GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 126

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mặc dù phản quân Kinh Châu đã phải chịu hai thất bại liên tiếp ở Đương Đồ và Kiến Khang, nhưng mục đích tác chiến lúc ấy của Lý Mục chủ yếu là vì gấp rút tiếp viện và cứu thành, cho nên không truy kích theo. Phản quân tuy rằng thất bại nhưng vẫn bảo tồn được thực lực.

Hứa Tiết từ sau khi chạy trốn tới Tuyên Thành lập tức dốc sức làm lại tập hợp nhân mã, ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồ phản công.

Sau đó, trận chiến diễn ra cánh đồng bên ngoài Tuyên Thành mới cuộc tỉ thí thực sự giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai bên.

Hứa Tiết thất bại, mang theo tàn binh bại tướng cuối cùng dọc theo sông trốn về phía Tây, áp lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Kiến Khang lập tức được giảm bớt, triều đình lại có thể đặt trong tâm vào loạn Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giáo.

Chẳng mấy chốc,Lăng đã được đoạt trở lại.

Tình hình ở kinh khu vực xung quanh từng nguy hiểm trùng trùng cuối cùng đã được giải quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàn toàn, những người dân được tán đi ra ngoài bắt đầu quay trở lại Kiến Khang.

Tin tức này, cùng với những miêu tả sống động về việc Mục từ Trường An xa xôi trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Giang Đông, lật ngược tình thế, cứu hoàng đế hoàng hậu vào thời khắc nguy cấp, kinh đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thoát khỏi hiểm nguy cũng lan truyền khắp kinh đô vùng lân cậnthậm chí đến tận Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khẩu.

Tất cả người dân Kinh Khẩu đều nhảy múa hoan ăn mừng, trong lòng càng cảm thấy cùng vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dự, mấy ngày nay, từ sáng đến tối, người đến bên ngoài trang viên đều hỏi Mục trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về hay không, khi nào thì trở về.

Mọi người đều hy vọng được nhìn thấy hắn.

Lạc Thần còn càng mong hơn thế.

Tính từ ngày nàng bị Cao Dận chặn giữa đường yêu cầu quay lại về Kinh Khẩu tránh loạn, đến hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay đã hơn hai tháng trôi qua.

Nàng với hắn xa nhau cũng đã hơn nửa năm rồi.

Nàng cùng nhớ nhung hắn.

Mẫu thân giờ này hẳn đã sinh em rồi. Chỉ là trước đó bởi chiến sự mà mẹ vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể liên lạc với mình được. Không biết mẹ sinh em trai hay em gái cho mình đây, tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hình gần đây như thế nào, Lạc Thần đến giờ vẫn chưa một chút tin tức gì.

Còn cả phụ thân đại huynh bọn họ nữa, Lạc Thần có thể tưởng tượng, trước khiMục đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 binh về, đối mặt với áp lực đến từ phản quân giáo loạn, tình trạng của họ gian nan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cỡ nào.

Toàn bộ những điều này đều khiến cho Lạc Thần thấy cùng lo lắng sốt ruột.

vậy, ngay khi tin tức khu vực kinh đô vùng lân cận đang ổn định được truyền đến, Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thần đã không thể đợi thêm được nữa, hôm nay đã đi tìm thị, muốn xin tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ở lại trang viên, còn mình chuẩn bị lên đường quay về Kiến Khang, nhưng khi tới lại thấy Tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tam Nương cũng đang với thị.

Tạ Tam Nương dường như cũng đang xin phép ra về, đã đứng lên rồi, thấy Lạc Thần tới thì gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tiếng “a tẩu”, hành lễ với nàng, thái độ cung kính.

Lạc Thần nhớ rằng khi Kinh Khẩu bị bao vây thời gian trước, ấy Thẩm thị cùng với những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người khác đã giúp đỡ rất nhiều trong trang viên, mỉm cười mời ấy ngồi xuống.

Tạ Tam Nương mỉm cười uyển chuyển từ chối, nói còn việc rồi lui ra ngoài.

Lạc Thần gọi người đưa ấy ra khỏi trang viên. thị ra hiệu cho Lạc Thần ngồi xuống bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cạnh mình, nói:

A Di à, con có biết vừa rồi Tam Nương tìm mẹ chuyệnkhông?

Bắt đầu từ ngày hôm qua, sau khi tin tức Lý Mục trở về kinh thành giải vây Khúc A lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra, Lạc Thần biết rằng hai ngày qua, những người phụ nữ hàng xóm từng lui tới với mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thỉnh thoảng lại đến đây hỏi nàng về tin tức của Lý Mục. Nhưng Tạ Tam Nương tựa hồ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải cố ý tới đây chuyện đó, nàng chần chờ một chút, mới biết mình không biết.

chuyện tốt đó con ạ. thị vẻ rất vui. Tam Nương nói, lần trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận được thư của Tôn Phóng Chi nhờ em trai con gửi cho nó. đã nghĩ kỹ rồi, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi Tưởng Thao phái người đi đón Thẩm thị thì cũng sẽ đi cùng.

thị cười:

chỗ dựa dẫm rồi thì mẹ cũng yên tâm. Chờ đến khi thành hôn, mẹ sẽ coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như con gái gả đi.

Lạc Thần nghe xong trong lòng cũng thở phào yên lòng, cũng thực sự mừng thay choấy, đồng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay lập tức nói ra kế hoạch đi Kiến Khang của mình.

thị đáp ứng ngay.

Bây giờ đường đi đã an toàn, con đi sớm một chút đi, mang theo nhiều người đi cùng. Chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ không phải lo nữa, mẹ sẽ lại trang viên, tạm thời chưa về trấn vội.

Lạc Thần trở về sai người thu dọn đồ đạc, tính toán ngày hôm sau lên đường luôn.

Cuối ngày, tất cả hành đều được thu dọn xong xuôi, Lạc Thần cũng nghỉ ngơi sớm, muốn nạp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năng lượng để ngày mai sớm lên đường, nhưng nghĩ đến việc thể quay về, nàng lại không ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.

Chắc hiện giờ Mục cũng đang Kiến Khang. Nghĩ mình về thể được nhìn thấy hắn, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vui lên hẳn, thậm chíchút kích động.

Nhưng lại nghĩ nghĩ, phản loạn Hứa Tiết còn chưa hoàn toàn bình định, Thiêngiáo chỉ mới bị đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra khỏi khu vực kinh đô vùng lân cận, nhiều quận huyện nội địa phía Đông Nam vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nằm trong tay loạn giáo, tình hình vẫn còn ác liệt. Cho nên nàng suy đoán, khả năng hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108Kiến Khang không ngừng bận bịu dẹp loạn, cho nàng trở về Kiến Khang thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng chưa chắc thể nhìn thấy mặt hắn.

Trong lòng dâng lên một tia mong đợi, sau đó một trận thất vọng, nửa đêm nàng vẫn trằn trọc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nóng lòng không đợi được đến sáng mai, chỉ ước thể chắp cánh bay về Kiến Khang ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lập tức.

Nàng không ngủ được nữa, xuống giường khoác áo lên, thắp đèn, đi đến bên cửa sổ đẩy cửa sổ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn ra bên ngoài.

Hôm qua một trận tuyết rơi mỏng, tuyết trên mặt đất đã biến mất từ ​​lâu, chỉ còn sót lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lớp tuyết giữa các khe hở của đầu ngói, dưới ánh trăng phản chiếu, lớp tuyết sót lại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 suốt như pha lê, giống như sương muối.

Ánh mắt nàng lại nhìn về phía cái cây bên cạnh tòa lầu nhỏ nơi nàng ở, nhớ lại cảnh tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm đó hắn trèo lên cây tới gặp mình, nhìn chăm chú bóng cây quay cuồng một lúc, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cơn gió lạnh thổi qua, nàng khẽ rùng mình một cái.

Nàng xoa xoa tay, đang chuẩn bị đóng cửa sổ lại, ánh mắt chợt như đóng băng.

Ngay phía trên lối đi dẫn ra khỏi cổng của tòa lầu nhỏ, một bóng người đàn ông đang đứng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người đàn ông không biết đã vào từ lúc nào, nhưng hắn đang đứng dưới ngưỡng cửa của tòa lầu nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình đang ở, hơi ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn về hướng của mình.

Bàn tay đang đặt trên bệ cửa sổ của Lạc Thần đột nhiên dừng lại.

Cho bị màn đêm che khuất khuôn mặt, nàng làm sao không nhận ra bóng dáng kia phác họa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường nét quen thuộc?

Nàng đoán rằng hắn thể Kiến Khang, còn đoán rằng hắn thể đã rời Kiến Khangđến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những nơi khác để dẹp loạn. Chỉ duy nhất không nghĩ tới, nhanh như vậy, gần như ngay lập tức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đã tới Kinh Khẩu tìm mình!

Trong đêm sâu với cái lạnh đặc trưng của mùa đông phương Nam, còn bất ngờ hơn khi mình đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhớ về một người,người đó chợt xuất hiện trước mặt mình?

Mạch máu toàn thân Lạc Thần lập tức nóng lên.

Nàng ngỡ ngàng đến hạnh phúc hét lên, nhoài người ra ngoài cửa sổ, vẫy tay thật mạnh với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông rồi xoay người rời khỏi phòng, chạy thật nhanh xuống dưới.

Chân nàng đáp xuống cầu thang gỗ, cầu thang phát ra tiếng thình thịch, nàng chạy một mạch tới cửa, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chốt rồi mở cửa.

Mục bước nhanh lên bậc thang, đứngngoài cửa, trong đêm, hai ánh mắt sáng ngời.

Lang quân ơi!

Lạc Thần gọi một tiếng, cả người liền nhào vào trong ngực hắn.

Mục mở rộng hai tay, ôm lấy thân thể mềm mại lao vào lòng mình, siết chặt lấy.

Khoảnh khắc ôm nàng vào lòng, hắn cảm thấy máu trong lồ ng ngực dâng trào, kích động.

Ngay khi Kiến Khang ổn định, hắn đã gác lại mọi công việc khẩn cấp vộiquay trở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kinh Khẩu trước tiên để gặp nàng.

Hắn đã biết những trải qua kinh hồn nàng Kinh Khẩu từ chỗ Cao Hoàn, quá sốt ruột muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được gặp nàng ngay lập tức.

Nhưng chỉ một lúc trước, khi cuối cùng hắn cuối cùng cũng trở về, mở cửa trang viên và đến tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lầu nhỏ nơi nàng ở, hắn lại do dự.

Hắn sợ nàng không chấp nhận được chuyện đã xảy ra, sợ nàng sẽ đau khổ, nhưng không thể giấu nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.

Đây cũng một nguyên nhân khác khiến hắnthế nào cũng phải đến Kinh Khẩu gặp mặt nàng càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sớm càng tốt.

Nhưng vào lúc này, trong bóng đêm mờ mịt xung quanh, Mục nghe được tiếng gọi “lang quân ơi” “lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân ơi” hạnh phúc mừng rỡ không ngừng của người trong lòng, tất cả khát khao cùng nỗi nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhung tích tụ nửa năm qua của hắn đối với nàng đột nhiên trào ra.

Hắn không kìm nén được nữa, cúi xuống hôn lên môi nàng.

Những người giúp việc tầng dưới bị tiếng động vừa rồi của Lạc Thần khi nàng đi xuống cầu thang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm cho giật mình, họ lần lượt đứng dậy, bật đèn lên, khi nhìn thấy cảnh này thì sững sờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội vàng tránh đi.

Mãi lâu sau, Mục mới buông nàng ra, ôm nàng lên đi lên trên lầu vào phòng nàng. Hắn đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng lên trên giường rồi quay người chuẩn bị đi đốt lên thì lại bị nàng nắm lấy tay.

Nàng nũng nịu kéo hắn trở về, không cho hắn đi, mình thì bò dậy quỳ bên hắn, hai tay quấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy cổ hắn, đôi môi thơmmềm mại lại dán lấy hắn. Cuối cùng khi một lần nữa kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thúc nụ hôn ngọt ngào tràn ngập nỗi nhung nhớ tương này, Lý Mục đã hoàn toàn bị nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áp đảo ở trên giường.

Lạc Thần nằm trên ngực hắn, hơi thở hổn hển chưa ổn định, bàn tay mềm mại vuốt v e khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt hắn, mang theo sự nũng nịu trách hắn:

Chàng về khi nào vậy? Về sao còn đứng bên ngoài không gọi cửa chứ? Ngày hôm qua vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuyết rơi, ban đêm lạnh, chàng không sợ bị lạnh à….

Trong lời nói mang theo sự đau lòng.

Mục hít một hơi thật dài, cố gắng hết sức bình tĩnh lại nhịp tim đang đập nhanh do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ nhỏ hơn nửa năm không gặp gây ra, trầm mặc một hồi. Hắn thật sự không đành lòng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng biết chuyện kia, nhưng lại không thể nào giấu giếm được.

Ối, thiếp quên mất…

Nàng đột nhiên kêu lên.

Chàng về nhà muộn, chắc thể nào vừa đói vừa mệt. Mẹ chồng vẫn khoẻ lắm, chàng yên tâm, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngủ rồi, sáng mai chàng đi gặp mẹ cũng không muộn. Thiếp đi làm chút đồ ăn cho chàng…

Nàng vội vàng dậy khỏi người hắn, muốn xuống giường đốt đèn lên, tay lại bị hắn cầm lấy.

Mục ngăn cản nàng, mình thì xuống giường đi đến trước giá đèn đốt đèn sáng lên, rồi quay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại nhìn nàng chăm chú.

Nàng ngồi bên mép giường, lúm đồng tiền ửng hồng, khuôn mặt thanh tú, ánh nến phản chiếu đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt sáng ngời của nàng, trên môi còn có nụ cười vui vẻ.

Mục cảm thấy trong lòng càng ngày càng nặng trĩu, không biết nên nói như thế nào với nàng đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thấy hắn cứ nhìn mình như vậy không nói lời nào, Lạc Thần dần cảm thấy đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ổn, do dự một lúc rồi cười nói:

Chàng nhìn thiếp như vậy làm ạ?

Mục đi tới bên nàng ngồi xuống, nói:

A Di ơi, một chuyện nàng nghe xong đừng quá đau buồn. Chưa chắc đã xấu như vậy… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nụ cười bên môi Lạc Thần cứng lại:

Chuyện vậy ạ?

Sắc mặt nàng hơi thay đổi:

phải cha thiếp gặp chuyện không?

Mục lắc đầu:

Nhạc phụ vẫn rất tốt.

Thế a huynh của thiếp ạ? Nàng hỏi dồn.

Đại huynh tuy đã cầm quân nhiều năm, kinh qua bao trận chiến, nhưng trên chiến trường đao thương không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt.

Cách nói chuyện củaMục làm cho nàng không khỏi suy nghĩ lung tung.

Hắn lại lắc đầu, nói Cao Dận Khúc A đúng bị thương nhưng hiện giờ đã khoẻ lên nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi.

Hắn nói như thế không những không khiến cho Lạc Thần yên tâm ngược lại càng lo âu hơn.

Nàng biết Cao Hoàn cũng không chuyện gì.

Trong trận chiến này, những người đàn ông liên quan đến huyết thống với nàng trực tiếp ra trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất, phụ thân, a huynh a đệ đều không sao, nhưng Mục lại dùng ngữ khí vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để nói chuyện với nàng.

Lẽ nào…

mẹ thiếp gặp chuyệnđúng không ạ?

Nàng mở to mắt, sắc mặt đột nhiên tái nhợt đi.

Mục khẽ gật đầu, thì thầm nói lại chuyện mình biết cho nàng nghe.

Còn chưa nghe hết cả người Lạc Thần đã cứng đờ, ngơ ngác nhìnMục.

Mới hôm nay, khi thu dọn hành cho sáng mai, nàng còn đang vui vẻ đoán xem mẫu thân sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em trai hay em gái cho mình, em trai hay em gái thì mình cũng sẽ thích. Tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày, hẳn cũng đầy tháng rồi.

Nàng tưởng tượng ra dáng vẻ đáng yêu của một em đầy tháng, ước thể nhìn thấy ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lập tức, nhưng có nằm mơ nàng không ngờ rằng trong khoảng thời gian Kiến Khang trong nước lửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia thì mẫu thân lại xảy ra chuyện như thế!

Nước mắt phủ kín hai mắt nàng.

A Di ơi, nàng đừng quá đau buồn. Tuy Thiệu thị kia nói đã giết mẫu thân rồi hủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thi diệt tích, nhưng ta đã hỏi Hiệp rồi, lúc đó Thiệu thị bị thương nặng, với tình trạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó của bà ta rất khó thể xử mọi chuyện sạch sẽ như thế được. tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mọi người đã lục soát toàn bộ khu vực quanh đó, gần như đào ba thước đất lên, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuỷ vực gần đó cũng đã cho tìm kiếm, nhưng cũng không thấy trưởng công chúa, càng không thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút dấu vết nào, giống như tự dưng biến mất vậy…Ta suy đoán lẽ lúc đó cònngười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác nữa…Nếu đúng như thế thì trưởng công chúa lẽ còn sống, chỉ bị người ta mang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi…Nàng yên tâm, mọi người vẫn đang tìm kiếm điều tra. Nhất định sẽ tìm được người về…

Nàng cảm nhận được Mục ôm mình vào lòng, kề tai an ủi.

Nàng biết hắn không muốn mình quá đau buồn khổ sở, nàng nhắm mắt lại trong vòng tay hắn, cắn răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ngừng gật đầu, cố gắng không để mình khóc lên một thành tiếng, nhẫn nhịn đến hai bờ vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều run rẩy.

Mục lo lắng lúc nàng đang đau buồn khổ sở mà mình không bên cạnh, cho nên mới muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự mình báo tin xấu này cho nàng.

Hắn ôm chặt thể đang run rẩy vào lòng, ghé vào tai nàng nói:

A Di, nàng khóc ra đi, khóc ra sẽ tốt hơn. ta đây rồi.

Lạc Thần không thể kìm nén được nữa, khóc nức nở ra tiếng, nước mắt như vỡ đê không ngừng rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống từ đôi mắt nhắm nghiền của mình.

Mục không nói nữa, trầm mặc, chỉ ôm nàng đang cuộn tròn trong ngực mình, vỗ nhẹ vào lưng nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần đã khóc một lúc lâu mới từ từ mở đôi mắt đã đỏ lên khóc, ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn, nức nở hỏi:

Vừa rồi chàng nói cha thiếp vẫn tốt.thật sự cha rất tốt không ạ?

Những ngày này, Mục chứng kiến Cao Kiệu không chỉ gục ngã xuống như vậy. Ngày hôm đó sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỉnh lại trong doanh trướng, ông lập tức lao vào xử công việc của triều đình.

Ngay trước khi Mục đến Kinh Khẩu gặp để từ biệt ông, ông còn đang thương lượng với Phùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vệ về việc di dời dân chúng trở về, giấy tờ trên án chồng chất như núi.

Nhưng Lý Mục cảm giác vị nhạc phụ của mình chỉđang cố gắng chống đỡ thôi. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau khi hoàng đế trở về liền đổ bệnh, thế cục của triều đình vẫn còn nhiều gian nguy, nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công việc phải xử lý, ông không thể nào cứ thế gục ngã xuống được.

Hắn còn đang chần chừ không biết nên đáp thế nào, Lạc Thầntrong lòng hắn đã ngồi dậy, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lau nước mắt tuôn trào không ngừng xuống má, vừa nghẹn ngào nói:

Chàng không nói với thiếp thì thiếp cũng biết. Mẹ xảy ra chuyện như thế, không ai đau khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự trách hơn so với cha. Thiếp sợ cha thật sự sẽ gục ngã. Thiếp phải mau chóng về với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cha thiếp.

……

Mục ôm nàng một hồi, khi nàng dần dần ngừng khóc, hắn liền dẫn nàng đi gặpthị.

thị chưa ngủ.

Đã lâu không gặp mẫu thân, Mục bái lạy bà, cũng đem chuyện xảy ra Kiến Khang nói lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho biết. thị còn chưa cảm nhận được niềm hạnh phúc khi con trai trở về thì lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xót xa khổ sở, an ủi Lạc Thần rất lâu, sau đó kêu con trai mau chóng đưa nàng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiến Khang.

Trời còn chưa sáng, Lạc Thần ngồi trên xe ngựa đi về hướng Kiến Khang.

Vào buổi tối ngày thứ ba, nàng đã về tới nhà, vừa xuống xe ngựa, Cao Thất ra đón nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, mới gọi một tiếng “tiểu nương tử”, giọng đã nghẹn hẳn đi.

Lạc Thần cố nén nỗi buồn trong lòng xuống, câu đầu tiên hỏi thăm sức khỏe của phụ thân, được biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần đây ông uống thuốc đều đặn, hôm nay ông đã về nhà sớm, hiện đang thư phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên lập tức đi qua đó, vừa đi vừa hỏi:

Đã muộn thế này rồi sao thúc không khuyên cha cháu đi nghỉ ngơi ạ?

Cao Thất thở ngắn than dài:

đại gia muốn cũng không được. Phản quân bỏ trốn lại nghe nói sắp quay trở lại. Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108giáo thì tuy nói rằng đã bị đuổi ra khỏi Khúc A Lăng, nhưng những địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phương khác thì chúng vẫn rất hung hăng. Nghe nói chỉ mới ngày hôm kia thôi, chúng lại giết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thái thú…Tối nào Phùng Hầu trung mọi người cũng đều gặp tướng công để nghị sự, họ vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi không lâu thôi…

Lạc Thần lại hỏi A Cúc, biết được khi đóấy được đưa về được thái y toàn lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứu chữa, cuối cùng thoát khỏi nguy hiểm, tuy nói sức khoẻ còn chưa hồi phục hoàn toàn vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang điều dưỡng nhưng cũng coi nhưmay mắn trong bất hạnh, bấy giờ nàng mới thấy yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút.

Nàng còn chưa đi đến thư phòng đã nghe được một tràng ho ở bên trong.

Nàng đẩy cửa ra, thấy phụ thân trên vai khoác áo, ngồi sau án đang vừa ho vừa phê duyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công văn.

Lạc Thần dừng bước, nhìn cha, mắt đỏ hoe lên.

Cao Kiệu nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu lên thì thấy con gái đã trở về, trên người nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chiếc áo choàng sa tanh dày màu vàng nhạt, người lấm lem bụi đất, hiển nhiên vừa trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về qua đêm, đứng cửa nhìn nhìn mình với đôi mắt đỏ hoe.

Ông giật mình, theo bản năng khẽ nhếch môi, tựa hồ muốn nở một nụ cười với con gái, nhưng nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười kia quá cứng ngắc, sau đó bị bao trùm bởi nỗi buồn nặng trĩu sự tự trách.

Ông khẽ đặt bút xuống, thì thào:

A Di ơi, con đã về rồi…Cha thật lỗi với mẹ con, lỗi với con…

Lạc Thần không thể chịu đựng được nữa, bước nhanh đến bên cha mình nói trong nước mắt:

Cha ơi! Cha đừng tự trách ạ. Lang quân đã nói với con rồi, mẹ cát nhân thiên tướng, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất định còn sống. Chúng ta sẽ tìm mẹ, nhất định sẽ tìm được mẹ.

Cao Kiệu nở nụ cười chua xót, gật đầu:

Phải. Cha cũng nghĩ như thế.

Cha ơi, cha phải chú ý sức khoẻ, chờ mẹ về ạ.

Cao Kiệu mỉm cười nói:

Cha biết. Con xem đi, chẳng phải cha vẫn uống thuốc đều đó sao?

Trên bàn một bát thuốc trống không, bên cạnh chồng công văn chất cao.

Nàng cởi áo choàng ra.

– Cha ơi, cha còn công văn gì thì cứ giao cho con, cha đi nghỉ đi ạ.

Cao Kiệu nhìn Mục đứng bên ngoài, bảo Lạc Thần gọi hắn vào trong.

Mục tiến vào, hành lễ với ông.

Cao Kiệu xua tay, nhìn hắn, nói:

Loạn Thiên giáo gây nên hỗn loạn, khiến người dân chạy loạn khắp nơi, khiến cho mười sáu quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đông Nam cũng không yên. Mức độ gây hại còn hơn cả ác hổ. Nếu không dẹp loạn, di hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ không thể nào hết được.

– Quốc nạn còn chưa yên, kẻ tài ắt gánh chịu. Kính Thần, cha muốn con ngay lập tức đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dẹp loạn, con có bằng lòng không?

Hết chương 126

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 126 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc