GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 122

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Chẳng mấy chốc, Cao Kiệu đã tìm thấy thi thể của Thiệu Phụng Chi trước một ngọn đồi thấp cách đó không xa. Gã bị ai đó cắt cổ gi ết chết, trên mặt đất có rất nhiều máu, và gã đã chết từ lâu.

Cao Kiệu mọi người tìm kiếm khắp nơi gần đó nhưng không thấy tung tích của Tiêu Vĩnh Gia đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả.

Trời đã tối, cuộc tìm kiếm vẫn tiếp tục, nửa đêm, Hiệp nghe tin cũng vội vàng dẫn theo rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều người gia nhập hàng ngũ tìm kiếm.

Ngày hôm sau, họ đã tìm kiếm hàng chục dặm xung quanh, nhưng vẫn không tin tức về Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vĩnh Gia.

Ba ngày trôi qua, Cao Kiệu không ngủ không nghỉ, hai mắt căng cứng khô khốc gần như sắp nhỏ cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu. Nhưng mà Tiêu Vĩnh Gia lại giống như một giọt nước hoàn toàn biến mất dưới ánh mặt trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không một dấu vết.

……

Tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Tình hình chiến sự mặt trận phía tây quận Vọng Giang rất nguy cấp, phản quân Kinh Châu thế như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẻ tre, chỉ trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi, quân coi giữ không ngừng xin tiếp viện, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang đã không còn thừa binh lực để phân ra nữa.

Trước đây, toàn bộ binh lực trong tay Cao Kiệu buộc phải chia làm bốn, một quận Vọng Giang, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ở Kiến Khang, một tuyến phòng thủ tam giác Câu Dung, Khúc A và Bì Lăng, còn một tuyến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện đang hoạt động ở nội địa.

Quận huyện Dương Châu vùng Đông Nam gần như toàn bộ đã rơi vào tay Thiên Giáo, đội quân này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ban đầu được điều động khu vực trung tâm để ngăn chặn Thiên Giáo đang tiếp tục mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rộng như một bệnh dịch vào khu vực trung tâm của Đại Ngu, nhưng hiện giờ, dưới sự uy hiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của một mối đe dọa nghiêm trọng khác từ hướng Tuyên Thành ép tới, sau khi suy nghĩ kỹ, Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu đành phải tạm thời từ bỏ kế hoạch này, ra lệnh cho quận binh các quận trung bộ tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáp Đông Nam gồm Dương, Dự Chương, Lâm Xuyên, Kiến An tự tổ chức chống đỡ, ngày hôm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông đã điều đội quân này trở về.

Quân đội không bị phái đi tuyến tây. Nhưng dù là lúc này lao tới đó thì cục diện cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay đổi được bao nhiêu.

Phản quân Kinh Châu tuy rằng thất bại trong cuộc Bắc phạt, nguyên khí bị đại thương nhưng căn vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn đó. Đối với thực lực của quân đội này, Cao Kiệu hiểu biết quá rõ. Dưới tiền đề không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đủ binh lực để đối kháng lại, sở trước đây ông bố trí phòng thủ quận Vọng Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vốnchỉ để giảm tốc độ xuôi ven sông xuống của phản quân, để cho Kiến Khang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng nhiều thời gian chuẩn bị hơn.

Lần này, đội quân được triệu quay về này được sáp nhập vào Kiến Khang phòng tuyến tam giác. Phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau phòng tuyến là đế hậu, bách quan, mấy chục vạn dân chúng từ Kiến Khang bị sơ tán tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó cùng với rất nhiều dân chạy nạn từ các quận Đông Nam của Đại Ngu loạn Thiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáo chạy trốn tới, không thể nào để mất được.

Cao Dận hiện đang người chỉ huy cao nhất phòng tuyến này.

Khúc A nơi đế hậu đang tạm lánh nằm vị trí trong cùng của tuyến phòng thủ hình tam giác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành phòng thủ vững chắc để dựa vào, Cao Dận giao cho Lục Giản Chi đang giữ đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiếu nghe tin mà đến. Còn bản thân y mấy ngày này vẫn luôn chạy qua chạy lại giữa Câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dung và Bì Lăng.

Chạng vạng ngày hôm nay, y vừa mới hợp nhất một quân đội ước chừng một ngàn người từ Câu Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 suốt đêm đi Lăng, khi đi qua một thôn xóm chỉ còn lại non nửa thôn dân trốn thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, thấy một binh lính cưỡi ngựa đang ôm một con mái sậy đang kêu quang quác một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay nải hiển nhiênkhông phải của mình leo lên ngựa chạy trốn, phía sau là một cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tóc bạc trắng đang đuổi theo.

Binh lính này tuy đã mất đichiến đấu, nhưng chỉ cần nhìn quần áo nhận ra đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người xuất thân từ Quảng Lăng quân. cụ chân đi lại bất tiện, làm sao chạy thoát được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kỵ binh trẻ tuổi như vậy. Khi thấy mình bị bỏ lại càng lúc càng xa, cụ bị ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới đất, khóc lóc gào lên. Binh lính kia cũng không quay đầu lại, thúc ngựa phóng nhanh vào sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vùng đất hoang.

Quảng Lăng quân của Cao thị trong những năm qua tuy đã lập được nhiều công lao lớn, quân kỷ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghiêm minh hơn rất nhiều so với các ngoại quân Nam Triều khác. Nhưng Cao Dận cũng biết, không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng lãnh cao cấp trong quân xuất thân thứ đẳng sĩ tộc Cao thị tuy rằng tác chiến dũng mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng trên người lại mang theo bệnh chung không thể tránh khỏi của một số ít tộc. Trên làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới theo, không phải quân đội nào cũng thể tuân theo các quy định của quân đội.

thúc phụ Cao Duẫn của y tuy kiêu dũng thiện chiến, càng vất vả công lao càng lớn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tính cách lại rất nóng nảy, thích nghe nịnh hót, tính cách kiêu ngạo, đã được Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu thường xuyên nhắc nhở nhưng ông ta đôi khi khó tránh khỏi cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thủ hạ quấy nhiễu dân chúng.

phụ Cao Kiệu không phải không biết việc này. Trước đây ông cũng đã cố gắng làm trong sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kỷ luật quân đội, nhưng giữa sĩ tộc, quan hệ người với người từ nhiều thế hệ trong đó luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rắc rối khó gỡ, từ lâu đã ăn sâu bén rễ, giống như căn bệnh trầm kha muốn trừ tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gốc trừ thì thường nói dễ hơn làm. Thường thường Cao Kiệu nghiêm túc, mọi người đều nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo. Nhưng khi nghiêm túc qua đi, dần dần thói quen cũ lại manh nha trở lại nếp cũ, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lặp đi lặp lại như thế.

phụ cũng tay hết cách.

Những điều này Cao Dận từ lâu cũng đã nhìn thấy. Nhưng ngay cả phụ cũng không thể trị được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tận gốc, y thể làm được gì. Bình thường điều y thể làm cũng chỉquản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộ hạ của mình nghiêm hơn thôi.

Trong lúc quốc nạn đang nguy nan, ấy thế vẫn còn binh của Quảng Lăng quân ức hiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tính, càng không nói vừa nhìn biết đây chính đào binh.

Cao Dận giận dữ, lập tức cho dừng hành trình lại sai người đuổi theo, chặn đào binh kia bắt lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trả lại conmái già tay nải chocụ, chờ cụ hết khóc lóc cảm ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi đi rồi, y mới quay người quất roi vào binh lính kia. Trong cơn tức giận, y hạ lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặt đầu đào binh này ngay tại chỗ.

Binh lính lăn lộn trên mặt đất, trong ngực rơi ra kim sang dược, khóc lóc cầu xin tha thứ, biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luận mình chỉ một lính liên lạc, không phải cố ý trốn khỏi doanh trại sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguyên nhân của nó.

nói, mình đã hơn ba mươi tuổi, xưa nay chưa từngphụ nữ, ngày hôm trước truyền tin trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về, khi đi đường tắt đi qua vùng hoang dã vô tình gặp được một người phụ nữ bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nặng, hơi thở thoi thóp,gái lấy thân báo đáp, cầu xin cứu mình. nóng đầu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại tâm riêng đã giấugái kia đi. Ngày hôm nay ra ngoài tìm kim sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dược chota, vừa rồi đi ngang qua thôn trang thấy bên trong vẻ như vẫn người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất thời nổi lên ý xấu cho nên mới đi vào cướp đồ.

Binh lính khóc lóc thảm thiết, cứ dập đầu xin tha liên tục, còn nhiều lần đảm bảo chỉ cần tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho tính mạng của mình thì sẽ quay về binh doanh ngay lập tức, không dám đào binh nữa.

Chiến sự chạm vào nổ ngay, Cao Dận nàothời gian rảnh rỗi nghenói này nói nọ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ lệnh kéo đi chém, nhưng lại đột nhiên nhớ tới một chuyện, nét mặt khẽ động, kêu dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, hỏi tuổi tác của người phụ nữ bị thương, tướng mạo như nào, bị thương đâu, địa điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt gặp, trong lòng thoáng cảm thấy đúng người rồi, lập tức sai người đi theo binh lính này qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó để bắt gái kia.

Nơi đây cách Kiến Khang chỉ khoảng nửa nửa ngày khoái mã, Cao Dận gặp người xong lập tức phái người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về đó báo tin.

Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, trên con đường dẫn đến Kiến Khang, tiếng móng ngựa càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc càng rõ, Cao Kiệu suốt đêm đuổi đến.

Cao Dận cũng hôm qua đi Kiến Khang, gặp Cao Kiệu mới biết chuyện mấy ngày trước mẫu sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sinh của mình bị tập kích đã mất tích, phụ đau khổ tìm kiếm mấy ngày nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tin tức, chiến sự lại đang thúc giục càng ngày càng ép chặt, ông chỉ đành phải để người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ở lại tiếp tục tìm kiếm, mình thì quay về trước.

Hôm qua nhìn thấy phụ, thấy tinh thần ông vốnrất tốt vậy mới chỉ vài ngày ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngủi đã gầy rộc đi trông thấy, tiều tuỵ đến mức làm cho Cao Dận gần như không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin được vào hai mắt của mình. Biết trong lòng ông đang đau xót cực độ, đại chiến đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến gần, đành phải tạm gác lại chuyện kia lại toàn lực ứng phó kẻ địch đang tới, lúc ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng y cũng khổ sở cùng.

Trước khi đi, Cao Kiệu đã nói riêng với y về tướng mạo hình dáng của Thiệu thị, nói người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ này khả năng biết được tung tích của trưởng công chúa, ông đang sai người tìm kiếm khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi, dặn y nếu có thời gian thì lưu ý hộ một chút.

Ngày hôm qua nghe miêu tả của đào binh, lúc đó y tức khắc liên tưởng đến Thiệu thị, bấy giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới lập tức không kể ngày đêm đi thông báo cho Cao Kiệu, thấy người tới thì vội ra đón. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

phụ, cháu nghi ngờ người phụ nữ kia chính Thiệu thị. điều cháuhỏi thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào ta cũng không đáp. Cháu định đưa bà ta đi Kiến Khang nhưng lại sợ ta bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương nặng, ngộ nhỡ chết trên đường đi thì sao, cho nên mới gọi phụ tới ạ…

Cao Dận đưa Cao Kiệu tới trước một căn nhà nát, nói:

Ở bên trong ạ, bá phụ vào xem xem.

Cao Kiệu nhìn chằm chằm vào cánh cửa, sau đó bước nhanh tới đẩy cửa ra.

Trong góc tối dựa vào tường, một người phụ nữ đang cuộn tròn, cổ nghiêng dựa vào tường, quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tả tơi, trên ngựcmột vết máu khô, khuôn mặt lộ ra ngoài và trên tay đầy vết cào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt hơi nhắm hờ như chết đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sống lại, không chút sức sống.

Nghe được tiếng đẩy cửa, người phụ nữ chậm chạp mở mắt ra, tầm mắt rơi vào người tới trên mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong mắt lập tức sáng ngời, cả người tựa hồ trong nháy mắt sống lại. Chị ta vội ngồi dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa tay vuốt tóc mai cho gọn gàng hơn.

Cao…

Đồ đànđộc ác, trưởng công chúa đangđâu? Ngươi đã đưa nàng đi đâu rồi?

Hai mắt Cao Kiệu ghim vào mặt chị ta, một bước xông vào quát lên. Gân xanh trên trán ông nảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, tiếng nói nghẹn ngào giống như mặt trống nhỏ bị kéo nứt ra.

Sự nhẫn nhịn, ghê tởm và thù hận sâu sắc trong ánh mắtông ném ra là điều chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta chưa từng thấy trước đây. Thiệu Ngọc Nương làm sao không biết năm đó mình đã đánh mất© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hội lớn, với địa vị tôn quý của Cao Kiệu sự ti tiện của mình, cả đời này chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta sẽ không hội đi theo ông nữa.

Cũng chính bởithế, chị ta càng hận thù Tiêu Vĩnh Gia gấp bội.

Nhưng chị ta vẫn không chịu từ bỏ, trong lòng vẫn ôm chút kỳ vọng. Nhưng ngay khoảnh khắc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị ta đột nhiên hiểu ra, mình đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

……

Ngày hôm đó, Thiệu Ngọc Nương thấy Tiêu Vĩnh Gia chạy thoát đi ra ngoài, bèn cố gắng chống người đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên đuổi theo vài bước, lại tiếp tục mắng chửi Thiệu Phụng Chi.

Thiệu Phụng Chi bị chị ta ép buộc lại đuổi theo Tiêu Vĩnh Gia.

Thời điểm đuổi đến trước sườn núi nhỏ, ngay khi chị ta cho rằng Tiêu Vĩnh Gia sẽ bị bắt được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại từ xa nhìn thấy một gái trẻ tuổi đột ngột xuất hiện đầu kia sườn đồi, ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt Thiệu Phụng Chi.

Chỉ một động tác giơ tay lên, chị ta còn chưa kịp nhìn gái kia ra tay như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào thì Thiệu Phụng Chi đã ngã xuống.

Tất cả những gì chị ta thấy một dòng máu theo động tác giơ tay của gái kia phun © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra từ cổ họng em trai mình, bắn tung tóe cao vài thước.

Thiệu Ngọc Nương không biết gái trẻ tuổi xuất hiện đột ngột này.

Nhưng đây lần đầu tiên trong đời chị ta thấy một gái lạithể giết người một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gọn gàng điêu luyện như vậy.

Chị ta nhìn thấy cô gái kia quay đầu từ xa nhìn về phía mình, chị ta không quan tâm những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thứ khác nữa, trong sự cầu sinh mãnh liệt chị ta cố gắng bỏ chạy, đúng lúc ngay gần đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một vách đá đầy gai dại, chị ta liều lĩnh nhảy xuống, chịu đựng sự đau đớn khi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gai đâm, lăn xuống chân dốc.

gái kia đuổi đến, đứng bên trên không nhìn thấy được bóng dáng của chị ta, lẽ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 so với việc giết chị ta thì càng để ý đến Tiêu Vĩnh Gia hơn, cho nên không liều mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi xuống tìm chị taquay người rời đi, Thiệu Ngọc Nương cuối cùng cũng tìm được đường sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong chỗ chết.

Nhớ lại ngày đó, sau khi trốn thoát khỏi tay lao kia, chị ta trở lại Kiến Khang, nhân lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khắp thành đang hỗn loạn, chị ta lẻn đến gần nhà Cao gia ẩn nấp theo dõi. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bám theo Cao Kiệu đưa Tiêu Vĩnh Gia đến nơi này, sau đó, trong bảy tám ngày trong núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị ta vẫn luôn quanh quẩn gần đó, cảm nhận địa hình, nắm vững địa hình tìm kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hội.

Sau khi tra xét đến thôn xóm nhỏ gần đó, cuối cùng chị ta cũng nghĩ ra một cách. Đêm hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó chị ta phóng hoả đối núi, sau đó chạy đến phụ cận thôn xóm nhỏ trốn đó trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quả nhiên, chị ta chờ được đoàn đội Tiêu Vĩnh Gia đến, tính toán họ sẽ dùng đến nước uống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bèn lén lút hạ thuốc vào giếng nước.

Trong một thời gian dài, để trả thù, nhẫn nhịn, lên kế hoạch, bày mưu tính kế thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự hạithể mình, khi thấy mình đã sắp đạt được ước nguyện, nhưng đến phút cuối cùng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất bại trong gang tấc. Tưởng tượng đến sau nàylẽ mình sẽ không bao giờ hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào khác thể đưa mình đến gần với sự trả thù thành công như lần này, những ngày qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị ta không lúc nàokhông oán hận, hận ông trời bất công.

Nhưng mà bất kể đả kích nào cũng không thể nào so được ánh mắt của Cao Kiệu giờ khắc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn chị ta, chị ta đã không còn nhìn thấy vẻ thương hại ông nhìn mình lúc trước nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chị ta cùng khẳng định, không chỉ hai mươi năm trước, thậm chí không lâu trước đây, cho biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị ta giết người phóng hỏa, ánh mắt ông nhìn chị ta cũng vẫn luôn mang theo sự thương xót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đành lòng.

hiện tại,đã biến mất, hoàn toàn biến mất!

Chỉ còn lại sự căm hận thù ghét sâu sắc.

……

Bàn tay đang vuốt tóc từ từ thả xuống.

Thiệu Ngọc Nương nhìn vào khuôn mặt căng lên hận của Cao Kiệu.

Đương nhiên ta đã chết rồi, cả đứa con sắp sinh trong bụng ta cũng đã chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi. Thi thể bị ta nghiền thành xương thành tro, đổ vào sông rồi. Cả đời này, kiếp sau, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đừng gặp lại ta.

Mạch máu trong người Cao Kiệu lạnh băng, cả người cứng đờ.

Mấy ngày nay ông phái rất nhiều người, tìm kiếm tất cả những nơi thê tử của mình thể tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mở rộng cả phạm vi tìm kiếm, nhưng cũng khôngtung tích của nàng.

Ngày tháng trôi qua, nàng giống như đá chìm đáy biển.

Những người xung quanh đều đã nhận định nàng đã không còn sống nữa.

Nhưngông vẫn không muốn tin, càng không thể nào chấp nhận kết quả này.

trong lòng ông trước sau vẫn luôn ôm một tia hy vọng, rằng vợ mình chưa chết, chỉ hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tại đang vẫnmột nơi mà ông vẫn chưa tìm tới thôi.

Đây cũng nguyên nhân sao ông gấp gáp muốn tìm được người phụ nữ trước mặt này.

giờ khắc này, hy vọng đã tan biến.

Ông nhìn chị ta chòng chọc, đáy mắt dần dần đỏ hoe:

Thiệu thị, ngươi lặp lại lần nữa cho ta?

ta đã chết rồi!

Thiệu Ngọc Nương phá lên cười, tiếng cười rất chói tai.

ta chết là đúng tội, chết cũng chưa hết tội. Năm xưa nếu không phải thiếp cứu trượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu của ta, thìta đã thành quả phụ từ lâu rồi. ta không cảm ơn thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì thôi, không thành toàn cho thiếp, còn lấy oán trả ơn. ta hại thiếp trở thành như ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm nay, tất cả đều cô ta tự chuốc lấy.

Con tiện nhân Tiêu Vĩnh Gia này ngày hôm đó vẫn còn lừa gạt thiếp, nói rằng ngài trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt ta nói thiếp sỉ…

Phập.

Một âm thanh của lưỡi kiếm sắc bén đâm vào thịt.

Cao Kiệu đột ngột rút kiếm đâm mũi kiếm vào ngực Thiệu Ngọc Nương, từ giữa hai xương sườn trước ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của chị ta đâm sâu không bất kỳ sai lệch nào, kiếm đâm xuyên qua lưng.

Thiệu Ngọc Nương miệng còn mở, nhưng thanh âm đột nhiên ngừng lại.

Chị ta mở to mắt nhìn Cao Kiệu

Cao Kiệu hai mắt đỏ ngầu, nhưng mặt không chút biểu tình, rút ​​kiếm từ trong ngực chị ta ra.

thể Thiệu Ngọc Nương theo động tác rút kiếm của ông ngã xuống đất.

Cao Kiệu lại không nhìn chị ta lấy một cái, cầm theo chuôi kiếm nơi mũi kiếm máu vẫn còn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngừng chảy xuống quay người rời đi, mới đi được hai bước, Thiệu Ngọc Nương còn chưa chết kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thảm thiết một tiếng, dùng hết sức lực toàn thân giãy giụa bò lên, rồi nhào về phía trước ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy chân ông.

– Cao lang quân…trước khi chết, cầu xin ngài nói thật với thiếp, năm xưa, phải ngài cũng tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm với thiếp không, bởi e ngại Tiêu Vĩnh Gia nên mới từ chối thiếp…

Chị ta ngửa mặt lên, máu không ngừng chảy ra từ khoé miệng, nhìn vào mắt Cao Kiệu vừa cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xin, đầy yếu ớtđáng thương, giống như vẻ ngoài xinh đẹp khi chị ta lần đầu gặp nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử áo trắng.

Cao Kiệu đứng lại quay đầu lại nhìn người phụ nữ dưới đất, gằn từng chữ nói:

Thiệu thị, ngươi nghe cho đây, A Lệnh không hề lừa ngươi. So với A Lệnh, ngươixách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giày cho nàng cũng không xứng! Ta một thê tử như thế, làm sao tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với ngươi được. Từ đầu đến cuối, trong lòng Cao Kiệu ta cũng chỉ A Lệnhthôi.

Ông dùng chân đá văng bàn tay chị ta đang ôm chặt lấy mình, ra khỏi phòng, bước nhanh rời đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Dận thấp thỏm chờ ở bên ngoài, chợt thấy Cao Kiệu đi ra thì đi lên đón:

phụ thế nào rồi ạ? tung tích của mẫu…

Còn chưa hỏi xong đã thấy Cao Kiệu lảo đảo, sắc mặt trắng bệch thì giật nảy mình, vội xông lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỡ lấy cánh tay của ông.

phụ, trong người khó chịu ạ?

Cao Kiệu cảm thấy ngực đột nhiên nhói lên, trước mắt tối sầm lại, một chất lỏng vừa nóng vừa tanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xông tới cổ họng.

Đột nhiên từ đằng xa một con ngựa phi nước đại đến, người mang tin tức nhìn thấy Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì to:

Cao tướng công, không tốt rồi, phản quân Tuyên Thành đã đánh tới Lịch Dương, cách Kiến Khang chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bốn trăm dặm!

Cao Kiệu nuốt lại chất lỏng nóng kia, nhắm mắt lại, mở mắt ra đưa tay bám vào cánh tay của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu trai, nói:

Ta không sao. Ta trở về ngay lập tức. Cháu cũng mau quay về Lăng đi.

Cao Dận nhìnphụ vội vàng lên ngựa gấp gáp trở về Kiến Khang, trong lòng y chợt trào lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cảm giác bất an.

phụ! Chỗ Mục chẳng lẽ không tin tức ạ?

Y không nhịn được hỏi to.

Cao Kiệu hơi dừng lại, nói:

– Nó đã quay về rồi. Trên đường về thì bị quân đội lại phòng thủ của Hứa Tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bắc Hạ hai mặt giáp công. Ngày trở về củacòn chưa xác định.

Nói xong, ông dẫn theo tuỳ tùng phóng ngựa đi.

Hết chương 122

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 122 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App