GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 107

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
– Đại gia! Có tin báo ——

Đêm khuya, một tin tức truyền báo bất ngờ vang lên đầy hoảng loạn đã phá vỡ sự yên tĩnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục gia.

Lục Quang giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch, lấy lại bình tĩnh chạy vội ra ngoài, vừa đẩy cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra đã thấy quản sự cầm đèn lồ ng dẫn theo người mang tin đang từ bên ngoài chạy gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào.

Trên người mang tin báo kia cả người nhuộm đầy máu, trên mặt phủ kín mệt mỏi, thoạt nhìn dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như đã kiệt sức, nhìn thấy Lục Quang thì quỳ thụp xuống đất, lấy trong ngực ra một tin báo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nức nở nghẹn ngào nói:

Đại gia, không tốt rồi. Hứa Tiết ngày trước tấn công Dương Địch thất bại, đã lẳng lặng rút quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về Nam Dương. Lúc đại công tử biết được tin tức thì đại quân đã xâm nhập vào tận trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trung tâm, không có đường rút lui, chỉ có thể dốc sức mà chiến, tổn thất thảm trọng, đánh hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được Yển Thành thì bị đại quân Bắc Hạ bao vây, hiện giờ đang bị vây ở trong thành, cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xin được cứu viện gấp ạ…

Người mang tin tức này ngày đêm không nghỉ mới chạy về Kiến Khang, lại thêm bị thương, thể lực đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới cực hạn, gặp được Lục Quang đưa tin báo xong, cuối cùng không chống đỡ được nữa ngất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xỉu tại chỗ.

Lục Quang sắc mặt biến đổi lớn giật lấy tin báo chạy về trong phòng mượn ánh nến để xem, khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt đột nhiên trở nên trắng bệch đi, trước mắt tối sầm, suýt nữa không đứng thẳng được, tay cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin báo run lên bần bật.

Ngày ấy từ nha môn Ngự sử trở về, gia nô kia bị ông ta tra tẩn một trận đã bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 báo hết sự việc ra. Lúc đó ông ta mới biết được con trai mình đã làm ra chuyện ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuẩn thế kia, trong cơn nổi giận lôi đình đã cho người đánh chết gia kia ngay tại chỗ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ông ta tuy thê thiếp nhiều, nhưng con nối dõi lại không vượng, chỉ hai đứa con trai là Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Giản Chi và Lục Hoán Chi.

Đối với Lục Hoán Chi, ông ta vốn đã không ôm hy vọng lớn rồi, hiện giờ biết việc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì chỉ càng thất vọng thêm thôi.

Nhưngđối với trưởng tử thì lại khác, từ nhỏ đã được ông thác kỳ vọng cao. Tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước đây chuyện cầu thân bị thua bị nhục nhã, hơn một lần phải nhận lấy sự trách cứ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục Quang, nhưng trong lòng ông ta vẫn luôn tin tưởng con trai cả, chỉ cần lần Bắc phạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàythành tựu, danh vọng trưởng tử Lục gia vẫn thể khôi phục như cũ.

hiện tại, toàn bộ hy vọng đã theo bản chiến báo ngắn ngủi này tan biến.

Đứa con trai ông ta từng cho rằng vinh quang nhất…

Toàn bộ binh lực gia sản của Lục gia…

Đã sắp bị huỷ trong một sớm rồi.

Bức thư tuột khỏi tay rơi xuống dưới chân nhưng dường như ông ta không hề để ý, hai mắt đờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẫn nhìn thẳng về phía trước, mù mịt sững sờ một lát, khuôn mặt dần vặn vẹo.

Hứa Tiết, ta thề không đội trời chung với ngươi!

Lục Quang nghiến răng căm hận, đột nhiên gầm lên, nắm lấy kiếm chạy ra ngoài phòng.

……

phía Bắc thành, nhà nhà đã đóng cửa đi ngủ từ sớm, rất im ắng. vùng Tần Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía nam thành lúc này đèn đuốc sáng trưng, tiếng ca tiếng đàn không dứt.

Trong một gian phòng được bố trí trang nhã tại Tần Lầu, từ lỗ thoát khói của lư hương Bác Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đặt trong góc, vài làn khói nhẹ cuộn lên

Hiệp ngồi trên sập, nghe Lục Nương đánh đàn.

Gần đây anh ta thường xuyên tới nơi này tuần tra, dần dần quen thuộc với Lục Nương. Nghe nói tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 naymột quan viên tổ chức dạ yến, nhất định muốn ấy qua phủ đành đàn liền đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới đây lấy lý do là đã có hẹn trước để giữ người lại.

Một khúc thôi, âm không dứt.

Lục Nương vẫn đặt hai tay lên dây đàn, ngước lên nhìn người đang vẻ thất thần đối diện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỉm cười nói:

Đô vệ còn muốn nghe nô đàn nữa không ạ?

Từ lúc giữ ấy lại,Hiệp liền đi theo ấy vào nhà, vẫn luôn nghe ấy đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đàn đến tận bây giờ.

Lý Hiệp hồi hồn lại, xua tay. Nhìn trên cổ ấy vẫn quấn một chiếc khăn lụa mỏng, hỏi:

Vết thương đã đỡ chưa?

Lục Nương cởi khăn lụa ra, cho anh ta nhìn thấy sau đó lại quấn khăn lại, mỉm cười cảm ơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

Đã khỏi từ lâu rồi, chỉ còn một vết đỏ thôi. Tôi sợ người ta thấy sẽ hỏi nhiều nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới quấn khăn lên.Đô vệ không phải lo đâu ạ.

Hiệp gật đầu:

Không sao tốt rồi. Lúctướng quân đi dặn tôi phải để ý chỗ bên này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các cô nhiều hơn. Về sau nếu gặp phải chuyện tương tự như tối nay, không cần để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới làm gì, tôi đã nói một tiếng với Đại nương của rồi.

Lục Nương hơi cụp mắt xuống nói cảm ơn.

Hiệp kêu cô ấy không cần khách sáo.

Đã hơi muộn.

Anh ta biết ấy nhiều năm trước nổi danh về tài nghệ đánh đàn, đại nương nơi này chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng ép cô ấy giữ khách qua đêm, mình cũng nên đi rồi, bèn đứng lên chào tạm biệt, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn ấy thêm lần nữa.ấy ngồi nghiêm chỉnh, dáng vẻ khác hoàn toàn với người lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu gặp đêm đó đã từng rút cây trâm hoa xuống cài vào áo mình trêu chọc mình.

Hiệp còn đang thất thần, chợt nghe bên ngoài tiếng bước chân gấp gáp.

Đô vệ! Không hay rồi, xảy ra chuyện rồi.Tiếng thủ hạ cất lên ngay sau đó.

Hiệp lập tức đứng dậy, mở cửa:

chuyện gì?

Vừa rồi huynh đệ tuần tra ban đêm tới báo nói Lục Quang dẫn nhân mã chạy tới phủ đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Hứa Tiết. Khi không thấy Hứa Tiết đâu, ông ta tuyên bố muốn phóng hoả thiêu sạch toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phủ đệ của Hứa Tiết.

Hiệp giật mình, quay lại báo một tiếng với Lục Nương, kêuấy đi nghỉ sớm, sau đó lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức dẫn người vội vàng chạy tới Hứa gia. Lúc chạy tới nơi, thấy đằng trước cửa lớn Hứa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất đông người, cây đuốc sáng rực, Lục Quang quần áo không chỉnh tề, tay cầm kiếm, đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó chém vào cánh cửa, miệng thì mắng chửi rất to. Bên ngoài đứng rất nhiều người nghe tin đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xem, đangxào bàn tán sôi nổi.

Lục Quang tự giữ thân phận, ngày thường bất cứ lúc nào trước mặt người khác y quan chỉnh tề, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ít khi nói cười, hoàn toàn khác với dáng vẻ điên rồi như tối nay. Lý Hiệp tuy rằng ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang nhiều năm nhưng đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy. Đè nén sự kinh ngạc trong lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 anh ta lập tức ra lệnh cho thuộc hạ giải tán tất cả những người đứng xem, không cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần, đồng thời tách nhóm hạ nhân đi theo chủ nhân chen chúc trước cửa, hô to với Lục Quang: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lục thượng thư, xảy ra chuyện ngài dẫn người tới đây bày trận thế đến mức này vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hai cánh cổng của Hứa gia vốn đã bị vết kiếm sắc bén chém đủ dấu vết chằng chịt ngang dọc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục Quang vung kiếm lần nữa, chém vào vòng cửa bằng đồng, “đinh” một tiếng, lửa sắt loé lên, thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm trên tay ông ta cũng gãy thành hai đoạn.

Ông ta đột ngột quay đầu lại, ánh mắt cuồng loạn, thở hổn hển, ánh mắt rơi xuống trên người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hiệp, vứt đoạn kiếm gãy trong tay xuống, bước tới túm lấy cánh tay anh ta, kêu lên:

Lý Đô vệ, ngươi tới đúng lúc lắm. Lão chó chết Hứa Tiết này một kẻ gian ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dã tâm, cùng với ta hẹn cùng nhau chống lại kẻ địch, bản thân bị thất bại Dương Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng mà lại giấu nhẹm tin tức đi, cho người của mình lặng lẽ rút về, đáng thương cho đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lang nhà ta chẳng hay biết cứ thế thâm nhập vào trung tâm kẻ địch, một mình tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến. Hiện giờ đang trong đó, toàn bộ nhân bị vây Yển Thành, đang gặp nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiểm. Lão sỉ Hứa Tiết này bị chém thành thịt nát cũng không giải được mối hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng ta.

Hiệp thấy ông ta đã hoàn toàn không còn phong độ nữa, túm lấy mình nói chuyệnbình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường tuyệt đối không thèm nhìn mình với nửa con mắt, biểu cảm dữ tợn, còn chưa nói hết đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngột đưa tay lên che ngực, nét mặt lộ vẻ đau đớn, thở không thở nổi, cả người lảo đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như sắp ngã xuống.

Người nhà Lục Quang biết ông ta bệnh tim cũ, lúc này e rằng bị tái phát, thấy tình thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất ổn cuống quýt đi lên đỡ lấy.

Trên đường tới đây, Hiệp đã nghe thủ hạ bẩm báo lại, nói trò khôi hài tối naydo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên quân Hứa Lục bị thất bại gây nên. Thời gian trước, liên quân Hứa Lục liên tục thắng trận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuận lợi lấy được Nam Dương, anh ta cũng giống như rất nhiều triều thần đều đang chờ tin báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến thắng mới. Không ngờ được rằng tối này cái chờ được lại một tin tức xấu như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Anh ta biết Cao Kiệu ôm hy vọng rất cao với lần Bắc phạt này, lập tức gọi một thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ lệnh cho mau chóng đi thông báo Cao Kiệu biết, sau đó gọi người đỡ Lục Quang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống bãi đất trống.

Lục Quang dần dần bình ổn lại, lạnh lùng ra lệnh cho gia ném đuốc vào Hứa gia.

Hạ nhân của Lục gia đã sốt sắng lắm rồi, thấy chủ nhân không việc ra lệnh, đều đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ứng, trong khoảnh khắc từng cây đuốc được ném vào bên trong bức tường cánh cửa kia.

âm thanh từ bên trong, như thể người của Hứa gia đang dập lửa.

Bên ngoài nghe được động tĩnh càng hưng phấn, huyên náo càng gia tăng.

Hiệp vốn đã không ưa hai nhà Hứa Lục này, lúc này hai nhà này trở mặt, Lục Quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dẫn người tới đây, anh ta chỉ làm theo chức trách tới xem xem thế nào, biết bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202người, trong một chốc chắc thế lửa sẽ không thể bùng phát lan rộng được, bèn mặc kệ, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kêu thủ hạ đứng một bên nhìn, đoán rằng Cao Kiệu nhận được tin thì sẽ đến ngay, bèn đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một bên chờ.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc, trong bóng đêm một đoàn người gấp gáp chạy đến, đúng Cao Kiệu tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi.

Hiệp vội đi lên đón, nói lại mọi chuyện một lần.

Cao Kiệu chau mày, bước nhanh đến trước cửa Hứa gia. Mọi người thấy ông tới thì dừng ầm ĩ lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tránh ra nhường đường.

Lục Quang ngồi trên bậc thềm, rượi bất lực, chợt thấy Cao Kiệu tới, được người ta đỡ lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi đến đón ông, nén hổ thẹn xuống khóc nói:

Cao huynh, Hứa Tiết đúng kẻ lòng lang dạ sói, Đại lang nhà ta đang gặp nguy hiểm, huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãy cứu Đại lang của ta đi.

Cao Kiệu không nói gì, vội đi đến trước cửa Hứa gia, sai người truyền lời.

Một lát sau, cánh cửa đóng chặt nãy giờ cuối cùng cũng được mở ra, quản gia Hứa gia mặt mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh hoảng đi ra, hành lễ với Cao Kiệu, trong tiếng mắng chửi của Lục gia khom người, giải thích: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao tướng công, không phải tôi không chịu mở cửa, là Lục gia không nóichút nào cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đồ nhà chúng tôi trước giờ vẫn luôn ốm bệnh, suốt ngày không rời khỏi thuốcchâm cứu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy ngày qua ngay cả lên triều hội cũng không thể, điều này Cao tướng công cũng biết mà. Tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức Dương Tuyên thất bại, trên đường bị cản trở, Đồ chúng tôi tối nay cũng vừa mới nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, đã ngất đi ngay tại chỗ, lúc này vẫn còn đang hôn mê. Lục gia lại sai người đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết toàn bộ sai lầm lên đầu Đồ, vừa chỉ trích mắng chửi lại vừa động đao thương, chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa nhà chúng tôi, còn phóng hoả đốt phủ đệ chúng tôi. Tôi làm sao dám mở cửa chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ạ?

Ông ta vừa nói xong, người của Lục gia lại thi nhau mắng chửi. Đúng vào lúc này, Hứa Tiết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trưởng tử đỡ lấy, tay chống quải trượng đi ra.

Thấy ông ta đi ra, chung quanh dần dần yên tĩnh lại.

Chỉ không tới mười ngày không gặp sắc mặt Hứa Tiết vàng vọt như nến, thân hình gầy gò, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giống như người đang hấp hối.

Con trai Hứa gia rưng rưng, chào hỏi với Cao Kiệu và Lục Quang, nói:

Khi đại quân bị chiến bại bị ép phải rút lui về, Dương Tuyên lại bị trọng binh của Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hạ bao vây chật như nêm cối, đừng nói thoát ra khỏi bao vây trùng trùng đi cứu viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục công tử, dù tin tức cũng không thể gửi đi được. Trận chiến này, Hứa gia chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tổn thất cực kỳ thảm trọng. Gia phụ cũng đêm nay mới biết được hung tin, cực kỳ bi thương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã nôn ra máu ngất đi, vừa rồi mới tỉnh dậy đã lập tức cho người đi truyền tin cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai vị thúc bá…

Hứa Tiết nói:

Cao huynh, ta dụng, đã phụ sự chờ mong của huynh rồi. Lục huynh, tất cả đều tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Hứa Tiết ta. Nếu như ông muốn trách thì cứ giết ta được. Ta chết cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không oán hận.

Ông ta đẩy con trai đang đỡ mình ra, quỳ hai gối xuống đất, thả cây gậy chống ra, nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giàn giụa.

Lục Quang hai mắt trợn ngược, ngón tay chỉ vào Hứa Tiết đang khóc lóc thảm thiết, run rẩy người lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đột nhiên trong ngực bị cơn đau xiết chặt, hai mắt tối sầm, “rầm” một tiếng, cả người ngã xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất.

……

MụcLạc Thần ngủ đến ngày hôm sau khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại.

Bởi vì đoạn đường đầu tiên phải đi đường thủy, vào đêm bỏ neo cập bờ được, cho nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá sốt ruột đi ngay. Thức dậy rồi, hắn lại quấn lấy nàng trong màn thân thiết một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lâu cả hai mới đứng lên ra ngoài rửa mặt ăn sáng. Lát sau A Cúc cùng với đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phàn Thành cũng đã chuẩn bị thỏa đáng. Để tránh thị nghĩ nhiều, cả đoàn đội cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gây động tĩnh gì, lặng lẽ rời đi, một lần nữa lên thuyền. Con thuyền căng buồm đi về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tây, một lần nữa lên đường.

Ban ngày đi thuyền, ban đêm đậu thuyền, không nhanh không chậm đi hai ngày, chạng vạng ngày hôm nay thuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến quận lân cận thì bỏ neo cập bờ.

Nhìn thấy nơi này phồn hoa, cứ tiếp tục ngủ trên thuyền, nếu gió thổi, thân tàu tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ rung chuyển, sợ Lạc Thần nghỉ ngơi không tốt, Mục đã đưa nàng lên bờ vào dịch quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghỉ tạm.

Vừa mới tiến vào chưa được bao lâu thì dịch quan đã vội vàng chạy tới, cung kính trình lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công văn, nói mấy ngày trước, toàn bộ bến tàu lẫn dịch quándọc đường đi đều nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được một thủ lệnh dùng tám trăm dặm khẩn cấp, yêu cầu nếu gặp tướng quân thì kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn quay về Kiến Khang ngay lập tức.

Mục trở về phòng báo lại tin tức cho Lạc Thần biết.

Lạc Thần rất kinh ngạc.

Mục mới rời khỏi Kiến Khang chưa được mấy ngày, thật sựkhông biết lại xảy ra chuyện lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thân phải vận dụng phương thức truyền tin tám trăm dặm khẩn cấp triệu hắn về như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế.

Xem ngàyphát hành thủ lệnh kia chính vào bốn ngày trước.

Tính toán ra thì đó chính chuyện của mấy ngày mình vẫn còn Kinh Khẩu chờMục tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình.

Nếu như phụ thân vội nóng lòng tìm người như thế, nhất định chuyện rất quan trọng. Không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cũng thôi, nhưng đã nhận được tin tức rồi thì nhất định phải quay về một chuyến.

Mục không yên tâm để Lạc Thần ở lại đây, Lạc Thần càng không muốn tách ra với hắn. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người thương lượng thống nhất, quyết định cùng nhau trở về, bỏ đường thủy đi đường bộquay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang.

Sáng sớm ngày hôm sau, Mục chuẩn bị xe ngựa xong, kêu A Cúc cùng với Quỳnh Thụ ngồi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần, mình thì điểm chọn Phàn Thànhmấy tùy tùng, những người khác thì lại chờ, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó lên đường, ngày đêm không nghỉ, đi khẩn cấp mấy ngày vào buổi tối hôm nay đoàn người cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng trở lại Kiến Khang, lúc đến Cao gia thì đã giờ Hợi.

Không hề nghỉ ngơi, Mục được Cao Kiệu triệu vào thư phòng ngay. Lạc Thần đi gặp Tiêu Vĩnh Gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ chỗ mẹ nàng đã nghe được một tin tức khiến nàngcùng khiếp sợ.

Hứa gia chiến bại, bại quân lui trở lại Nam Dương, đồng minh tác chiến cấu thành với Lục Giản Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã tan rã, nhưng lại lén lút giấu tin tức, khiến cho Lục Giản Chi tiếp tục dựa theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kế hoạch đã đĩnh sẵn từ trước lên phía Bắc, lúc biết được tình huống biến thì đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn đường rút lui, đã liều chết mà chiến đấu, thương vong thảm trọng, cuối cùng đã đánh hạ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Yển Thành, nhưng cũng chỉ là tạm nghỉ ngơi thôi, rất nhanh đã bị rơi vào cuộc bao vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành của đại quân Bắc Hạ, hiện giờ tình huống đang tràn ngập nguy cơ.

Lạc Thần sững sờ hết sức, không thể nào tin được lại chuyện như vậy phát sinh.

Tiêu Vĩnh Gia nhíu mày, nói tiếp:

Lục Quang đi tìm Hứa Tiết gây hỗn loạn một trận. Hứa Tiết lại đùn đẩy hết mọi việc, Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quang bị tức giậnbệnhtái phát, nghe nói tình huống rất không tốt. Thúc phụ của Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia đã ba lần bốn lượt tới cầu xin cha con giúp đỡ. Nhưng phụ đại huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của con hiện đang cũng bị binh Thanh Châu của Bắc Hạ trói buộc, lòng không sức. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cha con không còn cách nào khác đành phải gọi Kính Thần trở về, cùng bàn bạc thảo luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xử việc này.

nhìn con gái, thấy huyết sắc trên mặt con gái dần dần rút đi thì không nói nữa, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con gái với Lục Giản Chi trước kia tình cảm thân thiết, hiện giờ tuy cảnh đổi sao dời, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dẫu sao cũng vẫn còn tình nghĩa cũ, xảy ra chuyện lớn thế này trong lòng ắt không hề dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu, thở dài an ủi:

Con không cần quá lo đâu. Mới mấy ngày trước, bên kia gửi tin tới nói, lương thảo trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành vẫn còn thể chống chọi được hơn nửa tháng. Cha con cũng đang nghĩ biện pháp, bất kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế nào cũng sẽ hy vọng thôi.

Lại cùng con gái trò chuyện một lúc, biết nàng đi đường mệt mỏi, bảo con gái đi nghỉ ngơi trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần bảo mẫu thân cũng đừng quá nghĩ nhiều về những việc này, dưỡng thai mới quan trọng nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo bà cũng nghỉ ngơi sớm, nàng thì cũng đi về phòng mình. Nhưng làm sao nàng an tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho được. Nàng đi đến gần thư phòng của cha, thấy cửa sổ đóng chặt, ánh đèn leo lét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ở bên trong, biết hai người còn đang trò chuyện liền quay trở về. Lúc thì nàng suy đoán xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thân với Mục rốt cuộc đang nói cái gì,phải bảo huynh ấy xuất binh đi cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục Giản Chi không. Lúc thì nàng đang nghĩ Mục sẽ có suy nghĩ gì. Lục Giản Chi hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang như thế nào trong tình cảnh nguy hiểm này?

Đang đứng ngồi không yên, bên ngoài một già tới báo, nói Lục Tu Dung tới xin được gặp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần sửng sốt.

Từ lần Khúc thủy lưu thương kia, nàng Lục Tu Dung đã không còn gặp nhau nữa. Mấy ngày trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay về Kiến Khang, nàng có gửi thiếp cho Lục Tu Dung, cô ấy trả lời rằng mẹ chồng sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏe yếu, mình cần phải chăm sóc, thoạt nhìn rất bận, cho nên cũng không làm phiền đến ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa. Không nghĩ rằng tối nay mình vừa mới quay vềấy lại tới gặp mình. Nàng vội cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đi đón vào, mình thì chỉnh trang lại bản thân rồi đi ra ngoài viện tử gặp cô ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lục Tu Dung thoạt nhìn rất gầy ốm, mặt mày u sầu, lúc đi vào chỉ lặng lẽ nhìn Lạc Thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa nói gì mà nước mắt đã tuôn trào, quỳ xuống trước mặt Lạc Thần, dập đầu với nàng.

Lạc Thần giật mình ngăn lại:

Bạn làmvậy? Bạn mau đứng lên đi.

Lục Tu Dung không đứng lên, lắc đầu khóc nói:

A Di ơi, tôi tới để xin lỗi bạn. Trước đó tôi không biết cả, cũng vừa mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm trước tôi mới biết những chuyện nhị huynh đã làm với bạn. Tất cảdo tôi cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xin bạn, bạn mới viết bản cầm phổ kia tặng cho đại huynh tôi, đều tình bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuyên nhủ khích lệ huynh ấythôi. Nhị huynh tôi lạilòng xấu xa lấy trộm cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phổ mang ra ngoài, suýt nữa thì hủy hoại thanh danh của bạn. Nhị huynh hiện giờ bị thế này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu thân tôi cũng nói huynh ấy làm thì phải chịu trách nhiệm, không nửa câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 oán trách gì. Mẫu thân tôi còn nhờ tôi chuyển lời cho bạn, cầu xin bạn tha thứ cho!

Lạc Thần đỡây lên, ngồi xuống, lấy khăn lau nước mắt cho ấy, nói:

Bá mẫu và bạn đã không trách gì, tôi cũng yên tâm. Chỉ mong nhị huynhthể tỉnh lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hóa nguy thành an.

Lục Tu Dung nức nở:

– A Di ơi, cũng không giấu bạn, lần này tôi tới còn vì một chuyện khác. Tôi biết mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nên nói, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác, đành phải da mặt dày đến cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xin bạn…

Nhị huynh tôi hiện đang nằm đó, sống chết không rõ, bệnh cha tôi lại tái phát, tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nguy hiểm, mẫu thân tôi thì ngày ngày lấy nước mặt rửa mặt, đau khổ cùng. Trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên dưới hiện giờ đều rất hỗn loạn. Hứa Tiết là kẻ lòng lang dạ sói, ước toàn quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục gia tôi đều bị hủy diệt, cha bạn tuylòng hỗ trợ nhưng cũng lực bất tòng tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình thì càng không thể trông cậy vào. Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ tướng quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng nhị huynh tôi lại đắc tội với tướng quân…

ấy lại muốn quỳ xuống dập đầu.

Lạc Thần thầm thở dài, lại ngăn ấy lại, nói:

A Dung à, nếu bạn muốn nhờ tôi nói chuyện với lang quân tôi, khuyên huynh ấy phát binh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứu Lục đại huynh thì xin lỗi tôi không làm được. Trong việc này tôi thật sự không giúp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bạn.

Lục Tu Dung sững sờ cả người, mặt tái nhợt đi, nước mắt lại bừng lên.

A Di, tôi biết, một hai năm qua người nhà bọn tôi đã đối xử không đúng mực, nhưng bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ nào lại bởi thếgiận chó đánh mèo đại huynh tôi hay sao? Huynh ấy đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bạn thế nào bạn biếtmà. Hai người từ nhỏ lớn lên với nhau, trước kia suýt chút nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã thành phu thê, hiện giờ dù là tình cảm không còn nữa, nhưng huynh ấy gặp đại nạn, lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào bạn nhẫn tâm thấy chết không cứu?

Lạc Thần trong lòng rất rối loạn, lấy lại bình tĩnh.

Nếu như tôi thể cứu, tôi nhất định sẽ cứu đại huynh. Nhưng việc này đã vượt qua năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực phạm vi của tôi.

A Di, chỉ cần bạn muốn giúp, bạn nhất định thể khuyên được tướng quân. Cầu xin bạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Xin bạn hãy giải thích cho ngài ấy, ngài ấy nhất định sẽ nghe bạn…

ấy túm chặt lấy tay Lạc Thần, ngón tay vừa ướt vừa lạnh, ánh mắt ngập tràn chờ mong và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khát vọng.

Lạc Thần chậm rãi lắc đầu.

A Dung, tối nay bạn tìm gặp tôi, vậy thì chắc bạn cũng biết lang quân tôi đã được cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi triệu quay về chính việc này. Có cứu hay không, huynh ấyngười hành quân đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giặc, tự huynh ấy sẽ quyết đoán. Tôi chỉ một người phụ nữ trong nhà, không hiểu những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện như này, làm sao tùy tiện mở miệng nói với huynh ấy được?

A Di, bạn thật sự mặc kệ sống chết của đại huynh tôi đúng không?

Lục Tu Dung gằn từng chữ hỏi, trong giọng nói đầy sự thất vọng.

Lạc Thần nhìn người bạn thân của mình, trong lòng trào lên một cảm giác khổ sở giống như cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giác khi đó, nàng với Mục vừa định ra hôn sự, cô ấy cũng đúng lúc lấy chồng, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vàng gặp mặt, mình nhìn theo ấy rời đi, nhìn bóng dángấy càng đi càng xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng giữ lại nhưng cuối cùng lại đầy bất lực.

Tất cả đã quá khứ, bất kể nànghoài niệm cỡ nào thì cuối cùng cũng không thể quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở lại được. Nàng đã dần dần hiểu đạo này.

A Dung, trong chuyện này tôi thật sự không giúp được bạn. Tất cả đều do lang quân tôi quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định.

Lạc Thần nói.

Lục Tu Dung nhìn Lạc Thần, biểu cảm dần dần cứng đờ, từ từ buông tay nàng ra, đứng lên, hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ với nàng, nói:

tôi đã quá mạo muội rồi. Tôi xin lỗi.

ấy xoay người cúi đầu, lau đi nước mắt, vội vàng rời khỏi.

Hết chương 107

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 107 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App