GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 123

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Cao Dận về sau có thuật lại với Cao Kiệu rằng, sau khi ông đi rồi, mình đang muốn gọi người xử lý thi thể của Thiệu thị, nào ngờ người phụ nữ đó vẫn còn sống, đã giãy giụa bò ra đến cửa nhìn chằm chằm theo hướng Cao Kiệu rời đi, miệng thì lẩm bẩm như là đang niệm chú, những người dân làng đứng gần đó đều nghe thấy đi ra, đó là Thiên Sư Giáo chú.

Những tháng ngày thanh bình yên ban đầu đã vĩnh viễn không còn nữasự hỗn loạn do Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Sư Giáo gây ra, dân chúng vùng Kinh khi nhắc tới ThiênGiáo không ai không hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến thấu xương. Phát hiện ra người phụ nữ sắp chết này chính loạn giáo, một người dân trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự kích động phẫn nộ đã nhặt đá ném chị ta, thấy Cao Dận không ngăn cản, quần chúng đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 loạt kích động, mấy chục người còn lại trong thôn xông tới, tranh nhau mắng chửi ném đá. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải về sau Cao Dận ra lệnh cho binh lính kéo thi thể đã bị đá đập nát đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể nhận ra đi rồi, thì chỉ sợ sẽ bị thôn dân đang phẫn nộ thiêu chết.

Cao Kiệu không tận mắt chứng kiến nhưng cũngthể tưởng tượng ra được nỗi oán hận của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ kia khi chị ta chết đi phải sâu sắc đến mức nào.

Ông cũng không quan tâm Thiệu thị oán hận mình đến mức nào, nhưng chỉ cần nghĩ đến chị ta có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể trút sự oán hận của mình lên trên người thê tử của mình, ông cảm thấy vô cùng vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng hối hận.

Trên đường phóng như bay về kinh sư, ông hận bản thân vì sao trước kia không phát giác ra người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ này là hạng đáng ghê tởm đến như thế. Ông càng hận sâu hơn, con đường danh lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này cho đạt được một cái danh, thế nhân khi đề cập tới tên của ông đều kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngưỡng, nhưng ông thật sự đã sống uổng hậu thế, tim mắt mù, bắt đầu từ hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm trước đã chôn một mầm tai hoạ, cho đến ngày hôm nay xảy ra sự việc, hại chết vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình.

Ông nhớ tới mình mấy lần mềm lòng, nhớ ân tình cũ, cho nên ngày đó ngục quan kia cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiểu lầm, tính tình thê tử mình nóng nảy, tại sao không hiểu lầm cho được? Nhưng trước kia ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự cho rằng mình quân tử sòng phẳng, chỉ luôn trách móc vợ không hiểu mình.

Giờ đây, sau khi lãng phí bao nhiêu năm thời gian, thê tử cuối cùng đã như ông mong muốn hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông, thế nhưng tất cả cũng đều đã muộn.

Cao Kiệu nhớ lần đầu khi gặp nàng, nhớ tới đêm tân hôn, nhớ tới hôn nhân lạnh nhạt nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hai vợ chồng bởi nguyên nhân Thiệu thị, nhớ tới ngày đó đưa nàng lên núi, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người gặp nhau lần cuối cùng, mình đã đi ra ngoài nàng lại gọi ông lại, sửa sang lại vạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áo cho ông dặn ông…

Cuối cùng ông không kìm nén nổi nữa, nước mắt tuôn trào ra.

Người phụ nữ điên cuồng kia thề thốt tự nhận đã giết em trai không nghe lời, cũng giế t chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia rồi ném thi thể vào sông.

Ông tình nguyện không tin.

Chỉ cần một ngày không thấy thi thể vợ, ông sẽ cho rằng nàng còn sống.

Đợi khi quốc nạn được bình ổn, ông sẽ lại đi tìm vợ, cho đến khi nào tìm được thì mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi.

Kiến Khang còn rất xa, trên đường, một đội quân mới điều động đang xông về phía cổng thành, tiếng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân của binh lính làm đường bụi mịt, khi thấy Cao Kiệu cưỡi ngựa đi qua, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dừng lại nhường đường cho ông.

Hiệp đang bận rộn cửa thành.

Toàn thành hơn hai mươi vạn hộ, gần trăm vạn dân để sơn tán cũng không phải chuyện ngày một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày hai xong.

Tới ngày hôm nay, trong thành vẫn còn mấy ngàn dân chưa rời đi. Những người này hoặc goá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bụa già yếu, hoặc là đi lại không tiện, căn bản không đi được đường xa.Hiệp chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể cùng thủ hạ tập trung những người này lại đưa đến Thạch Đầu Thành.

So với lại Kiến Khang thì nơi đó tương đối an toàn hơn.

Y vừa mới trở về, từ xa nhìn thấy đoàn người Cao Kiệu thì vội đi nghênh đón.

Y biết Cao Kiệu tối hôm qua nhận được tin nhắn của Cao Dận nên đã đi ngay trong đêm. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc trước tham gia đội tìm kiếm tung tích của trưởng công chúa, cho nên y rất quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm. Thấy nét mặt Cao Kiệu không chút thả lỏng nào, đáy mắt dày đặc máu, liền biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắc chắn không tin tức tốt rồi, trong lòng trùng xuống, chần chừ một chút an ủi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tướng công yên tâm, trưởng công chúa cát nhân thiên tướng, nhất địnhthể gặp dữ hóa lành.

Cao Kiệu hỏi y tình hình tán cư dân, Hiệp lập tức bẩm báo lại sự việc một lượt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Kiệu gật đầu:

Việc này giao cho ngươi làm. Ngày hôm nay trước khi trời tối phải sơ tán toàn bộ mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rời đi.

Hiệp đáp ứng, kêu nhân thủ tiếp tục vào thành.

Y cưỡi ngựa đi qua khu vực phụ cận Tần Hoài thành Nam, theo bản năng dừng ngựa nhìn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương hướng Tần lầu. Khu đó bình thường vào lúc chập tối đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáo rơi vào tai. Nhưng lúc này vào ban ngày mà cửa nhà nào cũng khóa trái, thuyền bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 neo bên bờ, lạnh lẽo vắng vẻ, không một nửa bóng người.

Y biết cô ấy đã ra khỏi thành, lúc này không chừng đã tới Khúc A rồi.

Ngày đó, xuất phát từ tâm, y lặng lẽ phái thân tín đi Tần lầu muốn an bàiấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi theo xe vận chuyển quân nhu đi Khúc A, lại nhờ người an trí chỗ tốt cho cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy, tránh đểấy tới đó rồi không chỗ ở, không ngờ người đó đi rồi về nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với y, rằng ấy đã được người của Cao Dận đón đi rồi.

Y đoán chắc hẳnngười của Cao gia cảm kích ấy từng giúp họ, cho nên mới báo đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại như thế.

Khi đó y thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà trong lòng lại thoáng dâng lên tia mất mát có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hối hận sao mình không tới sớm hơn để gặp mặt ấy một lần.

Tổ tiên của y từng làm võ quan, và ưu điểm này, từ lúc thiếu niên y đã vào Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vệ doanh.

Rất lâu trước đây, khi y còn nhậm chức Túc Vệ doanh, trong thời gian rảnh rỗi cũng giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều quan quân khácxuất thân thân phận tương tự ở thành Kiến Khang, suốt ngày tụ tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bạn uống rượu đánh bạc, đi săn bắn, cuộc sống không có tương lai, cứ lay lắt như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không việc gì làm, ngày ngày ưu lự. Cho đến khi tình thế thay đổi đột ngột, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y bị phái đi theoMục lúc đó vẫn Biệt Bộ đi bình định loạn Thục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quận.

Chính những trải qua tương đương với sống chết đó, sự biểu hiện quyết đoán phi phàm dũng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tài năng của Lý Mục đã chấn động sâu sắc đến y, điều đó cũng đã hoàn toàn thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân sinh của y.

Y biết vào lúc này Kiến Khang đang gặp nguy hiểm, y đã hạ quyết tâm thề sống chết đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Kiệu, cùng ông ấy chiến đấu bảo vệ Kiến Khang.

Y đã sẵn sàng để chết.

Cha mẹ y đều đã chết, xưa nay y sợ bị quản thúc, nhân duyên như sương sớm, không chịu cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vợ, thể nói không vướng bận gì, chết trận vốn cũng không sao.

Chỉ không biếtsao nghĩ nếu mình cứ thế chết đi, trong lòng hình như lại chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng buộc.

Trước mắt y lại hiện ra hình bóng của ấy. Vốn xuất thân giống nhưấy, cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không tiếp khách, nhưng nếu thích ấy, chỉ cần trực tiếp bao nuôi ấy được.

Chức quan địa vị của y không thể nào sánh bằng dòng dõi tộc kinh thành, nhưng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một gái xuất thân như cô ấy lại dễ như trở bàn tay, thậm chí ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy cũng không dám phản kháng. Nhưng không biết sao, bản thân mình lại giả thành văn nhã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không dám mạo phạm cô ấy.

Hiệp lại quay đầu lại lần nữa nhìn về hướng Tần lâu, buồn bã muốn rời đi, chợt thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thủ hạ chạy tới nói:

đô vệ, một cô gái cổng thành Nam muốn đi vào nhưng bị ngăn lại, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tìm ngài việc.

Hiệp đánh thót tim một cái, quay đầu ngựa lại lập tức chạy ra cửa thành.

Y một hơi đi tới, xuống ngựa chạy ra khỏi cửa thành, nhìn chung quanh, nhìn thấy cách đó không xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một chiếc xe la nhỏ đậu ở ven đường ít người, bên cạnh xe còn có một gái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

gái mặc quần áo vải màu xám, đầu quấn khăn lụa xanh, tay ôm một bọc đồ lẳng lặng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi đó, hai người nhìn nhau, hai mắtấy sáng lên, vẫy tay với y.

Hiệp thấy tim mình đập nhanh hơn, vội vàng chạy qua, dừng trước mặtấy.

Nghe nói đã được đón đi rồi mà, sao còn trở lại?

Lục Nương mỉm cười:

Phải ạ. Chỉthiếp đi được nửa đường lại nhớ đến một chuyện, nhân lúc còn chưa đánh giặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên quay trở lại. Vừa rồi thiếp định vào thành tìm ngài, nhưng họ nói bên trên đã hạ lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không cho vào trong, thiếp đành phải nhờ người đi gọi ngài. Ngài sẽ không trách thiếp làm ảnh hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến công việc của ngài chứ ạ?

Làm gì có chuyện đó. Hiệp vội nói. tìm ta việc gì?

Trước đó thiếp thấy y phục của ngài bị rách còn chưa được vá, nghĩ rảnh rỗi khôngviệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm nên may một bộ y phục cho ngài, lúc đi lại quên đưa cho ngài. Không đo kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cỡ cả, thiếp chỉ làm bừa thôi, mong ngài đừng chê ạ.

Lục Nương đưa tay nải cho y.

Hiệp nhận lấy, nhìn cô ấy, nhất thời không biết phải nói gì.

Lục Nương nhìn y:

Không còn chuyện gì nữa, thiếp đi đây. Chiến sự hung hiểm, đao thương khôngmắt, ngài phải cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thận đó.

…Chờ qua loạn lạc này, nếu trở về được, Đô vệ không chê thiếp, thiếp nguyện làm nô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rửa chân cho ngài.

ấy thấp giọng nói xong, cụp mắt xuống, quay người đi đến chỗ xe la.

Hiệp nhìn ấy trèo lên xe ngồi xuống, rèm cửa buông xuống, người đánh xe quát lên một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc chuẩn bị giục con la thì mới kịp phản ứng, đuổi theo ngăn lại, vén rèm xe lên thò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người vào trong nói:

Lục Nương ơi, em hãy chờ ta nhé, sau này ta nhất định sẽ nơi tránh gió cho em. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Y nhìn đôi mắt toát lên thần thái rạng rỡ của ấy, không chút do dự cầm lấy hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy, nắm thật chặt sau đó mới buông ra, thả rèm xuống cho ấy, dặn dò người đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xe cẩn thận.

Y đứng bên đường nhìn chiếc xe la nhỏ dần đi khuất hướng đông dần dần đi xa, nhìn về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương Nam xa xôi. Phương hướng kia, cốc lệ binh, bụi cuồn cuộn, một trận đại chiến bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vệ kinh sư sắp xảy ra.

……

Vào đầu tháng 12, gần một tháng sau khi Lạc Thần trở lại Kinh Khẩu, ngọn lửa chiến tranh cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn lan tới phụ cận Kiến Khang.

Tin tức truyền đến, phản quân Tuyên Thành cùng Thiên giáo đang cùng tiến đánh về Kiến Khang, Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thân nàng đã nghênh chiến chống lại phản quân cách Kiến Khang chỉ còn lộ trình hai ngày.

Tin tức xấu không chỉ vậy. Quận Vọng Giang tuyến Tây cũng tràn ngập nguy cơ. Phản quân Kinh Khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất cứ lúc nào cũng khả năng công phá phòng tuyến này giết về Kiến Khang.

Một khi quận Vọng Giang cũng thất thủ, vậy thì Kiến Khang hai mặt gặp địch, nguy thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nghĩ.

Nhưng đây cũng tin tức bảy tám ngày trước.

Bắt đầu từ bảy tám ngày trước, nàng không còn nhận được bất cứ tin tức từ bên ngoài, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết tình hình chiến đấu như thế nào.

BởiKinh Khẩu cũng rơi vào bao vây.

Một nhóm đạo tặc ban đầu hoạt độngvùng Hồ Dương, hoành hành thượng du nhiều năm, chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trạch xưng vương. Họ nhân Đại Ngu nội loạn cướp bóc thương thuyền qua lại, lại dựa vào địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hình cùng với sự quen thuộc thế nước đến không để lại hình bóng đi không để lại tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tích, lúc thế lực lớn nhất nhân số còn trên vạn người. Chỉ vào mấy năm trước, Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phái ra trọng binh mấy lần bao vây tiễu trừ, cho nên thế mở rộng mới dừng lại, không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hung hăng nữa.

Không ngờ được rằng đội thủy tặc này hiện tại lại nhân loạn dốc toàn bộ lực lượng đến tấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công Kinh Khẩu.

Lúc thủy tặc đến đêm khuya, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà chiếm lấy bến đò, kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó đổ bộ tiến thẳng đến trấn Kinh Khẩu. May mà Kinh Khẩu phòng thủ nghiêm ngặt, bị thủ vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phát giác phát ra còi cảnh báo, một ngàn quân coi giữ lập tức gia nhập chiến đấu.

Tuy rằng đại bộ phận thanh niên trai tráng trên trấn Kinh Khẩu đều đã đi theo Mục vào quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đội, trấn dân còn lại cũng không hề hoảng sợ chút nào, đều đồng loạt đi theo quân coi giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia nhập cuộc chiến đấu. Chiến đấu kịch liệt một đêm, rốt cuộc đánh lùi thủy tặc.

Đám thuỷ tặc này đều là đám giang dương đại đạo hung ác tàn bạo, lại quen thuộc thuỷ chiến, bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vây mấy thông đạo xuất nhập Kinh Khẩu, không cho cứu binh đưa tin ra ngoài, vào nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều binh khí, sau khi nghỉ ngơi ngày hôm sau lại tấn công lần nữa.

Lạc Thần ngay lập tức liên tưởng đến Hứa Tiết.

Dương tiếp giáp khúc sông Trường Giang, cách Kinh Châu rất xa, lúc ban đầu thuỷ tặc không có thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hung hãn như thế, triều đình nhiều lần tiễu trừ không thành, nghe nói được Hứa Tiết âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho phép, thủy tặc phân chia những thứ đoạt được cho ông ta, ông ta liền mắt nhắm mắt mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để mặc bọn thuỷ tặc hoạt động thượng du con sông lớn, thậm chí lúc triều đình tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bao vây tiễu trừ còn âm thầm báo tin cho chúng biết.

cùngkhả năng do lần trước Hứa Tiết muốn bắt mẹ chồng không thành, cho nên đã câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kết với thuỷ tặc, bất ngờ từ đường thủy xông vào tấn công Kinh Khẩu.

Lạc Thần ngay lập tức cho bảo vệ Lư thị. Lại suy xét đến ngộ nhỡ Phàn ThànhPhạm Vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thủ vững được bị thuỷ tặc đánh vào trong, vậy thì chỉ thể chiến đấu trên đường phố. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nếu như thật sự tới tình trạng đó, ít nhất trang viên còn thể che chở được một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ngày hôm sau, đám người Phàn Thành suất lĩnh quân coi giữ cùng thanh niên trai tráng của trấn ra sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chống cự, Lạc Thần mở rộng cửa trang viên, kêu tất cả phụ nữ, trẻ em, người già yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong trấn vào trong để tránh tạm thời.

Trang viên rất rộng,thể chứa được mấy nghìn người, hoàn toàn không vấn đề. Thẩm thị mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con nhỏ, láng giềng hàng xóm Lý gia, còncả rất nhiều người trên trấn tất cả đều đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào trang viên.

Nhiều người như vậy phải ăn uống, ngủ nghỉ, Lạc Thần đám tôi tớ của trang viên bận tối tăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt mày. May mà mọi người đều đồng lòng, sau khi đi vào thì cùng chủ động làm việc, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chí Tạ Tam Nương cũng tới mang theo cả người của tửu lầu cùng với nhóm Thẩm thị nấu cháo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nấu cơm, bận rộn không ngừng nghỉ.

Thuỷ tặc hung hãn, cộng thêm nhân số chiếm ưu thế, lo lắng của Lạc Thần đã thật sự xảy ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Quân coi giữ dần dần lui về phía sau.

Ba ngày trước, bọn họ đã bị bắt lui đến phụ cận trang viên. May trước đó Phàn Thành đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã thiết lập các chướng ngại vật chung quanh trang viên, trang viên cũng dự trữ rất nhiều lương thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng với các vật chiến lược cung tiễn, đá lấy lửa…Chính sự chuẩn bị chu đáo chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẽ này cho nên hiện tại mới có thể chống đỡ được, không bị thủy tặc đánh vào.

Ba ngày trước, cuối cùng cũng một người mang theo tin tức xông ra khỏi cuộc chiến loạn đi Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang tìm sự giúp đỡ.

Mặc tin tức này khiến tất cả mọi người trong trang viên đều cảm thấy tràn đầy hy vọng, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi người mang tin rời khỏi, thì không thời khắc nào họ không mong ngóng cứu binh của Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang đến.

Nhưng tâm tình của Lạc Thần lại không hề lạc quan chút nào. Một khi cha nàng nhận được tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức Kinh Khẩu gặp nguy hiểm, khó khăn đến mấy cũng sẽ phái binh tới cứu. Về điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này nàng rất tin tưởng. Điều nàng lo lắng đã hơn mười ngày khôngtin tức về Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang, hiện giờ phải nơi đó cũng đang lâm vào nguy hiểm hay không.

Nàng cũng lo lắng cung tiễnđá lấy lửa dự trữ trong trang viên đang từng ngày giảm bớt. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi dùng hết, chỉ sợ trang viên cũng gặp nguy hiểm.

Lại ba ngày trôi qua. Nếu như thuận lợi, cứu binh hẳn đã tới rồi mới phải. Nhưng bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại không một chút động tĩnh gì.

Ánh mắt của nhóm phụ nữ trong trang viên vốn tràn đầy hi vọng dần dần biến thành lo lắng.

Cứu binh không đến như dự kiến ​​nên chỉ hai khả năng, hoặc là người mang tin tức trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp nạn, hoặcKiến Khang đang bị bao vây, tin tức không thể chuyển đến tay phụ thân.

Đêm hôm nay, thủy tặc cuối cùng cũng ngừng điên cuồng công kích như ban ngày, quân coi giữ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm nghỉ ăn chút cơm canh trang viên đưa tới, họ dựa vào tường vây trang viên, tranh thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút thời gian để nghỉ ngơi.

Người quá đông, nhà không thể chứa hết, nhiều người phải ngủ trong những lán tạm bợ bên ngoài.

Một đứa trẻ bị ốm sốt nặng, khi biết tin, Lạc Thần đã bảo thị nữ đưa người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứa trẻ vào tòa lầu Thanh Huy của mình để nghỉ ngơi. Đêm đã khuya, đứa trẻ bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uống thuốc, cuối cùng cũng nín khóc, lẽ đã ngủ rồi.

Lạc Thần tâm sự nặng nề ngủ không yên, lặng lẽ đứng dậy đi ngang qua những người hầu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giúp việc bởi đã nhường chỗcủa mình phải trải sàn ra đây ngủ, xuống lầu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào đình viện ngồi xuống bậc thềm đá được ánh trăng sáng gột rửa nhuốm một tầng ánh trăng sáng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngửa đầu lên nhìn vầng trăng sáng treo trên ngọn cây kia.

Hình ảnh này làm nàng không khỏi nhớ tới hình ảnh đêm đó Mục tìm mình đi đến đây, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng không mở cửa cho hắn, hắn phải trèo lên cây lên nóc nhà, phá cửa sổ xông vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuê phòng của mình.

Xa nhau đã lâu như thế rồi.

Nàng ngày đêm nhớ lang quân, không biết hiện giờ chàng đangđâu?

Phía sau lưng chợt tiếng chống quải trượng rất nhỏ.

Lạc Thần quay đầu lại, thấy mẹ chồng cũng tới thì vội đứng lên đỡ lấy bà, thấp giọng nói:

Mẹ ơi, sao mẹ lại ra đây ạ?

thị nói:

– A Di à, mẹ nghe nói thuỷ tặc chỉ muốn bắt mẹ, nói mẹ ra ngoài thì họ sẽ rút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lui, phải không con?

Việc này thật.

Bởi vậy, Lạc Thần càng thêm khẳng định đám thuỷ tặc này nhất định do Hứa Tiết sai khiến. Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta chắc không biết mình Kinh Khẩu, cho nên mới đặt mục tiêu trên người mẹ chồng mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần vẫn luôn giấu Lư thị việc này. Không ngờ vẫn biết dược, nàng đang muốn lắc đầu phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận, thị lại nói:

Me đã suy nghĩ kỹ rồi, không thể bởi mẹ làm liên luỵ đến người trong trấn được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Không bằng giao mẹ ra…

Không được đâu ạ. Mẹ ơi, nếu mẹ xảy ra chuyện gì, lang quân trở về con biết ăn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế nào với huynh ấy đây ạ?

thị sờ s0ạng cầm tay nàng, nói:

Mẹ sẽ để lại thư cho Kính Thần, nói ràng chobiết. Huống chi những người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa chắc đã muốn mạng của mẹ. Con không cần quá lo lắng.

Như vậy cũng không được đâu ạ. Mẹ ơi mẹ yên tâm, cứ chờ thêm một hai ngày nữa đã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua một hai ngày nữa, cứu binh Kiến Khang nhất định sẽ tới.

Thấy thị còn muốn nói thêm, nàng nói tiếp:

Mẹ ơi, mẹ đừng gạt con làm gì. Mẹ tưởng con không biết hay sao? Mẹ không muốn liên luỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân trong trấn, mẹ cũng sẽ không liên luỵ đến lang quân. phải mẹ đã nghĩ xong, chờ mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài rồi, những người đó lui đi rồi thì mẹ sẽ từ bỏ mạng sống, tránh cho bọn chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt mẹ uy hiếp lang quân đúng không ạ?

Nàng rưng rưng nước mắt.

Mẹ ơi, nếu như người đám thuỷ tặc muốn con, lẽ nào mẹ chịu để con ra ngoài? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cho dù người nhà con không nhận được tin tức, không người cứu cũng không sao cả, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng ta thể thủ vững lâu hơn một chút nữa, lang quân nhất định sẽ phái người tới! Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Triều đang loạn lạc như thế, chắc chắn huynh ấy không từ bỏ chúng ta đâu.

thị yên lặng một lúc sâu, siết chặt tay nàng, mỉm cười nói:

Con ngoan, mẹ hiểu rồi, mẹ nghe theo con, chờ cứu binh tới.

Bấy giờ Lạc Thần mới yên tâm, đưathị về phòng nghỉ tạm.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, thuỷ tặc bao vây trang viên lại bắt đầu có ý đồ tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trang viên, đám người Phàn Thành Phạm Vọng cố gắng chống đỡ, nơi Kiến Khang vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động tĩnh gì.

Vào lúc ban đêm, cơm ăn cũng đổi sang thành cháo.

Tuy rằng đã chuẩn bị từ trước, nhưng trữ lượng thức ăn nhiều bao nhiêu cũng không đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho số lượng nhiều người như vậy.

Quân coi giữ phải chiến đấu, Lạc Thần căn dặn vẫn duy trì cơm khô như cho họ, còn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người khác trong trang viên ngoài những người già yếu, sức khoẻ yếu bệnh tật ra thì những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn lại bao gồm cả nàng tất cả đều đổi sang ăn cháo.

Cứ thế lại qua hai ngày nữa, tình thế càng lúc càng nguy hiểm, bên kia Kiến Khang vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất cứ động tĩnh gì, mà thuỷ tặc bên ngoài lại càng hung hãn, ban ngày còn phóng hoả thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đốt nhà trong trấn, ánh lửa hừng hực.

Một đêm nữa lại đến, trong bóng đêm, tiếng người bị thương cùng tiếng trẻ con khóc dường như văng vẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên tai, không khí trong trang viên trầm mặc, u uất áp lực.

Lạc Thần cảm nhận được, không chỉ người dân thị trấn trong trang viên bị bao vây, là quân coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữ theo từng ngày qua đi, hai ngày này ý chí đã dần dần dao động, ràng nhất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kinh Khẩu lệnh.

Hai ngày này, sợ hãi tuyệt vọng đã bắt đầu không che giấu được lộ ra trên khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của ông ta, nếu không phải Phàn Thành Phạm Vọng chống cự, chỉ sợ quân coi giữ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã bắt đầu muốn từ bỏ rồi.

Vào lúc ăn cơm, Lạc Thần đích thân mang theo một hộp thức ăn bánh Hồ đi cùng đám Thẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thị đi đưa cơm đi ra ngoài trang viên xuất hiệntrước mặt mọi người.

Mấy ngày chiến đấu liên tiếp đã khiến cho binh lính rất mệt mỏi, một vài người đã nằm ngả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới đất, người nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên nhìn thấy nàng đi ra thì đều đứng lên.

Lạc Thần cầm bánh phân phát cho từng binh lính một, phát xong nàng nói:

Mấy ngày qua các ngươi đã vất vả rồi, ta cùng cảm kích. Các ngươi yên tâm, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng ta tiếp tục thủ vững mấy ngày nữa, nhiều nhất là mấy ngày thôi, cứu binh của thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử sẽ đến! Ngài ấy một hiếu tử, mẫu thânthê tử ngài ấy đều đây, ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy sẽ không mặc kệ đâu.

Những người lính cầm bánh trong tay, yên lặng nhìn nàng, vẻ mặt ban đầu uể oải dần dần tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần lên.

Phạm Vọng thấy thế to:

Các ngươi đã nghe thấy không? Truyền lời của phu nhân xuống cho ta! Bánh trong tay các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 do đích thân phu nhân làm cho các ngươi. Mau nhân nóng ăn đi, ăn xong rồi thì đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên tinh thần cho ta. Lý thứ sử ở đây, không ai sẽ chết cả.

Binh lính dường như được sống lại, ăn bánh, vừa ăn vừa truyền lời xuống.

Phạm Vọng đi đến trước mặt Lạc Thần, cung kính nói:

Cảm ơn phu nhân. Phu nhân mau đi vào trong đi, không cần phải ra nữa đâu, nơi này cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giao cho chúng tôi. Phu nhân yên tâm, chúng tôi sẽ thủ vững, nhất định không rút lui nửa bước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

……

Quân coi giữ bên ngoài trang viên lại tiếp tục cố gắng thủ vững ba ngày.

Cuối cùng, vào sáng sớm ngày thứ tư, đúng như buổi tối hôm đóLạc Thần đã nói với các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh lính, cứu binh cuối cùng tới rồi.

Từ phương hướng thượng du con sông lớn, một đội quân hai ngàn người do Cao Hoàn thống lĩnh từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía sau lao thẳng tớiđến, đốt sạch thuyền của bọn thủy tặc đậu bên sông, kế đó xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào Kinh Khẩu, cùng quân phòng thủ biết được cứu binh đã đến trở nên hừng hực khí thế tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần phấn chấn giết cho đám thuỷ tặc không kịp trở tay. Đám thuỷ tặc bị tấn công bất ngờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người ngã ngựa đổ, muốn chạy trốn thì lại phát hiện thuyền đã bị đốt hết rồi.

Hàng ngàn người tụ tập bên bờ sông, người chết kẻ bị thương, đến rạng sáng, mặt nước rộng lớn bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sông nhuộm một màu đỏ thẫm, số thi thể nổi lềnh bềnh trên mặt sông.

Kinh Khẩu bị vây nhốt hơn nửa tháng cuối cùng đã được giải thoát.

Cửa lớn của trang viên mở ra, mọi người đều phấn khởi vui mừng quỳ xuống dập đầu trước mặt Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần, sau đó về nhà.

Lạc Thần gặp em trai Cao Hoàn của mình.

Gần như đã một năm không gặp, cậu đã cao hẳn lên một cái đầu, cả người nhìn cũng giỏi giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ít.

Cậu nói cho Lạc Thần biết, từ một tháng trước Mục đã chọn một con đường tắt để trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nam Triều, nhưng nửa được đụng phải quân đội Hứa Tiết Bắc Hạ hai mặt giáp công, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên không thể nào thoát thân ra được, đại quân bị trói buộc ở đó.

Hắn biết tình hình Nam Triều cực kỳ nguy cấp, Lạc Thần lại Kinh Khẩu, lo lắng cho nàng và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thị sẽ gặp nguy hiểm, bèn phái Cao Hoàn mang theo đội khinh kỵ binh này đi một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường khác vòng vèo xa hơn. Hắn còn ra lệnh cho cậu không cần lo lắng cái khác, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốc độ nhanh nhất trực tiếp đi Kinh Khẩu, bảo đảm Kinh Khẩu bình an vô sự.

Cậu làm theo như thế, đêm nghỉ ngày đi, cuối cùng hôm nay đã đuổi tới.

A tỷ ơi, nguy hiểm thật đó. May mắn là mọi người chống đỡ được, không xảy ra chuyện lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì. Chứ ngộ nhỡ các tỷ mệnh hệ gì, đệ biết ăn nói sao với tỷ phu đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

trước mặt binh lính, Cao Hoàn dần dần bắt đầu tạo lập được uy tín, nhưng mà đối với Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần thì cậu lại lộ nguyên hình, vỗ ngực, dáng vẻ quá may mắn, sống sót sau tai nạn.

Lạc Thần mỉm cười, nhận lấy cái khăn nóng ấm từ tay A Đình đang tròn xoe mắt nhìn Cao Hoàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lau vết máu trên mặt em trai, lau xong nói:

Trước khi đệ đi, tình huống chỗ tỷ phu đệ rất không tốt phải không?

Cao Hoàn cười hì hì:

– A tỷ yên tâm. Tỷ phu danh chiến thần cũng không phải danh. Huynh ấy chỉ lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho Kinh Khẩu nên mới bảo đệ đi trước. Thậm chí quân độiHứa Tiết để lại thủ Tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương nghĩ chặn được huynh ấy, căn bản nằm thôi. Còn Bắc Hạ kiaràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ốc còn không mang nổi mình ốc nữa. Mộ Dung Tây đã xuất binh đánh Lạc Dương rồi.

Kế hoạch của tỷ phu mau chóng lấy được Tương Dương sau đó vượt sông quay về Nam Triều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây con đường gần nhất. Phản quân Kinh Châu của Hứa Tiết chẳng phải xuôi theo ven sông tấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công Kiến Khang à, tỷ phu cũng học theo ông ta, dọc theo xông đuổi theo lão ta, từ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau đánh lên, đánh cho lão ta trở tay không kịp, xem lão làm thế nào để tấn công Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang đây!

Trái tim bị kéo căng đã lâu của Lạc Thần cuối cùng cũng thả lỏng, trên mặt nàng hiện lên nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cười đã mất từ ​​lâu.

Chỉ cần hắn đã trở lại, không quan tâm tình thế kế tiếp gian nan bao nhiêu, Lạc Thần cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thấy lo lắng nữa.

Trên người hắn một lực lượng thần kỳ như vậy đó, thể làm cho người khác cực kỳ an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm.

Hết chương 123

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 123 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App