiểu Thất đó. Nhưng con đã quên mẹ từng dạy con rồi à?

Cậu vội vàng lặng lẽ nhìn xung quanh, may mắn thay những người đó quá phấn khích nên không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chú ý đến những cậu vừa thốt ra, cậuchút ngượng ngùng thì thầm vào tai mẹ.

Trước mặt người ngoài không được phép tùy tiện nhắc đến quan hệ giữa con tỷ phu. Con nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ạ.

Người phụ nữ mỉm cười.

Mẹ ơi,phải chúng ta sắp về đến nhà rồi phải không ạ? Con lớn thế này rồi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa gặp mặt a tỷ với tỷ phu nữa ạ, còn chưa thấy Trường Giangmẹ kể cho con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe. Ước đến nhanh hơn thì tốt quá.

Con muốn gặp họ lắm. Còn nữa, con cũng muốn nhìn thấy Trường Giang trông như thế nào.

Cậu dừng một chút, lại trịnh trọng nói thêm.

Người phụ nữ này là Tiêu Vĩnh Gia, mang theo Tiểu Thất cùng với Cao Kiệu đang trên đường trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương Nam, vừa rồi đi ngang qua nơi đây muốn thư giãn một chút sau một chặng đường dài ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên xe ngựa, cho nên đã xuống dưới nghỉ ngơi, bất giác nghe Tiểu Thất nói ra nguyện vọng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu như thế, lại thấy vẻ mặt ngây ngô non nớt của cậu trong đôi mắt sáng trong thuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiết của cậu đầy vẻ chờ mong nhìn mình, thì không khỏi nhớ lúc tới thời điểm hai mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị cầm tù, để giải tỏa nỗi đơn, đã miêu tả rất nhiều lần cảnh tượng bao la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hùng của Trường Giang chia cắt Nam Bắc chảy qua Kiến Khang cho cậu nghe, trong lòng không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tràn đầy cảm xúc khó tả.

đưa tay xoa đầu con trai nhỏ, dịu dàng nói:

Mấy người a tỷ cũng đang mong chờ được gặp Tiểu Thất lắm đó. Chúng ta đi thêm mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữasẽ sớm đến được sông Trường Giang thôi con ạ.

Tiểu Thất hai mắt tỏa sáng, mừng rỡ gật đầu.

Trong khi hai mẹ con đang nói chuyện thì không khí trong quán trà trở nên nóng lên chủ đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa rồi. Mọi người sôi nổi quay sang tiểu thương, nói họ đi lại nhiều nơi, dạo gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin tức mới mẻ không. Một tiểu thương trong đó nói:

Mọi người hỏi tôi hỏi đúng người rồi đấy. Mấy ngày trước tôi đi Kiến Khang, không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết tin tức nói đó hơn tôi đâu.

Tiêu Vĩnh Gia lắng nghe.

Tiểu thương kia bắt đầu kể lại tin tức mình đã nghe được cách đây vài ngày.

KhiMục tiến vào Kiến Khang, trong thành náo nhiệt, dân chúng phấn khởi sôi trào như thế nào. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan viên Ngu triều đó sống sót sau tai nạn đã khom lưng uốn gối, ra khỏi thành nghênh đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra sao.

Đêm hôm đó, trong hoàng cung xảy ra một trận hỏa hoạn rất lớn, đã kinh động đến toàn bộ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân trong thành Kiến Khang, ngày hôm sau tin tức được lan truyền, thái hậu bị thiêu chết ở trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cung.

Người đàn ông này đã đi buôn bán trao đổi hàng hóa khắp nơi trong nhiều năm, mồm mép tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trôi chảy, miêu tả một cách sinh động như thật, như mình đã tận mắt nhìn thấy, những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong quán trà càng nghe càng hăng say mê mẩn, theo câu chuyện kể của ông ta, người thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chờ mong,người thì cười nhạo khinh thường khi nghe được tin vị thái hậu kia đã chết cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong cung. Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, người khẽ lẩm bẩm một câu “Chắc thiên hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận người rồi”, kế đó lại phấn chấn vây lấy tiểu thương kia muốn hỏi càng nhiều tin tức mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về tân triều.

Mặc dù Tiêu Vĩnh Gia từ lâu đã rất xem trọng về việc Lý Mục lên ngôi, trước đó vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thư từ qua lại với con gái, con gái cũng thường dùng lời lẽ kính cẩn chứng minh sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó với mình. từ lâu đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nhưng cũng chính vào lúc này,mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết được những diễn biến gần đây, đặc biệt cái chết của Cao Ung Dung qua miệng của tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương thì cùng bất ngờ, nhất thời ngũ vị tạp trần. sững sờ một lát bèn nhìn sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trượng phu, thấy nụ cười vẫn luôn trên mặt ông dần biến mất, ánh mắt ngưng trọng, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút suy nghĩ, lúc đó không nói cả, ngồi thêm một lát thì trả tiền trà nước cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đôi vợ chồng già kia, đoàn người đứng lên rời khỏi quán.

trở lại bên xe ngựa, nhìn trượng phu bế Tiểu Thất trở lại trong xe lại quay đầu lại về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía mình chìa tay ra muốn đỡ bà đi lên. lặng lẽ nắm lấy tay ông, thấp giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

– Có phải mình vẫn không buông bỏ được chuyện trước kia không?

Cao Kiệu ngẩn ra, nhìn thê tử một lát, bỗng cất tiếng cười to.

Năm xưa việc ta không làm được Mục đã hoàn thành rồi. Giờ ta lại đón được nàng và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiểu Thất. Tâm nguyện của ta đều đã được đắp, ta còn không buông bỏ được,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếc nuối. Vừa rồi ta chỉ bị những lời kể của người trong thôn mà xúc động, nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại nửa đời trước trong lòng thấy cảm khái mà thôi.

Tiêu Vĩnh Gia biết hoàng triều Đại Ngu ý nghĩa thế nào với trượng phu, từ mức độ nào đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mà nói, thậm chí còn nhiều ràng buộc hơn cả mình, vừa rồi nhìn thấy thần sắc của ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vốn chút băn khoăn, nay nghe được tiếng cười sảng khoái của ông, không hềchút tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì, bấy giờ mới yên tâm, mỉm cười nói:

Như thế thì tốt. Chúng ta lên đường đi.

Tiêu Vĩnh Gia lên xe ngựa, một lát sau, chợt nghe giọng nói non nớt nói:

– Mẹ ơi, gặp a tỷ xong rồi thì chúng ta sẽ đi đâu ạ?

ôm con trai yêu vào lòng, cười dịu dàng nói:

Về sau cả nhà chúng ta sẽ không xa nhau nữa. Cha mẹ sẽ đưa con về quê, trồng rau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trồng hoa, cha dạy con viết chữ luyện võ, lớn lên rồi con sẽ trở thành một người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu đội trời chân đạp đất, được không con yêu?

Hai mắt Tiểu Thất sáng long lanh, gật đầu thật mạnh.

Con đường dần dần trở nên bằng phẳng hơn, cỗ xe phóng đi về phía trước.

……

Hậu hai:

Kiến Khang.

Hai cánh cửa ngôi nhà cũ của Lục thị vừa được quét sơn đen, dưới ánh nắng, mặt tiền trông sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sủa cao lớn, như thể chỉ sau một đêm khôi phục lại vẻ huy hoàng khí phái trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây. Nhưng khi đến gần, không khó để phát hiện ra hai con tử đá ngồi xổm cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều năm vẫn còn vết lõm do quân nổi dậy dùng dao, rìu chém khi đến cướp bóc, một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử đá còn bị khuyết một bên tai, đặt trên phông nền hai cánh cửa mới chói lóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía sau, khí tức suy tàn từng tồn tại trong một gia đình giàuđã mất đi vẻ huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng ngày càng mặt khắp nơi.

Lục Giản Chi bước lên thềm đá, đi vào cửa lớn, đi qua đại sảnh vắng lặng đến mứcthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghetiếng bước chân của chính mình, nhìn người hầu bên kia nghe xong liền chạy ra chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đón, trước mặt chàng hiện lên một hình ảnh hồ lúc còn thiếu niên, khung cảnh Lục gia đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thời kỳ hưng thịnh.

Khi đó dệt hoa trên gấm, gian phòng ngoài này ngày ngày từ sớm đến tối đều khách tới thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nườm nượp.

nay đại bộ phận bộc trước kia của Lục gia nay đã tan tác, hoặc tự bỏ trốn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoặc bị đuổi đi, số ít những người còn lại đềunhững người già.

Với một nụ cười trên môi, chàng gật đầu về phía những người hầu già đang run rẩy lệ nóng tuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trào quỳ xuống trước mặt, rồi bước qua đình viện đã lâu không được chăm sóc thảm thực vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bừa bộn, trở về nơi của mình, đẩy cánh cửa thư phòng kỹ bám đầy mạng nhện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202góc phòng ra.

Trời dần tối, chàng ngồi một mình trước án.

Một tia nắng chiều chiếu qua cửa ra vào cửa sổ đang mở, soi thư thỉnh mệnhchàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa viết xong trên bàn.

Ngày mai ngày điển lễ khai quốc hoàng triều Đại Thành.

Một hoàng triều đại nhất thống mới chấm dứt thời kỳ loạn thế đã xuất thế như vậy.

Lục Giản Chi biết, Mục đăng làm hoàng đế sẽ trở thành một vị minh chủ anh minh. Vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất đầy sự tàn phá sẽ dần lấy lại sức sống, người trong thiên hạ sẽ bắt đầu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuộc sống ổn định kể từ bây giờ.

Chỉ vài ngày trước, đãtin đồn rằng Mục quyết định áp dụng chế độ kiểm tra phân khoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không giới hạn dòng dõi, để thay thế hoàn toàn chế độ tiến cử quan viên đã được áp dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hàng trăm năm.

Tin tức vừa truyền ra, con cháu tộc đều chán nản, trái ngược với phản ứng của họ, dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khắp phố phường hân hoan đi truyền cho nhau nghe.

Tất cả phong lưu vinh quang năm xưa đã kết thúc theo triều đại cũ, giống như hai cánh cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Lục trạch kia, dù cho có sơn lại cho mới thì cũng không thể nào khôi phục lại vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huy hoàng trước đây.

Đối với Lục Giản Chi, chuyện ngày xưa chẳng đáng lưu luyến cả.

Chàng ngồi một mình trong ánh hoàng hôn hồi lâu, đưa mắt nhìn về góc phòng, nhìn chăm chú một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi đứng dậy bước tới, chậm rãi mở hộp cầm đầy bụi bặm, theo bản năng ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thức gảy lên dây đàn.

Các dây đàn không tạo ra giai điệu lẽ ra chúng phải bởi chúng không được lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dây trong một thời gian dài, cầm huyền đã lỏng, phát ra những âm thanh trầm khàn đục, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể đang rất cần chàng siết chặt các trụ dây lại.

Chàng hoảng hốt một hồi, cuối cùng nhớ ra rằng đây dường như giai điệu mình từng với nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên dòng suối cách một bức tường ngăn tấu lên.

Chàng không đàn nữa, khi bàn tay dừng lại trên cầm huyền, tường ngăn bỗng nhiên những âm thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ầm ĩ truyền đến.

Chàng đi qua.

đệ đệ Lục Hoán Chi của mình đang tranh trấp với một lão bộc.

Qua mấy ngày nữa, tòa trạch này cũng sẽ đổi chủ, chàng sẽ mang Lục Hoán Chi rời khỏi nơi này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lão bộc vẫn luôn chăm sóc cho Lục Hoán Chi đang thu dọn đồ đạc, cũng không biết đã động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào cái gì mà khiến cho Lục Hoán Chi không vui, sau một trận ầm ĩ, cầm chặt tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giấy kia gào khóc lên, uất ức khổ sở giống như một đứa trẻ.

Nằm trên giường mấy năm, sau khi tỉnh lại liền trở nên như thế này, ngây ngốc, nói năng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng, lão bộc đã quá quen rồi nên không thấy lạ, chỉ biết dỗ dành, thấy Lục Giản Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới mới bẩm báo lại, nói:

Đại công tử xem đi, chỉ một tờ giấy rách thôi, lão vừa rồi thu dọn nhà vô tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động phải, nhị công tử liền nói tôi cướp đồ của mình, cứ ầm ĩ lên, còn nói không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lão nô, cứ đòi đuổi lão đi.

Ông ta thở ngắn than dài, vẻ bất đắc dĩ.

Từ lúc Lục Hoán Chi tỉnh lại không nhận ra bao nhiêu người, may mắn thay vẫn nhớ huynh trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình. Lục Giản Chi đi lên dỗ gã.

Nhìn thấy huynh trưởng tới, cảm xúc của Lục Hoán Chi mới bình phục một chút. Lục Giản Chi hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về tờ giấy, Lục Hoán Chi nhìn lom lom bốn phía, bấy giờ mới cẩn thận chìa tờ giấy ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngây ngốc nói:

Đại huynh xem này, đây là thư A Di từng viết cho đệ đó. Muội ấy cũng thích đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó nha. Đệ phải bảo quản cho tốt, không thể đánh mất được. Ngộ nhỡ ngày nào đó muội ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhớ đến đệ, muốn tới tìm đệ, nếu đệ không lấy thứ này ra, muội ấy tức giận thì phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao.

Lục Giản Chi chỉ nhìn lướt qua một cái liền sửng sốt.

Đó làm một trang lót được ra từ bản cầm phổ, sứ thanh phấn tiên, trên đó một vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chữ viết ít ỏi.

Đó là một khúc cầm phổ rất lâu trước kia, khi chàng lần đầu rời khỏi Kiến Khang đi Giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Châu đã bị ốm một trận nặng liên miên, nàng đã gửi cho chàng, nói với chàng, nếu thế sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không như ý, xin hãy buông bỏ nỗi lòng, gửi gắm vào nơi chốn trời cao biển rộng.

Cầm phổ đã từng được chàng trân trọng giữ gìn, về sau lại bị đệ đệ Lục Hoán Chi trộm đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kế đó thì không bao giờ tìm thấy nữa.

Chàng đoán rằng thể đã biến mất mãi mãi, giống như quá khứ như sương mù đã biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không dấu vết, nhưng chàng không ngờ rằng đây hôm nay, chàng lại thực sự nhìn thấy lại trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiêu đề chưa hoàn chỉnh này.

Chàng phục hồi tinh thần lại, mỉm cười, kiên nhẫn dỗ dành Lục Hoán Chi, cho đến khi lau nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt nín khóc mỉm cười.

Màn đêm dần dần buông xuống, đêm đã khuya.

Trong thư phòng chưa châm ánh nến, đen nhánh.

Ánh trăng trắng nhạt chiếu vào qua cửa sổ đang mở, chiếu sáng đường néthồ của tờ giấy trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 án.

Lục Giản Chi cuối cùng đứng lên lại đi đến trước giá cầm, mẫm trong bóng tối, dùng ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi chạm vào các trụ dây, cuối cùng chỉnh dây.

Chàng ngồi sau cây đàn cầm, hai tay đặt trên dây đàn, bản nhạc kèm theo trang lót kia tuôn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ dưới ngón tay chàng như dòng nước chảy.

Một khúc kết thúc, dư âm không dứt.

Chàng ngồi im lặng trong bóng tối hồi lâu, cuối cùng đứng dậy, quay lại trước án, thắp nến lên, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mảnh giấy lại gần ngọn lửa rồi châm lửa. Ngọn lửa đốt cháy tờ giấy, tờ giấy cuộn lại từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ bị nuốt chửng, chiếu sáng khuôn mặt của Lục Giản Chi.

Chàng nhìn dòng chữ dần dần biến mất trong ánh lửa, ánh sáng bóng tối của một cặp ngọn lửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhảy múa trong mắt chàng.

Chàng đã nghĩ kỹ rồi, đợi tân triều lập xong, chàng sẽ dâng tấu hy vọng thể đi Giao Châu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay về nơi đó làm thái thú.

Lúc trước khi mà rời đi không một chút lưu luyến gì, chàng chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó mình lại muốn quay trở lại.

ngay nhớ lại, chàng dường như rất hoài niệm về đỉnh đồi nhỏ sau phủ thái thú nơi chàng thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 leo lên một mình với cây đàn cầm kia.

Mỗi người đều con đường trở về của riêng mình.

Chàng biết, nơi đó chính con đường trở về của mình.

Làm một thái thú thái bình nơi biên thùy, lúc nhàn nhã thì mang cầm lên núi, thỉnh thoảng nhớ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá khứ thì nhìn về phương xa nơi không thấy được kia, biết nàng nắm tay người nàng yêu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đời mạnh khỏe hạnh phúc, với chàng nói thế đủ rồi.

Hậu ký ba:

Tân đế đăng cơ, chiếu thư lập quốc Đại Thành cũng chọn ngày dời đô về Trường An, trong một đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được thông báo đến quan viên các bộ nha thự Kiến Khang, rồi lại được khoái d1ch phát ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã truyền khắp đại giang nam bắc.

Năm Thần Nguyên thứ nhất, ngày mười sáu tháng Năm, cổng nam Chu Tước Môn dẫn vào hoàng cung mở ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên quảng trường tứ phương phía trước cửa Thần Nguyên Môn đã được nguyên Đại Mã đổi tên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh quan từ thất phẩm đến dưới tứ phẩm xếp hàng đứng đầy đủ đó.

Xương Hòa Môn bên trái mở ra, một hàng quan văn Tưởng Thao, Phùng Vệ mặc triều phục đầu đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan từ trong cửa đi ra.

Đông Dương Môn bên phải cũng đồng thời mở ra, đám người Cao Dận, Tôn Phóng Chi, Lục Giản Chi, Đới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Uyên cũng từ trong cửa đi ra.

Đâynhững quan viên Đại Thành trên tứ phẩm, đến từ Trường An, mấy năm nay vẫn luôn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo Mục đông chinh tây chiến, cũng có cựu thần tiền triều. Ngày hôm nay bất luận xuất thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ xếp hàng theo thứ tự văn và cấp bậc, điều này trùng khớp với phương thức tuyển chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan chức trong triều đại mới được đồn đại trước đây.

Tiếp theo, một độiLâm Quân một đội Túc Vệ Quân được lựa chọn tổ chức lại từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau hai cánh cổng cùng đi đến quảng trường xếp hàng hai bên lối đi.

Binh lính đầu đội kim khôi, trên người mặc giáp sắt, người nào cũng đ ĩnh đạc uy nghiêm, oai phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẫm liệt.

Mọi người mặt hướng về Thần Nguyên Môn, vẻ mặt trịnh trọng, ánh mắt không chớp, kính cẩn chờ đợi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tân đế từ trong cổng bước ra tuyên bố lên ngôi.

Giờ Thìn, khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng tình cờ chiếu lên mái ngói tráng men của Thần Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Môn, phản chiếu ánh sáng vàng rực rỡ. Thần Nguyên Môn từ từ mở ra hai bên.

Mọi người lập tức quỳ xuống trước cửa. số cặp mắt nhìn vào hai cánh cửa đang mở.

Cánh cửa cuối cùng đã được mở ra hoàn toàn, cao lớn uy nghiêm.

​Đằng sau cửa ra vào, từng tòa cung điện thâm sâu hơn. Nhưng sau cánh cửa, vị tân đế© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ chờ đợi vẫn chưa xuất hiện.

Mọi người đều sửng sốt, nhưng ngay sau đó, đám người quỳ gối trước nhất Tưởng Thao cùng Cao Dận đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay đổi phương hướng đồng loạt hướng về một hướng khác một lần nữa quỳ xuống.

Với tiếng xe ngựa ầm ầm phía sau, những quan viên còn lại sửng sốt quay lại, cuối cùng cũng phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ứng lại.

Thì ra tân đế không sau Thần Nguyên Môn ngồi ngự liễn đi tới nơi này.

Cao Hoàn mặc áo giáp sáng như tuyết mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, cùng với Hiệp đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 song song cưỡi ngựa dẫn đầu một đội nhân phía sau đi theo, đội ngũ tiến lên, phát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những tiếng bước chân chỉnh tề.

Bách quan cung nghênh tân quân thánh giá!

Cậu uy phong lẫm liệt, âm thanh phát ra rất hùng hậu, truyền khắp mỗi một góc của quảng trường trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần Nguyên Môn.

Mọi người lập tức chuyển hướng, hướng về nơi đó quỳ lạy xuống.

Trên quảng trường, ngoại trừ tiếng ủng xào xạc dưới chân, chỉ còn lại sự im lặng trang nghiêm. Ngự liễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng lại. Cao Hoàn lưu loát nhảy xuống ngựa, bước nhanh tiến lên, cùng Hiệp một trái một phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mở cửa xe ra.

Mục từ trong xe bước xuống, xuất hiện trước mặt triều thần.

Hắn cổn miện cổn phục, đầu đội huyền biểu chu lý, trước sau đế vương miện thập nhị lưu, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người mặc cổn phục đế vương thập nhị chương của nhật nguyệt tinh sơn, dáng vẻ trang nghiêm khí thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phi phàm, thể hiện đầy đủ quyền lực của hoàng đế.

Ngay giây phút hắn xuất hiện, tất cả quan viên đều cúi đầu quỳ lạy, không dám nhìn thẳng vào hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế!

Mọi người không hẹn cùng đồng thanh hô to, nín thở chờ hắn đi qua đường cấm đi đến Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nguyên Môn.

Thế nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng khiến ai nấy cũng đều giật mình đã xảy ra.

Mục cũng không đi thẳng về phía trước xoay người chìa tay về phía thùng xe, nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một bàn tay nhỏ nhắn, kế đó, cẩn thận đỡ lấy nàng từ trong ngự liễn bước xuống.

Bách quan lại ngẩng lên, bởi một màn này sững sờ.

Lạc Thần mặc hậu phục, trên mặt nở nụ cười, xuất hiện trước mặt mọi người. Hậu phục trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng dày nặng nhiều tầng, nhưng cũng không che được bụng nhỏ hơi nhô lên của nàng.

Vị hoàng đế khai quốc của Đại Thành Mục đã nắm tay hoàng hậu của hắn, dưới ánh mắt chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý của bách quan hai bên, cất bước thong thả đi về phía Thần Nguyên Môn.

Hết chương 171 (Hoàn)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 171 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App