GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 140

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Trong cung canh gác nghiêm ngặt, có rất nhiều trạm kiểm soát, muốn đưa một người ra ngoài cũng không phải chuyện dễ dàng, huống chi người đó còn là hoàng đế. Nhưng mà lại có người như thế thật sự là biến mất ở ngay bên trong hoàng cung.

Theo như lời cung nhân nói, ban ngày sau khi bãi triều, tiểu hoàng đế không muốn đi Ngự Thư phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đọc sách, tới sâm sẩm tối, nhân lúc thái hậu bận rộn thì mang theo mấy cung nhân thường hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ mình lén đi Lâm Uyển, ra lệnh không được nói cho thái hậu biết. Điều này cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần đầu, cung nhânnhiên không dám không nghe theo, nào ngờ được vừa vào Lâm Uyển không lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì đã không thấy người đâu nữa.

Cao Ung Dung còn chưa trở lại hoàng cung, nửa dường đã gặp cung nhân hốt hoảng ra khỏi cung tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị ta để bẩm báo sự việc, đã chứng thực những lời nói của Lạc Thần.

Vừa rồi Bạch Lộ Châu, cho ngọc trụy tùy thân được con trai chị ta đeo làm bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chứng, chị ta vẫn không tin. Ngoại trừ không tin con trai mìnhthể bị cướp ra khỏi cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điện được canh gác nghiêm ngặt, chị ta càng không tin Mục thể ra tay trước mặt mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hơn nửa năm qua, người này vẫn luôn không ở Kiến Khang.

Nói cách khác, hắn ít nhất trước khi Bắc phạt thậm chí còn sớm hơn trước nữa đã chôn giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai mắt của mình vào trong hoàng cung rồi.

Nếu như hắn tâm, với địa vị quyền thần hiện tại của hắn, muốn làm điều này không hề khó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đáng sợ hơn chính là, tất cả đều phát sinh trong tình huống không hề dấu hiệu nào cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Huống chi mấy năm nay, nhận được một bài học sâu sắc từ chỗ Tiêu Đạo Thừa, chị ta đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phòng cực nghiêm đối với người trong cung.

Ấy thế trong tình huống như vậy chị ta lại không hề phát giác ra được. Mãi cho đến hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay, khi chị ta tính toán ra tay trước, mới biết được mình đã bị Mục không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang giành đi trước một bước.

Cao Ung Dung không rétrun, lại tức giận đến công tâm, suýt nữa thì ngất đi. Chị ta lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại bình tĩnh chạy về hoàng cung.

Các ngóc ngách của toàn bộ khu Lâm Uyển, bao gồm cả mỗi một tòa nhà ở trong hoàng cung đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị lật tung lên. Toàn thành cũng khẩn cấp đóng kín cửa thành, tìm kiếm khắp nơi cả trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài. Nhưng con trai của chị ta, đương kim hoàng đế Đại Ngu lại biến mất không tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tích. Cuối cùng manh mối duy nhất tra ra được đó ngay khi trời tối thì từngmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếc xe vận chuyển uế vật từ cửa hông của hoàng cung đi ra ngoài.

Những chiếc xe chở uế vật thường chỉ được thu dọnđưa ra khỏi cung vào buổi sáng, nhưng đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi chúng sẽ được mang ra vào buổi tối, các vệ binh trong cung đã quá quen nhìn thấy rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng bởithứ mùi đó quá hôi thối nên họ không mở từng tấm che ra để kiểm tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho đi ngay.

Hơn nữa lần này không ghi chép xe quay về, cuối cùng chỉ phát hiện ra khỏi Tây Môn, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết đi đến đâu.

Cao Ung Dung đã hoàn toàn thể khẳng định, con trai của chị ta đã bị đưa ra khỏi thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bằng cách đó.

Ba ngày trôi qua, cuộc tìm kiếm không hềtiến triển. Trên bàn làm việc của chị ta chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một chiếc đai lưng thêu rồng vàng.

Sáng sớm ngày hôm nay, sương mờ nhạt đọng lại trên bờ Bạch Lộ Châu vẫn chưa tan, Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã thu dọn xong hành trang mang theo những người đồng hành cuối cùng đã thể rời khỏi bến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đò Bạch Lộ Châu bị bao vây trùng trùng để lên một chiếc thuyền đi về phía tây.

Cao Ung Dung mang theo mấy chục quan viên triều đình đứng trên bờ nhìn chằm chằm vào Lạc Thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nói một lời.

Phùng Vệ mặt mày u sầu, nét mặt đầy lo âu đuổi tới trước đầu thuyền, cố gắng vớt vát khuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhủ:

Phu nhân, triều đình Đại ý kiến bất đồng, Đại sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất mãn, thế nhưng cũng không thể hành xử như thế được. Ngài nghe ta nói một câu, hãy dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay lạitrả bệ hạ trở về, rồi khuyên Đại về kinh, đến lúc đó hòa hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến thì lại bàn bạc tiếp cũng không muộn…

Trong lòng mỗi người đều ràng, việcMục dùng phương thức này mạnh mẽ đón vợ mình đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thời điểm này ý nghĩa gì.

Những quan chức hàn môn mới được thăng chức trong mấy năm qua đều tỏ ra lo lắng, nét mặt nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 túc nghiêm trọng.

Hầu trung Lưu Huệ lại rất kích động, bước lên trước nói to:

Phùng công nói thế là sai rồi. Bao năm qua, chiến tranh không ngừng nghỉ, dân chúng khổ chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tranh đã lâu, nhân tâm đã định. Giờ khó khăn lắm mới hội như này, thái hậu chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuất phát từ suy nghĩ cho dân, thuận theo lòng dân, cho nên mới muốn nghưng chiến đàm phán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hòa bình, điều này đều lợi cho cả quốc gia cả người dân. Đại tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hại dân tâm, khinh thường quốc chủ tuổi còn nhỏ, vào quyền cao chức trọng muốn dùng chiến tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để lấy công lao thì cũng thôi, nhưng hôm nay lại hành động ngỗ nghịch phạm thượng như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính không coi kỷ cương ra gì, hạng người đang ghê tởm.

Thử hỏi xem hành vi này của Đạikhác so với loạn thần tặc tử Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết hay không?

Những quan viên đứng phía sau y đều phụ họa gật đầu.

Lẽ nào phu nhân đã quên ngài cũng là con gái Cao thị hay sao? Cao tướng công hiện nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuy khôngtriều đình, nhưng khí phách chính trực ai dám quên? Nếu như ngài ấy biết được hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay Đại lợi dụng tình thế hành động liều lĩnh như thế chắc chắn sẽ không thể ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên được.

Lưu Huệ nói.

Tiếng nghị luận nổi lên bốn phía, mọi người đều đổ dồn về Lạc Thần, chỉ chỉ trỏ trỏ.

Lạc Thần thong thả quay người lại, nói:

Nếu bây giờ cha tôi triều đình, lẽ nào chư công cho rằng cha tôi sẽ để mặc người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiên Bi công nhiên khiêu khích Trường An cũng giống như chư công đây vui vẻ đàm phán hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình với Mộ Dung Thế, bàn về Nam Bắc cùng trị hay sao?

Biểu cảm của nàng rất bình thường, nhưng sự chế giễu trong lời nói lại đập vào mặt.

Lưu Huệ những đại thần kia đều sửng sốt, nhìn lẫn nhau, trên mặt lộ sự bất mãn.

Một đại phu tóc bạc trắng chỉ tay vào Lạc Thần run rẩy hoảng sợ nói:

Ta với cha ngươi trước kia thường qua lại với nhau, ta đã chứng kiến ngươi lớn lên. Ngươi thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con gái Cao thị khuê nghi khổn tắc, hàm chương phát tú, luôn luôn tấm gương cho thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân. Ngày hôm nay Đại Mã công khai khiêu khích triều đình, ngươi không khuyên can thì thôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quáng nghe theo hắn, sao lại còn nói những lời như thế?

Vị đại phu già này thông tuệ uyên bác nghệ thuật, thiện thuộc văn phú, danh sĩ đương thời. Năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xưa Hứa Tiết tấn công Kiến Khang, ông ta cũng theo đế hậu đào vong về Khúc A, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bởibị kinh hãi quá độ khi trở về đã lập tức cáo lão hồi hương, mấy năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không thấy ông ta xuất hiện ở triều đình.

Ngày hôm nay ông ta lại được Cao Ung Dung mời đến. Ngoài việc tự tạo áp lực cho mình, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng chị ta còn muốn sử dụng phương pháp này nhiều hơn để cho mọi người trong thiên hạ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết rằng chínhMục kẻ phản bội triều đình trước tiên.

Lạc Thần đáp:

Lão thế không hỏi thế sự, thanh danh hình mẫu, những lời vừa rồi của cháu làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám nhằm vào thế chứ ạ?

Mười sáu tuổi gả cho Mục, thời gian trôi qua như cái chớp mắt, gái nhỏ ngây thơ ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó trong lòng đầy sự không cam lòng, vào đêm tân hôn chĩa thanh chủy thủ vào người ta chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng nghĩ đến ngày hôm nay sau nhiều năm, kể từ ngày nàng sinh ra, lần đầu tiên dùng dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ cao quý nhất Nam Triều để đứng ở hướng đối ngược lại với họ.

Một thước nước nhưng giống như một vực thẳm khổng lồ không thể vượt qua được nữa, chắn ngan giữa nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng thành Kiến Khang

Trong lòng nàng vô số cảm xúc.

Cũng ngay tại một khoảnh khắc này, nàng chợt thấy đồng tình với phụ thân của mình. Chí khí đầy cõi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng, cũng không phải năng, lại không thể nào thoát khỏi gông xiềng của dòng dõi dòng họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã sinh ra ông, giống như bị hãm sâu trong vũng bùn lầy, bôn ba nửa đời, tới cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không những chí khí khó thù, ngay cả mẫu thân đứa con trong bụng sắp ra đời cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết hiện ra sao,còn sống hay không, ý nghĩa đâu?

Nàng càng thương cho Mục hơn gấp ngàn lần. Một người đàn ông chân chính đầu đội trời chân đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất, đã lật ngược tình thế, giúp đỡ ngai vàng nguy hiểm trước khisụp đổ, cuối cùng, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn đang trên hành trình chiến đấu đẫm máu, người phụ nữ của hắn lại bị bắt éplại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh làm con tin. Không nghe theo, đó đại nghịch bất dạo,loạn thần tặc tử.

Một hoàng triều như thế, cho quan hệ mật thiết với nàng, huyết thống hòa vào nhau, tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng lại không thể buông tay?

Các ngài không hề ghi nhớ đến công lao củaMục coi huynh ấy loạn thần tặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử! Đây phải tất cả đánh giá các các ngài đối với huynh ấy trong mấy năm làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan trong triều đúng không?

Ánh mắt của nàng quét qua khuôn mặt của vị quan già với vẻ mặt đau lòng kinh hãi, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn vào gương mặt của từng đại thần một.

Để tôi đoán xem sao các ngài lại hận huynh ấy đến như thế nhé. Trên dưới Nam Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bao nhiêu năm qua đã nuôi số Thao Thiết, người nào cũng cao quý phong nhã, nhưng thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại toàn là một đám lòng tham không đáy, đã bị đút no đến béo ục ịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cũng không chịu nôn ra. Huynh ấy lại kêu các vị phải nôn ra những thứcác vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã nuốt vào bụng, cho nên các vị đều sợ huynh ấy, hận huynh ấy, nhưng lại không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202huynh ấy. Giờ đây khó khăn lắm mới hội chèn ép huynh ấy, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo hổ lột da, nhưng các vị cũng không muốn bỏ lỡ.

Bên môi nàng nở nụ cười lạnh.

trong mắt các vị, Trường An có là gì, Lạc Dương gì, những di dân Bắc địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giãy giụa cầu sinh dưới gót sắt người Hồ gì. So sánh với miếng thịt mỡ bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 buộc phải nhổ ra từ trong miệng các vị, tất cả đều không đáng giá một xu. Ai cản trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các vị cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhân dân, người đó chính loạn thần tặc tử, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị liền muốn trừ khử người đó càng sớm càng tốt.

Bốn phía lặng ngắt như tờ, Phùng Vệ dần dần lộ sự hổ thẹn trên mặt, yên lặng không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời nào.

Lưu Hầu trung, tôi đoán có đúng không? Lạc Thần nhìn về phía Lưu Huệ.

Lưu Huệ giận giữ nói:

Chỉ ăn nói lung tung. Ngươi dám bôi nhọ quần thần triều đình như thế à!

Lạc Thần hừ một tiếng:

Các vị đã gán danh loạn thần tặc tử trên đầu lang quân tôi rồi, tất nhiên là tôi phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói những lời huynh ấy muốn nói với các vị. Các vị không thừa nhận cũng thế thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng nhìn thẳng vào Lưu Huệ, chế nhạo:

Lưu Hầu trung, ngài danh hiệu Chinh Lỗ tướng quân, nhưng cũng không biết ngài đã từng chinh lỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào phương nào chưa, từng thảo nghịch ở phương nào chưa? Nếu như ngài còn chút liêm còn chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể diện, tôi khuyên ngài tốt nhất dâng tấu sớ cầu thái hậu ban cho ngài danh hiệu Khúc A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng quân thì may ra danh xứng với thực.

Đây lời chế giễu ám chỉ năm đó khi Kiến Khang gặp khó khắn, ông ta không chịu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo vệ thành với Cao Kiệu lấy do bảo vệ đế hậu bỏ chạy đi Khúc A. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tuy rằng bầu không khí rất nghiêm trang nặng nề, nhưng mấy quan viên đứng phía sau Phùng Vệ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những người đi theo Cao Kiệu lại bảo vệ Kiến Khang, nghe Lạc Thần công khai chế giễu Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Huệ như thế thì vẫn không kìm được bật cười khẽ, khi nghe được tiếng cười của mình thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại vội nắm tay lên che miệng, giả bộ ho khan.

Ngươi…ngươi…

Khuôn mặt trắng nõn của Lưu Huệ đỏ bừng lên, phẫn nộ chỉ tay vào Lạc Thần, tức giận đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nói ra lời.

Tất cả đều lui xuống đi!

Cao Ung Dung vẫn luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đột nhiên lên tiếng.

Lưu Huệ gườm mắt với Lạc Thần, được mấy người bên cạnh đỡ lấy nổi giận đùng đùng lui xuống.

Chẳng mấy chốc, bên bến đò tại bờ sông chỉ còn lại Lạc Thần Cao Ung Dung.

Lạc Thần đứng đầu thuyền, Cao Ung Dung đứng ở trên bờ.

Bên tai im lặng, chỉ tiếng nước sông vỗ vào những tảng đá bên bờ.

A Di, trong lòng tỷ, từ nhỏ đến lớn, tỷ vẫn luôn coi muội như em gái ruột thịt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tỷ cho muội một hội cuối cùng. Chỉ cần muội lại đứng về phía tỷ, tỷ sẽ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua hết chuyện cũ.

Cao Ung Dung nói.

Lạc Thần nhìn chị ta hồi lâu.

A tỷ, từ nhỏ đến lớn, muội vẫn luôn coi tỷ như a tỷ ruột thịt của mình. Muội biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ cũng sẽ không hoàn toàn tin tưởng Mộ Dung Thế. Tỷ thể nói cho muội biết, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ thà rằng bảo hổ lột da cũng không muốn Mục tiếp tục Bắc phạt Đại Ngu, thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đất đai đã bị mất, hoàn toàn sự nghiệp đại đủ để lưu danh sử sách không?

Cao Ung Dung né tránh ánh mắt của Lạc Thần, nhíu mày nói:

Muội cần phải hiểu cho tỷ. Mấy năm nay, hắn quả thật lập rất nhiều công lao cho triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đình, nhưng cũng gặp phải số phiền toái. Như những người Lưu Huệ vừa rồi, tỷ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nào bỏ qua tâm nguyện của họ được. Bởi những điều này, từ trước đến nay tỷ luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị hắn trấn áp. Hiện giờ lại đánh Bắc Yến, thật sự không phải một thời tốt.

Lạc Thần lắc đầu.

A tỷ, đã tới lúc này rồi, tỷ cần phải nói với muội những điều đó?Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một quân nhân, đánh hay không không một ai hiểu rõ hơn huynh ấy.

Vừa rồi muội đoán tâm tư của những người như Lưu Huệ, nay muội cũng không ngại đoán suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ của a tỷ vậy.

Nàng nhìn thẳng vào mắt Cao Ung Dung.

A tỷ, tỷ khác với đám người Lưu Huệ. Họhận lang quân đã cướp đi những lợi lộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã quen hưởng nhiều thế hệ của họ. Tỷ lại sợ huynh ấy đoạt quyền của tỷ. Sợ trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế nhân chỉ Mục khôngTiêu thất, sợ huynh ấy công lao cái chủ, thay thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình. Cho nên tỷ thà rằng chỉ cần canh giữ nửa cái giang sơn này, an phận một góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không muốn huynh ấy thu phục Trung Nguyên.

cho huynh ấy có khuất phục, trước đây cũng chưa từng bố trí nhân thủ bảo vệ muội, kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả muội lại nơi này làm con tin, tỷ cũng không sẽ tha cho huynh ấy, đúng hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không?

Khuôn mặt Cao Ung Dung cứng đờ, cắn răng nói:

A Di, so với giang sơn Đại Ngu cùng với vinh hoa phú quý sau này a tỷ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội, một người đàn ông thì đáng gì? Huống chi hắn xuất thân thấp hèn, căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đáng để muội phải hắn như thế. Tỷ hỏi muội lần cuối, phải muội thật sự muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ kia mà từ bỏ Cao thị Đại Ngu không?

Lạc Thần khẽ mỉm cười.

Muội sinh ra đã mang họ Cao, mẫu thân muộiĐại Ngu trưởng công chúa, muội chưa bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quên a tỷ trước kia luôn đối xử tốt với muội. Vốn muội cũng không muốn thế, nhưng hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay lại không thể không như thế. Bởi muội biết, huynh ấy đáng để muội làm vậy.

– Nếu như huynh ấy thực sự như lời tỷ nói không còn tương lai nữa, muội cũng phải bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ấy. Những năm này, triều đình này, muộilang quân muội đã xa nhau quá lâu rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Muội rất nhớ huynh ấy, huynh ấy cũng rất nhớ muội. Muội cần phải đi.

Tỷ yên tâm, chờ muội rời khỏi đây rồi, Đăng nhi sẽ bình an trở về. Muội thể dảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo với tỷ.

Lạc Thần thi lễ trịnh trọng với Cao Ung Dung đứng cứng ngắc ở trên bờ, sau đó ra lệnh cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phàn Thành ra khơi, nàng đi vào trong khoang, không hề quay đầu lại.

Phàn Thành ra lệnh cho thủy thủ vào chỗ, dưới ánh mặt trời đang lên cao, chiếc thuyền giương buồm đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọc sông về phía Tây.

Hết chương 140

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 140 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App