GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dương Tuyên không thể nào khuyên được Lý Mục thu hồi ý nghĩ mà gã thấy tuyệt đối không bao giờ thực hiện được kia, vì thế đáp ứng, tất cả đều là vì một lòng muốn bảo vệ hắn.

Trong thâm tâm, từ lâu gã đã coi Lý Mục như con cháu của mình, chỉ sợ hắn tìm người bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài, đến lúc đó không nói chuyện chu toàn ở trước mặt Cao Kiệu, bị Cao Kiệu trách móc.

Hơn nữa, bình thường bên ngoài chiến trườngMục luôn trầm lặng ít nói, so với người cùng tuổi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trầm ổn chín chắn hơn rất nhiều, nhưng dù sao cũng đang độ tuổi huyết khí phương cương, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp được loại chuyện nam nữ này, nếu như bởi trẻ tuổi không hiểu chuyện, trong sự kích động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108bốc đồng tự ý đi cầu thân, đến lúc đó nhỡ đâu bị sỉ nhục ngay trước mặt, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng làmkhông đành lòng chút nào. Cho nên không thể làm gì khác, cuối cùng đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận lời.

Dương Tuyên ra khỏi doanh trướng, nhìn về phía doanh trướng hiện tại đang tụ tập rất nhiều nhân vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn đương triều trong đó, hai hàng lông mày khóa chặt, vừa nghĩ lát nữa nên mở miệng thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa đi. Lúc đi đến gần, từ xa đã nghe được những tràng cười rất to bên trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vọng ra ngoài.

Gia chủ của batộc đỉnh cao đương triều Cao Kiệu, Hứa Tiết cùng Lục Quang đang trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, người tiếng cười to nhất trong đó chính Hứa Tiết.

Dương Tuyên đi đến trước rèm trướng, nói vài câu với thủ vệ bên ngoài.

Thủ vệ kia đi vào. Một lát sau, rèm trướng được vén lên, Hứa Tiết đi ra ngoài, mặt mày hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đỏ, mang theo chút mùi rượu.

Dương Tuyên bước lên hành lễ với ông ta.

Hứa Tiết đã hơi ngà ngà say, bị cắt ngang đi ra đây có chút không vui, cau mày nói:

– Có chuyện gì?

Dương Tuyên cung kính nói:

Bẩm Tư Đồ, mạt tướng một chuyện cần bẩm báo trước vớiĐồ, cho nên mới mạo muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mời ngài ra đấy, mong ngài thứ lỗi. Việc này liên quan đến Lý Mục ạ.

Thằng nhóc đóchuyện gì?

Bấy giờ thần sắc của Hứa Tiết mới hòa hoãn hơn một chút.

Dương Tuyên chần chừ một lúc, đè thấp giọng nói:

Đồ còn nhớ mấy tháng trước, lúcCao tướng công khao quân bên ngoài quận thành Đan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dương đã từng hứa với Mục về sau bất kể cậu ta yêu cầu điềuthì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều đáp ứng không?

Hứa Tiết một tiếng:

Sao thế, cậu ta bây giờchuyện cần nhờ rồi à? Thế cậu ta muốn gì?

Trong giọng điệu thoáng lộ vẻ khó chịu.

Bẩm Tư Đồ, điều Lý Mục muốn…chính cưới con gái của Cao công ạ.

Dương Tuyên cẩn thận nói, ngẩng đầu nhìn, thấy Hứa Tiết thần sắc cứng đờ, hiển nhiên cực kỳ kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngạc, hồi lâu mới như phản ứng, cười lạnh nói:

– Mọi người đều có xu hướng nịnh nọt người khác, quả nhiên thế! Mới chỉ một Trung Lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tướng nhỏ trong mắt đã không người khác rồi. Cậu ta muốn trèo lên Cao gia để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về sau mọi việc đều thuận lợi đây.

Dương Tuyên vội vàng nói:

XinĐồ đừng hiểu lầm. Mục tuyệt đối không phải người thấy lợi quên nghĩa đâu, Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã bồi dưỡng cậu ấy nhiều năm, cậu ấy làm sao không lòng biết ơn được cơ chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cậu ấybởi tính tình quá thẳng thắn, không hiểu nhân tình thế sự. Con gái của Cao công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi danh xinh đẹp, danh tiếng tốt,mục tiêuđám thiếu niên khát khao và không kìm lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi cũng là điều dễ hiểu. Huống chi chính cậu ta cũng nói, mọi thứ lấy Tư Đồ làm đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nếu như Đồ cho rằng việc này không ổn, cậu ấy tuyệt đối không dám làm trái. Tư Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yên tâm, mạt tướng đã biết nói với cậu ta thế nào rồi. Không dám làm phiền Đồ nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Dương Tuyên khom người rồi rời đi.

Hứa Tiết nhìn chằm chằm bóng lưng của gã, đợi Dương Tuyên đi được mấy trượng thì chợt mở miệng gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Dương Tuyên sốt sắng quay trở lại, chờ Hứa Tiết lên tiếng. Qua hồi lâu lại không nghe thấy cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bắt gặp ông ta chỉ nhìn mình chằm chằm, ánh mắt sắc bén như đang suy nghĩ đó, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng bất giác thấy thấp thỏm, đồng thời hối hận.

Cũng không biết tại sao mình lại nhượng bộ người cấp dưới trẻ tuổi không lớn hơn con trai mình bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiêu, chuyện đáp ứng này đúngquá hoang đường quá mà. Việc này tốt nhất nên dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình, bất luận thế nào cũng không nên để Hứa Tiết biết được. Hứa Tiết thiện dùng người nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm tính hẹp hòi. Theo ông ta nhiều năm, co nên Dương Tuyên biết người này.

Đồ…

Dương Tuyên đang tính nói vài câu lợi giúp choMục thì đã thấy ông ta khoát tay áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chậm rãi lộ ra vẻ mặt đã không còn giận giữ nữa.

Sương trên gương mặt một chốc trước đó đã bị càn quét hết.

Hùng, Hứa Tiết gọi tên chữ của gã, giọng điệu thân thiết.Ban đầu do ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiếu suy xét. Mục đãsuy nghĩ này do lúc trước Cảnh Thâm đã hứa hẹn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cậu ta, ngươi nói hộ cho cậu ta cũng không hề sai.

Dương Tuyên sững sờ.

Chọn ngày không bằng đụng ngày. Cảnh Thâm đang ở bên trong, nhân lúc đệ ấy đang vui vẻ, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi theo ta.

Dứt lời vẫy vẫy tay, quay người đi vào bên trong.

Thái độ của Hứa Tiết đột ngột chuyển biến lớn làm cho Dương Tuyên trở tay không kịp. Nhìn thấy ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đi vào trong doanh trướng, không kịp suy nghĩ gì nữa vội vàng đuổi theo.

Đa tạ Đồ. Nhưng mạt tướng cả gan thể mờiĐồ ra mặt thay cho mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tướng nói cho Tướng công được không ạ.

Hứa Tiết híp híp mắt.

Cũng được. Đi theo ta.

Người ta đã đi vào, Dương Tuyên đành phải đi theo.

Bên trong đại trướng có bày bảy tám chiếu ăn, Cao Kiệu ngồi giữa, bên phải Phó Xạ Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quang, chiếu tiếp theo đều mấy người Thượng thư Chu Quýnh.

Vị trí bên trái Cao Kiệu để trống, để dành cho Hứa Tiết ngồi xuống. Mọi người kính rượu cười cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói nói, Chu Quýnh đang biểu dương Lục Giản Chi con trai trưởng của Lục Quang đã liên tiếp lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công lao tại Lâm Ấp Giang Bắc, những người khác thì phụ họa theo.

Lục Quang rất vui vẻ nhưng vẫn khiêm tốn xua tay liên tục, chợt thấy Hứa Tiết dẫn theo Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuyên đi vào, mọi người đều đồng loạt nhìn.

Dương Tuyên mãnh tướng hạng nhất bên trong quân phủ của Hứa Tiết, những người này đều biết. Dương Tuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành lễ với mọi người. Cao Kiệu gật đầu mỉm cười, bảo miễn lễ, Lục Quang thì ngồi yên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám Chu Quýnh chỉ nhìn hướng Hứa Tiết, rối rít nói:

Vừa rồi đang nói về sự việc tháng sau Trùng Dương đăng cao, sao huynh lại đi đâu thế?

Hứa Tiết cười nói:

Hùng tìm ta, nói chuyện quan trọng cần gặp Cảnh Thâm. Các vị uống rượu hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng hòm hòm rồi, để dành một chút thưởng quân tối nay được không?

Hứa Tiết đã lên tiếng như thế, những người còn lạinhiên sẽ không lại, đưa mắt nhìn Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tuyên rồi lần lượt đứng hết lên.

Cao Kiệu chào mấy người Lục Quang xong ngồi trở lại vị trí chủ tọa, gọi Dương Tuyên ngồi xuống.

Dương Tuyên làm sao dám ngồi, đứng ở đó, cung kính thi lễ:

Đa tạ tướng công. Mạt tướng đứng nói chuyệnđược ạ.

Cao Kiệu thấykhông ngồi cũng không ép buộc.

Vừa rồi Đồ nói ngươi việc muốn gặp ta, chuyện gì?

– Tướng công có nhớ lúc trước chuyện mình đã từng hứa vớiMục không ạ? Hôm nay Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm tôi nói chuyện cầu tướng công…

Dương Tuyên không dám nhìn vào ông, ấp a ấp úng nói.

Cao Kiệu giật mình, vỗ nhẹ vào trán, cười lên:

Sao lại quên được nhỉ? Cậu ta cuối cùng đã nghĩ ra rồi à? Thế chuyện gì?

Bẩm tướng công, Mục muốn cầu chính là…

trên chiến trường, Dương Tuyên dũng mãnh song, đối mặt với thiên binh vạn vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không biến đổi. Nhưng giờ phút này đụng phải ánh mắt nụ cười của Cao Kiệu thì lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chột dạ, không dám nói hết câu.

Cao Kiệu bắt gặp cứ ấp a ấp úng hồi lâu, ánh mắt tránh, trên trán bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mồ hôi túa ra,xét một lúc, trong lòng đầy vẻ nghi hoặc, bèn nói:

Cậu ta yêu cầu gì? Cứ việc nói ra đi.

Đã đến bước này rồi nên nói không nên nói đều chỉ có thể nói ra thôi.

Mục yêu cầu chính là…được cưới con gái của tướng công…

Dương Tuyên nghiến răng, cuối cùng thốt ra những từ chứa trong đáy lưỡi đã cuộn lại nhiều lần.

Tháng tám đã qua lập thu nhưng cả ngày nắng như thiêu đốt, trong lều vẫn rất oi bức.

Cao Kiệu vừa mới uống hai chén rượu, gốc lưỡi vẫn cảm thấy nóng như thiêu đốt, bèn nắm lấy quai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấm trà trên bàn vừa cười vừa rót nước vào trong cốc. Nghe vậy tay run lên, nụ cười bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi cứng lại, tay kia cũng khựng lại giữa không trung.

Ông nhướng mi nhìn Dương Tuyên phía đối diện, bắt gặp trán mồ hôi đầm đìa, cả người như được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vớt từ trong nồi canh ra, tay cầm quai âm trà từ từ buông xuống.

Dương Tướng Quân, ngươi mới vừa nói, Mục muốn cưới con gái của ta à?

Ông lặp lại câu hỏi, câu sau cùng giọng hơi cao lên, nhưng được che giấu rất tốt, ngoài thần sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn hơi chút nghiêm trọng ra thì không phân biệt được vui giậncả.

Dương Tuyên thấy thế mới thoáng buông lỏng một chút, vội nói:

Tướng công yên tâm, mạt tướng cũng biết chuyện này cùng hoang đường, lát trở về sẽ nói lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho cậu ấy, buộc cậu ấy phải từ bỏ ý nghĩ này đi.

Bàn tay đang cầm ấm trà của Cao Kiệu buông hẳn ra, ngồi thẳng lên, không nói lời nào.

Mục dưới trướng mạt tướng nhiều năm, tuyệt đối không phải hạng người thi ân cầu báo, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 do cậu ta tuổi trẻ không hiểu chuyện, càng không hiểu nhân tình thế sự, cho nên mới bốc đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nảy sinh ý nghĩ này. Còn thực ra cậu ấy không hề ý mạo phạm gì. Mong tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công chớ trách cậu ấy.

Dương Tuyên lại cẩn thận nói.

Cao Kiệu vẫn yên lặng như trước.

Tướng công đang địa vị cao, vị trí nóng bỏng, lẽ ra mạt tướng không nên lấy chuyện hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường này ra để làm phiền đến tướng công, xin tướng công đừng để bụng. Tôi sẽ trở về nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại với Lý Mục. Mạt tướng xin được cáo lui trước.

Dương Tuyên cung kính thi lễ với Cao Kiệu, lui mấy bước mới quay người đi ra ngoài.

Dương Tướng Quân!

Lúc đi đến cửa lều thì chợt nghe sau lưng Cao Kiệu gọi mình.

Khi trở về ngươi đừng nóivới Mục cả. Việc này để ta suy nghĩ đã, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn.

Cao Kiệu chậm rãi ngước mắt lên, hai đạo ánh mắt nhìn về phía gã, bình tĩnh nói.

Dương Tuyên hơi kinh ngạc, sững sờ một chút lập tức cung kính nói:

– Cẩn tuân mệnh của tướng công. Mạt tướng xin cáo lui.

Cao Kiệu không nói gì thêm nữa, chờ Dương Tuyên ra ngoài rồi mới từ từ lấy một khăn tay trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong người ra, lau mồ hôi đã túa ra từ trán.

Hai mắt của ông nhìn về hướng Dương Tuyên rời đi, ánh mắt ngưng tụ. Một lát sau, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý thức, một lần nữa cầm ấm trà lên tiếp tục rót nước vào trong cốc.

Trà từ miệng ấm ùng ục chảy ra, không ngừng rót vào chén, dần dần rót đầy, ông vẫn không nhúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhích, tay cầm ấm trà không hề buông ra. Nước tràn ra ngoài cốc, dần dần chảy thành vũng dọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo mặt bàn, thấm ướt một góc ống tay áo xuống của ông, hóa thành màu nước, nhưng ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại không hề phát giác ra.

Kèm theo tiếng bước chân, giọng của Cao Hoàn chợt từ bên ngoài trướng truyền vào:

phụ bên trong không ạ?

Cao Kiệu giật mình, lúc này mới sực tỉnh tinh thần, ý thức được mình đã mất bình tĩnh vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đặt ấm trà xuống, cúi đầu vội vàng lau vết nước trên tay áo nước đọng trên măt bàn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

phụ!

Cao Hoàn nhanh chân đi vào, thi lễ với Cao Kiệu.

Hôm nay đại quân từ Giang Bắc nhổ đến Kiến Khang, Hoàng đế đích thân ra khỏi thành nghênh đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khao thưởng, toàn thành đều náo động, một sự kiện trọng đại hiếm như vậy sao cậu lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến cho được. Giờ phút này cả người cậu ta còn đắm chìm trong kích động cùng chấn động do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 buổi lễ trọng đại trước đó mang đến, hai mắt sáng lấp lánh.

Cao Kiệu lấy lại bình tĩnh, mặt không biến sắc lặng lẽ giấu ống tay áo ướt đẫm trà đi, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thẳng dậy, quan sát đứa cháu trai đã mấy tháng không gặp, nở nụ cười:

Tử Nhạc, người trong nhà đều khỏe cả chứ?

Đều khỏe ạ! A tỷ trước đó vẫn luôncùng mẫu tại biệt viện, mấy ngày trước chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhi nhận được thư của phụ, biếtphụ hôm nay về thành nên hôm đó đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đón người rồi ạ. Không chỉ a tỷngay cả mẫu cũng về nhà nữa.

Cao Kiệu mỉm cười gật đầu:

Rất tốt. Ta làm xong chuyện đây thì tối nay cũng về. Cháu tới gặp tachuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không?

phụ, cháu một thỉnh cầu, mong được phụ đáp ứng ạ.

Cháu nói đi.

Bây giờ trận chiến đã định, qua vài ngày nữa chính là ngày Trùng Dương, cháu muốn bày yến tiệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nhà, đến lúc đó đại huynh cùng mấy người Lục gia đến thưởng cúc, cũng mời Mục tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dự ạ. Nếu bá phụ thấy ổn thì cháu sẽ đi mời, chuẩn bị cho sớm.

Cao Hoàn nói xong nhìn Cao Kiệu, trong mắt đầy vẻ chờ mong.

Ánh mắt Cao Kiệu khẽ động, thản nhiên nói:

Thôi, không cần đâu.

Cao Hoàn giật mình.

Trong suy nghĩ của Cao Hoàn, với thành tích quân sự hiện tại của Lý Mục, chỉ cần nhà mình mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh ấy tới nhà làm khách, tin tức vừa lan truyền ra ngoài, danh tiếng hay giá trị bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của huynh ấy nhất định sẽ tăng lên rất nhiều.

Đây cũng phương pháp báo đáp ổn nhất cậu thể nghĩ ra.

Cậu vốn cho rằng điều này chắc chắn sẽ được Cao Kiệu tán đồng. Nhưng bất luận thế nào, loại chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này vẫn cần phải được gia chủ cho phép trước, cho nên cậu đợi đến ngày hôm naynóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng đến hỏi.

Cậu không thể ngờ được rằng, Cao Kiệu lại từ chối đề nghị này của mình.

phụ! Cao Kiệu sốt hết cả lên.Huynh ấy ơn cứu mạng cháu! Chỉ mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh ấy đến nhà làm khách thôi mà…

Không cần nói nữa, cứ thế đi.

Cao Kiệu ngắt lời cháu trai, lời nói kiên định.

Mục ơn với Cao gia ta, phụ tự biết hồi báo cho cậu ta. Bây giờ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân vừa quay về, mọi việc còn nhiều, những chuyện này để sau đi. Cháu không có việc gì thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đừng rề rà đây nữa, về thành sớm đi.

Cao Hoàn thực sự không hiểu, phụ vẫn luôn thưởng thức Lý Mục tại sao lại cự tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một việc đối với Cao gia nói chỉ như tiện tay thôi, mà đối với Lý Mục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể một điều quan trọng giúp huynh ấy thuận lợi tiến vào tầng kết giao tộc Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khang.

phụ…không phải lúc trước bá phụ trước mặt mọi người đã hứa…sẽ cảm ơn huynh ấy, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao bây giờ lại…

Cao Hoàn không cam lòng, nhỏ giọng nói thầm.

Tử Nhạc, về sau cháu bớt qua lại với cậu ta đi. Cao Kiệu nói.

Cao Hoàn giật mình không hiểu:

sao ạ?

Cao Kiệu sầm mặt xuống, quăng tới hai đạo ánh mắt, lạnh băng như sương.

Cao Hoàn chần chừ một chút không dám tiếp tục ngỗ nghịch nữa, nuốt lại những bất mãn cùng mịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống, thi lễ với Cao Kiệu rồi ấm ức đi ra ngoài.

Cao Hoàn vừa đi, Cao Kiệu ngồi chỗ đó, dần dần tỉnh táo lại, đôi lông mày dần nhăn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân hình bất động, giống như đang nhập định.

Hết chương 11

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc