GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 102

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Từ Doanh mời khác vào trong phòng cầm, hai người ngồi trước cầm án.

Trong sân tối om, vừa rồi cũng không nhìn thấy rõ mặt đối phương, lúc này mượn ngọn đèn dầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy người đàn ông đối diện còn rất trẻ tuổi, mặc trang phục bình thường, nhìn không hiển lộ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng nhưng người này khí phách hiên ngang, khí vũ bất phàm, biết đó hắn tuyệt đối không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tầm thường, hơn nữa còn địa vị.

Chỉkhông biết sao, sau khi hắn ngồi xuống rồi tuy vẫn còn khí hiên ngang nhưng giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai lông mày lại lộ ra vẻ u ám, tựa hồ như tâm sự nặng nề.

Sau mấy năm ra cung, nơi này của ông đã không ít khách đến, học nghệ,cầu phổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202mộ danh nghe cầm hoặc mời ông đến dự tiếc để đánh đàn mua vui, mỗi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202thái độ khác nhau, vui có, buồn có, thậm chí quái dị…ông ta đều gặp hết rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cho nên ông ta cũng không dám nhìn nhiều, liếc mấy cái liền thu hồi ánh mắt, cẩn thận mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bản cầm phổhắn vừa đưa cho.

Còn chưa xem phổ, ông ta mới nhìn một cái nhận ra ngay. Loại giấy dùng để làm cẩm phổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này chính phấn xanh từ ngự cống sứ, trơn nhẵn, loại giấy tốt nhất, trừ cung đình ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì chỉ có trong thư phòng của các quan đại thần mới có thể loại giấy quý này.

Từ Doanh lại nhìn người đàn ông đối diện, thấy hắn từ sau khi ngồi xuống thì không nói cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào lúc này hai mắt dán chặt vào bản cầm phổ để ở trước mặt mình, vội vàng đọc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần nữa, nét chữ xinh đẹp, linh động, uyển chuyển, mang theo khí chất tiên sương ngọc, thoạt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 do nữ tử viết.

Từ Doanh lại nhìn người đàn ông trẻ tuổi kia, trong lòng lập tức phán đoán.

Đêm hôm khuya khoắt, một người đàn ông trẻ tuổi không lộ danh tính thân phận lại mang theo tâm sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn nhờ mình giải nghĩa của bản cầm phổ. Bản phổ kia ràng thuộc về một gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuê nữxuất thân không hề thấp. Trong này những bí ẩn không thể nói gì, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi nhiều, xem cái hiểu ngay.

Ông tatrong cung nhiều năm, từ lâu đã học được cách xem mặt đoán ý. Sau khi ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cung, ông ta kế mưu sinhcàng giỏi về đối đãi với khách, xét lòng người, từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời từng chữ đều mục đích lấy lòng người. Ông ta đã kết luận người đàn ông trẻ tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng vớigái tặng cầm phổ này thân phận phi phàm, người đàn ông này lại như trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng nhiều tích tụ u uất, vậy ông ta đã nhận định đó người đang khổ sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình, có một tình yêu nam nữ không thể nói ra. gái tặng phổ tất nhiên cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoát được can hệ tương khuê trung huống chi, trước kia khitrong cung, ông ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều lần nghe được những câu chuyện tình yêu riêng xấu của nam nữ trong các thế gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cao môn Kiến Khang, cho nên cũng không hề thấy lạ gì.

Tối nay đột nhiên một vị khách tới thăm, lại ra tay rất rộng rãi, nghĩ nói gì, cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm gì, ông ta đương nhiên biết rõ.thế tập trung tinh thần, dựa vào bản cầm phổ đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thử một đoạn ra trước. Vừa đàn lên một đoạn, ông cảm nhận được giai điệu thanh tao, trong trẻo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiết tấu như vần ràng nên dừng lại, nhìn người đàn ông đối diện khen ngợi.

– Sáng tác âm nhạc cũng giống như sáng tác một bài thơ, hoặc ngâm xướng điềuđó để thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện ý chí của mình, hoặc thể hiện cảm xúc thông qua âm nhạc, bản nhạc này rõ ràng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viết để bày tỏ lòng mình. Chỉ cần nghe một đoạn, tôi đã thể kết luận, người sáng tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bản nhạc này rất thông thạo về âm luật. Âm thanh tuyệt vời như vậy rất hiếm có.

Ông ta nói xong, liền thấy người đàn ông trẻ tuổi kia nhướng mày cười, vẻ mặt lộ vẻ tán thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời nói của mình, càng ngày càng tin chắc điều mình vừa nghĩ.

Người đàn ông trẻ tuổi này nhất định rất yêu mến gái sáng tác bản nhạc này.

Lão nhạcliền cười nói:

Đây dẫn chương, để tôi đàn tiếp xem thế nào.

Ông ta lại đàn một đoạn nhạc nữa, nghe âm luật thoải mái, liền nói một cách chắn chắn:

Lễ hội này rực rỡ tươi đẹp như mùa xuân, chim hót hoa nở, như tiếng thì thầm hồn nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của trẻ.

Chợt tiếng mưa đập vào mái hiên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa về đêm.Bản thân ông cũng dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đắm chìm trong giai điệu, cũng không để ý nhiều đến người đàn ông trẻ tuổi đã lặng lẽ đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dậy đi đến bên cửa sổ, quay lưng nhìn màn mưa đêm. Dần dần cảm thấy giai điệu trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trang trọng, tựa như lo lắng, có loại cảm xúc tức cảnh sinh tình, thở dài:

Một mình mây hát ngoài trời, mưa nhỏ giọt đêm trước bậc thang. Tương này dựng lên từ sầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhớ, nghe vào giống như đoạn trường.

Đèn độc mưa đêm, người đàn ông trẻ tuổi kia mặt hướng ra ngoài cửa sổ, bóng dáng im lìm.

Lão nhạc lại đàn tiếp, làn điệu đột nhiên trở nên hào hứng phấn khích, giống như một chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh xông vào trận địa của kẻ thù, dây đàn kêu vang, không khỏi say trong đó, nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm thán:

Tiếng thương nhàn nhạt, tiếng vũ lại chua xót, Nữ Oa luyện thạch, trời kinh. Đoạn này, ngụ ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình yêu quý hơn vàng, chiến đấu với sóng gió, ngườitình, chẳng phải điều nàytâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hồn kích động, nhiệt huyết sôi trào đó sao?

Tiếng đàn dần dần lại chuyển sang trở nên trong trẻo, nhẹ nhàng như lúc ban đầu, nhưng so với lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dẫn thì âm luật lại rộng lớn xa xăm, nghe như trời rộng đất xa, vạn suối tùng thông, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tắm nước chảy.

Lão nhạc hoàn toàn chìm đắm vào trong khung cảnh âm nhạc, kéo nốt nốt nhạc dài cuối cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhắm mắt lại một lúc lâu giữa tiếng dây đàn ngân vang bất tận.

Cuối cùng, thở dài than một tiếng:

Chàng trai trẻ, cuối khúc còn tình, tương lai còn dài. Cậu hãy giống như lời nói của cầm này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giải thoát ưu tư, thư giãn tâm trí, trời cao rủ lòng thương, rồi sẽ có một ngày tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả có thể được như ước nguyện…

Sau một lúc lâu vẫn không nghe được động tĩnh gì, ông mở mắt ra.

Một cơn gió mưa đêm ập vào cánh cửa khép hờ, cánh cửa đập vào tường, ánh nến lập lòe.

Trong phòng trống không.

Trên bàn còn để lại tiền vàng, mà người đàn ông trẻ tuổi vừa rồi cùng với cả cầm phổ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước án cũng đã hoàn toàn không thấy.

……

Mưa đêm mưa lớn, đã canh ba thế nhưng Lý Mục vẫn vừa về, cũng không cho người về báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin hắn đã đi đâu.

Lạc Thần khoác áo đứng trước cửa sổ, nhìn bên ngoài cửa sổ đen nhánh như mực, cảnh tượng mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 to như trút nước, tâm trạng của cả người từ thấp thỏm bất an lúc đầu đã trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng lo lắng

Điều này thật sự quá khác thường.

Trong thành Kiến Khang ngư long hỗn tạp, hắn lại đang tiêu điểm chú ý của mọi người. Hứa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục gia đều căm hận hắn. Nhớ tới cảnh tượng Lục Hoán Chi khiêu khích sỉ nhục hắn trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường, trái tim Lạc Thần đột nhiên đập rất nhanh.

Nàng với Lục Hoán Chi quen biết nhau từ nhỏ. Nếu chỉ gã, nàng cũng không cảm thấy sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang đến phiền toái lớn cho Lý Mục. Nhưng Lục Hoán Chi cũng không chỉ một mình. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng còn Lục gia, hoặc những người cũng giống mang lòng căm hận Mục.

Chẳng lẽ hắn thật sự đã xảy ra chuyện rồi?

Lạc Thần bị ý nghĩ vừa hiện lên này làm cho hoảng sợ, lòng nóng như lửa đốt, cuối cùng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chờ được nữa lập tức đi gọi người đi lấy đồ che mưa.

Nàng không thể đợi đến sáng được nữa, nàng muốn lập tức đi đánh thức cha mẹ, muốn họ phái người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi các nơi để tìm hắn.

già vội mang đồ che mưa đến, Lạc Thần cũng đã mặc xong quần áo, Quỳnh Thụ đi đằng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm theo đèn lồ ng thông khí, nàng bước qua bậu cửa, đang muốn đi đến chỗ cha mẹ bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên nghe đằng trước tiếng nói vui mừng của già:

lang quân về rồi!

Lạc Thần cũng đã nghe được tiếng bước chân, nhanh chóng ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy một bóng người xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện cửa viện, băng qua màn mưa đen nhánh đạp trên vũng nước dưới đất đi về phía bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này.

Không cần nhìn mặt Lạc Thần cũng nhận ra hình bóng quen thuộc kia chính Mục, lập tức thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phào một hơi. Thấy hắn đã bước lên bậc thềm mái hiên, cũng không mở ô, cũng không mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tơi, che mưa cũng không đội, cả người từ đầu đến chân bị mưa xối ướt sũng thì kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngạc xót cả lòng, vộiđi tới đang muốn gọi hắn, lại nhìn thấy gương mặt cứng đơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phản chiếu ánh sáng nhỏ giọt từ chiếc đèn lồ ng trước hiên.

Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, như là không hề nhìn thấy nàng, đi qua trước mặt nàng rồi đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa đi vào.

Lạc Thần biết, hắn ràng là đã thấy mình.

Gả cho hắn lâu như vậy, đây vẫn lần đầu tiên nàng bị hắn phớt lờ như thế.

Lạc Thần dõi theo bóng lưng của hắn, nhìn hắn biến mất sau cánh cửa, bước chân cứng đờ.

Niềm vui mừng khi hắn trở về đã biến mất.

Bởi mẫu thân có thai, Lạc Thần đã bảo A Cúc đi chăm nom mẹ rồi. Nhưng già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Quỳnh Thụ bên cạnh cũng theo nàng từ Kiến Khang đến Nghĩa Thành, sau đó lại trở về đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hiển nhiên, họ cũng đang hoang mang với sự khác thường của Mục, nhìn nhau khó hiểu, lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía Lạc Thần.

Lạc Thần hồi hồn lại, thì thầm dặn dò bảo mọi người giải tán, không cần đi vào hầu hạ, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó cũng đi vào phòng.

Nàng nhẹ nhàng đóng cửa lại, xoay người.

Một vết ướt trên mặt đất kéo dài từ cửa vào tận nội thất.

Lạc Thần đi vào, thấy hắn đưa lưng về phía mình đang lẳng lặng cởi áo, cả người như vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị vớt từ trong nước ra, ngay cả chân tóc cũng không ngừng nhỏ giọt nước.

Bóng lưng của hắn nặng nề, nặng nề đến mức ngăn chặn người bên cạnh, khiến cho hấp của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chí cũng trở nên khó khăn.

Lạc Thần chưa từng thấy dáng vẻ như thế của hắn cả.

Chưa từng.

Dáng vẻ nàng vốn rất quen thuộc giờ phút này thoạt nhìn rất xa lạ. Sự im lặng khiến nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có cảm giác như đang cách xa vạn dặm, thậm chí khiến nàng chút sợ hãi.

Nàng đoán, chẳng lẽ bởi vì mấy bản cầm phổ kia nhắc đến Lục Giản Chi, mấy ngày nay bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Lục Hoán Chi nàng từng mấy lần đề cập tới Lục Giản Chi, hắn thật sự điều đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức giận?

Nàng chần chừ, tiếp tục đi đến gần hắn, đến phía sau lưng hắn, cố gắng dùng giọng điệu thật bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường dịu dàng nói:

Lang quân ơi, tối nay chàng đi đây vậy ạ? Bên ngoài mưa to như thế, thiếp lo lắng lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãi không ngủ được, vừa nãy thiếp tính đi gọi cha mẹ…

Nàng nói, đưa tay ra muốn nhận lấy đai lưng hắn vừa cởi xuống nhưng lại không nhận được, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn đã tự mình đặt xuống.

Bàn tay của Lạc Thần dừng lại giữa không trung, cứng lại, chậm chạp thu lại và bất đắcnói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vậy chàng đi tắm trước đi. Nước đã được chuẩn bị sẵn rồi…

Mục vẫn không nói gì, tự cầm bộ quần áo sạch sẽ để mặc đó đi vào phòng tắm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần lạc lõng đứng đó một lát, cố đè nén nỗi khổ giống như bị vứt bỏ trào lên, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay xoa lên khóe mắt đỏ hồng, đi theo hắn đi tới bên ngoài phòng tắm.

Lo lắng âm thầm của tối nay vẫn luôn giày nàng lại lần nữa xông ra.

Ban đầu, nàng chỉ đoán rằng điều đó đã xảy ra với vài bản thảo cầm phổ qua lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa nàngLục Giản Chi trong quá khứ.

Giờ khắc này thì nàng đã xác định chắn chắn rồi.

Bởi bản thảo, cũng bởi vì sau khi trở về, sự việc khiêu khích của Lục Hoán Chi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường vào ngày đó, cộng thêm sựý của bản thânđã khiến cho Lý Mục hiểu lầm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hắn thật sự giận nàng rồi.

Nhưng điều khiến cho nàng ngoài ý muốn chính phản ứng của hắn lại dữ dội như thế.

Điểm này, nàng thật sự bất ngờ.

Nàng bên ngoài đợi một lát, không nghe được động tĩnh từ hắn cả liền đi vào, thấy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dựa vào thùng tắm, gương mặt đầy mệt mỏi, hai mắt đang nhắm, bất động, như đang ngủ rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng biết hắn chưa ngủ. Nàng lấy hết dũng khí đi tới sau lưng hắn, xắn tay áo lên, vớt chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khăn tắm đang nổi trong nước, chậm rãi lau lưng cho hắn, thấp giọng hỏi:

Lang quân ơi, chàng đang giận thiếp phải không ạ?

Hắn không đáp lại, cũng không cử động.

Lạc Thần tiếp tục lau thân thể hắn.

Mấy bản cầm phổ kia đềutừ rất lâu rồi, chàng cũng nhìn thấy đó, giấy đều vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết rồi.

– Lang quân ơi chàng cũng biết, thiếp với Lục đại huynh quen biết từ nhỏ, huynh ấy hiểu cầm, muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáng tác nhạc, đôi lúc gửi cho huynh ấy, nhờ huynh ấy chỉ điểm nhận xét. Khi đó thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn chưa quen lang quân.

những bản thảo kia hiện vẫn để trong phòng thiếp, không phải thiếp nhớ mãi về quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khứ, thiếp thói quen giữ đồ cũ, bản thảo vẫn luôn để đó, thời gian trôi lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính thiếp cũng quên mất, nên vẫn không có dọn đi…

Tối nay thiếp cho dọn hết rồi. Chàng không tin thì đi xem…

Hắn vẫn không phản ứng cả.

Trong lòng nàng lại trào lên tia lo sợ mịt.

Vành mắt nàng cay sè, tiếp tục nói:

Lang quân ơi,đôi lúc thiếp nhắc đến Lục đại huynh ở trước mặt chàng, cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ý chê chàng không tốt. thiếp ý. Lang quân một người đàn ông đỉnh thiên lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địa, rất tốt với A Di, trong lòng A Di chỉ một mình lang quân thôi…

Nàng ném khăn tắm đi, không thèm để ý nước trên người hắn sẽ làm ướt mình, vòng cánh tay ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ phía sau ôm chặt lấy bờ vai cùng với cổ hắn, lòng bàn tay đặttrước ngực hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuôn mặt áp xuống, môi nhẹ nhàng hôn lên vành tai hắn, cọ sát vào vành tai hắn, nhẹ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầu xin:

Lang quân ơi, A Di chỉ yêu một mình chàng thôi. Nếu A Di chỗ nào không tốt, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chàng giận, chàng nói với thiếp được, thiếp sẽ sửa đổi. Chỉ xin chàng đừng hiểu lầm thiếp, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không được giận thiếp, được không?

Làm sao mà hắn không hiểu, phía sau lưng, giọng của nàng mềm mại đã mang theo sự nức nở nghẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngào.

Hắn cảm thấy thể mềm mại và ấm áp của nàng dán vào làn da vai cổ lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấu xương mưa lớn của mình, vành tai bị cánh môi của nàng nhẹ nhàng quét qua.

Một cơn run rẩydại từ trên làn da dán sát giữa cổ và vai với nàng.

Hắn cảm thấy lông dựng đứng, rồi nhanh chóng lan xuống, bao phủ toàn bộ tay chân bộ xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hắn chìm trong nước.

Bàn tay nhỏ kia lại an ủi, nhẹ nhàng m ơn trớn ngực hắn.

Hàng lông mi bị che của hắn run lên, hắn đưa tay lêngiữ lấy bàn tay đang di chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên ngực mình.

Lang quân ơi, xin chàng…

Nàng dừng lại.

Bên tai lại lần nữa là tiếng nói mềm mại của nàng.

Mục mở mắt ra, “roạt” một tiếng, từ trong nước đứng lên, bước ra khỏi thùng tắm bế bổng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên ra khỏi buồng tắm đặt nàng trên giường.

Hắn cuối cùng đã tha thứ cho lỗi lầm ý của nàng.

Vào khoảnh khắc khi thể hắn phủ lên, trái tim Lạc Thần tràn đầy nhẹ nhõm vui vẻ, ngoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoãn nghênh đón những đòi hỏi đến từ hắn.

Nhưng rất nhanh, nàng liền cảm thấy không thích hợp.

Hắn làm nàng đau không nói, đối với nàng còn rất thô lỗ. Con mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dữ tợn giống như một con mãnh thú, không nói lời nào giữ chặt nàng dưới thể, dùng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi cách, như tra tấn như giày nàng.

Lạc Thần bắt đầu thấy sợ hãi, khó hiểu, ấm ức tủi thân.

Nàng thật sự không hiểu.

Hắn không phảikhông biết hai nhà Cao Lục quan hệ qua lại từ lâu. Nàng với Lục Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chi cũngquen biết từ sớm rồi.

sao hắn lại canh cánh trong lòng như thế.

Tối nay kể từ lúc biết hắn đi không báo một tiếng, sợ hãi cùng bất lực vẫn luôn quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quẩn trong lòng nàng, dần dần bao phủ lấy nàng.

Nàng bắt đầu giãy giụa, cự tuyệt, ra sức phản kháng, nhưng chút sức lực này trước mặt hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những nhỏ như con kiến không lay chuyển được cây đại thụ của hắn, ngược lại càng khiêu khích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn đối đãi điên cuồng hơn.

Nàng từ bỏ phản kháng, mặc cho hắn lôi kéo muốn làm thì làm. Khi bị hắn cưỡng ép áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào thành giường, ép phải ưỡn thể lên thừa nhận hắn, nước mắt nàng cuối cùng không khống chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được lăn xuống khỏi đôi mắt đã đỏ hồng do kìm nén từ lâu, phủ kín khuôn mặt nhỏ nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỏ bừng chôn chặt đệm, lặng lẽ khóc lên.

Nàng cắn chặt môi, muốn nhịn xuống, nước mắt lại càng ngày càng nhiều, kìm nén đến mức hai bả vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 run lên từng hồi. Nếu không phải một bàn tay của hắn còn ôm eo nàngphía sau, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người bị kìm giữ rất mạnh, thì nàng đã nằm liệt xuống rồi.

Nước mắt mau chóng thấm ướt vào tấm đệm dưới mặt nàng.

Cơn mưa đêm vẫn rả rích, rơi tách trên những chiếc lá chuối ngoài sân ngoài cửa sổ.

Đột nhiên, hắn chậm lại cho đến khi dừng lại, dần dần, năm ngón tay buông lỏng vòng eo trơn bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ướt đẫm mồ hôi lạnh của nàng ra, rời khỏi người nàng, lật người nằm xuống bên cạnh nàng thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hổn hển.

Mất đi sự chống đỡ từ hắn, thân thể nàng lập tức mềm nhũn, lực nằm trên giường, hai bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vai trắng như tuyết phủ đầy tóc đen rối loạn run rẩy, giống như một con bướm ngọc bị gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cánh.

Mục nâng cánh tay lên đè lên trên mặt mình, một lát sau hơi thở bình ổn lại, nói:

Hai ngày nữa ta sẽ quay về Nghĩa Thành. Nàng chuẩn bị rồi đi theo ta.

Nói xong hắn ngồi dậy, mặc y phục vào đi ra khỏi nội thất.

già cùng với thị nữ Cao gia đều đã đi ngủ hết. Gian ngoài không ánh đèn, rất tối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục ngồibậu cửa, mặt hướng về màn mưa ngoài đình viện đen nhánh, nhìn hàng cột nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thác đổ trước hiên nhà, hình bóng ấy vẫn bất động.

Mưa bụi bị gió cuốn, liên tục từ ngoài hiên bay vào, lất phất trên mặt như lông trâu.

Nửa đêm gió lạnh ẩm ướt cuối cùng cũng làm cho cái trán nóng như lửa đốt của hắn từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ nhiệt độ xuống.

Trước mắt hiện ra một màn vừa rồi, dưới sự đối xử tàn nhẫn của hắn, dáng vẻ sợ hãi bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực chịu đựng của nàng, tất cả những cảm giác tồi tệ tích tụ cả đêm nay đột nhiên biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành sự ghê tởm bản thân sâu sắc.

Hắn hối hận, sao mình lại ngu xuẩn như thế, cứ một mình phải tìm người giải nghĩa cầm phổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho hắn.

Nếu như chưa từng nghe lời giải nghĩa của lão nhạc sư kia, vốnhắn hoàn toàn tự nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bản thân, tất cả đều do Lục Hoán Chi cố ý hãm hại.

Chonàng cùng Lục Giản Chi Giao Châu xa xôi hồng nhạn lui tới, đó chẳng qua cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ bạn cũ tri âm với nhau, giống như Nha Chung Kỳ, không hề liên quan đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình cảm nam nữ cả.

Như vậy thì sự việc đã qua thì cũng cho qua.

Nhưng hắn lại không rộng lượng được như thế. một cây kim đâm vào trong lòng, không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhổ đi được.

Hắn còn nhớ rất ràng, trước khi nàng tặng cầm phổ này cho Lục Giản Chi, hai người vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viên phòng không bao lâu, đang lúc tình cảm mặn nồng, gắn keo sơn. Nàng phía sau hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng hắn trải qua một trận sinh tử, thậm chí còn hắn giết người. Nàng cũng đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn cùng đi lên núi ngắm thủy triều đêm.

Đêm xem thủy triều đó, ánh trăng mờ ảo, sóng trào chảy về phía đông. Dòng sông dưới chân hắn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thủy triều đồ sộ nhất hắn từng thấy trong đời, trên đầu hắn cũngánh trăng mờ ảo lay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động nhất, nàng dựa vào hắn, quay mặt về phía bắc của dòng sông, lắng nghe tiếng hát của ngư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân, cùng nhau đón gió sông.

Khoảnh khắc đó khôngthề ước còn hơn cả thề ước. Hắn nghĩ đến cho mình chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi, cũng không bao giờ quên được đêm ngắm thủy triều sông cùng với nàng.

Nhưng mà, qua đêm đó không bao lâu, nàng bị phụ thân nàng mạnh mẽ mang nàng rời khỏi hắn, và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau đó, bản cầm phổ này được nàng tặng cho Lục Giản Chi Giao Châu xa xôi.

lẽ chính vì như thế mới khiến cho hắn như bị chặncổ họng, không thể nào tiêu tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

Tối nay lúc vừa quay về, hắn vốn thể đích thân hỏi nàng yêu cầu nàng xác nhận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng hắn lại khôngcan đảm đối mặt trực tiếp với nàng, thay vào đó, hắn tìm một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác giải nghĩa cầm phổ cho mình.

Hắn hy vọng rằng ai đó thể chứng minh cho hắn thấy rằng chuyện giữa nàng Lục Giản Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã quá khứ, đã hoàn toàn chặt đứt không còn liên quan đến anh ta nữa. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hy vọng như mong đợi đã bị phá vỡ một cách tàn nhẫn.

‘Roạt roạt”, cây chuối tây trong viện đột nhiên bị một trận gió to thổi làm quật gãy, rơi xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất. Một tiếng nức nở mỏng manh, bị kìm nén, yếu ớt lọt vào tai hắn giữa tiếng mưa xào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xạc nhanh chóng đập vào chuối. Kèm theo đó tiếng thút thít đứt quãng, trước mắt hắn dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như lại lần nữa hiện ra dáng vẻ nàng ngừng giãy giụa, hoảng sợ bất lực, lặng lẽ rơi lệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục cảm thấy trái tim mình cũng bị cơn mưa đêm vô biên này thấm ướt, từ trong ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất luận dùng biện pháp gì đều không thể vắt khô được nữa.

Hắn nhắm mắt lại, đưa tay lên lau đi sương ướt trên mặt, từ bậu cửa đứng lên, theo tiếng nghẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngào khiến người khác thấy tim đau như muốn chết kia chậm chạp đi đến bên nàng.

Hắn đừng bên giường, yên lặng nhìn nàng qua ánh sáng mờ nhạt chỉ còn vài tấc trên chiếc đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngủ đầu giường.

Trên giường hỗn độn. Nàng vẫn như lúc hắn rời khỏi, nằm đó, cả người cuộn tròn, lộ ra tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng trắng như tuyết gầy yếu đang run rẩy, khuôn mặt đè lên tấm đệm, nước mắt loang lổ.

Nghe được tiếng bước chân trở về của hắn, nàng lập tức ngừng khóc.

Mục đến gần, thử vươn tay ra chạm nhẹ vào nàng.

A Di ơi…vừa rồi ta không tốt…Ta thật là khốn kiếp…

Giọng hắn nghẹn ngào.

Nàng càng cuộn tròn thân mìn hơn.

Đầu ngón tay hắn chạm vào, cảm thấy thể nàng vừa ướt vừa lạnh.

Lý Mục lập tức leo lên giường, nhấc khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng ra khỏi đệm, lau nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nàng cố gắng ôm nàng vào lòng.

Nàng nhắm nghiền đôi mắt vốn đã sưng đỏ khóc, không ngừng co rúm vào trong, một mực trốn tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay hắn, không cho hắn chạm vào, cho đến khi rúc vào tận góc giường không còn nơi nào để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trốn tránh nữa, cuối cùng bị hắn ôm vào lòng.

Mục quấn chăn quanh người nàng, giống như ôm một đứa trẻ đang sợ hãi, không ngừng hôn nàng, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai nàng thì thầm an ủi.

Ta đúng khốn kiếp. Nàng tha thứ cho ta được không…

Hắn không ngừng cầu xin nàng tha thứ cho sự khốn kiếp vừa rồi của mình.

Lac Thần ban đầu còn giãy giụa, dần dần, giống như không còn sức lực nằm yên trong lòng hắn nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt rơi lệ, bỗng nhiên đưa tay ôm lấy eo hắn, chôn mặt vào trong ngực hắn, nức nở:

Lang quân tối nay Lục đại huynhgiận thiếp phải không? Trong lòng thiếp chỉ yêu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình lang quân. sao lang quân lại đối xử nhẫn tâm với thiếp như thế?

Vào lúc được nàng vòng tay ôm lấy một lần nữa, tâm tình ác nghiệt từng tra tấn Mục gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như cả một đêm dần dần rút đi.

Hắn chợt cảm thấy mình nhẹ nhõm hẳn.

Cứ để trôi qua đi, không cần phải bận tâm về bản cầm phổ ấy đã viết hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một năm trước nữa.

Nếu như chuyện đã qua, cho lúc ấy nàng nhớ Lục Giản Chi, mà hiện tại, nàng cũng không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm cảnh khi sáng tác nhạc phổ lúc trước nữa. Nàng thật sự như lời nàng nói, chỉ yêu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình hắn, hắn cần gì phải mua dây buộc mình, không buông tha nàng, cũng không buông tha mình?

Còn nếu, sâu trong đáy lòng nàng vẫn còn âm thầm nhớ Lục Giản Chi, vị vong phu kiếp trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng thủ tiết nhiều năm, kiếp này người yêu đầu tiên, vậy thì cũng điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường tình của con người. Rốt cuộc, ban đầu vốn mình không quan tâm tất cả cưỡng ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cưới nàng. Hiện giờ lại ép nàng như vậy. Hắn có còn người không?

Nàng đối xử với hắn cũng rất tốt rồi. Kiếp này, chỉ cần trong lòng nàng hắn, bằng lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên hắn, hắn cần phải quan tâm những người khác hoặc chuyện khác?

Ta biết, ta biết…là ta khốn kiếp…

Mục mắt cũng đỏ hồng lên, càng ôm nàng chặt hơn, hôn lên mi mắt sưng đỏ khóc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, không ngừng mắng mình.

Trái tim vỡ nát khóc của Lạc Thần cuối cùng cũng dần hồi phục dưới sự an ủi nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự trách của Mục.

Nàng ngoan hiền mềm mại cuộn mình trong lòng Lý Mục, nhỏ giọng nói:

Lang quân ơi, sau khi về đây thiếp đã biết chàng không vui rồi. Rốt cuộc sao?

Nàng hỏi xong, hồi lâu cũng không nghe thấy hắn trả lời, mở mắt ra nhìn vào hắn:

Lang quân ơi?

Mục rốt cuộc nói:

A Di ơi, ta không thích tòa hoàng thành này chút nào.

Giọng hắn rất khàn, cứng ngắc.

Lạc Thần lập tức nói:

Thiếp nghe chàng hết. Thiếp cũng không muốn ở lại nơi này.

Mục nhìn nàng, đưa tay lau giọt nước mắt vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt của nàng, cúi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôn lên môi nàng, mang theo nàng cũng nằm xuống.

Mưa đêm ngoài cửa sổ nhỏ dần, không biết khi nàođã lặng lẽ ngừng lại.

Hết chương 102

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 102 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App