GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trang viên mà Tiêu Vĩnh Gia hồi môn cho con gái nằm ở trấn Nam Giao Kinh Khẩu, tọa lạc ở một nơi có núi và sông bao quanh, cách trấn chỉ hơn mười dặm là đến, ban đầu nó là sản nghiệp của một sĩ tộc nơi đó, chính là thuộc sở hữu của gia tộc Cố Úy mà đêm thành hôn của Lý Mục đã có xung đột với Đới Uyên.

Cố gia mang danh tộc địa phương nhưng con cháu lại rất bình thường, gia đạo suy sụp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhập không đủ xuất, họ đã có ý định bán sản nghiệp đây từ lâu rồi chỉ điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngại ra mặt. Mới mấy ngày trước, họ biết được trưởng công chúa phái người tới nơi đây tìm kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trang viên làm của hồi môn cho con gái, bấy giờ mới chủ động lấy lòng sang tay sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên luôn.

Tiêu Vĩnh Gia về đổi tên trang viên thành Trường Nhạc uyển, ra lệnh cho Cao Thất tới đây sửa chữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gấp rút, chuẩn bị người hầu, dự địnhđể Lạc Thần sống lâu dài đây.

Lạc Thần hôm nay cũng lần đầu tiên tới Trường Nhạc uyển.

Trên đường đi, A Đình đi sát bên a tẩu, vui tươi hớn hở, cả đường ríu rít như chim, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xe toàn tiếng nói chuyện tiếng cười đùa của bé.

Lạc Thần câu được câu chăng với A Đình, ánh mắt thì trôi ra bên ngoài cửa sổ xe.

Nàng đã sớm nhận ra, Lý Mục dường như việc đó, sở đáp ứng đưa mình đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài chẳng qua cũng chỉ bởi thị dặn thôi. trên trấn còn tốt, Lạc Thần còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thỉnh thoảng nghe được tiếng chào hỏi của dân trên trấn đối với hắn. Ra khỏi trấn rồi, người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đường ít dần, hắn liền không nói lời nào, cưỡi ngựa đi bên cạnh xe, hai mắt nhìn thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía trước, ràng dáng vẻ đăm chiêu.

Lạc Thần cười nhạt trong lòng, thả mạnh rèm cửa xe xuống, không thèm nhìn hắn nữa.

Chiếc xe trâu lắc trên con đường đất nông thôn một lúc, đi qua một cây cầu đá rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dừng lại.

Đến Trường Nhạc uyển rồi.

A Đình còn chưa đợi xe dừng hẳn đã tự nhảy vút xuống dưới.

Lạc Thần từ cửa xe cúi xuống định đi ra, Lý Mục tiến đến đưa tay ra, A Đình phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đột ngột len tới, tranh đỡ Lạc Thần với hắn.

Lạc Thần cười, bám lấy tay A Đình đưa tới, giẫm lên đạp chân thị nữ vừa đặt xuống.

Mục thu tay về.

A Đình đắc ý cười với hắn, sau đó nhìn trang viên phía trước.

Cánh cổng rộng mở, đủ để hai chiếc xe ngựa song song đi qua. Tường vây hai bên được xây bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khối đá xanh lớn vuông vức như được gọt đẽo, cao hơn một trượng, kéo dài từ đông sang tây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Một dòng suối trong vắt dẫn vào tường thành, từ trong cổng nhìn vàothể hồ nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía đối diện có đình đài cùng non bộ nối tiếp nhau trùng điệp, mười mấy đầy tớ người hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng già do quản gia dẫn đầu từ bên trong nhanh chóng đi ra nghênh đón, mặt mày tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười.

A Đình mắt trợn tròn, không kìm nổi kêu lên, quay sangMục:

A huynh ơi, nhà của a tẩu to quá nha! Khi nào a huynh mới có được trang viên kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này vậy?

Quản sự mang theo tôi tớ đã đến gần, cùng đồng loạt cất tiếng “Lý lang quân”, “Tiểu nương tử”, chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe A Đình thốt ra một câu như thế, tất cả đồng loạt nhìnMục, dáng vẻ muốn cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không dám cười, nom rất quái dị.

Lý Mục thì bật cười, toàn bộ dáng vẻ không chút để tâm, chỉ đưa tay xoa đầu A Đình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quay sang Lạc Thần hờ hững đứng bên cạnh mình:

Đi thôi, ta đưa các nàng vào.

Không cần đâu.Lạc Thần lạnh nhạt nói, A gia chỉ bảo huynh đưa bọn tôi đến. Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi đến rồi, nếu huynhviệc thì cứ đi làm đi.

Mục hơi chần chừ, ngay sau đó gật đầu:

Thế cũng được. Vậy hôm nay phiền nàng trông nom A Đình. Giờ Thân ta tới đón mọi người.

A huynh ơi, huynh khôngcùng muộia tẩu ạ? A Đình đầy vẻ thất vọng.

A huynh chút việc, đi một lát sẽ trở lại ngay. Đến đây thì muội không được nghịch ngợm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải nghe lời a tẩu biết chưa. – Lý Mục dặn dò.

A Đình vâng dạ ngoan ngoãn.

Mục quay sang Lạc Thần cười áy náy, nói một tiếng “làm phiền” rồi lên ngựa, con ngựa phi nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại đi về hướng thị trấn, bóng dáng mau chóng biến mấtcuối đường.

Lạc Thần nhìn chằm chằm vào bóng lưng biến mất của hắn, thu ánh mắt về, cầm tay A Đình nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đi theo a tẩu nào. Muội cứ coi nơi này nhà mình nhé.



Tòa trang viên này bao trùm diện tích rộng lớn, chia làm ba khu vực sinh hoạt, trồng trọt hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 viên, bên trong xem nhưkhoảng trời riêng, mấy chỗ tạo cảnh, thấy việc xây dựng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm. Nhưng so với những lâm viên hoặc tao nhã lịch sự tinh xảo hoặc khí thế rộng rãi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tổ tôngtộc Tam Ngô giàu cùng với tộc đỉnh cấp phụ cận Kiến Khang thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cực kỳ nhạt nhòa. trong mắt Lạc Thần, chỉ mới gọivừa mắt thôi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trông thấy A Đình phấn khởi như thế, giống như một con chuột nhỏ rơi vào vại gạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngắm nghía, đi chỗ nào cũng thấy mới mẻ, thì gắng lên tinh thần, dẫn cô đi dạo khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trang viên.

Buổi trưa dùng cơm, lại đi dạo mấy chỗ, A Đình cuối cùng không còn sức để cử động nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc này cũng sắp đến giờ Thân rồi. Lạc Thần dẫn A Đình đi vào phòng, hai người nghỉ ngơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lúc, chỉ chờ Lý Mục đến đón mình.

Sắp đến giờ Thân rồi, Mục lại không xuất hiện, nhưng người đến chuyển lời nhắn, nói hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có việc chưa thể thoát thân được, cho nên hắn cho người đến chuyển lời, bảo Cao nương tử cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 A Đình ở lại nghỉ ngơi một lúc nữa, hắn sẽ đến sau.

Người chuyển lời vừa đi, Lạc Thần lập tức sai người đóng xe, mang theo A Đình lên xe, đi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi tới người hầu, tự mình lên đường quay về trấn trước.

Trên đường, chiếc xe lắcchao đảo, A Đình chơi cả một ngày, ngồi trong xe dần dần thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mệt, chẳng mấy chốc đã nằm xuống đệm nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Lạc Thần đắp cho A Đình một chiếc áo lông cừu để tránh lạnh, mình ngồi dựa vào bên cửa sổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kéo rèm lên một chút, ôm đầu gối ngồi nhìn phong cảnh bên đường bên ngoài cửa sổ.

Núi xa như lông mày, sóng nước đầy sương. Nơi xa, giữa bãi sông, mái cong của ngôi chùa tháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao mái hiên của ngôi đền được xây dựng theo sắc chỉ trên tòa núi Kim Sơn trong bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trời cuối thu trong xanh giống như tháp bút lồng mây như ẩn như hiện.

Nếu leo ​​lên tháp cao thể nhìn thấy toàn cảnh rãnh trời Đại Giang chia cắt hai vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nam bắc kia.

Khi Lạc Thần thất thần, con đường dần dần mở rộng, trên đường người đi đường cũng bắt đầu nhiều lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Sắp vào trấn rồi, Lạc Thần không muốn đi bên cạnh xenhiều tôi tớ, quá phô trương, sẽ gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chú ý cho nhiều người, bèn ra lệnh cho mọi người quay trở về hết.

A Cúc đuổi người đi hết chỉ giữ lại hai tùy tùng cùng mình tiếp tục đưa Tiểu nương tử đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về Lý gia. Khi xe đi vào cửa trấn, Lạc Thần buông rèm cửa xuống. Đột nhiên đằng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 âm thanh huyên náo, hình như tiếng một người đàn ông đang hétđó, xen lẫn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó tiếng cầu xin của một người phụ nữ.

Lạc Thần mới đến, vốn cũng không định quan tâm đ ến những chuyện khác, nhưng giọng của người phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại khá quen thuộc, nghe kỹ hơn thì hình như đó Thẩm thị. Nàng không kìm được lại vén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rèm lên, nhìn ra bên ngoài.

Trước cửa một tiệm cầm đồ bên đường, một người đàn ông y phục sáng sủa xa hoa mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy người vẻ như gia đang chặn đường một người phụ nữ, hét lớn điều đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người phụ nữ mặc trang phục áo vải màu xanh lam, đầu đội khăn, tay ôm chặt một cái giỏ, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thẩm thị vợ của Tưởng Thao.

Chị ta người đàn ông đối diện hình như quen biết nhau, không ngừng thấp giọng cầu xin. Nhưng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông ngày càng trở nên hung bạo hơn, thậm chí còn giật chiếc giỏ từ tay chị ta và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ném xuống đất. Một bao gạo nhỏ mới mua rơi khỏi giỏ, dây thừng buộc miệng bao bị tuột, gạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ trong đó rơi ra vương vãi mặt đường. Ở giữa chỗ đao lại rơi ra một xâu tiền, dây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thừng cũng bị đứt, tiền leng keng lăn ra.

Người đàn ông giơ chân lên, giẫm lên gạo trắngtiền dưới đất, hét lên:

Thế bảo với taogả cho thằng quỷ nghèo! Thế bảo tao gả cho thằng quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghèo!

Tam huynh, cầu xin huynh giơ cao đánh khẽ!

Thẩm thị khóc lóc quỳ xuống trước người đàn ông kia.

Người qua đường tụ tập xào bàn tán.

MặcLạc Thần chỉ mới đến Kinh Khẩu được vài ngày, nhưng nàng không xa lạ với Thẩm thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết chị ta vợ của Tưởng Thao nghĩa huynh của Mục.

Thẩm thị dung mạo thanh tú, tháo vát khéo léo, Lạc Thần ấn tượng rất tốt với chị ta, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa bao giờ tưởng tượng rằng vào lúc này lại bắt gặp được chị ta lại bị người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị ta gọi“Tam huynh” này làm nhục ngay trước công chúng như vậy.

Làm sao Lạc Thần bỏ đi cho được, nàng lập tức sai người dừng xe.

Người đàn ông giẫm xong gạo tiền xong, bước lên túm lấy cánh tay Thẩm thị, quay đầu lại nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 to với những người đang vây xem:

Đây a muội nhà tôi, lúc trước gả cho Tưởng Thao, không môn đăng hộ đối. Tưởng Thao© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên năng, ngay cả vợ con cũng không nuôi nổi, đến mức a muội tôi buộc phải lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết của hồi môn năm đó Thẩm gia cho để chi tiêu. Nếu không phải vừa lúc bị tôi bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp thì cái thằng Tưởng Thao nghèo mạt kia chắc được hưởng sướng suốt rồi đúng không? Của hồi môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tài sản của Thẩm gia, tôi nhất định phải bắt về nhà, thẩm vấn ràng ngay tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ đường mới được.

Tam huynh! Việc này không liên quan đến Tưởng lang nhà muội. Huynh ấy không biết cả. Cầu xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh, đừng có ép buộc muội!

Thẩm thị vừa khóc vừa giãy giụa.

Thẩm Tam không thấy đồng tình, ngược lại cười lạnh:

Bình thường các ngươi vào Mục làm chỗ dựa không coi Thẩm gia ta ra gì. Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay ta bắt ngươi về, đây là chuyện của Thẩm gia! Đừng nói Mục, Thiên vương tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không thể xen vào được!

Những người qua đường xào bàn tán tỏ ra thương cảm nhưng không dám lên tiếng, chỉ trơ mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thẩm Tam đẩy cưỡng ép lôi kéo Thẩm thị đi.

Lạc Thần ngồi trong xe, cơn giận nổi lên.

Mặc không biết của hồi môn Thẩm thị phải chi tiêu trong gia đình Tưởng gia hay không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng như thế thì cũng không thể bị cái người gọi huynh trưởng này đối xử như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế, làm saonhẫn nhịn cho nổi, nàng quát lên:

Dừng tay! Buông a tẩu ta ra!

Bốn phía lập tức lặng ngắt như tờ, đám đông đồng loạt quay đầu lại.

Thẩm Tam nghe thấy phía sau truyền đến giọng mắng mỏ giận dữ của một gái, cũng quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại, nhìn thấy một chiếc xe trâu đậu bên đường, giọng nói chắc phát ra từ trong xe thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngây người:

Ngươiai dám xen vào chuyện Thẩm gia nhà bọn ta?

A Cúc ngồi chung trong xe, thấy tiểu nương tử nhà mình nhíu chặt mày, lên tiếng như vậy biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng muốn nhúng tay vào, đành phải bước xuống xe, đi đến trước mặt gã Thẩm Tam kia, lạnh lùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

Người vừa lên tiếng kia chính phu nhân của lang quânngươi vừa nãy nhắc đến đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con gái của Cao tướng công Kiến Khang. Thẩm thị là a tẩu của ấy. Chuyện của Thẩm thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu nhân không quản được hay sao?

Thẩm gia nhiều đời sống huyện Kiềm Dương cách Kinh Khẩu mấy chục dặm, địa phương này cũng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 coi nhưthế gia vọng tộc, nhưng còn xa mới bằng Cao thị. Mấy ngày trước Mục thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôn, Thẩm gia ngày đó không xuất hiện bởi không cách tham dự bữa tiệc cùng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tộc kia. Lúc này đột nhiên nghe nói rằng người vừa giận giữ mắng mình chính phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tân hôn của Lý Mục, con gái Cao thị, lại thấy một người phụ nữ bước xuống xe, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cách ăn mặc bình thường nhưng khí thế nói chuyện cộng thêm ánh mắt quăng tới đầy sắc bén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 uy thế thì vẻ kiêu ngạo lập tức biến mất, buông cánh tay Thẩm thị ra, xấu hổ nói:

Thì ra phu nhân đi ngang qua…Là hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Tôi cũng chỉ tức giận nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhảm vài câu thôi…

Cửa xe mở ra, mọi người nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc đẹp đẽ buông rèm bước xuống xe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi về phía Thẩm thị, đỡ lấy Thẩm thị đang run rẩy hoảng sợ, khẽ gọi một tiếng:

A tẩu!

Giọng nói của nàng giống như chim non, cùng êm tai, khiến người ta không thể không muốn nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuôn mặt của nàng, nhưng thật không may, khuôn mặt của nàng bị che bởi một tấm lụa che mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Dưới số ánh mắt nhìn chăm chú, nàng mang theo Thẩm thị cùng nhau lên xe, bóng hình xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biến mất sau cửa xe.

A Cúc ra lệnh cho tùy tùng của mình nhặt gạo tiền rơi vào dưới đất, bỏ mặc Thẩm Tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang ngây người như phỗng, cũng đi lên xe.

Xe trâu tiếp tục khởi động tiến về phía trước.

Người đi đường xem náo nhiệt trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn, tiếng xào bàn tán đột nhiên khuếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại, không ngừng nghị luận về hướng xe trâu rời đi.

Cảnh tượng này lọt vào mắt của mấy người dừng chân góc đường đối diện.

Mấy người kia mặc y phục người Hán bình thường, phong trần mệt mỏi, nhìn giống như người phương Bắc xuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nam đường xa đi qua nơi này. Trong đó một công tử nhược quán nhìn giống như chủ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng trời sinh da trắng như tuyết, lông mày đẹp như tranh vẽ, mũi cao thẳng, dưới ánh mặt trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong mắt màu tím xinh đẹp, dung mạo đặc điểm đặc thù của người Hồ Tiên Bi, cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ thu hút. lẽ vì không muốn gây chú ý cho người đi đường đội một chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rộng vành che kín trán để che chắn.

Anh ta đứng đó, đưa mắt nhìn theo chiếc xe trâu đi xa phía trước, ánh sáng màu tím trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh ta lóe sáng, một lúc lâu sau mới thì thầm rất khẽ, như thể đang tự nói chuyện một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình:

Con gái Cao thị? Cô ta chính con gái của Thanh trưởng công chúa? Con gái Cao thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quả nhiên nổi danh…

Thiếu chủ?

Một tùy tùng gọi anh ta một tiếng.

Lúc này vị công tử này mới hồi phục tinh thần, quay đầu, nhìn về phía tây, híp mắt lại, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Kiến Khang ngay phía trước, lên đường đi!

Hết chương 33

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc