GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 24

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lạc Thần đêm qua ngủ không được ngon giấc, nửa đêm về sáng mới mơ màng chợp mắt nhưng lại bị một giấc mơ kỳ lạ quấn lấy, lúc thức dậy cả đầu ướt đẫm mồ hôi, vừa hay nghe được tiếng gõ cửa bên ngoài truyền vào

Ngoài trời vẫn tối đen, bên trong phòng tia sáng mờ mờ.

Lạc Thần không đáp lại, chỉ từ từ ngồi dậy, đắp chăn, ý thức còn mịt, như còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoát ra khỏi giấc kia.

Qua đêm nay thôi, lẽ đây là lần cuối cùng nàng ngủ trên chiếc giường khảm gỗ hoa lê bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mùa ấm áp quen thuộc này.

Sau một đêm với một cơn ác mộng đáng sợ, nhưng lúc tỉnh dậy thì lại không nhớ ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả.

Cửa không cài then, A Cúc cùng với Quỳnh Chi, Anh Đào đi vào.

A Cúc cầm một cây nến, cách một tấm màn, từ góc nhìn của Lạc Thần, nàng như nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong ngực đang nâng một cái bóng mơ hồ, loạng choạng đi tới gần mình.

Cái bóng kia càng lúc càng lớn, bên trong tấm màn dần dần cũng được chiếu sáng lên.

Ngay sau đó, tấm màn đỉnh thấp được vén lên, khuôn mặt A Cúc quen thuộc xuất hiện.

Tiểu nương tử dậy rồi.

quay lại dặn thị nữ, sau đó đưa tay chạm vào người Lạc Thần, vừa lạnh vừa đẫm mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôi. nhíu mày, cầm khăn dịu dàng lau mồ hôi lạnh ngực sau lưngtrên trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nàng, lại tự tay đổi chiếc áo lót trong mềm mại, buộc đai lưng cho nàng, như thể nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn chỉ một đứa trẻ không thể tự mặc quần áo được.

Đám thị nữ cũng bận rộn.

Sáng nay phải vào cung, sau khi ra ngoài thì chính thời khắc Lạc Thần rời khỏi Kiến Khang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến Kinh Khẩu. Trong phòng ngọn nến lần lượt thắp lên, ánh sáng lập tức xua tan bóng tối, khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi màu sắc vui mừng, cũng rất đông người, bảy tám cái tay lẳng lặng làm phần việc riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình, trừ thi thoảngvài tạp âm phát ra từ chậu đồng thì không còn chút âm thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào khác.

Sự im lặng gần như đạt đến tình trạng kiềm chế, như thể chuẩn bị cho một đám tang.

Lạc Thần được chải tóc kỹ càng, mặc y phục, ăn mặc trang điểm hoàn tất.

Thiếu nữ như một bông hoa, hai thoáng đánh chút phấn hồng, rực rỡ tươi tắn, quyến đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẽ.

Nàng ăn đại vài miếng, đi vào nhà chính.

Cha, mẹ, thúc phụ, từ huynh, từ đệ…Mọi người đều mặt đông đủ, chỉ chờ một mình nàng.

Nhiều ánh mắt như thế cùng nhìn về phía nàng, nhưng không một ai nói chuyện.

Nàng đón ánh mắt của những người thân thiết, mỉm cười nói:

Con xong rồi ạ.

….

Cao Kiệu cùng Tiêu Vĩnh Gia đưa Lạc Thân vào hoàng cung.

Tiêu Vĩnh Gia sáng nay trang điểm ăn mặc tỉ mỉ. Phấn hồng đào tuyệt sắc cũng không che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sắc nền trên khuôn mặt trắng như tuyết của bà, càng làm nổi bật trên hai hàng lông mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đen nhánh làm ai nhìn thấy cũng phải giật mình.

cầm tay Lạc Thần, muốn dẫn nàng đi vào cung.

Lạc Thần nói:

Mẹ ơi, tự con thể đi được ạ.

Tiêu Vĩnh Gia biết, bên trong kia, ngoài đệ đệ của mình cùng với Hoàng hậu Hứa gia kia ra, giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phút này toàn bộ phụ nữ Kiến Khang đều không vừa mắt Tiêu Vĩnh Gia bà. làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên tâm ném con gái mỏng manh yếu ớt của mình vào trong hang sói được đây?

Bà phải đi với con gái.

Mẹ ơi, tự con làm được ạ.

Lạc Thần lại một lần nữa nhã nhặn từ chối bà, giọng kiên định.

Tiêu Vĩnh Gia thoáng chút hoang mang, nhưng phần nhiều là lo lắng.

Không được. Mẹ nên đi với con thì hơn…

Cứ để contự đi đi.

Dọc đường, người cha vốn mãi không lên tiếng đột nhiên xen vào.

Từ sau ngày hôm đó, quan hệ của cha mẹ lại lần nữa bị đóng băng, trong một tháng nay, giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếp giữa hai người chủ yếu liên quan đến hôn sự của Lạc Thần.

Tiêu Vĩnh Gia làm như không nghe thấy, vẫn nắm lấy tay con gái.

Mẹ, con làm được ạ.

Nàng nhất định làm được.

Từ hôm nay trở đi, giống như nàng phải tạm biệt chiếc giường quen thuộc đã ngủ bao nhiêu năm, đỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu của nàng cũng không còn bóng mát của cha mẹ lúc nào cũng che chở cho nàng nữa.

Nếu như ngay cả bước đầu tiên này nàng cũng không thể tự mình đi được, vậy thì sau này nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ làm được đây?

Tiêu Vĩnh Gia nhìn con gái rất lâu.

Lạc Thần rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay mẫu thân, quay người, đi theo cung nhân đi vào.



Trong cung Trường An,rất nhiều phụ nữ quý tộc ăn mặc đẹp đẽ sang trọng tụ tập.

Hoàng đế còn chưa mặt. Bọn họ túm tụm thành từng nhóm năm ba người ngồi bên cạnh Hứa Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu cùng Chu Tễ Nguyệt. Những người địa vị cao hơn sẽ ngồi cùng họ trên những chiếc ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trải thảm lộng lẫy, những ngườiđịa vị thấp hơn thì đứng hầu ở một bên. Bầu không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên trong điện rất vui vẻ, đám phụ nữ vừa cười vừa trò chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía cửa, trong mắt mang theo ý cười thầm ngầm hiểu lẫn nhau.

Địa vị tôn quý, danh xưng Kiến Khang đệ nhất mỹ nhân, chủ nhân Bạch Lộ Châu, kim như sắt, ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như bùn, mặc hoa phục không hết, đeo đồ trang sức không hết, lúc tuổi còn trẻ gả cho Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu được rất nhiều thiếu nữ tộc hâm mộ, lớn tuổi không sinh được con trai thì thôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chán ghét trượng phu, một mình sống nơi khác, chẳng quan tâm tới trượng phu, trượng phu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Tể tướng lại luôn cúi đầu trước vợ, nghe theo vợ, bao nhiêu năm nay vẫn vậy, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa từng bất kỳ tin đồn tình cảm gió trăng nào.

Một người phụ nữ nửa đời người cao quý kiêu ngạo bị nhiều phụ nữ đố kỵ ghen ghét, trong bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiêu năm, hầu hết phụ nữ quý tộc Kiến Khang từngý ý đắc tội ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm nay đều tụ tập toàn bộ tại nơi này.

Hoàn bội gió xuân, hoa lan thơm ngát, cánh tay như treo giữa mây áo khoác lụa, nghê thường như hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 se nở rộ.

Lạc Thần lả lướt đi tới, đi vào trong điện, dung nhan tỏa sáng rực rỡ, ngọc phù dung được hiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dâng trong chiếc bình đặt cạnh đó cũng phải ảm đạm phai mờ trước nàng.

Đám phụ nữ sững sờ, ánh mắt từ trên người nàng không hẹn cùng dời về phía sau lưng nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Không thấy người phụ nữ thể bị cười nhạo như trong dự tính kia đâu, tất cả đều lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ thất vọng. Nhưng rất nhanh, hứng thú của mọi người lại bị kéo về.

Giữa những lời xào bàn tán, dưới những ánh mắt khinh thường chế nhạo kia, Lạc Thần nhìn thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai vai thẳng tắp, đi đến trước mặt Hoàng hậu, quỳ hành lễ với ta, cảm tạ hoàng mợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã quan tâm và chiếu cố về hôn lễ của mình trong những ngày qua.

Hứa Hoàng hậu hờ hững đỡ nàng lên, cười nói:

– May mắn thuận lợi, hôm nay cháu cũng phải khởi hành đi Kinh Khẩu rồi. Nơi đó rất nhỏ, lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân hoành hành, ngư long hỗn tạp, khó tránh khỏi hơi rối loạn, vốn không thích hợp với con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quyền quý như cháu ở. Nhưng cũng may Mục cũng coi như một nhân vật, gả cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu ta, cháu không được tôn quý phú quý như trước kia nữa nhưng cũng coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả đời được yên ổn được dựa dẫm, hoàng mợ cũng mừng thay cho cháu.

Chu Tễ Nguyệt cầm một cây quạt thu, mặt quạt che nửa khuôn mặt, ánh mắt quan sát Lạc Thần, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếp lời:

Hoàng hậu nói đúng lắm. Theo ta thấy, con gái mà, gả cho người đàn ông thể được ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được mặc ấm, sinh mấy con trai, già chỗ dựa, cả đời cũng sẽ được yên ổn, còn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cái khác đều không, đừng để trong lòng. Đừng giống như một số ít người tuổi rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn không chịu ngồi yên. Lẽ nào không biết phong thủy luân chuyển, đúng không nào, chẳng những bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân bị sa sútcòn hại đến cốt nhục, đúng là xấu xí. Những người tử tế như bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta chẳng qua cũng chỉ thổn thức vài câu, nếu như gặp phải hạng cay nghiệt thì còn không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị cười nhạo ra sao nữa.

Lúc Hứa hoàng hậu nói chuyện, chung quanh đã những tiếng xào bàn tán, chờ Chu Tễ Nguyệt mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 miệng thì lập tức biến thành tiếng cười.

Lạc Thần chậm rãi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Chu Tễ Nguyệt, đột nhiên nói:

Vương phi,khinh thường cháu tuổi còn nhỏ miệng đần cậy già lên mặt bắt nạt cháu, sỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhục cháu, cháu coi như không nghe thấy. Nhưng những câu nói sau kia ý gì? Đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng phải mỉa mai hoàng a cữu của cháu hay sao?

Hưng Bình Đế dòng dõi khắc kém, những hoàng tử sinh ra phần lớn đều chết yểu, chỉ sống được hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người còn, được nhận nuôi dưỡng trước mặt Hứa Hoàng hậu. Năm ngoái, vị hoàng tử lớn tuổi hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một chút bị nhiễm bệnh, bất hạnh chết rồi, Hưng Bình đế quá thương tâm đồng thời quá khủng hoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nên đã mời Thiên lập đàn làm phép tại hoàng cung nhằm cầu phúc trừ tai, lúc ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật sự bị giày vò một trận, người nào cũng đều biết.

Bốn phía lập tức yên tĩnh.

Lạc Thần cười:

Lát hoàng a cữu đến, cháu muốn a cữu cho chút ý kiến.

Chu Tễ Nguyệt xấu hổ cả mặt, vội quay ném ánh mắt cầu cứu sang Hứa hoàng hậu.

Hứa Hoàng Hậu ho khan một tiếng:

A Di à, cháu đừng hiểu lầm. Vương phi chỉ đùa vài câu thôi, làm sao mà có ý chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhạo cháu chứ?

Lạc Thần cười lạnh:

Hoàng mợ, ngài cũng nghe thấy đó, ấy đường đường Úc Lâm Vương phi, luận bối phận cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 coi như mợ của cháu. Cháu còn chưa xuất giá đâu. Đối với một gái như cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn miệng nói đàn ông, sinh con trai, đây là lời người máu mặt sẽ nói hay sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hôm nay cháu trò cười của mọi người, cháu nhận, nhưng cháu gả thấp kém thế nào cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới lượt ấy nói những lời khùng điên trước mặt cháu!

Ai nói thế?

Một giọng nói uy nghiêm đột nhiên truyền tới.

Hưng Bình Đế đến.

Hứa Hoàng Hậu cùng cả đám phụ nữ vội vàng đứng dậy, xếp hàng quỳ xuống nghênh đón.

Hoàng đế đi đến trước mặt Lạc Thần, nở nụ cười:

Vừa rồi chuyện gì thế? A cữu nghe được cháu nói chuyện rất không vui.

Lạc Thần ngước mắt lên, đôi mắt rưng rưng nước mắt:

Hoàng a cữu chủ hôn cho cháu, vốn ý tốt, nhưng bởi vì hôn sự này cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái lại bị người ta chê cười, nói báo ứng vào cốt nhục máu thịt…

Sắc mặt hoàng đế lập tức sầm xuống, ánh mắt quét nhìn chung quanh.

Chung quanh lặng ngắt như tờ, không một ai dám thở mạnh.

Hứa Hoàng hậu vội giải thích:

Bệ hạ chớ hiểu lầm ạ. Vừa rồi Chu vương phi chỉ đùa vài câu thôi, A Di nhỏ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe lầm thôi, chứ không chút ác ý nào đâu ạ.

Hoàng đế lạnh lùng nói:

Hôm nay A Di ra kinh, trẫm triệu con vào cung là để đưa tiễn, nhiều người không liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan này vào cung để làm gì?

Hứa Hoàng Hậu mặt đỏ tới tận mang tai, đám phụ nữ kia cũng không còn mặt mũi nào, cả đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần lượt hành lễ lui đi, rất nhanh, trong điện người đã đi hết.

Lạc Thần bấy giờ mới lau nước mắt, quỳ xuống, khấu tạ ơn chủ hôn của hoàng đế.

Hưng Bình đế trước đó đã ban thưởng đồ cưới cực kỳ phong phú cho nàng. Nếu như toàn bộ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 di dời đi, lại đi đường thủy, nếu như mũi và đuôi tàu được kết nối với nhau ước chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể xuyên qua sông Tần Hoài của thành Kiến Khang từ hướng tây xếp tớiĐông mất.

Nhưng vậy dường như còn chưa đủ để biểu đạt sự yêu thương của ông ta dành cho cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái ngoại cùng với nỗi buồn giờ phút chia tay này.

Ông ta ra lệnh cho cung nhân mang ra một cặp san đỏ cao bằng người, một chiếc gối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 não được cho thể ngủ mọi hướng một con Dạ minh tê do Lâm Ấp vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước đây không lâu cảm tạ thượng quốc tiến cống, ngoài ra cònmột áo lông Khổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tước được làm từ những sợi lông chimmàu xanh ngọc bích xen lẫn những sợi kim tuyến chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vàng, dùng ánh mắt mong chờ nhìn cháu gái mình.

Lạc Thần khấu tạ lần nữa, nhận lấy những ban thưởng từ chỗ a cữu.

Hoàng đế như thở phào nhẹ nhõm, đích thân đỡ nàng đứng lên, ngắm nhìn nàng, thở dài một hơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Di à, cháu đừng giận a cữu nhé. A cữu cũng không còn cách nào khác cả. Thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 do cha cháu đã lỡ lời trước, con trai Lục gia lại không thắng trong cuộc thi. A cữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuy là hoàng đế nhưng cũng không thể nào dùng phế công thất tín với thiên hạ được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cũng may a cữu đã gặp Mục rồi, tài năng không hề kém con trai Lục gia, cũng coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như xứng với cháu. Ngày sau nếu hội, a cữu nhất định đề bạt cậu ta, đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó cháu sẽ vợ quý theo chồng, vinh hoa phú quý mãi mãi.

Lạc Thần mỉm cười nói:

A Di biết hoàng a cữu khó xử. Hôm nay cháu vào cung chủ yếu là để bái tạ hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 a cữu bao nhiêu năm nay luôn yêu thương bảo vệ A Di. Lần này A Di đi rồi, mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng a cữu bảo trọng ạ.

Một tiếng “bảo trọng”, vào giây phút này thật sự móc ra được mấy phần thương xót trong lòng hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đế. Ông ta thậm chí còn thấy chút hối hậntự trách.

Thời điểm Hứa Tiết ra sức làm tan liên minh Cao Lục, bởi bản thân tự xưng vừa điếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa câm, thậm chí còn đổ thêm dầu vào lửa mới khiến cho đứa cháu gái mình nhất mực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yêu thương này chỉ đành phải đau đớn đổi trượng phu.

Ông ta biết cháu gái cùng với Đại lang Lục gia tình đầu ý hợp. Nhưng ông ta lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mong muốn gả vào Lục gia. Thế gia tan rã, chờ đợi hoàng quyềnthể tập trung một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần nữa nâng đỡ thứ tộc mang ơn đối với hoàng quyền, để Hoàng đế chân chính đạp lên thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ, ngự bát phương, đây chínhtâm nguyện ấp bao lâu nay của ông ta kể từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi làm hoàng đế.

Rất nhiều năm trước, ông ta bởi trẻ tuổi, cũng bởi năng lực của những thần tử thứ tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta tin tưởng kém xa so với dự đoán của mình mà đến mức mong muốn thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càn khôn sự nghiệpđại đã chết từ trong trứng nước, ông ta cũng tinh thần sa sút bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiêu năm như vậy.

bây giờ, bởi người trẻ tuổiMục hoành không xuất thế này đã khiến cho ý niệm giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như những con giun ngủ say nơi đáy lòng một lần nữa từ từ sống lại.

Ông tamột cảm giác người trẻ tuổi xuất thân thứ tộc này lẽ chínhnhân vật trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tương lai thể trợ giúp mình đối kháng sĩ tộc.

Ông ta muốn quan sát hắn, lung lạc hắn, bồi dưỡng hắn, để hắn cuối cùng trở thành một thanh kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sắc bén thể cùng mình đối kháng tộc.

Hoàng đế nghĩ đến tình cảnh bi thảm của mình bao nhiêu năm qua, triều chính bị tộc thay nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm giữ kiểm soát, mình thì gian nan hít thở trong khe hẹp giữa tranh đấu của sĩ tộc, chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương xót cuối cùng đối với cháu ngoại cũng hoàn toàn biến mất.

Cháu gái ngoan, cháu đúng hiểu chuyện, không uổng công a cữu yêu thương cháu.

Ánh mắt hoàng đế nhìn Lạc Thần càng thêm ôn hòa.



Đó một ngày nắng cuối thu.

Giờ lành, thuyền lớn chở Lạc Thần từ từ được đẩy ra khỏi bờ, dọc theo con sông chậm rãi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về hướng Kinh Khẩu.

Trên bờ, mấy người qua đường bị hấp dẫn đứng xa xa nhìn bóng thuyền xa dần,xào chỉ trỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần đứng ngay bên trong cánh cửa tại khoang thuyền thông boong tàu, nhìn bóng dáng của cha mẹ đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên bờ càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ, tận đến khi hóa thành hai chấm đen nhỏ, hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn biến mất trong tầm mắt mới không kìm nén được nữa nhào vào lòng A Cúc đứng bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, lặng lẽ rơi lệ.

A Cúc ôm nàng vào lòng, vỗ vào lưng nàng, dịu dàng an ủi.

càng an ủi, Lạc Thần càng khóc như mưa, khóc đến mức gần như không thể kiểm soát.

Hai mắt đẫm lễ trong mông lung, nàng lại nhớ buổi tối đó, bóng lưng Lục Giản Chi biến mất ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong bóng đêm mênh mông.

Đó là bóng lưng y cuối cùng để lại cho nàng,đơn, độc.

Giờ khắc này, phải chăng huynh ấy cũng giống như mình đang bước trên con đường rời xa Kiến Khang. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều, nàng đi về phía đông, huynh ấy đi về phía Tây Nam.

Từ khi biết tin kết hôn đến nay, khoảng thời gian không dài nhưng cũng không phải ngắn, nàng vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng khóc, bất kể là trước mặt người khác hay khi một mình. Cho đến giờ phút này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng cũng không biết sao mình khóc.

thời gian đã không thể quay trở lại được, hay sự bất lực cùng với mịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể biết được lúc trước?

May bên cạnh nàng cònA Cúc làm bạn.

Lạc Thần khóc mãi khóc mãi, khóc đến cạn kiệt sức lực, đến cuối cùng nằm trong ngực A Cúc ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp đi.



Kinh Khẩu nằm ở một trấn nhỏ Lâm Giang hạ du Kiến Khang, địa phương không lớn, nhưng từ lúc bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu hoàng thất vượt sông về phía nam, bởi trở thành khu dân hàng đầu triều đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an trí cho lưu dân ở phương Bắc về, cộng thêm đường thủy thuận lợi, liên thông nam bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dần dần thịnh vượng, cho tới bây giờ chẳng những phát triển hơn vạn hộ nhân khẩu cũng đạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần mười vạn, còn hạ hạt mấy thôn xóm đông tây nam bắc.

Nhắc đến Mục gần miếu Thành Hoàng phía đông trấn, toàn bộ Kinh Khẩu gần như không ai không biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không người không hay.

Hắn sở nổi danh đầu tiên dựa vào danh vọng của phụ tổ lúc trước tại Giang Bắc. Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ những cư dân trong trấn tại Kinh Khẩu này, tổ tiên trước kia không vượt sông về phía Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã nhận không ít sự bảo vệ của quân bảo gia. Bản thân Mục chưa bao giờ chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động đề cập phụ tổ với người khác, nhưng thời gian lâu dài, được mọi người truyền miệng nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dần dần lan truyền rộng ra, mọi người dần dần đều biết, câu tiền nhân trồng cây, hậu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hóng mát, chính là đạo này.

do thứ hai khiến hắn nổi tiếng gần xa chính được dân bản xứ tôn làm Lệnh chủ.

Kinh Khẩu bởi địa đặc thù, nguồn gốc dân phức tạp, dân phong bưu hãn, ngư long hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạp, quan phủ bất lực, nơi đó thân hào lại chỉ lo xây dựng bộ khúc của mình, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan tâm tới những khó khăn của dân chúng. Những năm đầu đạo phỉ hoành hành công khai, dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị tổn hại nặng nề. Về sau không thể nhẫn nhịn được nữa, từng nhà tự phát tổ chức thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đoàn, chọn một lệnh chủ, bởi vậy người thống lĩnh luyện binh, gặp chuyện thì triệu tụ, sau đó thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giải tán, ngày thường gặp phải chuyện khó thể giải quyết tranh chấp thì sẽ do lệnh chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng ra phán quyết.

Mục hiện đang làm Lệnh chủ Kinh Khẩu này.

Bởi xử sự công bằng, cho nên danh vọng phục người. Ba năm trước đây, dù tuổi còn trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn đã được cộng đồng người Kinh Khẩu đề cử làm Lệnh chủ. Ngày thường, hắn luôn tại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 doanh, Kinh Khẩu việc sẽ do nghĩa huynh làm tiểu lại trong quan phủTưởng Thao xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay.

Tổ tiên Tưởng Thao đã từng làm Thái Thú, thi thư gia truyền, từ sau khi xuôi nam thì gia đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 suy tàn, lưu lạc đến Kinh Khẩu. Tưởng Thao bụng đầy tài học đã qua tuổi ba mươi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ làm một tiểu lại ở trong nha môn, ngoài việc cầm đao làm bút thì chính là thay thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan làm văn chương ca công tụng đức. Tình cờ gặp quen biết Mục, hai người mới quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã thân, kết làm huynh đệ khác phái, đối xử rất tốt với nhau cho đến tận hôm nay.

Tháng trước, một tin tức cấp tốc truyền khắp Kinh Khẩu.

Tể tướng Cao Kiệu đại danh đỉnh đỉnh đương triều muốn gả con gái cho Mục Mối hôn sự này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe nói còn được Hoàng đế chủ trì hôn lễ.

Ở Kinh Khẩu không ai không biếtMục, danh vọng phục chúng, nhưng gia từ ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng tộc thế gia của phương Bắc biến thành hàn môn, đây là sự thật không thể chối cãi.

thứ không thể thông hôn, đâymột quy tắcbất cứ người nào cũng đều biết.

Con gái Cao thị cao quý cỡ nào, nghe nói còn không phải dáng vẻ Diệm ngược lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng xinh đẹp. Dạng quý nữ tộc này lại gả cho hàn môn, đi vào một địa phương như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kinh Khẩu, thể không khiến người ta phấn khởi hay sao?

Bởi vậy mà hơn một tháng qua, chủ đề người Kinh Khẩu bàn tán nhiều nhất chính ngày nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục kết hôn.

Nghển cổ lên chờ, một ngày lại qua một ngày.

Ba ngày trước, người nhìn thấy Mục về Kinh Khẩu.

Hắn lập được chiến công hiển hách tại trận đại chiến Giang Bắc, được Hoàng đế phong thưởng, quân chức đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được thăng lên chức Hổ Trung Lang tướng, tin tức này trước đây đã được lan truyền ra.

Biết được ngày hắn trở về, cánh cửa gia ngay gần miếu Thành Hoàng gần như là bị người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đạp đổ.

Sau đó, ngày hôm nay, cuối cùng đã đợi được tin tức đến, nói đội đưa dâu Cao gia đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến bến tàu Kinh Khẩu,Mục đích thân đến nghênh đón.

Trấn Kinh Khẩu sôi sục.

Phụ nữ thì vứt hết rau cỏ đang làm một nửa, đàn ông thì ném dao bổ cúi xuống, cửa hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bán thịt đóng cửa, người bàn hàng rong thì đuổi theo chen chúc vào đám đông.

Rất nhiều người như ong vỡ tổ xông đến bến tàu tranh nhau nhìn.

Dọc hai bên bờ sông, một dải xuống dưới, lít nha lít nhít, tất cả đều đầu người đen nghịt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

người ngại đằng trước nhiều người, ba tầng trong ba tầng ngoài, ngăn trở thấy khôngbèn trèo hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên tường lên nóc nhà người khác để rồi rước lấy một trận chửi rủa.

Trên bờ tiếng người ồn ào huyên náo, quả thực còn náo nhiệt hơn cả đón năm mới.

Đi mấy ngày đường thủy, thuyền dần dần tới bến tàu Kinh Khẩu, Lạc Thần cảm nhận được chính một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 màn như thế.

Lạc Thần cũng không phải người chưa thấy qua việc đời, nhưng cảnh tượng như vậy cũng lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiên được chứng kiến trong đời.

Hơn nữa lần này, mình đúngngười bị vạn người vây xem chỉ trỏ.

Qua ô cửa sổ mạn tàu, nàng vừa nhìn ra bên ngoài đã lập tức sợ hãi, một cảm giác nôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nóng không biết đối mặt như thế nào trào dâng.

Đúng vùng đất thô bỉ, dân chúng thô bỉ…

Mộttử thảng như cũng bị cảnh tượng kia làm cho giật mình, hít vào ngụm khí lạnh, lầm bầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một câu trong cổ họng.

Giọng rất nhỏ nhưng lại bay vào trong tai từng người trong khoang thuyền.

Vùng đất thô bỉ, dân chúng thô bỉ, còn có…lang quân họ thô bỉ…

Chỉcâu cuối cùng này ta không dám nói ra.

A Cúc quay phắt đầu lại, hai ánh mắt sắc như dao hung hăng khoét tử kia một cái. Bà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử tự biết mình lỡ lời, ngượng ngùng cúi đầu.

A Cúc nhìn chằm chằm cảnh tượng bên ngoài, hai hàng lông mày nhíu chặt, trên mặt cũng thoáng lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự không hài lòng.

Con thuyền từ từ dừng lại.

Trên bến tàu cũng đầy ắp người.

Khắp nơi đều người.

Xa xa, Lạc Thần nhìn thấy đường huynh Cao Dận đi đến trên boong tàu con thuyền dẫn đầu.

Trong đám đông lít nha lít nhít, nàng nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi vai lưng thẳng tắp.

Nhiều người như vậy, người đàn ông trẻ tuổi kia cũng chỉ một thân áo vải, không khácnhững người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng bên cạnh. Nhưng chính như vậy đứng trong hàng người lại cực kỳ dễ nhìn thấy, rất khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để người ta bỏ qua sự tồn tại của hắn.

Đằng trước cách mấy chiếc thuyền,chút khoảng cách, cộng thêm ánh nắng chói mắt, nàng không thấykhuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt người kia cho lắm, chỉ nhìn thấy hắn bước ra, bên trong tiếng hoan rung trời bước nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía Cao Dận.

Sóng nước lấp lánh, mặt nước phản chiếu lên trên mặt người đàn ông trẻ tuổi đó, lờ mờ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy được mặt mày anh tuấn, trên mặt mang nụ cười.

Trái tim Lạc Thần đột nhiên hẫng một nhịp.

Không biết tại sao, một cảm giác như đã từng quen biết đột nhiên ập tới.

Loại cảm giác này cùng huyền diệu.

Trái tim nàng bất giác đập dồn dập,thức lại nghĩ đến dáng vẻ của người đàn ông trẻ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, ngón tay bất giác nắm chặt cửa sổ mạn tàu, thân thể hơi nghiêng về phía trước, thò hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu ra ngoài cửa sổ, hai mắt mở to.

Tiểu nương tử cẩn thận kẻo bị đụng!

Trên đầu nàng đột nhiên phủ lên một tấm màn màu tím, màn buông xuống, dài đến mắtchân, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nháy mắt bao phủ cả người nàng vào bên trong.

Trước mắt lập tức biến thành ngắm hoa trong màn sương.

Nàng một lần nữa nhìn về phía người kia, trông thấy hắn đã quay người, dẫn Cao Dận đi lên bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi lên bến tàu, bóng dáng biến mất trong biển người.

Trên bến tàu, chỉ còn lại sóng nước lấp lánh ánh sáng được ánh mặt trời phản chiếu xuống.

Hết chương 24

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App